Mưhuê đứng sau mình có lẽ đã khá lâu. Mãi lúc nàng đặt bàn tay ấm lên cánh tay mình khiến mình giật thót, ngước lên. Nụ cười. Ánh sáng! Đôi môi, ánh mắt, khuôn mặt và cả người nàng tràn trào ánh sáng. Lúc đó mình chỉ muốn chết, cậu ạ.
– Em đợi chàng hai mươi năm nay.
Mình im lặng nhìn Mưhuê.
– Chàng dùng cơm đi. Đã nguội rồi.
Như tên nô lệ của ánh sáng kia, mình răm rắp làm theo, không một lời.
Xế chiều, nàng rủ mình đi xuống bãi biển, giờ nàng thường dạo bước năm xưa. Người làng nhìn nàng, lặng lẽ mỉm cười, gật đầu chào. Tụi mình đến ngồi lên một bãi cỏ khô nhìn ra biển. Nàng nắm bàn tay trái mình, kéo tới vuốt vuốt và cắn nhẹ vào đầu những ngón. Tay kia mình vẫn nắm chặt tập sách như muốn bóp nát nó ra. Mình không nói gì, ngây ngất chìm vào mùi hương từ người nàng thoang thoảng.
– Cha đã đi về hướng ấy. Nàng trỏ về phía ngọn sóng. Nhưng từ nay em không còn mong cha nữa. Em đã có chàng.
– Anh đã có vợ con. Mình nói. Nàng nhìn mình mỉm cười. Buồn, bí ẩn. Nói thật với ông đến chết mình cũng không thể nào quên nổi cái mỉm cười kia. Tối, tụi mình đi vào khoảng rừng thưa bên kia đụn cát. Nhiều đống lửa được đốt lên suốt đêm hôm ấy. Nhiều, rất nhiều tiếng sóng vỗ bờ.
Một tuần sau, Chế Khan rời Mali. Hôm từ biệt, hắn trả lại nàng Mưhuê tập trường ca.
– Biết đâu con trai chúng mình lại cần đến nó để tìm cha.
Hắn đi. Mười năm qua nhanh như thổi.
Dân Văn Lâm, Chakleng không còn thấy Chế Khan về làng vào những dịp Ramưwan hay Katê nữa. Không ai biết hắn làm gì, ở đâu.
Mãi khi ngài giáo sư Trần Hùng nhắc tên hắn vào một sáng kia...