Bưu thiếp Hiroshi gửi nhanh đã về đến nhà. Nếu gửi thường thì khéo người về đến đảo mà bưu thiếp còn chưa tới, nên nó đã gửi nhanh, sau khi đóng cái dấu lưu niệm to đùng màu tím vào tấm bưu thiếp in hình chùa Kiyomizu ở Kyoto. Mẹ Hiroshi chưa đọc đã nổi giận, mắng rằng trẻ con bây giờ không biết quý trọng đồng tiền, gửi nhanh làm gì cho tốn kém.
Trong bưu thiếp, Hiroshi không viết gì về các danh lam thắng cảnh hay di tích lịch sử, mà chỉ thao thao bất tuyệt về lần đầu tiên được đi đến rạp chiếu phim.
“Đêm đầu tiên ở Kyoto được đi chơi tự do, nên con đã cùng thằng Shu và thằng Katsu đi xem phim ở cái rạp rất to gần nhà nghỉ. Rạp hoành tráng như cung điện ấy. Thế nhưng ghế thì vừa hẹp vừa cứng, chúng con ngồi thử thì thấy như cái khúc cây cho chim đậu, đau mông mà chẳng yên chút nào. Một lúc sau, người đằng sau cứ quát: ngồi xuống, ngồi xuống. Chúng con đành ngồi xuống nhưng cứ thấy kỳ kỳ, may mà cái người ấy đã bỏ công chỉ cho. Thì ra đó là ghế gấp, hạ mặt ghế xuống mới ngồi được. Ba đứa bọn con xấu hổ, cứ gãi đầu mãi. Khi hạ ghế xuống mới thấy êm ái, ghế của Thiên Hoàng chắc cũng đến thế là cùng. Con đã nghĩ muốn cho mẹ ngồi thử cái ghế như thế này.”
Shinji đọc bưu thiếp cho mẹ nghe, câu cuối cùng làm mẹ cậu rơi nước mắt. Rồi bà đặt tấm bưu thiếp lên bàn thờ, bảo Shinji cùng khấn để cầu cho con bão hôm kia không quấy nhiễu chuyến du ngoạn của Hiroshi, và không có chuyện gì xấu xảy ra với nó cho đến khi nó về đảo vào ngày kia.
Một lúc sau, như chợt nhớ ra, mẹ Shinji mắng cậu là anh mà đọc chẳng thông viết chẳng thạo, trong khi thằng em thì thông minh sáng láng đến thế. “Thông minh” mà bà nói chẳng qua là giỏi làm cho mẹ khóc vì mừng vui. Sau đó, bà vội vàng mang bưu thiếp đi khoe với nhà thằng Shu và nhà thằng Katsu, rồi cùng Shinji đến nhà tắm công cộng. Ở đó, bắt gặp vợ ông bưu cục trưởng trong làn hơi nước nóng, mẹ Shinji liền quỳ hai đầu gối trần trụi mà cảm ơn vì tấm bưu thiếp đã được gửi thật nhanh tới tay mình.
Shinji tắm nhanh rồi ra đứng ở cửa chờ mẹ đi ra từ bên buồng tắm nữ. Hình khắc gỗ trên mái hiên đã phai màu và tróc sơn. Hơi nước nóng tỏa ra từ bên trong, vấn vít đọng lên mái hiên. Tiết trời đêm ấm áp. Biển tĩnh lặng.
Shinji thấy có bóng lưng đàn ông đứng cách đó hai, ba gian nhà, đang ngước mắt nhìn mái hiên. Hắn đút hai tay vào túi quần, chân mang guốc mộc gõ nhịp xuống con đường lát đá. Trong bóng tối vẫn nhìn thấy lưng áo khoác da màu nâu. Ở đảo này, số người sở hữu chiếc áo da đắt tiền như vậy chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đích thị là Yasuo rồi.
