Cô Dâu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Moran
Moran

❊ ❊ ❊

Vợ của Moran gọi điện tới văn phòng lúc gã ra ngoài ăn trưa, khi gã về thì đã thấy tin nhắn cô để lại.

Gã chẳng thấy ngạc nhiên chút nào, chuyện này xảy ra đều đặn cứ ba ngày một lần như thế. Thường thì cô chợt nhớ ra là mình cần món gì đó ở dưới phố và nhờ gã ghé mua trên đường về nhà. Chắc lần này cũng lại như thế thôi, gã nhủ thầm. Nhưng nghĩ lại thì gã thấy không phải, vì nếu không gặp được gã thì cô chỉ cần nhắn lại cho tổng đài viên là xong. Trừ phi có chuyện gì đó quan trọng hơn mà cô cần trao đổi cụ thể chứ không nhờ người khác chuyển lời được.

Gã tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi sau bữa trưa, vốn dành cho việc tiêu hóa, để gọi điện.

“Vợ ông đây, ông Moran”, tổng đài viên nói.

“Frank…”, giọng Margaret run run đầy xúc động khiến gã hiểu ngay đây không phải chuyện nhờ vả mua đồ, dù cô chưa thốt ra điều gì ngoài tên gã.

“Có chuyện gì thế em?”

“Ôi Fr…ank, sao giờ anh mới gọi lại? Em đang lo quá. Ada vừa gửi điện cách đây nửa giờ…”

Ada là cô em vợ chưa chồng đang sống ở thành phố khác. “Điện tín à?” Gã hỏi. “Sao lại đánh điện?”

“Điện tín mà. Đây, để em đọc anh nghe.” Gã đợi mấy phút, tưởng tượng ra cảnh cô lục tìm bức điện trong túi tạp dề rồi cố mở nó bằng một tay. “Điện thế này, Mẹ ốm nặng. Không muốn chị lo lắng quá nhưng chị nên về nhà ngay. Bác sĩ Bixby cũng nghĩ thế. Đừng chần chừ. Ada.“

“Chắc lại vấn đề về tim rồi”, gã nói không thương cảm cho lắm. Sao cô lại phải gọi cho gã vào giữa ngày làm việc vì những chuyện như thế này cơ chứ?

Vợ gã đã bắt đầu rấm rứt nho nhỏ ở đầu dây bên kia, cố kìm không khóc thành tiếng - khiến cuộc trò chuyện đẫm nước mắt. “Frank, em phải làm gì bây giờ? Anh nghĩ em có nên gọi đường dài về nhà không?”

“Nếu dì ấy muốn em về thì em nên về nhà xem sao”, gã đáp ngắn gọn.

Rõ ràng cô đang chờ nghe lời khuyên này, nó đồng điệu với dự định của cô. “Em nghĩ thế thì tốt hơn”, cô đồng tình trong nước mắt. “Anh biết Ada rồi đấy, con bé chẳng muốn làm ai kinh động bao giờ, từ trước đến nay nó lúc nào cũng tìm cách đơn giản hóa mọi chuyện. Lần trước mẹ đổ bệnh, đến khi mẹ khỏi rồi con bé mới báo tin để em khỏi phải lo gì cả.”

“Em đừng hốt hoảng quá. Bao lần bị bệnh như thế mẹ đều qua khỏi đấy thôi”, gã đi thẳng vào vấn đề.

Nhưng mối lo của cô đã chuyển sang hướng khác. “Nhưng còn anh với Cookie thì làm thế nào?”

Việc gã bị gộp chung với thằng con năm tuổi ngu ngơ nghe mới chướng tai làm sao. “Anh trông con được”, gã gắt. “Anh có tàn phế đâu. Em có muốn anh tìm chuyến xe cho em không?”

“Em tự tìm lúc nãy rồi, có chuyến lúc năm giờ. Nếu đi chuyến muộn hơn thì phải ngồi chờ cả đêm. Như thế thì mệt mỏi lắm.”

“Ừ, em nên đi chuyến sớm thì hơn”, gã đồng ý.

Cô bắt đầu nói nhanh hơn, ào ào như một con gió. “Em gói ghém hết rồi - chỉ một túi thôi là đủ. Frank, anh sẽ ra tiễn em ở bến xe chứ?”

“Có, có chứ.” Gã đã bắt đầu mất kiên nhẫn với màn hội thoại đằng đẵng này. Phụ nữ hình như không biết cách gọi điện sao cho ngắn gọn và vào đúng trọng tâm thì phải. Thư kí của gã đang đứng ở ngưỡng cửa, đợi để hỏi gã điều gì đó.

“Frank, anh nhớ đến đúng giờ đấy. Anh sẽ phải đưa Cookie về, em sẽ đưa nó ra bến cùng mình. Em sẽ qua trường đón con trên đường đến bến xe luôn.”

Gã đến đúng giờ như đã hứa, nhưng khi gã vào tới bến xe thì Margaret đã ở đó trước rồi, bên cạnh là cái bóng nhỏ nhắn của Cookie. Thấy bố, nó liền nhún nhảy liên tục, ra hiệu có chuyện quan trọng muốn nói. “Bố ơi, mẹ phải đi xa! Mẹ phải đi xa!”

Bố mẹ không để ý đến nó. Đây là một trong những lần hiếm hoi nó không chiếm độc quyền được việc khơi mào nói chuyện với bố mẹ. “Em làm gì thế này, khóc à?” Moran trách móc. “Đúng là em khóc rồi, nhìn mắt em là anh thấy hết. Không cần phải làm bộ với anh đâu.”

Một tràng những lời căn dặn của một bà mẹ mẫu mực bắt đầu tuôn ra. “Frank này, em đã làm sẵn đồ ăn tối cho con rồi, đặt trên bàn trong bếp ấy, anh chỉ cần hâm nóng lên là được. À, mà Frank, anh đừng cho con ăn muộn quá, không tốt cho trẻ con đâu. Còn nữa, tối nay anh không cần tắm cho con đâu. Anh đâu có biết cách, nhỡ nó gặp tai nạn ở trong bồn tắm thì sao.”

“Không tắm một tối chắc con cũng không chết đâu”, Moran bực bội càu nhàu.

“À, Frank, anh có biết cách thay đồ cho con không?”

“Biết chứ. Cởi cúc ra là được chứ gì. Xem em kìa, chẳng phải anh biết tự thay đồ cho mình sao, có khác gì? Chỉ là cỡ nhỏ hơn thôi.”

Nhưng những lời dặn dò vẫn tiếp tục, không ngừng lại. “Frank, nếu sau đó anh cần ra ngoài thì cũng đừng để con ở nhà một mình. Em nghĩ anh nên nhờ mấy nhà hàng xóm sang để mắt tới thằng bé cho tới lúc anh về…”

Tiếng loa trầm trầm như vọng từ sâu trong lòng đất bên dưới phòng chờ. “Hobbs Landing, Allenville, Greendale…”

“Chuyến xe của em đấy, ra đi.”

Họ chầm chậm di chuyển trên lối đi dốc xuống khu vực khởi hành. Những lời nhắn nhủ cuối cùng cũng giảm bớt, chỉ còn là mấy câu ngắn ngủi dành cho chính gã. “Frank, anh biết chỗ em để quần áo sạch của anh ở đâu rồi…”

“Tuýtttt”, tiếng còi xe giục giã.

Cô choàng tay qua cổ gã, ôm chặt không ngờ, cứ như cô chưa hoàn toàn yên tâm. “Tạm biệt, Frank. Em sẽ về ngay khi có thể.”

“Đến nơi thì gọi cho anh ngay nhé, để anh biết là em đến nơi an toàn.”

“Em hi vọng mẹ sẽ ổn.”

“Tất nhiên là mẹ sẽ ổn. Mẹ sẽ lại khỏe mạnh như bình thường trước cuối tuần ấy chứ…”

Cô ngồi xuống bên Cookie, chỉnh lại mũ, cổ áo và gấu quần cho thằng bé, trước khi thơm vào trán và hai má nó. “Cookie, nghe mẹ dặn này. Con phải ngoan đấy. Nghe lời bố nữa, nhớ chưa con?”

