Quyền, chưởng, thối, cước, Tiểu Điệp dùng hết toàn bộ tuyệt kỹ để tấn công Mục Phi, lực bú sữa mẹ cũng đều dùng ra cả rồi, thế mà vẫn không thể làm gì được Mục Phi.
Bất luận cô dùng phương thức gì để tấn công Mục Phi, kết quả đều giống nhau, chính là bị Mục Phi rất hời hợt đỡ lấy, sau đó thuận thế ném một cái, đem cô ném trả lại.
Mà Mục Phi thì giống như những gì hắn đã nói từ trước, ngay cả hai chân cũng không hề di chuyển nửa bước.
Lần này Tiểu Điệp thật sự chịu đả kích rồi, hơn nữa còn bị đả kích đến "thân thể chẳng còn mảnh da lành". Cô cảm giác mấy chục năm nay bản thân vẫn luôn kiêu hãnh vì "tín ngưỡng", đang chậm chạp sụp đổ.
Hóa ra bản thân…… Lại kém cỏi thế sao? Mình…… Mình sao lại kém cỏi thế này cơ chứ……
Trong lòng cực kỳ tức giận, ngột ngạt, thất vọng, đả kích, đủ loại cảm xúc tiêu cực ùa dồn dập đến cùng nhau, cho dù là một Tiểu Điệp luôn kiên cường, cũng nhẫn không được chóp mũi cay cay, nước mắt xoay vòng trong hốc mắt.
Cô cảm giác bản thân sắp phát điên rồi, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ phát cuồng, cô cần phải trút giận.
Mà kẻ gây ra tất cả những chuyện này là Mục Phi, tự nhiên lại trở thành đối tượng để cô trút giận.
Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Điệp vì phẫn nộ mà sưng đỏ, một đôi mắt đẹp ngấn lệ, đồng thời cắn chặt hàm răng, nghiến lợi, siết chặt nắm đấm, liều mạng giáng về phía Mục Phi.
Lúc này sự tấn công của Tiểu Điệp đã chẳng còn chương pháp nào nữa. Hoàn toàn là đem hết toàn thân vốn liếng ra, liều mạng với Mục Phi.
Nhìn thấy cảnh này, Mục Phi cảm thấy u ám.
Đã bảo là, cậu đừng thua không nổi là được mà. Nhưng mà nhìn tình hình hiện tại…… Cô thật sự thua không nổi sao?
Biết trước cô thế này…… Huynh đệ tôi thà rằng lúc nãy nương tay một chút, nhường cho cô rồi……
Thế nhưng Mục Phi biết, bây giờ nói gì cũng muộn rồi.
Nếu bây giờ bản thân lại nương tay nhường cho cô, cô nhất định sẽ cho rằng bản thân đang "sỉ nhục" cô, cô sẽ càng thêm "thẹn quá hóa giận", làm loạn càng dữ dội hơn.
Chính vì biết những điều này, Mục Phi đành chịu, dù sao thì cũng là hắn chọc cho Tiểu Điệp phát cuồng. Hắn chỉ có thể đứng đó, mặc kệ Tiểu Điệp trút giận lên người mình. Đồng thời, lúc hắn ném Tiểu Điệp ra ngoài, cố gắng thu liễu lực đạo, không làm tổn thương đến cô.
Thế nhưng ban đầu Mục Phi cứ nghĩ, vị Tiểu Điệp cảnh quan này làm loạn một trận xong, sẽ dừng tay. Nhưng tình hình thực tế lại không giống như hắn suy đoán.
Đã qua ba bốn phút rồi, thế mà cô vẫn cứ liều mạng tấn công Mục Phi ở đó, hơn nữa mỗi một quyền, mỗi một cước đều dốc hết sức lực toàn thân.
Mục Phi nhìn tình hình, thầm thấy không ổn.
Bởi vì Tiểu Điệp bây giờ đã cạn kiệt thể lực, lúc Mục Phi hất cô ra, cô đã có chút đứng không vững, có mấy lần suýt ngã nhúi lủi. Mà con người khi đang cạn kiệt thể lực, lại làm loại vận động kịch liệt này, rất là dễ bị thương.
Tuy Mục Phi có chút giận cô làm lỡ thời gian của mình, nhưng nhìn chung thì ấn tượng đối với cô vẫn không tệ. Hắn không muốn cô bị thương.