Shinji vừa định cất tiếng chào thì Yasuo tình cờ ngoảnh lại. Shinji mỉm cười. Thế nhưng Yasuo mặt không đổi sắc, chỉ nhìn cậu chằm chằm, rồi lại quay ngoắt lưng bỏ đi.
Shinji không hề bận tâm về thái độ khó chịu của bạn, nhưng cảm thấy có gì đó hơi lạ. Đúng lúc đó, mẹ cậu từ nhà tắm đi ra, nên cậu lại lẳng lặng cùng mẹ đi bộ về nhà như mọi khi.
Hôm qua, một ngày nắng đẹp sau bão, Yasuo đi đánh cá về thì gặp Chiyoko đến nhà chơi. Chiyoko nói rằng cô đi cùng mẹ vào làng mua đồ nên ghé qua. Mẹ cô ghé vào nhà ông chủ tịch hợp tác xã nên một mình cô đến thăm nhà Yasuo.
Câu chuyện Yasuo nghe từ Chiyoko đã xé tan lòng kiêu hãnh của gã trai phù phiếm. Hắn suy nghĩ suốt đêm thâu. Tối hôm sau, khi Shinji nhìn thấy Yasuo, hắn đang xem xét bảng phân công lịch gánh nước treo dưới hiên một căn nhà nằm trên con đường chạy xuyên qua giữa làng.
Đảo Utajima rất thiếu nước ngọt. Hằng năm, cứ đến Tết âm lịch thì hạn hán lại càng khắc nghiệt, những vụ tranh giành nước xảy ra liên tiếp. Có một con sông hẹp chảy dọc theo con đường nhỏ rải đá chạy từ trên cao xuống qua chính giữa làng. Con sông ấy chính là nguồn nước duy nhất của cả làng. Vào mùa mưa hoặc sau những trận mưa lớn, nước sông đục ngầu chảy xiết. Đám phụ nữ trong làng có thể vừa giặt giũ vừa buôn chuyện ầm ĩ ở bờ sông, còn lũ trẻ con thì làm lễ hạ thủy cho những thuyền chiến tự chế bằng gỗ. Thế nhưng vào mùa khô, sông trở thành những vùng cạn khô khốc, không đủ sức cuốn trôi một cọng rác nhỏ nào. Nguồn nước chuyển sang một con suối. Có lẽ nước mưa trút xuống đỉnh hòn đảo được lọc rồi chảy hết vào con suối đó nên trên đảo không còn nguồn nước nào khác.
Thế nên, không biết từ khi nào, hội đồng làng đã phân công lịch gánh nước theo tuần. Gánh nước là việc của phụ nữ. Trừ trạm hải đăng lọc nước mưa rồi tích trữ bằng bể, tất cả các hộ trong làng đều phải đi gánh nước, nhưng lại chỉ có mỗi một con suối nên không thể tránh được có hộ rơi vào khung giờ bất tiện lúc đêm khuya. Tuy nhiên, lịch quay vòng nên vài tuần sau các hộ phải gánh nước đêm sẽ được chuyển sang khung giờ buổi sáng tiện hơn.
Yasuo đã xem xét tấm bảng phân công gánh nước treo ở chỗ đông người qua lại nhất trong làng. Ở khung hai giờ sáng có ghi tên hộ là Miyata. Đó là phiên của Hatsue.
Yasuo tặc lưỡi. Hắn nghĩ nếu đang còn là mùa bắt bạch tuộc thì tốt biết mấy, mùa đó tàu thuyền ra khơi muộn hơn một chút. Nhưng giờ đang mùa bắt mực, phải đến bãi đánh bắt ở eo biển Irako từ trước khi trời hửng sáng. Nhà nào cũng dậy từ ba giờ sáng để chuẩn bị cơm nước. Có nhà nhanh nhẹn thì từ trước ba giờ đã thấy khói bếp bay lên rồi.
