Tiếng Triều Dâng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xiii

❊ ❊ ❊

Các thiếu nữ trên đảo hồi hộp, thấp thỏm đón chờ mùa lặn cũng giống như các nữ sinh thành thị đón mùa thi học kỳ vậy. Con gái ở đảo này biết lặn mò từ hồi lớp hai, lớp ba khi chơi trò thi nhặt đá dưới đáy biển, nhờ tinh thần cạnh tranh mà kỹ năng ấy được trui rèn ngày càng thuần thục một cách tự nhiên. Thế nhưng khi bước chân vào nghề lặn, trò chơi hồn nhiên thuở nhỏ biến thành công việc khắc nghiệt, các cô đều bắt đầu thấy sợ, mùa xuân vừa đến họ đã cảm thấy nỗi ám ảnh của mùa hè.

Cái lạnh, cơn khó thở, sự đau đớn khôn tả khi nước biển lọt vào kính mắt, nỗi sợ hãi và nản lòng bao trùm toàn thân khi bàn tay chỉ còn cách con bào ngư chừng hai, ba tấc, lại còn phải chịu bao nhiêu thương tích, đầu ngón chân bị vỏ sò nhọn của rách khi đạp đáy biển để ngoi lên, người nặng trĩu như đeo chì sau khi lặn quá sức... tất cả những cảm giác ấy cứ hằn sâu mãi vào ký ức, và nỗi khiếp sợ trở đi trở lại ngày một khủng khiếp thêm. Ác mộng cứ đột ngột tìm đến, đánh thức các cô gái ngay cả trong giấc ngủ say sưa tưởng chừng không có chỗ cho giấc mơ nào len lỏi, giữa đêm khuya, trong bóng tối bao trùm quanh chiếc giường an toàn, bình yên, họ nhìn chằm chặp vào những giọt mồ hôi túa ra ướt đẫm đôi bàn tay nắm chặt.

Những phụ nữ lớn tuổi có chồng thì khác. Họ cứ trồi lên khỏi nước là hát vang, nói cười rôm rả, công việc và niềm vui của họ như hòa làm một. Đám con gái trẻ nhìn họ, chạnh lòng nghĩ chẳng đời nào mình được như họ, nhưng chỉ vài năm trôi qua, các cô sẽ ngạc nhiên khi nhận ra chẳng biết từ lúc nào mình đã trở thành một trong số những phụ nữ lặn mò điêu luyện và vui tươi ấy.

Phụ nữ làm nghề lặn ở đảo Utajima hoạt động sôi nổi nhất vào tháng Sáu và tháng Bảy. Căn cứ của họ là ở bãi biển Niwa, phía Đông mũi Benten.

Hôm đó, một ngày nắng gay gắt đã qua khoảng thời gian được gọi là đầu hạ và sắp bước sang mùa mưa, trên bờ biển, một đống lửa được đốt lên, khói theo gió Nam bay đến tận mộ vương tử Deki. Bờ biển Niwa ôm một vịnh nhỏ hướng thẳng ra Thái Bình Dương. Ngoài khơi, những đám mây mùa hạ giăng cao trên nền trời.

Vịnh nhỏ này có hình dáng như một khu vườn - đúng theo ý nghĩa cái tên “Niwa”. Bao quanh bãi biển có rất nhiều đá vôi, chúng được xếp đặt rất khéo để lũ trẻ ẩn mình sau đó mà chơi bắn súng lục bắt chước phim viễn Tây. Bề mặt đá trơn láng, lác đác những lỗ nhỏ bằng ngón tay út vừa khéo làm chỗ trú thân cho lũ cua và bọ biển. Giữa những tảng đá vôi là bãi cát trắng tinh, và hoa nàng nở rộ trên vách đá phía bên trái hướng ra biển, không phải loài hoa cuối mùa rũ rượi, mà là những bông hoa cánh khỏe khoắn trắng muốt như cọng hành gợi cảm, đang vươn mình lên bầu trời trong xanh.

Lúc ấy là giờ nghỉ trưa, quanh đống lửa, tiếng cười nói rộn ràng. Cát chưa nóng đến bóng bàn chân và nước biển tuy còn lạnh nhưng không đến mức vừa ngoi lên khỏi biển đã phải vội vã mặc áo bông rồi hơ mình bên lửa. Đám phụ nữ nói cười huyên náo, ưỡn ngực hãnh diện khoe bộ ngực trần. Một người nâng cặp vú của mình lên bằng cả hai tay.

