Mãi mà chưa đến ngày nghỉ đánh cá. Hai ngày sau hôm Hiroshi đi du lịch ngoại khóa, một cơn bão đổ bộ lên đảo, dữ dội đến mức tàu thuyền không thể ra khơi. Những nụ hoa anh đào hiếm hoi trên đảo vừa chớm hé thì gặp trận bão này, có lẽ đều rụng trụi.
Ngày hôm trước, gió nồm trái mùa cứ quấn lấy vải buồm, ánh hoàng hôn rất lạ tỏa khắp bầu trời. Sóng biển nhấp nhô trùng trùng điệp điệp, lũ bọ thuyền, rận gỗ... xôn xao trên bờ biển, hối hả bò lên cao. Đêm xuống thì có gió mạnh kèm theo mưa. Những âm thanh vọng tới từ biển và trời lúc thì như tiếng kêu ai oán, khi lại như tiếng sáo văng vẳng bên tai.
Shinji nằm trên giường nghe những âm thanh đó. Nghe vậy là đủ biết hôm nay nghỉ đánh cá. Thời tiết này thì không sửa chữa dụng cụ đánh cá hay bện lưới được, cũng chẳng làm nổi công tác bắt chuột của hội thanh niên.
Thương mẹ, thấy mẹ đang ngon giấc bên cạnh, Shinji không nỡ làm bà tỉnh giấc nên cứ nằm im trên giường chong mắt nhìn cửa sổ chờ trời sáng. Ngôi nhà rung lên bần bật, cửa sổ kêu kẽo kẹt, ở đâu đó có tiếng tấm tôn đổ cái rầm. Ở đảo Utajima này, nhà những hộ giàu có hay nhà một tầng nhỏ như nhà Shinji cũng đều chung một kiểu kiến trúc, mở cửa ra là sàn đất, nhà vệ sinh nằm bên trái, còn bếp thì nằm bên phải. Giữa lúc cơn cuồng phong hoành hành, có một thứ mùi duy nhất âm thầm lan tỏa, ngự trị khắp căn nhà đang chìm trong bóng tối trước bình minh, là cái mùi âm ỉ, lạnh lẽo, và rờn rợn của nhà vệ sinh.
Ô cửa sổ nhìn sang bờ tường nhà kho bên hàng xóm cuối cùng cũng sáng. Shinji nhìn lên màn mưa dữ dội đang đập vào đầu mái hiên rồi bắn tới tấp vào kính cửa sổ. Mới đây cậu còn ghét cay ghét đắng những ngày nghỉ ra khơi đã cướp đi cả niềm vui lao động và thù lao, nhưng giờ đây cậu lại thấy hôm nay quả là một ngày nghỉ lễ tuyệt vời. Không phải ngày lễ được trang hoàng với trời xanh, quốc kỳ, và những hạt châu vàng lấp lánh, mà là ngày lễ với bão tố, sóng dữ, và tiếng gió thét gào qua những ngọn cây nằm rạp.
Không chờ thêm được nữa, cậu vùng dậy khỏi giường, mặc chiếc áo len màu đen cổ tròn thủng lỗ chỗ, xỏ quần dài vào. Một lúc sau, mẹ cậu tỉnh giấc, thấy cái bóng đàn ông đen sì đứng trước cửa sổ sáng lờ mờ, bà hét lên:
“Á! Ai đấy?”
“Con chứ ai.”
“Làm mẹ hết cả hồn. Hôm nay biển động thế mà cũng đi đánh cá hả con?”
“Nghỉ mẹ ạ.”
“Nghỉ thì cứ ngủ thêm đi chứ. Mẹ tưởng người lạ, giật hết cả mình.”
Ấn tượng đầu tiên khi vừa tỉnh giấc của mẹ cậu không sai. Shinji đúng là như trở thành một người lạ. Cậu chàng thường ngày cậy miệng chẳng chịu nói lúc này đang hát vang lên, lại còn đánh đu trên thanh dầm cửa, bắt chước người ta tập thể dục dụng cụ. Mẹ cậu thấy thế thì mắng là đổ nhà mất, rồi cằn nhằn một câu vu vơ.
