Cô Dâu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Người Phụ Nữ
Người Phụ Nữ

❊ ❊ ❊

“Julie, Julie ơi!” Tiếng gọi bám theo người phụ nữ suốt bốn đợt cầu thang. Tiếng gọi đó là âm thanh mềm mại nhất mà cũng mạnh mẽ nhất mà đôi môi có thể phát ra được. Nhưng nó không khiến cô do dự, không ngập ngừng một bước. Khuôn mặt cô chỉ trắng bệch khi bước ra đón ánh mặt trời, chỉ thế thôi.

Có một thiếu nữ đứng cạnh vali đợi cô ở cửa, dường như không tin vào mắt mình khi thấy cô bước tới, lòng phân vân không biết cô lấy đâu ra sức mạnh để vượt qua chuyện đó. Cô như đọc được suy nghĩ này, liền trả lời câu hỏi chưa thốt ra, “Mình từ biệt họ chẳng dễ dàng gì, họ cũng vậy. Có điều mình đã quen rồi, còn họ thì chưa. Mình đã có nhiều đêm dài khiến bản thân cứng rắn, còn họ mới chỉ một lần. Mình đã trải qua cả nghìn lần rồi.” Không hề đổi ngữ điệu, cô nói tiếp, “Bắt taxi thôi, có một chiếc đằng kia!”

Người thiếu nữ nhìn cô dò hỏi khi chiếc xe chạy tới.

“Ừ, cậu muốn thì tiễn mình cũng được. Bác tài, tới ga trung tâm nhé.”

Cô không ngoái nhìn ngôi nhà, không ngoái nhìn con phố đang lùi dần phía sau. Cô cũng chẳng nhìn ra những con phố thân quen kế tiếp vốn là biểu trưng cho thành phố này, nơi cô lớn lên và trưởng thành.

Ở quầy vé, họ phải chờ vì có người đã đến trước. Người thiếu nữ đứng bơ vơ một bên. “Cậu định đi đâu?”

“Cũng chưa biết nữa. Mình chưa tính toán được gì cả.” Cô mở túi xách tay, chia cuộn tiền nhỏ làm hai phần không đều nhau, cầm lấy phần nhỏ hơn. Cô bước tới cửa bán vé, đẩy tiền vào.

“Chỗ này đủ cho tôi đi bao xa, chuyến trong ngày ấy?”

“Ngần này đủ cho cô đến Chicago. Còn thừa chín mươi xu.”

“Thế thì cho tôi vé một chiều.” Cô quay lại với người thiếu nữ. “Giờ cậu về nói với họ như vậy nhé.”

“Nếu cậu không muốn thì mình sẽ không tiết lộ đâu, Julie à.”

“Có sao đâu. Tên của một nơi nào đó có quan trọng gì khi mình một đi không trở lại?”

Hai người ngồi trong phòng chờ một lúc, rồi đi xuống phía đường tàu, đứng ở cửa ra chờ tiếp.

“Hôn tạm biệt nào, như bọn mình thường làm hồi bé ấy.” Môi họ chạm nhẹ. “Đúng rồi.”

“Julie ơi, mình biết nói gì bây giờ?”

“Cứ nói ‘vĩnh biệt’ thôi. Trong cuộc đời này, người ta còn gì để nói với nhau nữa cơ chứ?”

“Julie yêu quý, mình hi vọng sẽ sớm gặp lại cậu.”

“Không bao giờ đâu.”

Sân ga lướt về phía sau. Con tàu lao qua một hầm dài rồi lại ngoi lên trong ánh nắng, lăn bánh trên những trụ cầu cao ngang với tầng trên của những tòa chung cư, những con phố lướt qua như những khe hẹp trên hàng rào.

Đoàn tàu chạy chậm lại trước cả khi nó đạt vận tốc tối đa. “Phố Hai Lăm”, tiếng người soát vé vang trong toa. Người phụ nữ quyết tâm ra đi này với lấy chiếc vali, đứng lên, bước giữa hai hàng ghế như thể đây là trạm cuối của hành trình chứ không phải điểm khởi đầu.

Cô đứng chờ sẵn ở cửa khi tàu dừng. Cô bước ra ngoài, đi dọc sân ga tới cổng, men theo cầu thang ra phố. Cô mua một tờ báo ở quầy tại phòng chờ, chọn một cái ghế ngồi xuống, lật trang cuối ra xem phần rao vặt. Cô cuộn tờ báo lại cho vừa rồi lấy ngón tay dò theo cột có tựa Phòng đủ tiện nghi.

