[Tiêu đề: Chương 707: Nhược Y bị lừa gạt (10 ngày 2 canh)]
“Em chính là cái người ‘bạn học’ khá thân thiết với Nhược Y đó hả, tên là Mục Phi phải không? Mau mau vào đi nào……”
Lâm mẫu mỉm cười chào hỏi Mục Phi, sau đó quay đầu gọi lớn với Lâm phụ: “Ông già à, bạn học của Nhược Y đến rồi, ông không qua đây xem một chút sao?”
Bà tuy cười rất ôn hòa, nhưng câu nói này vừa thốt ra, thân phận của Mục Phi lập tức từ ‘bạn trai’ trực tiếp tụt xuống thành ‘bạn học khá thân thiết’, thậm chí còn không tính là ‘bạn bè’ nữa.
Xem ra vị nhạc mẫu tương lai này của mình đã bắt đầu gây khó dễ rồi đây.
Thôi kệ, bà tung chiêu nào tôi tiếp chiêu đó, để xem cuối cùng các người có thể làm gì nào.
Mục Phi thầm nghĩ, mang theo nụ cười cung kính cúi đầu chào Lâm mẫu: “Con chào dì……”
Nói đoạn, cậu đưa món quà trong tay ra: “Chút quà mọn lòng thành, mong dì nhận cho……”
Vừa nhìn thấy món quà Mục Phi đang xách trên tay, sắc mặt Lâm mẫu hơi trầm xuống.
“Cái cậu này, đến thì đến thôi sao còn mang quà làm gì? Cháu vẫn còn là học sinh, lại chẳng có nguồn thu nhập kinh tế nào, sao lại nhiễm cái thói hư tật xấu tặng quà cáp ở xã hội ngoài kia chứ……” Lâm mẫu trách mức, không đưa tay nhận đồ của Mục Phi.
“Dì ơi, chuyện này dì không cần lo đâu ạ……”
Mục Phi mỉm cười đáp: “Thực ra thời gian rảnh rỗi, đặc biệt là trong kỳ nghỉ, con có đi làm thêm. Những món quà này đều là do con dùng tiền tự mình kiếm được mua, hoàn toàn không dùng tiền của gia đình ạ……”
“Ơ…… V——vậy sao……”
Nghe Mục Phi nói vậy, Lâm mẫu có cảm giác như đấm vào không khí: “Đã vậy thì ta không khách sáo, miễn cưỡng nhận lấy vậy……”
Lâm mẫu vừa nói vừa nhận lấy túi quà Mục Phi đưa qua.
Lúc này Lâm phụ cũng đi tới.
“Cháu chào chú ạ……” Mục Phi vẫn cung kính hỏi thăm.
“Ừ, chào cháu……” Thái độ của Lâm phụ hữu hảo hơn Lâm mẫu một chút, ông gật đầu rồi đưa tay ra bắt với Mục Phi.
Sau khi bắt tay, Mục Phi lại đưa hộp trà qua: “Nghe Nhược Y nói chú thích uống trà, con đã mua cho chú một hộp trà, chú uống thử xem sao ạ……”
“Thực ra cháu không cần mua quà cáp gì đâu……”
Mặc dù Lâm phụ nói vậy nhưng vẫn nể mặt Mục Phi mà nhận lấy món quà. Khi nhìn thấy dòng chữ lớn ‘Thượng đẳng Quan Âm Vương’ viết trên chiếc hộp tinh xảo, Lâm phụ am hiểu về trà liền hơi sững người, không nhịn được mà đánh giá Mục Phi thêm vài lần.
“Chú à, cháu và Nhược Y đều không rành về trà, chỉ biết chú thích uống Thiết Quan Âm nên mới mua loại này, không biết có hợp khẩu vị của chú không……” Mục Phi nói.
“Ừm ừm, không sao, cháu có lòng rồi.”
Nói xong, Lâm phụ cũng phẩy tay: “Mau vào nhà đi, cháu tên là Mục Phi phải không? Hai cháu cứ ngồi đi, bên chú có một bài báo quan trọng, chú đi đọc cho xong đã……”
Nói đoạn, Lâm phụ đi thẳng về phòng sách.
Mục Phi, Lâm Nhược Y, Lâm mẫu và Diệp Sĩ Hiến bốn người ngồi trên ghế sofa ở phòng khách. Những người khác thì không sao, nhưng người cảm thấy bất an nhất ở đây chính là Lâm Nhược Y.
Lâm Nhược Y tuy hơi ngây thơ nhưng không phải là kiểu con gái ngốc nghếch, ngược lại cô còn rất lanh lợi. Làm sao cô lại không nhận ra hôm nay bản thân có khả năng đã bị lừa chứ?