"Không được, không thể đánh tiếp nữa……"
Mục Phi sau khi một lần nữa chặn lại đòn tấn công của Tiểu Điệp, nhẹ nhàng đẩy cô ra, nói rằng: "Cơ thể cô đã đạt đến giới hạn rồi, đánh tiếp nữa, cô sẽ bị thương đấy……"
Tiểu Điệp bị Mục Phi đẩy một cái, chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất.
Tuy những gì Mục Phi nói là sự thật, nhưng lọt vào tai Tiểu Điệp, lại vô cùng "chói tai". Cô cảm thấy tim mình nhói đau, lại chịu đả kích rồi.
Mà một kẻ đang phát cuồng như cô nào chịu nghe lời khuyên can của Mục Phi, chẳng những không nghe lời Mục Phi, ngược lại còn giống như chống đối với Mục Phi, càng thêm được đà lấn tới lao về phía Mục Phi.
“Cậu bảo không đánh…… Là không đánh chắc? Cô nãi nãi đây tuyệt đối không chịu nhận thua, tôi cứ đánh!!” Tiểu Điệp quật cường lớn tiếng hét, gượng đứng dậy, lại giơ chân đá về phía Mục Phi.
Tiểu Điệp hiện tại do tiêu hao thể lực quá độ, đã không thể khống chế tốt cơ thể của mình nữa. Cộng thêm việc cô lại còn định thực hiện động tác khó nhằn như "xoay người quét hạ bàn", tai nạn đã xảy ra.
Chỉ thấy khi cô đang đá về phía Mục Phi, cái chân làm trụ bỗng truyền đến một cảm giác vô lực mãnh liệt, cơ thể cô lập tức lạng choạng, mất thăng bằng, ngã nhào sang một bên.
Hơn nữa hướng ngã của cô lại không mấy tốt, vừa khéo ngã đập vào một cái tủ nhỏ.
Cái tủ nhỏ kia là loại kiểu cũ, tay nắm là một khối kim loại hình thoi. Nếu Tiểu Điệp ngã vào cái tủ đó, đừng nói thương thế thế nào, nhưng rách một vết rách lớn là cái chắc, thậm chí có khả năng để lại sẹo.
"Á!" Tiểu Điệp thét lên một tiếng kiều diễm.
Nhìn thấy cảnh này, Mục Phi thật sự giật mình thon thót.
Hôm nay bản thân kích thích cô đã đủ dữ dội rồi, nếu lại để cô để lại vết sẹo nào, chẳng phải hắn sẽ hận bản thân cả đời sao?
"Cẩn thận!!" Mục Phi vừa hét lên, vừa vội vàng lao qua giúp cô.
Hoa Quốc có một câu cổ ngữ, gọi là "họa vô đơn chí". Có lẽ hôm nay là ngày "xui xẻo" của Tiểu Điệp, những chuyện không hay đều kéo đến cùng một lúc.
Cô mất thăng bằng, ngã nhào về phía trước đã đành. Mà lúc ngã, vạt áo ở sau lưng lại vừa vặn bị cái tay nắm cửa sắc nhọn của chiếc tủ nhỏ móc phải.
Thế là xong đời, chỉ nghe "xoẹt" một tiếng, Tiểu Điệp lập tức cảm thấy "trời đất thật mát mẻ". Tấm lưng áo của cô đã bị tay nắm cửa kia rách thành những mảnh vải vụn, hoàn toàn tuột rơi xuống.
Trong chớp mắt, xuân quang trong phòng bỗng chốc phô bày.
Và ngay khi cô tưởng rằng mình xong đời rồi, chắc chắn sẽ đâm sầm vào chiếc tủ kia, thì cả người cô bỗng nhiên được một đôi cánh tay ấm áp và hữu lực ôm trọn lấy.
"Cô không sao chứ?" Mục Phi hỏi.
Thế nhưng sau khi Mục Phi hỏi câu này xong, mới ý thức được một vấn đề.
Bây giờ…… Hình như có hơi lúng túng thì phải……
Bởi vì chiếc áo thun của vị Tiểu Điệp cảnh quan vừa rồi đã bị tay nắm cửa móc thành mảnh vụn. Bây giờ nửa thân trên kiều diễm của cô gần như hoàn toàn trần trụi, chỉ còn sót lại một bộ nội y màu đen che đi bộ phận quan trọng trước ngực.
Dù là vậy, phong cảnh trên người cô vẫn đủ sức quyến rũ vô cùng. Hai bầu ngực trắng ngần đầy đặn trước ngực cô căng tròn phơi phới suýt chút nữa làm rách tung bộ nội y, như muốn nhảy chồm ra ngoài.