Điều sau cùng cô nói khi đã đi hết bậc xe là, “Frank, dạo này nó bắt đầu biết nói dối rồi đấy. Em đang cố sửa cho con. Anh đừng khuyến khích nó…”

Cuối cùng thì cô cũng phải quay người vào trong vì những hành khách khác cũng phải lên xe mà cô thì lại chắn mất cửa vào. Tài xế quay hẳn đầu lại, nhìn theo đến tận khi cô ngồi xuống ghế. Ông ta lẩm bẩm, “Chúa ơi, tôi chỉ chạy xe vài giờ sang thành phố khác thôi mà, có phải đi đến tận biên giới Mexico đâu.”

Hai bố con di chuyển tới vị trí đối diện với ghế cô ngồi. Giả như có thể kéo được cửa sổ lên, cô sẽ lại tiếp tục tuôn ra bao lời dặn dò như trước. Cô buộc phải tự bằng lòng với việc ra dấu hôn gió, kèm theo những động tác hướng dẫn cho hai bố con qua khung cửa kính. Moran không giải nghĩa được phần lớn những động tác đó, nhưng vẫn giả vờ là mình hiểu bằng cách gật đầu ngoan ngoãn để vợ an tâm.

Chiếc xe rít lên xì xì rồi bắt đầu lăn bánh trên đường bê tông. Moran cúi xuống phiên bản tí hon của mình, nâng một cánh tay nhỏ như cái tăm của nó lên. “Vẫy chào mẹ đi con”, gã hướng dẫn. Thằng bé đung đưa cánh tay một cách vụng về, như thể đó là một cái cần gạt đồ chơi.

Gã đang nghĩ tới Margaret lần thứ mười, với sự nể trọng, phải là kính phục mới đúng, vì có thể giải quyết ổn thỏa, tốt đẹp được cái mớ hỗn độn này - không chỉ một lần mà hết ngày này tới ngày khác - thì chợt có tiếng chuông cửa.

Gã rên rỉ thành lời. “Tay chân đã bận túi bụi thế này rồi mà lại còn có khách đến chơi. Chắc họ sẽ cười mình mất thôi.”

Gã đã cởi áo khoác, cởi cà vạt, tay áo xắn cao, còn dắt cả một cái tạp dề của Margaret vào thắt lưng. Gã đã hâm nóng được đồ ăn cho Cookie - thực ra Margaret đã làm hết rồi, chỉ việc châm lửa rồi nhét vào lò là xong, gã cũng bê được cả Cookie và đồ ăn vào bàn rồi, sau một hồi chạy vòng vòng phát mệt. Nhưng thành tựu chỉ đến đó là chấm dứt. Người ta làm thế nào để ngăn một thằng bé cầm thìa vụt túi bụi vào đĩa, làm chỗ đồ ăn nát nhừ và bắn ra khắp mọi nơi? Lúc Margaret có ở đây thì Cookie vẫn ăn uống bình thường. Giờ ở với gã thì thằng bé đang tạo ra một bãi chiến trường, với những phát đạn bắn tít ra tận bức tường đối diện.

Moran ở phía sau lưng thằng bé, hết chạy sang bên này lại chuyển về bên kia, cố bắt quả tang những cú vụt gây thiệt hại nặng nề của thằng bé. Khuyên nhủ nó cũng chẳng ích gì hết, gã hoàn toàn bất lực khi phải một mình đối phó với Cookie và nó biết điều đó.

Lại có tiếng chuông cửa lần thứ hai. Nãy giờ Moran bận chân bận tay nên quên cả tiếng chuông cửa vừa reo lúc trước. Gã cào mấy ngón tay tuyệt vọng lên đầu, hết nhìn Cookie rồi lại nhìn cánh cửa, rồi nhìn cánh cửa xong lại chuyển sang Cookie. Rốt cuộc gã thấy rằng tình hình chẳng thể tồi tệ hơn được nữa nên ra mở cửa, vừa đi vừa chùi một mẩu rau dính trên lông mày.

Khách là một phụ nữ mà gã chưa gặp bao giờ. Người khách có dáng dấp lịch sự, thanh nhã. Cô ta cẩn trọng, làm ra vẻ không để ý thấy chiếc tạp dề thêu hoa lưu ly xanh ở góc mà cứ cư xử như thể gã trông hoàn toàn bình thường.

Cô ta còn trẻ và khá ưa nhìn, nhưng lại ăn vận theo lối cố tình làm giảm bớt vẻ đẹp của mình: một chiếc áo khoác vải màu xanh nhạt đơn giản, kèm theo chân váy. Tóc cô ta màu vàng ngả đỏ, dùng kẹp tóc hay thứ gì đó tương tự để giữ nếp. Khuôn mặt mộc mạc không hề biết đến loại mĩ phẩm nào ngoài xà phòng và nước. Một vài nốt tàn nhang nho nhỏ tập trung trên hai gò má như đôi nụ hồng, không thấy ở chỗ nào khác. Ở người phụ nữ toát lên vẻ trẻ trung và hòa nhã.

“Đây có phải nhà cháu Cookie Moran không?” Cô ta hỏi với một nụ cười thân thiện trên môi.

“Đúng rồi… Nhưng vợ tôi lúc này không có nhà…”, Moran đáp, thầm hỏi không biết người phụ nữ này cần gì.

“Tôi biết mà, ông Moran.” Cách cô ta nói đầy vẻ thấu hiểu, thậm chí là cảm thông, về tình cảnh của gã. Nhưng cũng có điều gì đó ngược hẳn lại xuất hiện rất nhanh nơi khóe miệng, nhưng đã bị kiềm chế kịp thời. “Bà nhà có kể về chuyện đó khi qua đón Cookie. Thế nên tôi mới đến đây. Tôi là cô Baker, giáo viên của Cookie ở trường mẫu giáo.”

“À, vâng”, gã đáp nhanh, nhận ra cái tên này. “Tôi có nghe vợ kể nhiều về cô.” Họ bắt tay nhau, cô ta có cung cách mạnh mẽ và thân mật của một cô nuôi dạy trẻ.

“Thực ra thì bà Moran không nhờ tôi qua đây, nhưng qua cách nói chuyện thì tôi thấy bà nhà rất lo lắng vì không biết hai bố con sẽ xoay xở thế nào, thế nên tôi tự nguyện ghé thăm xem sao. Tôi biết bà nhà đi khá gấp gáp, nên nếu tôi giúp được gì thì…”

Gã không thèm che đậy sự sung sướng và lòng biết ơn của mình. “Ôi, thật quý hóa quá”, gã nhiệt tình nói. “Cô đúng là vị cứu tinh. Cô Baker, mời cô vào…”

Đến lúc này gã mới nhận ra mình đang đeo chiếc tạp dề thêu hoa lưu ly nên vội giật ra, vo lại bằng một tay, giấu đằng sau lưng.

“Làm sao cô cho bọn trẻ con này ăn được thế?” Gã thật lòng hỏi khi đóng cửa, theo người phụ nữ đi vào trong nhà. “Tôi chỉ muốn tống đầy thức ăn vào mồm nó, nhưng sợ nó nghẹn mất…”

“Tôi biết cách, ông Moran à. Tôi biết mình cần làm gì”, cô ta an ủi gã. Đến cửa phòng ăn, cô ta dừng lại, đứng quan sát một vòng để đánh giá toàn diện tình hình, bật ra một tiếng cười khúc khích từ cổ họng. “Tôi thấy là mình đến cũng đúng lúc đấy.” Gã nghĩ phòng này vẫn được coi là khá ổn so với hoàn cảnh của nhà bếp bây giờ. Cứ như vừa có trận bão càn quét qua chỗ đó.

“Anh bạn nhỏ thế nào rồi?” Cô ta hỏi.

