Trọng sinh chi quan đạo

Lượt đọc: 294 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
Hy vọng

❊ ❊ ❊

Tình Thánh dường như không nghe thấy lời Đường Dật, chỉ trừng mắt nhìn gã sinh viên nho nhã bên cạnh Bạch Yến, chửi bới: "Mẹ nó, xem ra thằng này sống chán rồi!"

Đường Dật buồn cười, anh tuy không có ấn tượng gì tốt với Bạch Yến, nhưng Bạch Yến là người rất chính trực, tất nhiên có giới hạn đạo đức của riêng mình. Cho dù cô ta sống không hạnh phúc với Lâm Quốc Trụ, thì cũng sẽ không ngoại tình, huống hồ là dây dưa với mấy thằng nhóc con này. Chỉ không biết Tình Thánh và Tài Tử có vì cô ta mà quyết đấu hay không. Anh khẽ lắc đầu, chuông báo hiệu vang lên, Đường Dật không vào lớp nữa mà ra khỏi khuôn viên trường, đến bốt điện thoại công cộng gọi về nhà Lâm Quốc Trụ.

Lâm Quốc Trụ quả nhiên đang ở nhà, nghe tiếng Đường Dật liền vội hỏi: "Bí thư, có tài liệu để quên ở văn phòng ạ?" Muộn thế này, nghĩ chắc là muốn mình chạy việc lấy tài liệu.

Đường Dật cười: "Sao thế? Không phải việc công thì không được gọi điện cho cậu à? Ra ngoài đi, uống với tôi một ly."

Dù sao cũng phải quan tâm đến đời sống của cấp dưới này một chút, nhắc nhở cậu ta quan tâm đến Bạch Yến nhiều hơn. Với mấy đứa trẻ kia không nảy sinh tình cảm không có nghĩa là không nảy sinh với người khác, lâu ngày không quan tâm đến người yêu, đừng để cô ấy nảy sinh ý định ngoại tình tư tưởng.

Lâm Quốc Trụ đến phòng bao tầng ba China Town, nhìn thấy cách ăn mặc của Đường Dật thì không khỏi kinh ngạc mở to mắt, ngay sau đó liền nịnh nọt: "Bí thư, ngài ngày càng trẻ ra."

Đường Dật xua tay, ra hiệu cho Lâm Quốc Trụ ngồi lại gần, miệng nói: "Đi nghe giảng ở An Đại, môn luật học."

Lâm Quốc Trụ sững sờ, nói: "Bạch Yến cũng đang học luật ở An Đại."

Đường Dật cười không đáp.

Trong phòng bao, đèn đêm u ám, Đường Dật tùy ý chọn mấy bài hát, vặn nhỏ âm lượng, lắng nghe những giai điệu lúc thì triền miên lúc thì hào hùng, khẽ thở dài, cầm chiếc cốc bia hơi trên bàn trà, nhấp một ngụm nhỏ.

Lâm Quốc Trụ ngồi nửa mông trên ghế sofa, trước mặt Đường Dật, cậu ta rất câu nệ. Nhưng đột nhiên thấy Bí thư Đường thở dài có vẻ chán nản, Lâm Quốc Trụ có chút không quen. Cậu ta chứng kiến Bí thư Đường từng bước tranh đấu ở An Đông, đối với Bí thư Đường quả thực là khâm phục sát đất. Bề ngoài có vẻ như bên cạnh Bí thư Đường sóng gió liên miên, thường xuyên ở nơi đầu sóng ngọn gió, nhưng thực ra ngẫm kỹ lại, sau mỗi cơn sóng gió, Bí thư Đường luôn khéo léo tối đa hóa lợi ích của bản thân. Cứ nói hai cơn sóng gió gần đây, sau sự kiện Hàn Quốc, Bí thư Đường lập tức nhân cơ hội đề bạt một loạt cán bộ trung cấp, hiện nay nhóm người thuộc phe cánh của Bí thư Đường này ngày càng có quyền lên tiếng trong các cơ quan kinh tế. Sự kiện đĩa lậu lại khiến quan hệ giữa Bí thư Đường và Mao Hải Sơn tiến thêm một bước, khi dùng bữa ở nhà ăn thường thấy hai người ngồi cùng nhau thảo luận vấn đề, trong các cuộc họp nghe nói Bí thư Mao cũng ủng hộ Bí thư Đường nhiều hơn, phản đối ít đi. Trong sự thỏa hiệp mà tối đa hóa lợi ích, có thể nói Bí thư Đường nắm bắt rất tinh túy.

Càng suy nghĩ sâu xa, Lâm Quốc Trụ càng thêm kính sợ Bí thư Đường. Là một người ngoại lai, từng bước tiến vào tầng lớp hạt nhân quyền lực của An Đông, chưa đầy nửa năm đã xoay chuyển cục diện độc đoán của Bí thư Cổ. Mặc dù nói Thị trưởng Tiểu Phượng và Bí thư Đường hiện tại vẫn còn ở thế yếu, nhưng trong việc ra quyết sách các sự kiện trọng đại, rất rõ ràng quyền lên tiếng của chính phủ ngày càng vang dội. Tất nhiên, điều này cũng liên quan đến đại cục, từ trung ương mà nói, sự thăm dò tách rời đảng chính những năm gần đây cũng khiến quyền lên tiếng của phía chính phủ dần dần được nâng cao. Mặc dù tạm thời chưa xuất hiện trường hợp đặc biệt như chính phủ mạnh mẽ lấn át đảng ủy ở thế kỷ mới, nhưng ảnh hưởng của chính phủ quả thực đang tăng lên từng ngày.

"Bí thư, tâm trạng không tốt ạ?" Lâm Quốc Trụ cẩn thận hỏi.

Đường Dật xua tay, nhìn Lâm Quốc Trụ, lắc đầu nói: "Không có gì, có một người rất quan trọng với tôi tạm thời chia tay với tôi, hơi nhớ cô ấy."

Lâm Quốc Trụ "ừ" một tiếng, cũng không dám hỏi kỹ. Nghĩ thầm chắc là người tình của Bí thư Đường. Bí thư Đường vì mở ra cục diện An Đông, không muốn bị người khác nắm thóp nên đau đớn chia tay với người tình. Nghĩ đến không khỏi thở dài trong lòng, Bí thư cũng chẳng dễ dàng gì. Lại nghĩ đến những lời riêng tư này mà Bí thư Đường cũng có thể tâm sự với mình đôi chút, Lâm Quốc Trụ lại hưng phấn một cách khó hiểu, chỉ là thấy tâm trạng Đường Dật có chút sa sút nên không dám biểu lộ ra.