Ngón tay dừng ngẫu nhiên ở một cái tên mà cô chả buồn để ý xem những tiện nghi kèm theo là gì. Móng tay cô bấm sâu vào giấy để đánh dấu vị trí. Cô kẹp tờ báo vào nách, nhấc va li rồi ra ngoài gọi taxi. “Đưa tôi tới chỗ này. Đây.” Cô đưa tờ báo cho tài xế.

Bà chủ nhà lặng lẽ đứng chờ cô quyết định, cửa phòng vẫn mở. Cô quay lại nói với bà ta. “Tôi thấy chỗ này phù hợp rồi. Tôi sẽ trả tiền ngay cho hai tuần đầu.”

Bà chủ nhà đếm tiền xong mới viết giấy biên nhận. “Cô tên gì?” Bà ta ngước lên hỏi.

Cô liếc về phía chiếc vali, nơi có chữ “JB.” mạ vàng bóng loáng một thời, giờ chỉ là mấy chữ cái mờ mờ giữa hai khóa. “Josephine Bailey.”

“Tôi gửi cô giấy biên nhận, cô Bailey. Hi vọng cô thoải mái khi ở đây. Phòng tắm ở tầng sảnh, đi qua hai cánh cửa phía bên…”

“Được rồi, cám ơn bà. Tôi sẽ tìm được.” Cô đóng cửa, khóa từ bên trong. Cô bỏ mũ, cởi áo choàng, mở chiếc vali nhìn như mới vừa được chuẩn bị cho một chuyến đi kéo dài năm mươi dãy phố, hay cho cả một đời người.

Phía trên bồn rửa mặt có một tủ thuốc bụi phủ mờ. Cô đến đó, mở ra, kiễng chân tìm kiếm thứ gì đó. Đúng như cô đoán, ở cái giá trên cùng có một lưỡi dao cạo râu gỉ sét, do một khách nam nào đó bỏ lại đây từ lâu.

Cô cầm lưỡi dao quay lại chỗ chiếc vali, cắt lượn quanh vết chữ mờ ở nắp, lột lớp giấy bồi trên cùng để không còn dấu vết gì cả. Rồi cô lần giở những món đồ bên trong, cắt chỉ trên quần áo lót, áo ngủ, áo cánh, gỡ bỏ tiếp hai chữ cái một thời đại diện cho mình trên từng thứ một.

Quá khứ đã bị gạt bỏ, cô vứt lưỡi dao vào sọt rác, tỉ mẩn lau chùi đầu ngón tay.

Cô tìm trong ngăn ảnh ở nắp vali một bức hình nam giới. Cô lấy ra, giơ trước mặt, chăm chú nhìn hồi lâu. Chỉ là một người bình thường, không có gì nổi bật: không quá đẹp trai, mắt, mũi hay miệng cũng như mọi người. Cô ngắm bức ảnh rất lâu.

Cô tìm được một hộp diêm trong túi xách, liền cầm bức ảnh ra chậu rửa, châm lửa đốt bức ảnh từ góc, cứ giữ nó trên tay cho đến khi cháy hết.

“Vĩnh biệt”, cô thì thầm.

Xả hết nước trong chậu, cô quay trở lại với chiếc vali. Những gì còn lại trong cái ngăn nhỏ dưới nắp là một mẩu giấy có viết tên bằng bút chì. Cô phải khá vất vả mới lấy được nó ra. Tìm kỹ hơn, cô moi ra bốn mẩu giấy khác tương tự.

Cô gom hết lại một chỗ, nhưng không đốt ngay mà nghịch nghịch một lúc với vẻ thờ ơ nhàn nhã. Cô đặt chúng lên mặt bàn trang điểm, mặt trắng lật lên trên. Lấy ngón tay di qua di lại, cô nhặt một tờ lên, liếc mắt nhìn nội dung trên đó. Tiếp đến, cô thu cả năm mẩu giấy lại, đốt toàn bộ tại bồn rửa.

Cuối cùng, cô bước tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, hai tay tì vào gờ tường rắn chắc, bám chặt lấy. Dường như cô muốn nhoài người về phía thành phố bên dưới như thể nơi đó sắp có chuyện gì lớn xảy ra.

ó, gã nhìn thoáng qua là biết ngay. Địa chỉ người nhận được đánh máy trong khi phong bì không ghi địa chỉ hồi đáp. Gã không mở phong bì ngay cũng vì lẽ đó. Hóa đơn, thư quảng cáo thì gã đánh hơi được cách đó cả dặm ấy chứ. Gã đi lên gác, đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.