Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
824 Công bằng (2)

❊ ❊ ❊

Khu ngoại ô Nốc Đa Khắc, trong một vùng hoang dã sắc vàng nhạt.

Ba cỗ cơ giáp màu đen chậm rãi hạ xuống trên bình nguyên hoang dã ngập cỏ khô vàng.

"Theo tình báo cho biết, quanh đây chính là nơi tín hiệu ban đầu xuất hiện." Cỗ cơ giáp màu đen đầu tiên mọc sừng trâu trên đỉnh đầu trầm giọng nói.

"Chỉ bằng cái kỹ thuật lạc hậu của bộ phận tình báo á? Chắc lại là trò bị đùa giỡn xoòng xoòng ấy mà." Cỗ cơ giáp khác tay cầm lưỡi hái khổng lồ khó chịu nói. "Mã Tu, rốt cuộc cậu có tin tức chính xác nào không, suốt ngày chạy đông chạy tây lung tung cũng tốn sức lắm đấy."

"Cái này phải xem Ngải Lợi." Mã Tu ngồi trong cơ giáp, vẫn mang vẻ mặt nho nhã như trước, "Ba Lợi, cỗ cơ giáp mà cậu tiêu diệt lần trước, cậu thấy đối thủ thế nào?"

"Cảm giác á?" Cơ giáp lưỡi hái khổng lồ khựng lại, "Chắc là ở mức độ lực ý thức cấp năm, một mình tôi chưa chắc đã ứng phó nổi, nhưng có sự can thiệp của Ngải Lợi, cộng thêm đòn ngắm bắn từ xa của cậu, quá trình vẫn rất nhẹ nhàng. Nhất kích tất sát! Hắc hắc!"

"Theo tình báo mới nhất, tên kia chỉ là một thành viên đi lạc của đội ngũ đó thôi, tốt nhất cậu nên cầu nguyện chúng ta không đụng phải đại quân, trước khi đại tỷ kia tới." Mã Tu bất đắc dĩ nói. "Cấp năm a.. tôi còn chẳng biết bao giờ mới bước vào được."

"Chúng ta còn trẻ, vội vàng thế làm gì?" Ba Lợi bĩu môi. "Chỉ cần bước vào cấp năm, chúng ta có thể trở thành Hắc Y Tướng, đến lúc đó ăn ngon mặc đẹp, hắc hắc..."

"Có người đến! Cẩn thận!" Bỗng nhiên Ngải Lợi duy nhất nãy giờ im lặng lên tiếng.

"Hướng nào?"

"Đông Bắc, phương hướng chính xác chưa rõ, tốc độ rất nhanh, rất nhanh!" Ngải Lợi gấp gáp nói, bỗng nhiên cô ta lùi phắt về phía sau. "Né tránh!"

Ba cỗ cơ giáp giống như loài chim hoảng sợ, tung người nhảy bật tản ra xa hơn chục mét.

Ầm!!!

Từ bầu trời đằng xa, một đạo lưu tinh màu trắng ầm ầm rơi xuống. Lưu tinh hiện rõ, hóa ra là một cỗ cơ giáp khổng lồ màu trắng đỏ pha lẫn, hắn nửa ngồi trong một cái hố sâu trên mặt đất, trên lưng rào rạt nhô lên một chuỗi vỏ gai nhọn giống như mai rùa.

"Ra tay! Giết hắn!" Mã Tu đột nhiên gầm lớn một tiếng, quay người bỏ chạy.

Ba Lợi và Ngải Lợi đột ngột tách ra, từ hai bên trái phải mãnh liệt lao thẳng về phía cỗ cơ giáp trắng đỏ.

"Đáng chết! Vừa hạ cánh đã đụng phải cá lớn!" Cơ giáp trắng đỏ chửi thề một tiếng, hai tay mở rộng, trong lòng bàn tay bất ngờ hiện lên một miệng pháo đen ngòm.

Xì!

Ánh điện dữ dội phun trào từ miệng pháo.

Trên bầu trời đằng xa, từ lúc nào đã nhanh chóng xuất hiện dày đặc một đám lớn cơ giáp màu trắng, trên người đều mang ký hiệu của Hắc Bàn Vực, nhanh chóng bay về phía nơi đang giao chiến.

---❊ ❖ ❊---

"Ô... ô.... chính là thế này! Chính là thế này!! Ô~~~~!! Ra rồi!!"

Khắc Lâm Bế Tát mặt đầy vạch đen nhìn một khối mảnh vỡ kim loại lớn trước mặt từ dưới nước bay lên, chậm rãi rơi xuống bờ sông. Bên tai vang lên toàn những tiếng kêu la đầy vẻ ác ý của Xích Nguyệt.

