Cô Dâu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ferguson
Ferguson

❊ ❊ ❊

Ferguson vừa mới thu xếp xong giá vẽ và khung vải thì chợt nghe thấy tiếng gõ cửa. “Tôi ra ngay đây”, gã nói, vẫn tiếp tục sắp xếp các ống màu dầu.

Gã không có dáng dấp một họa sĩ. Có thể là họa sĩ bây giờ không còn giống như trước đây nữa. Gã không nuôi râu, không đội mũ nồi, không mặc áo vẽ, cũng không mặc quần nhung. Gã đã vẽ minh họa cho hàng nghìn bìa tạp chí nhưng vẫn mong muốn làm gì đó lớn lao và nghiêm túc hơn “cho bản thân”, theo như cách gã nói. Một bên tường của xưởng vẽ lát toàn kính để đón ánh sáng từ phía bắc. Nhưng bên đó lại không đứng thẳng như ba bức tường còn lại mà đổ chéo xuống, tạo thành một góc nhọn, nó là cầu nối giữa một bức tường và cửa sổ đón nắng.

Gã ra mở cửa. “Cô là mẫu mới à?” Gã hỏi. “Ra chỗ có ánh sáng để tôi nhìn cô cho rõ đã. Tôi cũng chưa biết có dùng được cô hay không. Tôi đã bảo bên môi giới là mình cần một người…”

Gã ngừng huyên thuyên, thay vào đó là nín thở. Người phụ nữ đang đứng trọn vẹn trong ánh sáng chiếu từ bức tường kính. “Chà”, cuối cùng gã thở hắt ra, huýt sáo đầy hứng thú. “Bao lâu nay cô em trốn ở chỗ nào thế? Quay người một chút nào… đúng đó. Cô em không giống với người tôi cần để minh họa cho hãng đồ uống ướp gừng, nhưng mà, cô em ơi, tôi vẫn có thể dùng cô em được! Cô em đúng y như hình dung của tôi cho bức Thần săn bắn Diana mà tôi đang ấp ủ cho bản thân. Giờ có cô em đây rồi thì tôi sẽ triển khai ngay, mấy cái quảng cáo cứ từ từ.”

Người phụ nữ có mái tóc đen óng mượt, nước da trắng mịn, đôi mắt ánh lên màu xanh tím nhờ đường kẻ mắt tinh tế được vẽ một cách kín đáo.

“Em từng làm cho ai rồi?”

“Terry Kaufmann.”

“Thằng cha đó có ý đồ gì đây, giữ rịt em cho riêng mình à?”

“Ông biết ông ấy à?”, cô ta hỏi.

“Tôi lạ gì thằng cha đấy”, gã tủm tỉm đáp.

Cô ta cụp mắt xuống, cắn môi suy nghĩ rồi ngước lên nhìn với vẻ tự tin đã trở lại.

Hai tay gã xoa xoa vào nhau với niềm vui bất ngờ vì tìm được người như ý. “Giờ thì chỉ còn một vấn đề nữa thôi. Số đo của em thế nào?”

“Chắc cũng ổn”, cô ta ngượng ngùng đáp.

“Có lẽ nên để tôi tự đánh giá thì hơn. Em đi vào thay đồ ở phòng đằng kia, trong đó có móc treo đấy. Trong phòng cũng có trang phục để em thay sẵn rồi. Đeo cái vòng vàng vào cánh tay trái nhé, mặc cái chân váy da báo, xoay chỗ xẻ tà sang một bên nhé, để cho hở đùi ấy.”

Người phụ nữ liếm môi, một tay vô vọng chạy lên bờ vai. “Có thế thôi ạ?”

“Thế thôi. Nude bán thân. Sao nào? Thế hóa ra cô em chưa làm mẫu bao giờ à?”

“Tôi làm rồi”, cô ta điềm tĩnh đáp, không ngần ngại đi vào phòng thay đồ.

Khoảng năm phút sau, cô ta quay trở ra, vẫn không ngập ngừng, nhưng khuôn mặt hơi ngoảnh đi. Đôi chân trần không gây tiếng động nào trên sàn nhà.

“Đẹp lắm!” Gã sung sướng nói. “Tiếc là sẽ không duy trì được mãi như thế. Chỉ hai năm nữa thôi là đường nét sẽ mất hết, nhất là khi em bắt đầu bị kéo đi dự tiệc này kia. Tên cô em là gì nhỉ?”

“Christine Bell”, cô ta đáp.

“Tốt rồi. Em lên chỗ kia đứng, tôi sẽ hướng dẫn em chỉnh tư thế phù hợp. Tư thế ấy rất khó giữ đấy, nhưng đừng lo, ta sẽ chia ca ngắn ra để có thời gian nghỉ. Giờ hơi cúi về phía trước, hướng mặt thẳng về phía giá vẽ đây, một chân lùi lại đằng sau. Tôi muốn em như đang bước ra khỏi khung tranh, tiến về phía người xem ấy. Tay phải đẩy ra phía trước, như cầm lấy cái gì đó… thế này. Tay phải kéo ra đằng sau, quá vai đi. Tốt rồi. Giữ yên thế. Nhẹ nhàng, ổn định như thế. Em tưởng tượng mình đang rình mồi nhé, chuẩn bị nhả dây cung để mũi tên bay tới đích. Tôi sẽ bố trí cung tên sau, chắc em khó mà đứng yên được lâu khi phải kéo cung. Sẽ mỏi lắm đấy, không chịu được lâu đâu.”

Khi bắt tay vào việc thì gã không nói gì nữa. Sau khoảng ba mươi phút thì cô người mẫu bắt đầu khẽ kêu than. “Được rồi, giờ nghỉ năm phút”, gã nói như thể việc đó là bình thường. Gã vớ lấy một bao thuốc nhàu nhĩ, rút ra một điếu, lẳng nhẹ cả bao còn lại về phía cô ta.

Người phụ nữ để mặc bao thuốc rơi xuống sàn. Mặt cô ta trắng bệch vì khổ sở khi gã quay sang nhìn. Gã nheo mắt ước đoán, “Có thật là cô em có kinh nghiệm rồi không đấy?”

