Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2657 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 745
Từ Tiểu Manh chịu uất ức

❊ ❊ ❊

Một trăm ly nước trái cây nói nhiều thì không nhiều, nói ít thì không ít, nếu không có Từ Tiểu Manh giúp đỡ, Mục Phi và Lâm Nhược Y đã bận rộn trong phòng bếp gần nửa tiếng đồng hồ mới xem như cơ bản hoàn thành.

Nhưng ngay lúc Mục Phi và Lâm Nhược Y pha chế những ly cuối cùng, chợt nghe bên ngoài truyền đến một tiếng động huyên náo, hơn nữa âm thanh càng lúc càng lớn.

"Ấy? Dường như... có khách tới cửa rồi?" Mục Phi quay đầu nói với Lâm Nhược Y một câu.

"Để em xem..." Lâm Nhược Y nói, vừa vén rèm cửa lên.

Nhưng đúng lúc cô định nhìn ra ngoài, Chu Mạn Đình lại hấp tấp bước vào trước.

"Nhanh nhanh, hai người đừng nhìn nữa, có việc rồi..."

Chu Mạn Đình vừa đẩy Lâm Nhược Y lùi lại, vừa nhìn cuốn sổ ghi chép trong tay, nói với Mục Phi và Lâm Nhược Y rằng: "Tổng cộng sáu ly cà phê đá, ba ly nước chanh, một ly nước táo, hai ly trà sữa..."

"Làm nhanh lên một chút, khách đang cần gấp..." Chu Mạn Đình nói xong liền xé tờ giấy nhỏ đó ra đưa cho Mục Phi, rồi lại vội vã đi ra ngoài.

"Hừm..."

Mục Phi vốn định bận xong sẽ nghỉ ngơi một chút, lần này thì anh chẳng cần nghỉ ngơi nữa rồi. Anh ném cho Lâm Nhược Y một ánh mắt bất lực, hai người đành phải tiếp tục làm việc.

Mà trong lúc bọn họ làm việc, bên ngoài cũng không rảnh rỗi, chỉ nghe thấy bọn họ gọi vọng vào chỗ Mục Phi và Lâm Nhược Y.

"Tiểu Phi, một ly cà phê nóng, bàn số bốn..."

"Nhược Y, trà sữa sô-cô-la, nhiều đá, bàn số sô-cô-la à nhầm bàn số sáu..."

"Phi Phi nhỏ, một phần kem, một ly cà phê đá, bàn số một..."

"Bốn ly nước trái cây mang đi..."

"..."

Việc kinh doanh bỗng chốc tốt lên, Mục Phi và Lâm Nhược Y có chút không thích ứng kịp, hơn nữa Tiểu Manh cũng chưa từng dạy bọn họ phương pháp pha chế các loại đồ uống khác ngoài nước trái cây. Nhất thời, Mục Phi và Lâm Nhược Y tay chân luống cuống.

Cũng may là trước đó Từ Tiểu Manh đã viết lại phương pháp pha chế của những đồ uống đó, bọn họ mới không đến mức 'mất mặt'.

"Hô..."

Lại bận rộn một hồi lâu, người gọi đồ uống bên ngoài cuối cùng cũng ít dần đi, Mục Phi thở dài một hơi thật dài.

"Nhược Y, bây giờ người gọi đồ uống ít rồi, em tự trông chừng một lúc nhé..."

Mục Phi nói, lắc lắc hàng trăm ly nước trái cây đang cầm trên hai tay: "Anh mang đống đồ này ra cho khách đây..."

"Ồ, anh đi đi..."

Lâm Nhược Y cười ngọt ngào với Mục Phi, phẩy phẩy bàn tay nhỏ: "Ở đây giao cho em, anh cứ yên tâm..."

"Ừ, anh đi nhanh về nhanh nhé..." Mục Phi đáp.

"Phải rồi, Nhược Y..."

Đúng lúc anh chuẩn bị bước ra ngoài, chợt nhớ tới điều gì đó, anh lại đi ngược trở lại, nói với Lâm Nhược Y rằng: "Em chịu ấm ức một chút, ở yên trong này không được đi ra ngoài nhé..."

"Hả?"

Lâm Nhược Y ngẩn người ra một chút: "Tạ, tại sao chứ?"

"Hì hì..."

Chụt.

Mục Phi cười gian, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên khoảng ngực trắng muốt đầy đặn lấp ló sau lớp vải của Lâm Nhược Y một cái: "Anh không muốn để những người đàn ông khác nhìn thấy bộ dáng gợi cảm quyến rũ thế này của bạn gái anh đâu..."