“Ngoài trời đã động đến trong nhà cũng động nữa à.”
Shinji cứ chốc chốc lại đứng lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường bám đầy bồ hóng. Vốn tính trong sáng chẳng mấy khi hoài nghi ai, cậu không mảy may tự hỏi liệu cô gái kia có bất chấp mưa bão mà giữ lời hẹn hay không. Những khi lo buồn hay vui sướng, cậu đâu biết cách dùng sức mạnh của trí tưởng tượng để phóng đại hay phức tạp hóa cảm xúc của mình lên nhằm giết thời gian cho qua cái sự chờ đợi chán ngắt này, bởi trí tưởng tượng của cậu thật vô cùng có hạn.
Khi không đợi nổi nữa, chàng trai trẻ khoác chiếc áo mưa cao su, đi gặp biển. Cậu có cảm giác chỉ biển mới đáp lại cuộc đối thoại không lời của mình. Sóng lớn dâng ào ào qua đó, gầm lên những tiếng đáng sợ, rồi vỡ tung ra. Tối qua đã có tin bão về, nên thuyền lớn thuyền nhỏ đều được kéo lên nơi cao hơn mọi khi. Sóng áp sát đến không ngờ. Khi những con sóng khổng lồ rút đi, mặt nước nghiêng dốc, phần biển bên trong công trình cảng như lộ ra cả đáy. Bọt sóng lẫn nước mưa đập tới tấp vào mặt Shinji. Vị mặn chát của những giọt nước chảy dọc sống mũi trên khuôn mặt nóng bừng gợi nhớ mùi vị đôi môi của Hatsue.
Mây di chuyển vội vã như chạy. Trên nền trời u ám, những khoảng sáng tối hối hả luân phiên nhau ẩn hiện. Thấp thoáng trong đó là hình hài những đám mây sáng mờ, như dấu hiệu của một ngày đẹp trời. Nhưng chẳng mấy chốc chúng đã tan biến đi không còn dấu vết. Shinji mải mê nhìn trời, không để ý sóng đã ập đến dưới chân, làm ướt cả quai guốc. Một chiếc vỏ sò nhỏ xinh màu hồng đào nằm dưới chân cậu. Chắc con sóng vừa rồi đã đưa nó đến đây. Cậu nhặt lên xem, thấy nó còn nguyên vẹn, đường viền mỏng manh không một vết sứt sẹo. Định bụng sẽ lấy nó làm quà, cậu liền cất vào túi.
Ăn trưa xong, Shinji lại vội sửa soạn ra ngoài. Mẹ cậu vừa rửa bát vừa nhìn mãi theo bóng đứa con trai lao đi trong trời mưa bão. Bà không hỏi xem cậu đi đâu, dáng lưng của đứa con trai toát ra một vẻ mạnh mẽ khiến bà không dám hỏi. Lúc này bà mới tiếc sao không để được một đứa con gái luôn ở nhà đỡ đần việc nội trợ.
Đàn ông ra khơi đánh cá, hoặc bôn ba trên những con thuyền máy chở hàng đến cảng này càng nọ. Đàn bà không có cơ hội mở rộng thế giới như vậy, chỉ loanh quanh nấu cơm, gánh nước, vớt rong biển, mùa hè đến thì lặn xuống nước, tới tận đáy biển sâu. Trong số phụ nữ làm nghề lặn biển, mẹ Shinji là người kỳ cựu. Bà biết thế giới mờ mịt dưới đáy biển là thế giới của đàn bà. Không gian bên trong ngôi nhà mà ban ngày cũng tối, cơn đau đẻ u ám, đáy biển lờ mờ, đó là một chuỗi thế giới gắn bó mật thiết với nhau.
Bà nhớ lại chuyện của mùa hè năm kia, có một cô nọ cùng cảnh góa bụa như bà, cơ thể còn yếu vì đang nuôi con chưa cai sữa. Cô này đang sưởi ấm bên đống lửa sau khi lặn biển bắt bào ngư về thì bỗng ngã ra bất tỉnh. Cô ấy nằm gục, mắt trợn trắng dã, đôi môi tái xanh mím chặt. Khi hỏa táng thi thể cô trong rừng thông lúc trời nhá nhem tối, mấy chị em cùng nghề không đúng nổi, cứ ngồi sụp xuống khóc vì quá đau đớn trước cảnh ngộ thương tâm.
