Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 763

❊ ❊ ❊

[TIÊU DỀ]: Chương 767: Ác mộng của nữ giám đốc xinh đẹp

Mục Phi nhìn cơ thể quyến rũ của Hồng Tố Phân, nhìn đến mức cổ họng khô khốc. Dục vọng trong lòng giống như một que diêm được châm lửa, từ từ thiêu đốt.

Mục Phi lúc này vô cùng mâu thuẫn, bản thân cậu rất muốn nhìn. Nhưng cậu lại không dám nhìn. Cậu sợ mình chỉ sơ sẩy một chút, không kìm chế được lại gây ra chuyện sai lầm nào đó.

Mục Phi giãy giụa giữa lý trí và dục vọng một hồi, cuối cùng lý trí vẫn chiếm thế thượng phong, cậu quay phắt đầu đi, không muốn để bản thân nhìn cô nữa.

Thế nhưng vừa quay đầu lại, sự cố liền xảy ra.

Hai đôi chân dài gợi cảm mang tất đen của Hồng Tố Phân đập thẳng vào mắt Mục Phi, khoảnh khắc này, Mục Phi nhìn đến ngây người.

Ban nãy, hai tiểu nhân trong đầu Mục Phi đánh nhau, cuối cùng tiểu nhân trán viết hai chữ "lý trí" đã chiếm ưu thế.

Mà kết quả lần này, lại là tiểu nhân trán viết hai chữ "dục vọng" đánh gục "lý trí".

Thế là, lần này Mục Phi không kìm chế được, vươn đôi tay tội ác về phía chiếc váy ngắn vướng víu của Hồng Tố Phân.

Động tác của Mục Phi không nhẹ, cậu luồn tay xuống dưới eo Hồng Tố Phân, từ từ kéo chiếc váy ngắn màu đen dính đầy bãi nôn của cô xuống.

Khi Mục Phi cởi hoàn toàn chiếc váy ngắn của cô ra, cậu suýt thì chảy máu mũi.

Đôi chân thon dài nhưng không kém phần đầy đặn của Hồng Tố Phân dưới lớp tất quần màu đen che phủ trông vô cùng quyến rũ. Mà chiếc tất của cô chẳng hề có tác dụng "bảo vệ" nào cả, nội y ren đen gợi cảm của cô hoàn toàn phơi bày trước tầm mắt Mục Phi.

Và điều kích thích nhất chính là, chiếc nội y cô mặc lại là loại gợi cảm nhất, quyến rũ nhất, hơn nữa còn là kiểu quần lót chữ T mà Mục Phi thích nhất.

Thế là, tiểu nhân tên là "lý trí" trong đầu Mục Phi đã bị tiểu nhân tên là "dục vọng" xử bắn năm phút.

Mục Phi dán chặt mắt vào đôi chân đẹp của Hồng Tố Phân đến mức ngẩn ngơ, không dời mắt nổi.

Mục Phi trân trân nhìn Hồng Tố Phân, vươn tay từ từ sờ lên đôi chân diện tất đen của cô. Mà lúc này, một tay khác của cậu vẫn đang ôm lấy eo cô, quên béng mất việc buông ra.

Cuối cùng, bàn tay Mục Phi cũng mãn nguyện chạm lên đôi chân thon của Hồng Tố Phân. Nơi tiếp xúc, tuy cách một lớp tất đen nhưng lòng bàn tay vẫn cảm nhận được sự mịn màng và nhẵn nhụi từ đùi cô.

Đặc biệt là phần thịt mềm mại nhưng không kém phần săn chắc trên đùi cô, xúc cảm tốt đến mức không thể diễn tả bằng lời. Mục Phi chỉ biết rằng tay mình hễ chạm vào chân cô rồi thì không nỡ buông ra nữa.

Xúc cảm này... quá, quá quá quá tuyệt vời... Hô...

Mục Phi thầm nghĩ đầy đen tối, đồng thời không kìm được mà để tay mình trượt từ từ dọc theo đôi chân đẹp của cô lên trên.

Xúc cảm trong tay Mục Phi càng lúc càng kỳ diệu, càng lúc càng tuyệt vời, khiến cậu có chút không thể dừng lại.

Nhưng ai mà ngờ được, đúng lúc Mục Phi đang sờ sướng tay, bàn tay sắp chạm tới vòng ba đầy đặn của cô thì cô bỗng cử động.

