Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 796
Báo danh_Thượng

❊ ❊ ❊

Bắc Đô Điện ảnh Đại học, Thủ đô Âm nhạc Nghệ thuật Đại học, Hoa Quốc Dân tộc Đại học, Thủ đô Ngoại ngữ Đại học, bốn trường đại học này, ở ngay tại Bắc Đô hay thậm chí toàn quốc, đều có danh khí vô cùng cao.

Mà danh khí này, cũng chia làm hai phương diện.

Một phương diện là bởi vì bốn trường đại học này, trong lĩnh vực liên quan của bọn chúng, quả thực đều là sự tồn tại "Thái sơn Bắc đẩu", có "trình độ" và "danh tiếng" tương đối cao.

Mà phương diện khác, lại là bởi vì bốn trường học này có một đặc điểm chung, đó chính là!! "Sản xuất nhiều" mỹ nữ.

Thậm chí, Mục Phi trước kia từng nghe nói qua một loại tin đồn trên mạng!! Có rất nhiều nam sinh, trường học tốt hơn không đi, mà lại lựa chọn bốn trường học này, chính là vì coi trọng điểm "lắm mỹ nữ" ở đây.

Mặc dù lúc ấy Mục Phi nhìn thấy tin đồn này, đối với nó cười nhạo khinh bỉ, cảm thấy tin đồn này rất giả, nhưng cho đến hôm nay, khi cậu đứng trước cửa "Khuôn viên Thủ đô Ngoại ngữ" - một trong bốn trường đại học nhiều mỹ nữ này, cậu cuối cùng đã "lĩnh ngộ" rồi!! Tin đồn kia, chưa chắc đã là giả đâu.

Hóa ra được mỹ nữ vây quanh, lại là chuyện khiến tâm trạng thoải mái dễ chịu nhường này.

Ở đây, bất kể ngươi nhìn về hướng nào, cũng đều là mỹ nữ.

Cao ráo gợi cảm, nhỏ nhắn đáng yêu, dịu dàng yên tĩnh, tràn đầy sức sống thanh xuân, bất kể ngươi thích phong cách cô gái như thế nào, ở đây đều có thể tìm thấy.

Trong môi trường này, cho dù là Mục Phi đã quen nhìn đủ loại mỹ nữ, cũng không khỏi cảm thấy hai mắt có chút hoa lên!! Mặc dù những mỹ nữ này đa phần đều không xinh đẹp bằng Lâm Nhược Y, Hạ Tuyết đám người, nhưng bạn không chịu nổi số lượng những mỹ nữ này rất nhiều, hơn nữa phong cách khác nhau, lấy số lượng để thắng thế a.

"Chậc chậc, coi như tôi biết, tại sao trên mạng lại có nhiều trạch nam vắt óc suy nghĩ cũng phải thi vào mấy trường đại học này đến vậy, mẹ kiếp, đúng là thiên đường của đàn ông mà..." Mục Phi chép chép miệng, nhỏ giọng lầm bầm một câu.

Nhưng ngắm mỹ nữ thì ngắm mỹ nữ, Mục Phi vẫn không quên chính sự!! Cậu chính là đến đưa Lâm Nhược Y đi học, bản thân trước tiên bị kẹt xe mất nửa tiếng đồng hồ, lại thêm chuyện phải thu thập con nhỏ bạo lực kia, đã lãng phí từng ấy thời gian.

Chỉ sợ Nhược Y đã sớm đợi sốt ruột rồi nhỉ, hy vọng đừng làm lỡ việc báo danh của cô ấy thì tốt...

Mục Phi thầm nghĩ, thu lại ánh mắt từ trên người những mỹ nữ xung quanh, sau đó, tiện tay kéo một nam sinh trông không giống tân sinh viên lại, hỏi cho rõ vị trí bãi đỗ xe của trường này, rồi sải bước chạy nhanh qua đó.

Đợi khi Mục Phi vào đến bãi đỗ xe, vừa nhìn liền thấy Tư Đồ Băng Quang đang đứng giữ cửa xe nhìn đông ngó tây, nhìn vẻ mặt nhàm chán của cậu ta, bọn họ đã chờ đợi từ lâu rồi.

"Hải, đại đại, bên này..." Vừa nhìn thấy Mục Phi, Tư Đồ Băng Quang liền vẫy tay chào.

Bây giờ đã là hơn ba giờ chiều, Mục Phi lại sợ lỡ thêm lát nữa, Lâm Nhược Y sẽ không thể báo danh được, thế là cậu vội vàng chạy bước nhỏ qua đó.