Sau đó có lời đồn lạ, nên vài người sợ không dám đi lặn biển nữa. Người ta bảo cô kia bị trừng phạt vì đã nhìn thấy một thứ khủng khiếp dưới đáy biển. Một thứ không được phép nhìn.
Mẹ Shinji cười nhạo lời đồn đó, bà lặn xuống ngày một sâu hơn, thu hoạch được nhiều hơn ai hết. Bà quyết không để lòng dao động trước những chuyện mà mình không biết.
... Những kỷ niệm đau buồn như vậy chẳng thể làm bà tổn thương và mất đi tinh thần lạc quan vốn có, bà tự hào về sức khỏe của bản thân, và giống như con trai, bà thấy phấn khởi bởi cơn bão bên ngoài. Rửa bát xong, bà kéo vạt váy để lộ đôi chân, mê mẩn ngắm chúng dưới ánh sáng lờ mờ từ ô cửa sổ đang kẽo kẹt bởi gió bão. Cặp đùi cháy nắng săn chắc không một nếp nhăn với bắp thịt căng đầy ánh lên một màu gần giống màu hổ phách.
“Ôi, thế này thì còn đẻ được dăm ba đứa nữa ấy chứ.”
Nghĩ vậy, trong lòng người đàn bà tiết hạnh bỗng thấy sợ hãi, bà liền chỉnh lại áo xống rồi đến với trước bài vị của chồng.
Trên con đường dẫn lên trạm hải đăng mà chàng trai trẻ đi qua, nước mưa trút xuống xối xả, xóa sạch dấu chân. Những ngọn thông rên xiết. Đôi ủng cao su khiến việc di chuyển khó khăn hơn. Cậu cảm thấy nước mưa ngấm vào mái đầu để tóc năm phân không che ô, rồi chảy xuống cổ. Nhưng chàng trai trẻ vẫn đối mặt với cơn bão mà leo lên tiếp. Cậu không cố chống lại cơn bão, mà ngược lại, cậu cảm nhận được một sự hòa hợp khó tả giữa lòng mình với thiên nhiên đang cuồng nộ, cũng giống như khi gần gũi với thiên nhiên yên bình thì cậu cũng thấy lòng mình tràn ngập niềm hạnh phúc bình yên vậy.
Cậu nhìn xuống biển qua những tán thông, thấy vô vàn con sóng bạc đầu đang đạp nhau mà tiến lên. Ngay cả những mỏm đá cao bên rìa những mũi đất trên biển cũng bị sóng dữ liên tục nhấn chìm.
Rẽ qua dốc Ma Nữ, Shinji thấy ngôi nhà một tầng của bác trưởng trạm hải đăng đang đóng kín cửa sổ, buông rèm, co ro trong cơn bão. Cậu leo lên những bậc thang đá dẫn lên ngọn hải đăng. Hôm nay, trong căn lán nhỏ đóng chặt cửa, chẳng thấy bóng dáng của người nhân viên trực hải đăng nào. Phía sau cửa kính ướt nhẹp những dòng nước mưa và không ngừng kêu cót két là chiếc kính viễn vọng đứng trơ trơ hướng về phía cửa sổ đã đóng chặt, giấy tờ trên bàn bị gió luồn qua khe hở thổi bay tản mác, tẩu thuốc, chiếc mũ đồng phục của lực lượng bảo vệ bờ biển, tờ lịch của công ty tàu biển có vẽ hình con tàu mới lòe loẹt, cái đồng hồ treo trên cột, và hai cái ê-ke to treo cẩu thả trên cái đinh đóng trên cùng cây cột ấy...
Chàng trai trẻ đến được tiền đồn thì cả đồ lót cũng đã ướt sũng. Ở nơi hoang vu này, bão lại càng dữ dội hơn. Nơi này gần như là đỉnh của hòn đảo, giữa vùng trời thênh thang không có gì che chắn, có thể chứng kiến cơn bão mặc sức hoành hành.
