Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2723 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 779
Nơi đó của con bé phẳng lì

❊ ❊ ❊

“Giới thiệu với mọi người một chút, đây là chị gái tôi, tên là Mễ Bảo Bảo. Là một bác sĩ ngoại khoa...” Mễ Bối Bối chỉ vào người đẹp ngực bự đang bị cô mắng cho uất ức mà nói.

Mà nghe lời giới thiệu của Mễ Bối Bối, Mục Phi, Lâm Nhược Y, Lý Linh và những người khác đều kinh ngạc không thôi.

Cặp chị em này cũng quá "kỳ quái" rồi chứ?

Làm chị mà một chút "uy phong" cũng không có. Ngược lại người em gái này lại vô cùng cường thế, mắng chị gái đến mức không dám nói một câu nào.

Hơn nữa... chị em chẳng lẽ không nên trông rất giống nhau sao? Nhưng mà các cô ấy trông thế nào mà lại chẳng giống nhau chút nào vậy?

Người chị này... không chỉ dáng người cao ráo, thân hình đầy đặn, khuôn mặt cũng vô cùng xinh đẹp. Cô ấy mỉm cười, trên mặt có hai lúm đồng tiền nhỏ, tổng thể mang một khíonh tao động lòng người, nhìn trông giống như một tiểu thư khuê các sinh ra trong gia đình thư hương thế phiệt, tri thức, có một loại "vẻ đẹp tri thức".

Lại nhìn Mễ Bối Bối xem?

Dáng người thấp hơn chị gái, gầy gò ốm yếu, trên người chẳng có nổi hai lạng thịt, ngược lại có một vẻ đẹp gai góc.

Còn về khuôn mặt...

Được rồi, Mục Phi thừa nhận, tướng mạo của Mễ Bối Bối tuy phong cách khác với chị gái, nhưng cũng coi như là một mỹ nhân. Mà điểm này, cũng là nơi duy nhất cô có thể "đối đầu" với chị gái mình.

Lại nói tính cách, chị gái cô ôn nhu động lòng người, còn Mễ Bối Bối thì... y như một nha đầu điên.

Hai chị em so sánh như thế này, cao thấp lập tức phân định! Mễ Bối Bối thua trận hoàn toàn trước chị gái mình!!

Ý nghĩ trong lòng Mục Phi lúc này, hoàn toàn có thể dùng câu thoại kinh điển trong tiểu phẩm của đêm hội xuân năm nào để nói, chính là: Cùng là hai chị em sống chung một nhà, sao khoảng cách của hai người này lại lớn thế cơ chứ?

Nghĩ đến đây, Mục Phi lắc đầu, dùng ánh mắt vô cùng tiếc nuối nhìn Mễ Bối Bối, 'Chị gái vừa cao vừa đẹp tính cách lại tốt, còn đứa em gái này... ôi chao thảm quá...'

“Hả?”

Mà không chỉ Mục Phi và những người khác, đến cả tiểu la lị Từ Tiểu Manh vẫn luôn ngốc nghếch, cũng đã phát hiện ra sự khác biệt của hai chị em này. Con bé mở to đôi vốn dĩ đã rất lớn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu tràn đầy sự tò mò.

“Bối Bối tỷ tỷ, tỷ tỷ này, thực sự là chị của tỷ sao?” Từ Tiểu Manh hỏi như đang đọc vè.

“Cái đó còn giả sao, cô ấy không những là chị tôi, mà còn là chị ruột đấy...” Mễ Bối Bối đáp.

Thực ra Mễ Bối Bối chỉ mạnh miệng thế thôi, chứ thực tế tình cảm chị em bọn họ vẫn khá tốt. Đặc biệt là chị gái xinh đẹp như vậy, cô cũng có chút đắc ý, cảm thấy rất nở mày nở mặt.

“Nhưng mà, sao hai người trông lại không giống nhau chút nào vậy?” Từ Tiểu Manh hơi nghiêng đầu, tò mò hỏi.

Mà Từ Tiểu Manh vừa cười, hai mắt liền biến thành hình trăng lưỡi liềm, vô cùng đáng yêu.

“Cái này... chị cũng không biết nữa, chị đoán...”