"Đại đại, thế nào rồi." Tư Đồ Băng Quang hỏi.

Nhìn thấy Mục Phi trở về, Lâm Nhược Y cũng mở cửa bước xuống xe, dùng ánh mắt quan tâm nhìn Mục Phi, "A Phi, cậu không sao chứ!"

"Hừm, không sao, chẳng có chuyện gì cả." Mục Phi xua xua tay, ra hiệu cho bọn họ yên tâm.

"Ca ca, anh về rồi..."

Lúc này tiểu la lị cũng nhảy cộp từ trên xe xuống, một tay cô bé cầm điện thoại, một tay kéo cổ tay Mục Phi, cười khúc khích hỏi, "Ca ca, mấy chú cảnh sát tìm anh làm gì thế!"

Từ Tiểu Manh hỏi xong, Lâm Nhược Y và Tư Đồ Băng Quang cũng nhìn về phía Mục Phi, rõ ràng là đang chờ câu trả lời của cậu.

"Ha ha, không có gì, bọn họ nói mấy tên trộm mà anh bắt giữ là một đám băng đảng, hơn nữa đã gây án rất nhiều lần, vẫn luôn không bắt được, ảnh hưởng rất không tốt..."

"Mà hôm nay anh giúp bọn họ bắt được, bọn họ đương nhiên phải cảm ơn anh rồi, cứ nằng nặc đòi phát cho anh một lá cờ lưu niệm, danh hiệu 'Công dân gương mẫu' các thứ, nhưng mà đại ca đây rất khiêm tốn, đề nghị của bọn họ đã bị anh từ chối, sau đó anh liền chạy về đây..." Mục Phi vừa xoa đầu Từ Tiểu Manh vừa khoác lác.

Nhưng Mục Phi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Tiểu Manh vô cùng bình tĩnh, không hề lo lắng giống như Lâm Nhược Y và Tư Đồ Băng Quang, cậu liền tò mò hỏi, "Tiểu Manh, ca ca của em bị cảnh sát dẫn đi đấy, sao em vẫn còn tâm trạng chơi game điện thoại thế, em không lo lắng cho anh à..."

"Tiểu Manh, mới không lo lắng đâu..." Từ Tiểu Manh nheo mắt, ngây ngô cười.

Nói xong, còn lắc lắc nắm đấm nhỏ, "Bởi vì Tiểu Manh biết, ca ca là lợi hại nhất, mấy tên cảnh sát kia căn bản không lại ca ca!"

"Cục cục!"

"Ha ha..."

Vẻ ngốc nghếch của Từ Tiểu Manh đã chọc cười cả Lâm Nhược Y và Tư Đồ Băng Quang.

Mà Mục Phi thì bất đắc dĩ cười lắc đầu, khẽ vỗ lên đầu Từ Tiểu Manh một cái, "Đồ ngốc này, nghe em nói câu này kìa, cứ như thể ca ca em là loại đồ ngốc tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản vậy..."

"Đi đi, lên xe chơi điện thoại đi." Mục Phi nói với Từ Tiểu Manh.

"Ồ, vậy Tiểu Manh ở trong xe đợi ca ca quay lại, Nhược Y tỷ tỷ, Tiểu Manh không đi tiễn chị nữa đâu, rảnh rỗi lại tìm chị chơi..." Từ Tiểu Manh nói xong, vẫy tay với Lâm Nhược Y, rồi lại tót lên xe nghịch game điện thoại tiếp.

"Nhược Y, đi thôi, anh đưa em đi báo danh." Mục Phi nói, lấy chiếc vali kéo của Lâm Nhược Y từ trong cốp xe ra, một tay kéo, lại dùng tay kia xách ba lô du lịch của Lâm Nhược Y lên.

"Đại đại, để em đi tiễn cùng cho..." Tư Đồ Băng Quang sợ Mục Phi bị mệt, định qua nhận lấy cái ba lô trong tay cậu.

"Không cần..." Mục Phi giơ một tay lên, ngăn cậu ta lại.

"Chút đồ này vẫn chưa làm khó được tôi đâu, Tiểu Manh ở một mình trong xe tôi không yên tâm, cậu ở đây đi cùng con bé đi, tôi đi một lát rồi về ngay..." Mục Phi nói với Tư Đồ Băng Quang.

"Vậy à, vậy được thôi... Có chuyện gì thì anh gọi điện cho em nhé..." Tư Đồ Băng Quang lắc lắc chiếc điện thoại trong tay nói.

---❊ ❖ ❊---

Dọc đường đi này, Mục Phi đã phát huy triệt để vai trò "bạn trai mẫu mực".

