Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
904 Quy hoạch 2

❊ ❊ ❊

Gia Long bước ra cửa, nhìn thấy Mịch La Ni khắp người đầy thương tích, không có biểu cảm gì, chỉ là bình tĩnh tìm đến trung xuy thông minh Hy Nhĩ hỏi gì đó, sau đó thong thả bước ra khỏi đại sảnh phòng khách, hướng thẳng ra ngoài cửa mà đi.

— Tiểu tâm! Ngoại diện hữu nhân thủ trứ! — Mịch La nhìn thấy Gia Long bước ra mà hoàn toàn không có phòng bị, vội vàng tốt bụng hét lớn với hắn. — Hữu hảo đa nhân tại ngoại diện thủ trứ ngã môn xuất khứ! — Khuôn mặt cô đỏ bừng, ngượng ngùng không dám nói những kẻ đó đều do chính mình trêu chọc mà đến.

Đều là thấy bọn họ dễ bắt nạt, dễ cướp bóc, điều này mới dần dần hấp dẫn ngày càng nhiều người tới, ai ai cũng muốn qua đây chia một chén canh.

Nặc Nặc Tây Oa đồng dạng là tân nhân, nếu như bởi vì chuyện của mình mà liên lụy đến cậu ta cũng bị cướp, Mịch La cảm thấy bản thân sẽ vô cùng áy náy.

— Ta và các ngươi không giống nhau. — Gia Long đầu cũng không ngoảnh lại, xua xua tay nói.

Cậu bước ra khỏi cửa, vừa mới ra ngoài, bước chân vừa đặt lên mặt đường của phố phường. Hai bên biệt thự tối om liền vây lên một đám học viên cá biệt trông hung thần ác sát.

Những học viên này từng người một hoàn toàn không còn chút khí chất tinh nhuệ tinh anh được tuyển chọn vào nội viện thuở ban đầu, đã bị thể chế cạnh tranh tàn khốc của nội viện bức cho biến dạng triệt để.

— Các ngươi... Thật vướng tay vướng chân a! — Ánh mắt Gia Long đảo qua, đại trí ước lượng qua tầng lớp của những kẻ ở đây, tổng cộng mười lăm người, nam nữ đều có, bất quá dao động lợi hại nhất cũng chẳng qua là tam cấp.

— Tiểu tử, ngươi nói cái gì vậy! Lão sinh của tòa biệt thự này bọn ta nhưng đều nhớ rõ, mặt ngươi mà còn muốn mạo danh lão sinh dọa nạt bọn ta? Tỉnh lại đi mày! — Một nữ nhân mập mặt mang theo vết sẹo cười lạnh nói.

— Giao nhiệm vụ điểm ra, còn có thông dụng điểm!

— Đừng để bọn ta động quyền đầu!

Một đám người cười lạnh hắc hắc.

Mịch La ở trong phòng khách nhìn thấy màn này, lập tức sốt ruột, liền định xông ra cứu người, nhưng lại đột ngột bị một bàn tay lớn kéo lại. Quay đầu nhìn lại, hóa ra chính là đại tỷ Giai Lạp Phi.

— Sư tỷ, người!—

— Đừng ồn! Tân sinh kia không phải loại chim non như các ngươi. — Giai Lạp Phi sắc mặt ngưng trọng chằm chằm nhìn bóng lưng Gia Long ở bên ngoài. — Nhìn cho kỹ vào, đồng dạng là tân nhân, khoảng cách giữa các ngươi rốt cuộc lớn đến thế nào. Muốn báo thù, con đường của các ngươi còn dài lắm!—

Mịch La ngẩn người.

Oanh!!

Ngay tại khoảnh khắc này, bên ngoài biệt thự đột nhiên cuồn cuộn một trận cuồng phong bạo, đợi đến lúc cô quay đầu nhìn lại, chỉ còn lại Nặc Nặc một tay túm lấy đầu một người. Mặc cho kẻ đó treo lơ lửng đong đưa đánh vào cánh tay cậu.

Phanh!

Kẻ kia bị Nặc Nặc tùy tiện ném ra ngoài, va mạnh vào một chiếc xe huyền phù vừa hay chạy qua, đâm đến mức xe huyền phù ngoặt mạnh một cái, suýt chút nữa gặp tai nạn xe cộ, chủ nhân trong xe lại chẳng dám đánh rắm một tiếng, quẹo một góc vội vàng tăng tốc chạy mất.

