Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 797
Báo danh_Giữa

❊ ❊ ❊

"Trời ạ, đáng sợ quá đi..."

Mục Phi bước ra khỏi đại sảnh, vẫn còn hoảng hồn lau mồ hôi, cậu bị sự nhiệt tình của "sư tỷ" kia làm cho giật mình.

Nhưng dù sao đi nữa, cậu cũng đã hỏi rõ cái gọi là "báo danh" này có những bước như thế nào rồi.

Thế nhưng đúng vào lúc này, cậu quay đầu nhìn lại, phát hiện Lâm Nhược Y đang đứng đó chờ mình quay lại, vậy mà lại bị ba nam sinh vây quanh, hơn nữa ba tên kia còn cứ lải nhải không ngừng, hình như đang nói cái gì đó.

Mục Phi nhìn ra được, ba nam sinh kia có lẽ không có ác ý gì, nhưng bạn gái của mình bị đàn ông khác vây quanh, phỏng chừng bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ cảm thấy không thoải mái.

Mục Phi tự nhiên cũng thế, cậu hơi nhíu mày, sải bước đi tới.

"Học muội, anh cũng là khoa Tiếng Anh sư phạm đây, thật đấy, để anh dẫn em đi báo danh..."

"Đúng vậy, học muội, em mang nhiều đồ thế này chắc chắn tự làm không nổi đâu, để anh giúp em..."

"Muội tử, em không cần khách khí đâu, nào, đưa ba lô đây anh đeo giúp cho..."

Ba vị sư huynh mang khuôn mặt đầy nhiệt tình trò chuyện với Lâm Nhược Y, nhìn ánh mắt của bọn họ kìa, hình như sắp biến thành hình trái tim luôn rồi.

Lâm Nhược Y kém nhất là việc ứng phó với sự nhiệt tình của người khác, cô mang khuôn mặt khó xử, liên tục xua tay.

"Không cần, thật sự không cần đâu, có người đưa em tới mà, trả, trả ba lô lại cho em..." Lâm Nhược Y nói với mấy vị sư huynh.

Mà đúng lúc Lâm Nhược Y khó xử nhất, cô cuối cùng cũng nhìn thấy Mục Phi hỏi thăm tin tức xong đã đi trở lại, cô giống như nhìn thấy cứu tinh vậy, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sự ngạc nhiên vui mừng.

"A, A Phi, anh về rồi..." Lâm Nhược Y lớn tiếng cầu cứu Mục Phi.

Ba vị học trưởng nghe thấy lời của Lâm Nhược Y, đồng thanh quay đầu lại, nhìn thấy Mục Phi đang sải bước đi tới.

"Khụ khụ, ba vị sư huynh, tuy rằng sự nhiệt tình của các anh tôi rất cảm kích..."

Mục Phi đi đến bên cạnh Lâm Nhược Y, nhẹ nhàng đặt tay lên bã vai cô, nói với ba nam sinh kia: "Nhưng chuyện của bạn gái tôi, tôi tự mình lo liệu, không làm phiền ba vị bận tâm nữa... ok!"

Nghe lời Mục Phi nói, ba nam sinh này làm sao còn không biết ý của Mục Phi chứ.

Bọn họ liếc nhìn nhau, bất đắc dĩ nhún vai, quay đầu bỏ đi.

"Hà, tôi đã bảo mà, muội tử xinh đẹp như thế này chắc chắn đã có chủ rồi, các cậu còn cứ cố lao lên, mất mặt chưa!"

"Cậu nói hay nhỉ, có chủ hay không thì cậu phải lên hỏi chứ, lỡ như cô ấy vạn lần không có bạn trai thì sao, bỏ lỡ chẳng phải cậu thiệt thòi lớn hay sao..."

Thôi thôi, hai cậu... ê!"

Vị sư huynh thứ ba này nói được nửa câu, hình như phát hiện ra cái gì đó, mang vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn về phía trước, giơ tay chỉ: "Mau nhìn mau nhìn, đằng kia có một muội tử xinh đẹp đi lẻ kìa..."

Mẹ nó, muội tử bây giờ còn tính bằng "con" luôn rồi cơ à.

Hóa ra ba tên này thật sự coi mấy học muội này là "con mồi" rồi.

Không chỉ hai vị sư huynh kia, mà ngay cả Mục Phi cũng nhìn theo hướng ngón tay của cậu ta.

Nhìn lại, quả nhiên đúng là thế.