Cậu tay trái kéo vali kéo, tay phải xách một chiếc ba lô lớn, gánh vác phần lớn trọng trách lao động, trong khi Lâm Nhược Y lại chỉ đeo bên mình một chiếc túi xách tay nhỏ, hai người đứng cạnh nhau, đồ đạc trên người ít nhiều tạo thành sự tương phản rõ rệt.

Đến mức một số nữ sinh đi ngang qua, không có bạn trai xách hộ ba lô, cứ chỉ trỏ bàn tán về hai người bọn họ, dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Lâm Nhược Y.

Thủ đô Ngoại ngữ Đại học này quả không hổ danh là trường đại học danh tiếng cấp quốc gia, môi trường bên trong khuôn viên cực kỳ tốt thì không nói làm gì, mà khuôn viên trường cũng cực kỳ lớn!! Mục Phi và Lâm Nhược Y đi từ bãi đỗ xe đến "Nơi báo danh" ở tòa nhà chính, đi mất trọn vẹn năm sáu phút, khoảng cách này, tính ra còn xa hơn cả nửa trạm xe buýt Tân Nam ấy chứ.

Điều khiến Mục Phi tương đối thấy khuây khỏa là, "thời điểm" bọn họ đến đây vẫn tương đối tốt!! Việc báo danh hôm nay vẫn chưa kết thúc, người cũng không phải là đặc biệt nhiều.

Mà nơi được gọi là "Nơi báo danh" này, thực ra chính là mấy chiếc bàn, cộng thêm mấy tấm "áp phích" viết các bước báo danh mà thôi, hơn nữa những áp phích này, đều bị một số học sinh, phụ huynh vây quanh xem.

Nói đây là "Nơi báo danh", chi bằng nói đây là "Khu tư vấn" thì hơn.

Nhìn thấy tình hình này, Lâm Nhược Y từ trước tới nay chưa từng có kinh nghiệm "báo danh" có chút mơ màng, cô không biết nên đi đâu.

"Hừm..." Nhìn vẻ mặt đáng yêu khó xử đó của Lâm Nhược Y, Mục Phi mỉm cười hiểu ý.

Cậu thừa biết Lâm Nhược Y hướng nội, chắc chắn không giỏi chuyện này, cho nên cậu mới đặc biệt muốn đi cùng Lâm Nhược Y để báo danh, để cô tự mình làm, Mục Phi tuyệt đối không yên tâm.

"Nhược Y, không cần vội..."

Trong lúc Mục Phi nói chuyện, cậu đặt chiếc ba lô lớn trên vai và chiếc vali kéo trong tay xuống một góc râm mát, thông gió ở bên ngoài cửa, "Em đứng đây nghỉ ngơi một lát đi, anh đi hỏi xem, rốt cuộc quy trình báo danh diễn ra như thế nào..."

"Ồ, được ạ, cảm ơn anh, A Phi..." Lâm Nhược Y khẽ đáp một tiếng.

"Đồ ngốc này, khách sáo với anh làm gì." Mục Phi nhẹ nhàng bóp chóp mũi Lâm Nhược Y, nét mặt đầy vẻ chiều chuộng.

Nói đoạn, cậu quay người bước vào "Nơi báo danh", cũng chính là sảnh lớn của tòa nhà chính này.

"Cũng may có A Phi đi cùng em tới, nếu không, em đúng là không biết nên làm thế nào cho phải nữa, xem ra... mình có sự cần thiết phải rèn luyện bản thân một chút mới được..." Lâm Nhược Y có chút bất đắc dĩ thầm nghĩ.

---❊ ❖ ❊---

Những học sinh đến báo danh này, có người là tự mình đến, cũng có một số là có phụ huynh đi cùng.

Mà những người này, học sinh có phụ huynh đi cùng thì còn đỡ, những học sinh tự mình đến kia, lần đầu tiên ra khỏi nhà ít nhiều có chút "sợ người lạ", bọn họ không chọn đến khu tư vấn để hỏi cách báo danh, mà lại chăm chú nhìn vào tấm "áp phích" đó để tự học.

Nhưng bọn họ hướng nội, ngại ngùng, chứ cái mặt dày của Mục Phi đây thì nào có quan tâm đến mấy chuyện đó, cậu thậm chí còn chẳng thèm nhìn tấm áp phích kia, trực tiếp đi thẳng về phía một "Khu tư vấn".

Tự mình xem thì chậm biết bao... Vẫn là tìm người hỏi cho lành...

