Nhà xuất bản chỉ thuê cho Hạ Tuyết một gian hàng ở hội chợ anime trong một ngày, nói cách khác, cái "quán cà phê" này của cô chỉ có đúng một ngày thời gian để "tuyên truyền".
Dẫu là vậy, mục đích của Hạ Tuyết và nhà xuất bản đều đã đạt được.
Tại hội chợ anime, bốn hộp giấy lớn đựng vật phẩm tuyên truyền, đồ kỷ niệm, quà nhỏ do tòa soạn gửi tới đã được phát sạch sẽ. Hạ Tuyết cũng để cho nhiều người yêu thích anime hơn thấy được truyện tranh của mình, từ đó yêu thích tác phẩm của cô.
Quan trọng hơn là, cô đã nhận được rất nhiều góp ý chân thành, ý tưởng thú vị từ những người bạn yêu thích anime, chỉ ra những điểm thiếu sót trong tác phẩm.
Cô có lòng tin để sửa đổi những thiếu sót này, đến lúc đó, trình độ tác phẩm của cô sẽ có một sự tiến bộ lớn.
Nói chung, ngày hôm nay rất thành công.
Mà Mục Phi ban đầu vốn định dẫn Hạ Tuyết, Lâm Nhược Y và mọi người ra ngoài ăn mừng một chút.
Nhưng ai mà ngờ được, mấy cô gái bình thường phần lớn thời gian đều ngồi trước bàn sách, thiếu vận động, thể lực thực sự kém đến mức hết nói nổi.
Lúc Mục Phi giải quyết xong Mễ Bối Bối quay lại quán cà phê, Hạ Tuyết và Lý Linh đã mệt đến mức không đứng lên nổi, chỉ có thể ngồi trên ghế thu dọn những món đồ còn sót lại, cùng với những món quà nhỏ mà các bạn thích anime tặng cho Hạ Tuyết.
Còn về người có thể lực kém nhất là Lâm Nhược Y, lúc này đã bò rạp lên bàn ở trạng thái "hấp hối" rồi.
Nhìn thấy Lâm Nhược Y như vậy, Lý Linh không chút khách khí mà trêu chọc cô, nói cô mệt thành thế này hoàn toàn là vì "cái vánh nặng trước ngực quá nặng nề, hóa ra ngực nhỏ vẫn có cái lợi của nó mà".
Mà Lâm Nhược Y cũng chỉ đành mặc kệ Lý Linh nói thế nào, cô đã chẳng còn chút sức lực nào để phản bác nữa rồi.
Cả căn phòng này, chỉ có Chu Mạn Đình và loli ngốc Từ Tiểu Manh là vẫn còn tràn đầy năng lượng. Lúc Mục Phi bước vào phòng, hai người đẹp lớn nhỏ đang khua tay múa chân ở đó, lắc mông vặn eo, nhảy nhót tưng bừng, cũng không biết đang làm trò gì nữa.
"Hai em... đang làm cái gì thế?" Mục Phi nhíu mày hỏi.
"Ây, anh, anh về rồi à?"
Từ Tiểu Manh vừa nhìn thấy Mục Phi đi vào, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo liền nở nụ cười bất ngờ.
Con bé cười ngốc nghếch, nhảy chân sáo nghênh đón, dùng đôi tay nhỏ kéo Mục Phi đến khoảng trống trong quán cà phê, "Anh, anh qua đây một chút, qua đây một chút đi..."
W"Tiểu Manh, em muốn làm gì thế?" Mục Phi khó hiểu hỏi.
"Vừa rồi chị Đình Đình dạy Tiểu Manh một điệu nhảy, thú vị lắm ớ..." Từ Tiểu Manh nheo mắt lại thành hình trăng lưỡi liềm, khoe khoang nói.
"Điệu nhảy?"
Trong đầu Mục Phi hiện lên bộ dáng buồn cười khi nãy con bé cùng Chu Mạn Đình vặn eo lắc mông, "Chính là cái mà em vừa nhảy ấy hả?"
"Hừm hừm, chính là cái đó đó. Anh, anh có muốn xem không? Tiểu Manh nhảy cho anh xem nhé, có muốn không nào?" Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của tiểu loli tràn ngập sự mong chờ, biểu cảm kia dường như đang nói: Anh gật đầu đi, mau đồng ý đi chứ, Tiểu Manh đợi không nổi nữa rồi đây này.