Đường Dật nhấp ngụm bia, nói: "Nói về vợ cậu đi, cậu cũng không đi đưa đón cô ấy đi học, không hay lắm đâu? Dù sao cô ấy cũng là đồng chí nữ."

Lâm Quốc Trụ thở dài: "Tôi muốn đi lắm chứ, nhưng cô ấy không chịu."

Đường Dật không nói nữa, lời chỉ dừng ở đó, không cần thiết phải thảo luận cách ứng xử vợ chồng nhà người ta. Lại trò chuyện với Lâm Quốc Trụ vài câu, Đường Dật xem đồng hồ rồi nói: "Đi thôi!"

Lâm Quốc Trụ vội đứng dậy: "Để tôi thanh toán."

Đường Dật khẽ gật đầu, tự mình rời đi.

Lâm Quốc Trụ gọi nhân viên phục vụ vào thanh toán, trả tiền xong lại bảo nhân viên viết hóa đơn, dặn dò cô ấy ghi tiêu đề là "Dùng bữa họp", cô nhân viên cười nói được.

Sau khi cô nhân viên ra khỏi phòng bao, Lâm Quốc Trụ ngồi một lát, lười chờ thêm liền đi ra khỏi phòng bao, định xuống thẳng đại sảnh lấy hóa đơn.

Vừa ra khỏi cửa, hương phấn sộc vào mũi, một thân hình mềm mại đâm sầm vào người cậu ta, giày cao gót trẹo đi, ngã về phía bên cạnh. Lâm Quốc Trụ theo bản năng giơ tay ôm lấy cô ta. Là một người phụ nữ rất xinh đẹp, ăn mặc thời thượng, bộ váy len đen ôm sát, vóc dáng đầy đặn gợi cảm, ôm trong tay cảm giác rất mềm mại, rất thoải mái.

Lâm Quốc Trụ vội buông cô ta ra, người phụ nữ váy đen đứng vững, liên tục nói xin lỗi, trong miệng có thoang thoảng mùi rượu. Lâm Quốc Trụ nhìn trang phục của cô ta liền biết là tiếp viên rót rượu của China Town, dù sao An Đông mùa xuân còn lạnh, dù đã là tháng ba, cách ăn mặc mỏng manh thế này vẫn không thể mặc ra ngoài.

Xua tay, Lâm Quốc Trụ nói: "Không sao." Định quay người xuống lầu.

"Anh, anh là Lâm Quốc Trụ?" Người phụ nữ váy đen nhìn Lâm Quốc Trụ, có chút do dự hỏi.

Lâm Quốc Trụ sững sờ, quay đầu nhìn cô ta, "Tôi, tôi là Kiều Lợi Lợi đây!" Người phụ nữ váy đen dùng hai tay vén tóc rủ trước trán sang hai bên để Lâm Quốc Trụ nhìn cho kỹ hơn.

"A, Kiều Lợi Lợi?" Trước mắt Lâm Quốc Trụ hiện lên một khuôn mặt cười thanh thuần, từ từ chồng lên gương mặt người phụ nữ váy đen trước mắt.

"Sao cậu lại ở đây?" Lâm Quốc Trụ kinh ngạc hỏi, thực ra cậu ta càng muốn hỏi là sao cậu lại làm nghề này.

Kiều Lợi Lợi là bạn học cấp ba của Lâm Quốc Trụ, cũng là nữ sinh thích ăn mặc nhất trong lớp thời đó, đối với những chàng trai mới biết yêu mà nói, có sức hấp dẫn chết người. Các nam sinh trong lớp hầu như đều thầm mến cô ta, bao gồm cả Lâm Quốc Trụ. Nghĩ đến mối tình đầu chưa bao giờ nói ra đó, Lâm Quốc Trụ lắc đầu, sự thuần khiết thời học sinh, đúng là một đi không trở lại rồi.

Trên mặt Kiều Lợi Lợi hiện lên một chút chua chát rồi biến mất ngay. Nói: "Có, có thể nói chuyện với cậu chút không?"

Lâm Quốc Trụ gật đầu, đẩy cửa phòng bao ra, nói: "Vào ngồi chút đi."

Ngồi trên ghế sofa, hai người nhất thời im lặng. Lúc này cửa phòng bao bị gõ, cô nhân viên phục vụ đưa hóa đơn vào, Lâm Quốc Trụ nói với cô ta: "Chúng tôi ngồi thêm lát nữa, mang đĩa trái cây vào đây." Lại hỏi Kiều Lợi Lợi: "Có muốn uống chút rượu không?" Kiều Lợi Lợi lắc đầu.

Sau khi cô nhân viên ra ngoài, Kiều Lợi Lợi thở dài: "Cậu thường xuyên đến đây tiêu dùng à? Phát tài rồi hả?"

Lâm Quốc Trụ cười đắc ý: "Phát tài gì chứ? Công quỹ thanh toán cả." Đột nhiên thấy người tình trong mộng ngày xưa sa sút, cẩn thận nói chuyện với mình, trong lòng Lâm Quốc Trụ rất đắc ý.

Kiều Lợi Lợi vỡ lẽ, nói: "À, nhớ ra rồi. Mấy năm trước tôi nghe nói cậu vào làm ở Ủy ban nhân dân thành phố, làm cũng khá nhỉ?"

Lâm Quốc Trụ xua tay: "Bình thường thôi, đừng nghe người ta nói bậy." Nhìn Kiều Lợi Lợi, nói: "Cậu đây là?"

Mặt Kiều Lợi Lợi đỏ lên, cúi đầu nói: "Tôi, tôi ly hôn rồi. Năm ngoái bị sa thải, mãi không tìm được việc làm, nghe nói, nghe nói ở đây kiếm được nhiều tiền, nên, nên đến thử xem."

"Ly hôn?" Lâm Quốc Trụ vốn muốn hỏi sao lại ly hôn, nhớ lại khi mới tốt nghiệp đại học đám bạn học bọn họ còn tổ chức một buổi họp lớp, Kiều Lợi Lợi không thi đỗ đại học, lúc đó đã kết hôn rồi, nhà chồng cô ta hình như khá có gia thế, sao lại đến mức ly hôn rồi không có việc làm phải làm tiếp viên thế này? Nhưng lời đến đầu lưỡi lại nuốt vào.