Khu phế tích với ba hướng đều có cửa sổ lớn trống hoác không những không chắn được gió, mà còn như đón gió gọi mưa vào, để chúng tha hồ vần vũ. Cảnh sắc bao la của Thái Bình Dương nhìn từ cửa sổ tầng hai tay đã bị mây mưa thu hẹp phần nào, nhưng những con sóng lật mình trắng xóa, gầm gào dữ dội, rồi tan vào làn mây mưa mù mịt trong không gian u tối, gây cảm giác như cái khối dữ dội ấy đang lan ra vô tận.
Shinji bước xuống cầu thang, ghé mắt ngó vào tầng trệt, nơi lần trước cậu đến lấy củi và lá khô cho mẹ. Tức thì cậu phát hiện ra đó chính là nơi lý tưởng để tránh gió. Cái tầng có vẻ từng dùng làm kho để đồ này có hai, ba cửa sổ nhỏ, trong đó chỉ có một cửa bị vỡ kính. Những bó lá thông khô chất đống trước đây có vẻ đã được mang đi gần hết, chỉ còn chừng bốn, năm bó trong góc.
“Như cái nhà giam ấy nhỉ.” Shinji nghĩ khi ngửi thấy mùi ẩm mốc. Lúc này được che chắn khỏi mưa gió, cậu bất thần nhận ra mình đang lạnh ngắt vì ướt sũng, rồi hắt xì hơi một cái rõ to.
Cậu cởi áo mưa, thò tay túi quần để tìm diêm.
Sự cẩn trọng của nghề đi biển đã dạy cậu thói quen luôn mang theo diêm khi ra ngoài. Trước khi chạm đến bao diêm, ngón tay cậu chạm vào cái vỏ sò sáng nay nhặt được trên bờ biển. Cậu lấy nó ra, soi dưới ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ. Chiếc vỏ sò màu hồng đào sáng óng ánh như còn đang ướt đẫm nước triều. Cậu hài lòng, đem cất lại vào túi.
Diêm bị ẩm nên rất khó đánh lửa. Shinji tháo một bó củi và lá thông khô ra, xếp lên nền xi măng để nhóm lửa. Cả căn phòng ngập trong khói cho đến khi đốm cháy âm ỉ chuyển thành một ngọn lửa nhỏ, rồi sáng lóe lên.
Bên đống lửa, chàng trai trẻ ngồi ôm gối. Việc còn lại bây giờ là chờ đợi.
Shinji chờ đợi, không chút lo lắng. Cậu chàng giết thời gian bằng cách thò tay vào những vết thủng lỗ chỗ trên chiếc áo len màu đen rồi ngoáy cho chúng rộng ngoác ra, lơ mơ chìm vào hơi ấm đang dần lan khắp cơ thể, và vào tiếng bão gào thét bên ngoài. Cậu lâng lâng trong cảm giác hạnh phúc mà bản tính chân thật không chút hoài nghi mang lại. Vốn chẳng có đủ trí tưởng tượng để lo lắng viển vông, Shinji cứ thế gục xuống đầu gối ngủ thiếp đi trong khi chờ đợi.
Shinji mở mắt, thấy đống lửa trước mình không hề yếu đi. Phía bên kia đống lửa, có bóng dáng lạ lẫm mờ mờ ảo ảo. Cậu ngỡ mình đang mơ. Một thiếu nữ khỏa thân đứng cúi mặt xuống, tay cầm chiếc áo lót màu trắng hơ trên lửa. Đôi tay đang hong áo hạ thấp nên nửa thân trên hiện ra lồ lộ.
Khi biết chắc chắn đây không phải là mơ, Shinji bỗng nảy ra một ý nghĩ “ăn gian”, cậu định bụng giả vờ ngủ và mở he hé mắt. Thế nhưng thân hình của Hatsue đẹp quá, thật khó lòng chỉ im re mà ngắm thôi.
