Tiếng Triều Dâng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xvi

❊ ❊ ❊

Nay Shinji đã có thể đường đường chính chính bước vào cửa nhà Miyata. Một buổi tối sau khi đi biển về, cậu đóng bộ quần âu và áo sơ mi trắng cổ bẻ sạch sẽ tinh tươm, hai tay xách hai con cá tráp, đứng ở cửa gọi Hatsue.

Hatsue đã sửa soạn, đang chờ Shinji. Hôm nay họ hẹn nhau đi đến đền Yatsushiro và trạm hải đăng để tạ ơn và báo hỉ.

Thềm đất tối âm u bỗng sáng lên. Hatsue bước ra trong bộ yukata màu trắng điểm những đóa hoa bìm bịp lớn mua từ ông già bán rong hôm trước. Màu vải trắng sáng bừng lên trong bóng tối.

Shinji vịn một tay vào cửa đứng chờ, nhưng khi Hatsue đi ra, cậu đột ngột cúi xuống, phủi phủi một bên chân đi guốc và lẩm bẩm:

“Nhiều muỗi thế nhỉ.”

“Nhiều thật nhỉ.”

Hai người leo lên những bậc đá dẫn tới đền Yatsushiro. Dù có thể chạy lên một mạch dễ như không, nhưng trong lòng ngập tràn hạnh phúc nên đôi trẻ bước thảnh thơi từng bậc, từng bậc như nhấm nháp mỗi giây phút bên nhau. Leo đến bậc thứ 100, lòng họ bồn chồn nuối tiếc chẳng nỡ leo tiếp nữa. Chàng trai muốn nắm tay người yêu, nhưng hai tay lại bận cầm cá tráp mất rồi.

Dường như mẹ thiên nhiên cũng ưu ái cho đôi trẻ. Lên đến đỉnh, họ ngoảnh lại ngắm biển Ise. Bầu trời đêm đầy sao, chỉ có vài dải mây thấp vắt ngang phía bán đảo Chita, thỉnh thoảng lóe lên những tia chớp vô thanh. Tiếng triều dâng không dữ dội, mà dịu dàng, đều đặn như biển đang thở trong giấc mộng lành.

Đi xuyên qua rừng thông, họ đến lễ tạ ở ngôi đền đơn sơ. Chàng trai hãnh diện và tiếng vỗ tay của mình vang thật to. Thế nên, cậu lại vỗ tay. Hatsue thì cúi đầu xuống khấn. Được cổ áo yukata trắng tôn lên, cái gáy rám nắng của Hatsue khiến Shinji mê mẩn hơn mọi cái gáy trắng trẻo khác trên đời.

Chàng trai lại tự nhủ lòng rằng mình thật hạnh phúc đã được thần linh ban cho tất cả những điều hằng ao ước. Hai người khấn rất lâu. Họ cảm nhận được sự phù hộ của thần linh, bởi tấm lòng thành kính chưa từng mảy may nghi ngờ các đấng thiêng liêng.

Nhà trị sự đền còn sáng ánh đèn. Shinji cất tiếng gọi. Cửa sổ mở, tư tế ló mặt ra. Shinji nói năng vụng về nên mãi mà tư tế vẫn chưa hiểu hai người đến có việc gì. Nhưng cuối cùng câu chuyện cũng được thông tỏ. Shinji dâng lên một con cá tráp để cúng thần linh. Nhận lễ vật hậu hĩnh này, vị tư tế nghĩ sẽ sớm có ngày mình đứng ra chủ trì hôn lễ cho đôi trẻ, bèn nhiệt liệt chúc mừng.

Từ phía sau đèn leo lên con đường xuyên qua rừng thông, lúc này hai người mới cảm nhận được hơi mát của đêm. Trời đã tối hẳn nhưng ve sầu vẫn còn kêu inh ỏi. Đường lên trạm hải đăng rất hiểm trở. Một tay đã rảnh rang nên Shinji nắm tay người yêu.

“Anh ấy mà...”

Shinji nói.

“Sắp tới anh sẽ thi lấy chứng chỉ thủy thủ rồi phấn đấu trở thành đại phó. Đủ hai mươi tuổi là sẽ được thi lấy chứng chỉ mà.”

“Tốt quá anh ạ.

“Lấy chứng chỉ rồi thì làm đám cưới là vừa đấy nhỉ.”

Hatsue không đáp lại mà chỉ cười bẽn lẽn.

