Thời gian thoi đưa, Gia Long ở trong bệnh viện cùng Tây Lâm ở chung hơn nửa tháng, sau khi trải qua người nhà cùng thân hữu đến thăm, hai người xem như xuất viện an toàn, thương thế trên người đều xấp xỉ lành hẳn. Giữa đường cũng xảy ra chút tiểu khúc chiết, mức độ cường tráng thể phách của Gia Long khiến bác sĩ và y tá điều trị đều khẽ tán thán, đây vốn là thể phách mà vận động viên cường tráng mới có thể có, lại xuất hiện trên người một học sinh bình thường.
Thuộc tính cơ thể từ một chấm năm trở lên, thể hiện ra chính là tổng hợp tố chất gần gấp đôi cơ thể người.
Trở lại học viện, trận chung kết đã kết thúc, tiền thưởng cũng được chuyển trực tiếp vào tài khoản của Gia Long.
Cuộc sống lại khôi phục nhịp điệu lặp đi lặp lại ngày ngày lên lớp huấn luyện Chiến Vịnh như ban đầu, thế nhưng hai đại thiên tài trỗi dậy trong trận chung kết là Tây Lâm và Nono Sĩ Va, lại duy trì tin đồn danh tiếng của mình thêm một chút lâu dài. Hai tên đột nhiên nhô ra này, thiếu chút nữa có cơ hội xung kích ngai vàng top ba, kéo Khoa Ôn ngã xuống ngựa.
Gia Long ngược lại không có thời gian để ý tới những chuyện vặt vãnh này, hắn đang bận rộn liên lạc với người của Tây Lâm để chào hàng xem hàng, hơn nữa người của Thủy Tiên Lam cũng đã ra mặt.
Bên trong ký túc xá, Gia Long vươn tay làm động tác mời.
"Không có gì để tiếp đãi, cứ tự nhiên ngồi."
Hai người vừa bước vào cửa đang đánh giá căn phòng ký túc xá của hắn sang trái sang phải. Hai người này là do Tây Lâm giới thiệu tới xem hàng, nể mặt Tây Lâm, cộng thêm lợi ích có được khả năng tương đối lớn, cả hai đều tự mình tới, không để thủ hạ tới nghiệm hàng.
Trong hai người, một người là nam tử mặc áo trắng thư sinh đeo kính, người còn lại là một cô gái váy đỏ tóc buông xõa hơi bồng bềnh.
"Nono học viên, đừng lãng phí thời gian nữa, trực tiếp lấy hàng ra đi." Nam tử kia tên là Vê Địch, họ thì không nói, dù sao cũng là phi phú tức quý. Lúc này hắn chỉnh lại gọng kính, tầm mắt chuyển lại người Gia Long.
"Hàng tôi đã chuẩn bị xong rồi, chỉ là không thể trực tiếp bày ra mà thôi, lập tức lấy cho hai người xem." Gia Long gật đầu, lấy từ tủ quần áo trong phòng ra một bình bột nhiên liệu năng lượng cao đã được đóng gói.
Bên trong chiếc bình thủy tinh trong suốt vừa mới đổi lấy. Tràn ngập toàn là bột vụn màu vàng nhạt, có một số còn lẫn cả những hạt đá li ti.
Gia Long trực tiếp đưa bình cho nam tử, lại lấy ra một bình khác cho cô gái xem.
"Hai người đã cất công tới đây, rõ ràng hẳn là có hiểu biết nhất định về thứ này. Xem độ tinh khiết thế nào?" Gia Long cười nói.
Hai người cúi đầu, mở nắp bình đổ ra một ít, cẩn thận xem xét.
Trong đó người phụ nữ kia trực tiếp chấm một ít đưa vào miệng nếm thử.
"Rất chuẩn, tạp chất cũng khá nhiều." Cô gái thấp giọng nói. Cô ta tên là Vi Vi An Tây Nạp, ngoài bối cảnh gia đình ra, đối với phương diện nguyên liệu hóa chất cũng khá quen thuộc, trong nhà chính là làm kinh doanh phương diện này.
"Một kilôgam xấp xỉ có thể chiết xuất ra độ tinh khiết tiêu chuẩn khoảng sáu trăm gam. Tỷ lệ rất khá rồi."