"A Phi, anh hư quá, đồ xấu xa, sẽ bị người ta nhìn thấy đó nha..."

Lâm Nhược Y bị hành động táo bạo của Mục Phi làm cho giật nảy mình, đồng thời vành tai đỏ bừng vì thẹn thùng.

Cô nhìn về hướng cửa ra vào, may là không bị ai nhìn thấy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "A, A Phi, em sẽ nghe lời anh, không đi ra ngoài đâu..."

Nói đến đây, mặt Lâm Nhược Y đỏ bừng lên, cô quay phắt đầu đi không dám nhìn thẳng vào Mục Phi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "B, bộ dạng g, gợi cảm của em, chỉ, chỉ, chỉ cho một mình anh xem thôi..."

Mỗi cô gái đều có một 'phong cách' hay có thể gọi là 'thần thái' thuộc về riêng mình, 'thần thái' đó có thể giúp cô ấy phát huy mị lực của bản thân đến mức cực hạn.

Giống như sự ngây thơ hồn nhiên của Từ Tiểu Manh, sự ôn nhu như nước của Hạ Tuyết, sự lanh lợi cổ quái của Mễ Bối Bối, sự sành điệu hào phóng của Chu Mạn Đình.

Mà phong cách thích hợp nhất với Lâm Nhược Y, chắc chắn chính là 'thẹn thùng'.

Bộ dáng mặt đỏ tim đập, thẹn thùng ấy quả thực quá mức quyến rũ. Nhìn đến mức trái tim Mục Phi xao xuyến.

Cũng may đây là nơi công cộng, bóng đèn (kỳ đà) quá nhiều, không có cách nào thân mật. Chứ nếu đổi sang một môi trường khác, Mục Phi hoàn toàn không nghi ngờ gì việc bản thân sẽ không kìm được mà kéo Lâm Nhược Y vào lòng yêu chiều một phen.

"Nhược Y, em quả thực ngày càng xinh đẹp hơn rồi đấy..."

Mục Phi nhẹ nhàng hôn lên gò má đang nóng bừng của Lâm Nhược Y một cái: "Vậy em ở đây đợi anh nhé, anh đi ra ngoài trước đây..."

"Vâng, đi nhanh về nhanh nhé..." Lâm Nhược Y lại vẫy tay với Mục Phi, giống như một người vợ nhỏ đang chờ chồng về nhà vậy.

---❊ ❖ ❊---

"Hả..."

Sau khi Mục Phi bước ra khỏi phòng bếp, quả thực giật mình thon thót.

Lúc này anh mới phát hiện ra, không biết từ lúc nào, quán cà phê không lớn này đã ngồi kín khách.

Hạ Tuyết, Lý Linh, Chu Mạn Đình ba nữ phục vụ xinh đẹp quả thực đã bận rộn tối tăm mặt mũi, vừa phải giúp khách gọi đồ uống, lại vừa phải giới thiệu truyện tranh của Hạ Tuyết cho bọn họ.

Đặc biệt là Hạ Tuyết, cô ấy còn bận hơn cả Lý Linh và Chu Mạn Đình, bởi vì có một số độc giả từng đọc truyện tranh của cô, biết cô quen biết với tác giả. Hôm nay nhìn thấy 'người thật' xinh đẹp như vậy thì vô cùng phấn khích, vừa đòi chụp ảnh chung lại vừa đòi chữ ký.

Đứng trước yêu cầu của độc giả, Hạ Tuyết không có cách nào từ chối, đành phải cắn răng đồng ý hết tất cả. Kết quả là mới chưa đầy một tiếng đồng hồ, cô đã mệt đến thở không ra hơi.

Thế nhưng Mục Phi biết, Hạ Tuyết bây giờ tuy mệt nhưng tâm trạng chắc chắn không tệ, có thể nhìn ra được từ nụ cười trên khuôn mặt cô ấy.

Đồng thời, Mục Phi cũng vô cùng may mắn vì quyết định của mình — không cho Nhược Y đi ra ngoài là quá chuẩn xác.

Mặc dù Tuyết tỷ chụp ảnh chung với đám người này cũng khiến Mục Phi thấy hơi khó chịu một chút. Nhưng Hạ Tuyết dẫu sao cũng là họa sĩ truyện tranh, cô ấy đã nổi tiếng thì sớm muộn gì cũng phải xuất hiện trước mặt độc giả, Mục Phi sớm đã nghĩ tới sẽ có ngày đó.