“Cookie, con xem ai đến này”, giọng Moran vẫn còn vẻ sung sướng vì có sự trợ giúp bất ngờ này, có khác gì cô Tấm chui ra từ quả thị đâu. “Cô Baker, cô giáo của con ở trường. Con ra đây chào cô đi chứ.”

Cookie nhìn người phụ nữ chăm chú theo kiểu trẻ con, mắt không hề chớp. “Không phải!” Cuối cùng nó thản nhiên chối.

“Sao thế, Cookie?” Cô Baker khẽ trách. Cô ta ngồi xổm xuống bên cạnh chiếc ghế đẩu, sao cho mặt cô ngang tầm với đầu cậu bé. Cô ta đặt một ngón tay lên cằm nó, day nhè nhẹ. “Quay lại nhìn cô cho kỹ nào.” Cô ta ngẩng lên, gửi một nụ cười rộng lượng cho Moran đang đứng phía sau thằng bé. “Con không nhận ra cô Baker à?”

Moran cảm giác xấu hổ vì cách cư xử của cậu con trai, thấy mình chẳng khác gì ông bố của một đứa con thiểu năng cả. “Cookie, con sao thế hả, con không nhận ra cô giáo trong trường sao?”

“Không phải”, Cookie đáp mà mắt vẫn không rời cô ta.

Cô Baker nhìn ông bố, hoàn toàn bối rối. “Sao lại thế?” Cô ta lo lắng hỏi. “Trước đến giờ thằng bé có xử sự thế này đâu.”

“Tôi cũng không biết, trừ phi… trừ phi…” Lời dặn dò của vợ khi nãy làm gã tỉnh ra. “Trước lúc đi, Margaret có bảo tôi là dạo này thằng bé bắt đầu biết nói dối rồi. Chắc cu cậu đang giở chứng.” Gã quay sang thằng bé, lên giọng quyền uy hơn. “Chàng trai, nghe bố nói này…”

Người phụ nữ làm một điệu bộ bí mật và duyên dáng nhỏ bằng mi mắt, gần như một cái nháy mắt cầu xin. “Để tôi thuyết phục thằng bé cho”, cô ta nói khẽ. “Tôi quen với trẻ con rồi.” Có thể thấy cô ta là mẫu người có sự kiên nhẫn vô hạn dành cho trẻ nhỏ, không bao giờ nổi nóng với chúng trong bất cứ tình huống nào. Cô ta hướng về phía thằng bé, dỗ ngọt nó. “Có chuyện gì thế, Cookie, con không nhận ra cô nữa sao? Cô thì nhận ra con đấy.”

Cookie vẫn không nói gì.

“À, đây, cô có cái này.” Cô ta mở túi, lấy ra một tờ giấy gấp đôi rồi vuốt phẳng nó. Trên tờ giấy có hình in được tô bằng màu sáp. Nét tô không thật khít với đường viền, nhưng cũng đủ thấy là người tô có nỗ lực.

Cookie nhìn bức tranh, không hề tỏ ra hãnh diện về kết quả nó đạt được.

“Con không nhớ là sáng nay mình đã tô bức này cho cô à… Cô còn khen con nữa mà? Con không nhớ cô đã tặng con sao vàng vì tô đẹp à?”

Cookie có nhớ không thì không rõ, nhưng điều này Moran nghe quen quen. Khá nhiều lần gã về đến nhà là bắt gặp thằng bé nhảy cẫng lên khoe, ‘Hôm nay con có sao vàng, bố ơi!’

“Cô là cô Baker ạ?” Cookie thận trọng hỏi.

“Hô!” Cô ta khẽ xoa tai thằng bé. “Tất nhiên rồi. Con biết thế mà.”

“Thế sao con trông cô không giống.”

Có ta thích thú mỉm cười với Moran. “Tôi cho rằng thằng bé nhắc đến kính của tôi. Chắc nó quen nhìn tôi đeo kính gọng sừng trong lớp rồi, tối nay tôi không đeo ra ngoài. Còn một điều nữa liên quan tới tâm lí trẻ con. Nó chỉ quen nhìn thấy tôi ở trường, ở nhà thì không. Đây không phải là chỗ của tôi. Thế nên với thằng bé..cô ta nhún vai, xòe tay, “… tôi là người khác.”

Moran thầm ngưỡng mộ cách làm việc khoa học của cô ta với con trẻ, dựa trên nền tảng kiến thức vững vàng, hoàn toàn khác với cách chăm con đầy cảm tính và bột phát của Margaret.

Cô ta đứng lên, hiển nhiên cô biết rằng dồn ép quá mức một đứa trẻ miễn cưỡng sẽ không đem lại hiệu quả, phải hướng đứa bé theo ý mình từng chút một thì mới được việc. Margaret có nói phương pháp giáo dục trẻ em ở trường là như vậy.

“Chỉ năm phút nữa là nó sẽ chẳng nhớ là mình từng không nhận ra tôi. Rồi ông sẽ thấy”, cô ta hạ giọng hứa với gã.

“Chắc cô chẳng lạ gì cách xử lí bọn trẻ nhỉ?” Gã thực sự bị ấn tượng.

“Chúng là những cá thể nhỏ nhắn độc lập theo cách của chúng, chứ không phải là những cá thể trưởng thành trong hình hài trẻ nhỏ. Chúng tôi đã loại bỏ thứ quan niệm sai sót và lỗi thời kia đi rồi.” Cô ta bỏ mũ, cởi áo khoác, bước về phía đống bừa bộn trong bếp. “Giờ xem tôi giúp được gì ở đây nào. Ông cần gì không, ông Moran?”

“Ôi, không cần để ý đến tôi”, gã thật lòng khước từ. “Lát nữa tôi ra ngoài ăn là được…”

“Sao ông lại phải ra ngoài ăn, tôi làm một loáng là xong ấy mà. Ông cứ đọc báo buổi tối đi… Tôi thấy tờ báo còn gấp nguyên thế kia nghĩa là ông chưa có thời gian mở nó ra. Ông không cần để ý gì cả, cứ coi như vợ ông vẫn đang làm việc nhà như mọi ngày thôi.”

Người phụ nữ này, gã nghĩ kèm một tiếng thở dài hàm ơn, là một trong những người đẹp nhất, đảm đang nhất, tốt tính nhất mà gã may mắn được gặp trong đời. Gã vòng qua phòng khách, thả tay áo xuống, ngả lưng trên ghế và bắt đầu đọc bài bình luận thể thao buổi tối.

Chuyến đi này dường như dài hơn chuyến viếng thăm mùa hè năm ngoái - đó là dịp gần đây nhất cô cùng Frank về gặp mẹ - cho dù thị trấn Garrison chẳng dịch chuyển dù chỉ một li. Lần này cô đi một mình, đó là một lẽ. Phần nữa là vì cái tin chẳng tốt lành gì đã phủ bóng lên tâm trạng cô.

Frank đã chọn cho cô một ghế cạnh cửa sổ, chỗ ngồi bên cạnh vẫn còn trống, thế nên cô không phải hứng thêm sự khó chịu khi phải tiếp chuyện một bạn đồng hành nhiều lời. Nếu khước từ cuộc chuyện phiếm đầy thiện chí - cô biết quá rõ hình phạt - cô sẽ cảm thấy bức bối hơn nữa khi phải chịu đựng người kia cùng bầu không khí căng thẳng, nếu không phải là thù địch, suốt cả chặng đường.

