"Tiểu tử, mày tiêu rồi! Đỡ lấy chiêu này, Lợi Nhận Phong Tuyền!!"
Bọ Cạp lại hét lên một tiếng, lần này hắn còn làm tới hơn, thế mà lại tung ra cùng lúc hai đạo gió lốc. Hai đạo gió lốc đó xuất hiện từ hai hướng khác nhau, lững thững di chuyển về phía Mục Phi.
Mà ngay khoảnh khắc Mục Phi né tránh, tên Bọ Cạp nam kia không biết từ xó nào bỗng nhiên lao vụt ra, ‘soạt’ một tiếng, một dao rạch thẳng lên lưng Mục Phi.
“Đệt mợ, đau vl…” Mục Phi không khỏi nhăn mặt một cái.
Tiếp theo, chính là sự lặp lại của tình cảnh tương tự, Mục Phi liên tiếp trúng thêm hai dao.
Chưa đầy một phút, y phục của hắn đã bị máu nhuộm đỏ.
“Tao xem mày chịu được đến bao giờ…” Vừa di chuyển tốc độ cao, Bọ Cạp vừa nhìn Mục Phi chật vật mà nói.
Sau đó, Bọ Cạp lại giở trò cũ, ném ra hai đạo gió lốc, những luồng gió lốc ấy lại tập kích hướng về phía Mục Phi.
Mục Phi không dám cứng kháng, tự nhiên chỉ có thể né tránh, mà vì nguyên nhân bị thương, động tác của Mục Phi đã không còn linh hoạt như lúc trước.
Nhìn động tác đã chậm lại của Mục Phi, Bọ Cạp đang di chuyển tốc độ cao khóe miệng hiện lên một nụ cười âm u.
“Cuối cùng cũng không trụ được nữa phải không? Đã sớm bảo mày, đẳng cấp không phải là tất cả của chiến đấu…”
Trong lúc Bọ Cạp đang nói chuyện, đã nắm bắt cơ hội này, nhào về phía Mục Phi, “Hahaha, mày đi chết đi!!”
Bọ Cạp cười quái dị, đồng thời một thanh liềm đâm thẳng vào tim lưng Mục Phi. Cú này vừa nhanh vừa hiểm, nếu như bị đâm trúng, Mục Phi chắc chắn sẽ bị đâm thủng qua lại.
Hì hì hì hì…
Nhìn con dao càng ngày càng đến gần Mục Phi, nụ cười trên mặt Bọ Cạp càng thêm phần âm hiểm. Trong góc nhìn của hắn, nhát dao này đã nắm chắc phần thắng.
Nhưng cuối cùng hắn lại thất vọng, hắn không hề cảm nhận được cảm giác quen thuộc khi lưỡi dao đâm vào da thịt. Nhát dao kia của hắn đã đâm vào hư không.
Nhìn lại, trước chớp mắt, Mục Phi vẫn còn đứng ở đó không biết từ lúc nào đã biến mất tăm.
“Hửm? Không trúng á? Người đâu rồi?” Bọ Cạp nam ngẩn người ra một chút.
“Mày đoán xem.” Đúng lúc này, giọng nói của Mục Phi từ phía sau truyền đến.
Bọ Cạp quay đầu nhìn lại, Mục Phi không biết từ lúc nào đã chạy ra sau lưng hắn, đang lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm.
Mà Mục Phi lúc này, không chỉ chiếc áo thun nửa thân trên đã rách nát tả tơi, mà ngay cả trên người, cũng bị rạch ra chi chít những vết cào, nhìn vào quả thực là một mảnh máu thịt bê bết.
Hóa ra, ngay khoảnh khắc Mục Phi sắp ăn dao, hắn cắn răng chịu đựng một đòn 'gió lốc', ngược lại đã né được nhát dao chí mạng đó của Bọ Cạp.
Hừm, không ổn!!
Bọ Cạp thầm kêu không ổn, vội vàng né tránh.
Nhưng đã không kịp nữa rồi, ngay lúc hắn muốn nhảy tránh ra, Mục Phi bỗng vươn tay ra, tóm chặt lấy cổ họng hắn.
“Xì xì…” Cổ họng Bọ Cạp đau nhức, phát ra âm thanh khó nghe.
“Ban nãy mày chém sướng lắm nhỉ, lần này… đến phiên tao chứ?” Mục Phi nghiến răng nghiến lợi nói, giáng một quyền thẳng vào mặt Bọ Cạp.
“Bốp chát~”
Tên Bọ Cạp này phản ứng cũng đủ nhanh, vươn tay chặn cú đấm của Mục Phi lại, tay kia vung dao đâm thẳng vào bụng dưới Mục Phi.