Còn Mục Phi lúc này, đang ôm chặt cô vào lòng, hai khối mềm mại trước ngực áp sát vào người Mục Phi, hơn nữa cái mùi hương thơm ngát đặc trưng của con gái trên người cô cứ thế xộc thẳng vào mũi Mục Phi.
Thơm ngon quá trời.
Mục Phi nhịn không được nuốt nước bọt ực một tiếng, hắn cũng có chút kinh ngạc: Vị Tiểu Điệp cảnh quan này, mặc cảnh phục thì nhìn không ra, không ngờ vóc dáng lại đẹp thế này……
Còn về phần Tiểu Điệp, cô lúc này đang trợn tròn hai mắt nhìn Mục Phi, đến ngây cả người.
Cô chỉ cảm thấy cái tên "khốn kiếp" mà lúc nãy cô còn hận thấu xương, giờ phút này không những không còn đáng ghét như vậy nữa. Ngược lại, hình như còn trông hơi tuấn tú một chút.
Đặc biệt là trên người hắn, hình như tỏa ra một loại mùi hương kỳ lạ.
Mùi hương này không phải là hương thơm, cũng không phải vị "ngọt", có lẽ ngửi cũng không hẳn là quá thơm, thế nhưng cô lại cảm thấy mùi hương này vô cùng quyến rũ, giống như hương rượu nồng đượm vậy, chỉ ngửi mùi thôi cũng khiến người ta say mê.
Trong khoảnh khắc, Tiểu Điệp cảm thấy đầu óc choáng váng hoa mắt, tựa như đã say thật rồi. Hơn nữa cảm giác say này lại vô cùng dễ chịu, hoàn toàn không giống cái kiểu uống rượu say khướt đến mức khó chịu nhường kia.
Thật ra cũng không trách đại não của Tiểu Điệp chập mạch, phản ứng dữ dội như vậy.
Tuy năm nay cô đã hai mươi lăm tuổi, người theo đuổi cũng không ít, nhưng tầm mắt của cô lại cực kỳ cao.
Đừng nói gì khác, chỉ riêng điều kiện tiên quyết để cô chọn bạn trai thôi…… Phải đánh thắng được cô mới có thể cân nhắc, yêu cầu này đã dọa cho một đám người chùn bước lui về phía sau.
Dựa vào bản lĩnh của cô, người cùng trang lứa có thể thắng áp đảo cô hầu như không có, ít nhất là cô chưa từng chạm trán bao giờ.
Mà người có thể thắng cô, nếu không phải là quân nhân đặc chủng trung niên đã giải ngũ tầm ba mươi, bốn mươi tuổi, thì cũng là những gã đàn số đo vòng eo cũng hai mét to bè vạm vỡ cao hai mét.
Đối với người trước, cô chê đối phương lớn tuổi, còn người sau thì cô lại cảm thấy quá thô lỗ, không thích.
Nói tóm lại, cô lớn chừng này rồi, đến một nam sinh lọt vào mắt xanh cũng không có.
Cứ như thế, tự nhiên cô cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc "cự ly gần" với con trai lần nào. Đừng nói là được ôm vào lòng như thế này, ngay cả nắm tay còn chưa từng có.
Cũng chính vì nguyên nhân này, cô bị Mục Phi ôm lấy như vậy, cảm nhận hơi thở nam tính đặc trưng trên người Mục Phi, cô có chút xoay mòng mòng.
Trong chốc lát, bầu không khí "ác liệt" hò hét đánh giết trong văn phòng vừa rồi đã tan biến sạch sớm, thay vào đó là sự "mập mờ" đậm đặc.
Thế nhưng, đúng lúc Mục Phi và Tiểu Điệp đang đối mắt nhau, bầu không khí đang "tươi đẹp" thì một chuyện khiến người ta u sầu lại xảy ra.
Chỉ nghe ngoài cửa truyền đến một loạt âm thanh đối thoại: "Ê, mấy cậu đứng ở cửa làm gì thế? Nghe lén à? Sao thế, Tiểu Điệp có khách đến à?"
“Á? Nghe, nghe lén? Không…… Không có……”
“Haha, Hoàng ca à, hôm nay anh rảnh rỗi thế nhỉ?”
“Hoàng xử trưởng, anh ngồi một lát nhé, để em rót cho anh chén nước……”
Âm thanh nói chuyện của mấy tên thuộc hạ của Tiểu Điệp truyền đến, bọn họ hình như đang tiếp đón ai đó.
