Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 64
Chương 64

❊ ❊ ❊

Hunch hút thêm một hơi thuốc dài, ông thấy khó mà suy nghĩ tỉnh táo được. Cơn đau đầu. Cái đình trong nào ông. Ông đã nuốt thuốc giảm đau cả ngày, nhtmg tình trạng vẫn không được cải thiện. Hôm qua đến là tệ, với màn thể hiện của Mia trong phòng thẩm vấn, cộng thêm Anette Goli, cứ ra rả với ông về tất tật những luật lệ họ đã vi phạm, về việc bắt và giam giữ Chốn Hỏi chỉ thuần túy dựa trên linh cảm của Mia. Ông đã nhìn thấy nó trong mắt Anette. Những lời buộc tội.

Ông là một ông sếp tồi.

Ông kéo mũ áo khoác trùm lên đầu và vừa lấy điếu thuốc đang hút mồi lửa châm thêm điếu nữa thì cảm thấy một con đau nửa khoan vào thái dương; ông buộc phải nhắm mắt lại và thở sâu đợi nó dịu đi. Cái quái gì đây? Ông biết ông không phải người khỏe mạnh nhất thế giới, nhưng chưa bao giờ ông cảm thấy đau như thế này. À, có một lần, nhưng đã từ hơn mười lăm năm truớc. Khi bố ông mất. Một thời gian trước lúc đó. Một chiếc xe tải đi sai làn đường và một tài xế say rượu. Cũng cùng cảm giác có một cái đinh trong não ông, dấu hiệu vật lý biểu thị có gì đó rất tệ sắp xảy ra. Mặc dù, hiển nhiên, ông không tin vào điềm báo.

Munch nhắm mắt cho đến khi cơn đau đầu tan dần, và vừa hút thêm một hơi thuốc thì Mia xuất hiện từ cửa trước của tòa nhà lớn. Một bệnh viện tư cho người giàu, trong đó có những người rõ ràng nghĩ rằng có một thế giới nữa sau thế giới này và họ có quyền tạo ra mọi câu chuyện họ muốn, chỉ cần nó cho phép họ gặp đấng tạo hóa tưởng tượng sẽ tạo ra cuộc đời mới cho họ.

“Anh ổn chứ?” Mia hỏi, quấn chặt áo khoác hơn.

“Hở? Ổn, ổn."

Mia mỉm cười và gần như không thể đứng im. “Vậy sao đây?"

“Vậy sao cái gì?" Munch gầm gừ. “Ông ta có nói thật không?”

Không cần phải hỏi.

Rõ ràng Mia, ngược với Munch, hoàn toàn tin rằng câu chuyện lúc trước họ đã nghe là sự thật.

Mía kéo mũ len xuống che quá tai và nhìn ông lo lắng.

“Anh có ổn thật không?”

“Cái gì? Có chứ, tất nhiên.” Điều tra viên già gật đầu, ném điếu thuốc lá xuống đất.

Nó bắt đầu ngùng lại. Cơn đau do cái đình trong não. Ông tìm được một điếu thuốc khác, bèn châm thuốc và cố gắng thoát khỏi noi đen tối trong tâm trí. Chiếc xe tải đi sai làn đường. Ánh mắt của Anette Goli ở hành lang tối hôm qua.

“Vậy ta đang đợi gì?”

“Cô tin ông ta thật à?”

“Tại sao ta lại không?"

“Tôi không muốn cứ chăm chăm phản bác lại làm gì.” Munch thở dài. “Nhưng chẳng phải nó hơi hão huyền à?”

“Ôi, Holger, đừng có phản đối mãi. Tôi tưởng chỉ có tôi mới làm thế?”

Munch hút thêm một hơi thuốc và mỉm cười.