"Thật là mỹ diệu nha... đã cách bao nhiêu năm rồi nhỉ, đã bao nhiêu năm rồi ta không có cảm giác có thân thể... chậc chậc." Giọng điệu Xích Nguyệt tràn ngập sự vui mừng. "Chất lượng những hợp kim này thật tốt nha, không ngờ loại vực rác rưởi này lại có thể tìm được vật liệu hợp kim tốt như vậy. Xem ra không phải cái gì cũng vô tích sự."

"Đại gia, đã hài lòng chưa?" Khắc Lâm nhìn đống tàn tích kim loại chất thành đống lớn phía sau.

"Hài lòng, vớt hơn chục ngày, mới gom đủ ngần này thứ. Miễn cưỡng là đủ rồi." Xích Nguyệt nhanh chóng đáp. "Được rồi mau lên mau lên, đừng có lề mề, cậu mau chuẩn bị lắp ráp đi!"

"Lắp ráp? Anh muốn tôi lắp ráp?!" Khắc Lâm há hốc mồm, "Tôi lắp kiểu gì? Hoàn toàn không hiểu gì cả!"

"Có ta ở đây cậu sợ cái cóc gì!" Xích Nguyệt khinh bỉ nói, "Lắp xong mau lên còn phải đi tìm năng lượng!"

"Nhưng mà lắp thế nào đây!" Khắc Lâm hoàn toàn bó tay, đưa tay gãi đầu cật lực.

"Cậu vẫn chưa cảm nhận được sao?" Giọng điệu Xích Nguyệt hiếm khi nghiêm nghị nói.

"Cái gì?"

"Thân thể cậu, tiềm năng lực ý thức trong thân thể cậu, cuối cùng đã được khai phá ra rồi."

"Hả?" Khắc Lâm nghe không hiểu. "Lực ý thức? Tôi có lực ý thức hồi nào chứ?"

"Cái đồ ngốc nhà cậu! Không có lực ý thức thì cậu vác ra được ngần này thứ bằng niềm tin à?!" Xích Nguyệt giận dữ rèn sắt không thành thép gầm lên lần nữa. "Bản chất lực ý thức của cậu chính là di dời vật thể đó! Con heo ngốc!"

"Hả?"

"Hả cái đầu nhà cậu!! Mau động thủ cho đại gia!" Xích Nguyệt nổi giận.

"Nhưng mà đồ lớn thế này..... tôi về nhà tìm người giúp được không..." Khắc Lâm đau khổ vò đầu bứt tai nhỏ giọng nói.

"Mau lên đó khuân vác! Tìm người cái khỉ gì!" Xích Nguyệt càng nổi giận hơn, "Có cốt lõi cơ giáp cấm kỵ đệ nhất vũ trụ như ta đây giúp đỡ, cậu còn sợ cái gì! Lên cho ta!"

Khắc Lâm hoàn toàn hết cách, không lên chắc chắn lại bị điện giật, cậu đã chịu đủ cái cảm giác toàn thân co giật đó rồi, đành phải ngoan ngoãn đi lên, chuẩn bị tìm một miếng nhẹ nhất để khiêng.

Nhắm vào một mảnh vỡ màu đen nhỏ bằng cái chậu rửa mặt, cậu xoa xoa tay, tiến lên nắm chặt lấy mép, cật lực dùng sức khiêng một cái.

Hô!

Mảnh vỡ nhẹ hơn dự kiến.

"Ấy?" Khắc Lâm ngẩn người ra, ước lượng mảnh vỡ kim loại trong tay, "Nhẹ thế..."

"Nhẹ cái đầu cậu! Là sức lực của cậu lớn lên rồi đồ ngốc!" Xích Nguyệt tiếp tục mắng. "Mẹ kiếp cậu tưởng ta ngày nào cũng tiêu hao năng lượng điện giật cho cậu là uổng phí chắc? Dùng cái đầu suy nghĩ chút xem nào!" Tên này bây giờ quen thân rồi thì bản tính lộ rõ, ban đầu còn ngụy tạo ra vẻ ra điều kiện làm bộ làm tịch, bây giờ đã nắm rõ tính cách nhát gan của Khắc Lâm, tức thì ngay cả che giấu cũng lười che giấu nữa.

"Nhưng mà lực ý thức nào lại có kiểu này?" Khắc Lâm tuy ngốc, nhưng không có nghĩa là cậu không có thường thức. Lực ý thức nào mà vừa kích hoạt đã có uy lực lớn thế này chứ? "Lực ý thức lúc ban đầu chẳng phải nên rất yếu ớt, hơn nữa không thể tác động lên vật thể, thân thể hay sao?"