Đám người tiên phong vây quanh Nặc Nặc lúc trước, lúc này phần lớn đều trọng thương hôn mê, có kẻ tay gãy xương, có kẻ xương ngực sụp lõm, có kẻ đùi bị xoắn thành quẩy. Nhưng nhiều hơn là lỗ mũi miệng chảy máu, nhìn là biết trực tiếp bị ý thức lực cường đại chấn cho trọng thương.

— Toàn bộ đều là ý thức lực trọng thương, không tu dưỡng mười ngày nửa tháng thì đừng mong bò dậy khỏi giường. Sách sách... Quả nhiên đủ ác. — Giai Lạp Phi cảm thán lên.

— Quá... Quá mạnh! — Mịch La há hốc mồm.

— Lợi hại quá.... — Ni Huy chặt chẽ nắm lấy cánh tay Mịch La, đến móng tay cũng sắp lõm vào trong, hai người vậy mà đều không phát hiện ra.

— Tên gia hỏa đó.... coi như đã dọn dẹp giúp các ngươi chút phiền phức. — Giai Lạp Phi lắc đầu nói. — Vốn dĩ ta định để các ngươi rèn luyện thêm chút.—

Mịch La có chút tàm tạm cúi đầu. Cô vốn dĩ còn tưởng sư tỷ hoàn toàn không quan tâm đến bọn họ.

— Tại sao, đồng dạng là tân nhân, tại sao hắn lại lợi hại hơn chúng ta nhiều như vậy...—

— Phải đấy, đồng dạng là tân nhân, tại sao chứ? Suy nghĩ cho kỹ vào.— Giai Lạp Phi quay người đi về phòng mình. Chỉ để lại Mịch La và Ni Huy hai người đang có chút ngộ ra.

Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, Nặc Nặc Tây Oa ngoài cửa đã không thấy tăm hơi đâu nữa.

---❊ ❖ ❊---

Nội viện nhất hào đại thư quán

Dòng người tấp nập trên mấy trăm bậc thềm đá của thư quán liên tục tiến ra vào lên lên xuống xuống, mỗi người đều vô thức duy trì khoảng cách an toàn với những người khác. Trông thì bậc thang vẫn rất rộng, nhưng những người phía sau thà rằng đợi người khác lên xuống trước, chứ cũng không chịu chen lấn quá gần.

Hai bên bậc thang cứ cách một đoạn khoảng cách lại có từng đôi tượng điêu khắc nhân vật màu đen đối xứng nhau.

Gia Long mặc một thân áo khoác dài màu đen vừa mới mua, che đậy toàn bộ thân thể thật nghiêm ngặt. Đang đứng đằng sau một bức tượng nữ tử tay cầm đàn hạc cúi đầu ngâm xướng. Bộ y phục này đã tiêu tốn của hắn toàn bộ số thông dụng điểm còn lại, tất cả những thứ trên tài khoản đều đổ dồn vào bộ y phục này rồi.

Trông thì chỉ là một bộ y phục bình thường, nhưng thực chất lại là vật liệu giáp trụ mặc sát người cường đại có phòng ngự nhị cấp. Tác dụng quan trọng nhất là, có thể cách tuyệt toàn bộ sự thăm dò kiểm tra dao động tinh tế từ cấp độ truyền thừa trở xuống, khiến người khác không nắm rõ được đẳng cấp ý thức lực của bản thân.

Cho dù là cấp độ truyền thừa, nhân viên cửa hàng đó đã thề son sắt đảm bảo, cũng có thể phát sinh hiệu quả ẩn tế nhất định. Nhưng căn cứ theo Gia Long tự mình lợi dụng máy móc kiểm tra suy toán, đối phó với ý thức lực cấp độ truyền thừa, ước tính bảo thủ nhất, nếu đối phương quét mớ lớn thì có lẽ có chút tác dụng che đậy, thế nhưng nếu chú ý một chút thì hoàn toàn không có cách nào.

Nhưng đã ăn phải cái thiệt lớn như vậy, trước khi muốn rời đi, hắn không thử thăm dò lại một phen thì trong lòng vẫn không thoải mái.