Mục Phi bị bộ dáng buồn cười của tiểu gia hỏa làm cho buồn cười, "Được rồi, thế em nhảy cho anh xem đi..."
W"Hì hì, vậy anh nhìn cho kỹ nhé, Tiểu Manh nhảy bài <Điệu nhảy rắc hành> cho anh xem này, đeng đeng đeng đeng..." Từ Tiểu Manh nói xong, với lấy hai món đồ chơi cọng hành xanh ngát từ cái bàn bên cạnh, cầm lấy vừa hát vừa vung vẩy.
"Ali đa da da, ba la ba la, oa ba li ba ba ba li ba li..."
"Phụt"
Mà Mục Phi vừa nhìn thấy điệu nhảy tiểu gia hỏa này nhảy, thiếu chút nữa thì phun ra.
Điệu nhảy này, vốn dĩ không có vấn đề gì.
Tiểu gia hỏa nhảy cũng không có vấn đề gì.
Nhưng khi hai thứ này kết hợp lại với nhau, thì lại có vấn đề rồi.
Điệu nhảy này có rất nhiều động tác uốn éo vòng eo, lắc lư bả vai, mà ngực của cái con loli ngốc Từ Tiểu Manh này lại thực sự phát triển quá mức.
Con bé vừa nhảy điệu nhảy này, hai bầu ngực căng đầy trước ngực quả thực giống y như hai chú thỏ con vậy, nhảy nhót tưng bừng, lắc la lắc lư. Cứ như thể bất cứ lúc nào cũng có thể chồm ra khỏi bộ đồ hầu gái vậy.
Hiệu ứng đó, y hệt như những phân cảnh xuất hiện của mấy cô nàng ngực khủng trong hoạt hình vậy. Không, nói chính xác ra là còn quyến rũ hơn trong hoạt hình ba phần... cũng có thể là lôi cuốn kinh hoàng ba phần.
Dẫu sao trong hoạt hình mà có thể có vòng một đầy đặn thế này, đều là những nhân vật nữ trưởng thành gợi cảm, mà cái con nhóc Từ Tiểu Manh này, mới chỉ là một tiểu loli mười bốn tuổi thôi mà.
Nhìn hai "chú thỏ trắng" trước ngực tiểu gia hỏa nhảy nhót qua lại, Mục Phi có cảm giác sắp chảy máu mũi đến nơi.
Nói chung, tiểu loli hiện tại vừa khiến người ta câm nín lại vừa quyến rũ.
Cái... cái con nhóc chết tiệt này, đây mà là nhảy điệu nhảy rắc hành gì chứ? Rõ là một điệu nhảy rắc sữa thì có!!
"Cốc"
Mục Phi chẳng nói chẳng rằng, giáng cho đầu Từ Tiểu Manh một cú gõ nhẹ, "Con nhóc chết tiệt, không cho phép nhảy nữa..."
Sau đó, Mục Phi kéo Từ Tiểu Manh vào lòng mình, đồng thời còn liếc mắt nhìn quanh một vòng. Thấy không có người ngoài nào nhìn thấy bộ dáng quyến rũ vừa rồi của Từ Tiểu Manh, lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.
W"Á đau, anh ơi, sao anh lại đánh Tiểu Manh hả?"
Từ Tiểu Manh dùng bàn tay nhỏ xoa xoa cái đầu bị Mục Phi gõ đau, khó hiểu nhìn về phía anh.
Mục Phi ra vẻ nghiêm túc chỉ vào chóp mũi Từ Tiểu Manh, "Con nhóc chết tiệt, từ nay về sau điệu nhảy này, chỉ được phép nhảy ở nhà, không được phép nhảy ở bên ngoài, biết chưa?"
"Nhưng mà... tại sao chứ? Lẽ nào, là Tiểu Manh nhảy không đẹp à? Anh không thích sao?" Có thể nhìn ra tâm trạng của tiểu gia hỏa từ trên khuôn mặt nhỏ nhắn, bây giờ con bé đang vô cùng thất vọng.
Không đẹp? Đang đùa cái gì thế, chính vì quá "đẹp", cho nên mới không thể để người khác nhìn thấy chứ bộ?
Mục Phi thầm nghĩ trong lòng như vậy, thế nhưng lại khó lòng trả lời con bé.
