Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 735
Sao chổi phá sự

❊ ❊ ❊

Nghe thấy Mục Phi yêu cầu bản thân gọi hắn là chủ nhân, Lâm Nhược Y vừa thẹn vừa giận.

Tuy nhiên cô từ tận đáy lòng không hề kháng cự chuyện này, nhưng cô vẫn luôn cảm thấy kỳ quái, hơn nữa cô lại da mặt mỏng, sao có thể cất lời gọi ra được chứ?

“Nhược Y, em đang nghĩ gì thế? Mau gọi đi nào……” Mục Phi cười gian thúc giục.

Mục Phi cảm thấy bản thân cũng thật hư hỏng, hễ nhìn thấy vẻ mặt thẹn thùng của Lâm Nhược Y là lại nhịn không được muốn trêu chọc cô.

“Thẹn, thẹn chết người ta lạp. Em thèm vào mà gọi…… Anh, anh để tiểu manh muội muội gọi đi……” Lâm Nhược Y đỏ mặt nói, vừa định giãy giụa đứng dậy chuồn mất.

Nhưng Mục Phi sao lại cho cô cơ hội ấy, vươn tay một cái đã ôm trọn cô vào lòng.

“Chẳng lẽ em không biết, ‘ nữ phó ’ phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân sao? Có gọi hay không? Không gọi là anh phạt em đấy nhé……” Mục Phi vừa nói, vừa nhẹ nhàng cấu vào phần thịt mềm ở hai bên eo Lâm Nhược Y.

Mục Phi đối với ‘tử huyệt’ của Lâm Nhược Y thì hiểu rõ không còn gì để nói. Lâm Nhược Y có hơi ‘hơi mũm mĩm’, mà người mập thì đều sợ nhột, hai bên eo chính là tử huyệt của cô, bị Mục Phi trêu chọc như thế, cô lập tức vừa nhột vừa mất hết sức lực.

“Á, ha ha, A Phi, A Phi đừng quậy, ngứa quá…… Nhột chết em mất……” Lâm Nhược Y cười kiều diễm cầu xin, đôi mắt to chớp chớp, dáng vẻ vô cùng đáng thương.

Mục Phi lại chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc, ngược lại còn làm tới: “Nhột? Hắc hắc, nhột là đúng rồi, em cứ chịu đựng đi. Không gọi chủ nhân thì anh không dừng tay đâu, anh muốn xem em chịu đựng được bao lâu……”

Mục Phi vừa nói, vừa giở trò sàm sỡ với Lâm Nhược Y. Ban đầu còn bình thường, đôi tay của hắn chỉ lưu chuyển trên vòng eo của Lâm Nhược Y, nhưng chỉ một lát sau, hắn bắt đầu không đàng hoàng nữa. Một tay trượt thẳng xuống, mông lung chạm đến vòng mông của Lâm Nhược Y, tay kia hướng lên trên, nhìn là sắp chạm đến bầu ngực của cô rồi.

Lâm Nhược Y vô cùng hoảng hốt, sắc mặt cô lúc này gần như đỏ chót như quả táo ta chín thấu. Dưới ‘dâm uy’ của Mục Phi, Lâm Nhược Y đành phải khuất phục, bằng không tên sắc lang Mục Phi này sẽ sờ thật lên ngực cô mất.

Cũng may là hiện tại triển lãm anime vẫn chưa chính ăn khai mạc, khu ẩm thực bọn họ đang ngồi cũng khá hẻo lánh, ít người nên không ai nhìn thấy. Bằng không, e rằng lúc này Lâm Nhược Y chỉ muốn tìm một cái khe đất để chui xuống.

“A Phi, anh đừng, đừng bắt nạt em nữa. Em gọi…… Em gọi chủ nhân, được chưa nào……” Lâm Nhược Y cười đến mức nước mắt sắp trào ra, nài nỉ cầu xin.

“Sớm thế này thì có phải xong rồi không……” Mục Phi cười gian buông tay ra, nhìn Lâm Nhược Y.

Lâm Nhược Y lúc này vừa thẹn vừa giận, đối với việc gọi Mục Phi là chủ nhân, cô không những không chút phản cảm mà ngược lại còn có chút mong chờ. Còn nguyên nhân không chịu gọi, đơn giản là vì cô cảm thấy ngượng ngùng thôi.

Lâm Nhược Y cứ cảm thấy cách xưng hô này kỳ quái thế nào ấy…… Cứ luôn khiến cô liên tưởng đến chuyện ‘**’……

Đúng lúc Lâm Nhược Y đang vẩn vơ suy nghĩ, Mục Phi thấy cô ngẩn ngơ lại gian xảo vươn tay ra.

