Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
899 Tàn Khốc 1

❊ ❊ ❊

Nói đến ảnh hưởng từ cảnh giới võ đạo của Gia Long, mặc dù mạnh hơn rất nhiều người, nhưng trên cơ sở mô phỏng tu chỉnh võ đạo hoàn mỹ của thế giới này, muốn có ưu thế lớn trong võ đạo thì chỉ là một suy nghĩ tốt đẹp mà thôi.

Cảnh giới võ đạo vượt qua tầng thứ Thế Kỷ Chi Vương, những gì Gia Long đạt được chủ yếu là ưu thế cường đại trong cùng cấp độ, hắn có thể nắm bắt thời cơ chính xác hơn người khác, cũng có thể không chút do dự khi cần sử dụng thứ gì, không lãng phí bất kỳ tinh lực cách đấu nào. Sách lược và bản năng trong võ đạo đã đạt đến mức độ đáng sợ.

Nhưng như vậy cũng chỉ là võ đạo cường hoành, đối phó với tình huống các kỹ năng ý thức lực tung ra chiêu kỳ dị hết lớp này đến lớp khác, xuất hiện liên miên, căn bản không thể dự đoán được các loại năng lực của đối thủ, chỉ có áp dụng phương thức bảo thủ nhất mới có thể ổn thỏa thu được tỉ lệ thắng tốt nhất.

Chỉ đến khi phía sau dần dần tăng thêm thông tin tình báo về kỹ năng ý thức, trải qua trăm trận chiến, đạt đến mức độ biết mình biết người, mới có thể dần thể hiện ra điểm thực sự cường đại của cảnh giới võ đạo.

Bây giờ Gia Long có thể vận dụng, cũng chỉ có phương diện chiến lược chiến đấu, dù sao cách đấu võ đạo có được tu chỉnh hoàn mỹ đến đâu, về ý thức chiến lược thì thế nào cũng không cách nào giúp được, đây là lựa chọn và phong cách khác nhau của mỗi cá nhân.

Trong lòng tổng hợp lại thông tin, Gia Long vẫn quyết định trực tiếp nâng cao Sinh Chi Mật Võ, dù sao thứ này có thể kéo theo việc nâng cao thuộc tính cơ thể và tầng thứ ý thức lực. Nhưng làm thế nào để tận dụng điểm tiềm năng nâng cao, Gia Long vừa trò chuyện phiếm với An Đạt, vừa ngầm thử gia chú điểm tiềm năng lên Hàn Ngục Khổng Tước Công, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, Hàn Ngục Khổng Tước Công không thể nâng cao một cách tức thì, dường như vì thiếu thứ gì đó mà bị kẹt lại. Nhưng điểm tiềm năng hình như vẫn bị hao hụt một chút, rõ ràng đã có sự tiêu hao nào đó.

Gia Long khẽ nhíu mày, dùng ý thức kích thích hạch tâm Sinh Chi Mật Võ trong cơ thể. Một đoạn thông tin trào ra.

- Vào giai đoạn tiếp theo cần dùng chung Hồng Khổng Tước Thạch và Bạch Khổng Tước Thạch ư? - Gia Long hồi tưởng lại loại khoáng thạch mình từng thấy, Hồng Khổng Tước Thạch tính là một loại thái quang thạch. Hồng Khổng Tước Thạch được miêu tả trên Sinh Chi Mật Võ chính là thái quang thạch màu đỏ. Chỉ là so với Bạch Thái Quang Thạch, sản lượng của loại đá này thấp hơn rất nhiều, thổ sản cũng khác nhau.

Hàn Ngục Khổng Tước Công của hắn đã đến giai đoạn tầng thứ sáu, nhưng tiến độ vẫn luôn kẹt ở mức %, không nhúc nhích.

- ....Sắp đến đấu trường rồi, không vào xem thử sao? Đây đúng là một nơi tốt đấy. - An Đạt bên cạnh không biết từ lúc nào đã nói đến chuyện đấu trường.

Gia Long định thần lại. Phát hiện hai người bọn họ đã rời khỏi khu luyện tập rất xa, đi đến trước một kiến trúc màu xám trắng hình tròn khổng lồ ở nội viện, nơi này lạnh lẽo quạnh hiu, người ra vào không nhiều lắm. Chỉ có lác đác vài người. Rất nhiều người đều mang vẻ mặt phẫn nộ xông vào trong.