Dù sao cũng còn may vì phiên của Hatsue không phải là ba giờ. Yasuo thề với lòng mình sẽ chiếm đoạt Hatsue trước khi thuyền xuất bến sáng mai.
Trong khi vừa săm soi bảng phân công gánh nước vừa ủ mưu, hắn thấy Shinji đứng ở cửa buồng tắm nam. Lòng đầy thù hận nên hắn đã quên béng ra oai như mọi ngày. Yasuo vội vã về nhà, ghé mắt liếc qua phòng khách nơi bố và anh cả đang uống rượu với nhau và nghe làn điệu Naniwa-bushi[1] từ radio vang khắp nhà. Hắn về phòng mình trên tầng hai, rồi điên cuồng đốt thuốc.
Nghĩ theo lối tư duy thông thường của mình, Yasuo cho rằng Shinji đã chiếm được Hatsue thì hẳn nhiên không phải là một thằng trai tân. Lúc nào họp hội thanh niên, thằng ấy cũng ngồi bó gối, mỉm cười chăm chú lắng nghe ý kiến của mọi người, trông mặt ngây thơ như trẻ con thế mà hóa ra đã rành mùi gái. Con chồn nhỏ xảo trá này! Hơn nữa, Yasuo nghĩ thế nào cũng không tin nổi cái thằng Shinji nhìn thật thà như đếm lại là một kẻ lá mặt lá trái. Vậy kết quả là - thật không thể nào chịu nổi cái ý nghĩ này phải chăng Shinji đã đường đường chính chính, vô cùng trung thực đoạt lấy người con gái ấy.
Đêm hôm đó, Yasuo nằm trên giường cứ tự véo vào đùi mình để không ngủ thiếp đi. Nhưng thực ra hắn không cần làm như vậy, lòng hận thù và đố kị đối với thằng Shinji dám vượt mặt mình cũng đủ khiến hắn không tài nào chợp mắt. Yasuo có một chiếc đồng hồ dạ quang mà hắn luôn dương dương tự đắc trước mọi người. Đêm hôm đó, hắn đeo sẵn đồng hồ trên tay, mặc nguyên quần dài và áo khoác nằm xuống giường. Thỉnh thoảng hắn gí cái đồng hồ vào tai, lúc lại nhìn vào mặt đồng hồ phát sáng. Yasuo cảm thấy chỉ cần có cái đồng hồ này là đủ tư cách tán gái rồi.
Một giờ hai mươi phút sáng, hắn ra khỏi nhà. Tiếng sóng trong đêm nghe rất rõ, còn trăng thì sáng ngời. Cả ngôi làng im phăng phắc. Vỏn vẹn có bốn chiếc đèn đường, một ở khu bến cảng, hai trên con đường dốc giữa làng, và một ở con suối trên sườn núi. Ngoài một con tàu ra thì trong cảng lúc này chỉ toàn thuyền cá, không có những chiếc đèn treo cột buồm tạo nét nhộn nhịp cho cảng đêm, trong làng nhà nào nhà nấy đèn đuốc tối om. Cảnh đêm ở những làng quê heo hút vùng nông thôn thường trông nặng nề bởi những dãy mái nhà dày và tối, nhưng ở làng chài này mái nhà được lợp bằng ngói hoặc tôn nên không có vẻ nặng nề đầy đe dọa của những mái tranh trầm mặc trong đêm.
Yasuo mang đôi giày thể thao không gây tiếng động, rảo bước leo lên con đường dốc rải đá, rồi đi xuyên qua khoảng sân của ngôi trường tiểu học được bao quanh bởi hàng cây hoa anh đào đang hé nở nửa chừng. Khoảng sân chơi này mới được mở rộng gần đây, hàng cây được mang từ trên núi xuống trồng lại, một cây con đã bị cơn bão làm bật gốc. Thân cây nằm chỏng chơ bên bãi cát, đen sì dưới ánh trăng.