Ồ, có rồi mà…

Trước khi cô ta kịp giải thích thêm thì lại có tiếng gõ cửa vang tới. Gã nói vọng ra, “Đang bận. Lúc khác quay lại.” Tiếng gõ cửa vẫn không ngừng. Cô người mẫu mới liền vội vã van nài, tay chân lóng ngóng phụ họa, “Ông Ferguson, tôi đang rất cần tiền. Xin ông cho tôi một cơ hội làm việc… Ngoài kia chắc là người mẫu bên môi giới gửi tới…”

“Thế tại sao em lại đến đây được?”

“Tôi đến chỗ phòng môi giới để xin việc, nhưng người ta không bố trí gì cho tôi ngay mà phải xếp hàng chờ, cả một danh sách dài. Tôi nghe thấy người ta gọi điện báo cho một cô đến chỗ ông, thế nên tôi đi luôn xuống gác, chủ động gọi lại cho cô ấy từ bốt điện thoại công cộng, giả vờ mình là người bên môi giới, bảo là có sự nhầm lẫn nên cô ấy không phải đi nữa. Còn tôi thì đến đây. Chắc là cô ấy đã phát hiện ra rồi. Ông cho tôi thử việc nhé, có được không?” Nét mặt khẩn khoản của cô ta có thể làm tan chảy cả một trái tim bằng đá, chứ đừng nói đến con tim nhạy cảm của người nghệ sĩ luôn rung động trước cái đẹp.

“Lát nữa tôi sẽ nói chuyện với em sau.” Gã phải gắng lắm mới giữ được vẻ mặt nghiêm túc. “Em lánh đi một lát”, gã thì thầm như có âm mưu to lớn nào đó. “Ta sẽ dựa vào ‘Sự phân xử của hoàng tử Paris’*.”

Một tích truyện trong Thần thoại Hy Lạp. Ba vị nữ thần, Hera - vợ thần Zeus, Athena - nữ thần trí tuệ và Aphrodite - nữ thần tình yêu, muốn có quả táo vàng “dành cho người đẹp nhất” đã phải nhờ đến người phán xử là Hoàng tử Paris (ND).

Gã ra mở hé cửa, săm soi từ đầu tới chân đối tượng bên ngoài. Có một lần gã quay đầu, liếc về phía ứng viên đến trước đang thu mình bên bức tường, hai tay vô thức bắt tréo che ngực một cách nghệ thuật. Sau đó gã cho tay vào túi, lôi ra một tờ tiền nhàu nhĩ, đưa ra cho người bên ngoài. “Chỗ này để bù tiền đi đường, tôi không cần cô nữa”, gã nói cộc cằn.

Gã quay lại chỗ giá vẽ, kiềm chế hết sức để khóe miệng không cong lên thành một nụ cười nhăn nhở. “Nghề này mà cũng gặp mánh khóe cướp việc”, gã cười khùng khục, nụ cười bị giam cầm đã bung ra. “Tốt rồi, Diana, đi săn thôi.”

Gã lại bắt đầu cầm cọ vẽ.

Corey, tay cầm một ly lớn cocktail highball, dừng bước bên giá vẽ trong lúc lững thững đi vô định trong xưởng, ngón tay vuốt vuốt lớp vải che phủ bên ngoài. “Gì thế này? Kiệt tác mới đấy hả? Cho tôi xem qua cái nhé?”

“Không được. Tránh chỗ đó ra cho tôi nhờ. Tôi không muốn ai thấy bức vẽ trước khi tôi hoàn thành”, Ferguson trả lời, trong mồm vẫn còn lúng búng nước khoáng uống dở.

“Với tôi thì ông còn ngượng làm gì. Tôi có cạnh tranh với ông đâu. Tôi không hiểu lắm về nghệ thuật…” Tấm vải che đã bị vén lên, Corey đứng như trời trồng tại chỗ.

Ferguson quay đầu lại khi thấy sự yên lặng kéo dài. “Ồ, nếu chưa vẽ xong mà anh đã sững sờ như thế”, gã nói đầy hi vọng, “thử tưởng tượng xem tác phẩm sẽ như thế nào khi tôi phun xong thuốc hãm màu.”

Corey lắc đầu đầy phân vân. “Không. Tôi cố nghĩ thôi. Gương mặt cô gái này có nét gì đó rất quen. Quen lắm ấy.”

“Ha, tôi biết ngay là anh sẽ nói thế”, Ferguson lạnh lùng đáp. “Anh đừng hòng xin số của cô ấy, tôi không cho đâu, đợi vẽ xong thì hãy tính, nếu anh định…”

“Nghiêm túc đây. Nó đập ngay vào mắt khi tôi vén tấm vải lên. Nhưng giờ thì tôi lại không nhớ được gì. Cứ như câu từ cứng lại trên lưỡi, chẳng thoát ra được. Đôi mắt lạnh như băng, cái miệng đáng yêu kia tôi thấy ở đâu rồi nhỉ? Tên cô ta là gì thế?”

“Christine Bell.”

“Chắc là tôi cũng không biết tên cô ta. Trước cô ta đã đến đây làm mẫu cho ông bao giờ chưa? Hay là tôi thấy ảnh cô ta trên bìa tạp chí ông vẽ nhỉ?”

“Người mới toanh đấy. Vừa mới nhận thôi, anh chưa gặp đâu.”

“Tôi chỉ thấy quen quen ở đôi mắt với cái miệng kia thôi. Vùng đầu, cụ thể là mái tóc, không có điểm gì giúp tôi nhớ lại là gặp cô ta ở đâu. Khỉ thật, Ferg, tôi chắc chắn là trước đây mình đã nhìn thấy người phụ nữ này mà!”

Ferguson kéo tấm vải phủ trở lại vị trí như cũ, như con gà mái mẹ bảo vệ gà con. Sau đó cả hai đi sang chỗ khác.

Corey quay lại chủ đề cô người mẫu lần chót ngay trước khi ra về, như thể anh ta vẫn lấn cấn suốt cả buổi về nó. “Không làm rõ được chuyện này thì tôi sẽ khó ngủ đây.” Anh ta ngoái lại nhìn giá vẽ đã phủ kín một lần cuối, cho đến khi cửa đóng lại sau lưng.