Một nữ sinh đeo kính, vóc người không cao nhưng khá đáng yêu, đang vô cùng chật vật kéo theo một chiếc vali du lịch lớn, hơn nữa trên người cô ấy còn đeo thêm hai cái túi lớn, bọc lớn bọc nhỏ nặng nề trên người khiến cho mỗi bước đi của cô ấy trông vô cùng tốn sức.

Mà ba vị sư huynh nhìn thấy cảnh này, liếc nhìn lẫn nhau.

"Ừm." Bọn họ đồng lòng gật đầu một cái, sau đó vô cùng ăn ý cùng nhau lao vút về phía con mồi đó.

"Học muội học muội, túi nặng lắm đúng không, nào nào, sư huynh giúp em..."

"Học muội, em đến báo danh phải không, khoa nào thế, anh dẫn em đi..."

"..."

Ba người này còn chưa đi đến bên cạnh nữ sinh kia, đã bắt đầu gọi lớn rồi, hơn nữa bọn họ chạy gấp gáp thế này, hình như sợ chậm chân hơn hai người kia, con mồi sẽ bị cướp mất vậy.

Nhìn bộ dạng này của ba vị sư huynh, Mục Phi cũng cảm thấy cạn lời.

Đồng thời, cậu cũng nhớ tới một câu nói lan truyền trên mạng: "Yêu nước yêu nhà yêu học muội, phòng cháy phòng trộm phòng sư huynh".

Phỏng chừng câu nói đó, chính là xuất từ tình huống trước mắt này đây.

Gặp phải loại sư huynh thế này, đã hoàn toàn vượt qua phạm vi sư huynh rồi, đơn giản chính là "sói" mà, làm sao có thể không phòng chứ.

Nghĩ đến đây, Mục Phi bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ thở dài: Hà, phỏng chừng cuộc sống đại học này của Nhược Y cũng sẽ không yên bình cho lắm đây...

"A, A Phi, xin lỗi anh..."

Đúng lúc Mục Phi đang thở dài, Lâm Nhược Y mang vẻ mặt đầy áy náy nói với Mục Phi: "Em, em đang đợi anh mà, ba nam sinh kia cứ chạy tới đòi đưa em đi báo danh, em nói có người đưa đi rồi mà bọn họ còn không tin..."

"Hehe..."

Mục Phi hơi lắc đầu, cắt ngang lời Lâm Nhược Y: "Nhược Y, em không cần giải thích đâu, anh không có ý trách em..."

"Chỉ là anh cảm thấy, em xinh đẹp như thế này, nhất định sẽ có rất nhiều nam sinh để mắt tới em, cuộc sống đại học này của em, sẽ không được yên bình như vậy đâu..." Mục Phi nói ra suy nghĩ thật lòng.

Mà nghe Mục Phi nói thế, trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của Lâm Nhược Y lại hiện lên một nụ cười nhạt, nụ cười này vừa có sự thẹn thùng, vui vẻ, lại vừa có chút ranh mãnh!! Lâm Nhược Y nhìn ra được, Mục Phi đang ghen rồi.

"A Phi, anh không cần để ý đến mấy chuyện này đâu..."

Lâm Nhược Y vươn đôi bàn tay nhỏ bé, nắm chặt bàn tay phải của Mục Phi lại, hơi cúi đầu, mặt đỏ bừng nói: "Dù có người để mắt tới em, em cũng sẽ không thế nào đâu..."

Bởi vì, bởi vì em... chỉ thíc, thích một mình A Phi anh thôi..."

Lâm Nhược Y hẹn hò với Mục Phi đã gần một năm rồi, nhưng vẫn giống như thủa ban đầu rất hay thẹn thùng, bảo cô nói những lời "tình tứ" cô cũng sẽ đỏ mặt tim đập, còn về những lời trực diểu thế này, lại càng hầu như chưa từng nói bao giờ.

Cũng chính vì thế, nghe cô nói vậy, Mục Phi cảm thấy vô cùng vui vẻ.

"Haha, Nhược Y, có câu này của em là anh yên tâm rồi..."

Mục Phi nhẹ nhàng xoa đầu Lâm Nhược Y một cái, cười lớn đáp.

Ghét thật đấy, A Phi, em không phải Tiểu Manh đâu, anh đừng xoa đầu em kiểu đó chứ, tóc tai bị anh làm rối hết cả lên rồi..." Lâm Nhược Y hờn dỗi nói.

"Xin lỗi nhé, quen bắt nạt Tiểu Manh rồi, cứ vô thức thành ra thế này, haha..."

Vừa nói, Mục Phi vừa vác chiếc ba lô lớn lên vai, tay kia kéo chiếc vali kéo: "Đi thôi, Nhược Y, anh đã hỏi rõ các bước báo danh ra sao rồi, anh dẫn em đi, chúng ta vừa đi vừa nói..."

