Tiếng Triều Dâng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Iv

❊ ❊ ❊

Sau bữa ấy bốn, năm ngày, gió thổi rất dữ. Sóng biển dâng cao vượt quá con đê chắn sóng của cảng Utajima. Trên biển đâu đâu cũng chỉ thấy những con sóng bạc đầu cuồn cuộn.

Trời vẫn quang đãng, nhưng gió lớn và biển động dữ dội nên cả làng nghỉ đánh cá. Mẹ Shinji nhờ cậu làm việc khác. Thường sau khi lên núi kiếm củi và lá khô, người ta đem cất chúng ở nơi trước kia là tiền đồn của quân đội trên núi. Những bó củi được buộc vải đỏ là của mẹ Shinji. Bà dặn Shinji sáng nay làm xong công việc vận chuyển đá của hội thanh niên thì hãy đi lấy số củi và lá khô đó về.

Shinji đeo cái giá gỗ để chất củi lên vai rồi ra khỏi nhà. Đường tới đó ngang qua trạm hải đăng. Khi cậu rẽ qua dốc Ma Nữ, lạ thay gió bỗng ngừng hẳn. Nhà bác trạm trưởng rất yên ắng, phải chăng bác đang nghỉ trưa? Nhìn vào lán trực, Shinji thấy tấm lưng của một nhân viên gác hải đăng đang ngồi bên bàn làm việc, và nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ radio. Khi leo lên con dốc trong rừng thông ở phía sau trạm hải đăng, Shinji đã nhễ nhại mồ hôi.

Rừng núi im lìm. Không có lấy một bóng người, mà cũng chẳng có con chó hoang nào đi lang thang. Thổ địa đảo này kỵ chó, nên nói gì đến chó hoang, ngay cả chó nhà cũng không có lấy một con. Địa hình toàn là sườn dốc, đất bằng thì hẹp, nên ngựa bò để chuyên chở cũng không có. Thú nuôi họa chăng chỉ có lũ mèo đang bước trên con đường đá nhỏ chạy dài từ trên cao xuống giữa hai dãy nhà trong thôn, chóp đuôi chúng vuốt lên bóng nhà mấp mô in đậm trên đường.

Chàng trai đã leo đến đỉnh núi. Đây là nơi cao nhất của đảo Utajima, nhưng tầm nhìn bị che khuất bởi những bụi cây sakaki[1], cây nhót và những lùm cỏ cao xung quanh. Chỉ nghe thấy tiếng sóng gầm gào vọng giữa cỏ cây. Đường từ đây dẫn thẳng xuống phía Nam đã bị cỏ cây phủ kín cả rồi nên để đến được cái tiền đồn quân đội thì phải đi một con đường vòng ngoằn ngoèo khá dài.

Chẳng mấy chốc, bóng dáng khu tiền đồn ba tầng bằng bê tông cốt thép đã thấp thoáng xa xa phía bên kia rừng thông trên cát. Phế tích màu trắng hiện lên đầy ma quái giữa khung cảnh thiên nhiên tĩnh mịch không một bóng người. Trước kia, binh lính đứng trên ban công tầng hai, dùng ống nhòm để xác định điểm rơi của đạn được bắn ra từ trường bắn Konakayama nằm phía bên kia mũi Irako. Từ trong phòng, sĩ quan sẽ hỏi điểm rơi của đạn, và lính sẽ phải trả lời. Hằng ngày họ cứ lặp đi lặp lại những công việc ấy tại đây cho đến tận giữa cuộc chiến. Và đám lính trại vẫn thường đổ lỗi cho chồn tinh mỗi khi lương thực bất thần vơi đi.

Shinji ngó vào tầng một của tiền đồn, thấy những bó lá thông khô chất đống. Tầng này có vẻ vốn được dùng làm nhà kho, cửa sổ rất bé nên bên trong vẫn còn có những ô cửa chưa vỡ kính. Ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để Shinji nhận ra ngay mấy bó củi mang ký hiệu đánh dấu của mẹ. Chúng được buộc vải đỏ, trên đó viết nguệch ngoạc bằng mực đen tên mẹ cậu: “Kubo Tomi”.

