Ngay lúc này, trên bầu trời lại một lần nữa hiện lên một quả cầu hồ quang điện màu đen, sau khi quả cầu phát ra tiếng nổ lớn oanh minh, bên trong xuất hiện một cỗ cơ giáp hình người đan xen giữa hai màu trắng đỏ.
Cơ giáp cao hơn mười mét, thon dài mà tinh tế. Điều khiến người ta ngạc nhiên là đôi tay của nó, một cánh tay liên kết với một thanh hợp kim trắng như tuyết thẳng tắp giống như dao cắt giấy. Còn cánh tay kia thì không có cấu trúc lòng bàn tay, trực tiếp là một ống pháo hình tròn. Xung quanh miệng pháo khắc rất nhiều ký hiệu và hoa văn màu đỏ sậm, nhìn có vẻ cổ phu, hoa mỹ.
Điểm dễ thấy nhất của cơ giáp là, ở tất cả các khe hở trên lồng ngực phần thân trên và đôi vai của nó, đều liên tục lóe lên ánh huỳnh quang màu xanh lục, tựa như trong những khe hở này đang lưu động chất lỏng phát huỳnh quang màu xanh lục. Những khe hở ánh lục này tự nhiên hội tụ thành một chữ: Quang.
- Sau khi bị trọng thương mà còn dám cưỡng ép nhảy không gian, thật không biết sống chết! - Trong cơ giáp truyền ra giọng nói băng lãnh.
Trong chớp mắt lại có mấy cỗ cơ giáp hình người màu trắng nhảy vọt xuất hiện phía sau cỗ cơ giáp này. Toàn bộ đều đan xen giữa hai màu trắng đỏ, chỉ là không tinh tế bằng cỗ cơ giáp dẫn đầu, chỉ có trước ngực khảm một khối tinh thể màu xanh lục hình thoi làm dấu hiệu.
- Đi xuống mang linh kiện đi. - Cơ giáp dẫn đầu thản nhiên phân phó.
- Rõ.
Năm cỗ cơ giáp mới xuất hiện tách ra ba cỗ lao xuống phía dưới, hai cỗ còn lại thì vô cùng ăn ý mà tuần tra theo hình vành khuyên sang hai bên.
- Có thể khiến Đại Quang Minh cơ giáp ta tự mình xuất động, với thực lực của ngươi cũng coi như đủ để kiêu ngạo rồi. - Cơ giáp dẫn đầu nhìn tàn tích nổ tung phía dưới, ngạo nghễ nói.
Rất nhanh kết quả tìm kiếm được phản hồi về, hội tụ vào máy tính lượng tử của cơ giáp dẫn đầu, một mảnh linh kiện đen sì hiện lên trên màn hình máy tính.
- Mục tiêu tiếp theo là...?
Bên trong Đại Quang Minh cơ giáp, một nam thanh niên đeo mặt nạ trắng nhanh chóng mở bức thư điện tử vừa nhận được.
Nhanh chóng quét qua thông tin bên trên, đôi mắt sắc bén của nam nhân hơi nheo lại, xẹt qua một tia ngạc nhiên.
- Nơi này Hắc Bàn Vực cũng có một mảnh vỡ sao? Đã đến đây rồi, tiện đường thu hồi luôn cho xong.
---❊ ❖ ❊---
Nam thành Hắc Bàn Thành
Bên trong tiệm bánh ngọt ở góc đường treo tấm bảng ‘Vạn Sự Bánh Ngọt’. Bên trong phòng thắp ánh đèn màu vàng nhạt, cho dù là ban ngày cũng tạo ra một cảm giác môi trường ấm áp.
Klinbessa lười biếng nằm trên ghế, giống như một bãi bùn nhão đang rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nước bọt theo khóe miệng hắn chảy xuống một chút. Chảy qua cằm, treo thõng xuống từ mép khuôn mặt, kéo thành một tia nhỏ trong suốt.
Hô....
Một cơn gió nhẹ thổi qua, sợi nước bọt trực tiếp bị thổi cong, nhẹ nhàng bay lên cổ áo Klin, làm ướt một mảng nhỏ vết nước sậm màu.
Hít...
Klin hít mạnh một cái nước bọt, nghiêng đầu đi ngủ tiếp.
— Ồ trời ạ!!! Ồ trời ạ trời ạ trời ạ! Chết tiệt! Tiêu đời rồi! Lần này tiêu thật rồi!! — Đột ngột một tiếng gầm thét dữ dội chấn động mạnh bên tai hắn. Âm thanh cực lớn chấn cho toàn bộ cơ thể hắn tê dại, bỗng nhiên bị giật mình tỉnh giấc.