Anh tổng không thể nói là: Tiểu Manh à, cái điệu nhảy em nhảy này quá ư là "màu mè", nếu như để người khác nhìn thấy, anh sẽ ghen lị, sẽ khó chịu chết mất chứ? Như vậy thì mất mặt quá...
Cho nên, Mục Phi đành phải "lờ đi" cái nguyên nhân mấu chốt nhất kia.
Anh bóp nhẹ chiếc mũi nhỏ của Từ Tiểu Manh, tránh nặng tìm nhẹ nói, "Không phải không đẹp, ngược lại, chính vì Tiểu Manh nhà chúng ta nhảy rất đẹp, cho nên điệu nhảy này anh không muốn em nhảy cho người khác xem. Từ nay về sau chỉ được phép nhảy cho một mình anh xem thôi, biết chưa?"
Vừa nghe thấy lời này của Mục Phi, tiểu loli lập tức vui mừng.
W"Hì hì, Tiểu Manh biết ngay là anh chắc chắn sẽ thích mà..."
Từ Tiểu Manh nheo mắt cười ngốc nghếch, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Mục Phi, ra dáng người lớn an ủi nói, "Anh yên tâm đi, Tiểu Manh sẽ nghe lời anh mà..."
Giải quyết xong Từ Tiểu Manh, Mục Phi quay đầu lại, trừng mắt liếc Chu Mạn Đình một cái không chút khách khí.
Còn người sau thì chỉ cặm cụi nghịch điện thoại ở đó, đầu cũng không ngẩng lên, còn tự lầm bầm 'Ây da, con chim điên này chơi vui thật đấy, sao lại vui thế không biết nữa? Ha ha, vui chết mất thôi...'
"Đồ ngốc!!"
Mục Phi nhịn không được mắng cô một câu, nhưng cô vẫn cứ như thể không nghe thấy gì, chơi đến mức vui vẻ như vậy.
Mục Phi không phải oán trách Chu Mạn Đình dạy Từ Tiểu Manh cái loại điệu nhảy mang tính khiêu gợi này, mấu chốt là khi cô dạy phải bảo ban con bé, không được nhảy ở bên ngoài chứ lị.
Cái này mà bị người ngoài nhìn thấy, tôi thiệt thòi biết bao nhiêu, đúng không nào?
Thấy cô cứ ra vẻ ta đây ở đó, Mục Phi cũng lười chấp nhặt với cô, xoay người đề cập chuyện muốn dẫn mấy cô gái khác ra ngoài ăn một bữa cơm để ăn mừng với họ.
Quả nhiên, kết quả hoàn toàn giống với suy đoán của anh. Lâm Nhược Y và Lý Linh thì nói thế nào cũng không muốn động đậy nữa, chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật ngon. Hạ Tuyết cũng bị mệt đến thở không ra hơi, không muốn ra ngoài nữa rồi.
Cuối cùng, bữa cơm coi như bể kèo, Mục Phi đành đưa Lâm Nhược Y, Lý Linh và Chu Mạn Đình về nhà trước.
Sau khi tự mình về đến nhà, lại giúp Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh giải quyết xong bữa tối, để hai cô nàng ăn xong rồi nghỉ ngơi, lúc này anh mới tìm một cái "cớ" chuồn ra ngoài.
Anh chỉ đành tìm cớ thôi, việc Hạ Tuyết đồng ý để anh ở bên Lâm Nhược Y đã coi là sự "dung túng" rồi.
Mới qua có mấy ngày nay, nếu như lại để cô biết mình lại lén lút cò kè mặc cả với một cô gái khác nữa, sợ rằng cho dù cô có yêu anh đến đâu, có sủng ái anh đến đâu, cũng không thể nào chấp nhận nổi nhỉ?
Chuyện giữa tôi và Tử Tiêm, cứ đi được bước nào tính bước đó vậy...
Mục Phi bất lực thầm nghĩ, đóng kỹ cửa phòng lại.
Sau khi ra ngoài, anh lái xe thẳng tiến đến sân bay Tân Nam nằm ở vùng ngoại ô.
Thời gian tính toán rất chuẩn xác, lúc anh đến cửa ra của sân bay, vừa vặn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp mặc váy dài liền thân màu trắng tinh khôi, mái tóc dài thướt tha đang bước ra ngoài.
