"Tiểu Manh, cậu qua đây một chút, giúp tỷ tỷ một tay, hì hì..." Mễ Bối Bối cười gian, vẫy tay gọi ngốc loli Từ Tiểu Manh.
Cái tên này cười thật là "âm hiểm", bộ dạng kia cực kỳ giống "sói bà ngoại" muốn ăn thịt Khăn Choàng Đỏ trong truyện cổ tích. Bất cứ ai có chút nhãn lực đều sẽ nhận ra tên này chắc chắn không có ý gì tốt.
Nhưng ngặt một nỗi, ngốc loli Từ Tiểu Manh này quả thực ngực to không não, quá ngốc nghếch, hoàn toàn không hề phát hiện ra vấn đề trong đó.
"Được, được chứ, chuyện gì vậy ạ?"
Từ Tiểu Manh vừa làm việc vừa nói với Mễ Bối Bối, "Bối Bối tỷ tỷ, cậu đợi tớ pha xong mấy ly nước trái cây này được không?"
Mễ Bối Bối còn chưa kịp trả lời thì Mục Phi cũng đang làm việc ở bên cạnh đã lên tiếng trước.
"Tiểu Manh, đưa mấy cái này cho anh, em qua giúp cậu ấy đi..."
Mục Phi vừa nói, vừa nhận lấy ba chiếc cốc trong tay Từ Manh, đầu cũng không ngoảnh lại nói, "Em tranh thủ đi nghỉ ngơi một lát đi, bao giờ hết mệt rồi lại tới giúp anh..."
Mục Phi, Từ Tiểu Manh và Nhược Y ba người đã bận rộn một hồi lâu, nhưng một trăm ly nước trái cây mới làm được hơn ba mươi ly, còn lâu mới xong hết được.
Mục Phi không nỡ để Từ Tiểu Manh quá mệt mỏi, nhân cơ hội này để cô bé nghỉ ngơi một chút.
"Ạ, vậy được rồi, một lát Tiểu Manh lại tới giúp anh nhé..."
Từ Tiểu Manh nói xong, rút một tờ khăn giấy lau đôi tay nhỏ bé của mình, quay đầu đi về phía Mễ Bối Bối.
"Ô hì hì hì..." Nhìn thấy Từ Tiểu Manh đi tới, trên mặt Mễ Bối Bối lộ ra nụ cười gian xảo khi âm mưu thực hiện thành công.
"Bối Bối tỷ tỷ, cậu gọi Tiểu Manh làm gì thế?" Từ Tiểu Manh nhảy chân tung tăng đến trước mặt Mễ Bối Bối, nheo mắt cười đáng yêu.
"Chuyện nhỏ thôi, kêu cậu giúp tớ một chút ấy mà..."
"Ạ? Chuyện gì vậy ạ?"
"Hì hì, rất đơn giản, cậu đừng hỏi vội, đến nơi rồi cậu sẽ biết..."
"Dạ, được ạ..."
Mễ Bối Bối kéo bàn tay nhỏ bé của Từ Tiểu Manh đi ra ngoài, đồng thời làm động tác tay chiến thắng về phía Lưu Mỹ Anh.
Ba người đi ra ngoài, Mễ Bối Bối dẫn Tiểu Manh đến góc rẽ có đông người qua lại, ngay trước mặt "Tiệm đồ uống tiệc bãi biển" kia.
"Tiểu Manh muội muội, cậu cứ đứng ở đây là được rồi..." Mễ Bối Bối xoa đầu Từ Tiểu Manh nói.
"Cứ... cứ đứng ở đây á? Tại sao vậy ạ?" Tiểu Manh cũng sờ sờ đầu mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng lộ ra vẻ khó hiểu.