“Oa, em gái nhỏ kawaii quá đi”

Mễ Bối Bối nói chưa dứt lời, đã bị một giọng nói khoa trương cắt ngang.

Quay đầu lại nhìn, chị gái cô đang trừng to hai mắt, trân trân nhìn chằm chằm Từ Tiểu Manh, hơn nữa khóe miệng cô ấy còn dính một chút nước bọt, hai mắt sắp biến thành hình trái tim luôn rồi.

“Em gái nhỏ, em đáng yêu quá đi mất, em tên là gì thế...” Biểu cảm của Mễ Bảo Bảo lúc đó giống như hải tặc nhìn thấy kho báu, sắc lang nhìn thấy mỹ nhân, Columbus phát hiện đại lục mới vậy, tràn ngập toàn là sự kinh ngạc.

Vừa nói, cô ấy vừa bước về phía Từ Tiểu Manh.

“Ca ca, Tiểu Manh sợ...” Từ Tiểu Manh giật mình, trốn ra sau lưng Mục Phi.

Thực ra Từ Tiểu Manh bây giờ, đã sớm không còn sợ người lạ như lúc mới đến nhà Mục Phi nữa. Chỉ cần có "người lớn" ở bên cạnh, cho dù đụng phải người lạ, con bé cũng có thể chào hỏi rất thân thiện.

Nhưng vấn đề là, biểu cảm của Mễ Bảo Bảo này quá mức khoa trương, quá mức nhiệt tình, lúc này mới dọa Từ Tiểu Manh sợ hãi.

“Tiểu Manh, cô ấy chỉ thích em thôi, không phải sợ...”

Mục Phi nhẹ nhàng xoa đầu Từ Tiểu Manh, “Đi đi, chào chị một tiếng đi...”

“Bảo Bảo tỷ, tỷ... tốt...” Từ Tiểu Manh rụt rè chào Mễ Bảo Bảo.

“Chào em chào em, hì hì, Tiểu Manh muội muội, chị nghe Bối Bối nhắc đến em không chỉ một lần đâu. Không ngờ, người thật bên ngoài còn đáng yêu hơn trong ảnh rất nhiều, mau qua đây để chị nhìn xem nào...”

Mễ Bảo Bảo cười, nắm lấy tay Từ Tiểu Manh, kéo con bé qua đó.

“Hi hi, Tiểu Manh muội muội càng lúc càng xinh đẹp...”

“Tiểu Manh muội muội, da em mềm quá, cảm giác tay rất thích nha, ha ha...”

“Em thích ăn gì nào? Chị dẫn em đi ăn nhé?”

“Tiểu Manh muội muội, em thích truyện tranh không? Đến nhà chị đi, ở chỗ chị có rất nhiều đồ chơi nhỏ thú vị lắm đấy...”

Mễ Bảo Bảo xoa xoa bàn tay nhỏ bé của Từ Tiểu Manh, véo véo má con bé, hai chữ "yêu thích" viết rành rành lên mặt. Vừa xoa, cô ấy còn vừa nói.

“Haizz”

Nhìn Mễ Bảo Bảo như vậy, Mễ Bối Bối bất lực thở dài nhẹ một tiếng, buông tay về phía Mục Phi, Lâm Nhược Y và những người khác, “Chị tôi là một ‘cuồng loli’ cộng thêm ‘cuồng đồ đáng yêu’, đối với tất cả những thứ đáng yêu đều không có sức kháng cự...”

“Trước đây, chị ấy toàn ‘đùa nghịch’ tôi thôi. Coi tôi như búp bê Tây Dương để chơi, mua quần áo đẹp cho tôi mặc, trang điểm cho tôi. Hơn nữa chị ấy còn rất trẻ con, thích hoạt hình và đồ chơi, tôi thích cosplay và hoạt hình, chính là bị chị ấy ‘dạy hư’ đấy...”

“Nhưng mọi người đừng thấy bình thường chị ấy ngốc nghếch, chị ấy lợi hại lắm đấy ồ! Lúc chị ấy học cấp ba không những học vượt cấp, mà còn dùng số điểm cao nhất trường của họ để thi đỗ vào ‘Đại học Y khoa Bắc Đô’. Bây giờ chị ấy mới học năm tư, đã có rất nhiều bệnh viện tranh nhau muốn nhận rồi, nhà trường còn muốn đặc cách bảo lưu cho học lên cao học nữa đấy.”