Quang cảnh vùng đồng quê từ từ trôi qua theo nhịp điệu nhấp nhô của mặt đất - dường như chiếc xe đang tạo ra một đường cày thẳng tắp trên cánh đồng mà không làm sứt mẻ cây cối, nhà cửa, hàng rào trên đó. Những gì cô nhìn thấy rốt cuộc chỉ lướt qua bề mặt đôi mắt mà không được giác quan đón nhận. Cứ đều đặn mười hai phút, cô lại nhớ ra là mình quên nhắc nhở Frank một điều gì đó về Cookie, về ngôi nhà, về người giao sữa, về chủ tiệm giặt là. Nhưng rồi cô tự nhủ là dù mình có nhớ ngay ra từ đầu và dặn dò Frank cẩn thận thế nào đi nữa thì chắc đến giờ Frank cũng đã quên sạch rồi. Anh không phỉnh phờ được cô bằng mấy cái gật đầu ngoan ngoãn ngoài cửa sổ đâu - thái độ đó quá dễ dãi, cô biết mà.

Trong khoảng thời gian mười hai phút đó, cô lại lo lắng về người mẹ đang lâm bệnh. Mọi người ai mà chẳng lo lắng như thế.

Nhưng cô rút ra một điều là làm như thế chỉ chuốc thêm ưu phiền mà thôi, tự mình lo hão những khó khăn chưa xảy đến, bỗng dưng ngồi viết cáo phó trong khi bản thân vẫn khỏe mạnh. Frank đã bảo cô là mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Sẽ phải như thế. Và nếu như - xin Chúa nhân từ tha thứ - Số mệnh không cho mọi chuyện kết thúc tốt đẹp như mong muốn thì ta vội vã phỏng có ích gì.

Cô cố gắng làm thời gian trôi qua nhanh hơn, tránh nghĩ đến mục đích của chuyến đi này, đánh lạc hướng tâm trí bằng những chuyện khác. Chẳng dễ dàng chút nào. Cô không có thiên hướng quan sát thiên nhiên, cũng chẳng có niềm say mê tìm hiểu bản chất con người, khung cảnh tĩnh ngoài kia không có nhiều ý nghĩa với cô. Một chuyến xe như hôm nay còn lại điều gì cho cô đây? Cô tự nhủ liệu có tốt hơn không nếu trước đó mình mua một quyển sách hay một cuốn tạp chí ở bến xe để mang đi đọc? Chắc cũng không. Quyển sách hẳn sẽ nằm trên đùi cô, trang sách đọc dở chẳng được lật suốt chuyến đi. Cô đã bao giờ là người hứng thú đọc sách đâu.

Trong nỗi lo lắng gần như cùng quẫn, cô quay ra nhẩm tính các khoản chi tiêu gia đình tuần trước, rồi cả hai tuần trước. Những con số cứ mờ nhạt trong tâm trí cô, rốt cuộc lại chẳng đâu vào đâu. Những cố gắng vừa rồi hóa ra chẳng hề làm vơi đi chút nào nỗi niềm trĩu nặng trong lòng cô.

Trời đã tối, những gì cô trông thấy giờ chỉ gói gọn lại trong thế giới con con, thuôn dài bao quanh cô lúc này. Những người ngồi xung quanh cô chỉ là những hành khách thông thường của bất cứ chuyến xe đường dài nào. Không có bất cứ điểm gì đặc biệt hay nổi trội. Chỉ là phần gáy của ai đó.

Cô thở dài, thầm ước mình là người dân Anh-điêng bản xứ, hay bất cứ dân tộc nào có quyền năng rời bỏ xác phàm để bay tới đích trước. Hay cách nào khác tương tự cũng được, vì cô không nắm rõ phương thức những hoạt động xuất hồn như vậy.

Đến khoảng tám giờ tối thì xe dừng ở Greendale mười phút, cô tranh thủ uống một tách cà phê ở bến xe. Nghĩ về Cookie ở nhà, cô chắc phần tồi tệ nhất trong ngày đã qua rồi. Trừ khi thằng bé bị đau bụng, không thì giờ này Frank đã tìm cách cho nó ăn xong xuôi rồi, cũng chẳng có gì phải lo lắng nữa.

Cũng không cần gọi điện đến Garrison nữa, đã qua hai phần ba chặng đường rồi còn gì. Với lại, nếu như cô gọi điện mà nhận được tin xấu hơn cả bức điện báo thì chặng đường cuối sẽ vượt quá sức chịu đựng của cô. Tốt hơn cả là đợi đến tận nơi hẵng hay.

Họ vào bến đúng giờ. Mười rưỡi, không sai một phút. Cô là người đầu tiên xuống xe, phải dùng khuỷu tay chen qua mấy hành khách khác.

Cô chẳng thất vọng khi không thấy ai ra bến xe đón mình, Ada chắc đang bận bù đầu ở nhà rồi. Những lúc thế này thì không cần khách sáo quá.

Cô ra khỏi bến xe và bước ngay vào cuộc sống ban đêm ngắn ngủi của Garrison. Rạp chiếu phim vẫn còn sáng đèn, hiệu thuốc phía bên kia đường cũng đang phục vụ khách.

Cô đi ngang qua một nhóm các thiếu nữ mười tám đôi mươi đang trò chuyện rúc rích, chiếm cả một đoạn hè phố ngay ngoài hiệu thuốc tây. Một cô gái ngoái đầu nhìn theo cô, cô nghe thấy có tiếng nói, “Hình như là Margaret Peabody… vào giờ này… ?”

Cô vội tăng nhịp bước, đầu cúi thấp hơn, lẩn vào trong bóng tối xung quanh. May mà bọn con gái không ùa theo để xem có đúng là cô hay không. Cô không muốn phải dừng lại và nói chuyện với những người gần như là xa lạ. Nhỡ mấy cô bé đấy có tin tức gì đó thì sao. Cô không muốn nghe tin từ bọn họ. Cô muốn đi thẳng về nhà, đón nhận trực tiếp dù là tin xấu hay tin tốt. Nhưng cái ‘giờ này’ cứ lẩn quẩn, run rẩy bên tai khi cô bước đi. Ý cô gái là gì nhỉ? Hay là đã…?

Cô rảo bước nhanh hơn trên phố Burgoyne tối như hũ nút dưới những tán cây, rẽ trái, tiếp tục đi hết hai căn nhà nữa (chúng dài tương đương hai tòa nhà ở thành phố, đại loại thế), rẽ vào con đường lát đá mà cô chẳng còn lạ gì độ gồ ghề, mấp mô của nó. Viên này chênh với viên kia có khi tận vài phân. Hồi nhỏ cô đã bao lần vấp ngã ở đây.

Cô hít nhanh một hơi khi ngôi nhà của mẹ hiện ra ngay trước mặt. Đúng rồi, đúng rồi, có nhiều đèn còn bật quá. Nhiều quá. Cô vội đè nén cơn hoảng loạn đang dâng cao, cố bình tĩnh lại. Mà… kể cả… kể cả mẹ cô có bị đau tim nhẹ rồi phải nằm nghỉ thì chắc Ada cũng bật đèn sáng trưng. Chắc là thế, để tiện chăm sóc thôi mà.

Thế nhưng, khi cô bước lên bậc thềm sơn trắng tinh thì con sóng sợ hãi lại ập đến. Phía sau tấm rèm vải lanh đã buông kín có nhiều, quá nhiều bóng người qua lại. Cô có thể nghe tiếng rầm rì của nhiều giọng nói khác nhau từ trong vọng ra, giống như gia đình có việc gấp phải gọi hàng xóm sang giúp đỡ. Trong nhà xảy ra chuyện rồi, có một sự náo động đang chờ đợi phía sau cánh cửa đó.

Cô nhấn chuông, ngón tay run run. Lập tức sự huyên náo bên trong trở nên ồn ã hơn, có tiếng ai đó nói to, “Ra ngay đây!”, rồi một người khác hét, “Không, để tôi ra cho!” Cô có thể nghe thấy họ nói rất rõ ràng từ chỗ mình đang đứng. Có phải vừa rồi là Ada, giọng bị đẩy cao đến không còn nhận ra được vì sự mất mát khôn tả? Cô nghĩ đúng là vậy. Em gái cô chắc đang đau khổ lắm, giống như tất cả mọi người.