“Đệt, mày vẫn chưa chịu chết tâm…”
Mục Phi đành phải chuyển công sang thủ, từ bỏ việc tấn công mà quay sang nắm chặt lấy tay cầm dao của Bọ Cạp, tránh khỏi kết quả bị đâm thủng.
“Mày buông tay ra cho tao!!”
Mục Phi hét lên, bắt đầu dùng sức ở tay.
“Ư xì…” Cảm nhận được lực đạo truyền đến từ tay, mắt Bọ Cạp trừng lớn, hít một ngụm khí lạnh.
Ối giời ơi, lực khỏe vãi, đây là lực đạo kiểu gì thế!! Sức lực của tên nhóc này sao lại lớn thế cơ chứ?
Bọ Cạp kinh hãi không thôi, thế nhưng tay lại không nghe sự sai bảo, không thể dùng ra sức lực. Chỉ nghe “eng éc” một tiếng, liềm của Bọ Cạp tuột tay, rơi xuống đất.
“Mày không phải bảo tao không có cách nào với mày sao? Tao xem bây giờ mày còn gì để nói nữa không…”
Mục Phi vừa nói, vừa vung quyền giáng thẳng vào mặt Bọ Cạp.
Mặc dù tốc độ của tên Bọ Cạp này đúng là rất nhanh, nhưng sức mạnh thì thực sự chẳng ra sao cả. Hắn chỉ cảm thấy tay của Mục Phi tựa như kìm sắt, mặc cho bản thân có nỗ lực thế nào đi nữa, cũng không tài nào giãy ra được.
Mà cú đấm của Mục Phi, lại càng giống như một chiếc búa tạ lớn, giáng lên mặt thì hiệu quả đó không phải dạng vừa đâu.
Chỉ nghe “phụp” một tiếng, Bọ Cạp nam phun ra một ngụm máu tươi.
“Mày không phải vừa nói giỏi lắm sao? Sao thế, biến thành kẻ câm rồi à?”
Mục Phi cười lạnh, lại vung quyền giáng về phía Bọ Cạp. Mà mấy đấm này tuy Mục Phi không dùng toàn lực, nhưng cũng không cố ý nương tay, lực đạo không hề nhẹ.
Ba quyền trôi qua, Bọ Cạp nam mặt đầy máu tươi, chật vật vô cùng, nào còn dáng vẻ kiêu ngạo lúc nãy nữa?
Mục Phi cúi người, nhặt con dao của Bọ Cạp nam lên, “Câu nói ban nãy mày nói với tao, tao trả lại cho mày. Mày có thể đi chết được rồi đấy…”
Đối với kẻ muốn giết mình, Mục Phi tự nhiên không có sự cần thiết phải nương tay, giơ dao định đâm xuống.
Mà đúng vào lúc này, tên Bọ Cạp bị hắn bóp cổ, trên người bỗng nhiên khí thế bùng lên mạnh mẽ. Sau đó, tay Mục Phi đau nhói, bị thứ gì đó rạch cho một nhát.
Nhân lúc tay Mục Phi mất lực này, Bọ Cạp nam lắc mạnh cánh tay thoát khỏi cánh tay của Mục Phi. Sau đó, dùng một con dao găm nhỏ không biết hắn móc ra từ đâu, nhắm thẳng tim Mục Phi đâm tới tấp.
“Mày đi chết đi cho tao!!” Bọ Cạp mặt đầy máu, giận dữ hét lên.
“Kẻ chết là mày mới đúng…”
Bọ Cạp đã bước vào trạng thái bộc phát, rõ ràng đã dốc hết toàn lực.
Hắn ta đã dốc sức, Mục Phi cũng không cần phải nương tay nữa, trong chớp mắt nâng thực lực lên đến đỉnh phong của bản thân, đồng thời vặn mình né tránh nhát dao chí mạng này.
Mà nhát dao nắm chắc phần thắng này lại một lần nữa đâm vào không khí, trong lòng Bọ Cạp cả kinh.
Hắn tuy không nhìn thấu thực lực hiện tại của Mục Phi rốt cuộc ra sao, nhưng hắn có thể nhìn ra được, thực lực của Mục Phi bây giờ lại cao hơn một đoạn lớn, cao hơn hắn tuyệt đối không chỉ một chút xíu.
Lại mạnh thế… Hóa ra từ trước đến nay hắn vẫn chưa hề dốc toàn lực sao? Rốt cuộc đây là thực lực kiểu gì thế này?
E rằng thực lực của Sư bá, cũng chỉ đến mức này mà thôi phải không?
Nhưng vấn đề là, Sư bá năm nay đã hơn bốn mươi tuổi rồi cơ mà, thế nhưng hắn năm nay mới chỉ hơn hai mươi tuổi đầu, sao có thể đạt đến mức độ này chứ?