“Không được. Không được. Bỏ tay xuống! Lấy tay nâng vú thế kia thì ăn gian bao nhiêu chả được.”

“Góm. Vú bà có nâng bằng cả hai tay cũng chả ăn gian được tí nào đâu mà to mồm.”

Tất cả cùng cười vang. Họ đang so bì với nhau xem vú ai đẹp nhất.

Cặp vú nào cũng cháy nắng, không có sắc trắng thần bí, cũng không trong suốt hiển hiện cả tĩnh mạch. Chỉ riêng làn da thì không thấy có điểm nào đặc biệt mẫn cảm, nhưng mặt trời đã tạo ra trong màu da cháy nắng ấy một sắc bóng bẩy và hơi trong như mật ong. Quầng vú xung quanh nhũ hoa cũng chuyển màu dần dần từ sắc mật ong đó một cách tự nhiên, chứ không mang một màu đen ươn ướt thần bí riêng biệt.

Trong vô khối cặp vú đang quây quần bên đống lửa, có cặp đã già úa, có cặp thì khô và cứng quèo, vết tích còn lại chỉ là hai núm vú trông như hai quả nho khô, nhưng phần lớn các bà các cô đều có cơ ngực khỏe, nên cặp vú nặng ngự trị rất chắc chắn trên những khuôn ngực săn chắc, nở nang mà không hề chảy xệ xuống. Nhìn là biết những bộ ngực này đã phơi mình dưới ánh mặt trời mà nảy nở như trái cây, hồn nhiên chẳng ngại ngùng.

Một cô gái than thở cặp vú của mình bên to bên nhỏ, một bà già xởi lởi liền lên tiếng động viên:

“Đừng lo, mai mốt lấy chồng rồi nó xoa bóp cho là đều ngay thôi.”

Mọi người cười vang. Cô gái vẫn lo lắng gặng hỏi lại:

“Có thật thế không? Có thật thế không, bà Oharu?”

“Thật mà. Trước kia cũng có đứa như cháu nhưng từ khi nó lấy chồng là cặp vú đều tăm tắp rồi đấy.”

Mẹ Shinji tự hào về cặp vú còn nuột nà của mình. So với những phụ nữ có chồng cùng trang lứa thì bà vẫn còn giữ được vẻ trẻ trung nhất. Như chưa từng nếm trải sự thiếu thốn tình yêu và cuộc sống khổ cực, cặp vú của bà luôn phơi ra dưới ánh mặt trời trong suốt mùa hè và đón nhận trực tiếp năng lượng bất tận của mặt trời. Vú của các cô gái trẻ cũng chẳng thể khơi lên trong bà lòng ghen tị. Tuy nhiên, có một cặp vú nổi bật hơn cả, khiến cho không chỉ mẹ Shinji mà tất cả mọi người đều xuýt xoa, trầm trồ. Đó là cặp vú của Hatsue.

Hôm nay là ngày lao động đầu tiên của mẹ Shinji trong mùa lặn này. Và cũng là lần đầu tiên bà có dịp trực tiếp quan sát thật kỹ Hatsue. Từ hôm bà buông lời to tiếng ở nhà Hatsue đến giờ, mỗi lần tình cờ gặp mặt họ vẫn nhìn nhau tỏ ý chào, nhưng Hatsue vốn không phải là người mau miệng. Hôm nay, họ lại bận rộn luôn tay luôn chân, chẳng có mấy lúc rảnh rang mà trò chuyện đường hoàng. Cả trong cuộc so vú này, chủ yếu cũng chỉ có mấy bà lớn tuổi tán phét với nhau. Mẹ Shinji bình thường vốn đã hay để bụng, lại càng không có lý do gì bắt chuyện với Hatsue.

Nhưng khi nhìn thấy cặp vú của Hatsue thì bà mới gật gù hiểu tại sao những tin đồn xấu xa về cô bé và Shinji đã dần dần bặt tăm. Chẳng có người đàn bà nào nhìn vào cặp vú ấy mà nghi ngờ thêm được, đó rõ ràng là cặp vú của trinh nữ chưa từng nếm mùi đàn ông, như nụ hoa vừa mới hé, một khi mãn khai hẳn sẽ đẹp biết chừng nào.