Nhưng trước khi trái tim cô có thể loạn nhịp và trở nên trĩu nặng trong lòng như một tảng đá thì có tiếng bước chân gấp gáp đến bên cửa, nghe như có ai đó đang ngăn ai đó lại. Cánh cửa bật mở, ánh đèn vàng rực rỡ từ bên trong tỏa sáng cả người cô. Hai bóng người đang đứng nơi ngưỡng cửa, đầu đội thứ gì đó rất lạ lùng.

“Ta thắng!” Cái bóng nhỏ nhắn hân hoan nói. “Ta đã mở cánh cửa này từ trước khi con chào đời rồi rồi…” Tiếng nhạc xập xình và tiếng cười đùa vui vẻ từ bên trong ùa ra, phá vỡ không gian yên tĩnh của vùng quê ban đêm.

Trái tim cô không nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng cái túi của cô thì tuột khỏi bàn tay và rơi phịch xuống đất. “Mẹ”, cô nói không ra hơi.

Bóng người đội mũ giấy* còn lại là Ada. “Ôi, chị Margaret. Chị vẫn nhớ hôm nay là ngày sinh nhật em á? Ngạc nhiên quá đi thôi, em không mong gì hơn là…”

Trong những bữa tiệc vui vẻ và thân mật, mọi người thường hay đội mũ chóp bằng giấy nhiều màu sặc sỡ.

Cả ba người cứ đứng đó mà nói chuyện, người này chẳng hiểu người kia nói gì. “Nhưng mà Ada…”, Margaret Moran rầy la em gái bằng một giọng run rẩy và bực bội, rõ ràng vẫn chưa trấn tĩnh lại sau cú sốc không ngờ tới vừa rồi. “Sao em lại có thể xử sự theo cách đó chứ? Em có biết là chị đã lo đến thế nào suốt chặng đường từ nhà về đây không? Đừng… chị không bằng lòng với việc em mang sức khỏe của mẹ ra để đùa như thế. Anh Frank mà biết được thì chẳng ra gì đâu!”

Không khí im lặng, băn khoăn phủ xung quanh hai mẹ con ngay tại khung cửa. Hai người quay sang nhìn nhau, rồi nhìn theo cô. Giờ thì cô đã vào hẳn trong sảnh được dán giấy nhiễu sáng màu rồi. Người mẹ hoạt bát của cô phân vân, nghiêng đầu hỏi Ada, “Chị con nói thế nghĩa là sao?”

Cùng lúc đó Ada cất tiếng hỏi, “Chị ấy đang nói gì thế hả mẹ?”

“Chiều nay chị nhận được điện em gửi lên. Em bảo mẹ lại bị đau tim, chị phải về ngay. Em còn nhắc đến cả bác sĩ Bixby trong đấy nữa còn gì…” Margaret Moran bật khóc vì bức xúc, một phản ứng tự nhiên xuất phát từ những gì cô đã trải qua suốt mấy giờ liên tục trước khi đến đây.

Mẹ cô nói, “Bác sĩ Bixby cũng ở trong kia. Mẹ vừa khiêu vũ với ông ấy một điệu xong, đúng không hả Ada?”

Em gái cô mặt tái nhợt, bao sự phấn khích, hân hoan trong bữa tiệc đã trôi đâu hết. Ada lùi một bước, hoảng hốt nói, “Em có bao giờ đánh điện gửi chị đâu.”

Moran kín đáo luồn một ngón cái vào đai quần để nới lỏng nó thêm chút nữa. “Margaret cũng chẳng thể làm tốt hơn thế này”, gã nói thật lòng. “Tôi nói thực đấy, tôi không còn lời nào khen cô hơn thế cả. Tôi mà kể với vợ là hôm nay cô đã đến giúp thế nào thì cô ấy sẽ coi cô như bạn thân ngay. Sau này cô phải bố trí thời gian đến ăn tối với chúng tôi đấy… Cô không cần động tay làm gì cả, chỉ việc ăn thôi… khi nào vợ tôi trở về ấy.”

Cô Baker nhìn mấy chiếc đĩa sạch trơn với con mắt hài lòng của một đầu bếp, mãn nguyện vì những nỗ lực của mình đã không bị coi nhẹ. “Cám ơn ông”, cô ta nói. “Tôi sẽ tới. Giờ thực ra tôi không phải nấu nướng nhiều. Tôi thuê phòng ở khu trọ Câu lạc bộ Phụ nữ từ khi nhận việc dạy học này. Ở đó không có nhà bếp. Trước kia, lúc còn ở nhà, mọi người thay phiên nhau chuẩn bị bữa ăn.”

Cô ta từ từ đứng lên, thu xếp đĩa thành chồng. “Ông cứ ngồi yên đó đi, ông Moran, không phải lo đâu. Hoặc sang phòng bên cũng được. Tôi dọn chỗ này nhanh thôi.”

“Cô cứ để bát đĩa ở đó”, gã khẽ quở. “Margaret có thuê người dọn dẹp ngày mai rồi, bà ấy sẽ rửa hết.”

Cô ta nhún vai gạt đi. “Cũng chẳng mất nhiều thời gian đâu. Tôi không chịu được khi thấy bát đĩa bẩn để bừa bãi thế này, ở nhà hay ở đâu cũng thế. Quay ra quay vào là tôi rửa xong ngay ấy mà.”

Phước bảy đời cho gã nào rước được người vợ đảm như cô này, Moran nghĩ, nhìn cô ta đi lại như con thoi. Điều lạ lùng ở đây là người phụ nữ này lại chưa có chồng. Mấy tay đàn ông ở khu vực này bất lực hết rồi sao, hay là không ông nào có mắt trên mặt?

Gã chuyển qua phòng khách, bật chiếc đèn đọc sách hai bóng lên, cầm tờ báo ngồi xuống, thư thái đọc lần thứ hai cho thấm kỹ hơn. Gã cảm giác như Margaret vẫn đang ở nhà vậy, chẳng khác gì mấy. Trừ việc Margaret không nói “Đừng!” với Cookie thường xuyên như vậy.

Hình như răn đe nhiều quá không tốt cho trẻ con thì phải. Làm giáo viên thì phải biết điều này chứ.

Cô Baker lại một lần nữa xuất hiện ở cửa phòng ăn, tay cầm một chiếc khăn, lau lau cái đĩa lớn. Cô ta vui vẻ nói với gã, “Sắp xong rồi. Ông với cháu trong đó ổn cả chứ?”

“Ổn lắm”, Moran đáp, vẫn ngồi thư thái trên chiếc ghế hơi ngả ra sau, khẽ ngoái đầu nhìn cô ta. “Tôi đang chờ điện thoại của vợ. Cô ấy đã hứa là sẽ gọi điện về ngay khi đến nơi để thông báo tình hình bên đó cho tôi.”

“Chắc bà nhà cũng sắp gọi rồi phải không?”

Gã liếc chiếc đồng hồ treo trên tường đối diện. Tầm khoảng mười rưỡi đến mười một giờ, tôi nghĩ thế.”

Cô ta nói, “Tôi đi vắt ít cam cho ông và cháu uống vào sáng mai nhé, chờ tôi cất cái đĩa này là xong. Tôi sẽ để cốc nước cam trong tủ lạnh.”

“Ấy, thật là tôi không dám phiền cô chuyện đó…”

“Mất thời gian gì đâu. Cookie nên uống nước cam mỗi ngày, như thế mới tốt cho thằng bé.” Cô ta quay trở vào trong bếp.

Moran lắc đầu chào thua. Đúng là người phụ nữ mẫu mực hiếm có.

Cookie lúc này đã vào phòng khách với gã, chơi xung quanh. Được một hồi, nó đứng lên, đi ra hành lang và nói chuyện với cô giáo. Hình như cô ta đã đi ra ngoài đó qua lối cửa bếp trong khi lau chùi mấy món bát đĩa cuối cùng. Margaret cũng có thói quen vừa lau đĩa vừa đi tha thẩn bên trong nhà.

Cookie đứng im như tượng, nhìn cô giáo. Gã nghe thấy nó nói, “Cô làm thế để làm gì ạ?”

