Mục Phi định thử giúp các nữ sinh trong câu lạc bộ của Mễ Bối Bối để đòi lại thứ hạng cuộc thi.
Nào ngờ, những cô gái này lại thực sự thất vọng, nói gì mà sau này không muốn tham gia cuộc thi nào nữa.
Đã như thế, Mục Phi tự nhiên cũng sẽ không cưỡng cầu.
“Đã các em đã nói vậy thì anh cũng không nhiều lời nữa, cứ làm theo các em nói đi……” Mục Phi nói với đoàn trưởng và các nữ sinh này.
Tuyết tỷ Tiểu Manh vẫn đang đợi cậu ở quán cà phê, vấn đề đã được giải quyết, Mục Phi cũng không muốn lãng phí thời gian nữa. Cậu liếc nhìn đồng hồ, nói với mấy cô gái: “Vậy…… Chúng ta cứ thế nhé, các em cứ bận việc đi. Bên anh còn chút việc, anh đi trước đây……”
“Vâng, hôm nay cảm ơn anh……” Vị đoàn trưởng lại lần nữa gật đầu cảm ơn Mục Phi.
“Học trưởng Mục Phi, hẹn gặp lại nhé……”
“Học trưởng, rảnh thì cùng chúng em cos nhé, bái bai……”
“Hoạt động của câu lạc bộ bọn em trước nay vốn chỉ có con gái thôi, nếu anh mà đến thì sẽ là nam sinh đầu tiên đấy nhé……”
“……”
Một đám con gái nhiệt tình ném “cành ô liu” về phía Mục Phi.
“À à, được được, có cơ hội nhất định……”
Mục Phi mỉm cười gật đầu chào tạm biệt họ, đồng thời vươn tay tóm lấy bím tóc của Mễ Bối Bối: “Nha đầu ngốc, em mau qua đây cho anh, anh có chuyện muốn nói với em……”
“Anh cứ ra xe đợi em trước đi…… Ấy, nha nha nha, đau đau đau, học trưởng anh muốn làm gì vậy hả?” Mễ Bối Bối đang chào hỏi mấy vị tỷ muội, cái đầu đã bị Mục Phi túm đến phát đau, đau đến mức con bé kêu oai oái.
Mục Phi kéo Mễ Bối Bối đến một góc khuất yên tĩnh không xa hội trường.
“Học trưởng, anh làm gì thế hả? Tóc sắp bị anh túm rụng hết rồi……” Sau khi Mục Phi buông tay, Mễ Bối Bối xoa chỏm tóc màu hồng trên đầu mình, làu bàu oán trách.
Thế nhưng khi con bé vừa ngẩng đầu lên, lại thấy Mục Phi đang nhìn mình với vẻ mặt âm trầm, biểu cảm đó…… Hình như rất đáng sợ……
Ách……
Lòng Mễ Bối Bối khẽ run lên, con bé chợt có một dự cảm chẳng lành.
“A, ái chà, học, học trưởng nha, sao, sao biểu cảm của anh đáng sợ thế nhỉ? Bối Bối em có chọc giận gì anh đâu cơ chứ?” Mễ Bối Bối hơi run rẩy cất lời, cười trừ nói. Đồng thời, vừa nói vừa lùi về phía sau.
“Không chọc giận anh? Hắc hắc, em nói xem……”
Trên mặt Mục Phi nở một nụ cười mờ ám, sau đó vung tay lớn, kéo phăng Mễ Bối Bối lại gần.
“Em không biết mình chọc giận anh ở đâu phải không? Em giả vờ ngốc đúng không? Được, anh sẽ cho em biết em sai ở chỗ nào!!” Mục Phi vừa nói, vừa ôm ngang thắt lưng Mễ Bối Bối nhấc bổng lên, kẹp dưới nách bước về phía góc khuất.
“Ôi chao ơi, học trưởng, anh, anh làm gì thế hả? Em sai ở đâu thì anh cứ nói, đừng có dọa người ta như thế chứ……” Mễ Bối Bối vừa kêu lên khe khẽ vừa giãy giụa.
Thế nhưng dáng người con bé thực sự quá nhỏ nhắn, chiều cao chỉ khoảng một mét rưỡi, lại còn gầy gò ốm yếu, cả người chẳng có bao nhiêu thịt, trọng lượng cơ thể có được tám mươi cân đã là may lắm rồi.
Với vóc dáng này của con bé, trong mắt Mục Phi chẳng khác gì mèo con chó con, sao con bé có thể thoát khỏi cánh tay của Mục Phi cho được?
Cho nên, con bé đành bi thảm phó mặc cho Mục Phi tùy ý nhào nặn.
