Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
826 Huấn luyện 2

❊ ❊ ❊

Tây Lâm có mái tóc ngắn màu xanh, trên mặt tuy có chút vết sẹo, nhưng vóc dáng vô cùng thanh tú uyển chuyển, làn da trắng nõn nà, cho dù đã quấn băng vải làm áo nịt ngực, hai bầu ngực đầy đặn vẫn bị ép buộc phô ra, để lộ hai điểm nhô lên rất bắt mắt. Vóc dáng thon dài mượt mà do rèn luyện lâu ngày tạo thành, đôi chân tròn lẳng dài khép lại không một kẽ hở. Phần mông và vòng ba chỉ dùng băng vải quấn thành hình dạng giống quần, chỉ dài đến phần đầu gối, các phần còn lại đều hoàn toàn trần trụi. Nhìn từ xa mang lại một vẻ quyến rũ hoang dã khác thường.

Thế nhưng Gia Long loại mỹ nhân nào chưa từng thấy, tự nhiên sẽ không vì cảnh sắc này mà tâm động dao động, trong mắt hắn lúc này chỉ có một học sinh có thái độ cực kỳ nghiêm túc.

- Liên tiếp lên lớp mấy buổi thế này, bài kiểm tra sức bền cũng đã làm xong, nhiệm vụ hôm nay là, nhận thức nhạy bén huấn...

- Chờ chút. Tây Lâm bỗng nhiên ngắt lời hắn. - Hướng dẫn tôi từ trước đến nay đều là anh, tôi cảm giác gần đây tiến bộ của mình có sự nâng cao, chúng ta vẫn chưa từng thực chiến qua, chi bằng hôm nay chúng ta chính thức thử chiêu một lần?

- Thử chiêu? Gia Long trầm ngâm một lúc. - Cũng được, nhưng cô chắc chắn muốn huấn luyện thử chiêu chứ?

- Sao nào? Không được sao? Tây Lâm nhướng mày, nghiêm túc nói.

- Được thì được, tôi trước kia cũng có hạng mục này, chỉ là sớm hơn một chút mà thôi. Gia Long thản nhiên nói.

- Thế thì chốt vậy nhé? Tây Lâm cười hai tiếng, nhẹ nhàng nhún nhảy tại chỗ.

- Chú ý, tôi bắt đầu đây!

Gia Long ngẩng tay xem đồng hồ. - Một phút.

Hắn thản nhiên nói: - Một phút đánh gục cô.

- Thử xem? Tây Lâm nhất thời không phục.

Vù!

Lời còn chưa dứt, khoảnh khắc Gia Long còn chưa hoàn toàn ngẩng đầu lên. Tây Lâm đã như đánh úp lao tới, một cước đá ngược, nhắm thẳng cằm hắn mà điểm tới. Chân dài cuồn cuộn cuốn lên kình phong.

Đòn này mà đánh trúng thật, người bình thường chắc chắn là kết cục gãy xương trọng thương vào bệnh viện.

Nhưng đối với Gia Long mà nói.

Hắn một tay đỡ lấy.

Binh!

Mu bàn chân dài và mu bàn tay đồng thời va chạm, Gia Long tại chỗ khẽ chấn động, còn Tây Lâm thì liên tiếp lùi lại mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững.

- Dùng toàn lực đi, cô quá yếu. Gia Long thản nhiên nói.

- Là anh tự nói đấy nhé! Tây Lâm đánh đến mức hưng khởi, tiện tay vớ lấy con dao găm trên giá binh khí bên cạnh, lại một bước lao tới.

Xẹt xẹt xẹt. Ba nhát dao lướt qua, để lại chút hàn quang nhạt nhoả, không một nhát nào chém trúng. Tất cả đều bị Gia Long nhẹ nhàng né tránh, thậm chí chân cũng không hề di chuyển.

- Vô ích. Gia Long tay phải vỗ mạnh xuống. Nhẹ nhàng đánh lên cánh tay Tây Lâm, vậy mà phát ra tiếng nợp cực kỳ trầm đục, dao găm bị đánh bay.

Bốp một tiếng. Băng vải trên cánh tay Tây Lâm bỗng nhiên vỡ vụn bay tứ tung. Trực tiếp xuất hiện mảng lớn vết bầm máu trên cánh tay.

- Đã thật! Lại đây! Tây Lâm không giận mà còn cười, sải bước áp sát đánh cận chiến, khuỷu tay và đầu gối đồng thời tấn công từ ba hướng, tư thế kỳ quái, kình phong lôi cuốn, trạng thái hung hãn giống như hổ đói vồ mồi.