“Cô lau cho nó khô”, cô ta trả lời rõ ràng, vui vẻ.

Moran cũng chỉ nghe loáng thoáng những lời cô giáo và con trai nói với nhau vì gã đang mải đọc báo.

Lát sau, cô ta đi vào, tay còn mải lau một con dao gọt hoa quả nhỏ, chắc là vừa dùng để cắt cam xong.

Đôi mắt Cookie dõi theo những chuyển động khéo léo của đôi bàn tay người phụ nữ bằng sự tập trung như thôi miên của trẻ con, kể cả đối với những điều nhỏ nhặt nhất. Rồi nó quay đầu nhìn ra hành lang gần ngưỡng cửa nơi cô ta vừa đứng lúc nãy, cũng chăm chú y như thế. Rồi nó lại nhìn cô ta.

“Xong rồi”, cô ta nói giọng đùa vui, vẫy vẫy chiếc khăn về phía nó. “Giờ thì cô sẽ chơi với con khoảng năm, mười phút, sau đó thì cô sẽ cho con lên giường đi ngủ nhé.”

Moran ngước lên nhìn, muốn tỏ ra có trách nhiệm. “Thực là cô không muốn tôi giúp gì à?” Gã hỏi, thực sự hi vọng là cô ta không cần gì từ gã lúc này.

Đúng như vậy. “Ông cứ đọc báo tiếp đi”, cô ta đáp thân mật nhưng cũng rất uy quyền. “Tôi sẽ chơi trốn tìm một lúc với chàng trai này.”

Người phụ nữ này đúng là không chê vào đâu được. Có cô ở đây, gã không bị làm phiền hay quấy rầy khi đọc báo, khác hẳn với lúc ở bên Margaret. Hình như Margaret nghĩ là gã vừa có thể đọc báo vừa có thể trò chuyện với vợ được hay sao ấy. Thế nên nếu không phải người cực kỳ linh mẫn, đương nhiên bạn sẽ phải đọc lại mỗi đoạn đến hai lần, đưa mắt từ từ, một lần là để nắm được đại ý, một lần là để hiểu được toàn bộ ý nghĩa.

Nói thế không có nghĩa là gã thiếu chung thủy. Gã vẫn muốn có Margaret ở bên cạnh, cho dù cô có khiến gã bị ngắt quãng bằng cuộc trò chuyện hay gì đi nữa.

Ada cố gắng bảo những vị khách tham dự bữa tiệc giữ yên lặng. “Suỵt. Mọi người yên lặng một chút nhé. Chị Margaret đang đứng ngoài kia, cố gọi điện về nhà cho chồng để thông báo tình hình ở đây.” Rồi Ada còn cẩn thận đóng cánh cửa nối thông hai phòng lại.

“Gọi từ đây á?” Một cô gái cất tiếng hoài nghi. “Gọi đường dài như thế tốn kém lắm!”

“Ừ, tốn chứ, nhưng chị ấy đang lo lắng quá. Chẳng trách chị ấy được. Ai lại bày trò như thế nhỉ? Đùa cái kiểu quỷ quái như thế thì thật vô tâm quá.”

Một trong những bà trung niên nói với niềm tự hào không lẫn vào đâu được. “Tôi thấy những người ở khu này đều không phải hạng người gây ra chuyện đó đâu. Ở đây ai chẳng quan tâm và quý mến Delia Peabody cùng mấy cô con gái của bà ấy chứ.” Niềm tự hào có giảm sút một chút khi bà nói tiếp, “Kể cả Cora Hopkins cũng không…”

“Đã thế lại kí tên cháu lên đấy chứ!” Ada uất ức thanh minh. “Như vậy thì chắc chắn người đó có quen với gia đình cháu rồi.”

“Quen cả tôi nữa, đúng không nhỉ?” Bác sĩ Bixby nói thêm. “Nếu không thì sao biết được tên tôi chứ?”

Những cái liếc mắt có phần sợ hãi xuất hiện giữa những vị khách trong phòng, như thể ai đó vừa kể chuyện ma khiến mọi người dựng tóc gáy. Một cô gái còn ngoái nhìn ra khung cửa sổ, săm soi khoảng không đen sẫm bên ngoài, rồi vội vàng bước vào sâu hơn trong căn phòng. “Như thế là điện tín lừa đảo rồi”, ai đó thầm thì nho nhỏ.

Ada hé mở cánh cửa thông hai phòng, tò mò hỏi với vào trong. “Chị gọi được anh ấy chưa? Anh ấy nói thế nào?”

Margaret Moran xuất hiện ở lối vào, mở hẳn cửa ra, rồi đứng đó ra chiều phân vân, lưỡng lự. “Tổng đài báo là không nối máy được đến nhà, không có ai trả lời cả. Có khi anh ấy đi ra ngoài rồi, nhưng… giờ này thì muộn quá. Nếu anh ấy không có ở nhà thì Cookie thế nào? Anh ấy không đời nào dắt nó ra ngoài cùng vào giờ này đâu. Với lại anh ấy cũng có nói là tối nay mình không đi đâu cả. Phải có người ở nhà trông Cookie…”

Cô bất lực nhìn từ Ada rồi lại sang mẹ cô, rồi lại sang ông bác sĩ là người đang đứng gần cô nhất. “Sợ có chuyện gì rồi. Mọi người có nghĩ là con nên về luôn…”

Mọi người đồng thanh phản đối.

“Bây giờ ư?”

“Vừa mới xuống xe xong mà, đi như thế có mà chết mệt.”

“Margaret, đợi đến sáng mai hãy tính, có được không?”

“Không phải… thực ra là vì cái bức điện. Không biết nữa, con thấy sờ sợ thế nào ấy, không dứt ra được. Con không thấy chuyện này có gì buồn cười… mà phải là ác độc ấy. Con có cảm giác không lành. Sao lại có người làm chuyện như thế mà không…”

“Cháu thử gọi điện về nhà lần nữa đi”, ông bác sĩ già tìm cách an ủi cô. “Có lẽ bây giờ chồng cháu đã về nhà rồi đấy. Nếu vẫn không gặp được chồng và cháu nhất quyết muốn đi, bác sẽ chở cháu ra bến xe. Bác đỗ xe ngay ngoài kia.”

Lần này chẳng ai buồn đóng cửa lại như trước, cũng chẳng ai phải yêu cầu mọi người giữ yên lặng. Họ đồng lòng đi theo cô sang sảnh ngoài, đứng tản ra thành một hình bán nguyệt quanh cô và chiếc điện thoại, nín thở lắng nghe cô bấm số trong im lặng. Cứ như cô đang ở một buổi trình diễn công khai thể hiện sự lo lắng sâu thẳm nhất của một người vợ.

Giọng cô hơi run run. “Tổng đài, làm ơn lại nối máy về thành phố cho tôi, vẫn số lúc nãy… Seville 76262.”

Cứ được một lúc gã lại nghe thấy tiếng chân chạy thình thịch đâu đó gần mình, rồi lại có giọng cười ré lên của Cookie, rồi tiếng ‘Cô thấy con rồi!’ của cô giáo. Phần lớn là ở nhà ngoài.

Đang chơi trốn tìm đây mà, gã thầm nghĩ. Người ta nói là có hai thứ chẳng bao giờ thay đổi, đó là cái chết và thuế. Nhẽ ra phải thêm một điều nữa, đó là trò chơi con trẻ. Ngay cả trò này thì cô giáo cũng chơi được một cách nhẹ nhàng, khá là yên ả, không để cho thằng bé trở nên quá ồn ào. Đúng là người có chuyên môn có khá, chắc rồi. Gã lại thầm hỏi không hiểu giáo viên mầm non như cô ta thì thu nhập thế nào. Cô ta là người rất có năng lực.