Cơ sư và Mật võ giả không giống nhau, một khi phản ứng không kịp, cũng chỉ là một người bình thường cường hãn hơn người thường một chút, Gia Long đến nơi này, cũng là thu được tình báo từ An Đạt Na, tình báo về quy luật thời gian sinh hoạt gần đây của Phỉ Lạp. Tiêu tốn khoảng chừng hai vạn thông dụng điểm, không hề rẻ.

Nhất hào thư quán là kho dữ liệu quan trọng lưu trữ tư liệu quỹ ba lạp tử của nội viện, không thể mượn đọc mang đi, chỉ có khi tiến vào phạm vi thư quán, mới có thể dùng liên kết không dây đi vào kho dữ liệu, đọc tư liệu trong đó, mà rời khỏi thư quán thì toàn bộ tư liệu sẽ tự động xóa sạch, còn có đại lượng nhân viên quản lý giám sát không cho phép sao chép.

Phỉ Lạp gần đây vẫn luôn tra cứu tư liệu phương diện quỹ ba lạp tử, ngày nào cũng sẽ tới đây.

Gia Long yên tĩnh dựa vào phía sau bức tượng điêu khắc, người giống như hắn có không ít, nhìn dáng vẻ chỉ là một trong số vô vàn học viên tìm cừu hận. Hoàn toàn không nổi bật, cảnh tượng thế này ở nội viện đâu đâu cũng có, người mai phục tìm cừu hận ngày nào cũng có.

Bên cạnh hắn có một nam một nữ trẻ tuổi đang ngậm thuốc lá phì phèo, nữ kia mái tóc lòe loẹt đủ màu, nhưng vóc dáng khuôn mặt nhìn qua thì không tệ, liếc mắt nhìn Gia Long bên này.

— Này chiến hữu, anh cũng là tới tìm người à? — Cô ta sáp lại gần với vẻ tùy ý.

— Phải đấy, hai người cũng vậy à?—

Gia Long mỉm cười một cái, lộ ra dáng vẻ rất ôn hòa.

— Muội muội tôi bị người ta đánh, lần này tìm được tên đánh người rồi, chuyên môn qua đây mai phục. — Nữ sinh hút một hơi thuốc tùy ý nói, — Hỏa Xà có biết không? Chính là tiểu tử đó, lại dám động vào muội muội tôi.—

Cô ta dùng khóe mắt liếc biểu cảm của Gia Long, mưu cầu nhìn thấy vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của đối phương. Bất quá Gia Long vẫn duy trì nụ cười nhạt nhòa, dường như căn bản không hề quen biết cái người mang tên Hỏa Xà này.

— Cô không quen Hỏa Xà à? — Nam sinh bên cạnh không nhịn được hỏi, — Thôi thôi thôi. Người sắp đến rồi, nhàn trò với hắn cái gì, tập trung vào. Nhóm của Khắc Lỗ cũng đến rồi.—

Rất nhanh lại có thêm hai nam nhân đi tới, nói nhỏ với nam sinh kia, dường như đang thương lượng cái gì.

Trong tay mấy người lạch cạch lấy ra súng tia xạ, bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng. Sức sát thương của súng tia xạ ở khoảng cấp một, đối phó giáp trụ cấp một và học viên ý thức lực cấp ba thông thường hoàn toàn không có vấn đề gì.

Gia Long ở bên này lùi lại hai phía, nhường đủ không gian cho đám người này, đứng bên cạnh nhìn bọn họ chuẩn bị vũ khí, đoản đao sắc bén, thương giới, vậy mà lại còn có một nòng pháo kích quang đơn binh uy lực nhị cấp.

Đám người này nhìn dáng vẻ là muốn chơi thật rồi đây. Những vũ khí này lấy ra, đối phó với kẻ địch ý thức lực cấp bốn cũng hoàn toàn không có vấn đề gì, nòng pháo kích quang đơn binh kia hoàn toàn có thể bắn thủng trường ý thức do ý thức lực cấp bốn hình thành. Thứ gọi là trường ý thức này, cấp bốn đã có thể đơn thể kích phát, thế nhưng nếu muốn lúc lái cơ giáp cũng có thể phát ra, thì cần phải đạt đến cấp năm rồi.