Phụ nữ làm nghề lặn biển quen thói hong cơ thể ướt đẫm trước đống lửa, nên Hatsue đã không ngại ngần mà làm vậy. Khi đến điểm hẹn, cô thấy có lửa sẵn. Cậu chàng kia thì đang ngủ. Chính vì vậy cô nảy ra ý nghĩ tức thời rất trẻ con là nhân lúc cậu còn ngủ tranh thủ hong khô người và quần áo thật nhanh. Tức là Hatsue không hề ý thức về việc khỏa thân trước mặt đàn ông, chẳng qua vì ở đó có lửa nên cô tiện thể cởi đồ hong người trước đống lửa đó mà thôi.
Nếu Shinji là một gã trai từng nếm mùi phụ nữ thì chắc hẳn cậu chàng đã nhìn ra tấm thân trần đang đứng trong khu phế tích bị bão vây hãm này rõ ràng là của một trinh nữ. Làn da không trắng nhưng ngâm nước biển thường xuyên nên săn chắc và mịn màng. Trên khuôn ngực nở nang vì lặn ngụp lâu ngày nổi lên một đôi gò bồng đảo nhỏ và cứng hơi ngả sang hai bên như thẹn thùng không muốn chạm mặt nhau, cùng nâng niu hai chiếc nụ hồng hồng chúm chím. Shinji sợ bị phát hiện nên chỉ dám mở hé mắt một chút xíu, thành ra dáng hình Hatsue trong mắt cậu cứ mờ mờ ảo ảo, ẩn hiện phía bên kia ngọn lửa cao vút như chạm tới trần nhà xi măng, nhòa vào ánh lửa bập bùng.
Nhưng rồi chàng trai trẻ lỡ chớp mắt, tức thì bóng của hàng mi được ánh lửa phóng to lướt nhanh qua gò má cậu. Thiếu nữ vội vàng kéo chiếc áo lót trắng còn chưa khô hẳn che lấy ngực, kêu toáng lên:
“Không được mở mắt ra!”
Cậu chàng thật thà liền nhắm nghiền mắt lại. Đúng là giả vờ ngủ thì chẳng hay ho gì, nhưng đột nhiên tỉnh giấc thì có phải là lỗi của ai đâu. Với lý do quang minh chính đại là thế, cậu lấy hết can đảm mở to đôi mắt đẹp, đen láy.
Cô gái lúng túng không biết làm sao, áo lót cũng chưa kịp mặc vào. Thế là cô lại cất giọng lanh lảnh:
“Không được mở mắt ra!”
Nhưng chàng trai không chịu nhắm mắt lại nữa. Từ thuở mới sinh cậu đã quen nhìn đàn bà làng chài khỏa thân, nhưng đây là lần đầu cậu được nhìn người con gái mình yêu khỏa thân. Cậu không hiểu tại sao chỉ vì cô khỏa thân mà giữa hai người sinh ra khoảng cách, không thể chào hỏi hay tiếp xúc thân mật như bình thường. Với sự ngay thẳng của tuổi trẻ, cậu đứng bật dậy.
Chàng trai và thiếu nữ đứng đối diện nhau qua đống lửa. Chàng trai nhích người sang phải một chút. Ngay lập tức, cô gái cũng tránh sang bên phải một chút. Đống lửa ở giữa vẫn ngăn cách họ.
“Sao cứ tránh thế?”
“Thì xấu hổ chứ sao.”
Chàng trai không bảo cô nếu xấu hổ thì mặc quần áo vào, vì cậu muốn ngắm cô như vậy thêm chút nữa thôi cũng thỏa. Không biết tiếp tục câu chuyện thế nào, cậu buông một câu hỏi thực trẻ con:
“Làm thế nào thì mới hết xấu hổ đây?”
Cô gái ngây thơ đáp một câu nghe mà giật mình:
“Anh cũng cởi đồ ra thì chắc em sẽ không xấu hổ nữa.” Shinji lúng túng lắm. Nhưng sau một thoáng lưỡng lự thì cậu bắt đầu lặng lẽ cởi cái áo len cổ tròn ra. Nom nớp lo cô nàng bỏ trốn mất trong lúc mình đang cởi áo, nên ngay cả khi kéo cái áo qua mặt, cậu cũng không dám lơ là. Cậu cởi nhanh áo quần rồi ném sang bên, mình trần đứng đó, chỉ quấn độc một chiếc khố, trông đẹp hơn nhiều so với lúc mặc quần áo. Nhưng lòng dạ cậu lúc ấy chỉ hướng về Hatsue mãnh liệt, mãi sau khi nói chuyện thêm vài câu, cậu mới lại thấy ngượng.