Giữa cặp đồi nho nhỏ nhô cao nâng niu hai nụ hồng chúm chím là một thung lũng phảng phất hương sắc của mùa chớm xuân, cháy rát bởi nắng trời nhưng vẫn không mất đi cái tinh khôi, êm ái, mát mẻ của thịt da. Hòa nhịp với sự phát triển cân đối của tay chân, đôi gò bồng đảo ấy cũng bừng bừng nảy nở quyết không thua kém, nhưng đôi gò vẫn còn hơi cưng cứng, lúc này dường như đang trong giấc ngủ chập chờn và sẽ bùng tỉnh chỉ bởi một chiếc lông vũ chạm khẽ hay một cơn gió nhẹ mơn man.

Bà già bất giác chạm bàn tay thô ráp lên cặp vú khỏe khoắn và xinh đẹp khôn tả của Hatsue làm cô nhảy dựng lên.

Mọi người cười vang.

“Bà Oharu đã thấu hiểu cảm giác của bọn đàn ông chưa?”

Bà già đưa hai tay xoa cặp vú nhăn nheo của mình, cất giọng the thé:

“Này, của cháu chỉ mới là đào xanh thôi. Của bà đây là dưa muối, đã ngấm đầy hương vị thơm ngon rồi nhé.”

Hatsue cười, hất hất mái tóc. Một mảnh rong biển màu xanh trong suốt rơi từ tóc cô xuống nền cát.

Cả hội đang ăn trưa thì từ bóng râm của vách đá, một bóng dáng đàn ông quen thuộc đã căn đúng lúc thích hợp mà ló ra.

Đám phụ nữ cố tình la lối ầm ĩ, bỏ những nắm cơm gói bằng lá tre sang một bên rồi đưa tay che ngực. Thực ra họ nào có giật mình gì đâu. Người vừa xuất hiện là ông già bán hàng rong vẫn mang đồ đến bán vào mỗi mùa lặn nên họ chỉ vờ xấu hổ để chòng ghẹo tuổi tác ông cụ mà thôi. Ông già mặc một cái quần nhàu nhĩ và áo sơ mi trắng hở cổ, trên lưng vác một tay nải đựng đồ to. Ông đặt tay nải xuống tảng đá rồi lau mồ hôi.

“Tôi dọa các cô hết hồn rồi à. Nếu các cô không ưng tôi đến đây thì thôi, tôi về nhé.”

Ông già bán rong biết tỏng bày hàng hóa trên bờ biển là cách kích thích nhu cầu mua sắm của đám phụ nữ mạnh nhất nên mới cố tình nói thế. Khi ở trên bờ biển, đám phụ nữ làm nghề lặn lúc nào cũng mạnh dạn. Ông già thường cho họ chọn đồ ở đây, rồi tối sẽ giao đồ đến tận nhà và lấy tiền. Cánh phụ nữ cũng thích như thế vì họ có thể trông rỡ sắc màu của vải vóc quần áo dưới ánh sáng ban ngày.

Ông già trải hàng hóa ra trong bóng râm của tảng đá. Đám phụ nữ vừa nhai nuốt nhồm nhoàm đồ ăn, vừa chen nhau vây kín xung quanh quầy hàng.

Nào yukata, nào đồ mặc ở nhà đơn giản, nào quần áo trẻ con, nào đai lưng, quần lót, áo sơ mi, dây buộc đai lưng...

Khi ông già mở nắp của một cái hộp gỗ phẳng được đậy rất kỹ ra, đám phụ nữ ồ lên trầm trồ. Trong hộp có bao nhiêu là món đồ xinh đẹp: xắc nhỏ đựng xu, guốc mộc, túi xách bằng nhựa, dây ruy băng, trâm cài áo... đầy các sắc màu sặc sỡ.

“Ôi thứ nào cũng muốn cả.”

Một cô thợ lặn trẻ thật thà thốt lên. Lập tức, nhiều ngón tay sạm đen vươn ra, tỉ mẩn kiểm tra, đánh giá từng món đồ, bình luận với nhau xem đồ có hợp hay không, rồi nửa đùa nửa thật mặc cả với ông già bán hàng. Một hồi sau, ông đã bán được hai chiếc yukata làm từ vải bông may khăn gần 1000 yên, một cái đai lưng một lớp dệt hỗn hợp, và nhiều đồ lặt vặt khác nữa. Mẹ Shinji mua một cái túi xách tay bằng nhựa giá 200 yên, còn Hatsue mua một chiếc yukata trẻ trung có hình hoa bìm bìm trên nền vải trắng.