"Ừm." Lâm Nhược Y gật đầu, ngọt ngào đáp một tiếng.

Tuy rằng sự "nhiệt tình" của vị sư tỷ ban nãy có làm Mục Phi giật mình một cú, nhưng Mục Phi cũng không bị dọa sợ uổng công!! Cô ấy đã nói phương pháp và các bước báo danh vô cùng cụ thể.

Làm theo sự chỉ dẫn của cô ấy, Mục Phi và Lâm Nhược Y nhanh chóng tìm được "tòa nhà chính" của khoa mà Lâm Nhược Y đăng ký.

Bây giờ đã sắp đến giờ "tan làm" rồi, người đến báo danh vào lúc này rất ít rất ít, Mục Phi rất nhẹ nhàng đã giúp Lâm Nhược Y lĩnh được "thẻ học sinh" và một xấp biểu mẫu, sổ tay cùng mấy thứ đại loại thế.

Sau đó nữa, hai người lại đi thêm một đoạn đường khá xa, lúc này mới đến được khu ký túc xá nữ.

Đi đến đây, Mục Phi lại một lần nữa được tận mắt chứng kiến "thực lực" của cái gọi là "đại học mỹ nữ" này!! Phóng mắt nhìn quanh, khắp nơi đều là mỹ nữ.

Hơn nữa bởi vì là khu ký túc xá, cách ăn mặc và trang điểm của rất nhiều nữ sinh vô cùng thoải mái tùy ý, có thể dễ dàng bắt gặp những nữ sinh mặc đồ ở nhà, quần đùi ngắn, khoe hai chiếc chân dài vừa đi vừa cười nói lướt qua.

Thậm chí còn có vài nữ sinh bạo dạnh, vậy mà lại trực tiếp mặc cả đồ lót hai mảnh đi lại.

Mục Phi tùy ý ngẩng mắt nhìn, liền thấy một vị học tỷ quyến rũ, đang mặc độc một bộ nội y ren vô cùng sấy tình và rực rỡ, phơi phóng quần áo vừa giặt xong ở ban công ký túc xá.

Mà ở một phía khác, một người phía trên mặc chiếc áo ba lỗ nhỏ, phía dưới mặc chiếc quần đùi ngắn vừa che qua mông, đang vừa gọi điện thoại ở ban công, vừa nói vừa cười "hi hi ha ha".

Nhất thời, mắt của Mục Phi có chút đờ ra.

Thiên đường... Thiên đường của đàn ông đây mà...

Ực ~~

Mục Phi nuốt nước bọt thầm nghĩ.

Lâm Nhược Y vừa thấy sắc tướng của Mục Phi, lại nhìn theo hướng ánh mắt của cậu, tức thì cái gì cũng hiểu rõ.

'A Phi... mê gái quá đi...' Lâm Nhược Y thẹn thùng không chịu được nhỏ giọng lầm bầm một câu.

Nhưng mặc dù miệng nói vậy, Lâm Nhược Y vẫn đỏ mặt, nhìn về phía vị học tỷ xinh đẹp mà Mục Phi đang chằm chằm nhìn theo.

'Hóa ra... cái mà A Phi thích là phong cách nội y 'gợi cảm bốc lửa' thế này ư, hay là... hay là mình cũng mua một bộ mặc thử xem sao,' Lâm Nhược Y tim đập chân tay run rẩy miên man suy nghĩ.

---❊ ❖ ❊---

Khuôn viên trường đại học này quả thực không nhỏ, Mục Phi và Lâm Nhược Y mới chỉ đi có hai ba chỗ thế này thôi mà đã tốn mất hơn nửa tiếng đồng hồ.

Nhưng trên thực tế, dọc đường đi này ngoại trừ khoảng cách hơi xa ra một chút, hai người vừa đi vừa trò chuyện, lại ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, tính ra cũng không đến nỗi nhàm chán, dọc đường đều rất thuận lợi.

"Nhược Y, em xem những thứ viết trên tài liệu của em ấy, có phải tòa ký túc xá này không." Mục Phi chỉ vào một tòa nhà ký túc xá hỏi.

"Ố ố... đợi chút..."

Lâm Nhược Y đáp một tiếng, vội vàng rút một tờ giấy từ trong chiếc túi nhỏ ra, đối chiếu với biển số trên tòa ký túc xá.

"Không sai, chính là chỗ này rồi..." Lâm Nhược Y gật đầu đáp.