Gia Long khẽ lắc đầu, lần này hắn cũng chuẩn bị vô cùng đầy đủ, để đối phó với thủ đoạn có thể có của Phỉ Lạp, hắn thế nhưng đã tiêu tốn trọn vẹn mấy trăm vạn thậm chí hàng chục triệu thông dụng điểm, còn tiện thể vơ vét thêm hơn chục con cừu béo, nhiệm vụ điểm kiếm được lại mua thêm một số trang bị không tồi.

Nhìn dáng vẻ không chút che đậy của những kẻ này, hiển nhiên là không định giữ bí mật gì sất, đối phương rất có khả năng cũng biết bọn họ sẽ mai phục ở bên ngoài.

Đúng lúc này, một bóng người thon dài gọn gàng ở cửa Nhất hào thư quán cuối cùng cũng bước ra.

Phỉ Lạp một thân trang phục bó sát màu đen, sau lưng vẫn khoác chiếc áo choàng ngắn, điều khiến người ta thấy quái dị là, cậu ta vậy mà mọc tới bốn chiếc lông mày, trên cơ sở hai chiếc lông mày của người bình thường, lại mọc thêm một đôi lông mày dài đỏ như máu.

Sau lưng cậu ta đi theo ba người trông có vẻ là hộ vệ, từng người một đều lộ ra dao động của trường ý thức.

Đội ngũ đi ra khỏi thư quán, người qua đường bốn phía cũng lần lượt tránh nhượng, không dám tiếp cận quá gần nhóm người này.

— Là Phỉ Lạp!—

— Phỉ Lạp đứng top năm, sách sách, nghe nói hôm nay cậu ta bị Lôi Lạp xếp hạng thứ chín khiêu chiến, hiện tại chắc là muốn đi đấu trường. — Đám người mai phục bên cạnh Gia Long nhỏ giọng thảo luận.

— Khoảng thời gian trước Bố Lan Đình tự mình tiến vào nội viện, giao đàm với Phỉ Lạp mười mấy phút, không biết có ảnh hưởng gì tới khu phía bắc hay không.—

— Ai mà biết được chứ? Thứ mà những đại lão tầng đỉnh cao như bọn họ thảo luận mà chúng ta đều có thể tùy tiện đoán được thì mới gọi là lạ.—

Đám người nhỏ giọng bàn tán.

Nữ sinh tóc lòe loẹt thở ra một hơi, nghe một đám người nhàn trò không có chất dinh dưỡng, lười nói thêm, quay đầu lại vô vị liếc nhìn sang bên cạnh.

—!!!—

Gia Long bên này đang tổ hợp một bệ phóng đạn đạo tổ hợp đơn binh!

Bệ phóng đạn đạo cao tận sáu mét vậy mà sắp bị tên này tổ hợp xong rồi! Mà phương hướng chĩa mũi nhọn vào...

Nữ sinh quay đầu nhìn lại, tức thì cảm giác nhịp tim trong khoảnh khắc chậm đi nửa nhịp. Vậy mà lại chĩa thẳng vào nhóm người Phỉ Lạp!

— Mày mày mày mày mày!!!! — Cô ta chỉ vào Gia Long trong chốc lát đến lời nói cũng không rõ ràng.

Chớp mắt liền thấy dưới y phục của Gia Long lòi ra từng thứ một.

Chất nổ uy lực cao, pháo bức xạ năng lượng cao, lựu đạn axit sinh hóa dùng một lần, máy phát sinh trường lực đạo quỹ đạo ít nhất có uy lực cấp năm giá trị thiên vạn! Từng món vũ khí đại phạm vi khủng bố có sức sát thương thấp nhất cũng ở tầng thứ cấp bốn bị Gia Long lần lượt lôi ra.

Đám người khác ở đây tức thì cũng bị thứ mà Gia Long lôi ra thu hút tầm mắt, từng người một đều sợ đến xanh mặt.

Những thứ này, không có vài chục triệu thông dụng điểm cùng hàng trăm nhiệm vụ điểm thì căn bản không thèm nghĩ tới chuyện vơ vét được vào tay.

Lấy hàng chục triệu thông dụng điểm ra để ném người....

Những thứ này mà vứt ở bên ngoài, có thể hủy diệt hơn nửa tòa thành thị!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:882
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.