Người phụ nữ nhăn mặt duyên dáng khi Ferguson gài mũi tên vào dây cung, chỉnh cho món vũ khí này ở đúng vị trí và tư thế trong tay cô ta. “Hôm qua tôi mỏi ngón tay nên để tuột dây cung, sợ quá đi mất! Mãi một lúc sau tôi mới dám chạm vào!”

Gã cười thoải mái. “Bỏ qua đi, dù thực ra thì cũng hơi kinh… vì nếu cổ tôi chỉ lệch mấy phân ra đằng sau như một vài phút trước thôi thì cũng thành vấn đề đấy! Cũng may là lúc đó tôi chúi về phía bức tranh để tập trung vào mấy chi tiết nhỏ. Tôi còn cảm nhận được luồng không khí vụt qua sát gáy cơ, sau đấy mới thấy mũi tên rung rinh trên khung gỗ cửa kính đằng kia.”

“Tôi suýt hại chết ông còn gì?” Cô ta than vãn, mắt mở to.

“Nếu bắn trúng tôi - đúng chỗ hiểm ấy, tức là tĩnh mạch cổ hay chính giữa tim - thì đúng thế đấy. Nhưng có trúng đâu. Thế nên cô em đừng lo lắng nữa.”

“Thế có khi cẩn thận thì tôi bịt đầu mũi tên lại có được không?”

“Không, không được. Nếu không có mẫu thật thì tôi chẳng còn là mình nữa. Tôi sẽ trở nên vô dụng nếu phải ngắm mấy chi tiết giả vờ, kể cả khi nó nhỏ như đầu mũi tên. Đừng căng thẳng nữa. Chuyện chẳng may thôi mà. Chắc lúc đó cô em kéo dây cung căng hơn mức cần thiết, khiến cho cơ tay dần nhức mỏi, rồi lại vô tình thả lỏng cơ tay nghỉ ngơi - thế là vút, nó bung ra thôi! Cô em chỉ cần nhớ là không kéo căng dây thật, chỉ vừa đủ để dây cung không bị chùng, để nó thẳng tới chỗ đuôi mũi tên là được. Chỉ cần thế là đủ.”

Khi đã nghỉ vài bận, ném qua ném lại gói thuốc mấy lần, cô người mẫu nhận xét, “Kể cũng lạ là bây giờ ông lại làm họa sĩ.”

“Sao lại lạ?”

“Người ta luôn nghĩ họa sĩ là người hiền lành. Kể cả tôi cho đến giờ vẫn nghĩ vậy.”

“Tôi hiền mà. Sao em lại nghĩ tôi không hiền lành?”

Người phụ nữ lẩm bẩm, nhỏ đến nỗi gã cũng chẳng nghe rõ cô ta nói gì, “Có thể bây giờ ông hiền lành, nhưng ngày trước thì không.”

Sau đó cô ta trở lại vị trí làm mẫu, giương cung về phía gã, tư thế chuẩn bị bắn. “Ferguson, ông đã mang lại hạnh phúc cho nhiều người. Thế ông đã bao giờ… khiến ai mất mạng chưa?”

Tay cọ ngừng lại giữa không trung, nhưng gã không quay lại nhìn cô. Gã nhìn đăm đăm về phía trước, tìm về lúc nào đó trong quá khứ. Giọng gã đầy nuối tiếc. “Rồi.” Đầu gã hơi nghiêng một chút, rồi gã chỉnh lại, tiếp tục với bức tranh. “Đừng nói gì với tôi nữa khi tôi đang vẽ”, gã nhắc nhở cô ta.

Cô ta cũng không nói gì nữa. Trong xưởng vẽ chẳng có lấy một tiếng động nào, thậm chí chẳng có cử động nào mấy. Chỉ có hai thứ di chuyển: đầu bút lông mềm mại đang kẹp trong ngón tay khéo léo của gã; đầu mũi tên sắt đang từ từ trượt lùi về phía thân cung, tới vị trí căng tối đa của dây cung. Cái thứ ba di chuyển là cái bóng rung rung trong khoảng trống giữa tay trái của cô ta khi cơ bắp trắng trẻo bị dồn ép từ lực giương cung. Chỉ có ba cái đó là không đứng im trong không gian tĩnh mịch này.

Đột nhiên có tiếng gõ dồn dập vào cửa xưởng vẽ, kèm theo là mấy tiếng gọi, “Mở cửa đi, Ferg. Đến giờ tụ tập rồi, đến giờ rồi.”

Đầu mũi tên lại chầm chậm tiến tới về vị trí như ban đầu. Áp lực vào sợi dây cung từng chút, từng chút được gỡ bỏ. Cô người mẫu thở ra một cách khó chịu, căng thẳng khi gã quay đầu lại, “Có chuyện rồi, không phiền em chứ?”

Cô ta nhún vai, cười rạng rỡ với gã. “Không sao, có điều… không hoàn thành công việc được thôi.”

Người phụ nữ chưa từng mặc đồ trong hoàn cảnh khó khăn đến thế. Cửa phòng thay đồ không có khóa, và sau khi tình cờ phát hiện ra rằng cô người mẫu có ở trong đó thì các vị khách thường cứ vài phút lại có người cố tình tìm cách vào bên trong để trêu cô ta. Đến cả Ferguson cũng hùa vào với giọng vui vẻ thực sự, “Ra đây đi, Diana, đừng khiêm tốn quá… Đây toàn là bạn bè cả.”

Khi thời điểm kịch tính là chuyển từ chiếc váy da báo sang không có váy rồi lại có quần áo đã qua một cách an toàn thì điều tồi tệ nhất cũng qua. Cô ta đảm bảo được điều đó bằng cách tì hẳn người vào cửa để chặn lại - cửa mở vào bên trong - trong khi tiếp tục mặc những đồ còn lại lên người. Thỉnh thoảng cánh cửa lại thúc vào người, khiến cô ta phải nhích về phía trước một chút, nhưng cô ta lại khép chặt cửa lại để mặc quần áo. Chưa bao giờ cô ta phải đi tất trong tư thế đó - không cẩn thận chút thôi là lộn cổ.

