Nó biết ngay là người lớn hay hỏi những câu linh tinh mà. Nhiều lúc có câu hỏi dễ quá, nó còn chẳng muốn trả lời nữa cơ. Thế nhưng người lớn bao giờ cũng muốn nó trả lời. Cứ như là nó không muốn làm gì khác hay không có cái gì hay hơn để làm ấy, như chơi đập bóng hay vẽ trên vỉa hè chẳng hạn. Nhưng cái cô ấy không chịu để nó đi. Cô cúi xuống tận mặt nó mà hỏi, không cho nó chơi.
“Ái chà, cháu bé thế này mà chơi quả bóng to nhỉ?”
À, thì ra cô ấy thấy quả bóng to. Bóng to thì sao? Sao cô ấy không về nhà đi?
“Cháu mấy tuổi rồi?”
Sao cô ấy lại muốn biết nó mấy tuổi? “Năm tuổi rưỡi. Cháu sắp sáu tuổi.”
“Thế nhà cháu có những ai?”
Sao cô ấy lại hỏi nó sống với ai chứ? “Có bố mẹ.”
Nó bực bội rồi. Không có bố mẹ thì nó là con ai chứ?
“Thế bố cháu tên là gì thế?”
Làm như nó không biết bố tên là gì ấy.
“Bố Moran”, nó đáp.
Cô ấy nói gì đó về mùi hương. “Dễ hương thật đấy.” Rồi cô ấy hỏi, “Cháu có anh chị em nào không?”
“Không.”
“A, tiếc nhỉ! Cháu có buồn không?”
Làm sao mà buồn vì một người không có mặt được chứ? Thế nhưng thằng bé vẫn mơ hồ hiểu được ý nghĩa nào đó của việc không có anh hay chị, thế nên nó lập tức bù đắp bằng cái gì đó khác. “Nhưng cháu có bà.”
“Thế thì tuyệt lắm nhỉ? Bà có sống ở đây với cháu không?”
Bà thì có bao giờ sống cùng cháu đâu, sao cô ấy lại không biết nhỉ? “Bà sống tận Garrison.” Lại một sự thay thế nữa xuất hiện trong tâm trí thằng bé, thế nên nó lại tiếp tục bù đắp. “Cả dì Ada nữa.” Cô ấy có định để cho nó đi chơi đập bóng tiếp không đây?
“Sống xa thế cơ á?” Cô ấy trầm trồ. “Cháu từng đến thăm bà chưa?”
“Rồi. Hồi cháu còn bé ấy. Nhưng bác sĩ Bixby bảo là cháu làm ồn quá nên mẹ đưa cháu về nhà luôn.”
“Bác sĩ Bixby chữa bệnh cho bà cháu à?”
“Vâng. Bác sĩ hay đến.”
“Thế cháu đã đi học chưa?”
Sao lại hỏi thế chứ? Cô ấy tưởng nó là trẻ con hai tuổi chắc. “Cháu đi học mẫu giáo”, nó trịnh trọng nói.
“Thế ở lớp cháu hay làm gì?”
“Bọn cháu vẽ vịt này, thỏ này, cả bò nữa. Cô Baker thưởng cháu sao vàng vì vẽ bò đẹp.” Sao cô ấy không đi đi để nó còn chơi? Cứ thế này thì biết đến bao giờ? Suốt nãy giờ đáng ra nó có thể đập bóng được mấy vòng rồi ấy, phí cả thời gian.
Thằng bé nhích sang một bên, cuối cùng thì cô ấy cũng hiểu ý nó. “Cháu yêu, chạy ra chơi đi, cô không giữ cháu ở đây nữa.” Cô ấy vỗ nhẹ hai cái vào cái gáy hình viên đạn của thằng bé rồi đi xuôi theo vỉa hè, ngoái lại cười thật tươi với nó.
Đột nhiên vang lên tiếng gọi của mẹ, xuyên qua tấm mành cửa sổ tầng một. Hẳn mẹ thằng bé đã ngồi đó từ nãy tới giờ. Từ trong nhà thì nhìn được ra ngoài qua tấm mành, chứ đứng ngoài thì không nhìn được vào bên trong bao giờ. Thằng bé đã nhận ra điều đó từ lâu rồi. “Cái cô lúc nãy nói gì với con thế, Cookie?” Mẹ nó nhẹ nhàng hỏi. Một người trưởng thành hẳn sẽ nhận ra sự tự hào của người mẹ khi đứa con đáng yêu đến nỗi nó thu hút được cả sự quan tâm của người qua đường.
“Cô hỏi con bao nhiêu tuổi”, nó lơ đãng trả lời. Nó đang để tâm tới vấn đề quan trọng hơn nhiều. “Mẹ ơi, xem con ném cao chưa kìa.”
“Con đừng ném cao quá, nó lăn vào rãnh nước là mất đấy.”
Một phút sau thằng bé đã quên bẵng chuyện lúc nãy. Hai phút sau thì mẹ nó cũng quên mất.