Mẹ đâu có muốn gặp A Phi gì chứ? Rõ ràng là muốn bày Hồng Môn Yến, hạ uy mãnh với A Phi mà…… Mình…… mình sập bẫy rồi sao……
Nghĩ đến đây, Lâm Nhược Y vừa bứt rứt vừa lo lắng.
Điều cô lo là sợ Mục Phi sẽ giận mình hoặc xảy ra chuyện không vui với bố mẹ cô.
Còn điều khiến cô bứt rứt là tại sao bản thân lại ngốc nghếch thế cơ chứ, chỉ bị mẹ lừa phỉnh vài câu là sập bẫy ngay.
Mà điều khiến Lâm Nhược Y tức giận nhất chính là Diệp Sĩ Hiến lại dám thêm mắm dặm muối trước mặt mẹ cô — Lâm Nhược Y bây giờ mới nhận ra gã này xuất hiện ở đây tuyệt đối không phải trùng hợp mà là đã có mưu đồ từ trước, mục đích hiện tại của hắn rất có thể là mượn tay mẹ cô để gây khó dễ và trả thù Mục Phi.
Lâm Nhược Y bây giờ cực kỳ ghét Diệp Sĩ Hiến, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng ghét ai đến thế.
Thế nhưng, dẫu trong lòng Lâm Nhược Y đang rối như tơ vò, một người không có chủ kiến như cô thật sự chẳng có cách nào giúp Mục Phi thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn hay đối phó với mẹ mình cả.
Cái này…… cái này phải làm sao đây? Ghét thật đấy, sao mình lại ngốc thế cơ chứ, lại đi sập bẫy của mẹ……”
Đúng lúc Lâm Nhược Y đang khó xử, bỗng nhiên có một ý tưởng lóe lên trong đầu.
A, có cách rồi……
Lâm Nhược Y đột ngột đứng dậy, nói với Mục Phi: “Đúng rồi A Phi, máy tính của em có vấn đề, anh qua xem giúp em được không?”
“Đương nhiên……”
Mục Phi vừa mở miệng nói chưa được nửa câu thì đã bị Lâm mẫu cắt ngang.
“Nhược Y, con đang nói cái gì thế, ngồi xuống mau……”
Lâm mẫu trừng mắt lườm Lâm Nhược Y: “Con với Mục Phi tuy khá thân thiết nhưng cũng chỉ là bạn học thôi. Con rốt cuộc là con gái, nó lại là con trai, nam nữ thọ thọ bất thân, sao nó có thể vào phòng con được chứ? Không được!”
“Mẹ……”
Lâm Nhược Y vừa định làm nũng thì đã bị Lâm mẫu trừng mắt lườm dữ dội: “Ngồi xuống!”
Lâm Nhược Y với tính cách nhút nhát chỉ đành bĩu môi, bất đắc dĩ ngồi xuống, đồng thời ném cho Mục Phi một ánh mắt áy náy.
Lúc này, người vui mừng nhất chính là Diệp Sĩ Hiến. Hắn tuy im lặng không nói gì nhưng lại dùng ánh mắthạnh tai lạc họa (hân hoan khi thấy người gặp họa) nhìn Mục Phi.
Thằng nhóc, chỉ mày mà cũng đòi tranh Nhược Y với tao à, hừ, tao xem mày tính sao đây.
“Cái đó…… Mục Phi đã tặng quà cho tôi, vậy thì tôi không khách sáo nữa nhé, mở ra xem thử đây……” Lâm mẫu cười nói với Mục Phi.
Và khi nhìn thấy chiếc túi mà Mục Phi tặng, bà hơi sững sờ.
“Cái…… cái này là……”
Lâm mẫu thực ra cũng là người có chút ‘tiêu hoang’, ngày thường khá thích đồ hiệu, sao bà lại không biết ‘Saint Laurent’ là thương hiệu quốc tế chứ? Hơn nữa giá cả lại chẳng hề rẻ chút nào.
Nhưng trong mắt bà, Mục Phi chỉ là một tên lưu manh vô tích sự, làm sao có thể mua được thứ đắt tiền thế này tặng cho bà cơ chứ?
À, ta hiểu rồi, là hàng giả, nhất định là hàng giả rồi.
Sau khi hơi ngẩn ra, Lâm mẫu lập tức lấy lại sắc mặt bình thường, mỉm cười tháo lớp bao bì ra, lấy chiếc túi xách bên trong ra ngắm nghía.