Những âm thanh vọng vào từ trong xưởng vẽ cho thấy các vị khách không có ý định hội họp chóng vánh. Chắc chắn là sẽ tụ tập ở đây cả đêm, giống như một quả bóng tuyết, càng lăn càng to, càng nhiều người tới. Đã hai lần cửa ra vào bật mở và có những giọng nói mới vang lên. “Hóa ra anh ở đây. Thế mà tôi cứ tìm ở chỗ Mario ấy, khi thấy anh không ở đó…”

Có một lần cô ta nghe thấy Ferguson gào khản cả cổ khi nói chuyện điện thoại, “Alô, Tony à? Cho người mang đến chỗ tôi một thùng vang đỏ Tây Ban Nha nhé. Ừ, lại bị dính bão rồi, tháng nào chả thế. Ừ, ông biết rồi đấy.”

Có tiếng người phản đối, “Tay này kiếm ối tiền, chỉ riêng phần quảng cáo thôi nhé, thế mà chỉ mời mọi người vang đỏ Tây Ban Nha kìa!”

“Sâm panh đi, sâm panh. Không thì giải tán hết.”

“Càng tốt, giải tán đi.”

“Nói thế thì lại không giải tán nữa! Ha ha…”

Đã mặc xong quần áo. Cô ta lấy cả hai tay xoa mặt, cân nhắc nhìn xung quanh. Chẳng có lối nào thoát ra ngoài cách đi qua xưởng vẽ. Cô ta hé cửa nhìn ra ngoài. Khách khứa đông quá - trông có vẻ như thế, họ cứ đi lại liên tục không ngừng. Có người đã mang từ đâu tới cả một cái đàn dây - là dân nghệ sĩ, rõ là họ chuộng nhạc sống hơn - và đang chơi khá to, nếu không nói là chơi tốt. Có một cô gái đang múa trên bục của người mẫu.

Cô ta xem cô gái đó múa, rồi đến khi lối thoát từ phòng thay đồ tới cửa ra vào bắt đầu hình thành thì cô ta lập tức lẻn ra, cúi đầu đi cắt qua góc căn phòng lúc này cô thấy quá rộng, cố gắng ra tới cửa mà không ai để ý - ít nhất là không ai bận tâm tới.

Nỗ lực của cô ta đương nhiên là cầm chắc thất bại. Có người hô tướng lên, “Diana kìa!” Thế là tất cả đồng loạt dồn về phía cô người mẫu, cô ta nhanh chóng bị đẩy vào giữa vòng vây của họ. Những người khách này thì vốn chẳng khách khí, chẳng để bị bó buộc bằng cách cư xử thông thường.

“Ôi, đẹp. Đẹp quá, đẹp thật đấy!”

“Cô ấy còn đang run rẩy như con nai nhỏ sợ hãi nữa. Sonya này, sao em chẳng bao giờ biết run rẩy như thế nữa nhỉ?”

“Vẫn run đấy chứ, nhưng giờ em run vì buồn cười thôi, mỗi khi nhìn thấy anh.”

Khi chuỗi lời đánh giá, bình phẩm qua đi, cô ta cũng kéo được Ferguson ra một bên. “Tôi phải đi thôi…”

“Sao phải đi?”

“Tôi không muốn những người này thấy… thấy tôi… Tôi không quen…”

Gã hiểu nhầm. “Vì bức tranh đó ư? Vì đó là tranh bán nude à?” Gã thấy thế lại rất hấp dẫn, nên nói đi nói lại câu đó mà không hề có ý định kiểm soát âm lượng.

Những vị khách cũng thấy thế là hấp dẫn, rất phù hợp với những gì họ luôn tìm kiếm, những điều bất thường. Một nhóm nhỏ lại túm tụm vây quanh cô ta. Cô gái có tên Sonya chộp lấy tay cô ta, bảo vệ nó giữa hai bàn tay mình, thổi lên đó như thể muốn gìn giữ sự trinh nguyên của nó. “Cô ấy còn ngây thơ lắm!” Sonya thốt lên, không có chút mỉa mai nào trong đó. “Đừng lo gì, em. Cứ ở bên cạnh Gil khoảng mười phút là ổn hết ấy mà, sẽ qua hết thôi.”

“Còn cô em thì sao?” Có người hỏi Sonya.

Sonya nhún vai. “Anh ấy ở cùng tôi năm phút là có được hết rồi còn gì.”

Họ đều có ý tốt. Ferguson đẩy giá vẽ về phía tường. “Không ai được xem trộm bức tranh đó. Thậm chí cũng không được nghĩ đến bức tranh đó.”

“Tranh chỉ đến vai là hết rồi!” Có người lại tuyên bố.

“Từ đầu đến chân đấy”, Sonya đáp lại. Rồi khẽ bóp chặt tay cô ta, “Đừng để ý đến lời bọn họ.”

Nếu như sự khó chịu cô ta đang phải gánh bắt nguồn từ lời của những vị khách này thì cô ta chẳng còn cách nào khác là phải vượt qua điều đó vì tất cả bọn họ đều đang thật tâm giúp cô ta được thoải mái như ở nhà. Nhưng sự khó chịu vẫn ở đó mà không chịu tan biến đi. Cuối cùng cô ta phải tìm cách ngồi xuống cạnh bức tường góc đối diện, cốc rượu vang đỏ đặt cạnh bên, chưa hề nhấm nháp. Một người nam giới trẻ tuổi, vẻ trịnh trọng, đang trích đọc một vần thơ cho một người khác nghe. Cô ta ngồi đó, bị động, nhưng mắt vẫn không ngừng tính toán khoảng cách từ chỗ mình ngồi tới cửa ra vào. Hai bàn tay cô ta đột nhiên cào, ấn xuống mặt sàn, rồi lại từ từ thư giãn mở ra.

“A”, nhà thơ thốt lên, “câu cuối đó được đấy chứ. Chạm vào trái tim đấy chứ. Tôi nhìn thái độ là biết ngay mà.”

Anh chàng thi sĩ đã nhầm.

Corey vừa xuất hiện ở đầu phòng đối diện, đứng đó cạnh cửa ra vào - bị bữa tiệc này hút tới, như bất kỳ bữa tiệc nào khác, kể cả nếu như diễn ra ở đầu kia thành phố, giống như con chó săn đã bắt được mùi rồi thì nó sẽ đi đến cùng.