Yasuo leo lên những bậc đá dọc bờ sông, đi đến chỗ có thể nghe được tiếng suối. Đường nét mềm mại của con suối hiện ra dưới ánh đèn đường. Ở đó, có sẵn một chiếc bể đá để hứng nước sạch chảy xuống qua các kẽ đá phủ đầy rêu. Nước tràn qua lớp rêu trom trên thành bể, trông không giống như đang chảy xuống mà như đang tráng lên rêu một lớp men trong suốt tuyệt đẹp.
Trong rừng cây bao quanh suối, đâu đó vang lên tiếng chim cú mèo kêu.
Yasuo nấp sau ngọn đèn đường. Có con gì đó nho nhỏ vỗ cánh bay vút lên. Hắn tựa vào thân một cây du to, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ dạ quang đeo trên tay, và chờ đợi.
Quá hai giờ một chút, Hatsue xuất hiện trong sân trường tiểu học với đôi quang gánh quẩy hai thùng nước trên vai. Dưới ánh trăng, bóng cô hiện ra rõ mồn một. Công việc lao động đêm khuya thực chẳng nhẹ nhàng với thân con gái, nhưng dân đảo Utajima này, bất kể giàu hay nghèo, nam hay nữ, đều phải thực hiện bổn phận của mình. Tuy nhiên Hatsue vốn khỏe mạnh nhờ được rèn giũa qua nghề lặn biển, nom chẳng có vẻ gì cực nhọc. Cô leo phăm phăm lên những bậc thang đá khiến hai cái thùng rỗng đung đưa qua lại, dáng vẻ tươi vui như đứa trẻ đang lấy làm thích thú cái công việc vào khung giờ bất thường này.
Yasuo định lao ra ngay khi Hatsue vừa đặt đôi thùng nước xuống bờ suối, nhưng bỗng chần chừ. Hắn nghĩ lại và quyết định sẽ nhịn cho đến khi Hatsue múc nước xong. Hắn chuẩn bị tư thế để có thể lao ra ngay khi thời cơ đến, tay trái nắm chặt vào cành cây trên cao, toàn thân không nhúc nhích. Cứ như vậy, hắn tự coi mình là tượng đá. Nhìn đôi tay to hơi tấy đỏ vì cước đang múc nước vào thùng làm vang lên những tiếng róc rách vui tại, hắn tưởng tượng ra cơ thể khỏe mạnh căng tràn của cô gái, và thấy rạo rực trong người.
Trên cổ tay đang bám vào cành cây của Yasuo, chiếc đồng hồ dạ quang mà hắn lấy làm đắc ý đang phát sáng, kim giây điểm từng tiếng tuy nhỏ nhưng nghe rất rõ. Chiếc đồng hồ vô tình đánh thức lũ ong đang ngủ trong cái tổ xây dở, kích thích trí tò mò của chúng. Một con ong rụt rè bay sang chiếc đồng hồ. Con bọ lạ lùng đang tỏa sáng nhè nhẹ và phát ra những tiếng kêu đều đều ấy có một lớp vỏ thủy tinh vừa lạnh, vừa trơn tuồn tuột. Con ong có vẻ đã trượt khỏi mục tiêu. Tức thì, nó chuyển mũi kim sang cổ tay của Yasuo, rồi dùng hết sức bình sinh mà chích.
Yasuo rú lên. Hatsue giật mình quay lại. Cô không la một tiếng mà nhanh chóng rút đòn gánh ra khỏi quang gánh, rồi cầm nghiêng chiếc đòn thủ thế.
Yasuo xuất hiện trước mặt Hatsue trong bộ dạng mà chính hắn cũng thấy thảm hại. Cô gái vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ, lùi về sau chừng một, hai bước. Yasuo nghĩ bụng mình nên giả vờ đùa để lấp liếm cho đỡ thẹn, bèn phá lên cười ngớ ngẩn, rồi nói:
“Giật mình chưa? Tưởng ma phải không?”
