Trong phòng kí túc xá có bốn người, bốn người đều mặc trang phục buổi tối khác nhau. Một người đang làm động tác gập bụng trên giường, hai tay cố gắng chạm vào mũi bàn chân. Một người thì đang ghé ngồi trên khung cửa sổ, đầu ngón chân chạm vào sàn nhà làm điểm tựa duy nhất, trông như một vũ công ba lê bị đóng băng. Người thứ ba đang ngồi trên sàn, hai tay ôm gối, cằm tì lên trên. Người thứ tư, cũng là người duy nhất đang nói trong phòng, đang ở trên ghế. Ở trên ghế không có nghĩa là đang ngồi như mọi người hay nghĩ. Cô gái này đang nằm bẹp như một tấm vải trên đó. Hai khuỷu tay cô tì lên một thành ghế, chân cô vắt lên thành bên kia. Ở giữa, nơi thân cô võng xuống chạm vào phần người ta hay ngồi trên ghế có một quyển sách đang trồi lên thụt xuống theo nhịp thở của cô. Hiện tại nhịp lên xuống của quyển sách đang khá nhanh.
“‘Giữa đám cây bách tùng kia có một căn nhà nhỏ đang đợi bàn tay phụ nữ chăm sóc, cô Judith,’ anh nói. Cô cười bẽn lẽn và cúi đầu gập xuống ngực. Hai cánh tay mạnh mẽ của anh vòng qua ôm lấy cô.”
Lúc này đôi vai của cô gái đang đọc sách đột nhiên co rúm lại như thể cô là người đang nhận cái ôm trong sách vậy. Cô để quyển sách từ từ trượt xuống sàn nhà.
“Chắc ông ấy cũng như nhân vật kia cho mà xem”, cô nhắm mắt mơ mộng. “Mạnh mẽ, đáng tin cậy, cũng có chút hơi dè dặt nữa. Các cậu có thấy ông ấy vẫn luôn gọi cái cô trong truyện là ‘Cô Judith’ từ đầu tới cuối không, có vẻ khách sáo nhỉ?”
“Tớ cá với cậu là ông ấy làm thế chẳng phải là khách sáo.”
Cô gái trên ghế lập tức hùa theo ngay. “Đúng đấy, tớ cũng thấy ngay ở cuối chương một là cũng đã không khách sáo nữa rồi.”
Cô gái trên giường nói, “Cái bạn này mơ mộng quá rồi.”
“Tối hôm qua tớ còn mơ về ông ấy đấy. Ông ấy cứu tớ từ một trong ngôi nhà băng giá đang bắt đầu đổ sụp…”
Ba cô gái kia hỏi dồn, “Sau đó thì thế nào?”
“Chỉ đến thế là hết rồi. Tớ đặt chuông báo thức lúc tám giờ… Chán thế không biết.”
“Quăng đây một điếu nữa đi”, một cô nói.
“Chỉ còn một điếu thôi.”
“Thế thì sao? Tối mai lại có một bao mới cơ mà.”
“Ờ, nhưng đừng quên là mai đến lượt cậu mang thuốc đấy. Tối nay tớ mang rồi.”
“Được rồi. Mà phải mở cửa sổ ra cái. Trong này mà ám mùi khói thuốc lúc bà cô Fraser đến…”
Cô gái trên ghế thở dài đánh thượt, nghe rõ sầu não. “Tại sao người ta lại phải già đi trước khi gặp được ai đó thật sự làm mình rung động, trước khi có điều gì đó tuyệt vời xảy ra với mình chứ nhỉ?”
“Nó lại vẫn mơ tưởng đến ông ta đấy.”
“Này, có khi ông ấy có vợ rồi đấy, có thêm cả ba mươi hai đứa con vây quanh đấy.”
“Không có chuyện đấy đâu. Không thể nào.”
“Sao lại không thể chứ?”
“Vì nếu như thế thì còn gì là công bằng trên đời.”
“Tội nghiệp, tớ chẳng thích nhìn cô bạn mình thế này đâu.”
Cô gái trên giường có vẻ mất kiên nhẫn. “Nó thì lúc nào cũng chỉ nói mồm là giỏi. Thế là hết. Nếu mà nó gặp ông ấy thật ngoài đời, mặt đối mặt, thì nó lại chẳng cứng người lại, hoặc có khi ngã vật ra sàn ấy.”
Cô gái trên ghế cãi lại với vẻ thách thức. “Thế á? Tớ sẽ cho cậu thấy, cứ mở mắt to ra mà chờ. Tớ sẽ chẳng cần gì nhiều là có thể khiến ông ấy mời đi ăn tối rồi, sớm thôi.”
Cô gái trên sàn bồi thêm, “Còn tớ thì cá là cậu còn chả ra được hết cửa phòng.”
“Tớ nói là nếu tớ quyết tâm thì chắc chắn là được thôi. Các cậu muốn cá thế nào?”
“Thế cậu muốn cá thế nào?”
“Tớ cá toàn bộ số tiền bố mẹ tớ gửi lên vào tháng tới.”
Cô gái trên giường nheo mắt nhìn bạn, tính toán.
“Được thôi, tớ cũng cốp tiền của tớ tháng tới. Từ giờ đến lúc đó cậu trói được ông ta thì trói, không thì im mồm lại cho tớ nhờ. Chán nghe về ông ta lắm rồi ấy nhé.”
