Truất Long

Lượt đọc: 1553 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Lương Thương Hành (9)

❊ ❊ ❊

Một hồi giai thoại chốn giang hồ kết thúc tốt đẹp, ngay khi vài chục kỵ sắp sửa lên ngựa chuẩn bị đi đêm, Lý Xu chợt ngoảnh đầu, dừng bước dưới gốc cây, rồi nhìn xa xa về phía Đông Nam.

“Là tuần kỵ Cẩm Y của Đài Tĩnh An!”

Giây lát sau, Từ Thế Anh mắt sắc cũng nhận ra manh mối, rồi vẫn mỉm cười. “Cẩm Y xuất tuần, trong đó nhất định có một vị Hồng đới tử Tuần kiểm tọa trấn, một hai vị Hắc đới tử Ti kiểm hoặc Phó tuần kiểm… Lý tiên sinh, Hùng đại ca, chúng ta phải làm sao?”

“Sợ hắn làm gì?!”

Hùng Bá Nam chắp tay sau lưng, cười lạnh một tiếng. “Hồng đới tử giao cho ta, Tiểu Từ ngươi đối phó Hắc đới tử, chúng ta đông người, áp đảo bọn chúng, tuyệt không để tiên sinh xảy ra chuyện!”

“Đâu cần phải thế!” Lý Xu liếc nhìn Trương Hành đã dắt ngựa ngồi lại dưới gốc cây, vận khí như thường, bình tĩnh đáp. “Chỉ chừng này người, không thể nào nhắm vào ta mà đến, hẳn chỉ là trùng hợp… Chuẩn bị sẵn sàng, đợi bọn họ đến. Nếu họ không gây chuyện, ta cũng không gây chuyện, nhưng nếu bọn họ động thủ trước thì đừng trách chúng ta.”

Hùng, Từ hai người lập tức gật đầu.

Riêng Trương Hành, nhớ lại chuyện mình giết người, lúc này lại nghe Lý Xu phân tích, hơi đoán ra đôi chút, bất giác khẽ nhíu mày, định tĩnh lặng xem tình hình thay đổi ra sao – thật sự nếu là chuyện mình gây ra, cũng không để người ta phải chịu oan ức vô ích, nhưng chỉ sợ kẻ gặp xui xẻo không phải bên này, lúc đó lại phải mang ơn người ta nữa.

“Tuần kiểm!”

Hồ Ngạn từ xa nhìn thấy đầu người nhấp nhô trên bờ sông, có người đang bày trận nghênh đón, bèn lập tức thỉnh thị cấp trên bên cạnh. “E rằng có đến hai ba chục người, ba bốn chục con ngựa. Đông Cảnh là đất cũ của Đông Tề, về với triều đình chưa được mấy mươi năm, xưa nay lòng người không phục. Hào khách giang hồ, cường hào địa phương cũng đều xưa nay bất chấp pháp luật. Chúng ta ít người, có nên tạm lánh một chút, cẩn thận ứng phó chăng?”

“Tiến lên xem sao.”

Nữ Tuần kiểm không chút do dự liền quyết đoán. “Chúng ta là tuần kỵ Cẩm Y do Đài Tĩnh An phái ra, chuyên tuần sáu quận phía bắc Đông Cảnh. Hiện đang ở trong địa phận Tế Châu, có quyền chuyên quyết, chỉ có lũ giặc cần tránh chúng ta, làm gì có chuyện chúng ta tránh né bọn giặc?”

Hồ Ngạn lập tức không nói thêm lời nào, mà cùng Bạch Hữu Tư nhanh chóng kéo giãn khoảng cách cưỡi ngựa. Phía sau, chỉ chừng hơn mười kỵ binh cũng lập tức ăn ý tản ra, kết thành trận hình chữ Nhân ngược, rồi tốc độ ngựa không giảm. Đến khi cách bờ sông trăm bước, mới đột ngột ghìm cương. Bọn tuần tốt Cẩm Y cũng theo đà thúc nhẹ ngựa tản ra hai bên, giữa cánh đồng hoang giữ vững tư thế áp bức nửa bao vây.