- Nơi này là nơi giải quyết ân oán, không màng sinh tử, đương nhiên người thực sự đến đây quyết đấu rất ít, phần lớn đều là đến xem dị biến thú cắn xé lẫn nhau, là đại hội đánh bạc và là nơi lựa chọn mua sắm dị biến thú lớn nhất. Rất nhiều dị biến thú là trợ thủ đắc lực có thể mang theo ra ngoài vùng bức xạ hoàn thành nhiệm vụ. - An Đạt mỉm cười giới thiệu.

- Dị biến thú? - Đây là lần đầu tiên Gia Long nghe nói thứ này còn có thể làm thú cưng.

- Có muốn vào xem thử không? Trong đấu trường thỉnh thoảng vẫn có thể có một vài hàng tốt đấy. - An Đạt mỉm cười nói.

- Thôi đi, nói thẳng ra đi. - Gia Long nhìn đấu trường vừa nói, - Cậu chủ động tiếp cận tôi, là có tính toán gì? Đừng nói chỉ là buồn chán trò chuyện phiếm vẩn vơ nhé.

An Đạt đẩy đẩy gọng kính.

- Chuyện này đương nhiên rồi, tôi muốn kéo một người gia nhập đội ngũ nhiệm vụ của chúng ta. Hiện tại đã kéo được ba người, còn thiếu hai nhân ứng viên thích hợp, tôi chấm trúng cậu.

- Cậu chắc chắn như vậy rằng tôi nhất định sẽ phát huy tác dụng sao, tôi bất quá chỉ là một tân binh mới vào thôi. - Gia Long bình tĩnh nói.

- Mới vào mà có thể trốn thoát chết dưới tay Fila. Hơn nữa nửa ngày trôi qua trông vẫn không tổn hại gì, tân binh như cậu quả thực không tầm thường chút nào... - An Đạt mỉm cười.

Lòng Gia Long chùng xuống. Tốc độ thu thập tin tức của tên này nhanh thật, hắn vừa mới trị thương xong, ra ngoài đi dạo để tìm hiểu tình hình. Vậy mà đã bị hắn nắm được tận gốc.

- Tin tức của cậu ngược lại rất linh thông.

- Người có thể đứng vững lâu dài ở nội viện, tổng hội có chút tài năng vượt trội. - An Đạt đứng định chân, phủi phủi lớp tro bụi không hề tồn tại trên người, - Đừng lo lắng về Fila và mấy kẻ đó, tên kia cao ngạo tự đại, một đòn không giết được cậu, căn bản sẽ không tìm cậu lần thứ hai, trừ phi chính cậu muốn chết mà thò mặt ra gây sự với hắn ta. Hắn ta hiện đang ở thời kỳ quan trọng, còn phải ứng phó với đại địch, một khi tích lũy bùng nổ vọt lên, rất khả năng sẽ bước vào tầng thứ đại viên mãn cấp Mãn Nguyệt, sánh ngang với Mê Đế La Mắt Đỏ, có tư cách cạnh tranh danh xưng Hắc Tinh.

- Trừ Fila ra, tôi còn đắc tội với hai người khác nữa.

- Hai kẻ đó không cần phải lo, nếu thực lực của cậu ngay cả hai kẻ đó cũng không ứng phó nổi, vậy chết trong nhiệm vụ và chết trong tay bọn chúng cũng chẳng có gì khác biệt. - An Đạt mỉm cười nói ra những lời lạnh lùng đến cực điểm.

- Cậu đúng là không giống người hai mươi mấy tuổi chút nào. - Gia Long thở ra một hơi, nhíu mày nói.

- Thật xin lỗi nhé, năm nay tôi đã một trăm linh tám tuổi rồi. - An Đạt mặt không đổi sắc nói, - Ở nội viện đã hơn bốn mươi năm, lúc trước mấy thiên tài đỉnh cấp đều là do một tay tôi phát hiện ra đấy.

Hơn một trăm tuổi?!

Trong lòng Gia Long cũng dâng lên một trận kinh ngạc, tên này nhìn thế nào cũng không giống người đã hơn một trăm tuổi.