Kiều Lợi Lợi lại dần dần cởi mở hơn, cầm chai bia trên bàn lên dùng răng cạy mở, tu một hơi hết gần nửa chai, làm Lâm Quốc Trụ nhíu mày, hình tượng ngọc nữ trong thâm tâm sụp đổ.

"Tôi ấy à, cứ tưởng tìm được bến đỗ tốt, nhà anh ta có tiền có quyền, nhưng rồi thì sao? Những năm này ngày nào cũng ra ngoài chơi gái, về nhà là đánh chửi tôi. Sau đó tôi không chịu nổi nên ly hôn với anh ta. Cậu biết đấy, tôi không có bằng cấp. Năm ngoái đơn vị cơ cấu lại nên tôi bị sa thải, mãi không tìm được việc làm..." Nói đến đây Kiều Lợi Lợi cười tươi: "Sao hả bạn học cũ, có phải rất khinh thường tôi không?"

Lâm Quốc Trụ xua tay, nhìn người bạn học cũ ngày xưa này, chợt nhận ra rằng mình và những người bạn cũ này không còn cùng một đường nữa. Khi một số người trong họ phải chật vật kiếm sống để có cuộc sống tốt hơn một chút, thì cậu ta lại đang nghiên cứu động thái của Tỉnh ủy, Thành ủy, đang tham gia vào cuộc tranh đấu ở trung tâm quyền lực của Thành ủy.

Đang nói chuyện, cửa phòng bao bị gõ nhẹ, cô nhân viên phục vụ thanh toán lúc nãy đẩy cửa bước vào, nói với Lâm Quốc Trụ: "Thưa anh, xin lỗi, cô Tư Tư đã bị người khác chọn rồi, thời gian vẫn chưa hết."

Lâm Quốc Trụ sững sờ, sắc mặt Kiều Lợi Lợi lại thay đổi, ngay sau đó nói: "Tôi không đi, người đó tay chân lóng ngóng, tôi đã nói là tôi không đi tiếp khách, anh ta, anh ta cứ muốn ở phòng bao, tóm lại là tôi không đi, trong hợp đồng chẳng phải ghi rõ nghĩa vụ của tôi là rót rượu hát ca sao?"

Cô nhân viên phục vụ không còn sắc mặt tốt gì với Kiều Lợi Lợi nữa, khinh bỉ nói: "Chị Tư Tư, đừng kén cá chọn canh nữa, khách ở phòng 306 chị cũng biết là hạng nào rồi đấy, chọc giận anh ta thì hậu quả thế nào chị tự mà cân nhắc, hơn nữa, đến đây ngồi bàn rồi, còn giả vờ tiết hạnh gì nữa!"

Mặt Lâm Quốc Trụ trầm xuống, hắng giọng một tiếng: "Cô gái, cô Tư Tư là bạn học của tôi, cô ấy nói không muốn đi là không muốn đi, tôi hiện tại không phải với tư cách là khách hàng chọn cô Tư Tư, mà là với tư cách bạn bè đang trò chuyện với cô ấy, hy vọng cô đừng làm phiền chúng tôi nữa."

Lâm Quốc Trụ mở miệng là bạn bè, cô nhân viên phục vụ lại hiểu sai ngay, mặc dù không dám cãi lại Lâm Quốc Trụ nhưng trong lòng càng thêm khinh thường, hóa ra là một tên tiểu bạch kiểm, đến phí ngồi bàn cũng không muốn bỏ ra. Cũng không nói nhiều, liền nói: "Vậy tôi đi giải thích với khách." Rồi quay người đi ra ngoài.

Kiều Lợi Lợi lo lắng lên, nói: "Quốc Trụ, cậu đi mau đi, người đó cậu không đắc tội nổi đâu."

Lâm Quốc Trụ xua tay: "Không thèm để ý đến anh ta, chúng ta nói tiếp."

Kiều Lợi Lợi lại đứng dậy kéo Lâm Quốc Trụ đứng lên, Lâm Quốc Trụ nhíu mày: "Tôi bảo không sao là không sao, ngồi xuống!" Kiều Lợi Lợi sững sờ một chút rồi ngoan ngoãn ngồi xuống. Trong lòng Lâm Quốc Trụ thấy thư thái, lòng tự trọng của người đàn ông được thỏa mãn vô cùng. Trước mặt người bạn học cũ không biết gì này, Lâm Quốc Trụ mới thực sự cảm thấy mình giống một người đàn ông, chứ dù ở đơn vị hay ở nhà, cho dù người khác có khách sáo với cậu ta thế nào, trong lòng Lâm Quốc Trụ luôn có một cái gai.

Tiếng bước chân hỗn loạn, sau đó "bùm" một tiếng cửa bị đá văng ra, một dáng người cao lớn bước vào, chỉ vào Kiều Lợi Lợi mắng: "Mẹ kiếp con đàn bà lẳng lơ, đây là nhà vệ sinh à? Mẹ nó mày ở đây xả bậy cho ông, ông tha cho mày!"

Kiều Lợi Lợi sợ tới mức mặt trắng bệch, từ từ đứng dậy.

Theo sau người đàn ông vạm vỡ là cô nhân viên phục vụ kia, hả hê nhìn Lâm Quốc Trụ và Kiều Lợi Lợi.

Trong phòng bao đèn đêm mờ ảo, người đàn ông vạm vỡ mắng xong mới nhìn thấy Lâm Quốc Trụ vẫn ngồi vững vàng, người đàn ông vạm vỡ càng thêm tức giận, trừng Lâm Quốc Trụ mắng: "Mày là thằng tiểu bạch kiểm..." Ơ? Người đàn ông vạm vỡ đột nhiên cảm thấy Lâm Quốc Trụ có chút quen mặt. Bước lên hai bước, có chút do dự nói: "Mày, mày là?"

Lâm Quốc Trụ vừa định gọi nhân viên phục vụ đi gọi chủ quán, lại thấy tên hung hãn dường như nhận ra mình liền nói: "Tôi họ Lâm, làm việc ở Thành ủy!"