Ngay sau đó, Bạch Hữu Tư lại mang theo Hồ Ngạn, Tần Bảo, trực tiếp xuống ngựa, đi về phía mấy gốc đại thụ trên bờ sông.

“Bọn ta đây là lương dân, vừa mới qua sông, nghỉ ngơi chốc lát, chuẩn bị lên đường đi thăm người thân, không hiểu các vị đại nhân Đài Tĩnh An vì cớ gì ngăn cản?” Dưới tàng cây trên bờ, Từ Thế Anh mặt mày tươi cười, hiên ngang bước ra, từ trên cao nhìn xuống hỏi. “Quyền hành quốc gia trong tay các vị đại nhân là dùng như vậy sao?”

“Là Từ Đại Lang Tào Châu!”

Tần Bảo vừa liếc mắt nhìn, lập tức cúi đầu, nói nhỏ bẩm báo sau lưng Bạch Hữu Tư. “Nhà hắn là đại địa chủ số một Tào Châu, cha hắn…”

Từ Thế Anh mắt tinh tai cũng tinh, nghe đến đây liền cười tiếp: “Chẳng phải là Tần Nhị Lang Đăng Châu sao? Lần trước từ biệt ở võ quán Đăng Châu chưa đầy nửa năm, đã đầu nhập Đài Tĩnh An rồi? Sao không cấp cho ngươi một bộ Cẩm Y vậy?”

“Tần công tử là vì công án tạm thời đi theo.” Bạch Hữu Tư đã bước lên bờ, dừng bước, lời lẽ bình tĩnh, thần sắc không đổi. “Còn Từ Đại Lang Tào Châu, cũng là người có tên trong sổ của Đài Tĩnh An. Cha hắn thích nhất giả vờ thật thà, hắn thích nhất giả vờ vô lại, đúng là một tên tọa địa hổ số một số hai Tào Châu… Ta phụng mệnh tuần kiểm sáu quận Đông Cảnh lần này, sao lại không biết chứ?”

Từ Thế Anh dời ánh mắt lên mặt đối phương, rồi lại di chuyển đến cái Chu Thụ trên người nàng, cuối cùng hơi biến sắc, nhưng vẫn gượng cười đối đáp: “Túc hạ chẳng lẽ chính là vị thiên kim của Cát An Hầu kia? Vị nữ Tuần kiểm Chu Thụ duy nhất trong Đài Tĩnh An?”

Bạch Hữu Tư không nói phải trái, trực tiếp vượt qua Từ Thế Anh, chắp tay cầm kiếm mà đứng. Ánh mắt nàng quét qua đám đông, xoáy một vòng trên người Trương Hành – kẻ trông lạc lõng nhất – rồi cuối cùng lại dừng trên người vị Lý Xu Lý tiên sinh kia.

“Tư Tư đấy ư?” Cũng đúng lúc này, Lý Xu bỗng nhiên thẳng thắn tiến lên, rồi buông lời kinh ngạc. “Ta là Lý Xu ở Tây Kinh Đại Hưng, vừa là thế giao nhà ngươi, cũng là bạn thân của cha ngươi, hãy còn nhớ năm ngươi lên ba, nhà ngươi sắp dời về Đông Đô, có bày tiệc ở Định Xuân viên, ta còn từng bế ngươi. Đợi đến khi ngươi mười hai tuổi bái vào Tam Nhất chính giáo, theo Xung Hòa đạo trưởng học võ, ta cũng vừa hay có mặt. Không ngờ hôm nay lìa quê bỏ xứ, lại để chú cháu ta gặp nhau bên đường…”

Lúc nghe thấy tên đối phương, những người khác hãy còn mơ hồ, riêng phó tuần kiểm Hồ Ngạn, vốn nãy giờ vẫn đang nhìn chằm chằm Hùng Bá Nam giằng co, lúc này lại như bị sét đánh trúng, đột ngột ngoảnh sang, rồi sau đó càng nhìn Lý Xu chòng chọc không rời.

