Hôm sau, lúc ăn trưa trên thuyền Taiheimaru, thuyền trưởng Jukichi lấy trong vỏ bao thuốc lá ra một mẩu giấy gấp nhỏ. Cười toe toét, ông đưa nó cho Shinji và nói:
“Này. Chú mày có chịu hứa là dù đọc cái này thì cũng không bỏ bê công việc không?”
“Cháu không phải đứa như thế.”
Shinji trả lời dứt khoát.
“Được. Lời hứa của đàn ông đấy nhé... Sáng nay khi ta đi qua nhà lão Teru thì con bé Hatsue rón rén chạy ra, chẳng nói chẳng rằng dúi vào tay ta miếng giấy này rồi bỏ đi luôn. Cứ tưởng đến tuổi này rồi mà còn nhận được thư tỏ tình, đang lâng lâng thì mở ra thấy ngay dòng chữ 'Gửi anh Shinji' chứ. Ôi, ta đúng là một lão già lẩn thẩn. Xém chút nữa ta đã xé nát lá thư rồi ném xuống biển, nhưng thấy tội nghiệp chú mày nên mới mang đến cho đấy.”
Shinji nhận mẩu giấy, Jukichi và Ryuji cùng phá lên cười.
Cậu mở tờ giấy mỏng đã được gấp lại nhỏ xíu ra bằng những ngón tay to và thô kệch, hết sức thận trọng như sợ nó rách mất. Từ góc mẩu giấy, bột thuốc lá rơi xuống lòng bàn tay cậu. Phần đầu thu viết bằng bút mực, nhưng được độ hai, ba dòng thì có vẻ như bút hết mực nên những dòng tiếp theo được viết bằng bút chì khá mờ. Những dòng chữ nguệch ngoạc như chữ trẻ con.
“... Tối qua sau khi bố em nghe người ta đồn bậy ở nhà tắm công cộng về chuyện của chúng mình thì đã nổi trận lôi đình, cấm em không được gặp anh nữa. Anh biết rồi đấy, bố em là người khó lắm, có giải thích thế nào cũng không nghe. Ông nói, từ trước khi tàu thuyền cập bến buổi tối cho đến khi dân làng ra khơi buổi sáng, em không được phép bước một bước ra ngoài. Việc đi gánh nước thì ông sẽ nhờ bà hàng xóm làm thay. Em chẳng được làm gì cả. Em buồn, buồn không chịu nổi anh ạ. Bố còn bảo ngày nghỉ đi biển thì ông sẽ ngồi trông chừng em cả ngày. Phải làm thế nào để gặp được anh đây? Anh nghĩ cách để mình gặp nhau đi. Gửi thư qua bưu điện thì em sợ mấy ông ở đó đều biết mặt em cả rồi. Vì vậy mỗi ngày em sẽ kẹp thư vào nắp chum nước trước nhà bếp. Anh cũng kẹp thư của anh vào đó nhé. Anh tự đến lấy thư thì sẽ rất nguy hiểm, nên hãy nhờ một người bạn đáng tin cậy. Em về đảo còn chưa lâu nên không có ai để cậy trông cả. Chúng mình hãy mạnh mẽ lên mà sống, anh nhé. Mỗi ngày em đều cầu nguyện trước bài vị của mẹ và anh trai, xin họ phù hộ cho anh bình yên. Chắc Phật cũng thấu được lòng em, anh nhỉ.”
Shinji chăm chú đọc thư, nỗi đau vì bị chia cách với người yêu và niềm vui khi thấy rõ tấm chân tình của cô gái giống như bóng tối và ánh sáng đan xen, ẩn hiện trên khuôn mặt cậu. Cậu vừa đọc xong lá thư, Jukichi đã nhanh tay tóm lấy, cứ như đó là cái quyền đương nhiên của người đưa thư, rồi ông đọc to lên cho Ryuji nghe với giọng ngâm Naniwabushi độc đáo. Cái giọng ấy ông vẫn cất lên mỗi khi đọc báo một mình trên thuyền, Shinji biết là ông không hề có ác ý, nhưng thấy lá thư tha thiết chân thành của người yêu bị đem ra làm đạo cụ biểu diễn như vậy, Shinji cảm thấy đau lòng.