“Không xấu hổ nữa chứ?”
Cậu chất vấn quyết liệt như hỏi cung, khiến cô gái đáp bừa một câu để tự giải vây mà không hề ý thức được lời nói ấy đáng sợ thế nào.
“Vẫn...”
“Sao thế?”
“Anh còn chưa cởi hết mà.”
Dưới ánh lửa, toàn thân chàng trai đỏ lựng vì xấu hổ. Cậu định nói, mà lời lẽ cứ vướng ở cổ họng không phát ra được. Đầu ngón chân cậu đã tiến tới sát đống lửa như sắp bước hẳn vào trong, cậu nhìn chằm chằm cái áo lót trắng của cô gái đang in bóng rung rinh trong lửa, cố lắm mới thốt nên lời:
“Em cởi cái đó ra thì anh cũng cởi.”
Lúc đó, Hatsue bất giác mỉm cười. Nhưng nụ cười đó có ý nghĩa gì thì cả Shinji và Hatsue đều không biết. Cô gái quăng luôn cái áo lót trắng phủ từ ngực xuống phần thân dưới ra phía sau. Chàng trai thấy vậy vẫn đứng sững, oai phong lẫm liệt như pho tượng, vừa nhìn đắm đuối vào đôi mắt cô gái đang lấp lánh sau ánh lửa, vừa mở dây buộc khố.
Đúng lúc đó, cơn bão ập đến vây hãm ngoài cửa sổ. Trước đó mưa gió cũng đã quay cuồng làm loạn quanh khu phế tích này dữ dội chẳng kém, nhưng vào đúng khoảnh khắc này, họ mới cảm nhận được sự hiển hiện rõ ràng của cơn bão, và rằng ngay bên dưới khung cửa sổ cao kia, Thái Bình Dương đang khoan khoái buông mình chao đảo theo con điên dai dẳng.
Cô gái lùi lại hai, ba bước. Không có lối thoát. Lưng cô chạm vào bờ tường xi măng đầy bồ hóng.
"Hatsue!"
Chàng trai kêu lên.
“Vọt qua đống lửa đó đi. Nếu anh vọt qua được đống lửa đó sang đây thì...”
Cô gái thở hổn hển, nhưng giọng vẫn trong và vang. Chàng trai mình trần như nhộng không lưỡng lự một khắc. Cậu nhón chân lấy đà, thân hình đang óng ánh sáng bừng chợt bay vút vào trong đống lửa. Chỉ một tích tắc sau, thân hình ấy đã ở ngay trước mặt cô gái. Ngực chàng chạm khẽ vào đôi gò vú nàng. “Đúng là cái lực nẩy này rồi, lần trước mình đã tưởng tượng ra nó bên dưới lớp áo len đỏ.” Chàng trai bồi hồi nghĩ. Hai người ôm lấy nhau. Cô gái nhẹ nhàng ngả người xuống trước.
“Lá thông làm em đau quá.”
Cô gái kêu lên. Chàng trai vươn tay lấy cái áo lót trắng định trải xuống dưới lưng cô gái, nhưng cô không chịu. Đôi tay Hatsue không còn ôm Shinji nữa. Cô có gối lại, hai tay cuộn tròn cái áo lót, một mực dùng nó che thân, giống như bọn trẻ con lúc rình bắt côn trùng trong bụi cỏ.
Rồi Hatsue nói ra những lời đầy tính đạo đức.
“Không, không. Con gái chưa lấy chồng không được làm chuyện này đâu.”
Chàng trai trẻ nao núng, yếu ớt nói:
“Thế nào cũng không được à?”
“Không được.”
Cô gái nhắm mắt lại, lời nói tuôn ra trôi chảy nghe vừa như giáo huấn, vừa như dỗ dành:
“Hôm nay thì không được. Em đã quyết định sẽ làm vợ anh rồi. Trước khi trở thành vợ anh thì dù thế nào cũng không được.”