Phải thừa nhận rằng, ngốc loli Từ Tiểu Manh này thực sự quá đáng yêu, lại thêm hai đại mỹ nhân Mễ Bối Bối và Lưu Mỹ Anh làm nền. Tổ hợp ba mỹ nhân hai lớn một nhỏ vừa đứng ở đây liền thu hút ánh nhìn kinh ngạc của một đám trạch nam qua đường.
"Hì hì, cậu không cần biết tại sao, cứ làm theo lời tỷ tỷ nói là được..."
Mễ Bối Bối cười gian nói, rồi lại bảo Lưu Mỹ Anh, "Anh Tử, đưa tấm biển cho tớ."
"Dạ." Lưu Mỹ Anh đáp một tiếng, đưa tấm biển mà cô và Mễ Bối Bối vừa cùng làm lúc nãy qua.
Mễ Bối Bối treo tấm biển lên cổ Từ Tiểu Manh, "Tiểu Manh, cầm cho chắc nhé..."
Mà Mễ Bối Bối vừa treo tấm biển này lên, đã có rất nhiều trạch nam lộ ánh mắt "hung" quang, vây lại đây.
"Nữ bộc trong quán cà phê của các cô, thực sự đều đáng yêu như em sao?"
"Muội muội nhỏ, trong tiệm của các em có tặng poster của em thật không thế?..."
"Muội muội nhỏ, em đáng yêu quá, thực sự có thể chụp ảnh chung với em chứ?"
"..."
Lại có người dứt khoát hơn, chẳng thèm hỏi Từ Tiểu Manh, lôi điện thoại, máy ảnh ra, nhắm vào Từ Tiểu Manh mà cạch cạch chụp liên hồi.
"Á á, Bối Bối tỷ tỷ..."
Lập tức, một bầy "sói" vây tới khiến Từ Tiểu Manh giật mình, cô bé vội vàng trốn ra sau lưng Mễ Bối Bối.
Thực ra nhóm "sói" này vốn không có ý đồ xấu gì, nhưng ngặt nỗi bọn họ quá mức "nhiệt tình", đặc biệt là khi nhìn thấy Từ Tiểu Manh đáng yêu như vậy, mắt ai nấy đều lóe lên ánh xanh.
Với bộ dạng này của bọn họ, con gái trưởng thành bình thường cũng phải giật mình, huống chi là một người nhát gan lại sợ người lạ như Từ Tiểu Manh.
"Pốp pốp pốp..."
Lúc này, Mễ Bối Bối vỗ vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người về phía mình, "Nào nào nào, mọi người nghe tớ nói đây..."
Mặc dù những người này nhiệt tình thái quá, có hơi đáng sợ. Nhưng Mễ Bối Bối đã chơi cosplay nhiều năm rồi, ngoại hình đáng yêu khiến cô đi đến triển lãm nào cũng là tiêu điểm, cô đã sớm quen với ánh mắt kinh ngạc của người khác.
Cho nên đối với mức độ "nhiệt tình" này, cô hoàn toàn thấy bình thường. Đối mặt với hơn chục đôi mắt, cùng với ống kính điện thoại máy ảnh đang chụp, sắc mặt Mễ Bối Bối vẫn tự nhiên như không, tuyệt không hề căng thẳng.
"Quán cà phê của chúng tôi ở cách chỗ rẽ phải phía trước hai mươi mét, trong tiệm của chúng tôi không chỉ cà phê, trà sữa, đồ uống cực kỳ rẻ, mà nhân viên phục vụ của chúng tôi ai nấy đều rất xinh đẹp đáng yêu ô..."
Mễ Bối Bối vừa nói, vừa chỉ vào mũi mình, làm điệu làm bộ hỏi, "Mọi người xem, tớ có đẹp không?"
"Xinh..."
"Đương nhiên là xinh rồi..."
"..."
Đám "sói" nhao nhao đáp lời.
"Vậy mọi người xem em ấy có đáng yêu không?" Mễ Bối Bối kéo Từ Tiểu Manh ra trước người mình, chỉ vào cô bé hỏi.