Mục Phi kẹp Mễ Bối Bối đến phía sau sân khấu, tự mình kéo một chiếc ghế ngồi xuống, lật tay ấn Mễ Bối Bối lên đùi mình.
Cậu tiện tay hất váy Mễ Bối Bối lên, lộ ra chiếc quần đùi an toàn hình quả bí bồng bềnh của nha đầu này, sau đó giơ bàn tay vung lên, giáng thẳng một cái tát vào mông con bé.
“Bốp”
Tuy cách một lớp vải vóc, nhưng cú tát này vẫn phát ra một tiếng kêu đòn giòn giã.
“Á”
Mễ Bối Bối giật nảy mình, kêu lên kiều diễm một tiếng, tiếp theo cảm giác đau rát bỏng hừng hực truyền đến từ mông.
Chỉ là mặc dù rất đau, thế nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh nghịch, sự ửng đỏ lại lan ra với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Học trưởng Mục Phi…… Anh ấy anh ấy anh ấy…… Anh ấy vậy mà lại đánh mông mình? Anh ấy…… Đích thị là một tên biến thái mà!
“Bốp”
Ngay lúc Mễ Bối Bối còn đang xấu hổ chưa hoàn hồn, lại thêm một tiếng vang giòn tan nữa vang lên, mông con bé lại đau nhói lên một cái, cú này coi như đã đánh cho con bé tỉnh táo hẳn lại.
“Á á, đau đau đau đau, học trưởng, anh, tại sao anh lại đánh em vậy hả?” Mễ Bối Bối vừa vặn vẹo cơ thể vừa hỏi.
Chỉ là Mục Phi chỉ khẽ đặt bàn tay trái lên lưng con bé, con bé liền cảm giác tựa như một tảng đá lớn nặng ngàn cân đè nặng lên lưng mình, khiến con bé đến nhúc nhích cũng không nhúc nhích nổi.
“Tại sao đánh em, chẳng lẽ em còn không biết à?” Mục Phi hỏi.
“Em…… Em thực sự không biết mà!!”
“Bốp”
“Nghĩ, nghĩ không ra thì anh cứ đánh tiếp, để xem em có thể giả vờ đến bao giờ……”
Mục Phi cũng chẳng khách khí, tay vừa đánh, miệng vừa “mắng”.
“Cái con nha đầu em này, bình thường em bám lấy anh phiền phức thế cơ mà, có người bắt nạt em, sao em không tìm anh nữa hả?”
“Em thừa biết cái tên họ Mã đó không có ý tốt, là một lão lưu manh cơ mà, vậy mà em vẫn tự mình lao đầu vào? Em ngốc à? Có bị đánh cũng đáng đời……”
“Nếu anh không có ở đây thì thôi đi, đằng này anh đang ở ngay trong hội trường, em có chuyện mà không gọi anh lấy một tiếng, em thật sự coi anh là bạn bè, là học trưởng nữa không hả?”
“Tại sao anh đánh em, bây giờ em đã hiểu chưa? Có biết mình sai ở đâu chưa?”
“……”
Mục Phi mắng một câu, lại giáng một cái tát bốp vào mông Mễ Bối Bối. Chốc lát sau, âm thanh đét đét vang lên liên hồi.
Cũng may là hiện tại trong hội trường không còn mấy người, hơn nữa hai người bọn họ lại trốn ở một góc không một bóng người, nếu không phỏng chừng sớm đã thu hút cả một đám người vây xem rồi.
Lúc này, Mễ Bối Bối coi như đã hiểu vì sao Mục Phi lại đánh mình. Tuy mông bị đánh khá đau, nhưng sự quan tâm ẩn chứa trong giọng nói của Mục Phi vẫn khiến trong lòng con bé ngọt ngào.
Và khi Mễ Bối Bối vừa nghĩ đến đây, tay Mục Phi lại giáng xuống mông con bé, thế nhưng con bé lại có một cảm giác kỳ lạ.
Con bé cảm thấy mặt mình nóng bừng lên như lửa đốt, đồng thời tim đập loạn nhịp, trong lòng có một thứ cảm giác kỳ dị, đầy cám dỗ và tuyệt vời đang “trào” ra.
Dù cho, dù cho bị đánh có hơi đau chút xíu, thế nhưng…… Sao con bé lại cảm thấy, học trưởng Mục Phi đánh mình rất “sướng” thế nhỉ?
Trời ạ, sao lại thế này cơ chứ? Rõ ràng là bị đánh mà lại còn có “khoái cảm”? Chẳng lẽ bản chất thật sự của mình là “tiểu thụ” chắc?
Ghét thế cơ chứ, bổn tiểu thư không phải “tiểu thụ”, bổn tiểu thư là “nữ vương công” có được không hả?
