Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 727
Nữ lưu manh đáng yêu

❊ ❊ ❊

“Nha đầu chết tiệt kia, ngươi làm gì thế hả?”

Mễ Bối Bối chợt đưa bàn tay nhỏ chạm vào chỗ hiểm của Mục Phi, khiến Mục Phi giật nảy mình, vội vàng nhẹ nhàng đẩy nha đầu này ra, đồng thời vỗ tay con bé ra.

“Hắc hắc……”

“Kháp kháp kháp……”

Mục Phi vỗ tay Mễ Bối Bối ra, con bé cũng hoàn toàn không để ý, chẳng những không giận mà còn che miệng cười trộm, nụ cười khiến Mục Phi thấy vô cùng ngượng ngùng.

“Cái nha đầu chết tiệt này, ngươi cười cái khỉ khô gì chứ……” Sắc mặt Mục Phi hơi đỏ lên, tức tối mắng.

Mục Phi thấy u uất, bình thường toàn là hắn đùa giỡn nữ sinh, nào ngờ hôm nay lại bị đùa giỡn ngược lại.

“Học trưởng ~~”

Mễ Bối Bối nũng nịu rên lên một tiếng, sau đó lại ôm lấy cổ Mục Phi, khẽ nói bên tai hắn: “Ngươi…… Có phản ứng rồi đấy nhé……”

“Học trưởng, em nghe nói qua rồi đấy nhé, lúc nam hài tử có phản ứng với nữ hài tử, cái, cái đó…… mới ‘lớn lên’ mà……”

Mễ Bối Bối vừa chỉ về hướng bên dưới vừa nói, sau đó lại cười khúc khích hai tiếng vô cùng đắc ý: “Giống như anh bây giờ vậy đó……”

“Không phải em vẫn luôn không thích để ý đến anh sao? Sao lại còn có phản ứng cơ chứ? Cứ thế này thì em có thể hiểu là anh chỉ ngoài mặt cứng cỏi, hoặc là e dè Tuyết tỷ tỷ cùng với học tỷ ngực bự kia, nên mới ngại ngùng không dám bày tỏ điều gì với Bối Bối hay không……”

Mễ Bối Bối phả hơi nóng bên tai Mục Phi: “Thật ra trong thâm tâm anh vẫn rất thích Bối Bối, có phải không?”

Hửm…… Sao em lại biết được?

Trong lòng Mục Phi thầm nghĩ như vậy.

Đúng thế, nếu công tâm mà nói, Mễ Bối Bối quả thật là một cô gái rất đáng yêu.

Mặc dù có lẽ có kẻ sẽ thấy con bé rất điên, rất phiền phức, rất “tiện”, thậm chí là “mặt dày vô sỉ”. Nhưng nghĩ lại xem, điều đó há chẳng phải là điểm đáng yêu của con bé hay sao?

Con bé chính là kiểu người trong lòng nghĩ gì thì sẽ biểu lộ ra ngoài, là một kẻ “thẳng tính”.

Thích thì sẽ mạnh dạn nói ra, không thích thì cũng chẳng thèm che giấu mà bơ đi, lộ mặt lạnh, tỏ vẻ khinh thường.

Giống như đối với Mục Phi, con bé chưa từng giấu giếm tình cảm ái mộ và sự ỷ lại của mình dành cho Mục Phi. Còn đối với Lý Linh, Mễ Bối Bối vừa gặp mặt là đã đấu khẩu, chẳng thèm che giấu sự “ghét bỏ” — mặc dù quan hệ của hai người bọn họ bây giờ hình như đã hòa hoãn hơn rất nhiều.

Nếu nói kiểu con gái “thẳng thắn bộc trực” này không đáng yêu, chẳng lẽ loại bề ngoài thì tâm bình khí hòa nhưng sau lưng lại tinh ranh tính toán, loại con gái “ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo” mới là đáng yêu sao?

Cũng chính vì sự bộc trực của Mễ Bối Bối cho nên dù Mục Phi có thấy con bé phiền phức đến mấy, thì trong lòng vẫn rất “thích” nó.

Đương nhiên, tính cách là một chuyện, ngoại hình lại là chuyện khác.

‘Con nha đầu này bất kể là nhan sắc hay vóc dáng thì đều hoàn hảo không tì vết…… Hửm……’

Mục Phi vừa nghĩ đến đây thì bỗng khựng lại đôi chút.