"Rót nước? Không cần đâu, tôi tìm Tiểu Điệp, vào trong nói vài câu rồi đi thôi…… Mấy cậu đừng bận rộn nữa……" Vị Hoàng xử trưởng kia đáp.
Tiếp theo, lại là một tiếng bước chân, hình như là vị Hoàng xử trưởng đó đang đi vào bên trong, nhưng lại bị người ta chặn lại.
"Hoàng xử trưởng, anh, anh ngồi một lát đã……" p>
"Đúng đấy, Hoàng xử, anh đợi một chút, sảnh trưởng của tụi em đang tiếp khách mà……” Thuộc hạ của Tiểu Điệp nói.
"Tiếp khách thì sợ gì? Quan hệ của tôi với cô ấy, mấy cậu không phải là không biết……” Vị Hoàng xử trưởng kia vừa nói, lại vừa định đi vào……
---❊ ❖ ❊---
Âm thanh nói chuyện bên ngoài tuy không quá lớn, có lẽ người khác nghe không rõ, thế nhưng Mục Phi lại nghe một cách rành mạch rõ ràng.
Hắn bắt đầu thấy cuống cuồng rồi, nếu có người bước vào, nhìn thấy hắn và Tiểu Điệp trong tình trạng này, thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
"Này này, đại tiểu thư bạo lực, cô…… Cô ngẩn người nhìn tôi làm gì thế? Có người sắp vào kìa, cô mau mặc quần áo vào đi……” Mục Phi nói với Tiểu Điệp.
Còn Tiểu Điệp vẫn trừng trừng nhìn Mục Phi, đầu óc trống rỗng, lúc này cuối cùng cũng chớp chớp đôi mắt to, phản ứng lại.
“Ghét thật…… Lại là cái tên đó……”
Khuôn mặt Tiểu Điệp lộ vẻ chán ghét, vừa nói vừa muốn đứng dậy.
Thế nhưng cho đến khi trên người thấy lạnh toát, cô mới rốt cuộc ý thức được một vấn đề…… Bản thân mình…… Hình như đã lộ hàng sạch sẽ rồi.
Cô cúi đầu nhìn thân thể trần như nhộng của mình, lại nhìn Mục Phi đang trừng mắt nhìn mình chằm chằm, khóe miệng còn dính một chút nước bọt. Sau đó, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã rút đi sắc đỏ của cô lại đỏ bừng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Đôi mắt to xinh đẹp của cô rưng rưng sương mù, khuôn mặt tinh xảo ngập tràn sự thẹn quá hóa giận, đồng thời, chậm rãi há hốc cái miệng nhỏ nhắn ra……
‘Hỏng bét……’
Mục Phi lập tức cảm thấy không ổn, vội vàng đưa tay ra bịt miệng cô lại. Thế nhưng hắn vẫn chậm hơn một bước, đã không còn kịp nữa rồi.
“Á……”
Chỉ nghe một tiếng thét chói tai có sức xuyên thấu cực cao, phát ra từ miệng Tiểu Điệp.
‘Cô nãi nãi của tôi ơi, cô không hại chết tôi thì không chịu được à?’ Mục Phi sắp trầm cảm đến chết mất.
Thật ra nếu Tiểu Điệp không hét lên, chưa chắc đã có chuyện gì. Còn cô thét chói tai như thế này, há chẳng phải là gián tiếp gọi người khác vào xem sao?
‘Nhanh lên, quần áo, quần áo……’
Tiểu Điệp cứ hét oai oái ở đó, Mục Phi vội vàng với lấy chiếc áo sơ mi cảnh phục của cô, định khoác lên người cô, ngăn không cho cô bị lộ hàng.
Thế nhưng đúng lúc hắn vừa trùm chiếc áo sơ mi cảnh phục lên người Tiểu Điệp, thì cửa cuối cùng cũng mở tung ra.
“ Tiểu Điệp, sao thế? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Một người đàn ông vạm vỡ cũng mặc cảnh phục, trông chưa đến ba mươi tuổi xông vào.
Và người này vừa nhìn thấy bộ dạng của Mục Phi và Tiểu Điệp, đôi mắt lập tức trợn trừng, sắc mặt phừng phừng đỏ lên trong chớp mắt.
“Đồ khốn nạn…… Mày đã làm gì…… Tiểu Điệp rồi?” Viên cảnh sát này mặt đầy phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi nói……