Cũng đáng yêu lắm!!"
Đáng yêu chết mất!!"
Đây là nữ bộc dễ thương nhất mà từ nhỏ đến lớn anh từng thấy..."
Đám sói đó mắt sáng rực lên đáp.
"Hì hì, vậy tớ bật mí cho mọi người biết nhé, nhân viên phục vụ nữ bộc trong quán của bọn tớ, đều là những mỹ nhân cùng đẳng cấp với tụi tớ đấy nha." Mễ Bối Bối chớp chớp mắt, cố ý ra vẻ đáng yêu nói.
"òa, thật á?"
Đều đáng yêu, xinh đẹp giống các cô ư?"
"..."
Trong đám đông, mấy tên trạch nam lên tiếng hỏi.
"Ừm ừm..."
Mễ Bối Bối gật gật đầu, giới thiệu nói, "Không chỉ đều đáng yêu xinh đẹp giống tớ, mà đến tiệm uống cà phê còn có quà nhỏ nữa, ví dụ như lịch để bàn, poster, tạp chí đọc thử, lót chuột vân vân. Chuyện tốt thế này, các cậu không đi thì còn chờ gì nữa?"
Rất nhiều trạch nam trong đám đông nghe vậy liền động lòng ngay lập tức.
Nghe có vẻ được đấy nhỉ..."
Gogogo, đi ngắm mỹ nhân thôi..."
Đi nào, qua xem thế nào đã!!"
"..."
Một đám trạch nam thành đoàn đi về phía quán cà phê của Hạ Tuyết.
Cũng có một số du khách cẩn trọng nghe Mễ Bối Bối nói xong thì tỏ ra nghi ngờ.
"Đồ uống của các cô bán rẻ thế, lại còn tặng quà cho bọn tôi, vậy các cô kiếm lời bằng cái gì? Trên đời này làm gì có chuyện tốt thế." Một trạch nam hỏi.
Mà vừa nghe thấy hắn hỏi vậy, một số người liền dừng bước.
"Hừ, đã cậu hỏi thế thì tớ nói cho cậu biết luôn. Thực ra mục đích của bọn tớ không phải để kiếm lợi nhuận, mà là để tuyên truyền. Bọn tớ là nhân viên của nhà xuất bản 《Hoa Mạn》, mở quán cà phê này chính là để quảng bá cho tác phẩm 《Bạn gái tương lai của tôi》 của nữ họa sĩ truyện tranh xinh đẹp Phi Tuyết, mà những đồ uống và quà tặng này đều do nhà xuất bản cung cấp..."
"Cho nên, các cậu không cần sợ bọn tớ là lừa đảo đâu. Chỉ cần lúc uống cà phê các cậu ngắm nghía truyện tranh của bọn tớ xem sao, thì công sức của bọn tớ coi như không bỏ phí. Nếu cảm thấy truyện tranh hay, tiện thể giới thiệu truyện tranh cho bạn bè cùng lớp của các cậu nữa, thì bọn tớ lại càng cảm ơn hơn."
"Đúng rồi, còn một điểm nữa, tác giả của bộ truyện tranh 《Bạn gái tương lai của tôi》 — Phi Tuyết, cũng là một đại mỹ nhân nha. Hơn nữa cô ấy đang ở ngay trong quán cà phê đó, nếu trong số các cậu có ai thích bộ truyện tranh này thì lại càng không thể bỏ lỡ. Gặp vận may tốt, có khi còn xin được chữ ký của cô ấy đấy..."
"Cái gì? Cậu nói... 'Phi Tuyết' tỷ tỷ cũng ở hiện trường này á?"
"Phi Tuyết thì tớ biết, cô ấy là một nữ họa sĩ xinh đẹp hàng thật giá thật đấy, cực kỳ xinh luôn..."
"Ừm ừm, Phi Tuyết xinh đẹp hơn cả mấy ngôi sao ấy chứ..."