"Hải, học tỷ chào chị, em thăm dò chút, tân sinh viên báo danh thì có những bước nào thế ạ." Mục Phi hỏi một mỹ nữ đeo kính, ăn mặc hợp thời trang.

"Ở đây có cẩm nang, tự em..."

Lúc ấy mỹ nữ đeo kính kia đang cúi đầu nghịch điện thoại, nghe thấy lời Mục Phi, liền theo thói quen quơ lấy một tờ "Cẩm nang báo danh" trên bàn định đưa cho Mục Phi.

Nhưng khi cô ấy ngẩng đầu lên nhìn, thì thấy một tiểu học trai nụ cười vô lại, tuy không hẳn là đẹp trai, nhưng lại vô cùng có khí chất nam tính, cô ấy lập tức hai mắt sáng lên.

Mục Phi đang định vươn tay ra nhận lấy cuốn cẩm nang đó, thì học tỷ kia lại nhanh như chớp thu tay về, hai tay chắp lại, vo tròn cuốn cẩm nang thành một quả bóng giấy.

Này... học tỷ, chị làm gì thế." Mục Phi khó hiểu hỏi.

Học tỷ kia mang phong tình vạn chủng đẩy gọng kính lên, "Khụ khụ, cái này... xem cẩm nang chậm lắm, vẫn để học tỷ đây khẩu truyền cho em nhé..."

"Học tiểu đệ, em thuộc khoa hệ nào thế, ồ, khoa này à, vậy em qua đây nhìn bản đồ này, học tỷ bảo em nhé, em ra khỏi đây rẽ phải, lại rẽ trái, rồi đi thẳng... sau đó là tới tòa nhà chính của khoa các em rồi, ở đó trước tiên nhận 'thẻ sinh viên' của em, thẻ học sinh ấy, cái thứ đó lỗi thời lắm rồi, trường chúng ta không dùng thứ đó nữa đâu..."

"Rồi sau đó nhé, ra khỏi tòa nhà chính đi thế này, lại đi thế này, lại đi thế này nữa, là tới ký túc xá nam rồi... Đến ký túc xá em có thể đặt đồ xuống trước, chào hỏi mấy anh em cùng phòng một tiếng, là có thể tới phòng hậu cần để lĩnh chăn đệm..."

"Còn nữa nha, lúc đi tới phòng hậu cần, em sẽ đi qua một khu vườn nhỏ, học tỷ khuyên em, chỗ đó tốt nhất em nên đi đường vòng nhé, bởi vì chỗ đó ấy, được gọi là 'Vườn Uyên Ương', nếu không phải là cặp đôi ở bên trong thì sẽ bị người ta khinh bỉ đấy, đương nhiên, nếu em muốn tham quan một chút thì, đợi học tỷ có thời gian, học tỷ có thể dẫn em đi mở rộng tầm mắt, cục cục..."

"..."

Lắng nghe học tỷ này nói năng "khoan thai", dùng cái giọng điệu "đầy vẻ phong tình" đó để giới thiệu tình hình cho mình, Mục Phi cực kỳ hối hận.

Mẹ kiếp... Cái này thà mẹ nó tự mình xem cẩm nang còn nhanh hơn...

Mục Phi vừa lau mồ hôi vừa thầm nghĩ.

Người ta nói đánh người không đánh mặt người đang cười, mặc dù học tỷ này rất phiền phức, nhưng dù sao cũng là nhiệt tình, Mục Phi vẫn cố gắng kiên nhẫn để cô ấy nói xong.

Được rồi, học tỷ, em biết rồi, cảm ơn chị, bái bai nhé..." Năm phút sau, cuối cùng cô ấy cũng nói xong, Mục Phi vội vàng tẩu thoát.

"Ấy, tiểu học đệ, em là người nơi khác tới, nhất định không quen môi trường xung quanh đúng không, em để lại số điện thoại cho học tỷ đi, học tỷ làm hướng dẫn viên cho em nha, này, này..."

Đối với sự nhiệt tình của học tỷ này, Mục Phi hoàn sự vô phúc hưởng thụ, cho dù học tỷ kia ở phía sau gọi rất hăng say, nhưng cậu cứ như không nghe thấy vậy, chạy trốn một mạch.

Học tỷ trong cái trường đại học này... quá đáng sợ rồi...

Sau khi ra ngoài, Mục Phi lau mồ hôi thầm nghĩ.

Nhưng đúng lúc này, cậu quay đầu nhìn lại, lại phát hiện Lâm Nhược Y đang bị ba nam sinh vây vào giữa...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:786
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.