Ông già bán rong hoan hỉ vì buôn may bán đắt. Ông gầy nhom, qua cổ áo sơ mi mở toang nhìn thấy cả thân hình cháy nắng trơ xương sườn. Mái tóc muối tiêu cắt ngắn, vùng từ má đến thái dương lấm tấm vết đồi môi thâm đen. Hàm răng cáu bẩn vì nhựa thuốc lá chỉ còn thưa thớt vài chiếc nên âm thanh phát ra rất khó nghe. Khi ông nói lớn tiếng thì lại càng khó nghe hơn. Tuy nhiên, nhìn ông già cười khanh khách làm đôi má rung lên như co giật và khua tay múa chân khoa trương, đám phụ nữ biết ngay ông sắp bày ra một trò hay ho “không vì lợi nhuận”.

Bàn tay với ngón út để móng rất dài thò vào hộp mó máy rồi lôi ra đôi ba chiếc túi xách bằng nhựa rất đẹp.

“Đây, màu xanh dành cho các quý cô trẻ tuổi, màu nâu dành cho các chị trung niên, màu đen dành cho các bà cao tuổi...”

“Màu xanh là của tôi nhé.”

Bà già ban nãy nói đùa làm cả đám cười vang.

Ông già bán rong càng lúc càng nói lớn hơn:

“Túi xách nhựa kiểu mới nhất đây. Đúng giá một chiếc 800 yên.”

“Ối giời ơi, đắt quá!”

“Ông lại nói thách chứ gì.”

“800 yên không nói thách tí nào. Tôi sẽ tặng miễn phí một chiếc cho một trong các vị để tỏ lòng tri ân nhé.” Bao nhiêu bàn tay đồng loạt hồn nhiên xòe đến. Ông già gạt hết đi bằng điệu bộ màu mè.

“Một thôi mà. Chỉ một chiếc thôi nhé. Đây là giải thưởng của sạp hàng Omiya, hy sinh cả vốn lẫn lời để chúc phúc cho sự thịnh vượng của làng Utajima. Ai cũng có quyền tham gia. Người thắng sẽ được nhận phần thưởng này. Thanh niên thì được chiếc màu xanh, trung niên thì được chiếc màu nâu...”

Đám phụ nữ nín thở. Nếu may mắn, họ sẽ được tặng miễn phí một chiếc túi xách trị giá những 800 yên. Sự lặng im của đám đông khiến ông già bán rong cảm thấy thích thú vì đã thu phục được nhân tâm. Ông bồi hồi nhớ lại quá khứ huy hoàng một thời làm hiệu trưởng trường tiểu học nhưng vì thất bại trong quan hệ với đàn bà nên mới thành ra thân thế như bây giờ. Hay là mình lại quay về làm người chỉ huy các đại hội thể thao nhỉ, ông nhủ thầm.

“Đã thi thố thì phải thi vì lợi ích của đảo Utajima mà ta mang ơn mới được. Này mọi người, thi bắt bào ngư thì sao nhỉ. Trong vòng một tiếng đồng hồ tới, ai thu hoạch nhiều nhất sẽ nhận được phần thưởng này.”

Ông già trang trọng trải khăn lên một phiến đá khác, bày phần thưởng lên đó. Thực ra chiếc túi nào cũng chỉ có giá cỡ 500 yên mà thôi, nhưng bề ngoài thì trông cũng ra dáng 800 yên thật. Phần thưởng dành cho người trẻ là chiếc túi dạng hộp màu xanh da trời. Màu xanh coban tươi như màu thuyền mới đóng ấy cùng với ánh lấp lánh của chiếc khóa bấm mạ vàng tạo nên một sự tương phản đẹp đến nao lòng. Chiếc túi màu nâu dành cho người trung niên cũng có dạng hình hộp, dập nổi hoa văn da đà điểu tinh xảo đến mức chỉ nhìn thoáng qua thì không thể phân biệt được da thật hay da giả. Chỉ chiếc túi màu đen dành cho các bà già là không có dạng hình hộp, nhưng chiếc khóa bấm thon dài màu vàng hay hình dáng mô phỏng con thuyền thuôn dài cũng đều được chế tác trang nhã và sang trọng.