Nhưng, nhưng mà, thật sự rất dễ chịu luôn ấy chứ……
Mặc dù việc sở hữu bản chất “tiểu thụ” khiến Mễ Bối Bối có chút u sầu nho nhỏ, nhưng hiện tại con bé chẳng còn thời gian để suy nghĩ mấy chuyện này nữa, bởi vì con bé đã bắt đầu có chút mê đắm thứ khoái cảm khác lạ mà lòng bàn tay Mục Phi mang lại.
Còn Mục Phi bên kia đang đánh rất hăng say, tự nhiên không chú ý tới sự “khác thường” của Mễ Bối Bối, cậu chỉ chú ý tới một vấn đề.
Phải thừa nhận rằng, nha đầu Mễ Bối Bối này tuy bề ngoài gầy gò, nhưng cái mông này, quả nhiên cũng có chút thịt phết đấy……
Mục Phi thầm nghĩ, nhân cơ hội này còn véo mạnh một cái lên vòng mông căng cứng nhỏ nhắn của Mễ Bối Bối.
Ấy chà gầy quá. Toàn là thịt nạc, căng cứng, cứng ngắc hà.
Vẫn là mông của Tiểu Manh sờ sướng tay hơn, vừa múp míp, vừa mềm mại, cứ như bánh bao đậu đỏ vậy……
Lúc Mục Phi đang vừa đánh vừa chiếm tiện lợi, còn đang thầm mẩm “bình phẩm” Mễ Bối Bối, thì bỗng phát hiện ra có điểm gì đó không đúng lắm.
“Ưm”
“Á a”
“Nga”
Mục Phi phát hiện ra cứ mỗi lần mình đánh một cái, bên tai lại vang lên một tiếng rên rỉ đầy dụ hoặc tựa như chim oanh kêu yến hót, dịu dàng và nhỏ nhẹ.
Đến khi Mục Phi cúi đầu lần theo âm thanh nhìn sang, thì không khỏi ngẩn người.
Chỉ thấy Mễ Bối Bối vốn trước nay chưa từng có vẻ gì là nghiêm túc, luôn xuất hiện với hình tượng quỷ linh tinh quái trước mặt mọi người, lúc này đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khóe môi vương vấn nụ cười thẹn thùng thoắt ẩn thoắt hiện, khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng lên một màu hồng phấn.
Đôi mắt to của con bé đã không còn vẻ “gian xảo” như thường ngày. Lúc này, ánh mắt ấy đang lúc nhắm lúc mở, nửa tỉnh nửa mơ, vô cùng say đắm nhìn Mục Phi.
Làn sương mờ ảo phảng phất trong đôi mắt con bé dường như muốn ôm trọn lấy Mục Phi, rồi lại muốn dung hòa cậu làm một.
Đây là lần đầu tiên Mục Phi nhìn thấy Mễ Bối Bối với biểu cảm này, phải thừa nhận rằng, Mễ Bối Bối lúc này trông hệt như một quả táo chín mọng, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn cắn nhẹ một cái, vô cùng quyến rũ.
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Mục Phi ngẩn người ra.
Nhưng sau khoảnh khắc ngẩn ngơ đó, Mục Phi lại thấy lúng túng.
Mục Phi tuy không thể coi là “duyệt nữ vô số”, nhưng cậu cũng là một “đàn ông” từng trải qua sương gió. Sao cậu có thể không biết cái con nha đầu Mễ Bối Bối này hiện tại đã “động tình” rồi cơ chứ?
Cái này…… Giai đây rõ ràng chỉ muốn dạy dỗ nha đầu này một trận thôi mà? Sao lại tiện tay đùa giỡn thế nào mà làm con bé “động tình” mất rồi thế này?
Đang lúc này, tay Mục Phi chợt chuyển động, cậu phát hiện tay mình vẫn đang đặt nguyên trên chiếc mông nhỏ của Mễ Bối Bối.
Ách…… Xem ra, chuyện này đúng là lỗi của giai đây rồi……
Mục Phi thầm nghĩ, lại nhìn sang dáng vẻ đầy quyến rũ của Mễ Bối Bối, lần này thì cậu tuyệt đối không dám tiếp tục nữa rồi.
“Bốp”
Mục Phi vội vàng làm bộ nghiêm túc trở lại, vỗ thêm một phát lên mông Mễ Bối Bối. Sau đó đỡ con bé đứng dậy, giơ ngón tay trỏ vào mũi con bé, “Mễ Bối Bối, anh nói chuyện với em một cách nghiêm túc đây……”
“Sau này nếu lại có chuyện gì…… Đặc biệt là những chuyện nguy hiểm, nhất định phải nói cho anh biết đầu tiên. Không được phép tự ý hành động một mình, biết chưa?”