- Không cần phải ngạc nhiên quá, rất xin lỗi vì tôi đã điều tra tư liệu của cậu, cậu xuất thân từ người bình thường, tự nhiên sẽ không biết được rất nhiều bí mật của cơ giáp sư cấp cao. - An Đạt mỉm cười nhẹ, - Cậu có biết tại sao nhiều cơ giáp sư nội viện lại coi trọng độ cộng hưởng như vậy không?

- Nghe nói là chỉ có độ cộng hưởng đạt đến mức cao nhất mới có thể phá vỡ giới hạn bước vào cấp Truyền Thừa. - Gia Long bình tĩnh đáp.

- Đây chỉ là một nguyên nhân. Còn một điểm nữa, là điểm mà bất kỳ ai cũng không thể né tránh, cũng là mấu chốt để bất cứ ai cũng bất chấp trăm phương nghìn kế áp chế thực lực và ý thức lực của bản thân, không ngừng đột phá độ cộng hưởng. - An Đạt giơ một ngón tay lên, - Đó chính là tuổi thọ.

- Tuổi thọ?

- Phải, chính là tuổi thọ. - Trong mắt An Đạt lóe lên một tia sáng khó hiểu, - Về mặt lý thuyết, độ cộng hưởng khi đạt đến cấp Mãn Nguyệt thực chất là có thể dùng thủ đoạn cưỡng ép bước vào cấp Truyền Thừa, cho nên tầng thứ này mới được gọi là Mãn Nguyệt, có ý nghĩa viên mãn. Nhưng nguyên nhân căn bản khiến cho rất nhiều cơ giáp sư cấp Mãn Nguyệt đều liều mạng áp chế bản thân, mơ tưởng bước vào cấp Song Nguyệt rồi mới tự nhiên thăng cấp, chính nằm ở tuổi thọ. Sau cấp Mãn Nguyệt, mỗi khi nâng cao 1% độ cộng hưởng, có thể biến tướng nâng cao 1 năm tuổi thọ giới hạn của bản thân. Đây là bí mật được rất nhiều tầng lớp cao cấp công nhận.

- Dưới 9% độ cộng hưởng đều thuộc cấp Mãn Nguyệt, vậy từ cấp Mãn Nguyệt đến cấp Song Nguyệt, ở giữa có khoảng cách 1% tầng thứ, là có thể tăng thọ một trăm năm ư?! - Gia Long cũng có chút chấn động.

- Phải, chính là như vậy, cho dù kỹ thuật điều chỉnh gen và kỹ thuật sinh hóa hiện tại rất phát triển, nhưng loại thứ như tuổi thọ vẫn là cơ hội có thể gặp mà không thể cầu, dưới cấp Truyền Thừa, cơ hội tăng thọ chỉ có vỏn vẹn một lần này thôi, cho nên không ai muốn từ bỏ. Cậu tưởng rằng vì sao Mê Đế La Mắt Đỏ lâu như vậy mà vẫn không chịu bước vào cấp Truyền Thừa? Một nguyên nhân là vì người hướng dẫn của cô ta không cho cô ta pháp luyện tập cấp Truyền Thừa, nhưng mấu chốt hơn vẫn là bản thân cô ta không muốn cứ thế đột phá vào cấp Truyền Thừa, mà là muốn đặt nền tảng vững chắc hơn nữa, tích lũy dày dặn rồi bùng nổ.

- Độ cộng hưởng tương đương với một chiếc kính lúp, có thể gia cường phóng đại thực lực nền tảng. Ý thức lực nền tảng của cậu quá yếu, phóng đại lên tự nhiên sẽ không mạnh; thực lực nền tảng của cậu mạnh, nhưng hệ số phóng đại lại thấp, thì tự nhiên cũng không mạnh. Cần phải có sự tăng trưởng đồng thời của cả hai mới là phương thức tốt nhất. - An Đạt đỡ gọng kính, bình tĩnh nói.

- Vậy cậu tìm tôi, là cần tôi giúp việc gì? - Gia Long hỏi trúng mấu chốt vấn đề, hắn tuyệt đối không tin đối phương sẽ tốt bụng chủ động tới giúp hắn giải đáp thắc mắc.

- Tôi cần năng lực trị thương của cậu. - Tròng kính của An Đạt lóe lên một tia sáng đèn ở không xa, sáng choang.

- Năng lực trị thương?

