Lãnh lẽo hoang vu thảo nguyên dã ngoại.
Trên những đầm lầy màu đen và thảo nguyên mênh mông, một tiểu lữ quán cô độc sừng sững ở giữa, kiến trúc nhà nhỏ màu xám trắng trông giống như nhà đồ chơi xếp hình trong trò chơi gia đình, hoàn toàn chẳng có chút an toàn nào.
Klin đang nằm sấp trên một cỗ cơ giáp rách nát đen sì, tay cầm kìm dụng cụ các loại, trong miệng còn cắn mấy cái ốc vít dính dầu mỡ, vẻ mặt nghiêm túc sửa chữa cơ thể điều khiển của mình.
"Viên ốc thứ ba bên trái, siết chặt lại lần nữa, chú ý đường mạch năng lượng ở bên cạnh một chút, lỡ tay đụng lệch đi là phải làm lại từ đầu đấy."
Giọng hướng dẫn của Xích Nguyệt vang lên liên tục, chỉ điểm Klin nhanh chóng giải quyết một số bệnh vặt của cơ giáp.
Trong âm thanh hỗn loạn đinh đinh đang đang, Klin nhổ thứ trong miệng ra.
"Xích Nguyệt đại gia, cái đồ chơi này rốt cuộc có sửa được nữa không vậy? Ta làm mấy ngày nay rồi mà vẫn không có động tĩnh gì."
"Bị thương quá nặng trong trận truy đuổi trước, không còn cách nào khác, có thể sửa được coi như là ơn trên phù hộ rồi, ngươi cứ biết thỏa mãn đi." Xích Nguyệt bất đắc dĩ đáp. "Cỗ của tiểu Luân kia độ hoàn thiện khá tốt, nếu thực sự không được thì hai người các ngươi cứ tạm dùng đi, còn có khối năng lượng của lò năng lượng cũng không đủ nữa, bắt buộc phải tìm khối năng lượng mới. Đây không phải trong thành, chỗ nào cũng có thể tìm được rất nhiều khối năng lượng, ở vành đai bức xạ, khó khăn nhất chính là tiếp tế, không chỉ của con người mà còn của cơ giáp."
"Giống như trước vứt vào không gian của ngươi không được sao?" Klin nghi ngờ hỏi.
"Đương nhiên không được, gặp phải kẻ truy sát là ngươi xong đời, khác với cơ sư bình thường, loại lớp tốc thành như các ngươi, tốc độ tăng trưởng ý thức lực rất nhanh, nhưng tương đối mà nói trong điều kiện không có cơ giáp, ý thức lực của ngươi cũng sẽ không có chỗ phát huy." Xích Nguyệt nhắc nhở, "Tên nhóc ngươi sẽ không quên chứ?"
"Đương nhiên không quên." Klin bĩu môi. Cơn đau nhức từng trận ở mông trước đó bây giờ vẫn còn như mới. Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng ký ức khủng bố loại đó khiến cậu không dám nhớ lại.
"Được rồi mau lên đi." Xích Nguyệt giục giã.
"Klin, đến giờ ăn cơm rồi." Lúc này dưới lữ quán truyền đến tiếng gọi của Beren, cô mặc chiếc tạp dề tùy ý buộc bằng một miếng vải đen, đi ra cửa lớn lớn tiếng gọi.
"Đi thôi, ăn cơm!"
Klin nhảy xuống cơ giáp. Cửu Môn Cự Pháo Luyện Thể Pháp đã tạo ra sự cải tạo cường đại đối với cơ thể cậu, đến mức trực tiếp nhảy xuống từ chỗ cao mấy mét cũng hoàn toàn nhẹ nhàng dễ dàng.
Vào lữ quán, ở đại sảnh nhỏ ngay sau cửa chính, liền thấy trên bàn bày hai bát canh sệt màu vàng nhạt trông có vẻ rất mộc mạc nhưng ngửi lại rất thơm. Không biết là làm từ cái gì.