Mẹ Shinji muốn lấy chiếc túi màu nâu là giải thưởng dành cho người trung niên, nên đã đăng ký tham gia đầu tiên. Người đăng ký tiếp theo chính là Hatsue.

Một chiếc thuyền chở tám nữ thợ lặn tham gia cuộc thi rời khỏi bờ. Người điều khiển thuyền là một phụ nữ trung niên mập mạp không tham gia thi. Trong số tám người thì Hatsue trẻ nhất. Những cô gái trẻ khác đều bỏ cuộc từ đầu vì nghĩ đằng nào mình cũng thua các đàn chị trong nghề, chuyển sang reo hò cổ vũ cho Hatsue. Đám phụ nữ còn lại trên bãi biển thì cổ vũ sinh ưa thích của mình. Thuyền lướt dọc theo bờ biển từ bãi phía Nam sang phía Đông của đảo.

Đám phụ nữ còn lại trên bờ vây quanh ông già bán rong và hát vang.

Vịnh xanh và trong vắt, khi sóng lặng, những phiến đá tròn phủ đầy rong biển màu đỏ hiện rõ mồn một như đang nổi bồng bềnh gần mặt nước. Nhưng trên thực tế thì chúng ở rất sâu. Sóng tràn qua chúng. Những hoa văn, dải sáng uốn lượn, và ngàn lớp bọt sôi ùng ục của sóng in bóng xuống những phiến đá dưới đáy biển. Tưởng chừng sóng sắp đánh lên cao nhưng rồi lại vỡ tan ra trên bờ đá, tiếng rên nghe như tiếng thở dài tràn khắp bờ, át cả tiếng hát của đám phụ nữ.

Sau một tiếng, thuyền trở về từ bãi phía Đông. Tám người phụ nữ do đua tranh nên kiệt sức gấp mười lần mọi khi, họ dựa nửa thân trần vào nhau, lặng lẽ nhìn về hướng mình muốn. Những mái tóc rối bù ướt nhẹp dính bết vào nhau, không phân biệt được tóc ai với ai. Có hai người vì lạnh quá mà cứ ôm cứng lấy nhau. Những cặp vú lạnh ngắt nổi da gà. Dưới ánh nắng trong vắt, những thân thể trần cháy nắng ấy trông hệt như đám thi thể nhợt nhạt của người chết đuối. Lúc này, sự đón rước rộn ràng trên bờ trở nên lạc nhịp với con thuyền đang im lìm tiến vào.

Tám phụ nữ vừa rời thuyền liền ngã gục xuống nền cát cạnh đống lửa, không ai nói được tiếng nào. Ông già bán rong nhận xô gỗ từ từng người rồi bắt đầu đếm bào ngư.

“Hai mươi con. Cô Hatsue đã về nhất.”

“Mười tám con. Bà Kubo về nhì.”

Hatsue và mẹ Shinji - quán quân và á quân - nhìn nhau bằng đôi mắt mệt mỏi, đỏ ngầu. Nữ thợ lặn lão luyện nhất của đảo này đã thua nữ thợ lặn trẻ tài ba được huấn luyện ở đảo khác.

Hatsue im lặng đứng lên, đi đến chỗ phiến đá để nhận phần thưởng. Cô cầm về chiếc túi xách tay màu nâu dành cho người trung niên. Cô dúi chiếc túi vào tay bà mẹ. Đôi má bà đỏ rần lên vì vui sướng.

“Sao cháu lại đưa cho bác...?”

“Hôm nọ bố cháu nói điều không phải với bác, nên cháu đã luôn muốn xin lỗi bác.”

“Cô bé khéo quá.”

Ông già bán rong thốt lên. Mọi người đều tấm tắc khen, động viên bà mẹ nhận lấy ý tốt của cô gái. Bà cẩn thận gói chiếc túi xách màu nâu vào giấy, rồi kẹp dưới cánh tay trần. Bà không chút ngại ngần, nói với Hatsue:

“Cảm ơn cháu.”

Trái tim khảng khái của bà mẹ đã thấu hiểu ngay tấm lòng khiêm nhường của cô gái. Cô mỉm cười. Bà thầm nghĩ con trai mình thật khéo chọn vợ làm sao. Hoạt động “chính trị” trên đảo luôn diễn ra theo cách như vậy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.