Cái này… cái này sao có thể? Chuyện này không khoa học chút nào…
Trong lòng Bọ Cạp ngập tràn kinh ngạc.
Mà ngay khoảnh khắc hắn thẫn thờ, Mục Phi đã giơ con dao găm hình liềm cầm trong tay, đâm về phía hắn, trong chớp mắt, dao đã đến trước ngực hắn.
“Đợi, đợi chút đã, đừng giết tôi!!” Bọ Cạp nam kinh hãi hét lên, lùi ngược lại phía sau.
Nhưng hắn vẫn chậm hơn một bước, ngay khi hai chân hắn vừa rời khỏi mặt đất, dao của Mục Phi đã tới.
Chỉ nghe “phập” một tiếng, một tia máu tươi bắn ra, lưỡi dao dài gần thước đâm từ ngực Bọ Cạp vào, xuyên thấu từ sau lưng ra ngoài.
“Ực…”
Mắt Bọ Cạp trừng lớn, trong miệng phát ra một tiếng rên trầm đục. Mặc dù hắn rất không cam lòng, vẫn muốn phản công, hắn dùng chút sức lực cuối cùng, đâm con dao găm trong tay về phía yết hầu Mục Phi.
Nhưng hắn đã là nỏ mạnh hết đà, nhát dao đó vừa không nhanh vừa chẳng hiểm, không có chút uy hiếp nào, bị Mục Phi hất ra một cái vô cùng nhẹ nhàng.
“Phịch~~”
Thân thể Bọ Cạp loạng choạng mấy bận, ngã quỵ xuống đất.
Mặc dù sự cường đại của Mục Phi và những kẻ tu luyện dị năng như Bọ Cạp đã không thể dùng tiêu chuẩn thông thường để đo lường nữa, nhưng suy cho cùng, bọn họ vẫn là ‘con người’.
Mà trái tim là cơ quan quan trọng nhất lại bị đâm thủng, cho dù người có mạnh đến đâu, cũng khó thoát khỏi cái chết.
“Mày dám giết tao… Huyết Phong Đường, sẽ không tha cho mày đâu…” Bọ Cạp chỉ vào Mục Phi, khó nhọc nói, “Sư huynh và Sư bá của tao, nhất định sẽ giúp tao trả thù…”
“Tên Nam Xà lúc đó cũng nói thế…”
Mục Phi vừa nói, vừa giẫm một cước lên ngực Bọ Cạp, “Nhưng bây giờ tao vẫn đang đứng ở đây, kẻ chết vẫn cứ là người của Huyết Phong Đường chúng mày…”
“Cho nên, tao khuyên mày vẫn nên dập tắt cái ý định đó đi. Người của Huyết Phong Đường chúng mày mà còn dám đến, đến một kẻ tao giết một kẻ, đến một đôi tao sát một đôi, không có ai có thể báo thù thay cho mày đâu…”
Vốn dĩ tên Nam Xà đó đã thoi thóp, chỉ còn lại nửa cái mạng nhỏ, lại ăn thêm một cước này của Mục Phi, lập tức đứt thở chết tươi.
“Hộc hộc, đau vãi đạn…” Mục Phi nhăn mặt nói.
Đợi Nam Xà chết rồi, hắn mới đánh giá lại bản thân mình, tuy không có thương tích nặng gì nhưng trông rất thảm hại.
Lúc này áo nửa thân trên của hắn đã hoàn toàn biến thành những dải vải vụn, còn da thịt thì đầy những vết máu cào xước, đặc biệt là chỗ bị 'gió lốc' của Bọ Cạp cạo trúng, lại càng máu me đầm đìa, nát bét một mảng.
Cái bộ dạng này của hắn, thoạt nhìn qua cứ như vừa ở chiến trường xuống vậy.
Không biết thực lực của Huyết Phong Đường này rốt cuộc ra sao… Mấy kẻ đến lúc này, tao vẫn còn đối phó được, nếu như lại đến thêm vài kẻ bén nhọn hơn nữa, thì quả thực hơi khó giải quyết đây…
Còn cả cái nhà họ Ngô kia nữa, nhìn kiểu này cũng có xu hướng dây dưa không dứt với tao…
Những thứ này, quả thực đều mang đến chút phiền phức nhỏ…
Mục Phi bây giờ không thể không cân nhắc một chút về hoàn cảnh của bản thân.
Nghĩ một lát, cũng không có biện pháp đối phó nào hay ho, Mục Phi lắc đầu.