Rẽ qua dốc Ma Nữ, họ đến nhà bác trạm trưởng. Nhà sáng đèn, bóng bác gái lúi húi chuẩn bị cơm tối hiện ra bên kia cửa kính, Shinji hướng về phía bác, cất tiếng gọi như mọi khi.

Bác gái mở cửa ra. Trong bóng tối, bà thấy chàng trai trẻ và vị hôn thê đang đứng lặng yên.

“Ôi, hai đứa cùng đến à.”

Đưa hai tay nhận lấy con cá tráp to, bác gái cao giọng gọi chồng:

“Ông xã ơi, cậu Shinji mang cho con cá tráp rõ to đây này.”

Bác trạm trưởng làm biếng không trở dậy tiếp khách, nói vọng ra từ đâu đó trong nhà:

“Lúc nào cũng mang cho cá. Bác cảm ơn. Chúc mừng hai cháu nhé. Vào nhà đi nào. Vào nhà đi.”

“Nào, vào nhà đi.”

Bác gái nói, rồi bổ sung thêm. “Ngày mai Chiyoko cũng về đấy.”

Vốn không hề hay biết về những rung động hay vô vàn nỗi khổ tâm mà mình đã vô tình gieo cho Chiyoko, chàng trai nghe câu nói chêm vào đột ngột của bác gái mà chẳng hề mảy may suy nghĩ.

Vì hai bác cứ nài ở lại dùng cơm tối nên đôi trẻ đã ở đó gần một tiếng, lúc định về thì bác trạm trưởng lại ngỏ ý muốn dẫn họ đi tham quan trạm hải đăng nên cả hai đã đồng ý. Hatsue mới về đảo nên chưa được vào xem bên trong trạm hải đăng lần nào.

Bác trạm trưởng dẫn hai người đến lán trực.

Từ nhà bác trạm trưởng đi men qua một ruộng rau nhỏ mới gieo hạt củ cải hôm qua, rồi leo lên cầu thang bê tông là đến căn lán trực. Ngọn hải đăng nằm tựa vào triền núi cao, và căn lán trực nhìn thẳng xuống vách đá.

Ánh sáng của ngọn hải đăng quét ngang qua phía đối diện vách đá chỗ căn lán trực, từ phải sang trái, trông như một cây cột sương mù tỏa sáng. Bác trạm trưởng mở cửa, bước vào trước rồi bật đèn. Cái ê-ke treo trên cột bên cửa sổ, bàn làm việc ngăn nắp, cuốn sổ ghi chép hành trình tàu thuyền qua lại đặt trên bàn, chiếc kính viễn vọng nằm trên giá ba chân hướng về phía cửa sổ đồng loạt sáng rõ trong ánh đèn.

Bác trạm trưởng mở cửa sổ, tự tay điều chỉnh kính viễn vọng cho vừa với chiều cao của Hatsue.

“Ôi, đẹp quá.”

Hatsue đưa tay áo yukata lau ống kính, ngắm lại, rồi reo lên.

Shinji, bằng cặp mắt có thị lực hơn người, nhìn theo những ngọn đèn mà Hatsue chỉ tay, rồi giải thích cho cô nghe. Vẫn áp mắt vào kính viễn vọng, Hatsue chỉ vào mấy chục đốm sáng nằm rải rác trên vùng biển phía Đông Nam.

“Đằng đấy hả? Đấy là đèn của những thuyền máy kéo lưới. Tất cả đều là thuyền của tỉnh Aichi đấy.”

Dường như mỗi một ngọn đèn giữa vô vàn ngọn đèn trên biển đều tìm thấy cho riêng mình một bản đối chiếu trong hằng hà sa số sao trên trời kia. Trước mắt hai người là ánh sáng của ngọn hải đăng trên mũi Irako. Phía sau nó là những ánh đèn rải rác của thị trấn mũi Irako, còn bên trái là ánh đèn của đảo Shinojima mờ mờ ảo ảo.

Ở góc bên trái, họ thấy ngọn hải đăng trên mũi Noma của bán đảo Chita. Bên phải, ánh đèn của Toyohama kết lại thành một khối. Ánh đèn màu đỏ chính giữa là đèn đề của cảng Toyohama. Xa xa phía bên phải, đèn hiệu hàng không trên đỉnh núi Oyama đang nhấp nháy.