Nhưng lá thư đã làm Jukichi cảm động, ông nhiều lần dừng lại thở dài thườn thượt, rồi còn thêm thán từ vào để đọc cho biểu cảm. Cuối cùng, ông thốt lên một câu cảm khái, giọng oang oang như khi chỉ huy đánh cá, vang cả trăm mét khắp bốn phương trên mặt biển ban trưa thanh vắng:
“Phụ nữ sao mà khôn ngoan thế chứ!”
Trên thuyền ngoài hai người thân tín thì không có ai khác nên cuối cùng Shinji cũng xuôi theo sự nài ép của Jukichi mà dốc bầu tâm sự. Có điều cậu rất vụng kể chuyện. Câu chuyện của cậu lộn xộn chẳng theo thứ tự trước sau, những chi tiết quan trọng thì bị bỏ quên mất. Kể sơ sơ thôi đã mất ối thời gian. Rồi cuối cùng, Shinji cũng kể đến đoạn gay cấn là hôm trời mưa bão cả hai người mình trần như nhộng ôm nhau mà không làm được gì, thì Jukichi vốn ngày thường rất hiếm khi cười cũng lăn ra cười không ngớt.
“Nếu mà là ta thì... Nếu mà là ta thì...! Đúng là miếng ngon đến mồm rồi còn để tuột mất. Nhưng chú mày chưa biết mùi phụ nữ thì kể ra cũng khó. Mà con bé đấy cũng rắn lắm, cỡ chú mày thì chưa cầm cương được cũng phải. Nói thế nào thì chú mày cũng còn ngố lắm. Mà thôi, không sao, lấy về làm vợ thì mỗi ngày đền cho mười cái.”
Ryuji nhỏ hơn Shinji một tuổi, nghe chuyện với vẻ mặt nửa hiểu nửa không. Shinji không mong manh dễ vỡ như các cậu trai thành thị mới yêu lần đầu. Sự cười nhạo của người lớn không những không làm tổn thương cậu, mà ngược lại còn khiến tâm hồn cậu được vỗ về, sưởi ấm. Những con sóng nhẹ xô thuyền khiến lòng cậu dịu đi, nói ra được mọi điều ấp ủ cậu cảm thấy thanh thản hơn, với cậu nơi làm việc này đã trở thành chốn bình yên quý giá biết bao.
Ryuji xung phong nhận nhiệm vụ đi lấy thư kẹp trong nắp chum nước mỗi buổi sáng, vì từ nhà cậu đi xuống cảng phải băng qua trước nhà lão Terukichi.
“Từ mai chú mày là bưu cục trưởng đấy.” Jukichi nói với Ryuji, dù bình thường chẳng mấy khi ông đùa.
Những lá thư mỗi ngày trở thành đề tài chính trong giờ nghỉ trưa của ba thầy trò. Họ chia sẻ cùng nhau những nỗi buồn hay cơn giận mà nội dung thư mang lại. Lá thư thứ hai đã khơi lên một cơn thịnh nộ khác thường. Trong thư kể một loạt các sự việc, từ chuyện Yasuo tấn công Hatsue bên bờ suối lúc đêm khuya, chuyện hắn đe dọa cô, chuyện Hatsue đã giữ lời hứa không mách bố, nhưng Yasuo lại đi tung tin đồn thất thiệt khắp làng để trả thù; rồi khi Hatsue bị Terukichi cấm gặp Shinji, cô đã thẳng thắn biện minh, nhân tiện kể luôn cả chuyện bị Yasuo giở trò đồi bại, ấy thế mà cha cô không những không hề có ý định trừng trị Yasuo, mà vẫn thăm hỏi qua lại với nhà hắn thân thiết như chẳng có chuyện gì xảy ra. Hatsue cảm thấy ghê tởm khi phải nhìn mặt tên Yasuo kia. Cuối thư, cô còn ghi thêm một câu rằng mình tuyệt đối sẽ không để Yasuo có cơ hội, vì vậy mong Shinji hãy yên tâm.