Shinji hạ cái giá trên vai xuống, xếp những bó củi và lá khô của mẹ lên, làm xong xuôi, cậu lại cảm thấy lâu rồi mới có dịp đến tiền đồn này mà về ngay thì hơi tiếc. Thế là Shinji đặt tạm đồ đạc xuống đó rồi bắt đầu leo lên những bậc thang bê tông.

Đúng lúc ấy, từ phía trên có âm thanh khe khẽ như tiếng cây quệt vào đá. Shinji dòng tai nghe. Âm thanh im bặt. Chắc là cậu tưởng tượng thôi.

Shinji leo tiếp, lên đến tầng hai khu phế tích, cậu thấy biển cả tiêu điều hiện ra trong ô cửa sổ rộng đã mất cả kính và khung. Hàng song sắt của ban công cũng không còn. Trên nền tường màu đen nhạt, vẫn còn in những chữ viết nguệch ngoạc bằng mực trắng của binh lính trước kia.

Shinji lại leo lên cao nữa, khi đang ngắm nhìn cây cột cờ gãy từ cửa sổ tầng ba, cậu nghe rõ ràng có tiếng người khóc thút thít. Cậu giật nẩy mình, chạy như bay lên sân thượng trên đôi giày thể thao.

Bỗng đâu có chàng trai bất thần xuất hiện không một tiếng bước chân, người kia không khỏi kinh ngạc. Cô gái mang guốc đang khóc chợt nín bặt và đúng khựng lại. Là Hatsue.

Cuộc gặp gỡ may mắn bất ngờ khiến chàng trai trẻ không tin nổi vào mắt mình. Hai người đứng chôn chân như trời trồng, bốn mắt nhìn nhau vừa cảnh giác vừa hiếu kỳ, sững ra như đôi thú đồng loại tình cờ chạm trán nhau. Mãi rồi Shinji mới cất giọng hỏi:

“Cô Hatsue phải không?”

Hatsue vô thức gật đầu, nhưng cũng không giấu vẻ ngạc nhiên vì người kia biết tên mình. Tuy nhiên, đôi mắt đen ngay thẳng của chàng trai đang cố lên gân kia đã gọi cho cô nhớ ra cậu chàng trẻ măng cứ nhìn chằm chằm mình ở bãi biển hôm trước.

“Lúc nãy cô khóc đấy à?”

“Vâng, là tôi.”

“Tại sao lại khóc?”

Shinji hỏi như cảnh sát hỏi cung.

Không ngờ cô gái lại mau miệng trả lời ngay. Ra là vợ bác trưởng trạm hải đăng mở buổi dạy lễ nghi cho các cô gái có nguyện vọng trong làng, Hatsue lần đầu tiên tham gia, vì đến sớm quá nên đã leo lên ngọn núi phía sau dạo chơi, đi một chặp thì lạc lúc nào không biết.

Lúc ấy, có bóng chim bay vụt qua đầu hai người. Là chim cắt. Nghĩ bụng hẳn là điềm lành đây, Shinji thấy cái lưỡi đang ríu cả lại của mình bỗng trơn tru hơn, và cậu lại ra dáng đàn ông như mọi khi. Cậu ngỏ ý đưa Hatsue đến chỗ trạm hải đăng vì mình chuẩn bị đi qua đó để về nhà. Cô gái mỉm cười, quên bẵng đi nước mắt đang lăn dài trên má, nom tựa như ánh mặt trời chiếu sáng qua màn mưa.

Hatsue mặc quần vải séc đen, áo len đỏ, đôi chân đi guốc mộc xỏ tất nhung đỏ. Cô đứng lên, đến bên lan can bê tông trên sân thượng nhìn xuống biển và cất tiếng hỏi:

“Cái nhà này là nhà gì vậy?”

Shinji đúng cách cô gái một đoạn, rồi cũng tựa vào lan can, đáp:

“Tiền đồn đấy. Ngày trước người ta đứng đây xem đạn đại bác bay đến đâu ấy mà.”