"Á đệch, còn chờ gì nữa, mau đi chiếm chỗ thôi..."
"..."
Phải công nhận rằng, con nhóc Mễ Bối Bối này dụ người ta cũng rất ra gì và này nọ.
Hơn nữa cô cũng không ngờ tới, trong đám đông này lại thực sự có vài fan sách của Hạ Tuyết, vừa nghe nói Hạ Tuyết cũng ở đây, đám người đó liền không nói hai lời, bỏ mặc Mễ Bối Bối và những người khác, tranh nhau chạy về hướng quán cà phê.
"òa, Bối Bối cậu lợi hại thật đấy, đúng là đã dụ hết đám người đó qua đó luôn rồi..." Lưu Mỹ Anh khen ngợi.
"Đương nhiên rồi, cậu không nhìn lại xem tớ là ai chứ? Hì hì..."
Mễ Bối Bối đắc ý cười, sau đó kéo xốc Từ Tiểu Manh lại, nói với cô bé, "Tiểu Manh muội muội, thấy cách vừa rồi tớ làm chưa? Cậu cứ làm theo tớ là được, biết chưa?"
"Bối, Bối Bối Bối tỷ tỷ ơi..."
Chỉ thấy tiểu loli nhìn quanh hai phía, vừa lùi về sau vừa lắp bắp nói, "Tiểu Manh không thích chỗ này đâu, đáng sợ lắm. Hay chúng mình mau về đi, chịu không?"
"Thực ra cũng có gì đáng sợ đâu... Mấy người này cao lắm cũng chỉ chụp choẹt hai kiểu ảnh chứ có ăn được cậu đâu..."
"Nhưng Tiểu Manh vẫn sợ..."
"Sợ cái gì? Tớ chẳng đang ở đây với cậu đây sao?"
"Vẫn sợ lắm..."
"Tiểu Manh, có muốn ăn kem Häagen-Dazs không? Giúp tỷ tỷ việc này, đứng đây làm 'quảng cáo' hai tiếng, xong việc tỷ tỷ dẫn cậu đi ăn, mấy phần cũng được..."
Từ Tiểu Manh ngậm ngón tay của mình, ngơ ngác nói, "Nhưng mà Tiểu Manh chỉ muốn ăn kem thôi, không muốn đứng đây làm quảng cáo đâu..."
"..."
Oà la oà la..."
Mễ Bối Bối khuyên hết lời, thế nhưng Từ Tiểu Manh cứ lắc đầu, nhất quyết không chịu giúp cô.
"Phù" Mễ Bối Bối thở dài một hơi, cô có hơi chán nản rồi.
Nếu không phải vì Từ Tiểu Manh còn đáng yêu hơn cô, bản thân cô lại có chương trình khác, thì cô đã tự đứng đây làm quảng cáo sống rồi ấy chứ.
Nhưng cô không ngờ ngốc loli Từ Tiểu Manh này lại khó thu phục như vậy, rõ ràng chỉ muốn ăn cơm chứ không muốn làm việc, trên đời làm gì có chuyện tốt thế cơ chứ?
Hừ hừ, Tiểu Manh thối, cậu mà còn thế nữa là tỷ tỷ hết kiên nhẫn thật đấy nhé!! Đừng ép tôi dùng tuyệt chiêu với cậu đấy!
Mễ Bối Bối trừng mắt nhìn Từ Tiểu Manh, mang theo chút bất mãn thầm nghĩ.
"Bối, Bối Bối tỷ tỷ, sa, sao cậu lại dùng ánh mắt đó nhìn Tiểu Manh vậy? Đáng sợ quá." Từ Tiểu Manh chớp chớp đôi mắt to tròn, rụt rè hỏi.
"Hì hì..." Mễ Bối Bối như biến kiểm, chớp mắt một cái đã biến ra một gương mặt cười rạng rỡ.