“Hồi đầu thập niên 1970, một đôi tình nhân đi gặp một cha xứ để xin thành hôn. Chỉ có điều họ không thể vì cô gái đã có con, còn anh kia là người thừa kế của một tập đoàn vận tải, và bố anh ta không muốn dòng máu tạp chất nào lẫn vào gia đình.”

“Phải,” Mia gật đầu.

“Nên họ gửi bọn trẻ qua Úc rồi lấy nhau."

“Đúng vậy.”

“Nghiêm túc đấy à, Mia? Người mẹ sau đó chết trong một vụ tai nạn xe kỳ lạ. Cha xứ được trả tiền để giữ kín miệng. Nhiều năm sau, hai đứa trẻ được mang trở lại, và nhà triệu phú này...”

“Tỷ phú,” Mia đính chính ông. “Carl-Sigvard Simonsen.”

“Thôi được rồi,” Munch lại thở dài. “Ông tỷ phủ này cho họ tiến để bù đáp những gì họ đã phải chịu đựng? Cô gái mua một nơi cho phép cô ta có thể giúp đỡ những trẻ em có tuổi thơ cơ cực khác, giống như cô ta. Chàng trai mua một cửa hàng tạp hóa? Ý tôi là, đùa cái gì vậy chứ, Mia!”

“Tại sao không?”

“Đây chỉ là một Fuglesang khác.”

“Vì Chúa, Holger.”

“Cô đã gặp ông ta chưa? Cha xứ này gần đất xa trời rồi. Ông ta đã lạc vào cõi mộng từ lâu rồi. Ta bỏ qua cái này đi thôi. Lần theo những manh mối khác.”

“Manh mối nào?" Mia cật vấn.

Ông có thể thấy cô đang cáu.

“Bộ tóc giả," Munch nói. “Tay hacker này, Chồn Hôi. Tôi không đồng ý với Anette. Tôi nghĩ có thể vẫn còn gì đó ở đây. Đoạn phim. Nó phải đến từ đâu đó. Hình xăm. Hội Giải phóng Động vật. Đây là ngõ cụt, Mia, thật đó.”

“Tôi đã gặp anh ta,” Mia nói, nhìn ông nghiêm túc.

“Ai?"

"Người anh trai?"

“Phải, nhưng…”

“Tôi đã gặp anh ta. Ở chỗ Jim Fuglesang.”

“Anh chàng mũ bảo hiểm xe đạp?”

Mia gật đâu. “Tôi tưởng anh ta đang bị bơm đẩy thuốc ở Dikemark?”

“Đúng, nhưng tôi vẫn đến nhà anh ta."

“Khi nào?"

“Khi nào không quan trọng,” Mia tức giận. “Mà là anh ta đã ở đó.”

“Ai?”

Munch ném mẩu thuốc xuống đất, và đang định châm thêm điều khác thì cửa trước mở và Curry ló đầu ra.

“Ông ta tỉnh rồi. Đang hát như chim. Tôi nghĩ hai người cần nghe chuyện này.”

Munch nhìn Mia. “Không, dừng ở đây thôi,” ông nói.

“Vì Chúa,” Mia nói, giờ đang tuyệt vọng.

“Không,” Munch khăng khăng, lại lôi thuốc ra. “Ta sẽ xử lý những gì sẵn có. Họp nhóm lúc sáu giờ nhé. Chuyện này sẽ chẳng đâu vào đâu đâu.”

“Đi nào,” Curry giục họ từ ngoài cửa, “hai người phải nghe chuyện này mới được.”

“Không,” Munch nói, tìm chìa khóa trong túi áo.

“Ông ấy nói người anh trai thích giả trang thành cú," Curry kiên trì.

Munch dừng khựng lại và thấy Mia đang nhìn mình.

“Lông vũ trên người. Ý tôi là, nếu chỉ nói linh tinh thì việc quái gì ông ấy lại nói vậy?"

“Holger?” Mia nói.

Munch nhìn cô, đặt chìa khóa lại vào trong túi áo và vội theo cô lên cầu thang.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.