“Ca ca, anh về rồi...”
Mục Phi vừa bước chân vào nhà, Từ Tiểu Manh liền nhào tới, ôm chặt lấy Mục Phi giống như một con bạch tuộc, nũng nịu nói: “Ca ca, Tiểu Manh nhớ anh chết mất...”
Tiểu loli ôm Mục Phi như vậy, hai bầu ngực căng tròn vượt xa tuổi của con bé ép sát vào bụng Mục Phi, biến thành đủ loại hình dạng, xúc cảm đó, sướng cực kỳ.
Mấy ngày không gặp... Tiểu Manh, hắc hắc, hình như lớn lên một chút rồi đây... Mục Phi đê tiện nghĩ.
“Ca ca cũng rất nhớ Tiểu Manh nha...”
Một tay Mục Phi nâng mông Tiểu Manh để con bé không bị rơi xuống, tay kia nhẹ nhàng xoa đầu con bé.
“Hắc hắc, ca ca về, Tiểu Manh vui lắm...” Tiểu loli nheo mắt, cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn vào người Mục Phi, trông y hệt một chú mèo nhỏ đang nịnh nợ chủ nhân.
Đúng lúc này, Hạ Tuyết cũng từ trong phòng đi ra.
Mặc dù chỉ mới hơn mười ngày không gặp, lại thêm ngày nào cũng gọi điện thoại, nhưng Mục Phi vẫn có cảm giác như đã nửa thế kỷ không gặp cô ấy, trong lòng thực sự nhớ nhung vô cùng.
“Tuyết tỷ, anh về rồi đây...”
“Ừ...” Hạ Tuyết mỉm cười, nụ cười dịu dàng và tĩnh lặng như nước, sưởi ấm lòng người.
“Ca ca, anh muốn ăn gì nào? Lát nữa Tiểu Manh làm cho anh ăn nha...” Từ Tiểu Manh nhảy xuống từ trong ngực Mục Phi hỏi.
“Ưm... Sườn xào chua ngọt đi...” Mục Phi suy nghĩ một chút rồi đáp.
“Tiểu Manh đi chuẩn bị ngay đây...”
Tiểu loli rõ ràng rất phấn khích, đáp lại một câu rồi tung tăng chạy thẳng vào bếp.
Mà khi không còn cái bóng đèn nhỏ là Tiểu Manh nữa, Mục Phi kéo lấy tay Hạ Tuyết, ôm cô vào lòng.
“Tuyết tỷ... có nhớ anh không nào?” Mục Phi phả hơi nóng bên tai Hạ Tuyết nói.
“Ừ...”
Hạ Tuyết mỉm cười gật đầu, “Mỗi trận đấu của em, chị và Tiểu Manh đều xem. Em... thể hiện rất tốt, không làm chị thất vọng...”
“Vậy đương nhiên rồi, em xem lại xem chồng của chị là ai chứ...” Mục Phi vỗ ngực, đắc ý nói.
Thực ra Mục Phi là kiểu tính cách phóng khoáng “chuyện không liên quan mình, cứ tùy tính mà làm”, nhưng theo việc làm ăn ngày càng lớn mạnh, đàn em ngày càng nhiều, đứng trước mặt bọn họ ít nhiều cậu cũng phải ra dáng một chút, không thể nói năng đùa giỡn tùy tiện như trước được nữa.
Hành vi “ra vẻ” này khiến Mục Phi rất mệt mỏi.
Nhưng trước mặt Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh, cậu lại có thể buông bỏ tất cả vỏ bọc, hoàn toàn thả lỏng bản thân.
“Tiểu Phi, chị có một câu hỏi...”
“Hả? Chị hỏi đi...” Mục Phi đáp.
“Em... lần này ra ngoài, không đi trêu ghẹo lung tung cô gái nào chứ?” Hạ Tuyết hỏi, lúc hỏi vẫn đang mỉm cười dịu dàng.
Hả...
Mục Phi lập tức chột dạ, cậu cười gượng gạo, “Hè,hehe...”
Trời ạ, Tuyết tỷ, chị... chị có dám chuẩn xác hơn nữa không?
Hèn chi người ta cứ nói giác quan thứ sáu của con gái cực kỳ chuẩn, mà đã chuẩn thì lại rất đáng sợ.
Trước kia cậu còn không tin... nhưng hôm nay... cậu tin rồi.
Tuyết tỷ với Tử Tiêm cơ bản có gặp nhau tới hai lần đâu, vậy mà sao cô ấy lại đoán ra được chứ? Những anh em nào có người vợ là “thần toán” trong nhà, các cậu đúng là khổ không nói nên lời mà...
Mục Phi thầm nghĩ trong lòng, nhưng miệng lại không dám thừa nhận.