Trong lòng Shinji vốn mang một sự cung kính mơ hồ đối với các vấn đề đạo đức. Nhất là vì còn chưa biết đàn bà nên cậu cảm giác như lúc này mình đã chạm phải cốt lõi đạo đức của một người con gái. Thế là cậu thôi, không ép cô nữa.
Cậu ôm trọn cơ thể cô gái vào lòng. Họ nghe thấy trong tấm thân trần trụi của người kia nhịp tim đang đập dồn dập. Chàng trai vẫn chưa thỏa khát khao, một nụ hôn dài càng hành hạ chàng, nhưng bất chợt từ lúc nào, nỗi khổ tâm trong lòng đã trở thành cảm giác hạnh phúc lạ lùng. Ngọn lửa hơi yếu đi thỉnh thoảng lại bập bùng. Đôi trai gái trẻ lắng nghe tiếng lửa và cả tiếng rú rít của cơn bão vút qua cửa sổ trên cao hòa nhịp cùng tiếng hai trái tim đập rộn ràng. Giờ đây, đối với Shinji, cơn say men tình lâng lâng bất tận này, tiếng sóng gầm gừ dữ tợn ngoài kia, tiếng gió lay những ngọn cây run rẩy, tất cả dường như đang dâng trào mãnh liệt trong cùng một âm sắc cao vút của thiên nhiên. Trong lòng chàng trai chan chứa một niềm hạnh phúc thuần khiết khôn nguôi.
Shinji rời người khỏi Hatsue. Cậu cất giọng định đạc rất đàn ông:
“Hôm nay anh nhặt được cái vỏ sò đẹp nên mang đến cho em đây.”
“Cảm ơn anh. Cho em xem nào.”
Shinji quay về chỗ vừa vứt quần áo cởi ra lúc nãy. Cậu mặc lại quần áo, lúc ấy Hatsue cũng bắt đầu từ tốn mặc áo lót vào, rồi sửa soạn lại y phục. Cô mặc quần áo một cách rất tự nhiên.
Khi nàng mặc đồ xong, chàng mang chiếc vỏ sò xinh xắn đến.
“Ôi, đẹp quá.”
Cô gái soi mặt ngoài vỏ sò vào ánh lửa, ngắm nghía một cách thích thú, rồi thử cài lên tóc. Cô thốt lên:
“Giống san hô nhỉ. Không biết có làm thành cái trâm cài tóc được không đây.”
Shinji ngồi xuống sàn, tựa mình vào vai Hatsue. Lúc này cả hai đã mặc quần áo nên họ hôn nhau thỏa thích.
... Lúc họ về, bão vẫn chưa ngớt nên Shinji đã không vì ngại mọi người ở ngọn hải đăng mà chia tay Hatsue ở tại lối rẽ trước đó như mọi lần. Cậu dẫn cô đi xuống con đường đỡ khúc khuỷu hơn một chút phía sau trạm hải đăng. Họ nép vào nhau, bước xuống các bậc đá trong cơn gió quật tới tấp.
Mới về đảo thăm bố mẹ, đến ngày hôm sau Chiyoko đã thấy khổ sở vì chán chường. Shinji cũng không hề đến thăm. Đám con gái trong làng thì vẫn đến học lớp lễ nghi của mẹ cô như thường lệ. Khi biết cô học trò mới chính là Hatsue mà Yasuo nhắc đến, Chiyoko nhận thấy khuôn mặt mộc mạc của Hatsue còn đẹp hơn cả lời ca tụng của dân đảo. Đây là tính tốt khác người của Chiyoko. Thường thì một cô nàng dù có ít hay nhiều tự tin cũng chẳng ngán việc moi ra đủ thứ nhược điểm của các cô gái khác. Thế nhưng Chiyoko thì khảng khái hơn cả đàn ông, Cô thừa nhận tất mọi kiểu đẹp của các cô gái, ngoại trừ bản thân mình.