Cô gái này mày thanh mắt tú, dung mạo xinh đẹp, trên mặt vương nụ cười tựa có tựa không, đồng thời cũng đang đưa mắt nhìn quanh quáng phía ngoài, dường như đang chờ mong điều gì.
Điều đáng nói là, trên người cô phát ra một thứ khí chất tao nhã thoang thoảng, nhạt nhòa tựa đóa sen nước, thanh tao tựa nhành lan mùa xuân. Người ta chỉ cần nhìn một cái, là sẽ liên tưởng đến những mỹ nhân cổ đại trong tranh thiếu nữ Hoa Quốc.
Một đại mỹ nhân như vậy đi giữa đám đông, có không ít nam giới đều hướng ánh mắt kinh diễm về phía cô.
Mục Phi nhìn thấy mỹ nhân này, đôi mắt cũng sáng lên, trong lòng khẽ dâng lên niềm vui mừng.
"Hi, Tử Tiêm, ở đây..." Mục Phi vẫy vẫy tay về phía cô gái nọ.
Ninh Tử Tiêm nghe thấy tiếng của Mục Phi, ngẩng đầu nhìn về phía anh, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Mặc dù với tính cách của cô, sẽ không giống như nữ chính trong phim ảnh mà liều mạng chạy lao về phía nam chính. Thế nhưng bước chân của cô cũng đã nhanh hơn rất nhiều, vội vàng rảo bước đi đến trước mặt Mục Phi, mang theo một cảm giác sốt ruột không kịp chờ đợi.
"Chào mừng đã trở về." Mục Phi mở to hai mắt tỉ mỉ đánh giá Ninh Tử Tiêm, dường như đang xem trên người cô có thay đổi gì không.
W"Ừm, em về rồi đây..." Ninh Tử Tiêm chỉ mím môi, nhạt nhòa cười, gò má ánh lên một chút ửng hồng.
"Về là tốt rồi, về là tốt rồi..."
Mục Phi nhẹ nhàng ôm lấy Ninh Tử Tiêm, sau đó vòng tay ôm bả vai cô, "Đi thôi, chúng ta đi tìm một chỗ ngồi xuống rồi nói..."
---❊ ❖ ❊---
Khu Tân Lý, khách sạn lớn Kim Ngô Đồng.
"Tử Tiêm, thế nào? Có hợp khẩu vị của em không?" Mục Phi gắp một nhành măng non xanh biếc bỏ vào bát Ninh Tử Tiêm.
Ninh Tử Tiêm ăn đồ ăn cũng giống như mỹ nhân thuở cổ đại của Hoa Quốc vậy, đôi môi anh đào hé mở, nhai kỹ nuốt chậm, giơ tay nhấc chân toàn thân đều phảng phất hơi thở cổ điển.
"Ừm..."
Sau khi ăn xong, cô cầm khăn ăn nhẹ nhàng chấm chấm khóe môi, lúc này mới gật đầu, "Đồ ăn ở Đài Đảo mặc dù thanh đạm, nhưng rau xanh ở bên đó thực sự chẳng có mùi vị gì cả. Vẫn là đồ ăn quê nhà chúng ta là ngon nhất..."
W"Xem chừng, em ở bên đó cũng không thích nghi cho lắm nhỉ, hì hì. Nhưng mà chẳng phải em nói chỉ đi một tuần là về cơ sao? Sao lại kéo dài lâu thế này?" Mục Phi cười hỏi.
Lúc Ninh Tử Tiêm đến Đài Đảo, tin nhắn cô báo cho anh là một tuần có thể trở về Tân Nam. Nhưng không biết lại xảy ra chuyện gì, ngâm thêm tận một tuần nữa, tổng cộng cô ở bên đó nửa tháng trời.
"Thi cử."
Ninh Tử Tiêm giải thích, "Cái kỳ thi mà em nói, không phải là bài kiểm tra mà Đái lão sư giao cho em, mà là kỳ thi của trường học."
"Kỳ thi của trường học?" Lúc này Mục Phi càng thêm khó hiểu.
Anh đưa Ninh Tử Tiêm đến Đài Đảo, là muốn để nghệ sĩ múa vô cùng có tiếng tăm kia — Đái Mỹ Quyên nhận Ninh Tử Tiêm làm học trò, dạy cô khiêu vũ.
Thế nhưng sao cô lại đi tham gia cái gọi là kỳ thi gì chứ, đây là tình huống gì thế này?