Đập vào mắt hắn chính là bộ ngực phẳng lì như sân bay của Mễ Bối Bối……

‘Hừm, ngọc còn vết nhũ…… Chỉ là ngực hơi nhỏ một chút……’ Mục Phi thầm bổ sung thêm một câu, đồng thời lộ ra vẻ mặt đầy tiếc nuối, “Nói chính xác hơn là không có ngực……”

Mà ngay lúc Mục Phi đang thẫn thờ với vẻ mặt đầy u uất, thì Mễ Bối Bối cái nha đầu lưu manh này lại giở trò lần nữa, lén lút dùng bàn tay nhỏ sờ soạng tiểu Mục Phi đang ngẩng cao đầu.

“Oa…… To quá, nóng quá…… Trời ơi, hình như lại to lên rồi……”

Mễ Bối Bối trợn tròn mắt, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, trông chẳng khác nào một đứa trẻ tò mò.

“Học trưởng Mục Phi, anh…… anh lợi hại quá, hình như còn to hơn cả mấy nam chính trong phim hành động Âu Mỹ nữa…… Lợi hại thật đấy……”

Mẹ kiếp!!

Cái nha đầu điên này, gan cũng lớn quá nhỉ? Không biết đàn ông là không thể chọc vào kiểu này sao?

Đúng lúc Mục Phi đang u sầu suy nghĩ, muốn dạy cho kẻ không biết trời cao đất dày này một trận, thì Mễ Bối Bối lại làm ra một hành động còn quá đáng hơn.

Bàn tay con bé cách lớp quần đùi, nắm lấy tiểu Mục Phi lắc lư nhè nhẹ lên xuống: “Học trưởng…… Động tác này chính là cái mà bọn con trai các anh gọi là sục cặt phải không? Em làm thế này…… anh thấy thoải mái lắm hả?”

Ái chà……

Mục Phi suýt nữa thì rên lên, đồng thời hạ bàn nóng rực lên, suýt chút nữa không kìm được mà đè ngửa nha đầu này ra.

“Cái nha đầu chết tiệt này, ngươi, ngươi đứng lên cho ta……”

Mục Phi tức giận tột cùng bế thốc Mễ Bối Bối lên, ném thẳng sang ghế phụ lái: “Ngươi cho ta ngồi cho nghiêm túc vào, còn quậy nữa là ta giận thật đấy!!”

Mục Phi cảm thấy mắt mình sắp đỏ ngầu cả lên rồi, nếu còn bị con bé này khiêu khích thêm chút nữa, rất có thể hắn sẽ không nhịn được mà ăn sạch nó luôn mất.

“Hắc hắc, kháp kháp kháp, học trưởng Mục Phi quả nhiên vẫn rất thích em……”

Mễ Bối Bối đắc ý cười, liếc nhìn cục u đang dựng đứng cao ngất trên quần Mục Phi, nụ cười càng thêm rạng rỡ, trông ra vẻ vô cùng có thành tựu.

“Học trưởng, mặt anh đỏ quá kìa, anh nhịn khó chịu lắm phải không? Nếu không được…… em có thể dùng tay giúp anh thoải mái mà……”

Mễ Bối Bối vừa nói vừa làm động tác ‘sục’, còn dùng ánh mắt vô cùng dụ hoặc liếc đưa tình về phía Mục Phi.

Mục Phi thẹn quá hóa giận vì chuyện xấu bị vạch trần, mặt đỏ bừng giáng cho Mễ Bối Bối một cái tát yêu lên đầu, tất nhiên là không dùng mấy sức lực.

“Á da ~~” Mễ Bối Bối kêu lên một tiếng đau đớn.

“Nha đầu chết tiệt, ngươi câm miệng lại cho ta……”

Mục Phi vừa nói vừa vội vàng khởi động xe, phóng vút đi. Đồng thời hắn mở cửa sổ xe cho gió thổi vào, muốn để gió thổi tắt ngọn lửa dục vọng trong lòng.

‘Hô ~~ Cái nha đầu chết tiệt này……’

Mục Phi hậm hực liếc Mễ Bối Bối một cái, lắc đầu.

“Khúc khích khúc khích ~~”

Mễ Bối Bối vừa nhìn thấy biểu cảm đó của Mục Phi thì y như thắng trận trói gà không chặt, vừa xoa đầu vừa che miệng cười trộm. Hơn nữa nụ cười đáng yêu ấy trông hệt như một chú mèo con tinh nghịch và bướng bỉnh.

Làm cosplay mấy thứ này, Mễ Bối Bối rất rành đường đi nước bước. Đối với con bé mà nói, tất cả những thứ này đã là chuyện ‘quen tay hay việc’, không thể hiểu rõ hơn được nữa.

Con bé dẫn Mục Phi đến cửa hàng trang phục mà nó hay lui tới, đặt may mấy bộ ‘quần áo công việc’, lại tới nơi làm bối cảnh để đặt ‘đơn hàng’.