"A, thực sự là ngài, Thư ký Lâm, a, a chuyện này nói sao đây." Người đàn ông vạm vỡ lập tức đổi mặt cười. Hắn tên Lưu Tam, vốn là tên lưu manh ở An Đông, khá có tiếng ở An Đông, năm ngoái tập hợp một nhóm anh em mở một công ty trang trí. Đã lên bờ rồi, tất nhiên tìm mọi cách nhờ vả quan hệ mong muốn thực sự tẩy trắng. Tại đám cưới con trai một vị Phó cục trưởng, Lưu Tam từng nhìn thấy Lâm Quốc Trụ từ xa, càng từng chứng kiến sự uy phong của vị thư ký Bí thư Thành ủy này, vị Phó cục trưởng vốn luôn coi mình như cháu chắt sai bảo hối hả, đứng trước vị Thư ký Lâm này, bộ mặt nịnh nọt khúm núm cũng chẳng khác nào mình nịnh hắn. Lưu Tam liền ghi nhớ kỹ dáng vẻ của Lâm Quốc Trụ.

Lâm Quốc Trụ tất nhiên không nhớ nổi nhân vật này, nhíu mày hỏi: "Anh là?"

"A, tôi là Lưu Tam đây, Thư ký Lâm, tại đám cưới con trai Cục trưởng Cao, tôi từng mời rượu ngài." Lưu Tam cười đầy nịnh nọt.

Lâm Quốc Trụ "ồ" một tiếng, xua tay, rất độ lượng nói: "Xin lỗi bạn tôi một câu, quay về tiếp tục uống rượu của anh đi."

Lưu Tam cười khiêm tốn: "Vâng vâng, rượu này của tôi đúng là uống cao rồi, mở miệng toàn mùi hôi." Quay đầu lại cười bồi với Kiều Lợi Lợi: "Cô Tư Tư, xin lỗi. Cô đại nhân đại lượng."

Kiều Lợi Lợi hoảng hốt liên tục xua tay.

"Không làm phiền hai vị nữa. Hai vị cứ trò chuyện." Lưu Tam rất biết điều, lập tức cười bồi cáo lui. Ra khỏi cửa phòng bao, chỉ nghe tiếng "chát" một cái và tiếng con gái khóc, chắc là Lưu Tam tát cô nhân viên phục vụ kia một bạt tai.

Lâm Quốc Trụ nhíu mày: "Kẻ mạnh hiếp yếu, thứ gì thế này? Hôm nào thu dọn hắn."

Kiều Lợi Lợi lại nhìn người bạn học cũ vốn chẳng có gì nổi bật này với vẻ thẫn thờ, hồi lâu không nói gì.

Lâm Quốc Trụ cười nói: "Ngồi xuống đi. Đứng ngây ra đó làm gì?"

Kiều Lợi Lợi lập tức ném nỗi sầu muộn trong lòng ra sau đầu, mỉm cười giúp Lâm Quốc Trụ mở một chai bia, đưa cho cậu ta: "Bạn học cũ, tôi mời cậu một ly, cảm ơn cậu đã giải vây cho tôi. Cậu bây giờ oai phong thật đấy, nói đùa chút nhé, ngày xưa tôi lấy cậu thì tốt rồi. Khà khà." Vừa nói vừa cười khanh khách, khi tay chạm vào tay Lâm Quốc Trụ, móng tay khẽ cào vào lòng bàn tay Lâm Quốc Trụ. Trong lòng Lâm Quốc Trụ thở dài, ở đây lâu rồi, người ta luôn sẽ thay đổi, không ngờ ngọc nữ thanh xuân ngày trước vì cuộc sống mà trở thành bộ dạng bây giờ.

"Anh Tam gọi cậu là Thư ký Lâm, nói xem, đại thư ký như cậu quản lý cái gì?" Kiều Lợi Lợi đôi mắt hạnh long lanh dò hỏi.

Lâm Quốc Trụ cười gượng hai tiếng: "Mượn oai hùm thôi, tôi hiện là thư ký chuyên trách của Bí thư Đường Thành ủy." Đối với sự hiến dâng của phụ nữ, cậu ta cũng không biết là tư vị gì, uống một ngụm rượu lớn, giấu nỗi cô đơn xuống đáy lòng.

"Bí thư Đường, là ai, chẳng phải Bí thư Cổ sao?" Xem ra Kiều Lợi Lợi chẳng biết gì về cơ cấu quyền lực của Thành ủy, Ủy ban nhân dân thành phố, nhưng cũng không trách được, những người chật vật ở tầng đáy cùng thì ai có tâm trí đâu mà quan tâm đến những điều này.

Lâm Quốc Trụ cười nói: "Vài ngày nữa cậu chỉ nghe thấy Bí thư Đường thôi, quên Bí thư Cổ rồi!" Trong lòng cậu ta, cũng đang mong chờ ngày đó sớm đến.

Chiếc Santana xóc nảy, rẽ trái rẽ phải đi vào thôn Ải Khẩu, trấn Tiểu Đường, huyện Khoan Thành. Sau một đoạn đường núi gập ghềnh, Đường Dật bị xóc đến chóng mặt, cả người như muốn rời ra.

Quân Tử tắt máy, nhíu mày nói: "Bí thư, quay về sợ là phải đại tu."

Lưu Tồn của văn phòng xóa đói giảm nghèo đã nôn đến mức trong dạ dày không còn gì để nôn nữa, sắc mặt trắng bệch, xe vừa dừng lại liền dựa vào ghế sau thở hổn hển, bộ dạng như lúc nào cũng có thể ngất đi.

Dân trong thôn rất nhiều người chạy ra, vây quanh chiếc xe và những người bước xuống xe, cảm thấy hiếu kỳ và mới mẻ. Thôn Ải Khẩu cách thành phố An Đông khoảng 150 km, trong thôn chỉ có hơn ba mươi hộ dân với hơn hai trăm nhân khẩu, giao thông bất tiện, thông tin bế tắc, là một trong những ngôi làng nghèo nàn lạc hậu nhất của huyện tự trị Mãn tộc Khoan Thành.

Đường Dật không báo trước cho Huyện ủy, Ủy ban nhân dân huyện Khoan Thành, đi lại đơn giản, chỉ gọi Lưu Tồn của văn phòng xóa đói giảm nghèo theo, đến ngôi làng miền núi hẻo lánh ở Khoan Thành để điều tra nghiên cứu.