“Á á á á~~” Lâm Nhược Y cảm giác có một bàn tay hư hỏng vừa chạm lên ngực mình một cái, cô giật mình hoảng hốt, vội vàng lấy tay che ngực làm động tác phòng bị.

“A, A Phi. Anh, anh làm gì thế hả? Đây là nơi công cộng đấy, sẽ bị người ta nhìn thấy đấy……” Lâm Nhược Y nhíu mày, hờn dỗi trách móc.

“Ai bảo em không nghe lời chứ……”

Mục Phi nói rồi kéo một bàn tay nhỏ của cô qua nhẹ nhàng xoa nắn: “Nhược Y, mau gọi ‘ chủ nhân ’ đi. Phải gọi manh một chút, ngọt một chút, em biết chưa?”

Mục Phi tuy ngoài mặt cực kỳ vô lại, nhưng Lâm Nhược Y cũng hiểu rõ, nếu không làm tên tiểu hỗn đản này thỏa mãn, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha cho mình.

Hừ…… Thôi đành, gọi thì gọi vậy……

“Chủ…… Chủ chủ…………… Nhân……”

Lâm Nhược Y tuy trong lòng nghĩ như vậy, thế nhưng vừa mở miệng, lời lại không thể thốt ra.

Cuối cùng tốn biết bao nhiêu sức lực, chữ ‘ nhân ’ ấy mới được nói ra từ cổ họng.

Mà Mục Phi cũng không biết bản thân bị làm sao nữa, ban đầu hắn chỉ muốn đùa giợn Lâm Nhược Y, bắt nạt cô nên mới ép cô gọi mình là chủ nhân.

Thế nhưng lúc này vừa nghe thấy tiếng ‘ chủ nhân ’ kia của Lâm Nhược Y, lại nhìn vẻ mặt thẹn quá hóa giận của cô, trong lòng hắn sướng điên lên được. Cảm giác đó, y như vừa mới sục xong một nhịp vậy. Chỉ là sục xong thì sảng khoái thể xác, còn nghe Lâm Nhược Y gọi mình là chủ nhân thì sảng khoái tinh thần.

“Hấp ha hấp hối, sướng quá……” Mục Phi cười gian, nhưng vẫn không buông tha cho Lâm Nhược Y: “Nhược Y, tiếng vừa rồi chưa nối liền, gọi lại lần nữa xem nào……”

Có một số việc trải qua một lần rồi, lần thứ hai sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, giống như Lâm Nhược Y lúc này cũng vậy. Đã gọi qua một lần rồi, lần thứ hai không còn khó mở miệng đến thế nữa.

“Chủ ~ chủ nhân ~~” Lâm Nhược Y hơi cúi đầu, trên mặt mang theo nụ cười ngượng ngùng, nhẹ nhàng ngọt ngào gọi một tiếng.

Giọng nói của cô quả thực quá đỗi dịu dàng, quá đỗi ngọt ngào. Ngọt đến mức tim Mục Phi như tan chảy, phảng phất như cả người sắp bay bổng lên vậy.

Mà lúc này bộ dạng thẹn thùng đỏ bừng mặt của cô quả thực vô cùng đáng yêu, đáng yêu đến mức Mục Phi nhịn không được lại muốn ôm trọn cô vào lòng.

“Nhược Y, em…… em thật sự đáng yêu quá đi mất……” Mục Phi vừa nói, vừa nhìn quanh sang trái sang phải, đoạn vươn tay ôm thốc Lâm Nhược Y lên, để cô ngồi lên đùi mình.

Vị trí địa lý của quán cà phê này có chút hẻo lánh, hơn nữa khu ẩm thực lại ít người, cho nên tuy có thể nghe thấy tiếng bước chân thoắt ẩn thoắt hiện gần đó, nhưng rất hiếm khi có ai đi ngang qua đây, Mục Phi cũng chẳng sợ bị người khác phát hiện.

“Chủ, chủ nhân, anh muốn làm gì thế hả?” Lâm Nhược Y bất thình lình bị Mục Phi ôm chằm lấy vào lòng, giật nảy cả mình.

Và cô cũng chẳng hiểu bản thân bị làm sao nữa, lúc gọi Mục Phi là chủ nhân…… trong lòng lại có một thứ cảm giác vô cùng kỳ lạ, tựa như toàn bộ bản thân đều hoàn toàn thuộc về Mục Phi, giống như ‘ vật tư hữu ’ của hắn vậy.

Cô có chút thích cảm giác này, thế nên không kìm được lại gọi Mục Phi thêm một tiếng nữa.

“Nhược Y, lâu lắm rồi chúng ta không kiss, tranh thủ lúc không có ai, hai chúng ta hôn một cái đi……” Mục Phi nói, cúi đầu nhắm thẳng đôi môi mềm mại phấn nộn của Lâm Nhược Y mà hôn xuống.