Những người đó quả không hổ danh là ‘dân chuyên nghiệp’, chẳng cần Mục Phi phải giải thích gì nhiều, chỉ nhìn tài liệu và bản vẽ Mục Phi mang đến là đã hiểu ý ngay.

Cuối cùng, Mục Phi bỏ thêm chút tiền, nhờ mấy ‘vị chuyên gia’ đó chế tác xong xuôi rồi mang đến hiện trường giúp hắn bố trí vào ngày trước khi triển khai, đỡ phải để Mục Phi bận tâm.

Xong xuôi mấy việc này, ngày hôm đó coi như rảnh rỗi.

Mễ Bối Bối trước tiên quấn lấy Mục Phi đi ăn cơm dạo chơi, buổi chiều lại đến nhà Hạ Tuyết chào hỏi một tiếng, chơi đùa cùng Tiểu Manh Mục Phi một lúc, tối lại ké thêm một bữa cơm mới được Mục Phi đưa về nhà.

Mấy ngày sau đó vô cùng bình yên, Lâm Nhược Y có thời gian là Mục Phi lại ra ngoài hẹn hò, không có thời gian thì ở nhà bầu bạn với Tuyết tỷ, để tiểu loli dạy cho mình những khóa học về ‘công nghệ cao’ cùng các kiến thức liên quan.

Chỉ có điều khiến Mục Phi hơi u uất là, mặc dù hắn học khá tốt, nhưng một số kiến thức và nội dung vẫn chưa thể ‘trăm nghe không bằng một thấy’. Suy cho cùng thì mấy thứ như tia laser không phải cứ muốn thấy là thấy được, đòi hỏi phải có một phòng thí nghiệm chuyên nghiệp mới thành công.

Hiển nhiên là Mục Phi hiện tại không có điều kiện đó. Cho nên hắn cũng chỉ đành học thuộc lý luận chứ không có cơ hội thực hành.

“Haizz…… Phòng thí nghiệm này phiền phức thật đấy. Xem ra sau này lên đại học tớ nhất định phải học mấy ngành ‘khoa học nghiên cứu vật lý’ như ‘công nghệ nặng’ hay ‘vật lý hạt’ thì mới được đây……” Hôm nào học tiết thí nghiệm, Mục Phi lại bất đắc dĩ nghĩ ngợi.

Ngày tháng bình yên trôi qua bốn ngày, vào buổi tối của ngày thứ tư, Mục Phi nhận được một cuộc điện thoại từ Lý Đông Cương gọi đến.

“Lão đệ, việc em nhờ anh làm hai hôm trước, anh đã làm xong rồi. Khi nào em muốn gặp mấy tên nhóc đó?” Lý Đông Cương hỏi.

Mặc dù Lý Đông Cương gọi Mục Phi là lão đệ, nhưng thực tế trong lời nói của hắn lại có vẻ ‘lấy Mục Phi làm đầu ngựa mà xe dịch’.

Còn việc mà Mục Phi nhờ hắn làm chính là đi tìm ‘người’.

Mục Phi đã hạ quyết tâm bồi dưỡng thế lực của riêng mình thì nghĩ là làm ngay. Ngay tối hôm quyết định, hắn đã bảo Lý Đông Cương lùng sục trong toàn bộ phạm vi Tân Nam, tìm kiếm những thanh niên ‘trong giới giang hồ’ sống độc thân một mình không vướng bận điều gì, nhân phẩm lại tạm ổn, thích ‘đánh nhau’ hoặc ‘luyện võ’.

Mục Phi muốn bồi dưỡng những người này thành ‘tu luyện giả’ giống như mình, bồi dưỡng thành ‘thế lực’ của riêng mình.

Chẳng qua dự tính này của Mục Phi hiện tại cũng chỉ là dò đá qua sông mà thôi.

Cụ thể làm sao mới có thể bồi dưỡng những người này thành tu luyện giả, cần bao nhiêu thời gian, tốn bao nhiêu tiền bạc tâm sức, quá trình gian khổ ấy liệu có bao nhiêu người kiên trì nổi, tất cả vẫn là một ẩn số.

Cho dù có thành công thật đi nữa, liệu bản thân có quản nổi bọn họ hay không, có thoát khỏi sự kìm kẹp của mình, thậm chí là trở mặt thành thù với mình hay không lại là một vấn đề khác.

Tóm lại, chuyện này phiền phức trùng trùng, lo lắng vô vàn, nhưng Mục Phi lại buộc phải làm.

“Ca Đông Cương, anh tìm cho em bao nhiêu người thế?” Mục Phi hỏi.