"Tôi chỉ muốn biết, giá thu mua cụ thể của hai người là bao nhiêu?" Gia Long xua xua tay, tựa lưng vào cửa tủ quần áo cười hỏi.
"Giá thu mua... Tạm thời không nói chuyện này. Chúng tôi có hứng thú với kỹ thuật chiết xuất hơn." Cô gái mỉm cười nhẹ, vén một sợi tóc khẽ cuộn trên đầu ngón tay. "Nếu cậu có thể cung cấp kỹ thuật chiết xuất, vậy tôi sẵn sàng ra mức giá này."
Cô ta giơ hai ngón tay, lại làm động tác nắm đấm.
"Hai mươi vạn."
Một học sinh học viện bình thường, cho dù có thiên tài một chút, nhưng thiên tài chưa trưởng thành đối với tất cả mọi người mà nói đều không có ý nghĩa gì cả, đưa ra hai mươi vạn cũng là nể mặt Tây Lâm.
"Thế nào? Giá cả đã rất cao rồi." Cô gái tung tung cái chai mỉm cười.
"Cao?" Gia Long sớm đã dự liệu sẽ xuất hiện vấn đề này. Cũng không giận dữ, "Chỉ riêng bình trong tay cô đã trị giá hơn mười vạn rồi, cô nói với tôi thu mua kỹ thuật với giá hai mươi vạn? Nếu tôi thực sự có tâm tư chuyển nhượng kỹ thuật này, chẳng lẽ không trực tiếp hiến tặng cho cao tầng học viện? Lại còn có thể thu hút sự chú ý của cao tầng, nói không chừng bước vào tinh nhuệ rồi còn có thể nhận được bồi dưỡng coi trọng tiếp."
Nụ cười của cô gái chậm rãi lạnh xuống.
"Hai mươi vạn đã không ít rồi... Có những thứ mất đi rồi, có đòi thêm bao nhiêu tiền cũng vô dụng."
"Ồ? Cô đang uy hiếp tôi sao?" Sắc mặt Gia Long không đổi. "Chỉ dựa vào hai gã bảo vệ cao thủ đứng ngoài cửa nhà cô?" Hắn lộ ra một nụ cười thẹn thùng, giống như cảm giác của một nam sinh rất bình thường khi nhìn thấy cô gái mình thích.
"Chẳng lẽ Tây Lâm chưa từng nói với cô, trong vòng năm mươi mét mà còn dám uy hiếp người của tôi, sẽ có kết cục thế nào sao?"
"Ha ha ha ha..." Cô gái gật đầu nói, "Cậu quả thực rất biết đánh, nhưng cho dù có biết đánh đến đâu, có một số thứ chỉ cần trong nháy mắt là có thể giải quyết một người."
"Trước khi điều đó xảy ra, tôi sẽ giải quyết cô trước." Gia Long nheo mắt lại.
"Cậu rất cuồng vọng!"
"Cô có thể thử xem."
Bầu không khí trong nháy mắt ngưng đọng lại, trong tay cô gái xuất hiện thêm một chiếc chìa khóa điện tử màu đỏ, ngón cái ấn lên nút màu đỏ,tùy thời sẵn sàng ấn xuống.
Gia Long hai tay khoanh ngực, tĩnh táo nhìn đối phương, trên người lại ẩn hiện phát ra một tia sát ý. Sát ý thứ này, không phải là thứ có hình dạng, mà là một loại thể hiện của quyết tâm. Có thể cảm nhận được từ cử chỉ thần sắc, động tác vi tế vân vân của một người, đối phương có thực sự hạ quyết tâm động thủ giết người hay không, sát ý thực sự, là lời nói trên miệng và bản năng cơ thể hài hòa với nhau, hoàn hoàn toàn toàn thể hiện ra ý đồ thực sự muốn đẩy người vào chỗ chết, điện sinh học được hình thành như vậy sẽ sinh ra ảnh hưởng cực kỳ vi tế đối với những người khác, đây chính là sát ý mà người bình thường cảm nhận được.