“Đã gặp thế thúc.” Một lát sau, Bạch Hữu Tư rốt cuộc cầm kiếm thi lễ, vẻ bình tĩnh. “Cháu gái vừa rồi còn tưởng mình nhận nhầm người, chỉ là thế thúc không ở Tây Kinh an dưỡng, sao lại đến chốn này?”

“Đến thăm người thân, hỏi thăm bằng hữu.” Lý Xu nói năng ung dung.

“Bằng hữu thân thích của thế thúc hẳn cũng là bằng hữu thân thích của Tư Tư, không biết cụ thể là vị nào?” Bạch Hữu Tư hỏi dồn ngay.

“Tư Tư hiểu lầm rồi.” Lý Xu vẫn thản nhiên. “Ngươi cũng biết, tổ tiên Lý thị Tây Kinh chúng ta xuất thân từ đất Liêu, Bắc Hoang… Ta chuyến này là định lên Bắc Hoang thăm hỏi tông tộc huyết mạch, chỉ là đường sá xa xôi, ta một kẻ văn nhược thư sinh, không chịu nổi đường trường, cho nên mới đến Đông Cảnh lục quận này trước, tìm mấy vị hào kiệt như Từ Đại Lang, thỉnh họ hộ tống đôi chút, rồi sau mới tiện xuất hải bắc thượng, cầu lấy bình an suốt chặng.”

“Nói như vậy, té ra là cháu gái ta lỗ mãng rồi.” Bạch Hữu Tư tựa hồ nghĩ ngợi, rồi bỗng hỏi đến một vấn đề nhạy cảm. “Bất quá thế thúc, chuyến đi này của thế thúc, lẽ nào không bị phản quân ngăn trở ở chỗ Đông Đô sao?”

“Phản quân?” Lý Xu làm ra vẻ không hiểu.

“Không sai.” Bạch Hữu Tư nhìn chằm chằm đối phương, chậm rãi nói. “Triều đình phát hai mươi vạn tinh nhuệ lại chinh Đông Di, kết quả vị tiền Thượng Trụ Quốc Dương Thận đang cai quản hậu cần toàn quân bỗng nhiên mưu nghịch ở Biện Lương, liên hiệp với thái thú năm châu Trịnh Châu, Lê Dương, Đông Quận, Hoài Dương, Lương Quận cùng một lượt, trước cắt đứt quân lương, sau đánh Đông Đô. Tuy triều đình chỉ tốn hai mươi bảy ngày đã nhanh chóng bình định phản loạn, nhưng vì việc này, tiền tuyến cơ hồ toàn quân bị diệt, mà khu vực phúc địa Tam Hà quanh Đông Đô và vùng Hoài Thượng xa hơn, tổng cộng mười bảy quận đều bị binh loạn… Việc lớn như vậy, thế thúc từ Tây Kinh sang đây, lẽ nào hoàn toàn không hay biết gì sao?”

Những người còn lại đều còn đang lặng thinh, Trương Hành đang dắt ngựa đứng xem náo nhiệt bỗng nhiên nét mặt trở nên sinh động hẳn lên, rồi nhìn chằm chằm hai người đang nói chuyện.

“Lại có chuyện ấy sao?” Lý Xu lập tức xòe tay trên lưng ngựa, ra vẻ cảm khái. “Ta là từ Tấn Dương vòng qua Hồng Sơn mà tới đây, thật sự không biết.”

“Thì ra là thế.” Bạch Hữu Tư gật đầu, đồ cùng chủy kiến (cháy nhà mới lộ mặt chuột). “Vậy thế thúc nhất định cũng không biết, Dương Thận sau khi khởi sự từng mượn danh thế thúc, đối ngoại tuyên bố thế thúc là mưu chủ trong mạc phủ của y… và sau khi bị bắt đã nói với gia phụ rằng, hận không theo sách của thế thúc, chuyên tâm hướng đông, lấy lương thảo trong tay cùng uy danh trong quân lúc sinh thời của cha y làm vốn, dễ dàng thu phục hai mươi vạn tinh nhuệ tiền tuyến, rồi chiếm cứ ba mươi quận Đông Cảnh, Trung Nguyên, lại lấy hai mươi quận Hà Bắc, lúc ấy lòng người lay động, thiên hạ dễ dàng có thể đồ được, trái lại bị Đông Đô cùng bệ hạ làm mê mắt.”