Giây dài như phút, phút dài như nửa giờ. Mắt cô ta tìm nơi lánh nạn trên sàn nhà, châm chậm, miễn cưỡng hướng dần lên quan sát từng chút từng chút cái bóng người đang dần xuất hiện rồi dừng ngay trước mặt mình.

“Để tôi nghe anh ấy đọc hết đã”, cô ta nói như bị nghẹn. Những vần thơ đó có lẽ chưa bao giờ được đánh giá cao như vậy, và trong tương lai chắc cũng không.

Giày đế cao, cạnh bóng loáng. Những sợi dây nâu dày cộm xỏ qua những chiếc lỗ đục trên mũi. Giày giá khoảng mười đô la. Tiếp đó là đôi chân dài, mặc quần vải tuýt. Đôi bàn tay… đôi bàn tay nói lên tất cả đúng không? Một bên đang móc vào túi áo sườn, một bên thì lơ đãng cầm một điếu thuốc, giữ ở vị trí ngang với hông. Ngón tay đeo một chiếc nhẫn mà ngày xưa người ta hay dùng để đóng dấu. Mái tóc vàng phản chiếu trên đó, chỉ nhìn thấy một cách gián tiếp. Chiếc áo vest hai khuy, khuy trên để mở. Khuôn mặt, sắp đến là khuôn mặt. Không thể né tránh thêm được nữa. Cà vạt, cổ áo, cái cằm. Cuối cùng cũng tới khuôn mặt. Hai bên nhìn nhau, ánh mắt từ hai phía dính chặt, đúng lúc vần thơ kết thúc, nhường chỗ cho sự yên lặng.

Giọng nói vui vẻ của Ferguson chen vào, từ đâu đó rất gần hai người. “Đuổi anh ta đi, Diana!”

Cô người mẫu chầm chậm đứng lên, lùi về phía tường, ngả về phía sau để có thể đứng vững vàng hơn. “Không đuổi được”, cô ta đáp lại giọng nói đó mà không quay mặt ra phía nơi nó xuất phát, “phải đợi ông nói cho tôi biết thế này… giới thiệu cho tôi đã.”

“Đó thấy chưa, câu trả lời của anh đó!” Ferguson nhạo Corey.

Corey vẫn không rời mắt khỏi người phụ nữ. Cô ta cũng không rời mắt khỏi Corey, cứ như không thể nào để anh ta khỏi tầm mắt dù chỉ tích tắc. Anh ta nói, “Không đùa nhé, tôi đã gặp cô bao giờ chưa?”

Kể cả khi cô ta có trả lời, kể cả khi cô ta muốn trả lời, thì cũng bị những lời trêu ghẹo thân thiện của mấy người bạn thình lình xuất hiện lấn át mất.

“Anh nên nói là ‘đằng kia có con bướm đang bay thì phải?”’

“Anh nên cải thiện kỹ thuật thì hơn.”

“Người tình vĩ đại mà chỉ có thế thôi ư?”

Sonya chia sẻ với mọi người với sự nhiệt thành quá đỗi như thường lệ. “Phải đấy, anh không biết sao? Giới trung lưu, thượng lưu tán gái kiểu thế đấy. Cô bạn tôi có dịp lên phố một lần có kể là chỉ trong một buổi tối thôi mà có ba lần người ta nói thế với cô ấy.”

Corey cười đáp trả họ bằng mọi cách, vai rung, cơ mặt biến đổi, mọi thứ đều trông rất vui vẻ, trừ ánh mắt lạnh lùng, đánh giá vẫn dính lấy ánh mắt của cô người mẫu.

Cô ta nãy giờ bị ép vào tường bằng những ánh mắt soi mói giờ chỉ nhè nhẹ lắc đầu, hơi mỉm cười nửa tiếc nuối nửa phủ nhận. Cô ta đứng lại đó một lúc rồi tách ra khỏi vòng vây anh ta tạo xung quanh, tìm đường tới bên kia phòng, vẫn cảm nhận được rằng anh ta xoay người nhìn theo mình, ý thức được rằng mắt anh ta vẫn dõi theo từng bước chân.

Cô ta lánh nạn ở phía đối diện của xưởng vẽ được một lúc, nhờ toàn bộ số khách trong bữa tiệc ở giữa làm lớp đệm giữa hai người. Nhưng chỉ khoảng mười lăm phút sau là anh ta đã lại tìm được cô ta lần nữa, tiến tới chỗ cô ta, tay cầm một ly rượu vang đỏ làm cớ.

Cô ta cứng cả người khi nhìn thấy thứ anh ta mang tới, nuốt khan trong cổ họng, giống như phát hiện ra một điều nguy hiểm tiềm tàng trong thái độ lịch sự đó, chứ không chỉ riêng việc anh ta đang tiến tới.

Anh ta tới bên người phụ nữ, đưa ly rượu ra mời; hai con mắt cô ta lay động. Cô ta có vẻ như sợ phải nhận ly rượu đó, nhưng cũng lại sợ phải từ chối, sợ phải uống nhưng cũng sợ phải bỏ nó đi mà không nếm thử… như thể dù có làm gì với ly rượu này đi nữa thì nó cũng khơi lại những kí ức khó chịu. Nhưng rốt cuộc cô ta cũng nhận lấy ly rượu, để nó lên chạm môi rồi một tay đưa nó ra đằng sau lưng, khuất khỏi tầm mắt.

Anh ta nói, không nháy mắt, “Tôi vừa suýt nhớ ra điều gì đó khi đưa cô ly rượu, thế mà lại để tuột mất.”

“Sao anh cứ tra tấn tôi thế này chứ? Thôi đi.” Cô ta bất thần tỏ thái độ giận dữ, rồi quay người bỏ đi, bước vào trong phòng thay đồ.

Anh ta thậm chí còn theo cô người mẫu cả vào trong đó, sau khi đã đợi khoảng mười phút gì đó. Cũng chẳng có gì là bất lịch sự cả, căn phòng lúc này mở toang cho cả bữa tiệc rồi.

Cô ta bắt đầu lấy phấn chấm chấm vào mũi ở trước gương ngay khi thấy anh ta tiến gần tới khung cửa.