- Cậu có thể chữa khỏi một vết thương gần như tàn phế chỉ trong một buổi chiều, không biết có thể áp dụng lên người khác không? - An Đạt thẳng thắn nói, làm ra vẻ mặt thành khẩn.

- Năng lực trị thương của tôi, quả thực có thể dùng làm năng lực hậu cần hỗ trợ người khác, tuy nhiên hiệu quả không mạnh bằng chính tôi. - Gia Long gật đầu, ý thức lực vô danh của hắn quả thực có hiệu quả chữa trị cho người khác, nhưng chỉ giới hạn ở việc khôi phục tổn thương cơ thể, đối với việc hồi phục ý thức lực thì không có ảnh hưởng gì. Ý thức lực đó phần lớn là nhắm vào việc chữa trị cơ giáp. Mà cơ giáp dưới cấp Truyền Thừa, phỏng chừng cũng chẳng có năng lực tự lành lặn nào.

- Tôi đoán cũng là như vậy. - An Đạt gật đầu mỉm cười, - Đội ngũ chúng ta vừa vặn đang thiếu một nhân viên hậu cần, vậy đành trông cậy hết vào cậu rồi.

- Chẳng lẽ các cậu không có thuốc men hay thứ gì đại loại thế sao? - Gia Long hỏi.

- Đương nhiên là có, nhưng nhiệm vụ của chúng ta cách rất xa, tiêu hao thuốc men phỏng chừng sẽ rất lớn. - An Đạt đáp, - Đã nghe nói qua Minh Xuyên Tuyết Sơn chưa?

- Minh Xuyên Tuyết Sơn? Ngọn núi tuyết lớn ở rìa vùng bức xạ kia á? Sinh vật biến dị trong đó nhiều như vậy, các cậu mà cũng dám đi ư? - Gia Long phản vấn, hắn đã xem qua tư liệu về nơi này, với trí nhớ sau khi được nâng cao trí lực của hắn, cho dù không đạt tới mức gặp qua không quên thì cũng vượt xa người thường. Mẫu tư liệu này tuy hẻo lánh nhưng hắn vẫn có ấn tượng.

- Di tích vùng bức xạ tàn lưu trên mẫu tinh nhiều vô kể, tuy nguy hiểm nhưng rủi ro và lợi ích luôn đi song hành, chúng ta tự có tính toán của mình. Chủ yếu là chúng ta đã nhận nhiệm vụ, đến đó vừa có thể thu được điểm nhiệm vụ, vừa có thể thu hoạch một số thứ chúng ta muốn. Trừ phi cậu đồng ý gia nhập chúng ta, bằng không rất nhiều thông tin chúng ta cũng không dám tùy tiện tiết lộ.

Gia Long trầm mặc xuống, bắt đầu cân nhắc được mất.

- Có thể gợi ý một chút xem nó liên quan đến cái gì không?

- Đương nhiên là được, có liên quan đến nguyên liệu cơ giáp mà cả tôi và cậu đều muốn. - An Đạt gật đầu, - Hơn nữa còn là nguyên liệu chủ thể, hệ thống xương cốt.

- Tôi cần về suy nghĩ đã. - Gia Long đối với nhiệm vụ hoàn toàn mù tịt, tự nhiên sẽ không dễ dàng đồng ý.

- Trao đổi cách liên lạc đi, mười ngày sau, nếu không chủ động liên lạc với tôi thì coi như cậu từ bỏ. - An Đạt dùng vòng đeo tay chạm vào của Gia Long, hai người trao đổi phương thức liên lạc, - Vậy tôi đi trước đây.

- Được rồi, đa tạ tin tức cậu cung cấp. - Gia Long chân thành cảm ơn, đối phương quả thực đã cung cấp cho hắn rất nhiều tin tức tư liệu, mặc dù không biết độ tin cậy ra sao, nhưng ít nhất trong lòng cũng đã có đáy.

- Fila chỉ coi là phái trung lập, ba phái lớn ở nội viện, chỉ cần không chạm vào ba khối này thì những cái khác đều dễ nói, cậu về nhà tra cứu kỹ lại đi. - An Đạt không quay người lại mà chỉ xua xua tay, thẳng thắn bước vào đấu trường phía trước.

Gia Long dõi theo bóng hắn bước vào đấu trường, lúc này mới xoay người đi về hướng ngược lại, điều hắn muốn đi lúc này hơn chính là thư viện, ở nơi đó có lẽ sẽ thu hoạch được nhiều loại tư liệu khác nhau hơn.