Người khác có lẽ không phân biệt được, thế nhưng nam sinh đeo kính bên cạnh lại ẩn ẩn có chút đổ mồ hôi, hắn có thể thực sự phân biệt ra được, Gia Long là thực sự định nếu bàn không xong sẽ động thủ giết người! Loại sát ý đó là thứ hắn thường xuyên nhìn thấy trên người cao thủ bảo vệ trong nhà.
"Được rồi được rồi, mọi người đều lùi lại một bước, đều lùi lại một bước." Nam sinh vội vàng đi đến giữa hai người giảng hòa.
Kỳ thực nếu thực sự muốn động thủ, nội quy trường học và hệ thống giám sát của học viện Hắc Bàn đủ để trong vòng nửa phút tìm được địa điểm động thủ, dưới sự phối hợp của các loại cao thủ nhân tài ở đây, phỏng chừng còn chưa trốn ra khỏi cổng trường đã bị bắt giữ quy án.
Với thực lực của học viện Hắc Bàn, căn bản sẽ không quản cậu là học viên bình thường hay là tử tế quyền quý, đội tuần tra duy trì nội quy trường học là do tinh nhuệ từ nội viện dẫn đội, trong tình huống chỗ nào cũng có giám sát, cho dù có chút quan hệ gì, cũng phải giam giữ lại rồi nói sau.
Mà một khi đã bị giam giữ, những lão cổ đổng thẩm phán ở nội viện kia tuyệt đối sẽ không bị những thứ tiểu tài vật làm cho động lòng, nói xử bắn là thực sự xử bắn, bất kể thân phận, đối xử như nhau! Trừ phi là thiên tài nội viện thì có lẽ mới có khả năng được ưu đãi.
Gia Long cũng nhìn chuẩn điểm này, ở trong học viện không thể động thủ, mới dám kiêng nể gì mà uy hiếp đối phương.
"Kỳ thực chỉ cần không đòi kỹ thuật, mọi thứ đều dễ nói chuyện, có tiền cùng kiếm không phải sao?" Hắn mỉm cười, đầu tiên làm dịu bầu không khí.
Cô gái cũng đảo tròng mắt, nương theo mỉm cười.
"Vừa rồi chỉ là nói đùa thôi, xem cậu có quyết tâm lớn thế nào để giữ gìn kỹ thuật, cậu cũng biết đấy, vạn nhất chúng ta hợp tác rồi, người khác lại tới đào kỹ thuật, một khi không cẩn thận, tinh lực thời gian tiền bạc chúng ta đầu tư vào cũng sẽ đổ sông đổ biển. Cho nên thử trước một chút, thực sự xin lỗi."
Cô ta xoay chuyển câu chuyện.
"Nhưng nói thật, tôi đúng là có ý định thu mua kỹ thuật, vừa rồi tuy chỉ là nói đùa, nhưng nếu Nono học viên cậu thực sự có ý định ra tay, nhớ phải liên lạc với tôi đầu tiên nha~" Cô gái quấn quấn một lọn tóc, cơ thể đổ về phía trước, bỗng nhiên áp sát lại gần Gia Long, mùi nước hoa tự nhiên tỏa ra trên người hòa lẫn với thể hương của thiếu nữ chui vào chóp mũi Gia Long.
"Nhất định sẽ nhớ tới cô, Vi Vi An học viên." Gia Long sắc mặt không đổi trả lời.
Hai người nhìn nhau cười, hoàn toàn không còn cảm giác giương cung bạt kiếm như vừa rồi.
"Dưới đây là hạng mục hợp tác cụ thể, tôi ở đây mang theo một phần văn kiện hợp tác, cậu xem qua đi." Gia Long trực tiếp rút từ dưới bàn học ra tài liệu giấy trắng mà mình đã chuẩn bị sẵn, chia làm hai phần đưa cho hai người.
Hai người nhận lấy lật xem một chút, đều hơi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Trên văn kiện hợp tác này, ghi rõ ràng hai người nên trả giá là độ tinh thuần chiết xuất, kênh tiêu thụ, hai phần, mà lợi ích thu được là mỗi người một thành can hồng. Đãi ngộ này... Không phải là không tốt, mà là quá tốt.