Vù một tiếng, cô ta trực tiếp vồ hụt, do dùng sức quá đà, ngược lại bị Gia Long dùng mu bàn tay đánh ngược từ phía sau. Xoạt một tiếng, toàn bộ băng vải ở vùng lưng hoàn toàn vỡ vụn tan tành. Kéo theo cả băng vải ở ngực cũng trực tiếp vỡ tung, một đôi thỏ ngọc trắng như ngọc lập tức bật tung ra, vô cùng quyến rũ.

- Tốc độ nhanh quá! Tây Lâm lại chẳng hề bận tâm chút nào, quả hổ thẹn là cuồng nhân tu luyện, hoàn toàn không để ý đến xuân quang trên người bị lộ ra ngoài, vậy mà lại một lần nữa lao tới, triển khai một bộ tiểu cầm nã thủ cận chiến, móc xích vào nhau, từng bước ép sát, những nơi tóm lấy toàn bộ đều là các phần khớp gân xanh dễ bị tổn thương nhất của Gia Long.

Kinh nghiệm cận chiến ứng phó với tình huống này của Gia Long vô cùng phong phú, cộng thêm thể chất lúc này của hắn vượt trội hoàn toàn so với người thường, đã đạt đến mức độ gần gấp đôi đại hán bình thường, cho dù Tây Lâm có cường hãn đến đâu, suy cho cùng cũng là nữ giới, lúc này tuổi tác còn nhỏ, phát triển chưa hoàn thiện, sức lực và tốc độ đều chậm hơn một chút.

Hai người giao thủ đối kháng, kình phong bóng chân liên tục đan xen.

- Xoắn ốc cước! Bỗng chốc Tây Lâm lăn người xuống đất, hai chân liên hoàn quét về phía chân Gia Long, kình lực lớn đến mức, chỉ cần người bình thường bị quét trúng một cái, là sẽ trực tiếp gãy xương đứt lìa. Những cú quét chân liên hoàn tạo thành từng vòng cung này đến vòng cung khác, liên tục đuổi theo.

Mà Gia Long nhẹ nhàng tung người nhảy lên, luôn có thể né tránh việc bị quét trúng vào thời khắc mấu chốt nhất.

- Anh chỉ biết trốn thôi à?! Tây Lâm gầm lên.

- Trốn? Gia Long cười, chân phải nện mạnh xuống đất, chân trái trực tiếp không chút hoa mỹ nghênh đón lao thẳng về phía trước.

Binh!

Hai chân giao nhau, quần và băng vải đồng thời bị xé rách tung bay.

Gia Long coi như vẫn ổn, còn kình lực khổng lồ lại trực tiếp xé rách băng vải siết chặt trên người Tây Lâm, băng vải trắng trên một bên đùi trực tiếp bung ra toàn bộ. Thế này thì cô ta đã thành ở trần nửa thân trên, nửa thân dưới cũng có một nửa lấp ló, gần như rơi vào trạng thái lộ cả vùng kín.

- Còn đánh nữa không? Gia Long mỉm cười hỏi.

- Đương nhiên! Tây Lâm vậy mà không hề do dự chút nào, lăn người một cái về phía trước tiếp tục áp sát: - Tôi còn chưa thua đâu!

Song quyền liên hoàn xuất kích, chốc chốc lại đan xen một cước quét ngang.

Xoẹt!

Lại một khoảnh khắc quyền cước hai người giao nhau, chút băng vải cuối cùng trên người Tây Lâm đã bị chấn liệt hoàn toàn tung bay.

- Đừng đùa nữa. Gia Long duỗi thẳng hai tay, từ chậm đến nhanh, chớp mắt tung ra một bộ chùy quyền liên hoàn. Hai tay giống như búa lớn, cú thứ nhất nhanh như chớp đánh vào vai phải Tây Lâm.

Binh!

Cô ta lùi lại hai bước.

Quyền thứ hai, nện một phát vào phía trên hai bầu ngực của cô ta, đánh cho cô ta có chút choáng váng.

Quyền thứ ba.

Gia Long xoay người một bước, vòng ra sau lưng cô ta, liên hoàn tung ba cú đấm, mỗi một cú đều đánh vào phần eo lưng của cô ta, phát ra tiếng chấn động giống như sấm động.

Bốp một tiếng động lớn, Tây Lâm trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất, không thể động đậy nổi nữa.

- Đủ ác! Cô ta vẫn có thể nói chuyện, vậy mà ha ha cười lớn: - Thế này mới đã chứ!