Vào thôn, qua người giới thiệu, Đường Dật đến nhà Bí thư chi bộ thôn Bác Tây Lặc. Đường Dật tự xưng thân phận là phóng viên, Bác Tây Lặc nói tiếng Hán rất lưu loát, giới thiệu tình hình của ngôi làng miền núi. Không có điện, uống nước thải ở mương sông, còn về hoa màu, ruộng đất trên sườn núi rất cằn cỗi, một năm chỉ có thể trồng ít ngô, hơn nữa vì núi cao trời lạnh, thu hoạch rất kém. May mà hạt giống do trạm nông nghiệp huyện cung cấp miễn phí, nếu không thì thu hoạch đó còn không đủ tiền mua hạt giống. Còn về trồng rau, núi cao đường xa, không có ai đến thu mua, tự mình mang ra ngoài bán cũng không đáng, tự mình ăn không hết, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó thối rữa một cách vô ích. Thu nhập bình quân đầu người toàn thôn chỉ khoảng 100 tệ, là một ngôi làng nghèo đúng nghĩa.

Đường Dật lại hỏi Bác Tây Lặc về ngôi làng miền núi nghèo khó hẻo lánh nhất. Bác Tây Lặc nói: "Người ở đây chúng tôi đều không giàu, nhưng nơi gian khổ nhất chắc phải kể đến Lương Sơn Câu. Ở sâu trong khe núi, nhưng nơi đó quá gian khổ, cán bộ địa phương cũng ít đến, chiếc xe nhỏ của các người có lẽ không lên nổi đâu."

Đường Dật khẽ gật đầu, ra khỏi nhà Bác Tây Lặc. Đường Dật hỏi Lưu Tồn: "Cậu thấy thế nào?"

Hồi lâu sau, Lưu Tồn sắc mặt mới có chút hồng hào, thở dài nói: "Tôi từng đến Lương Sơn Câu rồi, nơi đó chính là ngôi làng mà tôi nói cả nhà mặc chung một cái quần. Sự nghèo đói của ngôi làng miền núi hẻo lánh thế này không phải chúng ta cứ tùy tiện nghĩ cách là có thể giải quyết được, Bí thư Đường có đến xem cũng chẳng nhìn ra được gì đâu."

Đường Dật "ừ" một tiếng, "Vậy thì không xem nữa, nghỉ một lát rồi về An Đông. Cậu đã làm khảo sát toàn diện rồi thì hãy suy nghĩ kỹ đi, làm sao để những ngôi làng miền núi này nhanh chóng... Không nói là thoát nghèo, làm cho cuộc sống tốt hơn một chút, luôn làm được chứ? Dù là cần người cần vật, cần thành quả, chẳng phải Cục Lâm nghiệp có cây giống phù hợp trồng trên sườn núi sao? Cậu xem xem, có thể làm thí điểm ở đây không? Còn về vấn đề giao thông, nếu diện tích trồng đào lớn, dù dùng xe ngựa chở ra khỏi núi, bán rẻ cho huyện thành, vẫn hơn là để nó thối rữa đúng không?"

Lưu Tồn liên tục gật đầu. Có chút kinh ngạc, vốn tưởng Bí thư Đường nhất định sẽ đến ngôi làng nghèo nhất xem thử, đi cho có lệ ấy mà, không ngờ anh lại dứt khoát đồng ý về An Đông.

Ba người chậm rãi đi dạo ra đầu thôn, mấy đứa trẻ miền núi đang đùa nghịch chạy qua bên cạnh họ, một đứa trẻ đột nhiên "ai ối" một tiếng ngã xuống, Đường Dật liền cười nâng nó dậy, là một cô bé, chiếc áo bông quần bông hoa đã vá chằng vá chịt, mặt mũi lấm lem, nhưng nhìn ra là một cô bé thanh tú.

Cô bé có chút e thẹn vùng ra khỏi tay Đường Dật, Đường Dật cười hỏi: "Mấy tuổi rồi? Tên gì?"

"Đốn Châu, mười ba." Cô bé rụt rè trả lời, Đường Dật sững sờ, trông còn nhỏ hơn cả Bảo Nhi, nghĩ chắc là do cuộc sống gian khổ dẫn đến phát triển không tốt.

Đường Dật sờ sờ trên người, Quân Tử liền hiểu ý, nói: "Trên xe có xúc xích bánh mì, tôi đi lấy." Liền chạy nhanh về phía đầu thôn.

Đường Dật ngồi xổm xuống trò chuyện với Đốn Châu, nói chuyện vài câu, tâm trạng càng thêm nặng nề, trẻ con ở đây không được đi học, trường tiểu học gần nhất cũng cách mấy chục dặm, huống hồ học phí tiền sách dù chỉ vài chục tệ, nhưng đối với dân làng ở ngôi làng miền núi này mà nói, lại là một khoản chi phí khổng lồ.

Đốn Châu nhanh chóng nảy sinh hứng thú với cây bút trong túi áo của Lưu Tồn, đôi mắt nhỏ bé nhìn chằm chằm, nói: "Chú ơi, cháu biết viết chữ, chỉ là chưa dùng bút máy bao giờ."

Đường Dật giơ tay, Lưu Tồn bất lực đưa bút vào tay Đường Dật, Đường Dật vừa định đưa cho Đốn Châu, lại thấy bên cạnh chạy tới một bà thím quần áo rách rưới, kêu lớn: "Đốn Châu, mau lại đây, mau lại đây!"

Đốn Châu gọi tiếng mẹ, liền chạy tới, bà thím dắt tay Đốn Châu đi về nhà, vừa đi vừa nói: "Mau, rửa mặt cho sạch sẽ, lát nữa phải cười biết không?"

Đường Dật đứng dậy, nhìn cây bút máy trong tay, chán nản thở dài, quay đầu nói với Lưu Tồn: "Tặng tôi làm kỷ niệm đi."

Lưu Tồn khẽ gật đầu, nhưng lại nhìn vị Bí thư Thành ủy này đầy mới mẻ, người trẻ tuổi đều rất đa cảm nhỉ, biểu hiện trên người vị Bí thư trẻ tuổi tung hoành ngang dọc trong quan trường này, lại khiến anh ta thêm một loại mị lực khó tả.

Đường Dật và Lưu Tồn đi về phía đầu thôn, lại thấy đầu thôn vây quanh một vòng người, một người đàn ông béo và một người đàn ông gầy xem ra là người ngoài, đang nói gì đó với Bác Tây Lặc. Bên cạnh ba người, vây quanh một nửa vòng dân làng, nữ nhiều nam ít, mấy cô bé mười mấy tuổi đang khóc nức nở, cha mẹ bên cạnh an ủi. Ngoài ra còn có mấy người phụ nữ hai ba mươi tuổi đang nói cười hớn hở, bên cạnh đó, chính là dân làng xem náo nhiệt.