Lời đến đây, dường như song phương chẳng còn đường xoay chuyển. Hùng Bá Nam cùng Hồ Ngạn đều đưa tay đè lên binh khí bên hông, tùy tùng hai bên cũng đều căng thẳng. Ngược lại Từ Thế Anh, tuy tuổi trẻ, vẫn cứ tươi cười tự nhiên, nhìn quanh bốn phía, hệt như một đứa trẻ mãi không lớn. Đến khi y bất giác trông thấy Trương Hành đang lạnh lùng nhìn sang bên này, lại còn cười khan một tiếng.

“Dương Thận người này, ta chỉ cho rằng y ngoài mạnh trong yếu, ham mưu mà kém quyết đoán, không ngờ lại còn có tấm lòng tiểu nhân này, đến chết còn muốn chia rẽ ly gián.” Lý Xu than ngay tại chỗ. “Bất quá, nhà chúng ta hai họ đời đời thân thiết, tôn phụ với ta thực khác nào huynh đệ ruột thịt, hẳn sẽ không để ta chịu oan ức… Bằng không, văn thư hải bổ đáng lẽ đã phải ban xuống rồi mới phải?”

Bạch Hữu Tư lặng thinh không nói câu nào.

Lý Xu vuốt râu hỏi dồn một câu: “Hiền chất nữ có văn thư hải bổ không?”

Bạch Hữu Tư chậm rãi lắc đầu.

“Đã vậy, ta không làm lỡ việc công của hiền chất nữ nữa.” Lý Xu thấy thế, hơi chắp tay, rồi bất ngờ lướt qua, đến bên cạnh dắt một con ngựa, sau đó thúc ngựa vượt qua đối phương, một mình tiến lên phía trước.

Hùng, Từ hai người thấy vậy, một kẻ lạnh lùng, một kẻ cười khẩy, cũng làm theo y hệt, mỗi người lên ngựa, hiên ngang xuất phát. Ngay sau đó, vài chục kỵ sĩ phía sau vào vị trí, cũng chậm rãi bám sát, liền từ hai bên Bạch Hữu Tư, Tần Bảo và Hồ Ngạn từ từ vượt qua.

Mười mấy kỵ sĩ cẩm y bên đường cùng nhìn vào giữa, Hồ Ngạn lại càng mắt sáng rực, nhưng Bạch Hữu Tư vẫn không hề lên tiếng.

Cho đến khi hai đoàn người ngựa giao thoa hoàn tất, vị nữ tuần kiểm trẻ tuổi này mới quay đầu ngựa, hơi chắp tay ra hiệu: “Thế thúc chuyến này đến Bắc Hoang, sóng gió hiểm ác, mong hãy nhớ đến phong vật quê nhà, thượng lộ bình an.”

“Hiền chất nữ cũng vậy.” Lý Xu dừng ngựa nhìn lại, giọng nói xa xăm. “Đợi gặp được cha con, thay ta chuyển một câu… Cứ nói thiên hạ rối ren, như phế nhân như ta đây cam chịu thua cuộc, tự nguyện lưu lạc giang hồ, cũng chẳng có gì đáng so đo. Nhưng hạng người trí tuệ như ông ấy, đứng trong triều đình, nếu không thể hảo sinh phò tá minh quân, khiến thiên hạ được an định trở lại, e rằng sau này sẽ bị người trong thiên hạ xem thường mất thôi.”

Nữ tuần kiểm gật đầu, vẫn không hề tỏ vẻ thất sắc hay luống cuống.

Nhưng ngay khi mọi người đều cho rằng bụi đã lắng xuống, bỗng có người mở miệng:

“Lý tiên sinh xin dừng bước!”