Cô kéo tay Từ Tiểu Manh, ân cần khuyên nhủ, "Tiểu Manh này, cậu xem, Tuyết tỷ bình thường đối xử với cậu tốt biết bao nhiêu. Thế mà cậu ấy bây giờ đang phiền muộn như vậy, cậu nỡ nhìn cậu ấy thế à? Cậu không muốn giúp chị ấy một tay sao?"
"Đươ, đương nhiên là không nỡ rồi, muốn giúp Tuyết tỷ chứ..." Tiểu loli còn chẳng thèm nghĩ ngợi mà đáp luôn.
"Vậy cậu đứng ở đây, giúp Tuyết tỷ làm quảng cáo, thế là cậu đã giúp được chị ấy rồi đấy, chịu không nào?" Mễ Bối Bối mỉm cười hỏi.
Từ Tiểu Manh lại lắc đầu, "Không chịu, Tiểu Manh sợ lắm."
Nghe vậy, khóe miệng Mễ Bối Bối lập tức giật giật, "Tiểu Manh thối, hôm nay cậu chết sống gì cũng không chịu giúp, phải không?"
"Tiểu Manh không phải không muốn giúp, nhưng mà, nhưng mà... Mấy người đó đáng sợ lắm, Tiểu Manh sợ cơ..." Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Tiểu Manh toàn là vẻ khó xử.
"Hừ, sợ thì hôm nay cũng không do cậu quyết định nữa đâu..."
Sắc mặt Mễ Bối Bối trầm xuống, vươn tay về phía Lưu Mỹ Anh, "Anh Tử, lấy giùm tớ cái món lần trước dùng ấy..."
"Hả?"
Lưu Mỹ Anh ngẩn người ra một chút, "Lần trước dùng? Gì cơ?"
"Cậu quên rồi à, chính là cái món dùng để cosplay con sâu tham ăn, Khung Lông Cung Ca Lưu Đa ấy." Mễ Bối Bối nói.
"Ạ, cậu nói cái đó á?"
Mắt Lưu Mỹ Anh hơi trừng to lên, "Nhưng tớ vẫn chưa nhớ ra cậu muốn cái gì..."
"Anh Tử, cậu đúng là đồ ngốc, hay là tớ tự đi lấy vậy. Đúng rồi, Tiểu Manh thối, cậu đứng đây đợi tớ đấy, dám chạy là tớ đánh đòn gô-xừ cậu đấy..."
Mễ Bối Bối vừa giơ nắm đấm nhỏ dọa nạt vừa chạy vụt về phía quán cà phê, rồi lại nhanh như cắt chạy quay lại.
"Hì hì hì..."
Sau đó, Mễ Bối Bối cầm trên tay một thứ gì đó lấp lánh ánh bạc, cười gian đi về phía Từ Tiểu Manh.
Từ Tiểu Manh vừa nhìn thấy thứ trong tay cô liền giật mình hoảng hốt, vội vàng quay đầu bỏ chạy, "Bối Bối tỷ tỷ, đừng mà..."
"Còn muốn chạy à? Xem cậu chạy đi đâu được!!"
"Bối Bối tỷ tỷ, tha mạng cho em đi..."
"Anh Tử, mau giúp tớ đè con nha đầu chết tiệt này lại..."
"Dạ, tới liền đây."
"Á, cậu cái con Tiểu Manh thối này, còn dám véo ngực tớ á! Cậu tưởng Bối Bối tỷ tỷ của cậu dễ bắt nạt lắm phỏng?"
"Bối Bối tỷ tỷ, Tiểu Manh không cố ý đâu, Tiểu Manh cứ tưởng đó là bụng của chị cơ..."
"..."
Gân xanh trên trán Mễ Bối Bối giật đành đạch, "Cậu cái con Tiểu Manh thối tha này, cậu lại dám cười nhạo tớ, tớ liều mạng với cậu luôn, á á á..."
{Phi Thiên Văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}