Chiyoko không có việc gì làm, bèn bắt đầu lấy sách ra học lịch sử văn học Anh. Cô thuộc hết tên các nữ thi sĩ kiệt xuất của thời đại Victoria dù chẳng biết tác phẩm nào của họ, giống như người ta thuộc các câu kinh vậy. Nào Christina Georgina Rossetti, Adelaide Anne Procter, Jean Ingelow, Augusta Webster, phu nhân Alice Meynell... Chiyoko có tài học thuộc lòng, vở ghi chép của cô ghi lại cả cái hắt hơi của giáo viên.
Bà mẹ ngồi bên cạnh cần mẫn học những kiến thức mới từ con gái. Học lên đại học vốn là nguyện vọng của Chiyoko, nhưng ông bố cứ do dự, may sao mẹ ủng hộ nhiệt tình nên cô đã được toại nguyện. Nếp sống chỉ thay đổi từ trạm hải đăng này đến trạm hải đăng khác, từ cô đảo này đến cô đảo khác càng làm cháy lên khao khát tri thức của mẹ cô, nên bà đã gửi gắm ước mơ của chính mình vào cuộc đời người con gái. Và cũng vì vậy mà bà không nhận ra nỗi bất hạnh nhỏ nhoi trong lòng cô.
Ngày bão, gió nổi mạnh từ tối hôm trước, bác trưởng trạm hải đăng rất có trách nhiệm nên thức trắng cả đêm. Hai mẹ con Chiyoko cũng thức cùng nên sáng nay mới ngủ. Chẳng mấy khi cơm trưa và cơm sáng gộp chung một bữa. Dọn dẹp xong, ba người lặng lẽ sinh hoạt trong nhà để tránh bão lớn bên ngoài.
Chiyoko thấy nhớ Tokyo. Cô nhớ thủ đô, nơi mà ngay cả những ngày mưa bão thế này thì xe hơi vẫn chạy như thường, thang máy vẫn lên xuống, tàu điện vẫn đông đúc. Ở đó, “thiên nhiên” đã bị con người chế ngự, và phần uy lực còn lại của nó luôn là kẻ thù của con người. Còn ở đảo này, người dân làm bạn với thiên nhiên, sát cánh cùng thiên nhiên.
Chiyoko học đã chán nên áp mặt vào kính cửa sổ ngắm cơn bão đang giam cô trong phòng. Bão thật đơn điệu. Tiếng gầm gừ của sóng dai dẳng như tiếng lải nhải của một gã say. Không hiểu tại sao, bỗng dưng Chiyoko nhớ đến câu chuyện đồn đại về một cô bạn học bị người đàn ông mình yêu biến thành nô lệ. Cô bạn đó vốn yêu sự hiền lành và phong nhã của người tình nên đi đâu cũng khoe khoang. Nhưng kể từ cái đêm đó, cô ấy yêu luôn cả tính bạo lực và ích kỷ của gã kia, điều ấy thì cô bạn chẳng bao giờ hé răng với ai.
... Bỗng nhiên, Chiyoko nhìn thấy Shinji nép sát bên Hatsue đi xuống những bậc thang đá trong gió quật tới tấp.
Chiyoko tin vào lợi ích của khuôn mặt mà cô cho là xấu xí của mình. Chỉ cần nghiêm mặt lại một lúc thì có thể che giấu cảm xúc khéo léo hơn nhiều so với những khuôn mặt xinh đẹp. Cái mà Chiyoko cho là xấu xí chính là lớp vỏ bọc thạch cao mà người thiếu nữ đồng trinh này hằng tin vào.
Chiyoko rời mắt khỏi cửa sổ. Bên cạnh bếp sưởi, mẹ cô đang thêu thùa, còn bố cô thì im lặng hút tẩu. Bên ngoài là bão tố, trong nhà là gia đình. Nhưng không ai nhận ra nỗi bất hạnh của cô.
Chiyoko quay về bàn học, giở sách tiếng Anh ra. Những dòng chữ in vô nghĩa tiếp nối nhau trên trang sách. Ảo ảnh một con chim bay lên rồi sà xuống giữa những dòng chữ cứ chập chờn ẩn hiện trong mắt cô. Một con hải âu. Chiyoko ngẫm nghĩ. Quẻ bói nho nhỏ đặt cược vào con hải âu bay cao quá ngọn tháp sắt ở cảng Toba lúc quay về đảo thì ra đã ứng nghiệm thế này đây.