Klin hai mắt ngơ ngác, từ từ tỉnh táo hồi thần, cuối cùng ôm lấy tai kêu rên lên.
— Ngươi làm cái gì vậy! Tai của ta! Tai....!
— Ngươi tiêu đời rồi! — Xích Nguyệt ngắn gọn đáp.
— Tại sao? — Klin bất đắc dĩ nói. — Cái gì mà ta tiêu đời?
— Ngươi chết chắc rồi!
— Sao cơ? — Klin hai mắt ngơ ngác.
— Ngươi đúng là một tên ngốc! Chết chắc rồi! Lần này tuyệt đối chết chắc rồi!! — Xích Nguyệt tiếp tục lớn tiếng gầm thét.
— Ồ trời ạ.... — Klin ôm đầu cũng bắt đầu kêu rên.
Hơn mười phút sau, cố nhịn tiếng gầm thét dữ dội bên tai. Klin tiếp đón vài vị khách xong, cuối cùng cũng tìm được cơ hội vào nhà vệ sinh.
— Xích Nguyệt đại gia, rốt cuộc lần này lại là chuyện gì ngươi nói xem nào! Ta chịu không nổi nữa rồi, thật sự chịu không nổi nữa rồi, cứ tiếp tục như thế này tao chắc chắn sẽ bị suy nhược thần kinh mất, thật đấy!.
Hắn kéo tụt quần xuống phịch một cái ngồi lên bồn cầu, thở dài một hơi thật dài.
— Vô cùng bất hạnh thông báo cho ngươi biết. — Xích Nguyệt hung hăng đáp. — Chúng ta bị phát hiện rồi!
— Bị phát hiện? Ý gì đây? — Klin lại một lần nữa ngơ ngác.
— Có cao thủ đang dò tìm linh kiện của ta, đã tìm đến Hắc Bàn Vực rồi. — Xích Nguyệt rất nghiêm túc nói. — Lần này ta thật sự không nói đùa đâu, nếu bị đối phương tìm thấy, chúng ta đều phải chết. Ta sẽ bị định dạng lại, còn ngươi, tuyệt đối sẽ bị diệt khẩu!
Klin rùng mình một cái.
— Không... Không đến mức đó chứ... Diệt khẩu???
Tình tiết như trong phim truyền hình này lại xuất hiện trên người mình sao?
— Đừng có không tin. — Xích Nguyệt lạnh giọng nói. — Ta đang nói thật đấy. Bản thể của ta từng bị các ngươi gọi là cơ giáp cấm kỵ, là loại cơ giáp mạnh mẽ nhất trong tinh không, cho dù chỉ là một khối linh kiện đơn lẻ, đối với người bình thường cũng là một củ cải vô cùng quý giá. Có cao thủ thu thập linh kiện cũng là chuyện chắc chắn, chỉ là điều khiến ta không ngờ tới là, đối phương rốt cuộc tìm thấy sự tồn tại của ta bằng cách nào, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?
— Cơ giáp cấm kỵ.... — Klin khó khăn nuốt nước bọt. Cảm giác bản thân ngay lập tức như rơi vào một cái hố sâu chưa từng có. — Xích Nguyệt đại gia... Ngươi đang nói đùa với ta phải không...
— Ngươi cho rằng bây giờ ta còn tâm trạng đùa ngươi à? — Xích Nguyệt trực tiếp cắt đứt ảo tưởng cuối cùng của hắn. — Phải nghĩ cách tránh né sự truy kích của đối phương!
— Ồ trời.. trời ạ trời ạ... Lão trời ơi! — Lần này đến phiên Klin ôm đầu gào thét.
— Bây giờ quan trọng nhất là né tránh sự dò tìm của đối phương, ta có thể cảm giác linh kiện của ta đang đến gần đây, mặc dù không biết hắn có thể định vị chính xác vị trí của ta hay không. Nhưng để đề phòng vạn một, ta sẽ chuyển sang trạng thái tiết kiệm năng lượng khác, giảm thiểu tối đa việc tiếp nhận tín hiệu. — Xích Nguyệt nhanh chóng dặn dò tình hình. — Tiếp theo có lẽ ta không thể cảm ứng được vị trí của đối phương, đương nhiên ngược lại, bọn họ có lẽ cũng không thể cảm ứng được vị trí của ta. Hơn nữa tạm thời ngươi không cần lo lắng, nơi này là Hắc Bàn Thành, vùng cốt lõi nhất của Hắc Bàn Vực, trú ngụ bộ đội cơ giáp sư tinh nhuệ nhất của Hắc Bàn Học Viện, đối phương nếu không muốn làm lớn chuyện thì tuyệt đối không dám làm càn ở đây.
