Tối hôm ấy, Shinji đi tham gia buổi sinh hoạt thường lệ của hội thanh niên. Ngày nay họ gọi chế độ tập trung huấn luyện thanh niên như vậy, trước kia thì gọi là “nhà ngủ chung”. Bây giờ vẫn có nhiều cậu chàng thích ra ngủ tại cái lán nhỏ đơn sơ bên bờ biển này hơn là ngủ ở nhà. Tại đây, họ bàn luận nghiêm túc về giáo dục, vệ sinh, phương pháp trục vớt thuyền đắm, công tác cứu nạn trên biển, hay về các hoạt động lễ hội truyền thống của thanh niên như múa lân, múa Obon. Khi hòa mình vào không gian ấy, đám trai trẻ cảm thấy kết nối với cộng đồng, và khoái trá tận hưởng cái cảm giác được gánh vác trên vai những trọng trách của người đàn ông trưởng thành.
Gió biển đập vào cánh cửa chớp dựng đứng làm nó kêu lên cọt kẹt, ngọn đèn đung đưa, chợt mờ chợt tỏ. Bên ngoài, biển đêm tràn đến gần sát cửa, thủy triều gầm lên, giãi bày nỗi bất an và sức mạnh của thiên nhiên cho những khuôn mặt trẻ trung hoạt bát hắt bóng dưới ánh đèn.
Khi Shinji bước vào, một cậu đang nằm bò ra dưới ánh đèn để bạn cắt tóc cho bằng chiếc tông-đơ hơi gỉ. Shinji mỉm cười, ngồi ôm gối nép sát vào tường, lúc nào cậu cũng im lặng nghe ý kiến của mọi người như vậy.
Đám thanh niên sôi nổi khoe chiến tích đánh cá của ngày hôm nay, cười nói oang oang, la ó trêu chọc nhau chẳng thèm nể nang. Một cậu mọt sách đang cắm đầu đọc tờ nguyệt san số cũ được để sẵn ở đó. Một cậu khác thì đang đọc truyện tranh với vẻ mê mệt y chang cậu kia, bàn tay to bè và quá thô ráp so với cái tuổi còn trẻ con lật từng trang sách, có lúc hình như đọc trúng đoạn hài hước mà chưa hiểu ra ngay, cậu ta phải dừng lại suy nghĩ chừng hai, ba phút rồi mới phá lên cười.
Ở đây, Shinji cũng lại nghe thấy lời bàn tán về cô gái nọ. Một gã trai có hàm răng khấp khểnh ngoác miệng cười to:
“Con nhỏ Hatsue ấy à...”
Shinji mới nghe đến thế thì có tiếng lao xao rồi một tràng cười khác rộ lên át mất, nên cậu chẳng nghe được đoạn sau.
Vốn không phải người hay nghĩ ngợi, nhưng cứ nghe nhắc đến cái tên ấy là Shinji lại bứt rứt chẳng yên, cứ như gặp chuyện khó khăn cấp bách. Chỉ nghe tên thôi mà má cậu đã nóng bừng, trống ngực đập loạn xạ. Ngồi yên một chỗ mà người Shinji cứ rần rần lên, thường chỉ khi làm việc căng thẳng cậu mới bị thế thôi, kỳ cục thật đấy. Cậu thử đưa tay áp lên má, thấy má nóng ran, cứ như má của ai chứ không phải của mình. Cái cảm xúc bản thân chẳng hiểu nổi ấy khiến cậu thấy lòng kiêu hãnh bị tổn thương, cơn giận bừng bừng làm mặt mày cậu càng đỏ gay.
Cả đám đang chờ hội trưởng Kawamoto Yasuo đến. Yasuo mới mười chín tuổi, nhưng là con của một nhà bề thế nên rất giỏi thu phục kẻ khác. Ở cái tuổi ấy mà hắn ta đã biết tạo uy cho mình bằng cách luôn cố tình xuất hiện sau cùng trong các cuộc hội họp.
Cửa mở toang ra, Yasuo bước vào. Hắn béo ú, khuôn mặt đỏ lựng thừa hưởng từ ông bố bợm rượu, cặp lông mày mỏng nhìn hơi gian tuy trông không đến nỗi quá đáng ghét. Hắn cất giọng phổ thông sành sỏi:
“Xin lỗi mọi người vì tôi đến muộn. Chúng ta trao đổi luôn về công việc của tháng sau nhé.”
Yasuo nói rồi ngồi xuống trước bàn, mở sổ ra, không hiểu sao trong bộ dạng đến là gấp gáp.
“Theo dự định từ trước, ừm... chúng ta có các việc tổ chức Hội kính lão, và vận chuyển đá để làm đường nội đồng. Ngoài ra, bên hội đồng làng còn nhờ ta dọn vệ sinh ống cống để diệt chuột. Chúng ta sẽ làm các việc này vào những ngày thời tiết xấu không đi biển được. Còn diệt chuột thì làm lúc nào cũng được. Có lỡ giết mấy con chuột bên ngoài ống cống thì cũng không bị cảnh sát bắt đâu.”
