Tiếng Triều Dâng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương X

❊ ❊ ❊

Hôm ấy, em trai Shinji quay về đảo. Các bà mẹ đã ra đúng sẵn ở khu bến cảng để đón con. Trời mưa lất phất nên không nhìn rõ ngoài khơi. Thế rồi, từ chỗ cách bến cảng khoảng 100 mét, con tàu chuyên tuyến từ từ hiện ra trong sương. Các bà mẹ đồng thanh gọi tên con. Trông rõ mồn một trên boong tàu, một đống mũ và khăn tay đang được vẫy lia lịa.

Tàu cập bến, lũ trẻ con cấp hai gặp mẹ cũng chỉ khẽ cười ngượng nghịu rồi quay ra nô đùa với chúng bạn trên bờ biển. Chắc vì chẳng đứa nào muốn bị các bạn nhìn thấy cảnh mình làm nũng mẹ.

Về nhà rồi mà Hiroshi vẫn chưa thôi phấn khích. Nó không nhắc gì đến các danh lam thắng cảnh hay di tích lịch sử, mà cứ thao thao bất tuyệt những chuyện như nửa đêm có đứa bạn muốn đi tiểu nhưng sợ nên đã bắt nó dậy đi cùng, báo hại sáng hôm sau cu cậu buồn ngủ ríu cả mắt.

Hẳn là chuyến du ngoạn đã để lại trong Hiroshi nhiều ấn tượng mạnh mẽ, chẳng qua nó không biết cách kể ra thế nào. Nó cố nhớ lại thì tự nhiên lại nhớ ra chuyện từ cả một năm trước, cái hồi nghịch ngợm bôi sáp lên hành lang trường học rồi được một phen hỉ hả khi thấy một bà giáo trượt ngã lăn quay. Những thứ khiến nó choáng ngợp - tàu điện, xe hơi sáng lóa thoắt đến bên nó, sượt qua rồi biến mất tăm, những tòa nhà cao vút, những biển hiệu gắn đèn nê-ông lấp lánh - giờ đã đi đâu hết cả rồi? Chỉ còn căn nhà với cái tủ đựng chén đĩa, đồng hồ treo tường, bàn thờ, bàn ăn thấp tè, bàn trang điểm, và mẹ, giống y như trước lúc nó lên đường. Có bếp, có cái chiếu cáu bẩn. Những thứ này, chẳng cần nó nói gì thì cũng hiểu. Vậy mà tất cả những đồ vật ấy, và cả mẹ nữa, đều đang thúc giục nó kể chuyện chuyến đi.

Đến lúc anh trai đi biển về, Hiroshi mới bình tâm lại. Sau bữa tối, nó giở sổ tay ra, rồi kể một mạch hành trình du ngoạn cho cả mẹ và anh nghe. Nghe xong, ai nấy đều hài lòng và không bắt nó kể nữa. Mọi thứ trở về như cũ. Về với sự tồn tại mà tất cả đều có thể hiểu nhau chẳng cần đến lời nói. Cái tủ đựng chén đĩa, cái đồng hồ treo tường, mẹ, anh trai, căn bếp cũ kỹ đầy bồ hóng, và tiếng ầm ào của biển... Tất cả bao bọc lấy Hiroshi, ru nó ngủ ngon lành.

Kỳ nghỉ xuân của Hiroshi thế là cũng sắp hết. Nó miệt mài chơi từ lúc thức giấc cho đến khi đi ngủ. Bọn trẻ trên đảo Utajima có vô khối sân chơi. Từ hồi ở Kyoto và Osaka lần đầu tiên được xem tận mắt những phim về miền viễn Tây mà trước đó chỉ nghe nói đến, Hiroshi và nhóm bạn đã rất chuộng trò chơi mới là bắt chước những cảnh trong phim ấy. Khi nhìn thấy khói bốc lên từ đám cháy rừng ở khu vực Motoura trên bán đảo Shima nằm giữa biển, lũ trẻ liên tưởng ngay đến khói hiệu từ một pháo đài của người da đỏ.

Chim cốc ở đảo Utajima là loài chim di cư nên mùa này chúng dần dần biến mất. Giờ đây trên đảo chỉ nghe tiếng chim oanh hót véo von. Con dốc đi xuống trường cấp hai vẫn được gọi là “đèo Mũi Đỏ” vì người ta bảo giữa mùa đông mà đứng đó hứng gió thì mũi sẽ đỏ tung bừng. Nhưng thực ra ngày có gió lạnh đến mấy thì cũng chẳng đến mức đỏ cả mũi lên như vậy.