Quân Tử đi đến bên cạnh Đường Dật, nói khẽ: "Là bọn buôn người."

Đường Dật khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn Lưu Tồn, Lưu Tồn thở dài, nói: "Là hủ tục ở đây, con gái không ai muốn ở lại trong khe núi, đều hy vọng gả ra ngoài để có cuộc sống tốt đẹp. Hàng năm đều có một số kẻ buôn người phương Bắc thông qua người giới thiệu đến vùng núi gần đây để chọn con gái, phần lớn gả đến nông thôn vùng Trung bộ, dáng vẻ xinh xắn có thể bán được mấy ngàn tệ, người lớn tuổi hơn là góa phụ hoặc xấu xí thì một hai ngàn cũng có, nhưng rơi vào tay đám dân làng này thì chẳng được bao nhiêu tiền."

Đang nói chuyện, liền thấy mẹ Đốn Châu dắt Đốn Châu chạy tới, chen vào đám đông. Tên buôn người béo ục ịch nhìn thấy Đốn Châu mắt liền sáng lên, giơ tay véo vào mặt Đốn Châu, cười hì hì lộ ra hàm răng vàng khè: "Con này được!"

Đốn Châu khóc lên, mẹ Đốn Châu dỗ dành nó: "Ngoan, đừng khóc, đi theo họ, ăn ngon mặc đẹp."

Đường Dật hừ một tiếng, nhìn Lưu Tồn một cái, trên mặt đã đầy vẻ trách móc. Lưu Tồn vội giải thích: "Tôi chỉ là nghe nói thôi, chưa tận mắt nhìn thấy, nghe nói các cơ quan chính quyền ở đây đánh đấm việc buôn bán người vẫn rất tận tâm tận lực."

Đường Dật hiểu, không xóa đói giảm nghèo thì hiện tượng này rất khó dứt điểm. Nhìn đám đông hỗn loạn, nhất là nhìn thấy nụ cười trên mặt một số cô gái, Đường Dật trong lòng vô cùng nặng nề.

Quân Tử chen vào, nói với Bác Tây Lặc: "Làm thế này là vi phạm pháp luật cậu không biết sao?"

Người đàn ông béo lườm một cái, trầm mặt nói: "Mày là thằng nào?"

Bác Tây Lặc kéo kéo tay áo người đàn ông béo, nói: "Là phóng viên mà tôi nói đấy." Người đàn ông béo hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Quân Tử nói: "Ông đây đường đường chính chính làm môi giới hôn nhân. Mày quản được à? Chiếc xe cà tàng bên ngoài kia là của mày đúng không, nói cho mày biết, nói năng cẩn thận chút, đi đường cũng cẩn thận vào."

Đường Dật lúc này đã đi đến bên cạnh Đốn Châu, xoa xoa đầu nhỏ của cô bé, quay đầu nói với người đàn ông béo: "Nó mới mười ba tuổi, ông muốn giới thiệu cho ai?" Đốn Châu lập tức trốn sau lưng Đường Dật.

Người đàn ông béo chửi bới: "Mẹ nó hôm nay đúng là xui xẻo, ông đây đưa nó đi học mấy năm thì sao nào? Tiểu Cao, bắt mấy thằng này lại trước, tao thấy mấy đứa này rất khả nghi!"

Tên gầy Tiểu Cao xem ra là kẻ tùy tùng. Vậy mà giơ tay lấy ra một chiếc còng số 8 sáng loáng từ phía sau thắt lưng. Lại từ trong túi lấy ra một chiếc băng đỏ buộc trên cánh tay, "Liên phòng".

Đường Dật liền cười, quay đầu lại nhìn Lưu Tồn một lần nữa, sắc mặt Lưu Tồn có chút xấu hổ, biết Bí thư Đường là hỏi mình, đây là cơ quan chính quyền tận tâm tận lực đánh đấm việc buôn bán người mà cậu nói đấy à?

Tên gầy chỉ vào mấy người Đường Dật, chửi bới nói: "Đều ngồi xuống. Ôm đầu. Tao là Liên phòng trạm cảnh sát thị trấn, ngồi xuống!" Bước đến muốn bắt Đường Dật. Tay vừa vươn ra, đã bị Quân Tử tóm lấy, sau đó dùng sức vặn mạnh, "rắc" một tiếng khớp xương giòn tan, tên gầy kêu thảm một tiếng, lại bị Quân Tử cho một cước vào bụng dưới, lập tức ngồi bệt xuống đất lăn lộn, không dậy nổi nữa.

Sắc mặt tên béo thay đổi, mắng: "Mẹ kiếp chúng mày muốn tạo phản à?"

Quân Tử nhặt chiếc còng số 8 trên đất, bước đến một cước, tên béo ôm bụng dưới ngồi xổm xuống, Quân Tử vô cùng dứt khoát vặn tay hắn ra sau còng lại.

Dân làng kinh ngạc nhìn cảnh này, không biết phản ứng thế nào, Bác Tây Lặc trừng mắt nói: "Này, các người làm gì thế, phóng viên cũng không thể làm càn chứ?"

Một số dân làng cũng ồn ào theo, mẹ Đốn Châu cũng ở trong đó, từ sau lưng Đường Dật kéo Đốn Châu ra, quát Đường Dật: "Các người làm gì mà đánh Tiểu Ngũ, nó lại không làm việc xấu!"

Quân Tử trừng mắt: "Hét cái gì mà hét, còn hét nữa còng hết cả lũ chúng mày lại!"

Dân làng tận mắt thấy người trong mắt họ rất có thế lực bị Quân Tử ba chân bốn cẳng đánh thành đầu heo, lại thấy Quân Tử trừng mắt hung thần ác sát, lập tức mọi người im bặt như ve sầu mùa đông.

Người đàn ông béo lấy lại hơi, chửi bới: "Mẹ kiếp, mày biết tao là ai không? Mau thả tao ra, không thì ông đây cho chúng mày biến mất khỏi Khoan Thành."

Đường Dật liền cười, nói với Quân Tử: "Dẫn hắn đi gọi điện thoại gọi người."

Quân Tử túm gáy tên béo, đi về phía ngoài thôn, điện thoại của Đường Dật để trên xe, nhưng ở đây không có tín hiệu, sợ là phải chạy ra mười mấy dặm mới có tín hiệu yếu ớt.