Hồng Tố Phân tuy không mở mắt nhưng đôi mày thanh tú lại nhíu chặt lại, đồng thời liên tục giãy giụa.

"Cậu... cậu cút ngay cho tôi... đồ khốn, cái đồ khốn nạn, đồ bại loại này..."

Mục Phi làm việc trái lương tâm nên chột dạ, cậu bị Hồng Tố Phân mắng cho giật mình thon thót, nhất thời không biết nên buông cô ra hay giải thích với cô.

Và những lời Hồng Tố Phân nói sau đó lại khiến Mục Phi ngẩn ra một chút.

Chỉ nghe thấy Hồng Tố Phân vừa giãy giụa vừa hét lên, "Các người... các người đều cút hết cho tôi, cút khỏi nhà tôi. Tôi... tôi sẽ không để các người thực hiện được mưu đồ đâu... Cút, cút đi!!"

Cút khỏi... 'nhà' của tôi? Trời ạ, đây là đâu với đâu thế này?

Nghe đến đây, Mục Phi cúi đầu nhìn lại, Hồng Tố Phân vẫn chưa mở mắt.

Đến lúc này, Mục Phi mới hiểu ra, hóa ra nữ giám đốc xinh đẹp của cậu căn bản chưa tỉnh, đang nói mộng đây mà.

Và ngay lúc cậu vừa nghĩ đến đây, Hồng Tố Phân cuối cùng cũng giãy giụa nhẹ hơn chút, đồng thời từ từ mở mắt ra.

"Tam... Tam, Tam ca?" Hồng Tố Phân tuy mở mắt nhưng vẫn chưa giải rượu, đôi mắt say lờ đờ nhìn khuôn mặt Mục Phi.

"Là anh đây..."

Mục Phi nhân cơ hội đỡ lấy eo cô nâng dậy, "Em thế nào rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa? Còn khó chịu lắm không?"

Nhưng Hồng Tố Phân dường như hoàn toàn không nghe thấy lời Mục Phi nói, cô tự lẩm bẩm rồi mỉm cười, nụ cười tươi như hoa.

"Tam ca, hóa ra là anh... thật tốt quá... Em còn tưởng là đám khốn nạn đó chứ..."

Hồng Tố Phân dù đang cười nhưng khóe mắt lại lăn dài một giọt nước mắt.

"Nước, Tam ca, em muốn uống nước..." Hồng Tố Phân nheo mắt, vươn đôi tay trắng ngần ra.

Mà lúc này, ngữ khí nói chuyện của cô vô cùng... "đáng yêu", giống như một cô bé đang làm nũng vậy. Từ trước đến nay, những gì Mục Phi nhìn thấy đều là một Hồng Tố Phân điềm đạm. Trạng thái giống như thiếu nữ thế này của Hồng Tố Phân, đây là lần đầu tiên Mục Phi nhìn thấy.

Ôi trời ơi, thảo nào người ta bảo làm nũng là thiên tính của phụ nữ, hóa ra ngay cả Tố Phân cũng biết chiêu này cơ chứ...

Mục Phi đang suy nghĩ thì Hồng Tố Phân đã kiên nhẫn đợi không nổi lại giục giã, "Nước, mau cho em nước đi..."

Úi ùi, tới đây..."

Mục Phi vừa nói vừa vội vàng bưng cốc nước trên tủ đầu giường đưa đến bên miệng cô.

Hồng Tố Phân mắt cũng không thèm mở, ngửa cổ uống ừng ực mấy ngụm.

"Hà..."

Uống xong, cô thỏa mãn quệt miệng, sau đó rúc người vào ngực Mục Phi, đầu tựa lên vai cậu, tìm một tư thế thoải mái.

Mục Phi đặt cốc nước về chỗ cũ, quay đầu nhẹ giọng hỏi cô, "Đám khốn nạn nào? Tố Phân, em đang nói ai thế? Đám khốn nào cơ? Này... này?"

Mục Phi còn chưa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng thở đều đặn phát ra từ sống mũi của Hồng Tố Phân.

Tôi... cứ thế mà ngủ thiếp đi rồi á?

Mục Phi cúi đầu nhìn lại, chẳng phải đã ngủ rồi sao. Hơn nữa khóe môi cô còn hơi cong lên, ngủ vô cùng ngon giấc.