Mũi Benten ở cực Nam của đảo trở thành địa điểm cho bọn trẻ chơi trò đóng phim viễn Tây. Bờ Tây của mũi này toàn là đá vôi. Men theo những tảng đá vôi đó mà đi thì sẽ đến cửa vào của một hang đá, ấy là nơi thần bí nhất trên đảo Utajima này. Đi qua cửa hang rộng khoảng một mét rưỡi, cao khoảng 70-80 xentimét, lối đi ngoằn ngoèo dần mở rộng, dẫn đến một cái động lớn ba tầng. Lối đi thì tối mịt mù, nhưng khi vào đến động, có một thứ ánh sáng mờ ảo kỳ lạ bao trùm. Cái hang này xuyên suốt mũi Benten, hun hút vào trong không nhìn thấy được. Từ bờ Đông, thủy triều tràn vào, lúc đầy lúc vơi trong lòng hố sâu thẳm.

Lũ trẻ nghịch ngợm cầm nến trên tay đi vào hang.

“Ối, cẩn thận. Nguy hiểm đấy.”

Lần mò đi trong hang tối, chúng nhìn nhau, lên giọng nhắc nhở. Những khuôn mặt hiện lên, hằn vệt bóng đen trong ánh nến chập chờn, nom có chút dữ dằn. Nhìn thấy mặt bạn bè mình như thế, đứa nào cũng tiếc hùi hụi phải chỉ có thêm bộ râu thì trông oách ra trò.

Nhóm bạn gồm Hiroshi, Shu, và Katsu. Chúng đi thành một hàng dọc tiến sâu vào trong hang để tìm kho báu của người da đỏ.

Khi đến cái động lớn, cuối cùng cả bọn cũng đứng thẳng người lên được. Trên đầu thằng Shu đi trước dính nguyên một lớp mạng nhện rất dày trông rõ hay. Thấy vậy, Hiroshi và Katsu nhao nhao chế giễu:

“Gì thế. Bày đặt trang trí rõ lắm trên đầu. Thôi mày làm tù trưởng luôn đi.”

Bọn trẻ dựng ba cây nến xuống dưới những chữ Phạn cổ bám đầy rêu mà thời xa xưa một kẻ không rõ danh tính đã khắc lên vách động.

Nước biển từ bờ Đông tràn vào lòng hố, tiếng sóng quật vào đá gầm gào dữ dội. Tiếng sóng cuồng nộ ấy nghe khác hẳn tiếng sóng vỗ bên ngoài. Nước sôi sục đập vào bốn vách đá vôi của động, âm vọng chồng lên nhau, cả hang động như đang gào thét và rung chuyển điên cuồng. Bọn trẻ rùng mình nhớ đến truyền thuyết vào ngày 16 đến ngày 18 tháng Sáu âm lịch, sẽ có bảy con cá mập trắng toát không biết từ đâu xuất hiện trong lòng hố sâu.

Trong trò chơi đánh trận giả, lũ trẻ luân phiên đổi vai cho nhau, lúc thì làm quân ta, lúc thì làm quân địch. Ban nãy, sau khi tôn Shu với tấm mạng nhện trên đầu lên làm tù trưởng da đỏ, Hiroshi và Katsu đóng vai lính biên phòng, nhưng rồi vì muốn hỏi tù trưởng về tiếng sóng gào dữ dội nên chúng lại đổi sang vai hai tùy tùng trong bộ lạc. Shu cũng hiểu ý, dưới ánh nến nó ngồi dựa lưng vào tảng đá với vẻ quyền lực.

“Thưa tù trưởng, âm thanh đáng sợ kia là tiếng gì đó ạ?”

Shu đáp bằng giọng điệu uy nghiêm:

“Âm thanh kia à? Là tiếng thần linh đang nổi giận đó."

“Làm thế nào để xoa dịu cơn thịnh nộ của thần linh ạ?” Hiroshi hỏi.

“Làm thế nào nhỉ... Chỉ có cách dâng cúng lễ vật thôi.”

Bọn trẻ bèn lấy bánh gạo và bánh màn thầu xin hoặc đánh thó của mẹ, xếp lên miếng giấy báo rồi thành kính đặt trên một tảng đá hướng vào lòng hố.

