Truất Long

Lượt đọc: 1553 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Phường Lý Hành (10)

❊ ❊ ❊

Mấy hôm nay ngày nào cũng qua lại, Trương Hành hiểu rất rõ tửu tứ của vị kỳ chủ nhà mình:

Tửu tứ kề sát tường phường, xây hẳn ba tầng. Cách bức tường phường là phố nước phía nam Lạc Thủy, ngày thường thả thang gỗ xuống, phất cờ rượu lên, là một nơi làm ăn ngon lành.

Ngon lành ở đây không phải bán rượu chạy, bán rượu đắt, mà là vì lão Phùng Dung Phùng tổng kỳ, trước kia vốn là một tên côn đồ gần sông Lạc Hà. Chỉ vì mặt mũi tuấn tú nên được mỹ nhân chu cấp vốn liếng, mới từ buôn đường mà dần dần nên cơ nghiệp. Gọi là, vừa thông hiểu chợ búa Đông Đô, lại tự nhiên rành rẽ chuyện buôn bán, cộng thêm về sau làm tới chức tổng kỳ, đường đường chính chính coi bốn phường, bèn không khỏi làm cái nghề trấn địa đầu rồi.

Trên dưới trái phải, nam qua bắc lại, hàng nhà này bán ế, nhà kia cần kíp mặt hàng nọ, khách quen phía đông có lúc thiếu mất chút đỉnh, khách sộp phía tây bạc nhiều quá không dám mang theo một lần lên đường… đều không khỏi có chỗ cầu, có nhu cầu … Mà đến lúc chạng vạng tối, thuyền bè Lạc Thủy không dứt, trên bờ sông hiếm chỗ an ổn để dừng chân. Xa xa một chiếc thang gỗ thò ra, cờ rượu treo cao, những khách buôn có kiến thức trong bụng không khỏi thấy hơi yên lòng, biết đây là một nơi an toàn. Chờ tới khi ba câu hai lời ở trong đó tìm ra đường ra, đàm định xong thương vụ, ai nấy đều không khỏi phải chia cho Phùng kỳ chủ một phần hậu tạ.

Đó mới thật sự là thương vụ lớn… huống chi ngày dài tháng rộng, danh tiếng truyền ra ngoài, khách quen dần đông.

Cũng chính vì thế, mặt tửu tứ hướng ra bên trong phường không khỏi hóa thành trạch sau. Nhưng đó cũng là một khoảnh sân đủ rộng, nuôi hai ba chục đầy tớ nam nữ, chính đường, thiên viện, buồng ngủ, từ đường, cái gì cần có đều có. Thế nào cũng hợp với thân phận một tài chủ Đông Đô kiêm tổng kỳ thất phẩm.

Trương Hành đã đi dạo qua chỗ này hai lần, ước chừng nhớ được hình dáng. Chàng sớm nương bóng chiều hôm trèo qua tường, lên trước gác lầu thăm dò tình thế một chút, rồi vội vàng lúc đám đầy tớ trai gái đang dùng cơm ở phòng bếp, lặng lẽ leo lên nóc từ đường. Mặc kệ bên dưới thờ cúng bảy vị chí tôn Tam Huy Tứ Ngự, chàng nằm thẳng xuống sau mái hiên vểnh cong, lặng lẽ đợi thời cơ.

Sở dĩ chọn chỗ này, trước hết là vì hình dáng nóc từ đường, tiện cho ẩn nấp; sau nữa là từ đường nằm ở sân sau, kẹp giữa tửu tứ và khuôn viên lớn trong phường. Một khi phát hiện mục tiêu thì dễ dàng di chuyển, mà cũng có thể trước lúc đêm xuống, nghe ngóng chuyện trò của người qua lại giữa tửu tứ và khuôn viên lớn, hòng kiếm chút tình báo hay lời qua tiếng lại.

Có điều, không biết có phải vợ chồng Phùng Dung quản người cực nghiêm hay không, dù bản thân Phùng Dung không có nhà, đám đầy tớ qua lại cũng chỉ nói toàn chuyện tầm thường, hiếm kẻ ngồi lê đôi mách. Trương Hành nghe cả buổi, ngoại trừ hai tên đầy tớ ta thán chuyện gần đây đóng gói của cải tài vật quá vất vả ra, thì đến một tiếng oán trách thừa thãi cũng không có, huống chi là bí tình chốn tư trạch.