Anh ta tiến đến phía sau. Người phụ nữ thấy anh ta trong gương, nhưng vờ như không thấy. Đứng sát vào vai cô người mẫu, anh ta lấy hai tay ôm lấy hai bên mặt cô ta, dường như muốn che đi phần sẫm màu mà mái tóc đen đang tạo ra quanh khuôn mặt.

Cô ta đứng yên, chịu sự điều khiển, nín thở nữa. “Anh làm thế là ý gì?” Cô ta không giả vờ hiểu nhầm đó là hành động âu yếm.

Anh ta thở dài, buông tay. Dù sao thì hai tay anh ta cũng không đủ để che toàn bộ mái tóc.

Cô ta hơi quay người tách khỏi Corey, khoanh tay lại, xoa xoa phần bắp tay với vẻ khó chịu, đầu cô hơi cúi xuống. Tư thế này rất dễ khiến người ta liên tưởng tới việc ăn năn. Nhưng trong lòng cô ta không có sự ăn năn. Tâm trí của cô ta đang nhìn thấy con dao cạo sơn của Ferguson đâu đó quanh đây. Tâm trí cô ta đang thấy đám người vẫn còn ở phòng bên. Chắc có lẽ cũng thấy cả đường thoát ra, chéo từ phòng thay đồ ra tới cửa.

Corey đã châm xong thuốc, nói qua đám khói. “Nếu không vì chuyện đó thì tôi cũng chẳng thấy khó chịu thế này.”

“Làm gì có chuyện gì”, cô ta đáp như kiểu quan tâm, mắt vẫn nhìn xuống dưới.

“Rồi tôi sẽ nhớ ra thôi. Tôi sẽ nhớ ra vào lúc ít ngờ tới nhất. Có thể là năm phút nữa. Có thể mãi về khuya, trước khi tan tiệc. Có thể là phải mất vài ngày. Cô sao thế? Trông cô hơi tái.”

“Trong này ngột ngạt quá. Cái loại rượu vang đỏ đó, tôi uống không quen… nhất là khi dạ dày trống rỗng.”

“Cô chưa ăn gì à?” Corey tỏ ra lo lắng quá mức.

“Chưa, lúc mọi người vào đây thì tôi vẫn đang phải đứng mẫu, từ lúc đó đến giờ tôi có thoát đi được đâu. Dạ dày thì cũng chưa kêu gọi nhiều, nhưng đúng là từ mười giờ sáng tới giờ tôi chưa có cái gì cho vào bụng cả.”

“Hay… ờ… hay là bây giờ đi ra ngoài ăn với tôi cái gì đó đi? Mặc dù tôi thấy tôi chưa thực sự…”

“Sao tôi lại không nên đi với anh chứ? Tôi có gì chống lại anh đâu. Những điều anh muốn tốt cho tôi thì tôi chấp nhận thôi.”

“Đừng nói gì với ai ở đây, kẻo lại thi nhau kéo đi cả đống đấy.”

“Ừ”, cô ta đồng ý, “tốt hơn là đừng để họ thấy tôi với anh đi ra khỏi đây…”

“Cô còn đồ gì khác không? Tôi còn cái mũ vứt đâu đó trong đống kia. Để tôi xem có lấy ra được không. Hẹn cô ở chỗ cửa nhé. Tôi với cô sẽ lỉnh ra được thôi.”

Việc hai người bọn họ bí mật chuẩn bị rời đi không phải là không thu hút sự chú ý của người khác như họ mong đợi. Sonya lướt qua, để lại đằng sau đám mây khói thuốc như chiếc tàu hơi nước cần sớm được đại tu.

“Đi với anh ta phải cẩn thận đấy”, Sonya nói cộc lốc, chỉ hơi quay đầu.

Người đứng sau lưng cô gái thì thầm đáp với đôi mắt sáng rực, “Tôi sẽ chỉ để anh ta đi xa tới mức anh ta nói cho tôi biết là anh ta nghĩ là anh ta từng nhìn thấy tôi ở đâu thôi.”

“Nếu có mất kiểm soát thì đây… địa chỉ của tôi đây. Ngày mai cô cứ qua chỗ tôi khóc than cả ngày cũng được. Khóc được nhiều cũng gọi là liều thuốc tốt để gột rửa việc bị cám dỗ. Tôi thì sẽ nấu cho cô thưởng thức mấy món đặc sản.”

“Tôi sẽ cẩn thận.”

Sonya không tin, còn lâu mới tin. “Không, lí do tôi báo trước cho cô là vì anh ta thích lấn tới trực diện, đến mức không ai nghĩ chuyện đó là nghiêm túc… cho đến khi việc đã rồi. Tôi có cô bạn trước hay đi chơi cùng… Cô ta lúc đầu cứ cười cợt, coi thường anh ta cả buổi tối. Cô ta chỉ cho anh ta đến cửa nhà thôi. Thế rồi sáng hôm sau cô ta đến nhà tôi ăn món tôi nấu.”

Sonya lại lướt đi, phía trên cô gái vẫn có cột khói cuộn lên. Chỉ còn thiếu tiếng còi tàu nữa là đủ.

Hai kẻ đào tẩu vừa đặt chân xuống hết cầu thang thì đã bị chặn lại. Một tràng thình thịch vang đến như tận sáu người đang đuổi theo họ từ cầu thang xuống. Chỉ có Ferguson.

“Tôi thấy anh nên đi phá chỗ nào khác đi được không? Tôi cần cô ấy để vẽ xong bức tranh.”

“Ông sở hữu phần hồn cô ấy ư?”

“Phải.”

“Thế thì tốt. Tôi chỉ dẫn có phần xác đi cùng tôi thôi. Ông quay lại bức vẽ thì sẽ thấy phần hồn của cô ấy.”

Ferguson chỉnh lại cà vạt cho ngay ngắn. “À, ờ, cả tôi với anh đều cần tới phần thể xác đó.”

Cả hai người đàn ông đều không nói toạc ra nhưng cả hai đều đang ở trong trạng thái tâm lí mong manh giữa một bên là đùa cợt và một bên là thù địch.