“Ừ, đúng đấy, lần này giải quyết cho xong đi nhé”, một cô bạn cũng đồng tình với người phải nghe nhiều kia. “Cứ nói mãi thế này cũng chẳng giải quyết được gì hết.”
Cô bạn trên giường vẫn có vẻ nghi ngờ. “Mà làm thế nào biết được là cậu ra tay thành công chứ?”
“Tớ đương nhiên là sẽ mang bằng chứng về rồi.”
“Mang nơ cổ của ông ấy về đây”, một cô bạn khúc khích gợi ý.
“Không, thế cũng thường quá. Cậu ấy phải mang được về ảnh chụp hai người đứng cùng nhau.”
“Mà tay ông ấy phải ôm cậu đấy nhé”, cô bạn ngồi trên bậu cửa sổ thêm vào. “Tiền bỏ ra phải có giá chứ.”
“Hứ”, cô gái trên ghế thốt lên không thiếu tự tin. “Chuyện đó thì có gì mà khó. Tớ thậm chí còn không thèm kiếm ảnh chụp đâu. Nếu tớ thực sự đi dụ ông ấy thì đến cuối cùng tớ sẽ buộc dây vào cổ, dắt ông ấy về đây cho các cậu xem.”
“Thế cậu ra khỏi kí túc xá thế nào cái đã?”
“Tớ tính cả rồi, khỏi lo đi. Tớ đã dành thời gian chuẩn bị kế hoạch từ lâu rồi, trong mấy tiết tiếng Pháp với cả mấy tiết lung tung khác. Tớ biết phải làm gì rồi. Các cậu biết bà cô Fraser sợ bệnh dịch thế nào rồi đấy - nếu có người mọc hai nốt đỏ trên mặt là bà cô ấy lại chẳng đuổi đi ngay không kịp ấy. Bố mẹ tớ thì lại không có ở nhà lúc này…”
“Cậu cố mà thắng lần này”, một trong hai cô bạn trung lập tỏ vẻ quan tâm, “kẻo lại đói ba mươi ngày liền đấy - lúc đấy đừng có mong bọn tớ cho vay tiền.”
Cô gái bó gối trên sàn đột nhiên bung ra như quả bóng. “Fraser!” Cô rít lên báo động. “Tớ nghe tiếng chân ngoài hành lang.”
Các nhân vật trong phòng lập tức ba chân bốn cẳng ở đâu tìm đường về đó. Hai cô thì hướng ra cửa thông phòng, lẩn sang phòng mình theo lối đó. Cô gái ngồi trên khung cửa thì lao xuống chiếc giường bỏ trống, biến mất trong đống chăn phủ kín.
Cô gái trên ghế thì bị kẹt lại với điếu thuốc. Cô vội ngắt phần đầu cháy ném đi, tạo ra một chấm đỏ lượn xoáy tròn trong bóng tối tìm nơi đáp xuống.
“Cầm lấy, cầm lấy”, cô thì thầm vội vã.
“Còn lâu ấy. Cậu cầm đi”, cô bạn thờ ơ đáp lại. “Cậu chẳng đang hút dở thì gì.”
Điếu thuốc tạo thành hình vòng cung khi nó bay ra khỏi cửa sổ đang mở, cùng lúc đó thì chiếc chăn bùng lên lần thứ hai, sau đó là sự yên lặng hoàn toàn.
Chỉ một lát sau thì ở cửa xuất hiện một cái đầu mờ mờ, khe khẽ nhòm vào bên trong. Cái đầu hít hít một cách đầy nghi ngờ, dừng lại đó như thể vẫn chưa được chắc chắn về quyết định của mình, nhưng rồi rốt cuộc nó vẫn chịu thua và thoái lui.
Ở bên phòng kia, khi cái đầu đã kiểm tra rồi lại từ đó đi tiếp, thì những tiếng thì thầm lại hối hả, nối lại cuộc hội thoại dang dở.
“Cậu có nghĩ là cậu ấy ngồ ngộ thế nào ấy không? Tớ thấy không giống mấy đứa bọn mình lắm, già hơn ấy.”
“Ừ, tớ cũng thấy thế.”
“Mà ở đây cũng chẳng có ai biết gì về cậu ấy. Bố mẹ cậu ấy còn chẳng đi cùng con gái hôm nhập học. Tớ thấy cô Fraser bảo là cậu ấy gửi đơn xin nhập học qua đường bưu điện, được vào là do có giấy giới thiệu xịn ấy. Cậu ấy rốt cuộc là ai nhỉ? Từ đâu đến? Tự nhiên đánh đùng một cái xuất hiện ở giữa bọn mình, giữa năm học nữa chứ.”
“À, thì là chuyển trường thôi.”
“Cậu ấy nói thế thì biết thế thôi.”
“Không ai từng thấy người nhà cậu ấy. Cậu ấy cũng không có thư gửi từ nhà như bọn mình.”
“Mà sao cậu ấy lại cứ mê mẩn tay nhà văn đó thế nhỉ? Tớ thấy ông ta có gì sáng sủa lắm đâu.”
“Nhà ông ấy cách đây cũng không xa lắm. Có khi cậu ấy đến đây học là vì thế, để gần ông ấy.”
“Nói thế có khi cậu ấy còn chẳng phải là học sinh.”
Hai cô gái đột nhiên im lặng, trong đầu đầy những phỏng đoán.
“Không phải học sinh thì cậu ấy là ai?”