Hơn nữa, tuy Tuyết tỷ mặc trang phục hầu bàn nhưng bộ đồ cô ấy mặc vừa không gợi cảm lại chẳng hở hang, không có nguy cơ bị lộ hàng.

Nhưng Lâm Nhược Y thì khác, bộ trang phục hầu bàn cô mặc suýt chút nữa thì bắt kịp đồ lót gợi cảm rồi, vừa khiêu gợi lại quyến rũ. Mục Phi tin chắc rằng nếu cô mà bước ra ngoài, chắc chắn sẽ bị đám người này vây lại chụp ảnh không ngừng.

Nếu để người khác 'lén chụp' lại bộ dạng quyến rũ đó của Lâm Nhược Y, chưa cần Lâm Nhược Y phải phiền muộn thì Mục Phi đã phát điên trước rồi, anh sẽ có xúc động muốn giết người cho mà xem.

Hô...

Xem ra quyết định của anh em nhà cậu quả nhiên rất sáng suốt ha... Mục Phi thầm nghĩ đầy may mắn.

Đồng thời, Mục Phi cũng có chút tò mò, tại sao bỗng nhiên lại có nhiều người đến vậy?

"Vậy cảm ơn các vị nhé, đây là món quà nhỏ, hy vọng sau này mọi người vẫn sẽ tiếp tục ủng hộ tác phẩm của tôi, cảm ơn..." Đúng lúc này, Hạ Tuyết vừa vặn 'giải quyết xong' một bàn khách.

"Tuyết tỷ, sao bỗng nhiên lại có nhiều người tới vậy?" Mục Phi bước tới, nhỏ giọng hỏi bên tai Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết tỏ ra vô cùng vui vẻ, mím môi cười dịu dàng với Mục Phi: "Chuyện này phải cảm ơn Bối Bối đấy, là con bé nghĩ ra chủ ý, mới kéo được nhiều khách đến như vậy..."

"Hả? Con nhóc đó á?"

Mục Phi hơi ngẩn người, anh không ngờ con nhóc suốt ngày quậy phá đó lại có bản lĩnh này.

Mục Phi lại hỏi: "Vậy chủ ý mà con bé nghĩ ra là gì thế?"

"Cái này... chị cũng không biết nữa..."

Hạ Tuyết nghiêng đầu sang một bên: "Lúc chị hỏi nó, con bé cứ ra vẻ thần bí không chịu nói, không biết nó dùng cách gì mà lôi kéo được nhiều khách tới thế cơ chứ."

"Ồ, hóa ra là vậy..."

"Tiểu Phi, nếu cậu tò mò thì có thể qua đó xem thử xem..."

Hạ Tuyết chỉ tay về phía góc khuất bên ngoài cửa tiệm: "Nếu đoán không lầm thì bọn chúng chắc là đang ở đó đấy..."

"Vậy được, thế Tuyết tỷ chị cứ bận trước đi. Em mang đống nước trái cây này qua đó, nhân tiện ghé sang nhìn bọn chúng một cái..." Mục Phi nói với Hạ Tuyết.

Mà đúng lúc Mục Phi chuẩn bị bước ra ngoài, chợt phát hiện ra một vấn đề.

"Ấy ấy ấy, Tuyết tỷ, chờ đã. Tiểu Manh đâu?" Mục Phi hỏi.

Hạ Tuyết đáp: "Tiểu Manh cũng bị Bối Bối gọi qua đó phụ giúp rồi, chắc là cũng đang giúp chiêu đãi khách hàng phải không nhỉ?"

"Ồ, em biết rồi, em qua đó xem thử..." Mục Phi đáp.

Mục Phi có chút tò mò rốt cuộc Mễ Bối Bối đã dùng cách gì mà kéo được nhiều khách tới vậy, đồng thời cũng có cái nhìn khác đối với con nhóc điên Mễ Bối Bối này.

Không ngờ con bé này lại có nhiều mưu mẹo phết, không biết nó đã dùng chiêu trò gì mà lôi kéo được lắm người thế không biết.

Mục Phi nghĩ ngợi, sải bước đi về phía khúc cua đó.

Nhưng khi anh vừa rẽ qua, lại ngẩn người ra một chút. Đợi khi anh nhìn rõ tình hình bên đó, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ, các cơ mặt giật giật từng hồi.

Chỉ thấy ngay vị trí ngã rẽ, một cô nhóc hầu bàn loli vô cùng đáng yêu đang ôm một tấm bảng hiệu đứng ở đó. Xung quanh có hai ba du khách đang nhìn tấm bảng trên tay cô nhóc và hỏi han gì đó.