Ryuji sôi máu vì thấy bất bình cho Shinji, và trên gương mặt hiền lành của Shinji hằn lên sự giận dữ hiếm thấy. Cậu buột miệng nói:
“Vì tôi nghèo nên mới thế này đây.”
Từ trước đến nay cậu chưa từng than vãn như vậy. Shinji bỗng thấy xấu hổ, không phải vì nghèo mà vì mình đã yếu đuối thốt ra những lời ấy, nước mắt cậu chục trào ra. Nhưng chàng trai đã lập tức đanh mặt lại để ngăn những giọt nước mắt bất ngờ, tránh bày ra bộ mặt khóc lóc thảm hại.
Lần này thuyền trưởng Jukichi không cười.
Ông là người nghiện hút thuốc lá và có thói quen kỳ lạ là hút luân phiên thuốc lá tẩu và thuốc lá điếu. Hôm nay là ngày hút thuốc lá điếu. Vào ngày hút thuốc lá tẩu, ông hay gõ cái tẩu bằng đồng thau vào mạn thuyền, nên một phần mạn thuyền hơi lõm. Vốn là người giữ gìn thuyền nên ông chỉ hút tẩu đồng thau cách nhật, còn ngày khác thì ông dùng thuốc lá hiệu Tân Sinh nhét vào cái tẩu tự chế bằng san hô đen để hút.
Jukichi rời mắt khỏi hai chàng trai, ông ngậm chiếc tẩu làm bằng san hô đen, lặng ngắm biển Ise trong làn sương mù giăng phủ. Hạt Morozaki ở mũi bán đảo Chita hiện ra mờ mờ trong sương.
Khuôn mặt của Oyama Jukichi trông như da thuộc. Đến cả những nếp nhăn sâu hoắm trên mặt cũng cháy nắng đen bóng như vậy. Đôi mắt vẫn tinh anh và sắc bén nhưng đã mất đi nét sáng trong của thời trai trẻ, thay vào đó là cặn thời gian tụ dày như một lớp màng bao bọc, thách thức mọi thứ ánh sáng gay gắt nhất.
Là người đã trải đời, và cũng là một ngư phủ dạn dày kinh nghiệm, ông biết rằng bình tĩnh chờ đợi là thượng sách.
“Ta biết tỏng hai đứa nghĩ gì rồi. Định đi đập cho thằng Yasuo một trận tơi bời chứ gì. Nhưng mà này, làm thế cũng chẳng được tích sự gì đâu. Nó là thằng ngu thì mình cứ để mặc cho nó ngu. Ta biết là Shinji đang khổ sở lắm, nhưng lúc này điều cốt yếu là phải biết nhịn. Muốn câu được cá thì phải kiên trì. Nhất định mọi chuyện sẽ ổn thôi. Mình ngay thật, thì im lặng cũng sẽ thắng. Lão Teru không ngu đâu. Lão ít biết phân biệt phải quấy. Mặc kệ cái thằng Yasuo đi. Người nào đàng hoàng thì cuối cùng vẫn sẽ là kẻ mạnh.”
Dù muộn hơn cùng lắm là một bữa, nhưng rồi cuối cùng tin đồn trong làng cũng đến tai mọi người trên trạm hải đăng, cùng với thư từ, bưu phẩm và lương thực được chuyển lên mỗi ngày. Cái tin lão Teru cấm Hatsue gặp Shinji đã làm lòng dạ Chiyoko tối sầm vì cảm giác tội lỗi. Shinji hẳn không biết nguồn gốc tin đồn thất thiệt kia chính là từ Chiyoko. Ít nhất cô cũng tin như vậy. Nhưng hễ thấy bộ dạng thất thần của Shinji mỗi khi mang cá đến, Chiyoko lại không dám nhìn thẳng vào mặt cậu. Và con buồn bực không rõ lý do của Chiyoko thì lại làm cho hai phụ huynh hiền hậu của cô lo lắng khôn nguôi.