Ôi trời, ngủ nhanh thật đấy... Mục Phi bất đắc dĩ thầm nghĩ.

Và bị cô dọa cho một vố thế này, dục vọng trong lòng Mục Phi cũng tiêu tan sạch sẽ, đâu còn tâm trạng nào mà chiếm tiện nghi nữa.

Mục Phi để cô tựa một lát, qua ba bốn phút, đợi cô đã ngủ say, cậu mới nhẹ tay nhẹ chân đặt cô nằm xuống giường, lại đắp chăn bông mỏng lên cho cô, lúc này mới xem như xong việc.

"Cốc cốc."

Mà cậu vừa bận rộn xong thì cửa phòng liền vang lên tiếng gõ nhè nhẹ.

"Vào đi."

Mục Phi vừa dứt lời, cửa phòng ở bên ngoài bị đẩy ra nhẹ nhàng, một người đàn ông chừng hai lăm hai sáu tuổi bước vào.

"Hì hì, Tam ca..."

Dụ Tùng cười khẽ, cúi đầu chào Mục Phi.

Cậu ta vừa bước vào phòng, quay đầu nhìn một cái liền thấy Hồng Tố Phân đang nằm trên giường. Mà vì nửa thân trên của Hồng Tố Phân chỉ còn lại một bộ nội y, hơn nữa chăn bông lại vừa vặn đắp đến tận xương quai xanh của cô.

Cứ như thế này, nhìn vào mắt người ngoài thì Hồng Tố Phân chẳng khác nào đang khỏa thân cả.

Ờ...

Nhìn thấy cảnh này, Dụ Tùng nhếch miệng, cậu ta thấy phiền muộn rồi.

Cậu ta nhìn Hồng Tố Phân, lại nhìn Mục Phi chỉ mặc mỗi áo choàng tắm.

"Cái đó... Tam ca, hình như... em đến không đúng lúc lắm nhỉ. Hay là em ra ngoài sảnh ngồi, đợi anh bận xong lại vào gặp anh vậy..."

Dụ Tùng nói xong, quay đầu định bước ra ngoài.

Mẹ kiếp, đứng lại cho tao!!!"

Mục Phi quát giật giọng lại, giải thích: "Tổng giám đốc Hồng uống say rồi nôn mửa, nôn lên cả người tụi anh, tao giúp cô ấy cởi bộ quần áo bẩn ra thôi... Mày đang nghĩ đi đâu thế hả?"

Mục Phi trừng mắt lườm cậu ta một cái.

Thế nhưng Dụ Tùng vẫn cười hề hề, ra vẻ 'càng giải thích càng là che giấu'.

"Hì hì hì, Tam ca, thật ra anh không cần giải thích đâu, em cũng là đàn ông mà. Ý của anh em hiểu hết, tụi mình ý ở ngoài lời, không cần nói ra, không cần nói ra..." Dụ Tùng ra điều ra vẻ ta đây.

"Không cần nói cái đầu mày ấy! Tao và Tổng giám đốc Hồng thật sự chẳng có chuyện gì cả..." Mục Phi tức đến phì cười vì cậu ta.

"Vâng, em biết mà, anh và Tổng giám đốc Hồng, 'bây giờ' thì đúng là chưa có chuyện gì..." Dụ Tùng nghiêm túc đùa cợt.

Ý cậu ta chính là, bây giờ không có, sau này có hay không, hì hì, thì chưa biết chừng đâu nha!!

"Đi chết đi mày!!" Mục Phi hậm hực mắng, đấm cho cậu ta một cú.

Mà nhìn vẻ mặt phiền muộn của Mục Phi, Dụ Tùng cười ha hả.

Mục Phi lười so đo với cậu ta, chìa tay ra nói: "Đừng đùa nữa, đưa quần áo đây cho tao..."

"Dạ..."

Dụ Tùng đưa túi đựng quần áo đang xách trong tay cho Mục Phi, đứng thẳng người dậy, "Tam ca, anh thay quần áo trước đi, đợi anh thay xong em lại vào."

"Khỏi cần..."

Mục Phi xua tay, "Đều là đại gia đàn ông với nhau, có gì mà câu nệ thế? Không cần ra ngoài đâu."