— Nói như vậy chúng ta vẫn an toàn chứ? — Klin mặt mày tái mét, toàn là do bị dọa.
— Tạm thời an toàn, bây giờ chỉ có thể đánh cược một lần, nếu ta ngắt kết nối mà hắn vẫn có thể tìm được chúng ta, vậy thì thực sự chỉ có thể nhìn vận may thôi. — Xích Nguyệt giải thích.
— Vậy bây giờ ta vứt bỏ ngươi đi được không? — Klin lập tức nghĩ ra một cách.
— Muộn rồi! — Xích Nguyệt cười lạnh. — Trên người ngươi có chứng nhận của ta, bất kỳ ai tiếp xúc với ta đều sẽ lưu lại khí tức nhiễm phải, khí tức bức xạ tàn dư này sẽ bị đối phương nhận diện chính xác, đối với những manh mối tàn dư rõ ràng như vậy, tuyệt đối đều sẽ bị diệt khẩu trực tiếp.
— Không đâu!! — Klin lại một lần nữa ôm đầu kêu to lên, may là những người khác tạm thời đều ra ngoài ăn cơm trưa rồi, bây giờ trong tiệm chỉ còn mình hắn trông nhà.
— Đại gia ngươi tha cho ta đi, ta chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi vô cùng bình thường thôi. Không phải loại nhân vật chính hậu cung thiên tài trong sách truyện đâu!!
— Ngươi nhận mệnh đi, cứ như vậy không nỗ lực chờ chết nhìn vận may cũng là một lựa chọn không tồi, dù sao ngươi cũng là một phế vật. — Xích Nguyệt lạnh lùng nói. — Đến lúc đó những người có liên quan đến ngươi bên cạnh phỏng chừng đều sẽ bị liên lụy vào, chị gái ngươi, cha mẹ ngươi, người bạn duy nhất của ngươi Dubai. Beren, toàn bộ đều sẽ bị tiêu diệt. Sai lầm duy nhất của bọn họ chính là chọn nhầm ngươi cái tên phế vật này làm bạn bè và người thân của mình.
— Ngươi chắc chắn đang dọa ta. — Klin bỗng nhiên bình tĩnh lại. — Chắc chắn là vậy, Xích Nguyệt đại gia ngươi cứ hay thích dọa ta, lần này phỏng chừng làm cho chân thực một chút cũng rất bình thường, quên đi tùy ngươi vậy. Ta phải đi trông tiệm đây.
— Dọa ngươi? Từ chối chấp nhận hiện thực sao? — Xích Nguyệt cạn lời.
— Chị bọn họ sắp về rồi, ta phải mau chóng ra ngoài thôi, bằng không lại phải ăn mắng. — Klin dường như đã nghĩ thông suốt, đứng dậy, kéo bồn cầu xả nước.
— Không chịu nổi hiện thực mà cho rằng đây là một trò lừa bịp hoang đường ư?.... — Xích Nguyệt cũng không nói thêm gì nữa, hắn có thể thấy từ hình ảnh truyền đến từ phía linh kiện rằng, đối phương không phải là kiểu nhân vật lén lút. Tuyệt đối sẽ làm ra một số động tĩnh khá lớn, đến lúc đó đợi đến khi thực sự xảy ra vấn đề, lại để tên này tỉnh táo lại cho đàng hoàng là được.
---❊ ❖ ❊---
— Đây là lần thứ hai tôi vào bệnh viện trong một học kỳ ngắn ngủi. — Gia Long nằm trong phòng bệnh cao cấp, đang tùy ý tán gẫu với Xilin ở bên cạnh.
Hai người lần này là bị thương do thi hành công vụ, cộng thêm việc thể hiện tiềm năng của riêng mình, nội viện đã công nhận thực lực của bọn họ, sự sắp xếp y tế này vẫn không có vấn đề gì.
Bác sĩ y tá vừa mới vào thay thuốc cho hai người một lần, vừa vặn đi ra để hai người nghỉ ngơi.
Xilin một chân quấn băng gạc trắng bắt lên giá treo, toàn bộ cơ thể đều bị gói lại như bánh ú, chỉ lộ ra mắt, miệng, lỗ mũi.
— Mới lần thứ hai thôi à. — Xilin là người tự mình yêu cầu chuyển tới để ghép thành một phòng bệnh. Cô rất có hứng thú với tên Nunu này, một học viên thiên tài xuất thân từ gia đình bình thường, vậy mà lại có thể đạt được thực lực chiến kỹ cường hãn như vậy, thậm chí có thể hòa trận với mình - kẻ có kỹ thuật ý thức lực, đây không thể nghi ngờ là một kỳ tích.