Tù trưởng Shu, với hai tùy tùng hộ tống hai bên, bước nhẹ nhàng về phía bàn thờ, rồi quỳ rạp xuống nền đá vôi, giơ cao hai tay, lầm rầm tụng một câu thần chú kỳ quặc vừa cao hứng nghĩ ra. Nó vừa khấn vừa lạy, nửa thân trên dựng lên gập xuống liên hồi. Hiroshi và Katsu quỳ đằng sau, bắt chước khấn y như tù trưởng. Cái lạnh của nền đá truyền tới đầu gối qua lớp vải quần, Hiroshi cảm thấy như mình đã thực sự trở thành một nhân vật trong phim.

May thay, cơn thịnh nộ của thần linh dường như đã lắng xuống. Sóng cũng hiền hòa hơn đôi chút. Ba đứa liền hạ đồ cúng xuống, ngồi quây thành vòng tròn, cùng thụ lộc bánh gạo và màn thầu. Ngồi ăn như vậy, chúng cảm thấy ngon lành gấp chục lần bình thường.

Đúng lúc ấy, bất thình lình có tiếng ầm ầm dữ dội vang lên, nước bắn vọt lên cao vút từ lòng hố. Trong bóng tối mịt mờ, tia nước bất ngờ ấy trông như một bóng ma trắng toát. Biển gầm gào náo động, làm rung chuyển cả hang, như chực chờ cơ hội chộp lấy bộ lạc da đỏ ba người đang ngồi quây thành vòng tròn trong căn phòng đá, rồi nhấn chìm xuống đáy đại dương. Hiroshi, Shu và Katsu hẳn nhiên đều hãi hùng. Một cơn gió từ đầu thổi tới, làm lay động ba ngọn nến đang rung rinh dưới những chữ Phạn cổ trên vách đá, rồi thổi tắt phụt một ngọn. Bọn trẻ thất kinh hồn vía.

Nhưng ba đứa nhóc này mỗi ngày vẫn thường ganh đua xem ai can đảm hơn, nên với bản năng vui vẻ của con trai tuổi thiếu niên, chúng lập tức biến nỗi sợ hãi thành trò đùa. Hiroshi và Katsu liền nhập vai hai chàng da đỏ nhát gan, sợ sệt run lên lẩy bẩy.

“Ối, ối, sợ quá, sợ quá. Thưa tù trưởng, thần linh lại nổi cơn thịnh nộ rồi. Tại sao các vị thần lại giận dữ đến vậy ạ?”

Shu bèn ngồi ngay ngắn lại trên cái ngai bằng đá, lắc lư người đầy oai vệ như một tù trưởng thứ thiệt. Trong khi gấp gáp nghĩ câu trả lời, nó chợt nhớ ra một tin đồn hai, ba ngày nay người dân khắp đảo đang rỉ tai nhau và nảy ra ý tưởng dùng luôn mà không hề có ác ý. Thế là Shu đằng hắng mấy cái rồi cất giọng:

“Vì có chuyện bất nghĩa, bất chính.”

“Chuyện bất nghĩa gì vậy ạ?”

Hiroshi hỏi lại.

“Hiroshi, ngươi không biết gì sao? Shinji anh trai người cùng với cô nàng Hatsue con gái lão Miyata đã tằng tịu với nhau nên thần linh mới nổi giận đấy.”

Thấy anh mình bị động chạm, lại cảm giác đó là chuyện ảnh hưởng đến danh dự của anh, Hiroshi đùng đùng nổi giận, hằm hè như muốn ăn tươi nuốt sống tù trưởng.

“Anh tao và chị Hatsu làm gì chứ? Tằng tịu là cái gì?”

“Mày không biết à? Tằng tịu là nam nữ ngủ với nhau chứ gì nữa.”

Mạnh miệng là vậy nhưng chính Shu cũng không hiểu gì hơn. Có điều, nó biết cách bôi thêm vào lời giải thích của mình đủ màu sắc sỉ nhục khiến Hiroshi nóng máu, nhảy bổ vào Shu. Hiroshi túm lấy vai Shu, tát một phát vào má. May thay trận ẩu đả nhanh chóng kết thúc ngay sau đó, vì khi Shu bị đập người vào vách đá, hai ngọn nến còn lại đã rơi xuống đất tắt ngúm.

Ánh sáng trong hang động lúc này yếu ớt đến mức chỉ đủ để nhìn thấy mờ mờ mặt nhau. Hiroshi và Shu vẫn đang thở dốc, mặt đối mặt. Nhưng chúng dần nhận ra nếu vật lộn ở đây, rủi mà sơ sẩy thì sẽ nguy hiểm biết chừng nào.