Trong không khí vương vất hương thịt và một chút mùi cỏ xanh nhàn nhạt. "Thơm quá...." Klin hít sâu một hơi, nhìn Beren đã chuẩn bị sẵn thìa, trên mặt lập tức nở nụ cười.
"Rất xin lỗi, đã không còn thức ăn gì có thể ăn được nữa.... chỉ còn lại một chút đồ hộp cuối cùng, em dùng số nước còn lại làm ra cái này...." Beren sắc mặt không tốt nói.
"Không sao, khẩu phần ăn của chúng ta còn trụ được bao lâu nữa?" Klin vừa ngồi xuống, vừa vồ lấy thìa múc thẳng vào miệng.
"Còn hai ngày nữa...." Beren cúi đầu.
"!!??"
Klin giật mình ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy không tin nổi.
"Thịt chuột làm thành thịt khô tuy đều để trong không gian của Xích Nguyệt đại gia, nhưng nước của chúng ta không đủ dùng nữa.... hơn nữa trong chuyện lần trước, thiết bị hệ thống lọc của cơ giáp chúng ta tách ra, cũng bị người ta lấy đi rồi...." Beren cúi đầu đáp.
"Tìm kiếm đồ ăn ở vành đai bức xạ là một chuyện rất phiền phức, nhưng so với việc bị truy sát mà nói, thì lại là một chuyện nhẹ nhàng hơn nhiều...." Xích Nguyệt hình như đã sớm liệu trước, rất bình tĩnh nói.
Nó đặt sự chú ý chính lên người Beren đang chậm rãi ngồi xuống.
"Tiểu Luân."
"A.. a?"
"Ngươi lén lút hỏi anh trai ngươi luyện thể pháp phần sau đi, ta cũng đã đưa toàn bộ cho ngươi rồi. Nhưng bất kỳ loại luyện thể pháp nào trên thế giới đều cần sự tập trung của toàn bộ tinh lực, nói cách khác, một người trong đời chỉ có thể chọn một loại luyện thể pháp để tiến hành cộng minh, những cái khác chỉ có thể dùng làm bổ trợ, anh trai ngươi nếu chọn loại luyện thể pháp này làm chủ thể, thì việc chế tạo cơ thể sau này, phải cần các loại vật liệu đỉnh cấp cấp bậc cực kỳ cực kỳ cao mới được, mà trên hành tinh này, những vật liệu như thế...."
"Không có sao?" Trong mắt Beren xẹt qua một tia mất mát. "Anh... từ nhỏ đã lợi hại hơn em, bất kể gặp phải chuyện gì, anh ấy luôn kiêu ngạo, không sợ hãi, vẫn luôn tiến về phía trước..."
Xích Nguyệt và Klin không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô.
"Anh ấy nhất định sẽ có cách.... sẽ đưa ra lựa chọn tốt nhất! Em tin tưởng." Beren khẳng định nói.
Nói thì nói vậy, nhưng cho dù anh ta không chọn môn luyện thể pháp này làm chủ thể, rất nhiều nội dung trong đó cũng sẽ hình thành hiệu ứng và tác dụng tích cực đối với ý thức lực của anh ta." Xích Nguyệt an ủi, nếu như lúc đầu nó vì muốn trấn an Gia Long mà tung ra bộ luyện thể pháp này, thì bây giờ mới là thật lòng đưa ra cách giải quyết.
"Trên thế giới, thích hợp với mình mới là tốt nhất thực sự, những thứ khác cho dù có cao cấp đến đâu, có cường đại đến đâu, thì đó cũng là sự cường đại của người khác. Anh trai ngươi... anh ấy là thiên tài.... yên tâm đi."
Beren gật gật đầu. Cô chưa từng hoài nghi điểm này, hình tượng Nono Sĩ Va làm anh trai đã khắc sâu dấu vết đậm nhất trong lòng cô.
