“Sao chổi, không đùa với cậu đâu, sao cậu lại ở đây vậy?”
Mục Phi nhìn thấy Chu Mạn Đình ở đây, vô cùng bất ngờ.
“Đi chứ, cậu mới là sao chổi ấy...” Chu Mạn Đình trừng mắt lườm Mục Phi một cái đầy khó chịu.
“Cậu hỏi thừa thế, chuyến bay này là đi Bắc Đô. Tôi ngồi chuyến bay này, chẳng lẽ còn đến chỗ khác được à?” Chu Mạn Đình vặn lại.
“Tôi đương nhiên biết, ý tôi là cô đi Bắc Đô làm gì?” Mục Phi lại hỏi.
“Hì hì, đương nhiên là đi học chứ...”
“Hả? Cậu cũng học ở Bắc Đô à?” Mục Phi có chút kinh ngạc.
“Đương nhiên, tại sao chỉ có cậu đi được, mà tôi thì không chứ? Nhìn xem...”
Chu Mạn Đình vừa nói, vừa tiện tay lục trong chiếc túi xách nhỏ mang theo người ra một tờ giấy, quơ quơ trước mặt Mục Phi. Mục Phi liếc mắt nhìn sang, trên tờ giấy đó rành rành mấy chữ, ‘Giấy báo trúng tuyển Đại học Sư phạm Mầm non Bắc Đô’.
Hừm, thảo nào bảo giới thiệu việc làm cho mà cô ấy không chịu, hóa ra cũng là muốn đi học đại học ở nơi khác đây mà.
Lúc này Mục Phi mới hiểu vì sao đợt trước cô ấy lại từ chối mình.
Trong lúc Mục Phi đang suy nghĩ, Chu Mạn Đình xóc xóc tờ giấy báo trúng tuyển trong tay, “Hừm, nhìn thấy chưa? Vậy tôi cất đi nhé...”
Tiếp theo, cô ấy vươn bàn tay nhỏ bé về phía Mục Phi, “Hì hì, mấy năm tới ở Bắc Đô, cậu là một đại nam nhân, nhớ phải chăm sóc tiểu nữ nhiều hơn đấy nhé...”
Cái giọng điệu đó của Chu Mạn Đình, chẳng khác nào mấy phi tần trong hậu cung của hoàng đế ở phim truyền hình cổ trang cả. Mà cái giọng điệu nổi da gà ấy khiến Mục Phi không kìm được mà run lên, da gà da vịt rơi đầy đất.
“Chăm sóc cái con khỉ ý!! Bây giờ tôi còn nghi ngờ không biết mình có nên đổi vé, đợi chuyến bay sau rồi đi hay không đây...” Mục Phi vươn tay vỗ một cái vào lòng bàn tay cô ấy.
Chu Mạn Đình ngẩn ra một chút, chớp chớp đôi mắt to, khó hiểu hỏi, “Sao lại nói thế?”
“Biệt danh của cậu chính là ‘sao chổi’ đấy, từ lúc tôi quen cậu đến nay, lần nào gặp cậu cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Ai mà biết lần này đi máy bay, cậu có mang đến tai nạn hàng không rồi rơi máy bay gì không chứ?” Mục Phi dùng ánh mắt đề phòng nhìn Chu Mạn Đình, nhỏ giọng nói.
Câu này cậu không dám nói to, vì sợ bị các hành khách xung quanh ‘vây công’.
“Cậu...” Chu Mạn Đình nghe vậy thì tức đến mức trừng trừng hai mắt. Cô ấy huơ huơ nắm đấm nhỏ đánh về phía Mục Phi, “Cậu khốn nạn này, đi chết đi cho tôi!!”
---❊ ❖ ❊---
Mục Phi suy cho cùng cũng chỉ nói đùa, đương nhiên cậu không thể thật sự đi đổi chuyến bay.
Trong sáu người này, ngoại trừ Mễ Bối Bối và Chu Mạn Đình ra, những người khác đều chưa từng đi máy bay. Còn Mục Phi tuy đã đi vài lần, nhưng cậu đi trực thăng quân sự, máy bay chở khách thế này thì đây là lần đầu tiên cậu ngồi.
Cho nên sau khi tìm được chỗ ngồi của mình, họ liền nhìn đông nhìn tây ở đó, cảm thấy vô cùng mới mẻ.
Sau một hồi tiếng động cơ gầm rú và rung lắc, máy bay rời khỏi đường băng, thân máy bay cũng dần ổn định. Hai tiếng rưỡi tiếp theo, họ sẽ trải qua giữa sự mới lạ và nhàm chán.
