“Bộp”
Từ Tiểu Manh nói muốn hôn Mục Phi một cái, thế nhưng bàn tay nhỏ bé khẽ vỗ một cái, lại vừa vặn chạm lên mặt Mục Phi.
Mục Phi chỉ cảm thấy trên mặt dính nhớp nhúa, khó chịu vô cùng. Cậu soi gương lại lần nữa, òa, một bên mặt toàn là kem tươi.
Mục Phi giận dữ khôn cùng, thầm nghĩ ban nãy sóng to gió lớn gì cũng vượt qua được, ai ngờ lại lật thuyền ở mương nước nhỏ này.
Điều khiến cậu buồn bực hơn nữa là, đứa em gái cưng mà cậu yêu thương nhất lại phản bội.
Tức nước vỡ bờ, xem ra cần phải dạy dỗ lại con nhóc chết tiệt này cho ra trò rồi.
Mục Phi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể kéo Từ Tiểu Manh lại, đánh cho một trận nhừ đòn...
Thế nhưng loli ngốc nghếch Từ Tiểu Manh này rõ ràng vẫn chưa nhận ra đại họa sắp đầu, vậy mà vẫn vui vẻ vừa cười vừa nhảy nhót, “Linh Linh tỷ, Bối Bối tỷ, các chị mau tới đây đi, em quẹt trúng ca ca rồi. Các chị mau tới xem đi, ha ha...”
“Mau mau, để em xem nào...”
Mễ Bối Bối đang lau mặt trong phòng vệ sinh vừa nghe thấy thế, không kịp chờ đợi mà chạy xô ra ngoài. Khi nhìn thấy bộ dạng đầy kem tươi trên mặt Mục Phi, cô liền hùa theo cười trên nỗi đau của người khác, chỉ vào Mục Phi cười lớn, “Ha ha, hội trưởng, dính đòn rồi chứ? Đây chính là khổ nhục kế trong truyền thuyết đấy, em lợi hại chưa?”
“Xí!!”
Cô chưa dứt lời, đã bị Lý Linh không chút lưu tình cắt đứt, “Khổ nhục kế cái gì, đây rõ ràng là mỹ nhân kế. Hơn nữa, chiêu này là do tôi nghĩ ra, liên quan gì đến nửa xu nhà cô chứ?”
Lý Linh liếc Mễ Bối Bối đầy vẻ khinh bỉ.
“Nếu không phải em nói ra tay từ chỗ Tiểu Manh, chị nghĩ ra được chủ ý này chắc...”
“Chủ ý đó cũng là do tôi nghĩ ra.”
“Công lao của em...”
“Của tôi!”
Hai người này nói chưa dôi câu lại cãi nhau. Đúng lúc hai người này đang đấu khẩu, Hạ Tuyết và Lâm Nhược Y cũng đi ra, nhìn bộ dạng chật vật của Mục Phi mà che miệng khẽ cười.
“Hai người... hùa nhau chơi khăm một mình tôi. Ai nấy đều giỏi giang cả rồi, gan ngày càng lớn có phải không? Thấy tôi dễ bắt nạt lắm phỏng?” Mục Phi chỉ vào mấy cô gái, khó chịu nói, “Xem ra, nếu bổn thiếu gia không cho các người chút bài học, các người sẽ không biết trời cao đất dày là gì rồi...”
Mục Phi vừa nói, vừa quẹt một cái trên mặt, gom số kem tươi lên tay, sau đó với tay tóm lấy Từ Tiểu Manh, “Con nhóc chết tiệt, em đứng lại cho anh, xem anh trị em cho nên hồn...”
“Ái da da da, Tuyết tỷ tỷ, cứu mạng với!” Từ Tiểu Manh vội vàng trốn ra sau lưng Hạ Tuyết.
“Tuyết tỷ, em tránh ra, kẻo anh phạt luôn cả chị đấy.” Mục Phi khua khua đống kem tươi trong tay.
Thế nhưng Hạ Tuyết lại không tránh ra, chỉ dịu dàng cười như nước, “Tiểu Phi, hôm nay em không được phép nổi giận đâu đấy...”
Trong lúc nói chuyện, Hạ Tuyết rút mấy tờ giấy từ hộp giấy trên chiếc bàn bên cạnh, nhẹ nhàng lau lớp kem tươi trên mặt cho Mục Phi.
“Các người hùa nhau chơi tôi, chơi xong lại không cho tôi báo thù, dựa vào cái gì chứ?” Mục Phi vặn hỏi.
“Muốn biết dựa vào cái gì à?”
Vừa nói, Hạ Tuyết vừa ngoảnh đầu nhìn mấy cô gái phía sau, bọn họ đều đang che miệng khúc khích cười.