Cô người mẫu nhẹ nhàng đặt một tay lên cánh tay của Corey, để anh ta hiểu rằng cứ để cho cô ta dàn xếp, rồi cô ta kéo Ferguson cách ra vài bước, ngoài tầm nghe của Corey.

“Tôi đi với anh ta là để… thoát khỏi anh ta. Cách này là cách đơn giản nhất. Ông tìm cách giải tán nốt những người còn lại trên kia đi. Tôi sẽ quay trở lại, rồi ta sẽ hoàn thiện bức tranh. Hay là ông uống nhiều quá rồi?”

“Cái thứ màu đỏ này ư? Đấy đâu phải là rượu.”

“Thế đừng uống thêm nữa. Tôi đi khoảng một tiếng là quay lại, nhiều nhất là tiếng rưỡi thôi. Ông nhớ giải tán hết mọi người lúc đó rồi đấy. Cứ ở trên đó đợi tôi.”

“Cô hứa đó à?”

“Còn hơn cả lời hứa. Đó là sự quyết tâm.”

Ferguson không nói thêm lời gì nữa, quay người chạy thẳng lên gác.

Corey bật công tắc trên tường, lập tức toàn bộ phòng khách nhỏ được chiếu sáng. “Mời cô”, anh ta tỏ vẻ lịch sự.

Người phụ nữ tiến hai bước vào trong phòng, hờ hững quan sát xung quanh, không thể hiện sự quan tâm thật sự nào. “Thế ta sẽ làm gì ở đây?” Cô ta đột ngột hỏi.

Corey cởi mũ, tiện tay lẳng ra một chỗ chẳng có gì đón nhận nó cả. “Có vẻ như cô không phải là người nắm bắt tình hình nhanh nhỉ, đúng không?” Anh ta có vẻ hơi khó chịu. “Hay là phải vẽ phác họa trước mới được?”

Cô ta quay đầu, nhìn qua vai đáp ngay. “Đừng. Tôi không thích kiểu như vậy.”

Cô tiếp tục di chuyển vào khu vực tối ở bên trong. “Trong này là gì thế?”

“Một căn phòng khác”, anh ta càu nhàu. “Cứ đi vào xem nếu cô muốn. Mà tôi nói trước nhé, như thế là cô đang thúc giục nhanh hơn đấy. Đáng nhẽ phải khoảng mười phút nữa mới tới đoạn đó.”

Căn phòng được bật sáng lên, cô ta đi khỏi tầm mắt của Corey. Đèn lại tắt, cô ta lại xuất hiện ở chỗ anh ta đứng. Anh ta đang cuốn một sợi dây thừng quanh chiếc cốc. “Cô không thấy sợ à? Trong đó là phòng ngủ đấy!”

Một tiếng khục khinh miệt phát ra từ cổ họng cô ta. “Có vẻ như chính anh mới là người đang sợ. Anh đang làm gì thế hả, tiếp thêm dũng khí từ mấy cái đó à?”

“À, mấy phút nữa sẽ dùng tới ấy mà… Nếu cô còn hơi để nói.”

Cô ta bước tới chiếc bàn có nhiều ngăn, kéo một, hai ngăn ra. “Bàn”, anh ta khinh khỉnh. “Có bốn chân, dùng để viết.” Anh ta đặt cốc xuống. “Để tôi làm rõ việc này nhé, để khỏi phải lăn tăn. Cô nghĩ là sẽ xảy ra chuyện gì khi cô đồng ý lên đây với tôi? Tôi thấy cô rất nhiệt tình khi tôi mời cô lên mà.”

“Bởi vì nếu không thế thì anh sẽ lại đòi đưa tôi về nhà mất. Tôi nhiệt tình để anh quên cái nhiệt tình của anh. Thế thôi.”

“Thế chỗ ở của cô có cái gì mà cô muốn giấu hay sao?”

Cô ta mở ngăn kéo thứ ba, rồi lại đóng lại luôn. “Anh cứ đoán đi. Một mẹ già ốm yếu. Một đứa bé sáu tháng tuổi tôi nuôi bằng tiền làm người mẫu. Hoặc có thể chỉ là cái bồn giặt mới bị nứt.”

Anh ta giật cổ áo, khiến chiếc cúc đứt tung. “Quá khứ thì kệ nó đi, quan trọng gì. Tôi sẽ cho cô tương lai. Bây giờ thì…”

Cô ta mở ngăn kéo thứ tư, nhìn xuống và hơi mỉm cười. “Tôi cũng đoán là thế nào cũng có cái này ở đâu đó mà. Tôi có thấy một hộp đạn trong ngăn kéo buồng trong.” Cô ta lấy khẩu súng ra khỏi ngăn kéo.

Corey vẫn bước tới, cà vạt vắt lệch. “Bỏ cái đó xuống. Cô muốn có tai nạn ở đây à?”

“Tôi đâu có muốn tai nạn gì đâu”, cô ta lẩm bẩm đáp lại. Cô ta lấy tay đo chiều dài khẩu súng, ngón tay đặt vào vị trí cò.

“Có đạn ở trong đó, cô điên à?”

“Thế thì đừng tìm cách giằng khỏi tay tôi nhé. Như thế là hay bị cướp cò lắm đấy. Chốt an toàn cũng mở rồi đây này.” Cô ta đặt súng xuống trên mặt bàn trước mặt, nhưng ngón tay vẫn không rời cò súng. Với trạng thái của anh ta lúc này, ngay cả súng bắn máy bay cũng chưa chắc đã khiến anh ta trễ nải. Anh ta tiến đến ôm lấy cô người mẫu thật chặt, áp mặt người phụ nữ vào mặt mình. Bàn tay đặt trên bàn của cô ta vẫn không cử động, không rời cò súng.

Cuối cùng anh ta cũng phải rời khỏi cô người mẫu - anh ta cũng cần phải thở.

Bàn tay không cầm súng của cô ta lúc này đưa ra chắn ở giữa, với thái độ rõ ràng không phải để khích lệ cái tôi của anh ta. “Đừng có hôn tôi. Tôi không tìm kiếm tình yêu.”

“Thế thì cô tìm gì?”

“Không gì hết - xét từ góc độ của anh. Anh chẳng có gì tôi muốn cả. Anh chẳng có gì… cho tôi hết.”