"Cậu đúng là dám nhẫn tâm ra tay vốn lớn thật đấy..." Nam sinh đeo kính Vê Địch có chút kinh ngạc nói, "Nếu chiếu theo sự tính toán của cậu, lượng tiêu thụ một tháng đạt đến dự kiến. Vậy một thành can hồng của mỗi người chúng ta, sẽ có phần chia ít nhất hơn chục vạn. Một năm xuống dưới chính là hơn một triệu! Mà việc chúng ta phải làm, tùy tiện tìm một người cũng có thể dễ dàng làm được, bây giờ bột nhiên liệu năng lượng cao ở đâu cũng có nhu cầu."
Cô gái váy đỏ Vi Vi An lại bất động thanh sắc.
"Nói thì dễ lắm, nhưng phương diện tiêu thụ mà chúng ta phải chịu trách nhiệm, khẳng định sẽ bị người ta truy tìm nguồn gốc hàng hóa, đến lúc đó rắc rối phải giải quyết còn nhiều lắm. Phần văn kiện hợp tác này, vẫn chưa đủ."
Sắc mặt Gia Long không đổi.
"Vậy ý của Vi Vi An tiểu thư là?"
"Không có sự che chở của chúng ta, hàng của cậu căn bản không bán ra ngoài được, rủi ro quá lớn, người muốn nhúng tay tuyệt đối rất nhiều. Cậu một mình ôm bảy thành là quá đáng rồi." Vi Vi An thản đảng nói. "Tôi chủ yếu phụ trách tiêu thụ, cho nên rủi ro lớn nhất, cho tôi thêm ba thành nữa."
Thêm ba thành!
Trong lòng nam sinh đeo kính cũng khẽ giật mình, tuy rằng hiểu rõ một chút cá tính của Vi Vi An, biết khẩu vị của cô ta trước nay rất lớn, tư nhân dùng tiền quen tay quá trớn, cực kỳ thiếu tiền, thế nhưng chỉ vì một cái sạp hàng tiêu thụ mà muốn người ta bốn thành thu nhập can hồng? Cho dù là tử quyền quý hách dịch cỡ nào đi chăng nữa mà dùng cái cớ lí do này trực tiếp nói ra thì cũng hơi quá đáng rồi.
Còn người nhúng tay rất nhiều? Một tháng tối đa cũng chỉ là một hai triệu sinh việc, ở trong mắt bọn họ những đứa trẻ này nhìn thì thấy tạm ổn, nhưng ở trong mắt đại nhân vật thì căn bản không tính là gì cả.
“Ba thành không được. Nói thật, Vi Vi An tiểu thư, ngoài phần chia của hai người và Tây Lâm ra, chiếu theo tỷ lệ thu nhập, còn có thuế thu nộp cũng phải chiếm hai thành, hơn nữa năm thành còn lại cũng không phải hoàn toàn là của tôi.” Hắn nói thẳng.
“Ồ?” Vi Vi An ngẩn người, “Nói đi, còn có ai, có lẽ cậu ta sẽ sẵn sàng nể mặt Tây Nạp gia chúng tôi.” Cô ta sắc mặt không đổi trả lời.
“Trong đó có ba thành tôi tặng cho quỹ tài chính công cộng của Thủy Tiên Lam. Dùng làm vốn chung cho tất cả mọi người trong hội.” Gia Long đồng thời sắc mặt không đổi nói ra lời nói càng khiến người ta giật mình kinh hãi hơn.
“Quỹ tài chính công cộng của Thủy Tiên Lam?!!” Lần này ngay cả Vi Vi An trong lòng cũng giật mình một cái thật mạnh.
Lần đầu tiên, cô ta cẩn thận tỉ mỉ nhìn chằm chằm nam sinh có xuất thân gia đình bình thường ở trước mặt này đánh giá. Là Nono Sĩ Va phải không? Cô ta nhớ lại tên của đối phương. Khí phách lớn thật đấy! Lập tức quyên góp ba thành chính là thu nhập hơn ba mươi vạn mỗi tháng, toàn bộ đều đưa cho quỹ tài chính công cộng của Thủy Tiên Lam.
Theo cô ta được biết.
Tất cả tiền quyên góp đều sẽ được hiển thị trên màn hình công cộng của Thủy Tiên Lam, số tiền này sẽ được chia đều, chia đều lên đầu mỗi thành viên, đối với cá nhân có lẽ không có ảnh hưởng lớn, thế nhưng có hai điểm.