Hạ Tuyết khẽ đẩy Mục Phi một cái, “Muốn biết thì đi rửa mặt cho sạch sẽ cái đã. Rửa xong quay lại vào trong phòng, em sẽ biết tất cả thôi...”
Nhìn bộ dạng của bọn họ, Mục Phi chần chừ giây lát, chỉ tay về phía họ, “Tốt nhất là phải cho tôi một lý do thật thuyết phục đấy. Bằng không tôi sẽ không tha cho các cô đâu, từng người một đều xử lý hết...”
Nói dứt lời, Mục Phi quay người đi thẳng vào phòng vệ sinh để rửa mặt.
“Chúng ta vào phòng trước đi.”
“Mau đi mau đi...”
“...”
Mấy cô gái kia liền thì thầm to nhỏ rồi đi vào trong phòng.
---❊ ❖ ❊---
“Anh vào đây nhé...”
Sau khi rửa mặt sạch sẽ, Mục Phi nhẹ nhàng xoay nắm cửa bước vào.
“Bộp”
Chỉ nghe thấy hai tiếng giống như bóng bay phát nổ vang lên, sau đó vô số mảnh giấy màu từ trên trời rơi xuống, rơitrúng đầy đầu Mục Phi.
“Cái... cái này là...”
Mục Phi nhìn tình hình trong phòng, ngẩn người ra.
Căn phòng vốn dĩ vô cùng giản dị, hôm nay lại được trang hoàng vô cùng náo nhiệt, tươi vui.
Trên trần nhà treo đầy hoa giấy và nơ màu, trên vách tường dán những miếng dán tường màu sắc sặc sỡ, mà ở bốn góc trần, hai bên khung cửa sổ, hai bên cửa ra vào, đều được buộc những chùm bóng bay đủ màu sắc.
Ngay khi bước vào căn phòng này, Mục Phi đã có một cảm giác... Chẳng lẽ, đây là muốn tổ chức liên hoan sao?
Ngoài cách trang trí phòng ốc này ra, trên chiếc bàn ăn ở giữa phòng còn bày biện đầy ắp những món ăn ngon. Hơn nữa trên giường còn chất một đống ‘quà tặng’ to tướng.
Đang lúc Mục Phi còn ngẩn ngơ, cô loli ngốc nghếch là kẻ áp sát lại gần đầu tiên, ôm lấy cánh tay Mục Phi, ngọt ngào bên tai cậu nói, “Ca ca, Tiểu Manh chúc anh sinh nhật vui vẻ!”
Nói xong, cô bé còn kiễng chân lên, “chụt” một tiếng, hôn nhẹ lên mặt Mục Phi.
“Sinh nhật vui vẻ.”
Hạ Tuyết, Lý Linh, Lâm Nhược Y lần lượt lên tiếng.
Trong khi đó, Mễ Bối Bối nhìn thấy hành động của Từ Tiểu Manh, đôi mắt to liền láu lỉnh chớp chớp, hình như nhớ ra điều gì đó.
Sau đó, cô cũng bước đến bên cạnh Mục Phi, bắt chước hành động và điệu bộ của Từ Tiểu Manh, ôm lấy cánh tay bên kia của Mục Phi, “Hội trưởng, Bối Bối chúc anh sinh nhật vui vẻ...”
Nói đoạn, cô cũng kiễng chân lên định hôn bên má còn lại của Mục Phi.
Thế nhưng khuôn mặt cô còn chưa kịp áp tới, đã cảm thấy bím tóc trên đầu bị ai đó tóm chặt, thế nào cũng không hôn xuống được nữa. Cô quay đầu nhìn lại, hóa ra Lý Linh đang dùng một tay túm lấy bím tóc của mình.
“Cậu, cậu làm cái gì đấy?” Mục đích tốt đẹp bị phá hoại, Mễ Bối Bối tức tối hét lên.
“Làm gì à? Tôi còn muốn hỏi cô đang làm gì đấy chứ? Sao cô lại đi hôn bạn trai của người khác?”
“Tôi thích hôn thì hôn, liên quan gì đến chị? Hơn nữa, tôi có hôn bạn trai chị đâu!”
“Người cô muốn hôn là bạn trai của Nhược Y muội muội nhà tôi, thế cũng không được...”
“Nhược Y học tỷ còn chưa lên tiếng cơ mà, chị gấp cái gì chứ?”
“Chính là cậu ấy ngại ngùng không dám nói, nên mới cần tôi – một người chị tốt đứng ra đòi công bằng giúp chứ bộ...”
“...”
Mục Phi cạn lời, hai kẻ này lại bắt đầu cãi nhau rồi.