Còn về chuyện đóng gói của cải tài vật, e cũng là chuyện bất đắc dĩ. Bang Cá Xanh béo bở như vậy, quang minh chính đại đoạt được, ắt phải chiếu theo quy củ từ trên xuống dưới, từ quan đến tư phân phối từng tầng từng lớp cho đúng chỗ. Số tiền ấy với Phùng Dung chẳng khác gì gân gà, điều kẻ này thực sự để tâm e là có lập được công lao hay không, mà muốn được công lao, không nghi ngờ gì nữa cần phải chạy chọt đôi chút. Mấy hôm nay Phùng Dung chỉ buổi sáng lộ mặt ở tửu tứ một lát, rồi không ngớt chạy sang bên kia sông Lạc Hà, rõ ràng là đang vận động quan hệ.

Ý nghĩ vừa lóe lên, Trương Hành đột nhiên cảm thấy có chỗ nào không đúng. Phùng Dung vì sao lại muốn thăng quan?

Chẳng phải lão ta muốn tránh họa sao?

Hay là nói, bản chất lão ta vốn là kẻ mê làm quan, những lời tỏ thái độ trước kia chỉ là để mê hoặc người ngoài?

Không kịp nghĩ thêm nữa… Đông Đô thành có lệnh cấm đi lại ban đêm, Phùng Dung không thể ở bên ngoài quá lâu. Hơn nữa thời buổi này vốn có quy củ mặt trời mọc thì làm mặt trời lặn thì nghỉ, trong thành phố có muộn hơn chút đỉnh nhưng cũng không muộn hơn nhiều… Ngay lúc Trương Hành đang nằm trên nóc từ đường, ôm đao ngắm đôi trăng lớn nhỏ ngẩn người, phía tửu tứ đối diện phố nước đột nhiên náo nhiệt hẳn lên. Quả nhiên là Phùng tổng kỳ sai người bắc thang, trực tiếp từ phố nước đi lên.

Vả lại, điều khiến Trương Hành thất vọng khôn xiết là, Phùng Dung không như mong đợi bị say khướt ở bên ngoài, mà từ rất xa đã có thể nghe thấy giọng điệu bình thản cùng lời lẽ gãy gọn khô khốc của lão ta.

Trương Hành không dám dễ dàng cử động, đành tiếp tục nằm ì trên nóc từ đường, rồi lại ngắm trăng.

Lại đợi một lúc lâu, vợ chồng Phùng Dung dùng cơm tối xong, lại cứ thế nghỉ ngơi luôn ở bên tửu tứ... Đây lại là một chuyện ngoài dự liệu. Trương Hành bất đắc dĩ đành phải tiếp tục ngắm trăng. Đợi đến khi lũ đầy tớ gái cũng đều an giấc, hắn mới thận trọng leo xuống lầu, rồi vận dụng Trường Sinh Chân Khí, trèo lên tửu tứ, theo trí nhớ cẩn thận lần mò tới khoang phòng ngủ này.

Đương nhiên, hắn không có ngu ngốc đến mức đạp lên đám ngói lợp lỏng lẻo, mà là dùng chân khí, nửa bám nửa tựa vào bức tường bên khuất trong bóng tối dưới mái hiên.

Cuối cùng, theo một con quạ bị kinh động trên nóc nhà cất cánh bay lên, Trương Hành rốt cuộc từ cửa sổ trần nghe được cuộc đối thoại trong phòng. Hơn nữa, cặp vợ chồng bên dưới lại đang nói về mình.

"Cho nên ta nói chuyện này huynh làm gấp quá rồi! Làm hỏng rồi!" Phùng phu nhân rõ ràng đang tức giận.

"Ta có thể làm sao?" Giọng Phùng Dung cũng có vẻ cuống quýt bực dọc. "Lúc đó ta cũng có chút do dự, cảm thấy Trương Hành đó là kẻ ngoan độc, lại lai lịch bất minh, không muốn lôi hắn vào chuyện này. Nhưng trước đó không phải nàng đã định rồi sao? Nói tiểu Triệu ngốc, nói gã họ Trương này không có căn cơ, vừa hay góp vào gửi vào, đến lúc cận kề cũng không tiện đổi!"