Tuyết tỷ có thể chấp nhận Nhược Y, đã đủ “bao dung” rồi, ai mà ngờ cô ấy vừa chấp nhận Nhược Y chưa được hai tháng, cậu lại dẫn về thêm một người em gái nữa.
Dù cô gái có tính cách tốt đến đâu đi nữa, cũng không thể chịu nổi chuyện này chứ? Biết chuyện mà không nổi giận mới là lạ đấy!!!
Thôi đành giấu được ngày nào hay ngày đó vậy. Đi tới đâu tính tới đó, sau này có cơ hội từ từ giải thích với cô ấy sau...
“Không hề không hề không hề, đương nhiên là không có...” Nghĩ đến đây, Mục Phi vội vàng lắc đầu đáp.
“Chẳng lẽ em quên rồi sao? Suy nghĩ trong lòng em, sao mà giấu nổi chị...”
Hạ Tuyết nghiêng đầu mỉm cười, vươn bàn tay thon thả nhưng hơi lạnh của mình ra véo chóp mũi Mục Phi, “Đồ tiểu ức ăn, không được nói dối ô...”
Hả... sao mình lại quên bén mất chuyện này nhỉ, thế này thì phải làm sao đây? Không lẽ bắt cậu phải khai thật chắc?
Mục Phi thấy phiền muộn rồi.
Nào ngờ đúng lúc Mục Phi đang không biết phải giải thích thế nào, Hạ Tuyết lại lên tiếng.
“Lúc chị và Tiểu Manh xem trận đấu của em, liền phát hiện cô gái mang số áo sáu mươi mươi mốt đó cứ luôn bắt chuyện với em. Hơn nữa thỉnh thoảng còn lén nhìn em, đừng tưởng chị không nhìn ra, cô ấy đối với em... có hảo cảm rất lớn phải không?”
“Mặc dù đệ đệ của chị xuất sắc như vậy, được rất nhiều cô gái yêu mến, chị rất mừng, rất vui. Thế nhưng đồ tiểu ức ăn này...”
Hạ Tuyết lắc lắc mũi Mục Phi, “Em phải chú ý chừng mực đấy, nếu em dám cả gan gặp ai cũng nhận, trêu hoa ghẹo nguyệt lung tung, chị đây là sẽ nổi giận đấy...”
Phù~~
Hóa ra Tuyết tỷ đang nói đến cái đồ sao chổi Chu Mạn Đình kia à?
May quá may quá. Cứ tưởng chuyện giữa mình và Tử Tiêm đều bị cô ấy đoán ra hết rồi chứ, hú hồn hú vía...
Mục Phi thở phào nhẹ nhõm, sau đó vội vàng bày tỏ “lòng trung thành”, “Hắc hắc, không đâu không đâu, đương nhiên là không rồi...”
Mục Phi cười nịnh, “Tuyết tỷ xinh đẹp như vậy, em nhìn chị lâu như thế, mấy thứ ‘son phấn tầm thường’ bên ngoài em đã sớm không thèm lọt mắt xanh nữa rồi, sao còn đi trêu ghẹo người khác chứ?”
Vừa nói, cậu vừa ôm chặt Hạ Tuyết vào lòng, hôn nhẹ lên mặt cô một cái, “Có chị là đủ rồi...”
Khuôn mặt xinh đẹp trắng ngần của Hạ Tuyết đỏ bừng lên, trách mắng: “Mặc kệ em, đồ tiểu ức ăn, chỉ được cái dẻo miệng...”
“Tuyết tỷ, chị còn chưa nếm thử qua, sao lại biết miệng em dẻo chứ? Hay là chị nếm thử xem nào? Chụt chụt chụt...” Mục Phi bĩu môi chồm tới hướng miệng Hạ Tuyết.
“Cậu cậu cậu... cái đồ tiểu ức ăn này, đừng quậy nữa, Tiểu Manh vẫn còn ở đây kìa...” Hạ Tuyết vội vàng đẩy Mục Phi ra.
“Hắc hắc, sợ cái gì chứ? Tiểu Manh có phải chưa từng thấy hai chúng ta hôn nhau đâu...” Mục Phi ra vẻ không thèm để ý nói.
“Thế cũng không được...” Hạ Tuyết đỏ mặt, vẫn nhất quyết không cho.
“Được rồi, vậy tạm thời anh tha cho em đấy...”
Mục Phi bất lực xua xua tay, sau đó lại thì thầm bên tai Hạ Tuyết, “Nhưng mà Tuyết tỷ, hôm nay em đừng có quá mệt mỏi đấy nhé. Tối nay đợi Tiểu Manh ngủ rồi... hai chúng ta... nói chuyện ‘thầm’ cho đàng hoàng, hắc hắc...”