“Đến đây chắc cậu đã biết vì sao mình không được nổi giận nữa rồi chứ?” Hạ Tuyết bước tới, mỉm cười nhìn Mục Phi. Đôi mắt đẹp long lanh, sự quan tâm và vương vấn trong ánh mắt không hề che giấu.
“Tớ biết rồi, Tuyết tỷ, cảm ơn chị...” Mục Phi vừa cảm động vừa xúc động đáp lời.
Nhìn bộ dạng của Mục Phi, mấy cô gái cũng vô cùng thấy ấm lòng, mỉm cười mãn nguyện.
Nhưng các cô nào đâu biết rằng, biểu cảm hiện giờ của Mục Phi có một nửa là ‘giả vờ’.Mặt khác, thực ra lúc nhận được điện thoại của Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh, nghe giọng điệu úp úp mở mở của họ, Mục Phi đã tò mò bọn họ đang giở trò gì rồi.
Đến khi nhìn thấy chỗ kem tươi kia, cậu liền hiểu rõ tất cả.
Chưa từng ăn thịt lợn thì ít ra cũng từng thấy lợn chạy. Dù Mục Phi chưa từng chơi trò ném bánh kem, nhưng trên tivi chẳng phải đều chiếu như vậy sao? Cứ có người sinh nhật là sẽ có một đám ngốc cầm bánh kem ném loạn xạ, cứ như tiền là vỏ hến vậy.
Nếu đến lúc này mà Mục Phi vẫn không hiểu nữa, thì cậu đúng là đồ ngốc rồi.
Thế nhưng dẫu sớm biết mấy nha đầu này muốn giúp mình mừng sinh nhật, Mục Phi vẫn vờ như không biết, giả vờ ngơ ngác. Lý do làm vậy rất đơn giản, chính là không muốn phụ lòng tốt của bọn họ.
Thử nghĩ xem, các cô tốn bao công sức chuẩn bị điều bất ngờ cho mình, thế mà bản thân lại vạch trần ngay tắp lự, đến một chút kinh ngạc cũng không có, vậy thì các cô sẽ thất vọng biết nhường nào, đúng không?
Cho nên Mục Phi vẫn luôn diễn kịch, giả vờ như không biết gì sất, bày ra vẻ mặt vô cùng xúc động.
Tuy sự xúc động của Mục Phi là giả vờ, nhưng lòng cảm động lại là thật.
Từ nhỏ, Mục Phi đã chịu sự giáo dục mang tính truyền thống cực kì nghiêm ngặt. Theo lời mẹ cậu, đó là ‘người lớn vất vả cả đời, mới có tư cách ăn sinh nhật. Mày là một thằng nhóc ranh con thì ăn sinh nhật cái nỗi gì? Đợi bao giờ mày có con có cái rồi hãy hay...’
Cứ thế, trong đầu Mục Phi hoàn toàn không có khái niệm sinh nhật. Còn về quà cáp, hay ra ngoài chơi bời lại càng không dám mơ tới.
Phải đến tận khi cậu học cấp hai, tình hình này mới có sự thay đổi.
Hạ Tuyết vốn hiểu chuyện sớm, thấy những đứa trẻ khác đều được ăn sinh nhật còn Mục Phi thì chưa từng được trải qua. Thế nên vào ngày sinh nhật của Mục Phi hằng năm, cô đều lén nhét cho cậu vài món quà nhỏ.
Nhưng việc này cũng chỉ dám lén lút làm, không dám để người khác phát hiện, bởi vì mẹ Mục Phi không cho phép.
Mãi về sau, Mục Phi lên cấp ba, nghe nói kiếm tiền ở miền Nam dễ lắm nên mẹ cậu đã đi ra ngoại tỉnh kiếm tiền. Lúc này không còn ai quản thúc nữa, Hạ Tuyết mới dám đường đường chính chính giúp Mục Phi mừng sinh nhật.
Mấy năm gần đây, vào ngày sinh nhật của Mục Phi, cô đều làm những món ăn cậu thích, gọi cậu đến nhà, hai người cùng nhau chúc mừng.
Mặc dù vậy, một người từ nhỏ chưa từng được ăn sinh nhật như Mục Phi, đối với hai chữ ‘sinh nhật’ thực sự không mấy nhạy cảm. Nếu không nhờ Hạ Tuyết nhớ hộ, có khi cậu còn quên béng cả ngày âm lịch sinh nhật của mình nữa là.
Nói đi cũng phải nói lại, chuyện bản thân đã quên mất tắp mà mấy cô gái này không những nhớ rõ mồn một, lại còn chuẩn bị bất ngờ này cho mình, bảo sao Mục Phi không xúc động cho được?