Mễ Bối Bối vẫn ngước nhìn Mục Phi với đôi mắt đẫm làn sương mờ, con bé không trả lời, mà bỗng nhiên dang rộng hai tay lao thẳng vào lòng Mục Phi.
Con bé dạng chân ra, ngồi vắt chéo lên hai đùi Mục Phi, đôi tay ngọc ngà ôm lấy cổ Mục Phi, đồng thời dán hai phiến môi anh đào lên miệng Mục Phi.
“Ưm”
Mục Phi không đề phòng chiêu này của con bé, còn chưa kịp phản ứng lại, đã cảm thấy một chiếc lưỡi nhỏ nghịch ngợm mang theo hương vị ngọt ngào chui tọt vào trong miệng mình, chốc lát sau, khắp khoang miệng toàn là mùi thơm ngát.
Mỹ nữ chủ động dâng nụ hôn, Mục Phi tự nhiên sẽ không từ chối.
Hầy, dẫu sao thì cũng đã hôn nhau chẳng chỉ một hai lần rồi, thêm một lần nữa thì có xá gì……
Cậu tự tìm cho mình một cái lý do, vươn hai tay ôm lấy vòng eo thon thả của Mễ Bối Bối, mặc cho con bé “cưỡng hôn” mình.
Được một lúc lâu, mãi cho đến khi Mễ Bối Bối cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa, lúc này mới nhẹ nhàng đẩy Mục Phi ra.
“Học trưởng…… Anh quan tâm em như vậy, em, em vui lắm, cảm động lắm luôn ấy……”
Con bé ngồi trên đùi Mục Phi mỉm cười mãn nguyện, vừa lau giọt lệ khóe mắt, vừa nói với Mục Phi: “Học trưởng, anh cũng đừng giận nữa. Thật ra em cũng muốn tìm anh giúp đỡ, chỉ là không biết lời cái tên họ Mã đó nói rốt cuộc là thật hay chỉ là dọa dẫm em thôi……”
“Nhưng mà đợi đến lúc bọn em biết rõ sự tình, thì thứ hạng của bọn em đã bị hủy bỏ mất rồi. Sau đó em và đoàn trưởng tức quá nên tìm hắn ta lý luận, kết quả là quên béng mất không tìm anh rồi……”
Nói đến đây, Mễ Bối Bối lè lưỡi với Mục Phi, làm ra vẻ mặt đầy áy náy.
“Cái con nha đầu em đúng là lắm lý do thoái thác……”
Mục Phi véo chiếc mũi nhỏ của con bé lắc lắc mấy cái, nghiêm mặt nói: “Nếu em thật sự coi cái danh ‘học trưởng’ này của anh ra gì, thì sao lại có thể quên được chứ? Vẫn là không coi anh ở trong lòng mà thôi……”
“Thôi mà thôi mà, học trưởng, người ta sai rồi không được sao…… Đừng giận nữa nha……”
Thấy Mục Phi có vẻ vẫn chưa nguôi giận, Mễ Bối Bối lại bắt đầu “làm nũng”, con bé ôm lấy cổ Mục Phi, dùng hai phiến môi anh đào hôn lên má Mục Phi hết cái này đến cái khác: “Em bảo đảm với anh, đây là lần cuối cùng, sau này tuyệt đối không bao giờ làm ra những chuyện khiến anh phải lo lắng thế này nữa, chịu chưa?”
“Lần cuối cùng? Thật không? Nếu em còn ‘tái phạm’ thì tính sao đây?” Mục Phi hỏi.
“Lại ‘tái phạm’ thì tính sao á?”
Mễ Bối Bối lặp lại một lượt, sau đó ngẩng đầu ra chiều suy ngẫm, hình như cũng đang cân nhắc xem nên tính thế nào.
Chỉ là con bé càng nghĩ, mặt lại càng đỏ lên.
Con bé đỏ mặt thẹn thùng, thò cái đầu nhỏ sát bên tai Mục Phi, nhỏ giọng nói: “Học trưởng, nếu em mà tái phạm lần nữa, thì, thì vẫn cứ để anh đánh mông em……”
Thật ra nói đến đây thì Mục Phi vẫn còn khá bình tĩnh, nhưng nghe nửa câu sau mà Mễ Bối Bối bồi thêm vào, Mục Phi liền hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi nữa.
Chỉ nghe Mễ Bối Bối như đang cố tình khiêu khích Mục Phi, dùng giọng điệu cực kỳ quyến rũ thì thầm bên tai cậu: “Hơn nữa…… Là cởi quần nhỏ ra, đánh mông trực tiếp luôn cơ……”