Hatsue lại reo lên. Một con tàu lớn mới lọt vào tầm ngắm của ống kính viễn vọng.

Đó là một hình ảnh đẹp, rõ nét và tinh tế mà mắt thường không thể nhìn được, nên Shinji và Hatsue đã thay nhau ghé mắt mà ngắm trong khi con tàu từ từ đi qua khỏi tầm ngắm của ống kính.

Có vẻ đó là một tàu chở hàng và khách kết hợp, trọng tải khoảng hai, ba nghìn tấn. Trên boong dạo mát, trông rõ vài chiếc bàn phủ khăn trắng kèm ghế, nhưng vắng tanh không một bóng người.

Trong căn phòng có vẻ là phòng ăn, có vách ngăn được quét sơn chống thấm trắng, cửa sổ, rồi bất ngờ từ phía bên phải, một chàng bồi bàn trong trang phục màu trắng đi ngang qua cửa sổ...

Chẳng mấy chốc, con tàu với mũi và đuôi tàu gắn đèn xanh lục đã đi ra khỏi tầm ngắm, băng qua eo biển Irako chạy về hướng Thái Bình Dương.

Bác trạm trưởng dẫn hai người vào ngọn hải đăng. Tầng một nồng nặc mùi dầu hỏa với những thùng dầu, đèn dầu và lon đựng dầu, cùng tiếng máy phát điện đinh tai, nhưng khi leo hết cầu thang xoắn ốc hẹp, họ đến căn lán tròn nhỏ cô đơn trên đỉnh, trong ấy nguồn sáng của ngọn hải đăng đang sống lặng thầm.

Từ cửa sổ, hai người quan sát cột sáng ấy quét những đường ngang phóng khoáng từ phải sang trái, qua eo biển Irako đang sục sôi sóng lớn đen ngòm.

Bác trạm trưởng biết ý nên để đôi trẻ ở lại, đi xuống cầu thang xoắn ốc.

Căn lán tròn nhỏ được bao bọc bởi những bức tường gỗ bóng loáng. Những món linh kiện bằng đồng thau sáng chóe, một ống kính dày đang quay chậm rãi quanh bóng đèn 500 watt, khuếch đại ánh sáng của nó lên 65.000 candela[1], luôn duy trì một tốc độ làm phát ra những chùm tia sáng trắng. Trong tiếng quay kin kít đặc trưng của ngọn hải đăng thời Minh Trị, bóng của ống kính rọi quanh bức tường gỗ tròn, chiếu loang loáng vào lưng đôi trai gái đang áp má vào cửa sổ.

Họ cảm nhận gò má người kia gần mình đến nỗi nếu muốn chạm vào là chạm được ngay. Và cảm nhận được cả hơi nóng đang bừng bừng rạo rực... Trước mặt họ là bóng tối khó lường, ánh đèn hải đăng quét qua đều đặn và phóng khoáng, bóng của ống kính xoay đều trong phòng chỉ biến dạng khi in lên lưng tấm áo sơ mi trắng và bộ yukata trắng.

Lúc bấy giờ, Shinji lại suy tư. Dẫu đã phải nếm trải muôn vàn khổ sở, cuối cùng họ vẫn tìm được tự do bên trong đạo đức, và sự phù hộ của thần linh chưa bao giờ rời bỏ họ. Vậy chẳng phải chính là, hòn đảo nhỏ đang chìm trong bóng tối này đã bảo vệ hạnh phúc của họ, đã kết tình họ vẹn tròn.

Đột nhiên, Hatsue quay sang Shinji, cô cười, lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc vỏ sò nhỏ xinh màu hồng đào, đưa cho cậu.

“Anh nhớ cái này không?”

“Nhớ chứ.”

Chàng trai khẽ cười để lộ hàm răng trắng đẹp. Rồi cậu lấy từ trong túi áo sơ mi ra một tấm ảnh của Hatsue, đưa cho cô.

Hatsue khẽ chạm tay vào tấm ảnh của mình, rồi trả lại cho người yêu.

Trong mắt cô ánh lên niềm tự hào. Cô nghĩ tấm ảnh của mình đã bảo vệ Shinji. Nhưng chàng trai lại nhướn mày. Anh biết, chính sức mạnh của bản thân đã giúp mình vượt qua hành trình gian nan ấy.

❀ ❀ ❀

[1] Đơn vị đo cường độ sáng (1 candela tương đương với ánh sáng một ngọn nến).

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.