Thôi đi, tạm thời không nghĩ nữa…
Cho dù là nhà họ Ngô hay Huyết Phong Đường, cũng không phải là những thứ có thể dễ dàng giải quyết trong một sớm một chiều. Chi bằng lo cho trước mắt trước đã, tìm một chỗ xử lý vết thương cho đàng hoàng rồi hẵng hay…
Cứ cái dạng này mà về nhà, Tuyết tỷ không sợ đến phát khóc mới là lạ.
Mục Phi nghĩ ngợi, đành phải mở cửa xe, hắn định đến trung tâm tắm rửa qua đêm, đợi vết thương lành hẳn rồi hãy về.
Mặc dù Chân khí Tĩnh Mịch mà hắn tu luyện có hiệu quả trị thương, nhưng suy cho cùng thì nó cũng chỉ có thể đẩy nhanh tốc độ hồi phục mà thôi.
Tỷ như bị muỗi đốt, thái rau cắt trúng tay kiểu mấy vết thương nhỏ thì không nói làm gì, e rằng chỉ mất vài phút là có thể chữa lành. Nhưng nếu nặng hơn một chút, tỷ như mấy vết thương trên người Mục Phi lúc này, thì rắc rối to, mất hai ba ngày mới hồi phục được thì coi như đã không tệ rồi.
Hơn nữa tốc độ này đã kinh ngạc lắm rồi, nếu đặt lên người người bình thường, ước chừng ít nhất cũng phải mất từ ba tuần đến một tháng.
‘Haizz~~ Hôm qua mới về nhà, ngày thứ hai đã không về ngủ qua đêm, Tuyết tỷ không mắng chết tôi mới lạ chứ…’
Mục Phi thầm nghĩ đầy bất lực, đành lấy điện thoại ra, gọi cho Hạ Tuyết.
“Bốp chát, bốp chát, bốp chát~”
Mà đúng lúc Mục Phi đang bấm số, lại nghe thấy một tiếng bước chân cực kỳ có quy luật. Âm thanh này cực kỳ nhỏ, nhưng vẫn lọt vào tai Mục Phi.
Tinh thần của Mục Phi theo phản xạ có điều kiện mà căng cứng lên.
“Ai?” Mục Phi trầm giọng quát lên.
“Đừng căng thẳng, tôi không phải kẻ địch của anh…” Chỉ nghe thấy giọng nói của một cô gái truyền đến.
Giọng của cô gái này rất ‘trong trẻo’, thoạt nghe qua, cứ như mang theo một thứ sức mạnh thần thánh nào đó, có thể gột rửa tâm hồn con người vậy.
Chỉ là tiếng Hoa của cô ta nói ít nhiều có chút gượng gạo, rõ ràng, cô gái này không phải người Hoa quốc — ít nhất cô ta không lớn lên ở Hoa quốc.
Mà Mục Phi vừa nghe thấy câu nói này của cô ta, sự phòng bị trong lòng quả nhiên có phần lỏng lẻo đi đôi chút.
Sau đó, theo tiếng bước chân ngày một đến gần, bóng dáng của một cô gái từ hướng lối ra thang máy bãi đậu xe bước tới.
Mục Phi liếc mắt nhìn sang, không khỏi ngẩn ngơ một chút.
Cô gái này vô cùng xinh đẹp, cô ta khoảng chừng hai mươi tư hai mươi lăm tuổi, đôi mắt to sóng mũi cao, tròng mắt màu xanh lam giống như ngọc bích vậy. Mà mái tóc của cô ta, lại lấp lánh rực rỡ tựa như vàng kim, chuẩn một khuôn mẫu của các thiếu nữ châu Âu.
Mà Mục Phi từng gặp qua không ít mỹ nhân, nguyên nhân ngẩn người không phải vì sự xinh đẹp của cô gái này, mà là bởi vì bộ trang phục của cô ta.
Cô gái này khoác một chiếc áo choàng lớn, chiếc mũ của áo choàng trùm kín phần lớn mái tóc vàng của cô ta, còn nửa thân trên mặc một chiếc áo dài liền thân màu lam nhạt đơn giản, chiếc áo dài chỉ dài đến vị trí nửa đùi của cô ta.
Trên chân cô ta còn đi một đôi bốt ống cao qua đầu gối, đoạn chân ngọc trắng như tuyết lộ ra giữa áo dài và bốt, thực sự vô cùng hấp dẫn.
Mà dù là trên áo choàng, áo dài, hay là bốt của cô ta, đều được trang trí những họa tiết thánh giá bạc lấp lánh.
“Hi, xin chào, tôi tên là Sa Lan…”
Cô gái đó đứng trước mặt Mục Phi, mỉm cười nhẹ nhàng với hắn,
“Như anh thấy đấy, tôi là một mục sư…”
Đệt, quả nhiên là mục sư…
Mục Phi thầm nghĩ.