"Bản đại gia trông có vẻ bình thường lắm à? Ta nói cho cậu biết, nước tiểu của bản đại gia văng ra mẹ nó còn thơm nữa là, huống chi đây là bí tịch truyền thụ cho cậu!" Xích Nguyệt có chút đắc ý.

"Nếu là khai phá lực ý thức trung thấp cấp bình thường, có lẽ sẽ là cái dạng mà cậu nói, nhưng đồ do ta ra tay, sẽ là loại hàng rác rưởi đó sao?" Hắn hắc hắc cười, "Cửu Môn cự pháo rèn luyện pháp, lực ý thức rèn luyện ra phối hợp với liệu pháp điện giật của ta, hiệu quả không phải mạnh bình thường đâu! Tăng cường sức lực của cậu lên gấp ba lần thì đơn giản hơn đan rổ!"

"Nếu không phải chất phế thải của cậu quá kém cỏi, nếu có thể tu luyện bộ Tinh Hà Diệt V tuyệt của ta, bảo đảm cậu biến thành siêu nhân trong một phút!" Cảm nhận được vẻ mặt đầy chấn động của Khắc Lâm, Xích Nguyệt càng thêm đắc ý.

"Lợi hại quá....!"

"Nói nhảm, cũng không xem ta là ai? Ngày xưa, ta chính là một mình càn quét... khụ không nói những cái này nữa, mau lắp ráp đồ đạc đi! Đây là bản vẽ lắp ráp! Nhớ kỹ cho ta!" Xích Nguyệt lảng sang chuyện khác, trực tiếp truyền tải một bộ bản vẽ từ trong vực não qua.

"Theo yêu cầu của cậu, người hỗ trợ mà cậu có thể chọn, người đầu tiên được định là Dubai, người cuối cùng được xác định là Al rồi chứ?"

"Ừ." Khắc Lâm nghiêm túc gật đầu. "Tôi hỏi cậu ấy lần cuối."

"Hỏi cái khỉ gì!"

Lần này Khắc Lâm hiếm khi không nghe lời Xích Nguyệt, nhìn thấy cậu nhanh chóng kiên quyết bấm mở đầu cuối đồng hồ đeo tay, Xích Nguyệt cũng hiếm hoi không mắng người nữa.

Nhanh chóng số điện thoại của Al đã được gọi thông, đầu dây bên kia kết nối, khuôn mặt cười thanh tú của Al hiện lên trên màn hình.

"Khắc Lâm cậu chạy đi đâu thế. Tiệm bận thế này mà không đến giúp."

"Al, tôi có một chuyện muốn hỏi cậu." Khắc Lâm càng tiếp xúc với Xích Nguyệt, thì càng cảm thấy sự thần bí phức tạp của hắn, cậu cũng không biết kéo Al vào rốt cuộc là đúng hay sai. Nhưng cậu có một cảm giác, con đường này một khi đã bước đi, có lẽ sau này chính là thật sự không thể quay đầu lại.

"Chuyện gì? Cậu nói đi." Thấy Khắc Lâm nghiêm túc như vậy, nụ cười trên mặt Al cũng khựng lại.

"Nếu có một cơ hội, để cậu có thể thực sự trở thành một cơ sư, lái cỗ cơ giáp trong mơ của mình chiến đấu, nhưng những thứ phải đối mặt lại là rất nhiều chuyện nguy hiểm phiền phức. Cậu có bằng lòng chọn cơ hội này không?" Khắc Lâm cẩn thận trau chuốt từ ngữ, cẩn thận hỏi.

"Tôi sẽ!" Al ngẩn ra, lập tức trả lời rất quả quyết. Cậu cúi đầu, nhưng đôi mắt giữa những lọn tóc lại ánh lên thứ quang trạch khao khát giấc mơ. "Tôi muốn đuổi theo bước chân của anh trai.... tôi... trở thành cơ sư, vẫn luôn là giấc mơ lớn nhất của tôi. Chiến đấu đối mặt với nguy hiểm chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?" Giọng cậu nhỏ dần, nhưng ánh mắt lại càng lúc càng sáng ngời hơn. "Nhưng mà những cái này đều là tưởng tượng mà thôi, được rồi không nói nữa mau về phụ giúp đi thôi. Chủ tiệm sắp nổi giận rồi." Cậu ấy lại cười lên.

"Tôi hiểu rồi." Khắc Lâm phắt đứt đoạn liên lạc. "Xác định rồi, người cuối cùng được chọn, chính là Al."

"Cậu xác định rồi à?"

"Xác định!"

"Tên nhóc đó tuy kém một chút, nhưng chất tư tốt hơn cậu nhiều lắm, hừm... bên trong ấn ký ta xác định cho nó, có chứa pháp môn rèn luyện của Minh Đế Cát Tái Nhã, đã cậu đã xác định, vậy thì ta kích hoạt ấn ký đây nhé!?" Xích Nguyệt hỏi lại lần nữa.