“Hehe, phải công nhận cái túi Saint Laurent làm nhái này trông thật đấy…… y hệt hàng thật luôn……”
Lâm mẫu cười nói, sau đó lại quay sang gây khó dễ cho Mục Phi: “Nhưng mà Mục Phi này, dì phải nói cháu vài câu nhé. Cháu không có tiền, mua không nổi đồ tốt thì dì cũng không chấp cháu đâu, không tặng cũng chẳng sao cả. Nhưng cháu lại mang một món đồ giả ra để lừa gạt bề trên như dì thì không đúng rồi đấy nhé, dì bắt đầu phải hoài nghi nhân phẩm của cháu rồi đấy……”
“Mẹ……”
Thấy mẹ cứ mãi chì chiết Mục Phi, Lâm Nhược Y có chút không nhịn được nữa: “Túi xách mà A Phi tặng chính là hàng thật đấy ạ……”
“Nói nhảm, con biết cái gì chứ……”
Lâm mẫu lại lườm Lâm Nhược Y một cái: “Cái nhãn hiệu ‘Saint Laurent’ này là thương hiệu quốc tế nổi tiếng khắp cả nước đấy, túi xách bọn chúng sản xuất ra rẻ nhất cũng phải hai, ba nghìn tệ……”
Nói xong, Lâm mẫu lại liếc Mục Phi bằng ánh mắt khinh thường: “Cho dù Mục Phi kỳ nghỉ có đi làm thêm kiếm được một nghìn mấy tệ một tháng thì cũng là kịch kim rồi, làm sao mua nổi hàng thật của Saint Laurent cơ chứ?”
“Theo mẹ thấy, con bé này chính là quá ngây thơ, dễ bị lừa gạt, chỉ vài ba câu nói đã bị con trai làm cho u mê mờ cả mắt……”
Lâm mẫu càng nói càng quá đáng, Lâm Nhược Y sợ Mục Phi tức giận rồi làm lớn chuyện.
“Mẹ, sao mẹ lại có thể nói A Phi như thế chứ?”
Lâm Nhược Y đỏ bừng mặt đứng phắt dậy, nhíu mày nhìn mẹ mình: “Cái túi đó là em và A Phi cùng nhau mua ở cửa hàng độc quyền của Saint Laurent đấy, giá hơn ba nghìn tệ cơ mà, sao lại là hàng giả được chứ……”
“Cắt, mua ở cửa hàng độc quyền là hàng thật chắc? Bây giờ hàng giả nhan nhản khắp nơi, vả lại ai mà biết được có phải nó thông đồng với nhân viên cửa hàng để lừa luôn cả con không cơ chứ?” Lâm mẫu buông lời không chút nể nang.
“Mẹ, mẹ…… mẹ……”
Nghe mẹ nói vậy, Mục Phi tức đến mức khóe mắt rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào không nói nên lời.
“Tôi thì sao chứ…… Con ranh này thật là……”
Nhìn thấy con gái như vậy, Lâm mẫu cũng có chút xót xa, nhưng nghĩ lại thì thà đau dài không bằng đau ngắn, thà để nó đau lòng bây giờ một chút còn hơn để nó cứ vướng bận không dứt với cái tên tiểu tử thối Mục Phi này.
Nghĩ đến đây, lòng Lâm mẫu lại nhẫn tâm thêm một chút.
“Thôi, dù sao đi nữa, chiếc túi này thật hay giả thì Mục Phi cũng có lòng rồi. Mục Phi này, tấm lòng của cháu dì nhận, cảm ơn cháu nhé……”
Lâm mẫu vừa nói vừa đặt chiếc túi xách sang một bên: “Mục Phi, Tiểu Diệp này, hai đứa cứ ngồi đây xem TV trước đi, dì đi làm cơm đây, lát nữa chúng ta ăn một bữa thật ngon……”
“Nhược Y, con theo mẹ vào bếp phụ giúp đi……” Lâm mẫu nói với Lâm Nhược Y.
“Con…… con không đi đâu……” Lâm Nhược Y lau nước mắt, bĩu môi hờn dỗi tính trẻ con.
“Con không giúp mẹ thì đến bao giờ mới xong việc hả? Mau qua đây…… Mẹ bảo cái này chút……” Lâm mẫu nói rồi không cho từ chối, kéo thốc Lâm Nhược Y vào trong bếp.
---❊ ❖ ❊---
“Mẹ, sao mẹ lại có thể nói A Phi như thế chứ?” Vừa bước vào bếp, Lâm Nhược Y đã cằn nhằn với mẹ, sắc mặt khó chịu.
“Con bé này biết cái gì chứ, mẹ đang thử thách cậu ta đấy thôi?” Lâm mẫu đáp.
“Hả? Thử thách? Thử thách cái gì ạ?” Lâm Nhược Y tò mò hỏi.