Trên tấm bảng đó vẽ một nhân vật hoạt hình mặc đồ hầu bàn, kèm theo vài chữ: 'Quán cà phê hầu bàn, đồ uống giá rẻ, có quà tặng kèm, lại còn có muội muội hầu bàn đáng yêu nữa, bạn còn chờ gì nữa? Đi thẳng rẽ phải mười mét là tới.'

Và điều đáng nói là, mặc dù cô nhóc hầu bàn này trông vô cùng đáng yêu nhưng lúc này nhìn vào lại thực sự có chút thảm hại.

Bởi vì trên chiếc cổ trắng ngần thon thả của cô nhóc lại bị đeo một chiếc vòng cổ thú cưng. Chiếc vòng cổ này còn có khóa hẳn hoi, một đầu khóa vào cổ cô nhóc khiến cô không tháo ra được, đầu kia thì khóa vào thanh chắn ven đường, khiến cô không chạy thoát đi đâu được.

Bị 'ngược đãi' như vậy, cô nhóc đáng yêu này tự nhiên sẽ không vui rồi. Cô bé bĩu môi, cực kỳ ấm áp à nhầm cực kỳ uất ức, bộ dáng hệt như một đứa trẻ chịu ấm ức đủ đường.

Mà cách chỗ cô bé không xa ở phía sau, có đúng hai 'cô bé ma pháp' lớn tuổi hơn cô một chút đang trò chuyện, uống đồ uống lạnh, ăn khoai tây chiên. Nhìn bọn họ trò chuyện vui vẻ chưa kìa, ăn uống cũng thật là thản nhiên biết bao.

Cô nhóc bị ăn hiếp kia tự nhiên chính là Từ Tiểu Manh rồi. Còn hai kẻ vừa ăn vừa trò chuyện ở phía sau cô bé chính là Mễ Bối Bối và Lưu Mỹ Anh.

Được lắm con nhóc điên nhà cậu, vậy mà dám ăn hiếp Tiểu Manh thế hả... Được, được lắm...

Mục Phi lóe lên tia sáng 'hung quang' trong mắt, trên mặt mang theo nụ cười lạnh lẽo, từng bước từng bước đi tới.

---❊ ❖ ❊---

"Bốp!"

Thấy Từ Tiểu Manh có vẻ hơi lười biếng, Mễ Bối Bối vươn bàn tay nhỏ bé ra, khẽ vỗ một cái lên mông Từ Tiểu Manh.

"Tiểu Manh ngốc, cầm chắc tấm bảng vào..." Mễ Bối Bối nói.

"Á!" Từ Tiểu Manh giật nảy mình, đành ôm chặt lấy tấm biển quảng cáo đó: "Tiểu Manh mỏi chân lắm rồi mà..."

Mễ Bối Bối uy hiếp: "Mỏi cũng không được! Tiểu Manh ngốc, bảo cậu rồi đấy, không được phép lười biếng đâu đấy. Lại để tôi phát hiện cậu lười biếng nữa là tôi đánh cho mông cậu nở hoa luôn đấy..." Vừa nói, Mễ Bối Bối vừa lắc lắc bàn tay nhỏ bé của mình, ra vẻ hung dữ đe dọa.

"Đừng, đừng mà. Tiểu Manh biết rồi, không lười biếng nữa là được chứ gì..." Từ Tiểu Manh bĩu môi, vẻ mặt đầy oan ức.

Đúng lúc này, Mễ Bối Bối chợt nghe thấy sau lưng truyền đến một giọng nói nửa cười nửa không: "Mễ Bối Bối, cậu... định đánh ai nở hoa cơ?"

"Cái đó còn phải hỏi á, đương nhiên là cái con… ngốc… Tiểu… Ma… nhh…" Mễ Bối Bối đang đắc ý nói, nói được nửa câu thì mới phát hiện có gì đó không đúng lắm.

Đợi khi quay đầu lại nhìn, Mục Phi đang mỉm cười nhìn cô bé.

Mặc dù nụ cười của Mục Phi rất rạng rỡ, rất ấm áp nhưng Mễ Bối Bối lại cảm thấy giống như mình đang lạc vào mùa đông vậy, lạnh buốt thấu xương. Cô bé không kìm được mà rùng mình một cái.

Mễ Bối Bối nhe răng cười, chỉ là nụ cười này vô cùng gượng gạo: "Hì… hì hì…… Mục, Mục Phi học trưởng, a, anh tới rồi đấy à..."

Bởi vì, cô bé có một dự cảm chẳng lành...

[Dịch từ bản vi] ChuongId:734
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.