Đang lúc Mục Phi nói lời cảm ơn với Hạ Tuyết, Hạ Tuyết lại chỉ về phía Nhược Y, “Tiểu Phi, thay vì cảm ơn chị, em càng nên cảm ơn Nhược Y hơn. Ban đầu, chính con bé là người đề xuất muốn mang lại cho em một điều bất ngờ, giúp em chúc mừng sinh nhật đấy...”
Nghe vậy, lòng Mục Phi lại càng thêm ấm áp.
Sinh nhật của Mục Phi, ngoài tên bạn thân trời đánh Cao Nguyên ra, chưa từng kể với ai khác. Thế nhưng Lâm Nhược Y chưa từng hỏi qua mà lại nhớ rõ ngày sinh nhật của mình, đủ thấy cô để tâm đến cậu nhường nào.
Là một đại tiểu thư được cưng chiều từ bé, lại có thể vì mình làm đến mức này, Mục Phi còn có thể đòi hỏi gì hơn nữa?
Được vợ... ừm, phải là có bạn gái thế này, chồng còn mong gì hơn...
Đó chính là suy nghĩ của Mục Phi lúc này.
“Nhược Y, cảm ơn em...” Mục Phi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lâm Nhược Y, chân thành nói.
Lâm Nhược Y bị cậu nhìn đến mức vô cùng ngượng ngùng, vành tai đỏ bừng cúi gầm mặt xuống, lí nhí đáp, “Không, có gì đâu ạ...”
“Hội trưởng hội trưởng, sinh nhật của anh em cũng nhớ mà!! Em đã chuẩn bị quà cho anh từ sớm rồi, chỉ là đề xuất muộn nên bị học tỷ cướp trước một bước thôi đấy...” Mễ Bối Bối tranh sủng nói.
“Được, cũng cảm ơn em...” Mục Phi xoa đầu Mễ Bối Bối.
“Ca ca, còn Tiểu Manh nữa, Tiểu Manh vẫn luôn nhớ đấy nhé...” Từ Tiểu Manh cũng sáp lại hùa theo.
Mục Phi đành chịu, đành phải xoa đầu Tiểu Manh thêm lần nữa, lần lượt cảm ơn từng cô gái một.
“Thôi thôi, đừng cảm động nữa...”
Lúc này, Hạ Tuyết lớn tuổi nhất phát huy triệt để quyền lợi của người chị cả, bắt đầu ra lệnh.
“Tiểu Phi, hôm nay cậu sinh nhật, cậu chẳng cần phải làm gì cả. Việc duy nhất cậu cần làm hôm nay chính là vui vẻ, vui là được rồi...”
“Nhược Y, Linh Linh, Bối Bối, các em cũng đừng bận rộn nữa, đều ngồi xuống đi. Chúng ta ăn cơm thôi...”
Lời của Hạ Tuyết còn chưa dứt, chỉ thấy một bóng đen lướt qua bàn ăn, con cua lớn nhất trong đĩa ‘Cua hấp’ đã không cánh mà bay.
“Đã bắt đầu ăn rồi thì em không khách khí nữa nhé, ha ha...” Mễ Bối Bối hai tay ôm trọn con cua lớn nhất, nước dãi chảy ròng ròng.
“Á á, cái đồ không có mặt dày này, con cua đó tôi nhìn trúng trước đấy có hiểu không? Cậu trả lại cho tôi mau!!” Lý Linh trợn tròn mắt hét lên.
Mễ Bối Bối hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến cô, “Hì hì, nhìn trúng là của chị chắc? Ai cướp được trước thì mới là của người đó chứ...”
“Cậu... Cậu không nghe người ta nói trẻ con phải biết tôn trọng người lớn tuổi à?”
“Em không phải trẻ con, chị cũng chẳng phải bề trên...”
“Cậu, cậu mà không đưa cho tôi, tôi cướp đấy nhé... Đưa đây mau...” Lý Linh vừa hét, vừa vươn tay tóm lấy Mễ Bối Bối.
Mễ Bối Bối đã sớm đề phòng, nhảy tót sang một bên, đứng tránh sang một góc vừa uốn éo vừa chọc tức Lý Linh, “Hì hì, em cứ không đưa đấy, xem chị làm gì được nào?”
Vừa nói, cô bé ấy vậy mà cònè lưỡi liếm hai cái lên con cua, “Lần này em liếm qua rồi đấy, xem chị cướp kiểu gì nào?”
“Á á á, tức chết tôi rồi, thà tôi không ăn cũng không cho cậu ăn, đưa đây!!”
“...”
Tôi lạy luôn, lại cãi nhau nữa rồi...
Mục Phi nhìn hai bảo bối này, bất lực toàn tập...
{PiaoTian Literature www.piaotia.com Cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}