Mục Phi nở một nụ cười đê tiện.
Nghe cậu nói vậy, sao Hạ Tuyết lại không hiểu ý nghĩa của câu chuyện “thầm” mà cậu nói là gì chứ?
Người ta vẫn thường nói ‘tiểu biệt thắng tân hôn’, Mục Phi và Hạ Tuyết tuy chưa ‘tân hôn’, nhưng cũng đang trong giai đoạn nồng cháy, tình cảm sâu đậm. Mặc dù lần nào Hạ Tuyết cũng bị Mục Phi làm cho mệt mỏi rã rời như sắp tan thành từng mảnh, mệt đến mức chết đi sống lại, trong lòng có chút sợ hãi sự ‘trâu bò’ mặt đó của Mục Phi.
Nhưng mấy ngày không được người đệ đệ bảo bối của mình ‘yêu thương’, cô lại cứ thấy trong lòng trống vắng thế nào ấy. Cô cực kỳ hoài niệm bờ vai vững chắc cùng lồng ngực ấm áp của Mục Phi, và cả cảm giác được anh ôm trọn vào lòng, leo lên đỉnh cao nữa.
Thế nhưng với tư cách là một cô gái, đặc biệt lại là một cô gái da mặt mỏng, cho dù Hạ Tuyết có chút mong chờ trong lòng đi nữa, cô cũng tuyệt đối sẽ không thừa nhận đâu.
“Ai, ai thèm nói chuyện thầm với em chứ?”
Khuôn mặt Hạ Tuyết ửng hồng, trừng mắt lườm Mục Phi một cái bằng đôi mắt to tròn, “Vừa mới về đã bắt đầu giở trò xấu... Em đúng là đồ tiểu ức ăn mà...”
Nói rồi, Hạ Tuyết khẽ gõ lên đầu Mục Phi một cái, xoay người đi vào ‘phòng vẽ tranh’.
“Em mới về đấy, nghỉ ngơi một chút đi... Chị vào vẽ tiếp đây...”
“Ô ô ô, đúng rồi...”
Đúng lúc này, tiểu loli đang đeo tạp dề cầm một con dao phay từ trong bếp chạy ra ngoài, “Ca ca, có một việc quan trọng anh quên mất rồi kìa...”
Vừa nói, con bé vừa nhanh nhẹn chạy vào trong nhà, lục tìm mấy tấm ‘mẩu giấy’ đưa đến trước mặt Mục Phi.
“Đây là... cái gì thế?” Mục Phi nhận lấy.
“Đây là vé vào cổng công viên giải trí mà Bối Bối tỷ đã tặng cho chúng ta vào lễ Giáng Sinh năm ngoái...”
Từ Tiểu Manh tay cầm dao phay, trên khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương lộ rõ vẻ thất vọng, “Ca ca rõ ràng đã hứa là vào mùa xuân hoa nở sẽ dẫn Tiểu Manh đi hẹn hò ở công viên giải trí cơ mà...”
“Thế nhưng... thế nhưng chúng ta đã không đi được nữa rồi... hu hu...” Tiểu loli vừa nói vừa nhào vào ngực Mục Phi.
“Hả, đợi đã...”
Mục Phi vội vàng chặn đầu nhỏ của con bé lại, không cho nhào tới, “ Tiểu Manh à, chuyện nào ra chuyện đó chứ, em bỏ con dao phay xuống trước đã được không?”
“Dao phay, á?”
Tiểu loli ngốc nghếch này ngẩn người ra, lúc này con bé mới phản ứng lại rằng trong tay mình vẫn đang cầm hung khí.
“Hắc hắc...” Từ Tiểu Manh lè chiếc lưỡi hồng hào cười tinh nghịch một tiếng, giấu con dao phay ra sau lưng, “Lúc nãy cắt sườn, quên đặt xuống mất tiêu rồi...”
“Cái đồ ngốc này...”
Mục Phi cầm bốn tấm vé đó lên xem, hóa ra hạn sử dụng của những chiếc vé đó là đến cuối tháng tư, mà bây giờ đã sắp sang tháng bảy rồi.
Hồi tháng tư, bản thân cậu đang đi làm nhiệm vụ ở nước Tháp cơ mà.
“Ồ, hóa ra chỉ là hết hạn thôi mà...”
Mục Phi mỉm cười xoa đầu Tiểu Manh, “Tiểu Manh, hết hạn thì cứ cho là hết hạn đi. Mấy tấm vé thôi mà, ca ca vẫn mua nổi...”
“Đợi thêm dạo nữa, ca ca dẫn em đi chơi. Nếu không có thời gian, thì đợi chúng ta đến Bắc Đô rồi, ca ca dẫn em tới Thung Lũng Vui Vẻ ở trỏng...”