Máy bay Mục Phi ngồi là hàng năm ghế, Mục Phi và Từ Tiểu Manh ngồi một bên. Lý Linh, Lâm Nhược Y, Mễ Bối Bối ba người thì ngồi ở bên kia, cách Mục Phi và Từ Tiểu Manh bởi một lối đi.
Mà điều khiến Mục Phi có chút tò mò là, từ lúc lên máy bay đến giờ đã hơn mười phút rồi, cậu phát hiện Mễ Bối Bối cứ liên tục thì thầm to nhỏ gì đó với Lâm Nhược Y.
Mục Phi không kìm được sự tò mò, tập trung tinh thần, vểnh tai lên nghe cuộc đối thoại của họ.
Vừa nghe xong, Mục Phi cũng phải cạn lời.
Bởi vì cái nha đầu Mễ Bối Bối này lại đang giở trò âm mưu nữa rồi, cô nhóc ấy vậy mà lại đang ‘giáo dục’ Lâm Nhược Y.
‘Nhược Y học tỷ, em nói cho chị biết nhé, dựa vào nhãn lực sắc bén này của Bối Bối em, liếc mắt là nhìn ra ngay, tên kia tuyệt đối có ý đồ xấu với Mục Phi học trưởng, chị nhất định phải cẩn thận đấy!!’
‘Học tỷ, em thừa nhận là em cũng thích Mục Phi học trưởng, nhưng ít ra Bối Bối em đường đường chính chính, không giấu diếm che đậy. Nhưng cô ta thì khác nha, chị nhìn cái khuôn mặt của cô ta kìa, giống hệt cái dũi. Nhìn là biết kẻ thâm độc bụng dạ đen tối...
“Học tỷ, chị ngàn vạn lần phải canh chừng học trưởng cho thật kỹ nhé. Ngàn vạn lần đừng để cái kẻ đáng ghét kia thừa lúc sơ hở, lúc chị không để ý lại ‘ăn thịt’ Mục Phi học trưởng mất! Đến lúc đó, hai chúng ta lỗ to đấy...”
“Cái này cái này...”
“Cái kia cái kia...”
Mễ Bối Bối cứ kéo Lâm Nhược Y ở đó, liên tục nhồi nhét cho cô những tư tưởng đại loại như vậy.
Con nhóc này, thật biết cách tưởng tượng lung tung...
Mà đối với hành động của Mễ Bối Bối, Mục Phi bất đắc dĩ lắc đầu.
Sau đó, cậu còn quay đầu nhìn lại một cái.
Vé máy bay của Chu Mạn Đình không đặt chung với Mục Phi, mà là cô ấy tự đặt riêng. Chỗ ngồi của cô ấy không sát cạnh nhóm Mục Phi, cho nên cô ấy đành phải một mình ngồi ở vị trí phía sau.
Lúc này, cô ấy đang nhét tai nghe, đeo kính che mắt chống chói, vừa nghe nhạc vừa nhắm mắt dưỡng thần.
Mà mặc dù một nửa khuôn mặt của cô ấy đã bị kính che mắt che khuất, nhưng từ nửa khuôn mặt xinh đẹp chỉ để lộ ra ngoài ấy, đôi tay thon thả như ngó sen, đôi chân dài miên man, đều có thể nhìn ra được, đây tuyệt đối là một mỹ nhân cực kỳ xinh đẹp.
Cái tên này... mà lại có ý đồ với mình sao?
Nghĩ đến đây, bản thân Mục Phi cũng phải bật cười.
Sao có thể chứ?
Mục Phi rất có tự mình hiểu biết, thời buổi này mấy tên công tử bột, thiếu gia nhà giàu, tổng tài bá đạo vừa đẹp trai vừa có tiền có quyền nhiều vô kể.
Mặc dù bây giờ bản thân có chút thành tích nhỏ, nhưng nói về ngoại hình, cậu chỉ đẹp trai hơn nam sinh bình thường một chút mà thôi. Còn nói về điều kiện, bản thân cậu hoàn toàn không có cửa để so sánh với những kẻ đó.
Hơn nữa, bản thân và cái sao chổi này quen nhau được bao lâu chứ? Ngoại trừ khoảng thời gian thi đấu ở Thẩm Thành là tiếp xúc với cô ấy nhiều hơn ra. Những lúc khác, số lần cậu gặp cô ấy cộng lại chắc hai tay là đếm hết nhỉ?
Cho dù Mục Phi có cho rằng bản thân có chút mị lực đi chăng nữa, cậu cũng không cho rằng điều đó có thể khiến một người vừa gặp vài lần, lại vừa ưu tú như Chu Mạn Đình động lòng với mình.