Có một lần, hai cô trò bí mật rủ rỉ rù rì hơi lâu hơn mấy lần khác, gã ngước mắt nhìn lên xem thì thấy cô ta đang nấp ở khung cửa, lưng quay về phía gã, hơi thò đầu nhìn ra phòng ngoài. “Xong chưa?”, cô ta gọi to.

Tiếng trả lời của Cookie vang lại khá nhỏ. “Chưa ạ… một tí nữa.”

Cô giáo chơi có vẻ vui chẳng kém gì cậu trò nhỏ. Chơi với trẻ con thì phải như thế mới đúng, gã nghĩ, phải toàn tâm toàn ý mới được. Chỉ thiếu nhiệt tình một chút thôi là lũ trẻ phát hiện ra ngay. Đến giờ thì Cookie, nhìn vào cách nó chơi đùa, đã khoái cô giáo ra mặt. Nó đang coi cô ta là người khác chứ không phải cô giáo ở trường, nơi cô phải duy trì hình thức kỉ luật ở mức độ nào đó.

Cô ta quay lại, thấy gã đang nhìn mình tán thưởng, liền nói, “Thằng bé chui vào chỗ chứa đồ dưới gầm cầu thang rồi.” Mắt cô ta lấp lánh như cười. Nhưng chợt cô nghiêm giọng hỏi, “Nó trốn ở trong đó thì có an toàn không?”

“An toàn?” Moran lặp lại một cách vô nghĩa. “Không sao đâu. Trong đó làm gì có gì ngoài mấy cái áo mưa cũ.”

“Xong rồi”, tiếng trẻ con xa xăm vọng tới.

Cô ta quay đầu lại. “Cô đến đây.” Cô ta biến mất khỏi khung cửa cũng nhanh như lúc xuất hiện vậy.

Gã nghe thấy cô ta giả vờ hỏi, giả vờ tìm kiếm thằng bé ở chỗ này rồi lại ở chỗ kia một lúc, cốt để kéo dài trò chơi. Rồi gã nghe tiếng gỗ kêu lạch cạch, rồi một tiếng ú ớ vui vẻ xác nhận.

Bất ngờ gã thấy tên mình được gọi, với âm sắc cao không ngờ tới. “Ông Moran!” Gã lập tức bật dậy, chạy về phía hai cô trò, chắc là vì cái âm điệu giục giã từ tiếng gọi đó. Cô ta gọi thêm hai lần nữa trước khi gã tới nơi, dù khoảng cách khá ngắn.

Người phụ nữ đang chật vật với cái chốt cửa kiểu cổ bằng sắt bắt vít vào cánh cửa. Mặt cô ta trắng bệch. “Tôi không mở ra được… Lúc nãy tôi hỏi ông là vì thế…”

“Từ từ, đừng hoảng lên như thế”, gã cố trấn an cô ta. “Không việc gì cả đâu.” Gã tóm lấy ngạnh của cái chốt sắt, kéo nó lên khoảng một phân, song song với cánh cửa, cái ngàm lập tức tự nhả, rồi gã kéo bản gỗ sồi nặng nề ra. Nó được thiết kế ăn thẳng vào bên dưới gầm cầu thang, tầm nửa chiều cao của cửa, nhưng rộng hơn. Nó cũng không chạm vào sàn, bên dưới còn có cả một khung gỗ dày.

Cookie khúc khích chui ra ngoài.

“Cô thấy chưa? Lúc nãy cô cứ kéo nó về phía mình thì mở làm sao được. Cái chốt này có lò xo, cô phải nhấc cái cần sắt lên trước rồi mới kéo nó ra được chứ.”

“Giờ thì tôi biết rồi. Tôi đúng là ngốc nghếch quá”, cô ta ngượng ngùng thú thật. Cô ta làm dấu gì đó ở vị trí tim, rồi xòe bàn tay ra trước mặt. “Tôi không định gọi ông, nhưng tôi sợ quá! Phù! Tôi sợ cái cửa bị kẹt sao đó, rồi thằng bé bị ngạt bên trong trước khi ta kịp…”

“Ồ, tôi xin lỗi. Tôi vô ý quá…” Gã lúng túng, như thể chính gã mới là người có lỗi khi bố trí một cánh cửa như thế trong nhà.

Có vẻ như cô ta vẫn muốn tìm hiểu thêm các khả năng khác có thể xảy ra, như thể trong đầu còn chất chứa suy nghĩ chết chóc nào đó. “Giả như chuyện tệ hại nhất xảy ra thì liệu ông có phá cửa kịp không, trước khi quá muộn?”

“Tôi sẽ kiếm cái gì đó để phá cửa, nên chắc là được”, gã đáp.

Cô ta có vẻ ngạc nhiên. Gã thấy cô ta kín đáo quan sát, đánh giá phần thân trên vạm vỡ của gã. “Nếu chỉ bằng tay không, hoặc huých bằng vai, thì liệu ông có phá được cửa không?”

Gã di ngón tay theo độ dày mép cửa cho cô ta xem thật rõ. “Ồ không. Gỗ sồi thịt nguyên tấm đây, dày năm phân. Cô nhìn mà xem. Nhà này xây cất vững lắm. Với lại chỗ này không tiện. Từ cả hai phía đều không có đủ diện tích để lấy đà mà phá. Chỗ tường chắn này chỉ chừa lại có vài chục phân mà thôi. Bên trong bị dốc chéo xuống theo mặt bên cầu thang, còn không đủ chỗ để đứng thẳng người nữa. Cô có để ý thấy chỗ chứa đồ này có hình tam giác giống như cái nêm không? Nếu vung tay ra sau lấy đà thì thế nào cũng chạm vào sàn cầu thang hoặc tường.”

Chợt, gã quả thật bị bất ngờ khi cô ta cúi đầu, chui qua cái khung cửa nho nhỏ vào hẳn khoảng tối bên trong. Gã còn nghe thấy cô ta dùng lòng bàn tay đập lên mặt gỗ để thử độ dày của cửa. Một lúc sau cô ta mới quay ra ngoài. “Đúng là nhà này xây chắc chắn thật đấy!”, cô ta khâm phục. “Nhưng trong đó ngột ngạt lắm, kể cả khi cửa vẫn mở. Ông nghĩ là nếu chẳng may bị nhốt trong đó thì người ta trụ được bao lâu?”

Trí tuệ toàn năng của gã cũng phải lúng túng trước câu hỏi bất ngờ. Gã chưa bao giờ nghĩ đến điều này. “Ồ, tôi không rõ nữa…”, gã phỏng đoán, “chắc khoảng một tiếng rưỡi hoặc hai tiếng là cùng.” Gã soi xét không gian chật hẹp trước mặt với vẻ quan tâm hờ hững. “Trong này kín hơi lắm, rất kín”, gã nhận xét.

Người phụ nữ nhăn mặt trước ý nghĩ đáng sợ mình vừa gợi lên, lập tức thay đổi chủ đề. Nói chung ai chẳng có lúc nghĩ ngợi về những điều bất hạnh có thể xảy ra cơ chứ. Cô ta cúi xuống, xốc nách Cookie từ đằng sau, khẽ khàng điều khiển thằng bé như một chú lính chì duyệt binh. Cô ta nói với Moran, “Ông thấy đã đến giờ cho Cookie đi ngủ chưa?”

Cookie nghe thấy vậy liền ưỡn người phản đối.

Không đời nào nó chịu từ bỏ cuộc vui này dễ dàng thế. “Chơi thêm một lần nữa! Một lần nữa cơ!”

“Thôi được rồi, một lần nữa thôi là con phải đi ngủ đấy nhé”, cô ta chiều ý nó.

Về phần mình, Moran quay lại chiếc ghế trong phòng khách. Gã đã đọc xong tờ báo, đọc kỹ là đằng khác, kể cả về mấy loại cổ phiếu gã không sở hữu nhưng cũng có ý định đầu tư. Thậm chí gã đọc cả những lá thư độc giả gửi tới mấy chuyên mục gã không hề quan tâm. Người khách gã dùng bữa cùng vào trưa nay đã tặng gã một điếu xì gà. Gã lấy nó ra, đưa lên mũi ngửi để đánh giá, quyết định hút một hơi, liền bấm đầu thuốc rồi châm lửa. Gã nhả ra một vòng khói xanh mỏng manh quanh đầu với vẻ thư thái khôn tả. Gã ngồi đó tận hưởng một lúc cái cảm giác mãn nguyện vô cùng.