“Công viên giải trí Thung Lũng Vui Vẻ đó, to hơn công viên giải trí ở Tân Nam nhà chúng ta nhiều lắm, chơi cũng vui hơn nhiều...”
“Thật á?”
Tiểu loli chớp chớp đôi mắt to tròn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu đến cực điểm tràn ngập vẻ mong chờ, “Vậy ca ca, anh nhất định phải dẫn Tiểu Manh tới đó chơi đấy nhé...”
“Được rồi được rồi, anh hứa với em...”
“Móc véo...”
Từ Tiểu Manh chìa ngón út xinh xắn của mình ra.
Mục Phi đành phải giống như dỗ trẻ con, chìa ngón út ra ngoéo tay với con bé.
Trình độ nấu nướng của Từ Tiểu Manh vẫn ‘lợi hại’ như ngày nào, Mục Phi đã có một bữa no nê. Sau bữa ăn, cậu lại trêu chọc tiểu loli một lúc rồi dỗ con bé đi ngủ sớm.
Còn Mục Phi mưu tính điều gì, thì không cần phải nói cũng biết. Một tiếng sau, cơ thể mềm nhũn của Hạ Tuyết vô lực ngã vào ngực Mục Phi, mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.
Lần này thì Mục Phi sướng phát điên rồi, một bên ôm tiểu loli đã bị lừa cho ngủ say, một bên ôm lấy Hạ Tuyết đang mệt đến mức không nhấc nổi tay chân. Trái phải mỗi người một mỹ nhân, đúng thật là cảnh tượng tả hữu ôm ấp, cuộc sống hạnh phúc mà người đàn ông nào cũng mơ ước.
Đêm đó không có chuyện gì xảy ra.
Sáng ngày hôm sau, khi Mục Phi đến địa điểm đã hẹn trước với Lâm Nhược Y, đối phương đã đợi ở đó từ lâu rồi.
“A... A Phi...”
Lâm Nhược Y nhìn thấy Mục Phi đang bước về phía mình, lâu ngày không gặp Mục Phi khiến cô bé vậy mà lại có chút ngại ngùng.
Mà Mục Phi vừa nhìn thấy bộ đồ hôm nay của Lâm Nhược Y, lập tức hai mắt sáng rực lên.
Phần trên Lâm Nhược Y mặc một chiếc áo thun hoạt hình, tuy chiếc áo thun này khá rộng, nhưng vẫn không che nổi bầu ngực đầy đặn của cô bé, trước ngực cô bé nhô lên một cục tròn vo.
Phần dưới của cô bé là một chiếc quần jean ngắn cũn cỡn, tất đen, giày thể thao.
Cô bé đứng đó, đúng là một thiếu nữ xinh đẹp vô cùng đáng yêu, tràn đầy sức sống thanh xuân, thực sự rất thu hút ánh nhìn.
Chỉ khác là, ánh mắt đàn ông nhìn cô bé là sự kinh diễm, còn ánh mắt phụ nữ nhìn cô bé chính là ghen tị hờn ghen, hận bản thân không có được sự trẻ trung xinh đẹp như cô bé.
“Hắc hắc, mấy ngày không gặp, bảo bối Nhược Y nhà anh lại xinh đẹp hơn rồi đấy...”
Mục Phi nắm tay Lâm Nhược Y, đánh giá cô bé.
Mà đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của Mục Phi, Lâm Nhược Y đỏ bừng mặt, thẹn thùng cúi đầu xuống, “Làm... làm gì có chứ? A Phi anh cứ trêu ngực ta... trêu người ta hoài...”
“Hắc hắc, anh nói thật lòng mà, chưa từng có ý trêu chọc em đâu, em thật sự rất xinh đẹp...”
Mục Phi không phải đang nịnh hót đâu, Lâm Nhược Y quả thực là mỹ nhân vạn người có một, đi đến đâu cũng có thể thu hút ánh nhìn.
Lâm Nhược Y nghe Mục Phi nói vậy, mặt lại càng đỏ hơn, đầu càng cúi thấp hơn nữa.
“Thôi đi...”
Nhìn thấy bộ dạng này của cô, Mục Phi cũng không trêu chọc cô nữa, “Đi thôi Nhược Y, chúng ta đi mua quà nào...”
Mục Phi chỉ tay về phía trung tâm bách hóa phía sau, “Dù sao cũng là lần đầu tiên đến nhà em, không thể đến muộn được. Nếu để bố mẹ em có ấn tượng không tốt về anh, thì lỗ to rồi...”
~Xem bản đầu tiên không quảng cáo hãy đến 《》 .
Xin hãy chia sẻ
{Phi Thiên Văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết vui lòng quay lại trang chủ của trang web Phi Thiên Văn học, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.