Lâm Nhược Y nào có gan lớn đến thế, ngồi trong lòng Mục Phi giữa ‘ thanh thiên bạch nhật ’ thế này, cô đã rất thẹn thùng rồi, vậy mà hắn còn đòi kiss ở chốn đông người thế này, sao cô dám chứ?

“Chủ, chủ nhân, không được đâu. Sẽ bị người ta nhìn thấy mất……”

Hay cho một Lâm Nhược Y, cô đã hoàn toàn nhập ‘ vai ’ rồi, gọi hai chữ chủ nhân sao mà thuận miệng thế. Lúc đẩy nhẹ Mục Phi, cô vẫn không quên liếc mắt nhìn quanh trái phải, hình như đang dò xem có ai không.

“Nhược Y, với tư cách là một nữ phó, em phải vô điều kiện phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân, hiểu chưa? Cho nên em không được phép cự tuyệt……”

Mục Phi ra vẻ nghiêm túc nói, còn chỉ tay sang hai bên trái phải: “Hơn nữa em xem, chỗ của chúng ta ở ngay góc khuất hội trường, hẻo lánh thế này, đến cả bóng người qua lại còn chẳng có, em sợ cái gì chứ? Chúng ta lén lút hôn một cái, sẽ không ai thấy đâu……” Mục Phi thuyết phục.

Nghe Mục Phi nói vậy, Lâm Nhược Y cũng có chút động tâm.

Mẹ của Lâm Nhược Y sau khi biết được thành tích của Mục Phi thì kinh ngạc đến mức há hốc mồm, ấn tượng về Mục Phi cũng thay đổi rất nhiều.

Nhưng lúc đó Vương Xuân Lan đã nói những lời xấu xa về Mục Phi, để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng mẹ Lâm. Dẫn đến việc trong tiềm thức của mẹ Lâm, Mục Phi vẫn là một tên ‘ tiểu hỗn đản ’ không đàng hoàng, chẳng có việc làm chính đáng.

Mẹ Lâm tự nhiên sẽ không đồng ý để đứa con gái bảo bối của mình yêu đương với tên tiểu hỗn đản đó rồi, thế nên hiện tại vẫn luôn canh chừng Lâm Nhược Y, không cho cô hay ra ngoài, không tạo cơ hội cho cô hẹn hò với Mục Phi.

Khoảng thời gian này, Lâm Nhược Y tuy thỉnh thoảng có thể gặp mặt Mục Phi, nhưng cũng chỉ có thể ăn một bữa cơm, dạo phố một chút, chưa đầy một tiếng đồng hồ là phải quay về rồi. Nếu vượt quá một tiếng, e rằng chưa đầy hai phút là điện thoại của mẹ Lâm đã gọi tới nơi.

Hai người đến cả cơ hội xem phim cũng không có, tự nhiên lại càng không có cơ hội ôm ấp tình tứ, thân mật.

Cho nên hôm nay nghe Mục Phi đề nghị như vậy, Lâm Nhược Y cũng có chút thèm thuồng ‘ hôn môi ’ rồi.

Cô nghe lời Mục Phi, lại nhìn sang hai bên trái phải một lượt, quả nhiên giống y như lời Mục Phi nói, đến cả bóng người qua lại cũng chẳng có.

‘ Chỉ là lén lút hôn một cái, chắc sẽ không có ai phát hiện đâu nhỉ? ’ Lâm Nhược Y thầm nghĩ, trong lòng coi như đồng ý cách làm của Mục Phi.

“Chủ nhân, chỉ được phép hôn khẽ một cái thôi đấy nhé……” Lâm Nhược Y đỏ bừng mặt, lên tiếng khe khẽ dặn dò.

“Hắc hắc, được, được, một cái thì một cái……” Mục Phi cười tủm tỉm, ôm chầm lấy Lâm Nhược Y kéo sát vào lòng thêm chút nữa.

Lúc này mỹ nhân trong ngực, Mục Phi sướng đến phát điên, còn Lâm Nhược Y ngồi trên đùi hắn, bầu ngực căng mọng áp sát trước ngực hắn, thiếu nữ thể hương sực nức cứ thế xộc thẳng vào mũi Mục Phi.

Dưới sự kích thích trùng điệp, Mục Phi một cách tự nhiên liền có phản ứng.

Lâm Nhược Y cảm nhận được một thứ cứng ngắc đang cấn vào mông mình, cô tự nhiên hiểu rõ đó là chuyện gì.

A Phi…… Đúng là một tên sắc lang……

Lâm Nhược Y thẹn thùng thầm nghĩ, nhắm nghi mắt lại, dâng đôi môi mềm mại đến bên miệng Mục Phi. Mục Phi tất nhiên cũng không khách khí, ngậm lấy đôi môi anh đào của cô, triền miên hôn lấy hôn để.