Đường Dật lấy thuốc lá ra, lấy vài điếu, một điếu ném cho Lưu Tồn, một điếu ném cho Bác Tây Lặc.

Lưu Tồn vội giúp Đường Dật châm thuốc, bên kia Bác Tây Lặc nhìn thấy chữ trên bao thuốc, hít sâu một hơi lạnh, dù sao ông ta cũng từng thấy chút thế diện, biết thuốc lá Trung Hoa là một loại thuốc rất đắt đỏ, một bao sợ là bằng thu nhập một năm của hộ nghèo trong thôn.

Đường Dật cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ hút thuốc, một số dân làng liền dần dần tản đi, nhưng cũng có ba năm người chờ xem náo nhiệt. Mẹ Đốn Châu muốn kéo Đốn Châu về nhà, Đốn Châu lại vùng ra, chạy đến bên cạnh Đường Dật, hiếu kỳ nhìn Đường Dật nhả vòng khói.

Đường Dật cười cười, ngồi xổm xuống, hỏi: "Đốn Châu, có muốn đi học không?"

"Muốn!" Trong mắt Đốn Châu đầy khao khát.

Đường Dật gật đầu: "Chú hứa với cháu, ngay lập tức sẽ xây cho các cháu một ngôi trường tiểu học Hy Vọng, để các cháu ai cũng có sách đọc được không?" Đốn Châu vỗ tay hoan hô, bên kia mẹ Đốn Châu bĩu môi: "Gạt con nít! Đốn Châu, lại đây, đừng chơi với kẻ nói khoác." Vì uy thế vừa nãy của Quân Tử, nên không dám lại gần những người ngoài này.

Đốn Châu quay đầu nói: "Mẹ, chú này là người tốt, không lừa người đâu."

Đường Dật xoa đầu cô bé. Quay đầu nói với Lưu Tồn: "Nghèo đói tạm thời không thể xóa bỏ, nhưng ít nhất phải cho những đứa trẻ miền núi này nhìn thấy thế giới bên ngoài, xóa bỏ sự ngu muội lạc hậu, mới có thể thực sự xóa bỏ nghèo đói."

Lưu Tồn khẽ gật đầu, liền suy nghĩ chắc ngôi trường tiểu học Hy Vọng này của Bí thư Đường lại phải lấy từ quỹ xóa đói giảm nghèo ra rồi, cũng chẳng sao, một ngôi trường tiểu học Hy Vọng tối đa hai mươi vạn, mà nhìn số lượng trẻ em ở ngôi làng miền núi này và các ngôi làng lân cận, quy mô trường cũng không cần quá lớn. Mấy vạn tệ là đủ, chỉ là lực lượng giáo viên không dễ giải quyết, nhưng nếu Bí thư Đường lên tiếng cho các giáo viên đến dạy ở làng miền núi sự ưu tiên đặc biệt, ví dụ như dạy năm năm có thể sắp xếp việc làm cho con cái, sợ là những giáo viên kia sẽ đổ xô đến.

Đường Dật lại nói: "Chủ nhiệm Lưu. Sau khi về, cậu cùng Đoàn thanh niên, Cục giáo dục và các ban ngành liên quan khảo sát thực tế đi, không chỉ ngôi làng miền núi này, cũng không chỉ những ngôi làng nghèo nàn của Khoan Thành, phải khảo sát nghiêm túc những ngôi làng miền núi mà lực lượng giáo viên của An Đông chúng ta không đáp ứng được, lập một kế hoạch, xem bao nhiêu ngôi trường tiểu học Hy Vọng có thể giải quyết được vấn đề khó khăn khi đi học của trẻ em miền núi."

Lưu Tồn sững sờ. Cái này, sợ là không có ba bốn mươi ngôi trường tiểu học Hy Vọng thì không làm được, đó có thể là một khoản tiền khổng lồ, hiện nay quỹ xóa đói giảm nghèo An Đông nhận được từ Tỉnh ủy hàng năm khoảng hai trăm vạn, quỹ xóa đói giảm nghèo một năm cũng không đủ cho Bí thư Đường làm càn thế này à?

Đường Dật nhìn thấy vẻ khó xử trên mặt Lưu Tồn, xua tay: "Tiền và lực lượng giáo viên tôi sẽ nghĩ cách, không động đến quỹ xóa đói giảm nghèo của cậu đâu." Nếu không thể moi được vốn từ những tập đoàn đó, thì tự mình bỏ tiền túi ra là được. Đường Dật không có ý định làm đấng cứu thế, sẽ không đi rải tiền khắp nơi để hỗ trợ trẻ em nghèo. Dù sao nhiều việc không phải nói cậu hỗ trợ chút tiền là có thể thay đổi được gì. Nhưng đã là phạm vi mình có thể kiểm soát, có thể bỏ chút tiền làm chút việc tốt, trong lòng luôn sẽ an lạc hơn.

Ánh hoàng hôn dần lặn xuống, dân làng đều đã tản đi, đầu thôn chỉ còn lại Bác Tây Lặc, Đường Dật, Lưu Tồn, và Đốn Châu. Tên nhân viên liên phòng sau khi hồi sức, cũng sớm chạy mất.

Đường Dật cười hì hì chơi trò chơi với Đốn Châu. "Oẳn tù tì", thua thì bị búng trán, cô bé Đốn Châu bị Đường Dật búng đến nhe răng trợn mắt, nhưng cứ cười không ngừng.

Ngay lúc này, từ xa mấy chiếc xe xóc nảy chạy tới, đến đầu thôn dừng lại, cửa xe mở ra, Bí thư Huyện ủy Lý của huyện Mãn Thành, Huyện trưởng Lưu của chính quyền cùng một đám lãnh đạo Huyện ủy vội vã xuống xe. Trên xe cảnh sát, lại là Cục trưởng Chu của Cục công an huyện Mãn Thành mặt đầy kinh hoàng, Quân Tử và tên béo cũng xuống từ xe cảnh sát, tên béo đã mặt xám như tro, nghĩ chắc đã biết thân phận của Đường Dật.