Mọi người quay đầu nhìn theo tiếng, hóa ra là tên lính tan tác bị tất cả bỏ quên khi nãy, lúc này đang dắt hai con ngựa đi tới. “Hai con ngựa này, ta e mình không nhận nổi, mời tiên sinh và Từ Đại Lang đem đi!”

Hùng Bá Nam lập tức sa sầm mặt, Từ Đại Lang cũng khó mà không ngượng ngùng.

Chỉ có Lý Xu, vẫn mặt không đổi sắc: “Hảo hán này vì việc quân quốc mà giận ta sao?”

“Không có chuyện đó.” Trương Hành trực tiếp dắt ngựa lướt qua bên cạnh nữ tuần kiểm, đến trước mặt Lý Xu, lời lẽ ung dung. “Việc quân quốc đại sự, mây gió biến ảo, nếu thực sự muốn oán, người đáng oán nhiều lắm, ta có gì để oán trách các hạ chứ? Hơn nữa, vạn sự vạn vật lấy con người làm gốc, rõ ràng các hạ hiểu đạo lý này hơn cái tên Dương Thận kia…”

“Hay một câu lấy con người làm gốc!” Nghe được lời này, Lý Xu nhịn không được ngửa mặt lên trời thở dài, tiếng vang cả vùng đồng. “Đến một tên chính tốt trong Trung Lũy quân còn hiểu đạo lý này, đáng tiếc thay, bao nhiêu vương công quý tộc Quan Lũng, chí lớn tài hèn, lại hồn nhiên bất giác! Rõ ràng mấy chục năm trước còn khí thế nuốt trôi muôn dặm như hổ!”

“Đã không oán, cớ sao lại trả ngựa?” Hùng Bá Nam nghe vậy càng sốt ruột, nhịn không được chen vào.

“Ta là người sống, đương nhiên có thể không oán.” Trương Hành quay đầu nhìn về phía gốc cây, bình tĩnh nhìn thẳng vào người này. “Nhưng người bạn đó của ta, lúc sống vốn là đồ hỗn hào ngay thẳng, nay đã chết rồi, cũng chẳng tiện hối cải học hành gì nữa, trong lòng e là sẽ oán đấy… Ta sợ hắn không muốn ngồi lên con ngựa Lý tiên sinh cho.”

Lý Xu liên tục lắc đầu, rồi lại gật đầu, trực tiếp thúc ngựa phóng đi.

Hùng Bá Nam nhất thời tức giận, nhưng cũng chỉ quất một roi vào không khí, rồi vội vàng theo sau.

Chỉ còn Từ Đại Lang, nhịn không được cúi đầu cười nói: “Tên lính này nhà ngươi, hà tất phải bất thức hảo ngạt… Đây vốn là ngựa của Từ gia ta, huynh đệ ngươi oán Lý tiên sinh cũng đành, sẽ không oán ta chứ?”

“Từ Đại Lang.” Trương Hành buông tay thả dây cương, nghiêm túc chắp tay. “Cảm ơn hảo ý của huynh… Cũng tặng huynh một câu, kim lân khởi thị trì trung vật, nhất ngộ phong vân tiện hóa long, huynh có tư chất như vậy, cớ sao lại vì thân phận hào cường mà hết lần này đến lần khác tự khinh tự tiện? Thời gian lâu, giả cũng sợ thành thật mất… Dù bất đắc dĩ phải lao thân vào bụi cỏ giang hồ, cũng nên tự ái một chút.”

Nói xong, trực tiếp buông tay quay người trở về.

Từ Đại Lang ngẩn người nhìn bóng lưng của tên lính bình thủy tương phùng này, dường như muốn nói gì đó, cho đến khi đối phương trở lại gốc cây ngồi xuống, mới cười khan một tiếng, quay đầu thúc ngựa dẫn mọi người rời đi.

Trong khoảnh khắc, một đám hào kiệt giang hồ đi sạch sẽ, chỉ còn lại một đám kỵ sĩ cẩm y và một tên lính nhếch nhác, cùng với một cái xác mà thôi.

Đương nhiên, còn có nửa sông sắc biếc, nửa sông hồng.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.