Hai người bưng bát chậm rãi uống canh, ăn xong đồ vật, Beren thu dọn đồ đạc chuẩn bị rửa bát.
Đột nhiên một tiếng ầm ầm nhè nhẹ chậm rãi truyền tới từ đằng xa.
Mặt đất bắt đầu chấn động, từng đạo bức xạ điện từ vi tế giống như gợn sóng chấn động lan tràn từ xa tới.
Động tác của hai người hầu như là đồng thời cứng đờ lại.
"Đây là..!??" Trong lòng Klin không kìm được dâng lên sự run rẩy đậm đặc.
Tiếng gầm giận dữ của Xích Nguyệt chợt đánh thức hai người, "Là Hồng Bạch!"
"Tiểu Luân lên cơ giáp!! Nhanh!"
Cơ thể của Klin căn bản còn chưa sửa xong, không thể động đậy, bây giờ người duy nhất hoàn vẹn chính là cơ giáp của Beren.
Trong mắt Beren trước tiên xẹt qua sự sợ hãi và thoái thác nồng liệt.
"Em.... em..."
"Em cái gì mà em! Không muốn chết thì mau chóng leo lên cơ giáp cho ông mau!!" Xích Nguyệt chửi bới mắng lớn.
Trong một trận mắng chửi hỗn loạn, Beren lơ mơ hồ đồ, đến khi phản ứng lại, bản thân đã ngồi trong cỗ cơ giáp rách nát được lắp ráp lại.
Ý thức lực sinh ra từ Minh Đế Cát Tái Nhã Luyện Thể Pháp giống như từng con nhện nhỏ, không ngừng phun ra tơ màu xanh lam lan tràn ra ngoài từ trong cơ thể cô, kết nối đến toàn thân cơ giáp.
"Chuẩn bị ra tay!" Xích Nguyệt nhắc nhở, "Tiểu Luân, bây giờ sự an toàn của ta và Klin hoàn toàn dựa vào ngươi rồi, không muốn chết, thì đi chiến đấu! Đối phương không phải cơ giáp Hồng Bạch đỉnh cấp thực sự, chỉ là một tên tạp binh tuần tra, nếu cái này mà cũng không thắng nổi đối phương, vậy chúng ta phỏng chừng là thực sự tiêu đời rồi."
"Em.. em không được đâu..." Tim trong ngực Beren đập thình thịch điên cuồng, một cỗ trách nhiệm và áp lực nặng nề đè chặt lên người cô, khiến cô gần như không thở nổi.
“Cứ dốc sức mà làm đi, cho dù thất bại, cũng không ai trách em đâu.” Lúc này giọng nói của Klin truyền vào qua hệ thống thông tin cơ giáp.
“Nói nhảm!! Đồ ngốc nhà ngươi cút sang một bên cho ta, ngươi không muốn sống nhưng ông đây còn sống chưa đủ đâu!” Xích Nguyệt đột ngột cắt ngang lời Klin, “Thằng nhóc thối, nếu mà đánh không lại tên tạp binh đó thì hai người các ngươi đều cút ra ngoài khỏa thân cho ông!!”
“Khỏa khỏa khỏa khỏa thân...!!!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Beren phắt một cái đỏ bừng như quả hồng đại.
Trên chân trời đằng xa, một cỗ cơ giáp hình người đầu sói đỏ trắng đan xen đang nhanh chóng bay về phía này.
“Lên đi!!” Một cỗ ý thức lực đột ngột ép tới, Beren liền cảm thấy bản thân lao vọt về phía trước một cái, vậy mà sải bước lao thật nhanh về phía đối phương, động cơ phía sau ầm ầm bùng nổ, đẩy cơ thể chậm rãi lơ lửng bay vút ra ngoài.
A a a a a.....