Cho nên trong mắt Mục Phi, với tính cách cởi mở, phóng khoáng của Chu Mạn Đình, cô ấy có thể xem mình là ‘chiến hữu’. Còn bảo là cô ấy để mắt đến mình thì Mục Phi có chết cũng không tin.
---❊ ❖ ❊---
Bắc Đô, một thành phố cổ kính, thủ đô của Hoa Quốc, cũng là một trong những đô thị phồn hoa nhất Hoa Quốc.
Ở thành phố này, vừa có phong tục và kiến trúc đượm mùi ‘lịch sử’, vừa có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng hiện đại được đúc bằng ‘cốt thép xương bê tông’.
Hai phong cách này vốn dĩ là mâu thuẫn, nhưng khi chúng cùng xuất hiện ở thành phố này, chẳng những không hề mang lại cảm giác sa sút, mà ngược lại còn hô ứng lẫn nhau, tạo thành một ‘phong cách’ độc đáo, và nổi tiếng khắp thế giới nhờ điều đó.
Mà vào giờ phút này, tại một sân bay nào đó ở Bắc Đô, có một chiếc máy bay chở khách đang chậm rãi hạ cánh.
“Chuyến bay số hiệu HB4536 đã đến nơi đúng giờ, xin quý khách vui lòng đợi máy bay dừng hẳn rồi hãy tháo dây an toàn. Chào mừng quý vị đến với Bắc Đô...”
Bên trong máy bay, tiếp viên hàng không phát loa lần cuối cùng.
Một lát sau, máy bay cuối cùng cũng dừng hẳn. Ba tiếng sau, Mục Phi và năm cô gái cuối cùng cũng lại một lần nữa trải nghiệm được cảm giác ‘chân đạp đất kiên cố’ đó.
“Phù, đây chính là Bắc Đô... Trông hình như cũng chẳng khác gì Tân Nam cả, hơn nữa... nóng quá...” Vừa xuống máy bay, Lý Linh đã kêu lên trời nóng.
“Hè, đây là cậu thiếu hiểu biết rồi chứ gì? Sân bay thành phố nào mà chẳng xêm xêm nhau. Đợi cậu ra khỏi sân bay, đến trung tâm thành phố rồi, sẽ thấy điểm khác biệt ngay thôi...”
“Em sẽ ở đây ba ngày, đợi mấy người bận xong, nếu có thời gian, em dẫn mọi người đi dạo, đi chơi...” Mễ Bối Bối ra vẻ khoe khoang nói, cứ như sợ người khác không biết là cô từng đến Bắc Đô vậy.
Mấy người đi theo dòng người đông như nườm nượp đi ra ngoài, lại mất thêm một khoảng thời gian khá dài, cuối cùng họ cũng lấy lại được vali ký gửi của mình.
“Phù, được rồi, cuối cùng chúng ta cũng đến nơi rồi. Nói xem nào, mọi người đều đi thế nào đây?” Ra khỏi sân bay, Mục Phi hỏi Mễ Bối Bối và Chu Mạn Đình.
Lâm Nhược Y và Lý Linh ở đây không có bất kỳ người thân bạn bè nào cả, chỉ có thể đi theo cậu. Còn Mễ Bối Bối hình như có người đến đón, tình hình của Chu Mạn Đình thì Mục Phi không rõ.
“Em á? Có người đến đón em, chắc cũng sắp tới rồi, em đợi một chút là được hông à...” Mễ Bối Bối cười đáp, sau đó nhón gót chân lên, nhìn ngó tứ phía, “Mà nói đi cũng phải nói lại, cái đồ ngốc này sao vẫn chưa đến thế nhỉ? Không lẽ lại đi nhầm xe nữa rồi chứ?”
Thực ra với chiều cao của Mễ Bối Bối, cô nhóc có nhón gót lên cũng chẳng nhìn thấy gì.
Nhưng lời vừa nói đến đây, liền nghe thấy một giọng nữ truyền tới, “Bối Bối!”
Ôi trời ạ...
Mục Phi không khỏi giật mình.
Bởi vì giọng nói của cô gái này thực sự quá có ‘cá tính’. Giọng nói của cô ấy khiến người ta vừa nghe là sẽ liên tưởng đến một thứ... kẹo bông gòn. Giọng nói của cô ấy giống như kẹo bông gòn vậy, vừa mềm, lại vừa ngọt.
Nhưng Mục Phi cũng có chút khó hiểu: Giọng nói này, sao mình cứ có cảm giác đã từng nghe ở đâu rồi nhỉ?