"Kích hoạt ấn ký có nghĩa là gì?"

"Chính là truyền tải pháp môn rèn luyện vào trong não hải vực não của đối phương, đồng thời dùng dòng điện ta truyền cho nó khi nãy tiếp xúc để kích hoạt tiềm năng thân thể, đạt đến tầng lực ý thức thứ nhất. Hay chính là cái mà các ngươi gọi là lực ý thức cấp một." Xích Nguyệt giải thích nói.

"Đơn giản vậy là đến cấp một rồi á?" Khắc Lâm ngây ngốc, "Thế còn tôi?"

"Cậu đã là cấp một rồi." Xích Nguyệt cạn lời, "Đương nhiên, nếu không có sự kích hoạt của ta, cậu cầm pháp môn rèn luyện bình thường, tu luyện chừng mấy chục năm may ra mới có thể bước vào cấp một."

"Nhắc nhở cậu trước một câu, cái tên Al gọi là Al kia, cơ thể có hơi cổ quái, sau khi kích hoạt ấn ký có thể sẽ có chút thay đổi bất thường, cậu phải chuẩn bị tâm lý trước đấy."

"Thay đổi gì?"

"Ta cũng không rõ. Tiếp theo cậu vẫn cứ ngoan ngoãn mỗi ngày tu luyện pháp môn rèn luyện, y như những gì ta bảo cậu làm lúc trước, tìm chút vật nặng mà khiêng vác, bộ pháp môn rèn luyện này là bộ yêu cầu về tư chất thấp nhất, thứ cần chính là hạ khổ công mà thôi. Thuận lợi mà nói, tu luyện đến tầng bảy tầng tám thì không thành vấn đề."

"Biết rồi.... chỉ là.. thế này so với những người phải mất rất nhiều năm mới đến lực ý thức cấp một, hình như có vẻ không công bằng cho lắm nhỉ..." Khắc Lâm gãi đầu nói.

"Công bằng? Bọn họ đương nhiên khác với các cậu." Xích Nguyệt hạ giọng, giải thích nói, "Lực ý thức của các cậu, là đạt được sự nâng cấp kích hoạt dưới sự giúp đỡ của ấn ký của ta, khác với bọn họ, lực ý thức của các cậu có một khuyết điểm rất lớn."

"Khuyết điểm? Khuyết điểm gì?" Khắc Lâm có chút lo lắng lên.

"Lực ý thức của các cậu, một nửa thuộc về bản thân các cậu, một nửa thuộc về ta, cho nên khi điều động, nếu ta không đồng ý, vậy thì lúc cậu thao túng cơ giáp sẽ không được tự như bọn họ đâu, hơn nữa, rời khỏi cơ giáp rồi, uy lực lực ý thức của các cậu sẽ giảm đi một nửa, nói cách khác, tuyệt đối tuyệt đối đừng để đối thủ phát hiện thân thể của cậu, một khi bị đối phương tóm được lúc không có cơ giáp, đến lúc đó lực ý thức của cậu chỉ còn một nửa bình thường thôi, hắc hắc, hậu quả thế nào cậu hiểu rồi chứ."

"Thế à, cũng có thể chấp nhận, có biện pháp cứu vãn nào không?"

"Không có, có thể khiến cậu có lực ý thức là tốt lắm rồi, được rồi mau đi làm việc đi."

"Ồ...."

Nhìn thấy Khắc Lâm ngoan ngoãn bắt đầu tiếp tục khiêng vác lắp ráp mảnh vỡ, Xích Nguyệt ở bên trong cốt lõi của mình, nhẹ nhàng nhấn vào một nút công tắc kích hoạt ấn ký. Đó là công tắc ấn ký được chôn sẵn trong cơ thể Al từ trước.

Trong chớp mắt, một chút tín hiệu cộng hưởng vô hình trong khoảnh khắc vượt qua khoảng cách, rơi vào trong cơ thể Al đang bận rộn trong tiệm bánh ngọt đằng xa.

Al đang đặt đĩa lên bàn, quay người bước về phía quầy hàng, bỗng nhiên cả người đờ ra, trong chớp mắt trực tiếp chết trân tại chỗ, bất động, một cảm giác tê dại khó tả bên trong cơ thể từ từ lan tràn ra. Cậu lờ mờ cảm thấy trong đầu mình dường như có thêm một vài thứ, một vài thứ rất phức tạp trông có vẻ rất cao cấp. (Còn tiếp..)

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của trang web văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

[Dịch từ bản hv] ChuongId:781
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.