Lúc Mễ Bảo Bảo đang lôi kéo Từ Tiểu Manh nói chuyện, Mễ Bối Bối giới thiệu chị gái mình với Mục Phi và những người khác.

“Học vượt cấp? Bối Bối, chị gái cậu lợi hại quá...”

“Nhìn không ra, nhìn không ra...”

Lâm Nhược Y và Lý Linh đều trừng to mắt, mang biểu cảm kinh ngạc.

Cũng không trách bọn họ kinh ngạc được, bởi vì Mễ Bảo Bảo kia mặc dù trông rất xinh đẹp, nhưng lại cho người ta cảm giác hơi "ngốc nghếch".

Mọi người thật sự không nhìn ra, người này vậy mà lại là một thiên tài y học.

Đặc biệt là... cô ấy còn học chuyên ngành ngoại khoa...

Mục Phi vừa nghĩ tới cảnh một cô gái cầm dao mổ cắt cắt xẻo xẻo trên người người ta, rạch cho bệnh nhân máu thịt bê bết, anh liền cảm thấy da đầu tê dại.

So với sự kinh ngạc của Lâm Nhược Y và Lý Linh, Chu Mạn Đình lại đả kích nói, “Haizz, chị gái này vừa học vượt cấp, lại vừa được bảo lưu cao học, lợi hại như vậy. Sao em gái lại không có chí tiến thủ như thế chứ?”

“Đi chứ, ai không có chí tiến thủ hả?” Mễ Bối Bối khó chịu liếc cô ta một cái, chống nạnh tranh cãi, “Tôi cũng rất lợi hại có được không hả. Lúc tôi học cấp hai, cũng từng học vượt cấp đấy...”

“Cậu cũng học vượt cấp á? Ồ, thật sự không nhìn ra đấy...”

“Cái ánh mắt của cậu thì nhìn ra được cái gì chứ?”

“Cậu ghen tị mắt tôi to hơn cậu đúng không?”

“Ghen tị với cậu á? Cắt, tôi thèm vào...”

“...”

---❊ ❖ ❊---

Hay cho mấy người, Lý Linh vừa vất vả lắm mới không cãi nhau với Mễ Bối Bối nữa, thì Chu Mạn Đình lại tiếp quản công việc của Lý Linh, lại cãi nhau tiếp rồi. Mục Phi cũng thấy phiền não.

Cuối cùng Mục Phi thấy không thích thì không nhìn nữa, dứt khoát quay đầu đi, không thèm nhìn hai cái kẻ hay cãi nhau này nữa.

Mà Mễ Bảo Bảo quả không hổ danh là "cuồng loli", dỗ trẻ con quả nhiên có một bộ. Tranh thủ lúc Mễ Bối Bối và Mục Phi nói chuyện, cô ấy đã làm quen với Từ Tiểu Manh từ lúc nào không hay.

“Tiểu Manh, chị có việc phải đi trước đây. Vậy chúng ta cứ quyết định thế nhé, khi nào anh trai em rảnh, bảo anh ấy dẫn em đến chỗ chị chơi. Chị làm đồ ăn ngon cho em, cho em mặc quần áo đẹp...” Mễ Bảo Bảo nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Từ Tiểu Manh nói.

“Vâng.” Từ Tiểu Manh nheo mắt, ngoan ngoãn đáp một tiếng.

“Hì hì, Tiểu Manh đáng yêu quá, chụt”

Mễ Bảo Bảo hôn lên má nhỏ của Từ Tiểu Manh một cái, đứng bật dậy.

“Bối Bối nhỏ, chúng ta phải đi thôi, chị mày lát nữa còn phải trực ban đấy...” Mễ Bảo Bảo với tay kéo Mễ Bối Bối vào lòng.

Mà khoảng cách chiều cao giữa Mễ Bối Bối và cô ấy quá lớn, bị cô ấy kéo ôm như vậy, cả khuôn mặt vừa vặn áp sát vào giữa hai bầu ngực đầy đặn trước ngực cô ấy.