- Còn đến nữa không? Gia Long cúi đầu nhìn cô ta.

- Tôi vẫn chưa thua! Sắc mặt Tây Lâm không biết vì sao, ngày càng ửng đỏ hơn, kéo theo cả trên cổ cũng xuất hiện vầng hồng phấn. - Tiếp tục đi! Cô ta vậy mà lại miễn cưỡng chống đỡ đứng dậy lần nữa.

- Đây là Liên hoàn thập nhị phi long quyền sắp truyền thụ cho cô. Gia Long đối quyền nhẹ nhàng chạm vào nhau, phát ra tiếng va chạm như mộc đầu. - Nhìn cho kỹ đây.

Khoảnh khắc ấy hắn lướt tới một bước, xuất hiện tựa quỷ mị trước mặt Tây Lâm vừa mới bò dậy.

Binh binh binh binh binh!!

Nắm đấm như mưa rào, hầu như đồng thời bay về phía Tây Lâm. Tạo ra vô số tàn ảnh, đánh vào bộ phận ngực bụng của cô ta, rồi một cú xoay người. Nắm đấm Gia Long chớp mắt hung mãnh gấp đôi, đánh bồi lên lưng Tây Lâm lần nữa. Hai luồng kình lực trước sau vậy mà lại triệt tiêu lẫn nhau, khiến cho Tây Lâm chỉ có thể đứng yên tại chỗ không động đậy.

Cú đấm cuối cùng, Gia Long hai tay vỗ mạnh xuống rồi đẩy một cái.

Ầm!

Toàn bộ bả vai Tây Lâm chùng xuống, lao mạnh về phía trước hơn mười mét, suýt chút nữa đâm sầm vào vách tường.

Cô ta ọe một tiếng phun ra ngụm máu tươi.

- Ha ha! Sướng quá!! Lại đây!! Giọng điệu của cô ta có chút biến đổi.

Gia Long thản nhiên nói: - Đủ rồi, cô đã không còn sức phản kháng nữa rồi. Hắn thoáng ngửi thấy một mùi kỳ lạ khó tả, có chút hương thơm con gái nhạt nhòa. Liếc mắt sang phía Tây Lâm, vậy mà lại thấy tên này giữa hai chân đang ướt sũng. Thậm chí còn bị đánh đến mức động tình rồi...

- Hả? Sao tôi cảm giác anh đánh tôi rõ ràng rất đau, nhưng lại rất thoải mái nhỉ? Tây Lâm nằm trên đất cũng cảm thấy có chút khó hiểu.

- Tên này.... sẽ không phải là kẻ đầu đất chứ... Trong đầu Gia Long ngấm ngầm bốc lên mấy vạch đen. Quay đầu đi vì phép lịch sự không nhìn cô ta nữa.

- Không phải chỉ bị ướt thôi sao? Có gì mà phải ngại, bản năng cơ thể thôi mà, đây chẳng phải là sự khoái cảm tình dục mà sách nói đến sao? Quả nhiên là kỳ diệu thật đấy. Tây Lâm thản nhiên ngồi bết dưới đất chỉ thẳng vào Gia Long với vẻ mặt chế nhạo. - Đều là những kẻ theo đuổi sức mạnh tuyệt đối. Chút xuân quang quẻ thì có gì mà phải bận tâm.

Nói xong cô ta vậy mà tự mình dạng rộng hai chân, bắt đầu kiểm tra tình trạng vùng kín của bản thân ngay trước mặt Gia Long, không hề che đậy.

Điều này khiến Gia Long hoàn toàn cạn lời. Cho dù đã trải qua ba thế giới, đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp phải một cực phẩm kỳ quái thế này, nếu không phải lần này xảy ra sự cố ngoài ý muốn, hắn chưa chắc đã có thể phát hiện ra bản chất cuồng bạo dâm của tên Tây Lâm này, hơn nữa còn kèm theo thuộc tính ngốc manh.

- Tôi ra ngoài trước đây, đây là vấn đề lễ nghĩa cơ bản. Gia Long bất đắc dĩ. Chỉ có thể quay người bước về phía cửa.

- Tùy anh thôi, ngay cả chút trói buộc thế tục này mà cũng nhìn không thấu. Làm sao có thể theo đuổi đỉnh cao của sức mạnh? Tiếng chế nhạo của Tây Lâm truyền đến từ phía sau. - Ban nãy tôi còn tưởng anh không phải là kẻ tầm thường đó, xem ra anh cũng không thoát khỏi những thứ này, thật là đáng tiếc.