Cả hội cười vang.
Có tiếng ai đó tán thành:
“A ha ha, được đấy, được đấy!”
Có nhiều ý tưởng được đưa ra như mời bác sĩ ở trường học đến nói chuyện về vệ sinh, hay tổ chức cuộc thi hùng biện, nhưng Tết âm lịch vừa mới qua, cả đám đã chán ngấy lễ lạt hội họp, thành thử không ai hứng thú. Sau đó buổi sinh hoạt trở thành cuộc họp phê bình tờ tập san in rô-nê-ô có tên Cô Đảo. Đoạn thơ của Paul Verlaine mà cậu chàng mọt sách trích dẫn ở cuối bài tùy bút đăng trên tập san ấy giờ trở thành tiêu điểm cho cả bọn chọc phá.
“Ta chẳng biết vì sao
Trái tim này đắng chát
Vọt cánh qua biển sâu
Điên dại và dáo dác...”
“Dáo dác là cái đếch gì?”
“Dáo dác là dáo dác thôi.”
“Mày nhầm với dạt dào rồi.”
“Đúng đúng. 'Điên dại và dạt dào' thì nghe mới có lý chứ.”
“Verlaine là cái quái gì nữa?”
“Là nhà thơ vĩ đại người Pháp đấy.”
“Tao cóc biết. Không phải là trích từ bài nào đang thịnh hành à?”
Rồi lại như mọi lần, buổi sinh hoạt kết thúc bằng màn trêu chọc nhau, nhưng riêng hội trưởng Yasuo thì đã vội vội vàng vàng về trước. Shinji lấy làm lạ, bèn túm một cậu bạn hỏi cho ra lẽ. Cậu kia đáp:
“Mày không biết à? Nó được nhà lão Miyata mời đến dự tiệc mừng con gái mới trở về đấy.”
Shinji không được mời đến buổi tiệc đó, mọi khi cậu sẽ nhập bọn với chúng bạn mà cười đùa vui vẻ trên đường về, nhưng lần này cậu tách ra, đi dọc theo bờ biển về phía những bậc thang đá của đền Yatsushiro. Cậu nhìn dãy nhà được xây nối tiếp nhau trên triền dốc, thấy ánh đèn từ nhà Miyata. Nhà Miyata cũng thắp đèn dầu như bao nhà khác. Dẫu chẳng được mục kích cảnh tiệc tùng bên trong, nhưng cậu có thể hình dung rõ ràng bóng cặp lông mày dịu dàng và hàng mi dài của thiếu nữ rung rinh trên gò má nàng dưới ánh đèn bập bùng.
Shinji đi tới trước những bậc thang đá dưới cùng, ngước nhìn 200 bậc đá màu trắng in bóng thông lốm đốm, rồi bắt đầu leo lên. Tiếng guốc vang lộc cộc khô khốc. Lúc này khu đền đã vắng bóng người, nhà người coi đền cũng đã tắt đèn.
Chàng trai trẻ leo một mạch hết 200 bậc đá, khuôn ngực thanh niên nở nang vẫn giữ nhịp thở đều. Cậu cúi đầu thành kính, tung vào hòm công đức một đồng xu 10 yên, rồi quả quyết tung thêm một đồng 10 yên nữa. Cậu đập hai bàn tay vào nhau phát ra âm thanh vang vọng cả khu vườn, trong lòng thầm cầu nguyện:
“Xin thần linh phù hộ cho trời yên biển lặng, tôm cá đầy khoang, xóm làng ngày càng thịnh vượng! Nay con chỉ là một thiếu niên non nớt, nhưng cầu xin các ngài phù hộ cho con một ngày nào đó sẽ trở thành ngư dân dũng mãnh, giỏi giang thông thạo mọi thứ từ chuyện của biển, chuyện của cá, chuyện của thuyền, chuyện của thời tiết nữa! Xin thần linh chở che cho người mẹ hiền và đứa em trai thơ dại của con! Vào mùa lặn, xin thần linh giữ cho mẹ con an toàn trước mọi hiểm nguy trong lòng biển!... Và còn một ước nguyện tầm phào nữa ạ, ước sao kẻ như con đây cũng sẽ có ngày lấy được một người vợ hiền thục xinh đẹp!... Như cô con gái nhà ông Miyata Terukichi mới quay về ấy...”
Gió bỗng nổi lên, những cành thông xào xạc. Gió lùa vào tận những góc tối trong đền, dội ra những tiếng thâm nghiêm. Phải chăng vị thần biển cả đã chấp nhận lời cầu nguyện của chàng trai trẻ?
Shinji ngước nhìn bầu trời đầy sao, hít một hơi sâu và nghĩ:
“Mình cầu nguyện tham lam thế này, không biết có bị thần linh trừng phạt không đây?”