---❊ ❖ ❊---

- Khắc Lâm.....

- Khắc Lâm.... Khắc Lâm....

- Mau tỉnh lại... Tỉnh lại đi....

Từng trận tiếng gọi không ngừng vang vọng bên tai Khắc Lâm, giống như truyền đến từ một nơi rất xa, có chút mơ hồ không rõ.

Khắc Lâm chậm rãi tỉnh lại từ trong giấc ngủ say.

Hắn hình như đang ngủ trên một chiếc giường lớn, căn phòng tối thui, bên giường còn ngồi bóng dáng một người đàn ông, đang hút thuốc.

- Tỉnh rồi à? - Giọng người đàn ông rất khàn, giống như cổ họng bị tổn thương, nghe vào giống như chiếc ống bễ thủng.

- Tôi đang ở đâu? - Khắc Lâm mơ màng muốn chống người dậy, nhưng lại phát hiện toàn thân mình cứng đờ, căn bản không thể động đậy. - Tiểu Luân đâu? Tiểu Luân....

- Cậu đang nói cô gái đó á? Đang ngủ ở phòng bên cạnh. - Người đàn ông lại hút một hơi thuốc.

- Anh... Là anh cứu chúng tôi ư? - Khắc Lâm cẩn thận hỏi, hắn kinh hoàng phát hiện toàn thân mình vậy mà trần như nhộng! Trong lòng tức thì có chút nổi da gà.

- Phải đấy. Vừa vặn lúc đó tôi đến cửa hàng kia để trả thù, nhìn thấy hai người các cậu đang bị treo lơ lửng đi ngang qua, tiện tay thì cứu xuống thôi. - Nam nhân đứng dậy, những đường nét cơ bắp rắn chắc cường tráng trên người thấp thoáng hiện ra.

- Nếu không phải cậu rất giống một người tôi quen, tôi cũng lười quản hai người. Nghỉ ngơi cho khỏe thì mau cút đi, tôi cũng sắp đi rồi.

Nam nhân nói xong liền bước ra khỏi phòng, cửa phòng mở ra, một ánh nắng vàng rực rỡ bên ngoài chiếu rọi vào, chớp mắt toàn bộ căn phòng đều trở nên sáng bừng.

Khắc Lâm cảm thấy mắt hơi choáng váng, chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn ông bước ra cửa, biến mất ngoài cửa. Lúc này giọng nói của Xích Nguyệt cũng bắt đầu vang lên trong đầu hắn.

- Thế nào? Nghỉ ngơi có khỏe không?

- Đại gia Xích Nguyệt! - Khắc Lâm tức thì giống như tìm thấy mẹ ruột, nước mắt chốc lát không kìm được, suýt nữa trào ra.

- Đừng khóc đừng khóc, tên đàn ông đó là do ta lợi dụng ý thức lực của cậu thôi miên một chút nhỏ, mới cứu được hai người đấy. Bây giờ chẳng phải đã bình an vô sự rồi sao? - Xích Nguyệt cũng hiếm khi ôn hòa trở lại.

- Nhưng.... Nhưng mà..

Khắc Lâm lần đầu tiên khóc thảm thiết như vậy.

- Đừng lo lắng, Tiểu Luân vẫn ổn, tên đàn ông đó không có hứng thú với con bé, quần áo trên người một chút cũng không động đến. - Xích Nguyệt an ủi hắn.

- Nhưng mà... Mông của tôi đau quá.... - Khắc Lâm òa khóc lớn.

---❊ ❖ ❊---

Xích Nguyệt không biết sau khi nó dùng quá sức năng lượng rồi lại hôn mê lần nữa, trong khoảng thời gian này Khắc Lâm đã phải trải qua những bi thảm gì, nhưng nhìn biểu cảm đau khổ tuyệt vọng của Khắc Lâm, nó quyết định không hỏi về đoạn trải nghiệm đen tối này nữa.

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin hãy quay lại trang chủ Văn Học Phiêu Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

[TÊN_MỚI]

安达 = An Đạt

[/TÊN_MỚI]

[TÊN_MỚI]

小伦 = Tiểu Luân

[/TÊN_MỚI]

[Dịch từ bản hv] ChuongId:871
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.