Nghe thấy giọng nói cá tính như vậy, không chỉ Mục Phi, mà ngay cả mấy cô gái khác cũng quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy một cô gái mặc váy liền thân màu vàng nhạt, đang mỉm cười chạy về phía Mục Phi. Hơn nữa cô ấy cười tươi tắn làm sao, rực rỡ làm sao.
Nhìn biểu cảm đó của cô ấy, chẳng khác nào mấy người phụ nữ si tình trong phim truyền hình dài tập, mòn mỏi mong ngóng cuối cùng cũng đợi được ‘tình lang’ trở về vậy.
Nhưng những điều này, đều không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là, vòng một của cô gái này, thực sự thực sự thực sự... quá đồ sộ rồi.
Theo phán đoán của Mục Phi, kích cỡ của cô ấy ít nhất cũng phải là cúp E, thậm chí là cúp F. Mà mấy cô gái xung quanh Mục Phi, ngoại trừ Lâm Nhược Y ra thì chẳng có ai có thể so bì được với cô ấy.
Mà với cặp ngực khủng đó, cô ấy vừa chạy, trước ngực liền có hai chú thỏ trắng nhảy qua nhảy lại. Cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể làm rách quần áo, nhảy chồm ra ngoài vậy.
Hiệu ứng thị giác đó, thực sự quá mức kinh ngạc.
Mục Phi nhìn thấy dáng vẻ này của cô ấy, đến cậu cũng phải bấm tay thay cô ấy lo mồ hôi hột: Em gái ơi, cô nhẹ nhàng chút đi, cẩn thận đừng để ‘thỏ trắng’ nhảy ra khỏi quần áo đấy nhé!!
Chỉ là không chỉ có Mục Phi, những người qua đường xung quanh khác... chính xác là những người qua đường nam giới, cũng đều hướng ánh mắt ‘chăm chú’ về phía mỹ nhân này.
Mà Mễ Bối Bối vừa nhìn thấy dáng vẻ suýt lộ hàng này của mỹ nhân kia, cơ mặt lập tức giật giật.
“Đồ ngốc này!!”
Mễ Bối Bối nghiến răng nghiến lợi đi tới, giơ ngón tay chọc thẳng vào đầu mỹ nhân đó một trận.
Vừa chọc, cô nhóc vừa tức giận không tiếc rèn sắt thành thép mà mắng mỏ, “Cậu, cậu bị kích thích rồi à? Không phải đã bảo cậu đừng mặc kiểu áo khoét cổ rộng hay cổ chữ V khoét sâu thế này rồi cơ mà? Ai cho cậu mặc thế hả...”
“Còn nữa, cậu chạy cái con khỉ gì, cậu muốn lộ hàng lắm hả?...”
“Cậu không thấy mất mặt chứ em còn thấy mất mặt đấy. Cậu chú ý hình tượng chút cho em có được không hả... Cậu nhìn người ta xung quanh xem, đều dùng ánh mắt thế nào để nhìn cậu kìa?”
“...”
Mễ Bối Bối đứng đó chỉ trỏ, mắng mỏ không ngừng đối với người đẹp cao hơn cô rất nhiều, cũng trưởng thành hơn cô rất nhiều này.
Mà người đẹp lại giống như một đứa chịu trận, mặt đầy ấm ức chẳng dám nói gì, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm, “Chị không phải đang vội đón em sao? Không thì chị cũng đâu có chạy làm gì...”
“Chị còn dám cãi à?” Mễ Bối Bối chống nũng trừng mắt, ra dáng một bà chằn.
Đến đây thì người đẹp đó lập tức không dám hoọe hoẹ gì nữa.
“Cái đó... Bối Bối, em đợi chút...”
Mục Phi nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Mễ Bối Bối, sau đó chỉ vào người đẹp kia, “Cô ấy là...”
“Hầy, Mục Phi học trưởng, giới thiệu với anh một chút nhé. Đồ ngốc này chính là chị gái em, chị ấy tên là Mễ Bảo Bảo...”
Mục Phi nhìn dáng vẻ cường tráng của Mễ Bối Bối lúc nãy, lại nhìn dáng vẻ chịu trận của Mễ Bảo Bảo, cậu đúng là cạn lời rồi.
Cặp chị em này... thực sự quá kỳ ba rồi...
{Piao Tian Literature www.piaotia.com Cảm ơn sự ủng hộ của các độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ Piao Tian Literature Network, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Piao Tian Literature - Piao Yue Tian Kong De Xiao Shuo Du Wang All rights reserved.