— Tôi tuần nào cũng vào bệnh viện một lần, ít nhất là thế. — Cô tùy tiện đáp.
— Mỗi tuần? Tại sao? — Gia Long đằng nào cũng rảnh rỗi, dứt khoát trò chuyện với người này một chút cũng tốt.
— Đánh lén chứ sao, khiêu chiến chứ sao, dù sao trong các loại phiền phức tổng cộng sẽ bị thương, lớn nhỏ, nặng nhẹ khác nhau, không hiểu sao cứ thế vào bệnh viện. — Xilin thờ ơ nói. Cô nhìn Gia Long, bên này chỉ có ngực là quấn băng vải bôi thuốc, những nơi khác không khác gì bệnh nhân bình thường, thậm chí nhìn sắc mặt hồng hào của hắn, người bình thường còn không nhìn ra hắn bị thương.
— Thể chất của cậu thật tốt, không hổ danh là luyện cách đấu.
— Tạm được. — Gia Long gác chân đổi một tư thế, để mình nằm thoải mái hơn một chút. — Mà này, cô chuyên môn chuyển đến phòng bệnh của tôi, rốt cuộc có chuyện gì vậy?
Xilin cho dù có không giống phụ nữ thế nào đi nữa, thì cuối cùng cũng vẫn là một cô gái, hơn nữa chỉ là một thiếu nữ mười tám tuổi, cứ thế trực tiếp chuyển vào phòng bệnh của hắn, chuyện này truyền ra ngoài đối với hai người chắc chắn sẽ có điều tiếng thị phi.
— Tôi cảm thấy huấn luyện viên riêng của tôi còn không lợi hại bằng năng lực cách đấu của cậu. Tôi muốn học cách đấu với cậu. — Xilin trực tiếp thành khẩn nói.
— Cô bị tôi đánh bị thương mà một chút cũng không để ý sao? — Gia Long ngược lại khá bất ngờ, không ngờ người này lại có tấm lòng như vậy.
— Để ý, rất để ý. Cho nên tôi mới muốn học cách đấu cơ bản với cậu! — Xilin trả lời rất chân thành.
— Tôi thu phí đấy nhé. — Gia Long nhíu mày.
— Cậu cứ ra giá đi. — Xilin vô cùng hào phóng. — Một vạn điểm một ngày đủ không?
— Huấn luyện của tôi rất nghiêm khắc đấy. — Gia Long lúc này mới thực sự bắt đầu cân nhắc, hắn hiện tại đang thiếu tiền.
— Nghiêm khắc tôi không sợ, chỉ cần không gãy tay gãy chân là được. — Xilin sảng khoái nói.
Gia Long cạn lời, tên này trước kia rốt cuộc trải qua huấn luyện kiểu gì vậy? Mức độ này cũng lớn quá đi... Đây đơn giản là liều mạng mà.
— Đúng rồi, cô và tên Phách Bách Liệt kia rốt cuộc là có chuyện gì vậy? — Gia Long trực tiếp hỏi, hắn cảm thấy Xilin người này kỳ thực rất đơn thuần, chỉ thuần túy vì theo đuổi thực lực mà thôi, lý do chiến đấu với tên Phách Bách Liệt kia hình như hoàn toàn khác biệt.
— Tên đó chỉ là một phế vật, quá yếu, lãng phí nhiều tài nguyên như vậy mà chỉ có chút tiến triển đó. Tôi bẩm sinh đã mạnh hơn hắn, gia tộc liền chọn tôi làm người thừa kế, hắn mất đi vị trí trong lòng khó chịu, liền vẫn luôn thù địch với tôi. — Xilin tùy tiện giải thích. — Tôi vốn tưởng rằng hắn có chút động lực để có thể ra dáng một chút, kết quả cả ngày vẫn tâm tư không thuần chất, không chịu nâng cao bản thân cho tốt, lại đi lo mấy cái thương nghiệp thế lực gì chứ, đúng là ngu ngốc.
Hồi tưởng lại kỹ càng về Phách Bách Liệt, Gia Long quả thực có thể cảm nhận được, tên kia quả thực tâm hung hơi thiếu rộng lượng, tâm tư cũng phức tạp một chút, kém xa sự thuần túy như Xilin. Không tập trung toàn tâm toàn ý vào một chuyện, làm sao có thể siêu việt được kẻ cuồng luyện công như Xilin này. Bây giờ đến cái bóng cũng không đuổi kịp, đây cũng là chuyện đương nhiên.