"Vậy ý là trách ta sao?"

"Không trách nàng... Ta không phải đang nghĩ cách sao?" Phùng Dung dường như thở dài.

Tiếp theo là một khoảng im lặng dài đằng đẵng, dài đến mức Trương Hành đang nằm trên nóc nhà gần như tưởng hai người đã ngủ. Nhưng dù vậy, hắn cũng chỉ bất động, thậm chí đến vẻ mặt cũng không biểu lộ gì.

"Vấn đề bây giờ là, gã Trương Hành khốn khiếp kia trốn thoát một cách kỳ quái thì không nói. Chỉ riêng chuyện đến đòi tiểu Ngọc, lại nói khá hợp lý." Giọng Phùng Dung đột nhiên phá vỡ sự im lặng. "Nếu không cho, thì có vẻ kỳ quái, thậm chí làm hắn nghi ngờ. Nhưng nếu cho rồi, lại sợ tiểu Ngọc trong lòng có chút oán hận, hoặc là đoán được vài chuyện, đến chỗ Trương Hành lại nói cho hắn vài lời... Ý nàng là vậy?"

"Đúng!" Phùng phu nhân rõ ràng vẫn còn đang bực.

"Nàng có chủ ý gì?"

"Giết tiểu Ngọc đi?" Phùng phu nhân nói cứ như đang nói giết một con gà.

"Vô duyên vô cớ sao lại muốn giết người?" Phùng Dung thấy khó hiểu. "Lại còn giết tiểu Ngọc?"

"Ta có một suy đoán... Tiểu Ngọc có lẽ đã mang thai giống của tiểu Triệu." Phùng phu nhân đột nhiên hạ thấp giọng.

Trương Hành thoáng khựng người lại, nhưng may là người bên dưới phản ứng còn mạnh hơn hắn, nên hắn không bị lộ.

"Nàng chắc chứ?!" Giọng Phùng Dung cũng đột nhiên trở nên gấp gáp.

"Huynh la cái gì?" Phùng phu nhân thấp giọng quát. "Ta cũng chỉ là suy đoán thôi... Huynh nghĩ xem, con bé trước đây theo tiểu Triệu, dù ban đầu chỉ là phùng trường tác hí, nhưng sau này tiểu Triệu cũng là thật lòng thật dạ muốn chuộc nó, nó cũng chỉ là nữ oa nhi bằng xương bằng thịt, sao có thể không động lòng? Chẳng phải năm đó ta cũng bị huynh dụ dỗ đến động lòng sao? Kết quả tiểu Triệu chết mấy ngày, mấy ngày trước khóc như lệ nhân, mấy hôm nay lại như người không có chuyện gì chạy loạn trong tửu tứ... Lúc đầu ta không nghĩ nhiều, hôm nay tên họ Trương kia thấy nó đáng thương muốn thu nhận nó, ta mới tỉnh ngộ. Con bé này sợ là có điều gì bất đắc dĩ, muốn gấp rút tìm kẻ chịu trách nhiệm thay."

"Cũng phải." Phùng Dung thở dài một tiếng. "Nếu chỉ có một mình nó, sao phải vội vã như vậy... Nhưng nói câu có lương tâm, nếu không phải tình thế quá gấp, thực sự đem tiểu Ngọc gả cho tiểu Triệu, cũng chưa hẳn là không được."

"Giờ lại ra vẻ người tốt rồi... Ta chỉ nhắc nhở huynh, nếu tiểu Ngọc thật sự đã hoài thai, cái thai trong bụng đó chính là giống của tiểu Triệu, cộng thêm tiểu Ngọc biết đâu đã nhòm ngó được đôi chút hư thực, tương lai chính là cái giống có mối thù giết cha với huynh, bất cộng đái thiên."