Phía Nam của đảo được núi che chắn nên không có gió. Trải ra trước mắt họ là cảnh Thái Bình Dương lấp lánh trong nắng. Những mỏm đá phủ trắng phân chim cốc nhô ra dưới hàng thông mọc trên vách đá, vùng biển gần đảo mang màu nâu sẫm do loài sồi biển mọc dưới đáy nước. Shinji chỉ tay tới một mỏm đá cao nơi những con sóng dữ đang điên cuồng đập vào làm tung bọt trắng, giảng giải:

“Kia là đảo Kuroshima. Ông cảnh sát Suzuki câu cá đó rồi bị sóng cuốn đi mất đấy.”

Được đứng bên người đẹp, Shinji lấy làm hạnh phúc lắm, nhưng đã sắp tới giờ Hatsue phải đi đến nhà bác trưởng trạm hải đăng rồi. Hatsue rời khỏi lan can bê tông, quay về phía Shinji mà nói:

“Tôi phải đi đây.” "

Shinji không đáp, ngạc nhiên nhìn lại. Tại phần ngực chiếc áo len đỏ của Hatsue có một vệt đen chạy ngang. Hatsue nhận ra cái lan can bê tông bị dính bẩn màu đen đúng chỗ lúc nãy mình tì ngực vào. Cô cúi xuống, phủi phủi vào ngực. Chiếc áo len hình như đang che giấu cái gì cưng cứng bên dưới hai gò cao nho nhỏ nhô lên, Hatsue phủi bồm bộp khiến hai gò ấy khẽ rung rinh. Shinji ngắm mà thấy lao xao trong dạ. Mỗi khi bàn tay cô gái vỗ vào, cặp nhũ hoa nẩy lên như hai con thú nhỏ nghịch ngợm. Nhìn đôi bầu ngực nhẹ nhàng nẩy lên mà chàng trai trẻ xuyến xao. Hatsue phủi một lúc thì vệt đen cũng sạch.

Shinji bước xuống cầu thang bê tông trước, Hatsue theo sau, đôi guốc mộc của cô khẽ phát ra những tiếng lạch cạch dội vào bốn bức tường của khu phế tích. Khi đang đi từ tầng hai xuống tầng một, tiếng guốc bỗng im bặt phía sau Shinji. Cậu quay đầu lại, Hatsue liền cất tiếng cười.

“Gì thế?”

“Tôi đã đen mà anh còn đen hơn nhiều ấy nhỉ.”

“Gì cơ?”

“Anh bị cháy nắng khiếp thật đấy.”

Chàng trai bước tiếp, miệng cười vu vơ. Đang định cứ thế đi luôn khỏi cửa thì cậu chợt quay phắt lại. Thì ra cậu chàng quên khuấy mấy bó lá khô mẹ nhờ mang về.

Trên đường về trạm hải đăng, Shinji đi trước, trên lưng vác đống lá thông cao ngất, Hatsue hỏi tên cậu và cậu xưng tên lần đầu. Thế rồi cậu vội vàng dặn dò cô đừng nói với ai về cậu và cuộc gặp gỡ này. Cậu biết tỏng đám người làng nhiều chuyện. Hatsue hứa sẽ không nói. Vậy là cái lý do e ngại tính ngồi lê đôi mách của dân làng rất chi là chính đáng ấy đã biến cuộc gặp gỡ tình cờ chẳng có gì đặc biệt này thành bí mật của riêng đôi trẻ.

Trong lúc Shinji lặng lẽ bước, nghĩ hoài xem làm cách nào để gặp lại cô gái lần nữa thì hai người đã tới được chỗ nhìn xuống ngọn hải đăng. Cậu chỉ cho cô gái đường tắt dẫn xuống phía sau nhà bác trạm trưởng rồi nói lời tạm biệt, còn mình thì cố tình đi đường vòng về nhà.

❀ ❀ ❀

[1] Một loại cây thuộc họ chè (tên khoa học là Cleyera japonica), lá xanh quanh năm, thường được dùng trong các nghi lễ hiến tế thần linh ở Nhật Bản.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.