“Giời ạ, anh Yasuo.”
“Anh định hù em nên mới nấp ở đây ấy mà.”
“Gì thì gì, ai lại ở đây vào giờ này chứ.”
Cô gái ngây thơ chưa ý thức được sức hấp dẫn của mình. Nếu động não một chút là hiểu ra ngay tình hình, nhưng cô lại nghĩ chắc Yasuo định hù mình thật nên mới nấp ở đây. Lợi dụng lúc Hatsue lơ là, Yasuo cướp lấy đòn gánh rồi nắm chặt cổ tay phải của cô. Chiếc áo khoác da của Yasuo kêu sột soạt.
Yasuo cuối cùng cũng lấy lại được tôn nghiêm, nhìn trùng trùng vào mắt Hatsue. Lúc này hắn đã đủ bình tĩnh và định sẽ cưa cẩm cô gái một cách đường đường chính chính, trong vô thức, hắn đã bắt chước theo cái cách đường hoàng mà hắn tưởng tượng Shinji sẽ làm trong trường hợp này.
“Nghe này. Em phải nghe lời anh. Nếu không muốn bị phanh phui chuyện với Shinji, thì phải nghe lời anh đây.”
Hai má Hatsue nóng bừng, hơi thở trở nên gấp gáp.
“Bỏ tay ra. Chuyện với Shinji là chuyện quái gì chứ.”
“Đừng có giả vờ. Ăn nằm với thằng Shinji rồi còn gì. Dám qua mặt anh à.”
“Đừng có vu khống. Tôi chả làm gì cả.”
“Anh và mọi người biết hết rồi nhé. Vào cái ngày biển động ấy, em và thằng Shinji đi lên núi làm gì nào? Trông kìa, mặt đỏ hết lên rồi. Này, làm chuyện giống thế với anh đi. Đừng sợ, đừng sợ.”
“Đừng hòng, đừng hòng!”
Hatsue cố vùng vẫy để thoát thân. Yasuo ra sức giữ lại. Nếu để cho cô gái thoát trước khi hành sự, nhất định cô ta sẽ mách bố, nhưng nếu xong xuôi rồi thì chắc chắn cô ta sẽ không dám nói với ai. Yasuo rất mê mấy mục giãi bày tâm sự của các cô gái “từng bị đàn ông chinh phục” thường đăng trên mấy tạp chí lá cải ở thành phố. Làm khổ phụ nữ mà họ không thể hé răng được với ai mới tuyệt làm sao.
Cuối cùng Yasuo cũng đè được Hatsue xuống bờ suối. Một thùng nước bị đổ, nước tràn ra ướt cả bãi đất phủ đầy rêu. Khuôn mặt Hatsue được ánh đèn đường rọi sáng, hai cánh mũi nhỏ phập phồng, lòng trắng của đôi mắt mở trừng trừng long lên sòng sọc. Mái tóc cô bị ướt một nửa. Cô mím môi, rồi bất thình lình nhổ nước bọt vào cằm Yasuo. Hành động ấy càng làm hắn phấn khích. Bên dưới ngực hắn, khuôn ngực căng tròn của thiếu nữ phập phồng hổn hển. Hắn gí sát mặt vào má cô.
Đúng lúc đó, hắn kêu lên thất thanh rồi bật nẩy người lên. Con ong lại chích hắn, lần này vào gáy. Yasuo nổi cơn thịnh nộ, nháo nhào đuổi bắt con ong, trông như đang nhảy múa. Nhân cơ hội đó, Hatsue chạy về phía cầu thang đá.