"Bất cộng đái thiên thì bất cộng đái thiên đi." Phùng Dung có vẻ không kiên nhẫn. "Cái thế đạo này, việc mấy chục năm sau ai mà lo được? Cũng chẳng thiếu một kẻ này... Vấn đề bây giờ là, giết tiểu Ngọc thì dễ, nhưng tiểu Ngọc giờ đã lại lọt vào mắt xanh của tên họ Trương. Cho nên một khi giết, phải giết luôn cả tên họ Trương."

"Vậy thì giết luôn cả tên họ Trương." Phùng phu nhân vẫn dứt khoát.

Trương Hành ở ngoài phòng nghe vậy, mặt không chút biểu cảm, cứ như cái gã họ Trương kia chẳng liên quan gì đến gã vậy.

"Không được, lần trước ta đã nhìn ra ở chỗ Bang Cá Xanh rồi, cái gã họ Trương đó là loại từ trong đống xác chết bò ra, bọn đả thủ hộ viện ở Đông Đô này không so được đâu." Phùng Đoan nghiêm túc trả lời. "Trừ phi mời được cao thủ đã đả thông Kỳ Kinh Bát Mạch cấp bậc đó, lại thêm vài tên tâm phúc kín kẽ cùng đi..."

"Tâm phúc cẩn thận thì tìm lão Vương là được, nhưng cao thủ Kỳ Kinh Bát Mạch, đắt quá..."

"Ngươi thì biết cái gì? Không phải chỉ là đắt... Còn lão Vương, suốt ngày lão Vương."

"Lão Vương... hừ, lão Vương thì làm sao? Nếu ngươi đã lôi thôi chuyện này, Phùng Đoan, có phải ta cũng có thể nói ngươi không muốn giết Tiểu Ngọc là vì có tư tâm khác không?" Phùng phu nhân bừng bừng nổi giận.

"Ta không có ý đó." Phùng Đoan vội vàng biện bạch, rõ ràng là kẻ nằm dưới trong chăn gối.

"Thôi được, hôm nay ta không cãi nhau với ngươi, ngươi tự nói đi, cái này không được, cái kia không xong, rốt cuộc thì phải làm sao?" Phùng phu nhân cười nhạt nói. "Sáng mai, ngươi phải trả lời người ta Trương Hiệu úy đấy... Một con tỳ nữ, năm chục quan tiền, ngươi có đưa không? Có muốn tiếp tục làm cái anh tốt Tổng kỳ thể diện của ngươi nữa không?"

"Kéo dài là được." Phùng Đoan ủ rũ đáp. "Đánh tiếng với lão Vương một câu, cứ nói lão Vương cũng có tâm tư như vậy, muốn Tiểu Ngọc, ta cũng khó xử, dù sao tạm thời chưa giao người cho hắn..."

"Kéo dài được..." Phùng phu nhân vốn có vẻ muốn châm chọc, nhưng vừa mở miệng đã như nhận ra điều gì, rồi hiếm hoi hạ giọng. "Chuyện thăng chuyển lên Hắc thụ ở địa phương đã định rồi sao?"

"Công huân đã đủ, chỗ Hắc kiểm Thôi lệnh quan đã xong xuôi rồi, nhưng chỉ là chỗ Lý lệnh quan xưa nay biết chúng ta có tích cóp, lần này rõ ràng có công huân mà vẫn cứ mở miệng sư tử, nắm chết lấy không buông tay, ta vốn định đến chỗ ông ta nói thêm một chút... Nhưng bây giờ xem ra, thà bỏ tiền đi mời người giết gã họ Trương, chi bằng đưa thẳng tiền cho lão Lý, giải quyết mau lẹ việc này... Khi ấy chúng ta giấu nhẹm chuyện này đi, trước lúc đi tìm cách đẩy gã họ Trương đi chỗ khác, giết Tiểu Ngọc là lên đường, đợi hắn về, mọi thứ xong hết."

"Ngươi sợ gã họ Trương đó đến thế sao?"