- Đúng là đồ kỳ quái... Gia Long lảo đảo một bước, hắn thực sự không thể hiểu nổi tên này đã lớn lên trong hoàn cảnh nào nữa.

- Ra ngoài nhớ mang cho tôi ít khăn giấy vào nhé, phía dưới ướt sũng khó chịu quá.

Vừa mới mở cửa ra, Gia Long liền nghe thấy tiếng động phát ra từ phía sau.

Nữ bộc đứng ở cửa cũng nghe thấy, lập tức lộ ra biểu cảm ngơ ngác.

- Ngài.... hai người....

- Đi lấy khăn giấy đi! Ngọn lửa vô danh trong lòng Gia Long bùng lên, nhưng lại có chút bất lực, loại kỳ quái này đã không thể dùng sự xấu hổ để hình dung nữa rồi, nếu đây chính là bộ dáng hoàn toàn không có sự trói buộc đạo đức, thì hắn thà không có còn hơn....

- Ơ.... bi... biết rồi ạ.... Tiểu nữ bộc giật mình bắn mình, mặt bỗng chốc đỏ bừng lên như quả táo đỏ, lén lút liếc nhìn vào bên trong một cái, vội vàng cắm cổ chạy đi.

Gia Long nhìn thấy những nữ bộc vẫn còn ở trong phòng khách, từng người một đều đỏ bừng cả mặt, đây đều là những học sinh trong trường được mời đến giúp đỡ, phần lớn đều là những thiếu nữ chưa trải sự đời, nghe thấy những lời thế này, tức thì mặt mày đều đỏ lựng lên.

Lúc này nữ bộc vừa chạy đi lại chạy quay về, mặt đỏ tơi cúi đầu nhỏ giọng hỏi.

- Xi... xin hỏi... có cần cái này không?

Cô ta thẹn thùng lấy ra một chiếc bao cao su nhỏ trong suốt đưa về phía Gia Long.

- Chỉ cần khăn giấy thôi... Gia Long gãi gãi đầu cạn lời nói. - Thật ra tôi và Tây Lâm không có gì cả, cô phải hiểu cho, chỉ là lúc huấn luyện xảy ra sự cố ngoài ý muốn thôi. Cô hiểu mà...

Hắn kiên nhẫn giải thích, tiểu nữ bộc hình như đã hiểu lầm điều gì đó, tức thì mang theo vẻ mặt bừng tỉnh.

- Ơ.... hiểu hiểu, là cái đó phải không....

Đúng lúc này...

Gia đình anh làm cái quái gì thế hả, vẫn chưa mang ra à, bị anh làm cho chảy ra rớt đầy cả đất rồi kìa! Lại một tiếng hét lớn của Tây Lâm truyền đến từ bên trong, âm lượng lớn đến mức, toàn bộ đại sảnh đều nghe thấy rõ mồn một....

Gia Long có xúc động muốn ngửa mặt lên trời thét dài, nhìn đám đông đầy vẻ mặt dâm ô khắp đại sảnh, hắn biết, lần này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch rồi.

Nhanh chóng lấy khăn giấy ném cho Tây Lâm, nhìn biểu cảm nham nhở của tên này, hắn tức thì hiểu ra tên nhóc này hoàn toàn là cố ý.

- Đây chính là uy lực của thế tục đấy, nhìn đi, hê hê. Cô ta ngồi trên đất cười rộ lên. Nói thật, tên này ngoại trừ tính cách hơi hung dữ ra thì ngoại hình không tệ, rất xinh đẹp, vóc dáng chuẩn chỉnh, khuôn mặt xinh xắn, chỉ là thích đánh nhau gây sự, cẩu thả thô lỗ, nếu như không có thủ thuật sửa sẹo tiên tiến nhất, phỏng chừng đi giả mạo người đàn ông có bảy vết sẹo trên ngực cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.

Nhớ lại bộ phim hoạt hình từng xem trên Trái Đất, trong đầu Gia Long lại bốc lên mấy vạch đen.

- Muốn chết thì cứ ngồi đấy tiếp đi!

- Tôi cứ ngồi thế này đấy, anh đánh tôi đi~~ Tây Lâm với vẻ mặt ăn đòn. - Vừa hay tôi vẫn chưa đã ghiền.

- Tôi... ! Gia Long cạn lời. (Còn tiếp...)

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của Phieu Thien Van Hoc, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phieu Thien Van Hoc - Trang đọc tiểu thuyết vượt bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:781
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.