“Thôi đừng đánh nhau nữa. Nguy hiểm lắm biết không?”

Katsu ra sức can ngăn. Ba đứa đánh diêm, soi tìm nến, rồi lần mò ra khỏi hang. Đứa nào cũng ít nói hơn hẳn. Tắm mình trong ánh sáng rực rỡ bên ngoài, chúng leo lên mũi đất. Leo lên đến sườn thì cả bọn đã quên hẳn vụ ẩu đả ban nãy, lại thân thiết như thường. Chúng vừa dạo bước trên con đường nhỏ dọc theo sườn mũi đất, vừa hát vang lên.

“... Dọc theo bãi biển Gori

Ơi Benten, ơi Hachiojima, ơi bờ biển Nizoa...”

Bãi biển Gori nằm ở phía Tây mũi đất, là cung đường biển đẹp nhất đảo này. Ở chính giữa bãi biển sừng sững một khối đá khổng lồ to cỡ ngôi nhà hai tầng, được gọi là đảo Hachijojima. Bên cây thông lùn sum sê trên đỉnh hòn đảo, bốn, năm thằng nhóc nghịch ngợm đang vừa la hét gì đó vừa vẫy tay. Nhóm Hiroshi cũng vẫy tay đáp lại. Quanh con đường nhỏ ba đứa trẻ đang đi, những đóa tử vân anh đỏ rực điểm xuyết trong thảm cỏ mềm mại xen giữa hàng thông.

“Ôi, thuyền đánh cá kìa.”

Katsu chỉ tay ra vùng biển phía Đông mũi đất. Ở đó, bãi biển Niwa ôm một vịnh nhỏ xinh đẹp. Gần của vịnh có ba con thuyền đang bất động chờ thủy triều lên. Đó là những con thuyền điều khiển lưới đánh cá khi lưới được các thuyền lớn kéo ra khơi.

Hiroshi cũng kêu “ồ”, cùng hai đứa bạn nheo mắt ngắm mặt biển sáng chói chang, những câu nói lúc nãy của Shu vẫn nặng trĩu trong lòng nó, và mỗi lúc một thêm trĩu nặng.

Đến giờ cơm tối, Hiroshi ôm cái bụng đói meo về nhà. Anh nó vẫn chưa về. Mẹ đang một mình lúi húi nhét củi vào bếp lò. Tiếng củi nổ lép bép, tiếng lửa cháy bập bùng trong bếp nghe như gió thổi, chỉ những lúc thế này mùi thức ăn thơm phức mới át được mùi nhà vệ sinh. Hiroshi nằm dang hai tay hai chân trên chiếu, cất tiếng gọi mẹ:

“Này, mẹ ơi.”

“Gì thế?”

“Có người nói là anh với chị Hatsu tằng tịu với nhau, nghĩa là gì hả mẹ?”

Bà mẹ rời bếp từ lúc nào không biết, đến bên cạnh Hiroshi đang nằm dài. Bà ngồi ngay ngắn, ánh mắt sáng lên một cách kỳ lạ, mấy sợi tóc bung lòa xòa hai bên thái dương khiến bà trông càng đáng sợ.

“Hiroshi, con nghe ở đâu ra cái chuyện đó? Ai nói như vậy hả?”

“Thằng Shu nói.”

“Con nghe đây, không được nhắc lại chuyện này nữa. Cũng không được nói với anh. Nếu con nói ra, mẹ sẽ cho con nhịn cơm mấy ngày luôn đấy.”

Bà mẹ vốn có suy nghĩ bao dung đối với chuyện yêu đương của thanh niên trẻ. Vào mùa lặn, khi đám phụ nữ xúm xít sưởi ấm quanh đống lửa và đàm tiếu chuyện thiên hạ, bà cũng ghét không tham gia vào. Nhưng nếu chuyện trai gái của con mình bị người ta lôi ra làm đề tài công kích, thì bà thấy mình cần phải thực hiện nghĩa vụ của một người mẹ.

Tối hôm đó, sau khi Hiroshi đã ngủ, bà đến ghé vào tai Shinji, hỏi bằng một giọng nhỏ nhưng mạnh mẽ:

“Con, có biết là mình đang bị đồn đại chuyện xấu với Hatsue không?”

Shinji lắc đầu, mặt đỏ lựng. Mẹ cậu hơi bối rối trong giây lát, nhưng vẫn dứt khoát hỏi tiếp đầy thẳng thắn:

“Đã ngủ với nhau rồi hả?”