Đường Dật đứng vững, sắc mặt dần trở nên nghiêm nghị. Bác Tây Lặc lại nhận ra Bí thư Huyện ủy và Huyện trưởng, kinh kinh ngạc đón lấy (đón lấy), họ lại căn bản không thèm để ý đến ông ta, cả nhóm người đi đến bên cạnh Đường Dật, tuy trong lòng trống ngực đập liên hồi, Bí thư Lý và Huyện trưởng Lưu vẫn cứng đầu cứng cổ chào hỏi Đường Dật. Đường Dật bắt tay với họ, ngay sau đó cười cười, nói: "Các người ở đây thú vị thật đấy, cơ quan công an bảo vệ cho bọn buôn người, hay lắm!"

Bí thư Lý và Huyện trưởng Lưu mặt đầy xấu hổ, há miệng viết kiểm điểm, Cục trưởng Chu càng liên tục lau mồ hôi trên trán. Quân Tử ghé vào bên cạnh Đường Dật, nói: "Đều điều tra rõ rồi, chủ mưu là em vợ của Phó huyện trưởng thường trực Dương của Khoan Thành, lúc Phó huyện trưởng Dương làm Bí thư trấn ở trấn này hắn đã bắt đầu buôn bán phụ nữ, một số đúng là bị bán đến nông thôn vùng Trung bộ, một số bị bán vào các tụ điểm giải trí ở các thành phố lớn làm tiếp viên."

Đường Dật hừ lạnh một tiếng, nói với Bác Tây Lặc: "Nghe thấy chưa? Gọi dân làng đều đến nghe đi!"

Bí thư Huyện ủy và Huyện trưởng đều đang cúi đầu chịu phạt, Bác Tây Lặc thấy thế trận này, nào dám nói không, vội chạy nhỏ người đi thông báo dân làng, chẳng mấy chốc đầu thôn đã tụ tập một vòng người.

Quân Tử đẩy tên béo một cái, tên béo cúi đầu ủ rũ thú nhận, kể lại số phận của những người phụ nữ bị hắn dẫn đi, dân làng nghe xong giận dữ bất bình, liên tục mắng chửi, mẹ Đốn Châu càng lao tới cào cấu tên béo, khóc lóc nói: "Mày lừa người! Con gái lớn của tao đâu! Trả con gái lớn cho tao!" Tên béo bị cào mặt đầy hoa, nhưng không dám né tránh.

Mấy cảnh sát vội vàng duy trì trật tự, kéo mẹ Đốn Châu ra.

Đường Dật thở dài, nhíu mày nhìn đám lãnh đạo Huyện ủy này, nói: "Ngày mai tôi nghe kết quả xử lý." Quay người đi về phía chiếc Santana ngoài thôn, Lưu Tồn và Quân Tử theo sau, cả một đám cán bộ đen ngòm cũng vội vã tiễn anh.

Đường Dật lên xe Santana, túi quần bị cộm lên, giơ tay, lại là cây bút máy kia, không khỏi quay đầu nhìn về phía đầu thôn, lại thấy trong đám đông, đôi mắt đen láy của Đốn Châu đang nhìn chằm chằm vào mình. Đường Dật cười cười, đẩy cửa xe xuống xe, vẫy tay với Đốn Châu: "Lại đây!"

Đốn Châu vui mừng khôn xiết chạy tới, Đường Dật ngồi xổm xuống, nhét cây bút máy vào tay nó, nói: "Tặng cháu đấy."

"Học tập tốt, ngày ngày tiến bộ!" Đường Dật xoa đầu nhỏ của Đốn Châu, quay người lên xe, chiếc Santana kéo theo một luồng bụi, đi xa.

Đốn Châu nắm chặt cây bút máy, nhìn chiếc xe nhỏ dần dần biến thành một chấm đen, rồi chậm rãi biến mất.

Mẹ Đốn Châu lau nước mắt, vẫn đang nguyền rủa tên béo, Bí thư Lý lại ôn tồn khuyên nhủ: "Yên tâm, việc của chị gái Đốn Châu, chúng tôi nhất định sẽ toàn lực xử lý, nhất định sẽ tìm chị gái Đốn Châu về!"

Bí thư Lý là một kẻ cáo già quan trường, thấy Đường Dật tặng Đốn Châu cây bút máy, suy nghĩ biết đâu sau này Bí thư Đường thị sát làng miền núi còn nhớ cô bé này, liền hỏi Bác Tây Lặc, mới biết người phụ nữ khóc lóc kia chính là mẹ cô bé, liền vội xán lại bày tỏ thái độ, vạn nhất Bí thư Đường sau này quay lại, biết mình làm việc thực sự, luôn sẽ có ấn tượng tốt với mình.

Mẹ Đốn Châu lại không biết Bí thư Lý là ai, Bác Tây Lặc nhíu mày với cô ta nói: "Còn không mau cảm ơn Bí thư Lý!"

Mẹ Đốn Châu mắt đỏ hoe cảm ơn, Bí thư Lý thái độ hòa nhã liên tục xua tay, nhìn Đốn Châu suy nghĩ xem mình có nên làm người bảo trợ cho nó không, nghĩ một lát thấy không hay, sẽ khiến Bí thư Đường cảm thấy mình quá cố ý, hiệu quả ngược lại không đẹp.

Huyện trưởng Lưu lại có ý nghĩ khác, Phó huyện trưởng thường trực Dương sau khi bị treo lên, vị trí Phó huyện trưởng thường trực vẫn chưa định, lần này Phó huyện trưởng Dương sợ là không thể lật mình nữa rồi, mình lại phải nhân cơ hội đề bạt người của mình ngồi vào vị trí này, liền suy nghĩ là đi vận động ở Bộ trưởng tiền của Thành ủy, hay trực tiếp tìm Bí thư Tề, tuy nhiên nghe nói hiện tại Bí thư Đường nói chuyện cũng rất có trọng lượng, nhưng nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng của Bí thư Đường lúc nãy, lắc đầu, thôi bỏ đi, nhìn cái là biết vị Bí thư trẻ tuổi này không dễ nói chuyện.

Trong chiếc Santana xóc nảy bất thường, Đường Dật lắng nghe báo cáo của Quân Tử, trong lòng lại dần dần có tính toán. Người thân của Bí thư trấn buôn người mấy năm, Bí thư trấn đó không ngó ngàng gì, thậm chí còn có sự che chở nhất định, cán bộ như vậy lại quan vận hanh thông, được đề bạt từng bước, Phó huyện trưởng, Phó huyện trưởng thường trực. Xem ra, Ban tổ chức cán bộ khảo sát nhân sự không quá tận tâm tận trách, có phải nên châm thêm lửa cho Ban tổ chức cán bộ không nhỉ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:171
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.