Kỳ nghỉ xuân sắp hết, đã đến ngày Chiyoko phải quay lại ký túc xá ở Tokyo. Tâm trạng cô giờ đầy mâu thuẫn, thú nhận thì không dám, nhưng nếu không được Shinji tha thứ thì cô không thể cứ thế yên lòng trở lại Tokyo. Cô không thú tội thì Shinji cũng không có lý nào mà giận cô, ấy vậy mà cô lại mong mỏi sự khoan dung của cậu.
Vậy là vào đêm trước hôm trở lại Tokyo, Chiyoko đến ngủ nhờ nhà bác bưu cục trưởng, rồi lúc trời còn chưa sáng, cô đã một mình đi ra bờ biển nơi mọi người đang bận rộn chuẩn bị ra khơi.
Đám ngư phủ tất bật làm việc dưới ánh sao. Những con thuyền được đặt lên soroban uể oải trượt dần xuống mép nước trong tiếng hò dô vang dội. Sắc trắng của những chiếc khăn buộc trên đầu cánh đàn ông nổi rõ mồn một trong cảnh tranh tối tranh sáng.
Mỗi bước đi, đôi guốc của Chiyoko lún vào cát lạnh. Cát chảy xuống nhẹ nhàng từ mu bàn chân cô. Mọi người đều tất bật nên chẳng ai để mắt tới cô. Vòng xoáy mưu sinh hằng ngày đơn thuần nhưng mạnh mẽ đã siết chặt những con người nơi đây, thiêu đốt đến kiệt cùng cả thân và tâm họ, nên chắc chẳng có ai cứ mải mê lao tâm khổ tứ bởi mấy vấn đề tình ái như cô. Nghĩ vậy, Chiyoko cảm thấy có chút xấu hổ.
Dẫu vậy cô vẫn đang cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối để tìm bóng dáng Shinji. Đám đàn ông mặc đồ rất giống nhau nên thật khó phân biệt ai với ai trong lúc trời còn nhá nhem thế này.
Một con thuyền cuối cùng cũng đã tắm sóng, nổi trên mặt nước như vừa được thả tự do.
Chiyoko bất giác tiến tới gần con thuyền đó. Cô gọi tên chàng trai quấn chiếc khăn màu trắng trên đầu. Chàng trai đang dợm bước lên thuyền liền quay đầu lại. Nhìn nụ cười khoe hàm răng trắng đẹp ấy, Chiyoko nhận ra ngay đó là Shinji.
“Hôm nay em trở lại trường, nên đến để tạm biệt anh."
"Thế à."
Shinji im lặng. Không biết nói gì nên cậu miễn cưỡng đáp lại:
“Tạm biệt nhé.”
Shinji đang vội. Chiyoko thấy thế, đâm ra còn vội hơn cả cậu. Cô không thốt nổi một lời, huống gì là lời thú tội kia. Cô nhắm mắt, thầm cầu nguyện Shinji dừng lại trước mình thêm một giây thôi cũng được. Rồi cô bỗng nhận ra ao ước được tha thứ ấy chỉ là vỏ bọc của tâm nguyện mình đã ấp ủ bấy lâu, đó là muốn chạm vào sự hiền hậu ân cần của chàng trai trong mộng.
Chiyoko muốn được tha thứ điều gì đây? Trong đầu cô gái luôn tin mình xấu xí bỗng lóe lên một câu hỏi, chính là câu hỏi bấy lâu nay cô vẫn chôn chặt tận đáy lòng, và có lẽ cũng chỉ khi đối diện với chàng trai này, cô mới đủ dũng khí để hỏi mà thôi. Và thế là cô bất giác thốt lên.
“Anh Shinji này, em xấu xí lắm sao?”
“Hả?” Shinji hỏi lại với vẻ thắc mắc.
“Mặt em xấu xí lắm sao?”