Shinji lại lắc đầu.

“Thế thì con không làm chuyện gì đáng để thiên hạ đàm tiếu sau lưng, đúng không?”

“Đúng ạ.”

“Được rồi. Thế thì mẹ không có gì để nói cả. Nhưng con cẩn thận đấy. Miệng lưỡi thế gian không vừa đâu.”

Tuy nhiên, mọi chuyện đã không tốt lên. Tối hôm sau, mẹ Shinji đến sinh hoạt tại hội thần Canh Thân là hiệp hội duy nhất của phụ nữ trên đảo này, bà vừa xuất hiện, đám phụ nữ ai nấy mặt mày trắng bệch, rồi bỗng dưng im bặt. Thì ra họ đang bàn tán chuyện kia.

Tối hôm sau nữa, Shinji đi sinh hoạt hội thanh niên. Cậu vô tư mở cửa bước vào ngôi làn, dưới ánh sáng rực rỡ của chiếc bóng đèn không có chao, một đám thanh niên đang ngồi vây quanh bàn, trao đổi chuyện gì đó rất sôi nổi. Khi thấy Shinji, cả đám bỗng im bặt. Căn lán âm u chỉ còn vang vọng tiếng triều dâng, như thể không có sự hiện diện của con người. Theo thói quen, Shinji chỉ ngồi ôm gối dựa lưng vào tường, im lặng. Tức thì đám thanh niên kia lại trò chuyện vui vẻ như thường, nhưng chuyển sang một chủ đề khác. Lạ thay hôm nay hội trưởng Yasuo đã đến từ sớm. Hắn thân thiện cúi chào Shinji từ phía bên kia bàn. Shinji không mảy may nghi ngờ, mỉm cười đáp lại.

Một bữa nọ, trong lúc ăn trưa trên tàu Taiheimaru, Ryuji hoang mang nói:

“Anh Shin, em tức lắm. Anh Yasuo nói xấu anh ghê lắm đấy.”

"Thế à."

Shinji chỉ lặng lẽ cười rất đàn ông. Những con sóng mùa xuân êm ả làm thuyền chao qua đảo lại. Thuyền trưởng Jukichi ngày thường vốn kiệm lời nhưng hôm nay lại sốt sắng nói xen vào:

“Ta hiểu. Ta hiểu. Thằng Yasuo đang ghen ghét đây mà. Thằng ôn đó, chỉ hống hách vì dựa bóng cha, bản thân thì thôi tha chẳng ra gì. Chẳng bù cho Shinji nhà ta đường đường một đấng anh hào, các cô nàng cứ gọi là mê tít. Thằng kia chắc phải ghen tị đến cháy cả người. Shinji, không phải bận tâm. Nếu to chuyện thì ta sẽ ra mặt cho.”

Lời đồn mà Yasuo gieo rắc đã được người làng rỉ tai nhau khắp mọi ngóc ngách. Thế nhưng nó lại chưa đến tại bố Hatsue. Bỗng đầu một tối nọ, trong làng xảy ra vụ việc mà dân làng có bàn tán suốt cả năm cũng chưa ngớt. Chuyện xảy ra ở nhà tắm công cộng.

Ở làng này, nhà giàu cỡ mấy cũng không có phòng tắm riêng, nên ngay cả Miyata Terukichi cũng phải đi nhà tắm công cộng. Lão ngạo mạn dùng đầu hất tấm rèm vải che cửa nhà tắm, cởi áo như xé rồi ném vào giỏ. Áo và dây lưng rơi vung vãi cả ra ngoài giỏ. Lão tặc lưỡi liên tục rõ to, rồi lấy đầu ngón chân gắp áo và dây lưng, hất vào trong giỏ. Đám người xung quanh nhìn lão mà kinh khiếp. Đi tắm chính là một dịp hiếm hoi để Terukichi thể hiện trước bàn dân thiên hạ rằng lão tuy già những hãng còn sung mãn.

Nhưng cơ thể trần truồng của lão già này quả đáng ngưỡng mộ. Khắp tứ chi màu đỏ đồng không thấy nổi lên chỗ nào chảy xệ, đôi mắt sắc, trên vầng trán gan lì là mái tóc bạc luôn dụng ngược như bờm sư tử. Khuôn ngực đỏ au sau nhiều năm nốc rượu và mái tóc bạc trắng tạo nên một vẻ tương phản dũng mãnh. Cơ bắp cuồn cuộn cứng lại sau thời gian dài không dùng tới, gây liên tưởng mạnh đến một khối đá khổng lồ bị sóng quật ngày đem lại càng trở nên gai góc.