"Không phải sợ gã họ Trương, gã họ Trương chỉ là một tên lính tiên phong, dù có tàn nhẫn đến đâu cũng chỉ là một con dao, cùng lắm bỏ tiền mời con dao sắc hơn... Mấu chốt vẫn là cục thế quá đáng sợ, quan trọng là thời gian, hiện giờ ta ở Đông Đô một ngày cũng không dám nấn ná." Giọng Phùng Đoan rõ ràng mang theo một tia mệt mỏi. "Ta đã đi hỏi thăm rồi, vụ án của Dương phản tặc lại bị trong cung không nói tiếng nào ném ra, quan Ngự sử trung thừa chủ án chắc chắn sẽ bị đàn hặc, sự tình e là phải giao cho Bộ Hình, khi đó không chừng lập tức sẽ mở đại lao... Cho dù không mở, nửa tháng sau tin đại bại bên Đông Di truyền khắp tới, Đông Đô nhất định sẽ xảy ra loạn lớn... Đi sớm ngày nào hay ngày ấy, ngươi ngàn vạn lần đừng có gây chuyện nữa."

"Cái gì mà ta gây chuyện?" Phùng phu nhân có vẻ không cam lòng.

"Ta không đùa với ngươi đâu!" Giọng Phùng Đoan đột nhiên nghiêm khắc. "Nếu không phải ngươi cứ mãi lưu luyến phồn hoa Đông Đô, theo ý ta, trước khi Dương phản tặc tạo phản chúng ta đã đi về quê Kinh Tương rồi, việc gì lại chờ đến lúc biết tin tiền tuyến đại bại mới vội vã tính kế? Nếu không phải vội vàng tính kế, ngươi lại cứ hay coi thường mạng người, việc gì phải hại chết Tiểu Triệu, còn dây dưa phải một gã họ Trương đến? Lại còn cứ nhất định phải giết Tiểu Ngọc? Ngươi tưởng mạng người là trò đùa sao? Chúng ta không phải là cái lũ phá gia chi tử mười mấy năm trước nữa, không thể cứ mãi không từ thủ đoạn như thế được."

Thấy chồng nổi giận, Phùng phu nhân lầu bầu điều gì đó, rồi Phùng Đoan lại muốn nói gì, nhưng hình như lại bị thứ gì bịt miệng, rồi thì là tiếng triền miên, tiếng thở gấp gáp, tiếng vỗ đập và tiếng thỏ thẻ dịu dàng.

Trương Hành không thừa cơ động thủ, cũng không nhân đó rời đi, chỉ là nắm lấy cơ hội thả lỏng chân khí trên tay, cẩn thận dẫm chặt xuống dưới chân mà thôi. Mà đợi đến khi hai người trong phòng mệt nhọc xong xuôi, rõ ràng có tiếng ngáy vang lên, gã vẫn chưa động thủ, mà tay chân cùng dùng, cẩn thận trèo xuống dưới, rồi sau đó, chỉ một mình quay lại nóc nhà từ đường, nhìn đôi trăng mà ngẩn người thôi.

Ấy, nói cho cùng, cú đả thảo kinh xà (bứt dây động rừng) ban ngày đã phát huy tác dụng lạ kỳ. Trương Hành triệt để nghiệm chứng được suy đoán của mình, thậm chí còn biết được sự thật mà trước đây chưa từng hay.

Ví như Bang Cá Xanh và Tôn Ổ Qua vốn chỉ là lợn do chính tay Phùng tổng kỳ nuôi, có điều con lợn ấy không phải để hắn dùng mà trục lợi, mà là để hiến tài lập công, để xách thùng chạy trốn.

Lại ví như, đánh giá của hai vợ chồng Phùng Dong về y rõ ràng có phần lệch lạc, chính Phùng Dong vốn thận trọng hơn, hôm đó thậm chí định thả cho y một con đường sống, chỉ vì cuộc càn quét ba phường diễn ra quá gọn ghẽ, việc đến trước mắt đành phải thuận nước đẩy thuyền, theo kế hoạch ban đầu mà làm.

Còn ví như nữa, trong hai vợ chồng họ Phùng, kẻ chủ đạo thực sự lại chính là Phùng phu nhân.