Thực ra bất kể là Mục Phi hay Lâm Nhược Y, ban đầu đều chỉ tính lén lút hôn một cái mà thôi. Thế nhưng đôi nam nữ đã lâu không được thân mật này vừa hôn nhau như thế, lập tức không sao dứt ra được nữa.

Lâm Nhược Y muốn đẩy cũng không đẩy nổi Mục Phi ra, cứ thế bất lực nằm gọn trong vòng tay hắn, mặc cho hắn hôn tới hôn lui. Mục Phi cũng chẳng nỡ buông cô ra dẫu chỉ một chút.

Mà đúng lúc hai người đang hôn đến hồi say đắm, ở cách đó không xa lại vang lên tiếng bước chân.

Đầu óc Lâm Nhược Y lúc này mụ mị hỗn độn, ngoài Mục Phi ra thì chẳng còn biết gì nữa. Còn Mục Phi tuy có nghe thấy âm thanh đó, nhưng cũng chẳng bận tâm, hắn chỉ đinh ninh rằng người ta đi ngang qua mà thôi.

Thế nhưng chuyện xảy ra tiếp theo, lại khiến Mục Phi vô cùng ức chế.

Chỉ nghe tiếng bước chân ấy càng lúc càng gần, càng lúc càng gần, tiếp theo liền nghe một giọng nữ lầm bầm tự nói một mình: “Quán cà phê nữ phó? Quán cà phê nữ phó? À, có rồi, chính là chỗ này……”

Nghe thấy giọng nói này, Mục Phi chợt sững người.

Mẹ kiếp, là kẻ nào thế, hỏng bét rồi……

Lúc Mục Phi nghĩ đến điều này thì đã không còn kịp nữa rồi.

Chỉ nghe nữ nhân kia lại tiếp tục lớn tiếng gọi: “Tiểu Phi Phi, Tiểu Phi Phi cậu ở đâu thế hả? Bổn cô nương đến rồi đây…… Ách……”

Mục Phi vừa mở trừng mắt, chỉ thấy một mỹ nữ đeo kính râm, mặc áo thun quần đùi, sở hữu một đôi chân dài ngạo nghễ đang nhìn chằm chằm về phía mình. Mỹ nữ này Mục Phi quen biết, chính là Chu Mạn Đình mà hắn tìm đến để nhờ cậy giúp sức.

Lúc này, Mục Phi tuy đã mở mắt, nhưng vẫn chưa buông Lâm Nhược Y ra, môi của hai người vẫn đang dán chặt vào môi nhau.

Khoảnh khắc ấy ánh mắt của Mục Phi và Chu Mạn Đình chạm nhau giữa không trung, trên mặt cả hai đều lộ ra biểu cảm đầy gượng gạo.

‘ Con sao chổi này…… Chẳng lẽ cô ta thực sự là khắc tinh đời tôi hay sao? Sao cứ hễ cô ta xuất hiện là tôi thể nào cũng chẳng có nổi một chuyện tốt thế này, mẹ kiếp…’

Mục Phi cảm thấy các cơ trên mặt mình cứ giật giật từng hồi, đúng là bực bội hết chỗ nói.

Mà Lâm Nhược Y ban nãy đã quên bẵng cả trời đất, ngẩn ngơ một lúc lâu không thấy Mục Phi tiếp tục hôn mình nữa, cuối cùng cũng phát hiện tình hình có điều bất ổn. Cô chớp mắt một cái, vừa hay nhìn thấy một cô gái trông quen mặt nhưng mình lại không quen biết đang trân trân nhìn chằm chằm vào hai người họ.

Đại não Lâm Nhược Y lập tức trống rỗng, toàn thân hóa đá, khuôn mặt thoắt cái chuyển sang sắc đỏ y như cua luộc.

“Hắc…… Hắc hắc……”

Chu Mạn Đình cười gượng gạo, khoát khoát tay với Mục Phi: “Cái đó…… Tôi quấy rầy hai người hả? Hai người cứ tiếp tục đi, tiếp tục đi nha……”

Chu Mạn Đình nói xong, liền toan quay đầu bước đi.

“Á”

Ngay lúc ấy, chỉ nghe Lâm Nhược Y thét lên một tiếng chói tai, che mặt chạy biến về hướng nhà bếp phía sau.

Hu hu hu, vậy mà bị người ta nhìn thấy rồi, mất, mất hết mặt mũi rồi……

A Phi, anh đúng là đồ đại hỗn đản!! Đồ đại hỗn đản đáng chết!!

Lâm Nhược Y lúc này, chỉ hận không thể tìm ngay một cái khe đất mà chui vào……

[Dịch từ bản hv] ChuongId:732
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.