Đây là một dịp xa xỉ hiếm hoi, đến nỗi gã còn chẳng biết nên làm gì với nó nữa. Gã bắt đầu gật gù. Đây là lần đầu tiên gã có cảm giác này. Gã thư thả đặt điếu xì gà lên cái gạt tàn kế bên để tàn thuốc không vãi ra và làm cháy thảm của Margaret.

Cookie nhón chân đi đến chỗ gã, có vẻ cẩn thận đến mức trông như tập tễnh, chắc là vì thằng bé đã được dặn dò trước từ bên ngoài là phải vậy. Một tay nó đang cầm đôi dép lê đế mềm của Moran. Mũi mềm và đế mềm. “Cô Baker bảo bố đi đôi này vào, sẽ cảm thấy dễ chịu hơn”, nó rúc rích khe khẽ.

“Bảo cô giáo là bố không sao”, Moran vui vẻ nói với con. Gã cúi xuống đi dép. “Bảo cô giáo là cô đang nuông chiều bố quá rồi đấy.

Cookie lại nhón chân đi ra cùng đôi giày bố nó mới cởi - đế nặng, mũi cứng - cẩn trọng chẳng khác gì lúc đi vào cả, dù cho đối tượng được thằng bé quan tâm vẫn còn đang thức.

Moran lại ngả người ra sau, gật gù hai cái liền, mặc sức tận hưởng sự thoải mái. Viên ngọc quý ngần này… nên được bày ở vị trí trang trọng nhất trong cửa hàng trang sức… ừmmmmmm…

Ông ấy có ý tốt, nhưng Chúa ơi, phải ngồi cạnh và nghe ông ấy nói không ngừng thì chẳng khác nào bị tra tấn cả. “Chính ta đã đón cả ba đứa con gái bọn cháu vào thế giới này. Ta vẫn còn nhớ như in cái đêm cháu ra đời, như thể chuyện mới xảy ra hôm qua thôi. Giờ thì nhìn cháu kìa, ngồi cạnh ta đây, cháu đã trưởng thành rồi, có gia đình, lại còn có cả con rồi đấy…”

Khủng khiếp quá, ôi, khủng khiếp quá đi thôi, cô đau lòng nghĩ, mắt vẫn dò tìm chiếc xe khách dường như sẽ chẳng bao giờ xuất hiện.

“Sao lại có thể như thế được chứ? Chúa ơi, hẳn là cháu lớn nhanh quá hoặc là ta không cảm thấy mình già đi là mấy. Chỉ một trong hai lời giải thích đó là hợp lí.”

Tiếng cười đáp lại của cô đi kèm với sự mệt mỏi dưới ánh sáng mờ mờ từ bảng hiệu.

“Ta biết chứ”, bác sĩ nói tiếp. Ông đưa tay nắm lấy vai cô, rung rinh nó cật lực. “Ta biết là cháu đang lo lắng, đang buồn bực, đang ước là có thể về nhà ngay lúc này. Nhưng cháu phải nghe ta, đừng có như vậy. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, chắc chắn sẽ ổn thỏa. Chuyện gì có thể xảy ra chứ. Chỉ vì chồng cháu không nghe điện thoại hay sao? Vớ vẩn, có khi giờ này nó đang ở nhà hàng xóm nốc bia ấy…”

“Cháu hiểu mà, bác sĩ Bixby, nhưng cháu vẫn không yên tâm. Cái chính là do bức điện đó. Cháu thấy rờn rợn thế nào ấy, không gạt đi cảm giác đó được. Người gửi bức điện đó…”

“Nào, nào, nào, nào”, ông bác sĩ bật cười khùng khục, “đương nhiên là không có chuyện điện tín tự gửi đi được. Có khi tay dở người nào đó ở chỗ làm chồng cháu muốn quấy phá một chút…” Nhưng chính ông bác sĩ cũng để khả năng đó trôi qua, nó nghe chẳng hợp lí chút nào cả.

Cô vẫn dõi mắt về phía trước, liếc dọc theo con đường đối diện bến xe cho tới chỗ bác sĩ đỗ chiếc xe Ford. “Chắc muộn quá rồi, cháu sợ tối nay sẽ không còn chuyến xe nào khác nữa…” Cô liên tục đưa tay lên miệng cắn, hết ngón này tới ngón khác.

Bác sĩ Bixby hiền từ kéo tay cô xuống, giữ nó ở trong lòng cô. “Ta đã khiến cháu bỏ được thói quen đó khi cháu bảy tuổi, giờ cháu không định bắt ta làm điều đó lại từ đầu đấy chứ?” Ông nhìn xuyên qua tấm kính chắn gió không được sạch sẽ cho lắm. “Xe đến rồi kìa. Cháu thấy hai đốm sáng đằng kia không? Chắc là xe đang đến đấy. Ổn rồi.”

Cái gì đó mềm mềm dưới sàn nhà đang cọ vào chân gã khiến gã giật mình tỉnh giấc. Gã tì cằm vào hàng cúc thứ hai trên cùng chiếc áo sơ mi, lơ mơ nhìn xuống xem là gì.

Cookie đang bò lổm ngổm dưới đó như chú cún nhỏ, đầu còn cúi thấp hơn cả chân nó. “Vẫn đang tìm chỗ trốn à?” Moran âu yếm hỏi con trai.

Thằng bé ngước mắt lên, đính chính lại ngay nhận định sai lầm và thiếu cập nhật thực tế của bố nó. “Bây giờ bọn con không chơi nữa ạ. Cô Baker bị rơi mất nhẫn, con đang tìm cho cô ấy.”

Giọng cô ta khẽ vọng tới từ đâu đó bên ngoài. “Con tìm thấy chưa?”

Moran tỉnh hẳn, đứng lên ra khỏi phòng. Gã có nhớ là thấy cô ta đeo nhẫn khi cô ta vào nhà.

Cánh cửa chỗ giữ đồ ở gầm cầu thang mở toang, hình như cô ta đã chui vào trong đó tìm rồi. Giờ thì cô ta đang săm soi nền nhà bên ngoài, trên lối đi, gần chỗ tường đối diện, người hơi cúi xuống, tay chống vào đầu gối.

“Tôi vô ý quá, nhẫn tuột ra lúc nào không biết”, cô ta nói. “Chắc chỉ quanh quẩn đâu đây thôi. Tôi không muốn đánh mất chiếc nhẫn mẹ tặng vào ngày mình tốt nghiệp…”

“Trong kia thì sao?” Gã hỏi. “Cô tìm trong kia chưa? Lúc nãy cô có vào đó, nhớ không, cô còn đập đập xung quanh mà.”

Người phụ nữ liền ngoái lại nhìn trong khi vẫn tiếp tục tìm kiếm. “Tôi có xem trong đó rồi, nhưng không có diêm để soi cho sáng nên tôi cũng không chắc lắm.”

“Chờ một chút, tôi có diêm đây. Để tôi tìm lại cho…” Gã bước qua khung cửa, tạo một đốm lửa vàng vàng nho nhỏ, khom người xuống, lưng quay ra cửa.

Tiếng cửa sập thình lình như tiếng súng nổ, vang dội trong khoảng không đóng kín dưới gầm cầu thang.

ó, gã nhìn thoáng qua là biết ngay. Địa chỉ người nhận được đánh máy trong khi phong bì không ghi địa chỉ hồi đáp. Gã không mở phong bì ngay cũng vì lẽ đó. Hóa đơn, thư quảng cáo thì gã đánh hơi được cách đó cả dặm ấy chứ. Gã đi lên gác, đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.