Đương nhiên, đó đều là chi tiết vụn vặt, bởi dù thế nào đi nữa, suy đoán của Trương Hành nhìn chung là không sai:

Lúc này, đôi cẩu nam nữ đang say ngủ tại tầng ba Tửu Tứ Phố Nước kia, bất kể cố ý hay vô tình, ngày hôm đó đều có hành vi thực tế dồn y vào chỗ chết. Đôi phu phụ ấy, chỉ vì y là kẻ mới tới, không có căn cơ, bèn định lấy y làm đồ tế và vật hy sinh, kích hoạt sự an bài của Bang Cá Xanh, để hoàn thành kế hoạch bỏ trốn của nhà mình.

Có điều nói đi nói lại, đến cả nha hoàn tâm phúc và thuộc hạ của mình mà hai người này còn dễ dàng hô giết bảo bỏ, thì nếu phải bận tâm đến tính mạng của Trương Hành, trái lại còn thành buồn cười.

Hơn nữa, cứ theo lời họ tự nhận, chỉ e suốt hai mươi năm nay, những chuyện như thế này không biết đã làm bao nhiêu lần.

Vậy thì, câu hỏi lại trở về, sau khi biết rồi thì sao?

Có nên giết không?

Nên, đôi cẩu nam nữ này, chết là đáng tội.

Có thể giết không?

Có thể, vì Phùng Dong rõ ràng chưa đạt tới mức kỳ kinh bát mạch, nhân lúc hắn ngủ say, mò vào một đao chém chết, rồi chém nốt vợ hắn là xong.

Có cần phải giết không?

Nói câu thật lòng, Trương Hành do dự rồi.

Nguyên nhân rất đơn giản, giết một gã chính thất phẩm tổng kỳ sắp thăng lên lục phẩm hắc thụ và phu nhân hắn ta, hậu quả rất có thể là thứ mà một tên Tịnh Nhai Hổ xuất thân bại binh chuyển nghề như y không sao gánh nổi… Tửu Tứ Phố Nước đi về phía bắc hơn trăm bước là Lạc Thủy, bên kia Lạc Thủy, cái cổng Thừa Phúc mà Trương Hành bảo Tần Nhị Lang chờ, thực ra chính là một cánh cổng lớn của Tử Vi Cung, trong cung ngay đến nha môn như Bắc Nha cũng có công công tu hành tới cấp tông sư phục dương, những cao thủ khác càng khỏi phải nói.

Còn có bản đài Tĩnh An Đài, Phùng Dong là thất phẩm tổng kỳ của Đông Trấn Phủ Ty thuộc Tĩnh An Đài, đã chuẩn bị chuyển nhiệm lục phẩm hắc thụ rồi, mà Tĩnh An Đài người mang chu thụ như Bạch Hữu Tư thì có tới hai mươi tám vị, lúc này trong thành Đông Đô ít nhất cũng có hơn mười mấy vị.

Người của mình chết rồi, lại còn là cấp bậc này, chắc chắn sẽ tra xuống, tra xuống rồi, dù Tần Bảo có không phụ mình, chỉ bằng chút tiểu xảo và ngụy trang của mình, liệu có sống nổi không?

Còn con nha đầu Bạch Hữu Tư kia nữa, tuy đối với mình còn có chút tiếc tài, nhưng nhân gia đồng thời thiết diện vô tư, chấp pháp như sơn không được sao?

Nghĩ như vậy, lời khuyên trước đó của Tần Bảo quả thật đúng, đúng không thể đúng hơn, chuyện này không giống như chém Vệ Lựu Tử, đó là trên đè xuống, còn đây là dưới phạm vào trên.

Còn cái la bàn kia… nói sao nhỉ? Thật là một bảo bối tốt, lòng mong muốn điều gì, bèn có chỉ dẫn. Nhưng hầu như mỗi lần chỉ dẫn thành công, đều chuốc lấy cho mình phiền phức ở mức độ tương xứng.

Giá như không có la bàn thì hay biết mấy!

Trong khoảnh khắc, Trương Hành đang nằm lặng lẽ trên từ đường ngắm trăng, trong lòng lại dấy lên cái ý nghĩ ấy… Không có la bàn, tuy mình có nghi hoặc, nhưng mãi đến khi đôi phu phụ này rời Đông Đô, chỉ e đều không thể nào tra ra chân tướng sự việc, cũng sẽ không phải khó xử như trước mắt thế này.

Hay là thôi đi?