Cũng chẳng ngoa nếu nói Terukichi là hiện thân của lao động, ý chí, hoài bão, và sức mạnh của đảo Utajima. Ở lão tràn đầy thứ tinh lực có phần thô tục của kẻ một đời tự gây dựng cơ đồ, cùng tính khí ngang ngược không thèm đảm nhiệm chức vụ nào trong làng, nhưng lại khiến hết thảy đám chức sắc đều phải kiêng nể. Khả năng quan trắc khí tượng chính xác đến kinh ngạc, kinh nghiệm đánh bắt và đi biển không ai sánh bằng, sự kiêu hãnh ngút ngàn bởi vốn hiểu biết sâu rộng về lịch sử và truyền thống của làng, tất cả những điều ấy bù trừ cho cái tính bảo thủ không chịu nhường ai, thói hống hách đến nực cười, và lối hung hăng hiếu chiến chẳng suy giảm chút nào vì tuổi tác. Nhưng dù gì đi nữa, lão già này trong khi còn sống vẫn cứ hành xử như thể mình là một tượng đài mà vẫn không hề mang vẻ lố bịch.

Lão kéo tấm cửa kính nhà tắm ra.

Nhà tắm đông nghịt, những bóng người đứng ngồi lố nhố hiện lên mơ hồ trong làn hơi nước nóng mù mịt tỏa khắp phòng. Tiếng nước chảy rào rào, tiếng xô gỗ và vào nhau lạch cạch, tiếng cười rộn rã vang vọng lên tận trần nhà, căn phòng tràn trề nước nóng và cảm giác xả hơi thư giãn sau một ngày lao động mệt nhọc.

Terukichi không bao giờ chịu tắm tráng trước khi vào bồn ngâm mình. Lão khệnh khạng sải những bước dài từ cửa nhà tắm tới thẳng bồn rồi cứ thế nhúng chân vào. Nước nóng đến mấy cũng không ảnh hưởng gì đến lão. Với lão, những thứ như não hay mạch máu trong tim chẳng đáng bận tâm hơn nước hoa hay cà vạt là bao.

Những người khách đang ngâm bồn từ trước bị bắn nước tóe lên cả mặt, nhưng thấy đối phương là Terukichi thì cũng chỉ dám dĩ hòa vi quý đưa mắt nhìn tỏ ý chào. Terukichi trầm người cho đến khi nước trong bồn ngập đến tận cái cằm ngạo nghễ của lão.

Cạnh bồn tắm, có hai chàng ngư dân trẻ đang mải mê kì cọ, không nhận ra sự xuất hiện của Terukichi. Hai gã đang oang oang bàn tán về chuyện nhà lão.

“Lão già Teru nhà Miyata cũng lú lẫn rồi hay sao ấy nhỉ. Con gái bị chơi như thế mà không biết gì.”

“Thằng Shinji nhà Kubo chơi được số đậm nhỉ. Cứ tưởng nó đang còn trẻ con, thế mà nó hớt tay trên ngon ơ.”

Khách đang ngâm bồn đều lúng túng, tránh nhìn mặt Terukichi. Terukichi người đỏ phừng phừng, nhưng lão bước ra khỏi bồn với khuôn mặt thoạt nhìn có vẻ bình thản. Rồi lão xách hai tay hai cái xô gỗ, múc đầy nước từ bể. Lão đi đến chỗ hai gã thanh niên kia, bất thình lình giội nước lạnh xuống đầu rồi đá vào lưng họ.

Hai gã trai trẻ mắt chỉ mở được ti hí vì dính bọt xà phòng, vừa định đánh lại thì nhận ra đối phương là Terukichi, bèn khiếp vía rụt về. Lão già tóm lấy hai cái gáy dính đầy bọt xà phòng trơn tuồn tuột, lôi xềnh xệch đến bên bồn nước nóng. Lão dúi đầu họ vào trong nước nóng bằng một thứ sức mạnh đáng sợ. Vẫn nắm chặt gáy họ trong những ngón tay to nần nân, lão lắc lắc hai cái đầu rồi đập chúng vào nhau như người ta giặt quần áo. Sau khi đã hả hê, Terukichi không thèm tắm rửa, khệnh khạng sải bước rời khỏi nhà tắm, bỏ lại phía sau đám người nhốn nháo đã đứng hết cả lên vì kinh ngạc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.