"Hừm, khoảng cách từ tòa giảng đường đến ký túc xá của em thế này quả thực không gần đâu, đến lúc đi học chắc chắn sẽ khá mệt đây, thôi, chúng ta vào trước, đặt đồ xuống rồi tính sau nhé..." Mục Phi nói với Lâm Nhược Y.

Thế nhưng hai người vừa mới bước vào ký túc xá, đã bị một bà thím có hơi mập ở "phòng phát thanh" ngay cửa chặn lại.

"Này này, hai đứa tụi cháu, chờ một chút..."

Bà thím này đi tới, nói với Lâm Nhược Y: "Đưa thẻ học sinh của cháu cho tôi xem nào..."

Lâm Nhược Y đưa thẻ ra, bà thím đó cầm chiếc thẻ từ quẹt qua máy quét thẻ trên máy vi tính.

"Phòng 403, đây là chìa khóa, cầm cho chắc đấy..." Bà thím cầm lấy một chùm chìa khóa, cùng với tấm thẻ đưa ra ngoài.

"Cháu là học sinh mới, tôi phải nói với cháu một câu, quy củ ký túc xá trường chúng ta không nhiều cũng không nghiêm, nhưng có ba điểm tuyệt đối phải tuân thủ..."

"Thứ nhất, bắt đầu từ lúc báo danh, không phải ngày lễ tết, mỗi tối bắt buộc phải về ký túc xá, tuyệt đối không cho phép không về ký túc xá ngủ qua đêm ở bên ngoài, cho dù là nghỉ ngơi cũng không được, biết chưa, đây là điều thứ nhất..."

"Thứ hai, ký túc xá không cho phép nuôi động vật, như mèo nè chó nè chuột nè, đều không được hết, nếu như nhất định phải nuôi, thì nuôi cá đi, những thứ nuôi trong bể cá thì được..."

"Thứ ba, ký túc xá nữ, không có trường hợp đặc biệt thì không cho phép nam giới bước vào..."

"Đương nhiên, hôm nay thuộc trường hợp đặc biệt, cho phép cháu đi vào, nhưng đưa đồ của con bé lên xong phải xuống ngay, cho cháu thời gian năm phút..."

Bà thím này chỉ vào Mục Phi nói, dứt lời, còn ngẩng đầu nhìn đồng hồ một cái.

"Vâng, chúng cháu biết rồi ạ!"

Mục Phi đáp một tiếng, quay đầu nói với Lâm Nhược Y: "Đi thôi, Nhược Y, chúng ta lên thôi..."

---❊ ❖ ❊---

Khu ký túc xá nữ, đối với rất nhiều nam sinh mà nói, là một nơi vô cùng thần bí mà lại có sức hút mãnh liệt, Mục Phi cũng thế, bước vào nơi này, không nhịn được mà mang vẻ mặt tò mò nhìn đông nhìn tây.

Nói chung, môi trường của ký túc xá này vẫn rất ổn, tuy rằng tòa nhà này hơi cũ kỹ nhưng bên trong tòa nhà lại được trang trí mới hoàn toàn, hành lang cầu thang rộng rãi sáng sủa, môi trường rất tốt, sạch sẽ và ngăn nắp.

Hơn nữa lúc đi ngang qua một số phòng ngủ, Mục Phi phát hiện những người ở trong các phòng ngủ này hình như toàn bộ đều là "sinh viên mới", bởi vì trong những phòng ngủ này rất nhiều phòng đều trống không, vẫn chưa có người ở, cho dù là đã có người ở rồi, bên trong phòng cũng không hề bừa bộn.

Hiển nhiên, những người này đều vừa mới chuyển vào.

Mục Phi một tay đeo chiếc ba lô lớn đó, tay kia xách chiếc vali kéo, cùng Lâm Nhược Y đi lên tầng bốn, đợi đến khi bọn họ tìm được phòng mang số "403" thì phát hiện căn phòng này đang đóng chặt cửa!! Đã có người đến đây từ trước rồi.

"Cốc cốc..."

"Có ai không!"

"Này, có ai ở trong phòng không!"

Lâm Nhược Y nhẹ nhàng gõ cửa phòng hai cái, gọi vọng vào trong, thế nhưng Lâm Nhược Y gọi mấy tiếng, hoàn toàn không có ai trả lời.

"Hay là em dùng chìa khóa mở đi, hình như không có ai cả..." Lâm Nhược Y nói.

Thế nhưng Mục Phi, lại không khỏi nhíu mày lại.

Bởi vì Lâm Nhược Y không nghe thấy, nhưng cậu lại nghe rất rõ ràng trong phòng ký túc xá này có tiếng sột soạt!! Rõ ràng bên trong có người mà...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:786
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.