Quân tử báo thù, thập niên bất vãn… Hơn nữa, nói thật đến báo thù, nói thật đến oan khuất, không phải phải là Tiểu Triệu sao? Mình có đáng vì một âm mưu căn bản chưa thành mà đánh cược cơn tức này không?

Nghĩ như vậy, có phải hơi tự lừa dối chính mình không?

Tự lừa dối chính mình thì đã sao? Người chết rồi, đến lừa người còn không lừa được.

Nghĩ đến đây, Trương Hành thực sự có chút tụt hết hơi sức, sự thật là, hắn đã cẩn thận từng li từng tí, từ trên từ đường nhảy xuống, rồi tiếp tục thận trọng men theo thiên phòng sân bên, đi về hướng trong phường.

Thế nhưng, đêm khuya thanh vắng, dưới ánh trăng đôi lạnh lẽo, bên bức tường rào của Phùng gia viện, khi một cơn gió thoảng qua, Trương Hành vốn đã chán nản định đi, bỗng dưng khựng bước.

Bởi theo làn gió mùa hạ này, hắn mơ hồ nghe thấy tiếng nức nở của một người con gái.

Đích xác là có một thiếu nữ đang khóc, nhưng có phải là Tiểu Ngọc hay không thực khó nói, chỉ có thể bảo là hơi giống, mà Trương Hành không muốn, cũng chẳng dám đi kiểm chứng:

Nếu đúng là nàng thì phải làm sao?

Nếu không phải thì lại làm thế nào?

Nghe hồi lâu, Trương Hành rốt cuộc dần dần không đành lòng – bản thân mình có thể quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, nhưng nếu là Tiểu Ngọc, nếu Tiểu Ngọc thật sự còn nhớ thương Tiểu Triệu, nếu trong bụng Tiểu Ngọc còn có một đứa con, thì hôm nay mình vừa đi, bọn họ sẽ ra sao?

Hôm ấy vì sao nhất định phải giết Nguyên Đại?

Trước đó vì sao nhất định phải chặt một tay thằng Vệ Lựu Tử?

Một cơn gió hè bỗng thốc lên, Trương Hành xoay người lại, ôm thanh bội đao của Tiểu Triệu trong lòng, lại từng bước từng bước đi về hướng tửu tứ.

Hắn mất một khắc đồng hồ mới lại trèo lên được tầng ba của tửu tứ, rồi mất nửa khắc cẩn thận chui qua cửa sổ mái vào trong phòng... Lúc này vợ chồng Phùng gia vẫn đang ngủ say, lại còn đắp chăn riêng, Trương Hành không vội ra tay, mà trước tiên nhẹ nhàng tháo then cửa xuống, lúc này mới quay người, rút bội đao của Tiểu Triệu ra, rồi vận Trường Sinh Chân Khí vào cánh tay, cách tấm chăn hung hăng đâm một nhát thẳng vào ngực Phùng Dung.

Phùng Dung bị đau, mở bừng mắt, chưa kịp kêu lên tiếng nào thì nhát thứ hai đã bồi tới, trúng ngay yết hầu.

Trúng hai đao, tên tổng kỳ này xem như khó sống, nhưng dường như chân khí có chút diệu dụng, nhất thời vẫn chưa chết. Chẳng những thế, phản ứng của hắn còn vượt ngoài dự liệu của Trương Hành, kẻ này trợn mắt nhìn Trương Hành, biết mình khó thoát, liền cố sức giơ tay, nhưng không bịt vết thương, cũng không giãy giụa, trái lại còn gượng vận chân khí dời cánh tay chỉ vào người bên cạnh, rồi lại gắng gượng bịt miệng mũi mình, sau đó gắt gao nhìn Trương Hành không chớp mắt.

Trương Hành trong lòng chợt tỉnh ngộ, tự nhiên biết Phùng Dung muốn mình tha cho vị phu nhân của hắn... Hai người bọn họ tuy tâm địa ác độc, nhưng dù sao cũng là một cặp uyên ương thực lòng tha thiết.