“Bảo sao tao lại nói con ngu ngốc, cái tâm thẳng thừng……”
Lâm mẫu bất lực chỉ vào Lâm Nhược Y, lừa phạt: “Con nói xem, con là cục cưng của mẹ, mẹ vất vả lắm mới nuôi con khôn lớn chừng này, con dẫn bạn trai về nhà, mẹ làm mẹ thì phải thử thách cậu ta chứ?”
“Chẳng lẽ mẹ cứ tùy tiện giao con gái mình cho một kẻ nào đó sao? Ít ra cũng phải xem nhân phẩm cậu ta thế nào, tính cách có đoan chính không, có tật xấu hay quái gở gì không chứ, đúng không?”
“Còn con thì sao, mẹ còn chưa đi vào vấn đề chính mà con đã nổi đóa lên rồi, con làm thế có được không? Hơn nữa mẹ là mẹ con đấy, mẹ sinh con dưỡng con hai mươi năm trời, đối với con mà mẹ còn chẳng bằng một tên nhóc thối con mới quen được mấy ngày chắc?” Lâm mẫu lộ vẻ không hài lòng.
Lâm Nhược Y nghiêng đầu suy nghĩ một lúc: “Mẹ…… mẹ thật sự đang thử thách A Phi á?”
“Đương nhiên rồi……”
Lâm mẫu lườm Lâm Nhược Y một cái: “Con tưởng mẹ chuốc lấy cái sự không mấy tốt đẹp này là vì cái gì chứ? Chẳng phải là để xem nhân phẩm cậu nhóc này ra sao, có trưởng thành không, có đủ chững chạc không……”
“Đến chút khó khăn này mà cậu ta còn không nhịn được thì sau này hai đứa ở bên nhau còn gặp nhiều khó khăn hơn, cậu ta chịu nổi không? Làm sao mẹ có thể giao cục cưng của mẹ cho cậu ta được chứ?” Lâm mẫu tiếp tục rót mật vào tai.
Những lời mẹ nói nghe có vẻ cũng rất hợp tình hợp lý nhỉ, chẳng lẽ là do mình nghĩ sai thật sao?…… Lâm Nhược Y thầm suy nghĩ.
Con gái đang yêu thường hơi ngốc nghếch, Lâm Nhược Y vừa mới sập bẫy xong chưa nhớ đời, bị mẹ lừa cho vài câu lại tin đến bảy, tám phần.
“Thật ạ? Mẹ không gạt con chứ?” Lâm Nhược Y hỏi.
“Cái con bé này, mẹ nói thế mà con vẫn không tin à?”
Lâm mẫu trách cứ nhìn Lâm Nhược Y: “Thôi được rồi, nếu con vẫn không tin thì cứ việc kêu nó đi đi……”
Lâm mẫu dứt khoát ‘buông xuôi’: “Nhưng mà sau khi nó đi rồi thì đừng có mà bén mảng tới nữa, ngay cả chút thử thách này mà cũng không vượt qua nổi thì mẹ tuyệt đối không thừa nhận nó là bạn trai con gái mẹ đâu……”
“Ơ mẹ, đừng đừng mà……” Lâm Nhược Y vội vàng xua tay: “V——vậy mẹ cứ thử thách anh ấy đi, nhưng mà mẹ phải chú ý chừng mực đấy, không được quá đáng làm anh ấy buồn đâu nhé……”
“Hehe, con gái cưng của mẹ, thế mới phải chứ, con cứ yên tâm, mẹ có chừng mực mà……”
Lâm mẫu cưng chiều vỗ đầu con gái: “Nhưng mà con cũng phải hứa với mẹ, lát nữa dù mẹ có hỏi gì thì con cũng không được bênh vực cậu ta, để mẹ xem cậu ta trả lời thế nào, xem biểu hiện của cậu ta ra sao, rõ chưa?”
“Vâng.” Lâm Nhược Y gật đầu.
“Được rồi, không nói nữa, mau nấu cơm đi, con phụ giúp mẹ mấy việc vặt đi……”
Đến khi xoay người lại, Lâm mẫu mới bất lực thở dài một hơi.
Hầy, Nhược Y à, xin lỗi con nhé, vì tương lai của con mà mẹ đành phải lừa con trước thôi, mong con đừng trách mẹ nha……
Quay về đầu trang
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương / Báo cáo điểm này
Tuyên bố quan trọng: Tất cả văn bản, mục lục, bình luận, hình ảnh,... của tiểu thuyết “Ngã đích vị lai nữ hữu” đều do cư dân mạng đăng tải hoặc tải lên và duy trì hoặc lấy từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc về hành vi cá nhân, không liên quan đến quan điểm của trang web này.
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ Phieu Thien Van Hoc, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phieu Thien Van Hoc - Trang đọc tiểu thuyết bay lượn giữa bầu trời All rights reserved.