Yasuo hoảng loạn. Hắn mải miết đuổi bắt con ong, đồng thời cũng cố bắt lại Hatsue cho thỏa, nhưng trong khoảnh khắc ấy hắn chẳng biết mình đã làm những gì, và theo thứ tự như thế nào. Dù sao cuối cùng hắn đã bắt lại được Hatsue, đè tấm thân căng tràn ấy xuống bãi rêu. Đúng lúc đó, con ong chuyên cần kia lại lao vào đậu lên mông hắn, rồi chích một phát thật sâu xuyên qua quần vào tận da thịt hắn.
Yasuo lại nhảy dựng lên. Hatsue đã chạy trốn quen nên nhanh chóng chạy thoát về phía cuối con suối. Cô lẩn vào giữa cây cối, nấp vào bụi lá dương xỉ, trong lúc chạy cô chợt thấy một hòn đá to. Hatsue nâng hòn đá cao quá đầu, hơi thở cuối cùng đã trở lại bình thường, cô nhìn xuống bờ suối.
Cho đến lúc này, Hatsue thực sự không biết thần thánh phương nào đã cứu mình thoát nạn. Nhưng khi quan sát đầy thắc mắc cảnh Yasuo nhảy múa điên loạn trên bờ suối, cô hiểu ra tất cả là nhờ công của chú ong tinh ý kia. Vì Hatsue đã nhìn thấy trong ánh đèn đường, một đôi cánh màu vàng nhỏ xíu bay vụt qua những đầu ngón tay đang huơ huơ trong không trung của Yasuo.
Cuối cùng, sau khi thấy có vẻ đã đuổi được con ong, Yasuo đứng bần thần, lấy khăn tay ra lau mồ hôi. Sau đó hắn bắt đầu dáo dác tìm Hatsue nhưng không thấy bóng dáng cô. Hắn cuống quýt đưa hai tay lên miệng làm loa rồi gọi Hatsue bằng giọng trầm khàn.
Hatsue cố tình dụi ngón chân làm lá dương xỉ kêu xào xạc.
“Này. Em ở đấy chứ gì. Xuống đây đi. Anh không làm gì nữa đâu.”
“Đừng hòng.”
“Đã bảo xuống đây mà lại.”
Hắn toan leo tới, tức thì Hatsue giơ hòn đá lên. Hắn bèn khựng lại.
“Làm gì thế. Nguy hiểm đấy... Giờ phải làm thế nào thì em mới xuống?”
Thay vì lẳng lặng bỏ đi luôn, hắn cứ ở đó ra sức gặng hỏi, vì sợ Hatsue sẽ mách bố.
“Này, phải làm sao thì em mới xuống? Em định mách bố chứ gì?”
Không có tiếng trả lời.
“Này, đừng mách bố. Phải làm sao thì em mới chịu?”
“Anh phải múc nước gánh về nhà thay tôi.”
“Thật không?”
“Thật.”
“Ông Teru đáng sợ lắm mà.”
Sau đó Yasuo bắt đầu lẳng lặng làm, chuyên tâm như thể thực hiện một nghĩa vụ, trông là buồn cười. Hắn múc đầy cái thùng nước đã bị đổ, luồn đòn gánh vào quai hai thùng nước, gánh lên vai rồi bước đi.
Một lúc sau, Yasuo ngoảnh lại thì thấy từ lúc nào Hatsue đã đuổi đến chỉ cách mình một đoạn. Cô không hề cười. Hễ hắn dừng chân thì cô cũng dừng. Hắn bước xuống những bậc thang đá thì cô cũng bước theo.
Cả ngôi làng vẫn chìm trong giấc ngủ. Những mái nhà ướt đẫm ánh trăng. Thế nhưng, khi hai người bước từng bước xuống những bậc đá hướng về phía làng, đó đây đã rộn lên tiếng gà gáy, báo hiệu trời sắp sáng.
❀ ❀ ❀
[1] Một thể loại hát kể chuyện truyền thống của Nhật Bản, thường được kết hợp với đàn shamisen, thịnh hành ở Nhật vào nửa đầu thế kỷ 20. Tên chính thức của dòng nhạc này là Rokyoku.