Thế nhưng, trong lòng cảm khái, kẻ đi đánh lén ngoài mặt lại chẳng hề biến sắc, chỉ nghiêm túc đâm bồi thêm, cách tấm chăn chọc liền mười mấy nhát, đợi đến khi một dòng nhiệt lưu tràn vào, suýt nữa phá tan luôn cái chính mạch thứ năm này, biết Phùng Dung đã chết, lúc này mới quay tay đâm thẳng một nhát vào yết hầu Phùng phu nhân bên cạnh.

Cũng như Phùng Dung, Phùng phu nhân không chết ngay lập tức, trái lại lúc Trương Hành rút đao thì sặc lên một tiếng.

Trương Hành thấy vậy, chỉ đem chăn trùm lên đầu đối phương, rồi lại đâm loạn xạ vào bụng... Thật ngoài dự liệu, khi cơ thể Phùng phu nhân ngừng run rẩy, Trương Hành cảm nhận rõ ràng thêm một luồng nhiệt lưu nữa, so với ba kẻ tu hành đã giết trước kia, vô cùng vô cùng nhỏ bé, nhưng là luồng nhiệt lưu thiết thực tồn tại.

Càng thú vị hơn là, luồng nhiệt lưu này tràn vào, lại chỉ lượn một vòng trên bề mặt da thịt, rồi tiêu tán trong màn đêm, giống như đang nói ngươi không phải chỗ về của ta vậy.

Có điều, hiện giờ không phải lúc nghĩ ngợi mấy điều này, Trương Hành đã giết hai người này, liền dùng tấm chăn dính máu cẩn thận lau chùi một lượt thanh bội đao trong tay, từ chuôi đao tới thân đao, đều bôi đầy máu, mới cắm con dao lên người Phùng Dung, định rời đi.

Ngay khi hắn quay người đến trước cửa phòng, bỗng lại ngừng bước, dường như đột nhiên nhớ ra một chuyện mình đã quên mất, nhưng là việc đáng lẽ phải làm – không nói gì khác, giết người xong mà không viết lên vài câu khoác lác, khác gì xuyên việt mà không chép thơ, nực cười nhường ấy?

Nghĩ ngợi một thoáng, Trương Hành từ trong tủ bên cạnh lấy ra một chiếc khăn mặt sạch, chấm đầy máu trên giường, vận Trường Sinh Chân Khí, tay phải bám lên nửa bức tường, tay trái lấy sức viết lên khoảng tường trống ba hàng chữ bằng lối chữ giản thể:

Thập bộ sát nhất nhân, thiên lý bất lưu hành.

Sự liễu phất y khứ, thâm tàng thân dữ danh.

Sát nhân giả, Trung Châu đại hiệp Lý Thái Bạch thị dã!

Viết xong, Trương Hành đẩy cửa, mượn ánh trăng nhìn lại một lượt dòng chữ máu trên tường, rồi không chút do dự, lập tức vận chân khí chạy thẳng về phía bắc tửu tứ. Đến sát tường phường, nhún người nhảy qua, tới bên bờ Lạc Thủy bèn cởi áo ngoài ném xuống sông, đoạn rảo chân chạy như bay, vòng ra hướng nhà Tiểu Triệu trong phường Tu Hành, vòng một vòng thật xa, rồi mới từ phía nam quay về phường Tu Nghiệp.

Về tới phòng bên, bốn bề lặng ngắt, chỉ có hai vầng trăng giao hòa tỏa ánh sáng như dòng lưu quang trải khắp trên đầu.

Cũng lạ, rõ ràng trước đây báo thù cho chính mình còn thấy rối rắm, vậy mà giờ đây chỉ vì một tiếng khóc hư vô mờ mịt mà báo thù cho Tiểu Triệu, Trương Hành lại cảm thấy toàn thân sảng khoái, việc gì cũng đáng. Đợi tắm rửa qua loa một chút, thậm chí thấy trong đầu trống rỗng sáng suốt, bèn ngồi ngay trong sân vận công xung mạch.

Chỉ trong chốc lát, chàng đã nhận ra đường chính mạch thứ năm nối giữa phổi và chân phải vận hành lưu loát, thế mà lại trực tiếp xung mạch thành công.

Lúc này, bất quá mới vừa quá canh ba mà thôi.

Dịch giả: Mike Ung
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lưu Đạn Phạ Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.