Mục Phi nói rồi thản nhiên cởi áo choàng tắm ra, tròng bộ đồ mới mua vào người. Mà trong lúc mặc quần áo, Mục Phi vừa ấn nút gọi phục vụ ở đầu giường.

"Hạt Tùng, nghe nói... dạo này mày hỗn cũng khá nhỉ... đã lên làm nhân vật số hai ở Hưng Bắc rồi cơ à?" Mục Phi trêu chọc.

"Hì hì, cũng... tạm ổn thôi ạ. Nhưng em có được ngày hôm nay, đều nhờ Tam ca anh vun vén cả đấy..." Dụ Tùng cười ha hả đáp.

"Tao vun vén á? Mày đừng có đùa nữa..."

Mục Phi cắt ngang lời cậu ta,

"Tao có giúp được gì cho mày đâu, mày có thể leo lên được cái vị trí ngày hôm nay, một là vì bản thân mày có năng lực, hai cũng là do mày đã nỗ lực. Tất cả những thứ này đều là do mày tự tranh thủ lấy, liên quan gì đến tao chứ?"

"Anh không thể nói thế được..."

Dụ Tùng trách móc nhìn Mục Phi một cái,

"Tam ca, lúc trước nếu không nhờ anh liều mạng cứu Đông Cương ca, lại còn giúp anh ấy cướp lại bang Hưng Bắc, thì làm gì có bang Hưng Bắc của bây giờ nữa chứ? Mà không có bang Hưng Bắc, thì làm sao có được em ngày hôm nay cơ chứ?"

"Cho nên theo em thấy nhé, không chỉ một mình em nên cảm ơn anh, mà tất cả các anh em bang Hưng Bắc, đều nên cảm ơn anh mới phải..."

"Cốc cốc"

Hai người đang nói chuyện thì cửa phòng bị gõ vang, "Xin chào, quý khách có gọi nhân viên phục vụ phải không ạ?"

"Vào đi."

Mục Phi vừa dứt lời, một nữ phục vụ bước vào.

"Cô đem hai bộ quần áo này đi giặt đi, sau đó dựa theo kích cỡ của hai bộ này, ra cửa hàng gần đây mua một bộ tương tự về đây cho tôi..."

Mục Phi vừa nói vừa rút từ trong ví ra hai nghìn tệ,

"Cứ mua theo số tiền này đi, phần thừa coi như tiền típ..."

"Em biết rồi, cảm ơn anh..."

Vừa nghe thấy có tiền típ, nữ nhân viên kia liền mặc kệ mùi khó ngửi từ váy áo của Hồng Tố Phân, vui vẻ nhận lấy rồi quay người đi ra.

Tuy Dụ Tùng bây giờ đã là phó bang chủ bang Hưng Bắc, nhân vật số hai, một người dưới vạn người trên. Nhưng đã có thể ngồi lên vị trí này, tự nhiên cậu ta là người biết chừng mực.

Cậu ta biết ngày hôm nay bản thân có thể ngồi đây, bang phái yên bình sóng lặng, đều nhờ vào công lao của Mục Phi. Cho nên cậu ta rất tôn trọng Mục Phi.

Mục Phi trò chuyện với cậu ta đủ nửa tiếng đồng hồ, sau đó bởi vì Dụ Tùng còn có việc phải bận nên đành cáo lỗi với Mục Phi, rời đi trước.

Mà Mục Phi nhìn đồng hồ lại, đã là hơn bốn giờ chiều.

Nữ phục vụ đi mua quần áo cho Hồng Tố Phân vẫn chưa về, nhưng Mục Phi không đợi nổi nữa, bởi vì ở nhà vẫn còn hai người đẹp đang chờ cơ mà.

Mục Phi lại gọi một nhân viên phục vụ khác tới, dặn dò họ chăm sóc Hồng Tố Phân thật tốt, lúc này mới đứng dậy rời đi.

Tuy nhiên vừa lúc Mục Phi rời đi, cậu bỗng nhớ đến từ "bọn họ" trong lời nói mộng của Hồng Tố Phân.

Hồng Tố Phân gọi bọn họ là "đồ tồi", "đồ khốn", lại còn nói "sẽ không để bọn họ thực hiện được mưu đồ đâu"...

Mục Phi cứ cảm thấy, trong chuyện này hình như có uẩn khúc gì đó...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:759
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.