“Ưm, cậu muốn nghẹn chết tôi à? Buông tôi ra, đồ ngốc này...” Mễ Bối Bối dùng sức đẩy cô ấy ra, không có hơi sức đâu mà mắng.

“Hi hi, chị chỉ là lâu ngày không gặp em, nhớ em quá mà. Nào, để chị ôm một cái nào...” Mễ Bảo Bảo cũng không giận, vẫn cười ha hả lôi kéo với Mễ Bối Bối.

“Tôi hoàn toàn không nhìn ra là chị nhớ tôi đâu, đi đi, chị đi mà ôm Tiểu Manh ấy...”

“Ối ối ối, em còn ghen nữa cơ đấy? Hi hi, mặc dù Tiểu Manh rất đáng yêu, nhưng người chị thích nhất vẫn là em!! Cho nên, em đừng ghen nữa nhé, tối nay chị làm sườn xào chua ngọt cho em ăn...”

“Ôi trời ơi, chị tốt nhất đừng làm nữa, em không muốn chết đâu!”

Đùa thì đùa thế, nhưng Mễ Bảo Bảo biết công việc của chị gái là quan trọng, vẫn chào tạm biệt Mục Phi và những người khác.

“Vậy học trưởng Mục Phi, Tiểu Manh, Nhược Y học tỷ, còn cả hai tên đáng ghét kia nữa, tôi đi trước đây. Nếu mấy ngày nay mọi người rảnh, thì gọi điện cho tôi nhé, tôi dẫn mọi người đi chơi...”

“Mọi người, lát nữa tôi sẽ bảo Tiểu Manh gửi số điện thoại của tôi cho các bạn. Ở Bắc Đô có gì tôi giúp được, các bạn có thể gọi cho tôi. Bái bai nhé”

Mễ Bảo Bảo cũng dùng giọng điệu độc đáo, mềm mại của mình để chào tạm biệt Mục Phi và mọi người.

“Tiểu Manh muội muội, chị đi đây, lần sau gặp lại nhé...” Trước khi rời đi, Mễ Bảo Bảo véo má nhỏ của Tiểu Manh nói.

“Bảo Bảo tỷ, trước khi đi, Tiểu Manh có thể hỏi tỷ một câu hỏi được không ạ?” Từ Tiểu Manh cắn đầu ngón trỏ của mình, đôi mắt to tròn di chuyển qua lại giữa người Mễ Bảo Bảo và Mễ Bối Bối, tò mò hỏi.

“Hửm? Được chứ, em hỏi đi...” Mễ Bảo Bảo đáp.

“Tại sao... Bảo Bảo tỷ và Bối Bối tỷ, hai người trông không giống nhau chút nào vậy ạ?” Từ Tiểu Manh hỏi.

“Khục khục, cái này á? Đó là bởi vì chị giống bố nhiều hơn. Còn Bối Bối tỷ của em ấy, thì giống mẹ chúng ta nhiều hơn, là thế đấy. Hơn nữa, hai chúng ta trông thật sự không giống nhau sao? Có giống một chút chứ nhỉ?” Mễ Bảo Bảo khoác vai Mễ Bối Bối, hai người đứng song song cạnh nhau.

“Không giống, thật sự không giống chút nào luôn ấy ạ...”

Từ Tiểu Manh cười đáp, “Dáng người của Bảo Bảo tỷ cao hơn, còn Bối Bối tỷ lại rất lùn. Bảo Bảo tỷ thì mập mạp, ‘cảm giác tay’ rất tốt. Bối Bối tỷ lại gầy tong teo, sờ vào thấy cứng ngắc à. Hơn nữa, hơn nữa...”

Từ Tiểu Manh vừa nói, ánh mắt vừa liếc qua người hai chị em. Sau đó chỉ vào ngực của hai người, cười tủm tỉm nói, “Ngực của Bảo Bảo tỷ vừa to vừa đầy đặn. Còn nơi đó của Bối Bối tỷ lại phẳng lì, chẳng có gì cả. Lạ thật đấy...”

Mễ Bối Bối vừa nghe thấy lời này, mặt lập tức giật giật.

Cô suýt chút nữa thì tức đến ngất xỉu...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:770
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.