“Tìm theo yêu cầu của em không dễ đâu, thật ra số người hoàn toàn phù hợp yêu cầu e là chưa đến mười người. Cho nên anh gom mấy đứa xêm xêm lại, tổng cộng là bốn mươi ba người, cụ thể thế nào em tự nhìn tình hình rồi sàng lọc nhé.” Lý Đông Cương đáp.

“Vậy được rồi, anh bảo bọn chúng sáng mai bảy giờ tập trung ở…… ở quán bar Miêu Mèo đi, đến lúc đó em sẽ qua gặp bọn chúng.” Mục Phi đáp.

“Biết rồi……”

Lý Đông Cương cúp điện thoại xong, Mục Phi lại gọi thêm hai cuộc điện thoại nữa.

Một cuộc gọi cho Triệu Thiên Hùng, một cuộc cho Đại Tượng, hai người này Mục Phi cũng tính đưa lên con đường đó.

Thực ra Đại Tượng thì không sao, chí ít cũng có chút nền tảng võ thuật.

Nhưng so với hắn thì Triệu Thiên Hùng kém hơn nhiều, ngoài thể hình hơi khá ra một chút thì gần như chẳng có tiềm chất gì, Mục Phi cũng không biết Triệu Thiên Hùng rốt cuộc có thể đi đến bước nào.

Lý do Mục Phi tìm hắn chỉ có một — sự tín nhiệm. Nhìn vào những việc Triệu Thiên Hùng đã làm trước đây, hắn là một người vô cùng trọng tình nghĩa và đáng tin cậy, đó cũng là lý do dù biết rõ đối phương chẳng có tiềm năng gì nhưng Mục Phi vẫn muốn bồi dưỡng hắn.

Đêm qua không nói chuyện gì.

Hôm sau, Mục Phi đúng giờ tới quán bar Miêu Mèo, bất cứ khi nào tới nơi hắn cũng hơi sững sờ, bởi vì số người đến đông hơn dự định rất nhiều — ngoài Triệu Thiên Hùng và Đại Tượng mà hắn muốn tìm ra, Triệu Hải Long và Lý Triều Nam cũng có mặt ở đây.

Và điều khiến Mục Phi tò mò hơn nữa là Lý Tông Vĩ và Châu Khánh, những kẻ đã lâu không xuất hiện, thế mà cũng có mặt tại đây.

“Mẹ kiếp, mấy tên nhóc các ngươi…… sao lại đều ở đây cả thế?” Mục Phi nhìn Lý Tông Vĩ và Châu Khánh hỏi.

“Hắc hắc, Phi ca, anh còn hỏi bọn em nữa hả? Anh chơi không đẹp chút nào rồi đấy……”

Lý Tông Vĩ cười gian xảo, vết sẹo trên mặt khiến hắn trông có vẻ hơi dữ tợn.

Hắn bước tới, húc nhẹ vai Mục Phi một cái: “Anh xem anh kìa, bây giờ hỗn khá thế rồi mà không thèm báo cho em và Tiểu Khánh một tiếng. Nếu hôm qua không tình cờ gặp Triều Nam ca, được anh ấy bảo bọn em là anh đã thành ‘đại ca’ rồi thì tụi em còn chẳng hay biết gì đấy……”

“Báo cho tụi bay, thiết……”

Mục Phi bất đắc dĩ hừ nhẹ một tiếng, chỉ trích hai kẻ này: “Cái tính nết tồi tệ của hai cậu nhóc các cậu ấy, hở ra là gây chuyện. Nếu để tụi cậu biết tớ đang làm gì, không chừng tụi cậu còn vênh váo đến mức nào nữa chứ?”

“Đâu, đâu có nghiêm trọng như anh nói đâu cơ chứ, thật đấy, em là một người tốt thế này cơ mà, sao lại hay gây chuyện chứ……”

“Đúng thế đúng thế, Đại Vĩ nói đúng đấy……”

Lý Tông Vĩ và Châu Khánh phản bác Mục Phi.

“Thôi thôi, tớ không cãi lý với hai cậu nữa, hai cái miệng của tụi cậu tớ nói không lại đâu……”

Mục Phi xua xua tay, cắt ngang lời hai người: “Tớ hiện tại có chính sự, hai cậu đi chơi đi, cần gì thì cứ nhờ Triều Nam giúp sắp xếp. Lát nữa tớ quay lại rồi tìm tụi cậu sau……”

“Ấy, Phi ca, đợi chút……”

Mục Phi vừa định bước đi thì đã bị Lý Tông Vĩ gọi giật lại.

“Ân? Còn chuyện gì nữa?” Mục Phi hỏi.

Lý Tông Vĩ bước đến trước mặt Mục Phi, ra vẻ nghiêm túc nói: “Phi ca, em cũng muốn theo anh hỗn……”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:724
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.