Chiyoko thầm mong bóng tối của ngày chưa rạng che chở khuôn mặt mình, khiến mình trông đẹp hơn dù chỉ một chút thôi. Vậy mà mặt biển phía Đông đã vô tâm rực sáng lên.
Shinji đáp lại ngay lập tức. Vì đang vội nên cậu đã tránh được tình huống câu trả lời đến quá muộn khiến trái tim người thiếu nữ tổn thương.
“Nói gì thế. Đẹp mà.”
Shinji nói, một tay cậu bám vào đuôi thuyền, và một chân đang vội vã cử động, dợm nhảy lên thuyền.
“Đẹp mà.”
Ai cũng biết Shinji là chàng trai không biết nịnh. Đang lúc vội vàng, cậu chỉ đáp lại câu hỏi đột ngột bằng một câu trả lời thích hợp trong tình huống ấy mà thôi. Thuyền bắt đầu lướt đi. Shinji vui vẻ vẫy tay chào trên con thuyền đang dần xa.
Trên bờ chỉ còn lại một thiếu nữ lòng ngập tràn hạnh phúc.
... Sáng hôm ấy, khi nói chuyện với bố mẹ từ trạm hải đăng xuống tiễn, vẻ mặt Chiyoko vẫn hồ hởi lắm. Vợ chồng bác trạm trưởng lấy làm lạ, không biết trở lại Tokyo thì có gì hay mà con gái mình lại vui ra mặt đến thế. Tàu Kamikazemaru rời cảng. Chiyoko còn lại một mình trên boong tàu ấm áp, trong cảnh cô đơn này, thiếu nữ mới có thể thưởng thức trọn vẹn cái cảm giác hạnh phúc mình đã âm thầm nhấm nháp suốt sáng nay.
“Ôi, người ấy đã nói mình đẹp! Người ấy đã nói mình đẹp!”
Từ khoảnh khắc đó, Chiyoko cứ lặp đi lặp lại câu độc thoại này mấy trăm lần mà không chán.
“Ôi, người ấy thực sự đã nói như vậy. Chỉ cần thế thôi là đủ rồi. Mình không được kỳ vọng nhiều hơn thế. Người ấy thực sự đã khen mình như vậy. Bấy nhiêu thôi cũng mãn nguyện rồi. Mình không thể cho phép bản thân mong được người ấy yêu hơn thế nữa. Người ấy đã có ý trung nhân rồi mà. Mình đã gây ra chuyện tôi tệ quá. Lòng ghen tuông của mình đã đẩy người ấy vào tình cảnh bất hạnh quá. Vậy mà người ấy đã đáp lại sự phản bội của mình bằng cách khen mình đẹp. Trời ơi, mình phải đền đáp cho người ấy... Mình phải hết sức, hết lòng, tìm mọi cách mà trả ơn người ấy...”
Một giọng hát lạ vọng qua sóng biển đến tai Chiyoko, cắt ngang dòng suy tư của cô. Cô định thần nhìn ra thì thấy từ phía eo biển Irako, rất nhiều thuyền đang tiến tới gần, chiếc nào cũng treo đầy băng rôn đỏ rực. Tiếng hát cô nghe thấy là của những người trên đoàn thuyền kia.
“Đó là gì thế?”
Chiyoko hỏi cậu phụ tá trẻ của thuyền trưởng đang quấn dây neo đuôi tàu.
“Đoàn thuyền đi lễ đền Ise đấy. Các thuyền viên cùng gia đình theo thuyền cá ngừ từ các vùng như Yaizu hay Enshu ở vịnh Suruga đến cảng Toba. Tên thuyền được viết trên những tấm băng rôn đỏ kia kìa, người ta uống rượu, hát ca, đánh bạc trên ấy đấy.”
Rừng băng rôn đỏ càng lúc càng hiện rõ, những con thuyền đánh bắt xa bờ đó di chuyển nhanh nên chẳng mấy chốc đã đến gần tàu Kamikazemaru, tiếng hát theo gió vọng tới đã bắt đầu trở nên ồn ào.
Chiyoko nhẩm lại trong lòng:
“Ôi, người ấy đã khen mình đẹp!”