Cô thét chói tai một tiếng, nhìn cơ giáp đầu sói người trong mắt ngày càng đến gần, ngày càng đến gần.
“Đồ rách rưới ở đâu ra vậy?” Một giọng nữ khàn khàn từ trong cơ giáp đối phương truyền ra.
Nhìn thấy cơ giáp sắp đâm sầm vào rồi, trong lòng Beren lạnh ngắt một trận, tay chân luống cuống muốn vãn hồi, nhưng lại căn bản không biết nên phản ứng thế nào.
“Đồ ngốc! Đến động tác cơ bản cũng không biết sao!?” Tiếng gầm gào của Xích Nguyệt vang lên.
Không biết thế nào, trong chốc lát, dường như giọng nói của Xích Nguyệt hình như trùng lặp với một giọng nói nào đó trong trí nhớ.
Trong mắt Beren hơi hoảng hốt, giống như thoáng cái quay trở về cảnh tượng anh trai cầu xin hướng dẫn mình cách cách đấu cơ bản trước kia.
“Cách đấu cơ bản trong cơ giáp thực ra cũng giống như động tác của con người, cơ giáp ý thức lực có thể hoàn mỹ thể hiện ra bất kỳ động tác nào của cơ thể con người.” Nono Sĩ Va mang theo vẻ khinh miệt nhìn xuống bản thân.
“Em phải nhớ kỹ Beren, chuyện đánh nhau này, không phải nhìn xem ai thân cường thể tráng, mà là phải nhìn xem ai có thể dùng lực vào đúng chỗ hơn, sức lực của một người dù có yếu đến đâu, dùng lực đúng rồi, khoảng cách giữa người với người cũng sẽ khác nhau một trời một vực.”
“Giống như bây giờ.”
Hô!
Nono đột ngột đá văng một cước, đạp mạnh lên bụng mình.
“Em nên làm động tác gì?! Nói!”
Bốp! Ưm...
Beren ôm lấy bụng, quật cường không cho phép bản thân ngã xuống.
“Lùi... lùi lại.”
“Đồ ngốc! Là tấn công! Tấn công a a a a.....!!”
“Tấn công....”
Trong đồng tử Beren thoáng chốc xẹt qua từng màn cảnh tượng quen thuộc, cơ giáp Hồng Bạch đằng xa vậy mà cũng nâng chân phải lên, chính diện đạp thẳng tới chỗ mình. Cảnh tượng này, vậy mà lại trùng hợp y hệt với động tác mà đại ca Nono Sĩ Va làm mẫu lúc trước. Một đoạn giọng nói khác cách đây không lâu của anh trai hình như vẫn còn vẫn vơ quanh tai.
“Phòng ngự? Lùi lại? Ngu xuẩn! Phòng ngự là vì kéo dài thời gian tấn công tốt hơn! Lùi lại là để tìm kiếm góc độ tấn công tốt hơn, tất cả những cái này đều vì một mục đích, đó chính là... giết chết kẻ địch.”
Bốp!!!
Trong khoảnh khắc, hai cỗ cơ giáp đồng thời va chạm, hai tay Beren vung lên, hai quyền đánh mạnh vào phần đầu cơ giáp đối phương, đồng thời eo vặn một cái, vậy mà lại kỳ lạ né tránh được cú đạp thẳng của cơ giáp Hồng Bạch.
Loại động tác kỳ lạ này, khiến cho Klin và Xích Nguyệt đang đứng nhìn từ xa đều ngẩn người một trận.
Nhìn từ xa, cơ thể Beren giống như một vũ công linh mẫn cao minh, lúc né tránh đòn tấn công nguy hiểm của đối phương đồng thời còn có thể tung ra pháp quyền ám sát cường đại.
“Cái tên Beren này... mô phỏng rốt cuộc là...?” Xích Nguyệt trầm giọng nghi ngờ nói.
“Mô phỏng?” Klin ngẩn ra. “Ý gì cơ?”