Thái độ của cô ta khiến anh ta run rẩy như con bọ cánh cứng trên ngọn lửa. Anh ta thọc mạnh tay vào túi, đến mức suýt nữa thì ngập cả cánh tay.

Khẩu súng trượt khỏi mặt bàn, cô ta thư thái bước dần ra phía cửa, súng vẫn treo gần như lủng lẳng trên ngón tay.

“Mang cái đó lại đây. Cô định cầm cái đó đi đâu hả?”

“Ra đến cửa thôi. Tôi chẳng biết gì về anh cả. Tôi chỉ muốn đảm bảo là mình sẽ ra khỏi đây được thôi. Tôi sẽ để lại nó ở khung cửa này.”

Giọng anh ta đầy tức giận. “Cô thích đi thì cứ đi thôi. Cô tưởng tôi phát cuồng lên vì cô à?”

Anh ta nghe thấy tiếng cửa mở, rồi anh ta bước nhanh ra ngoài lối đi, thấy khẩu súng đang nằm đó nhạo báng anh ta ngay trên ngưỡng cửa. Tiếng bước chân cô ta vẫn còn vọng lại từ phía cầu thang - nhưng đó là tiếng bước chân quả quyết, không vội vàng. Ngay cả điều tưởng như bù đắp lại cho cái tôi bị tổn thương kia cũng không có.

“Rồi tôi sẽ biết cô là ai!” Corey phẫn nộ gào lên phía sau cô ta.

Cô ta đáp vọng lên từ phía tầng dưới, “Anh nên lấy làm may mắn vì mình chưa biết đó.”

Anh ta đóng sập cửa lại, làm rung cả ngôi nhà như một vụ nổ nho nhỏ. Anh ta chộp lấy ly whiskey đã cạn, thẳng tay ném nó vỡ choang ở đầu kia căn phòng. Rồi anh ta lại vớ cái gạt tàn bằng sứ và nó chịu chung số phận với chiếc ly.

Anh ta gọi bằng cô người mẫu nhiều danh từ xấu xa, chỉ trừ có “kẻ sát nhân”, anh ta chưa nghĩ tới từ đó.

Anh ta gán cho người phụ nữ nhiều tên gọi, chỉ thiếu cái tên chuẩn xác mà thôi.

Đèn đột ngột bật sáng trưng trong phòng ngủ nãy giờ tối om, giống như người ta bật đèn rọi của máy ảnh. Trên giường là Corey, mặc bộ đồ ngủ có sọc sẫm, nằm giữa tấm vải trải giường nhăn nhúm như bị vần vò, tay vẫn đang với ra công tắc của chiếc đèn cạnh bàn. Anh ta nheo mắt, không chịu nổi vì bị lóa đột ngột sau nhiều giờ ở trong bóng tối hoàn toàn. Tóc anh ta dựng ngược, lởm chởm như người vừa được mát-xa điện nhiều lần. Kế bên còn có một cái gạt tàn đựng một núi những mẩu thuốc. Anh ta đặt thêm lên đó mẩu thuốc cuối cùng, ấn mạnh nó xuống với sự hưng phấn chiến thắng khi có được kết quả mong đợi. “Chết tiệt, mình đã bảo là từng gặp cô ta ở đâu đó…”, anh ta lẩm bẩm.

Đồng hồ báo 3:20.

Đúng lúc này ý nghĩa của sự phát hiện đó mới thực sự thấm, khiến mắt anh ta mở to hết cỡ, chân lăng vội xuống sàn. “Chính cô ta đã ở cùng với Bliss đêm đó. Cô ta đã giết một người rồi. Mình phải báo cho ông ta ngay để ông ta cẩn thận!”

Corey chạy chân trần vội vàng ra bên ngoài, sau đó quay lại cùng cuốn danh bạ người ta để ở lối đi, ngồi xuống ghế, lấy ngón tay di di lần theo cột chữ F, dừng lại ở tên Ferguson.

Corey nhìn lên đồng hồ lần nữa. 3:23. “Thể nào ông ta cũng bảo mình điên cho mà xem”, anh ta lẩm bẩm, chưa quyết định. “Có khi để đến sáng mai cũng được. Không biết có phải đúng người không nữa. Cô kia thì tóc vàng óng, cô này thì tóc đen.”

Rồi anh ta lại tự khẳng định với mình. “Mình chưa bao giờ nhầm về điều gì như thế này cả. Phải báo cho ông ta mới được. Phải báo ngay. Đêm khuya cũng phải báo.” Corey hẩy quyển danh bạ sang một bên, lại chạy chân trần mang trả nó về phía lối đi, rồi quay số gọi sang xưởng vẽ của Ferguson. Đầu bên kia đổ chuông liên tục, nhưng không thấy ai ra nhấc máy cả. Cuối cùng anh ta cúp máy, vuốt lại mái tóc một vài lần. Chắc giờ tiệc tùng cũng tan cả rồi. Cũng có thể Ferguson không ngủ lại ở xưởng. Có chứ, chắc chắn là có rồi. Corey nhớ là có thấy có một cái giường ở xưởng mà.

À, chắc ông ta đi đâu đó cùng cả đám rồi cũng nên. Tốt nhất là đợi đến sáng đã. Corey quay trở lại giường, tắt đèn đi.

Hai phút sau, đèn lại sáng. Corey đang cố gắng mặc quần thật nhanh. “Không hiểu tại sao mình lại làm cái việc này”, anh ta tự giải thích với mình, “nhưng không thể nào ngủ nếu không liên lạc được với ông ta.” Corey chụp cái mũ, thắt vội cái nơ trên cổ thành một cái nút thô kệch, đóng cửa lại. Anh ta đi xuống gác, nhảy lên một chiếc xe taxi, rồi báo địa chỉ của Ferguson.

Đúng là không có cơ sở nào cho hành động này, Corey tự thú nhận. Anh ta sẽ là trò cười cho mọi người, cho tất cả những ai biết anh ta. Lời giải thích nhân từ nhất sẽ là anh ta say rượu, uống nhiều quá nên hơi hoang tưởng một chút. Đang đêm đang hôm chạy đến nhà người khác bảo, “Cẩn thận, cô người mẫu định ra tay với ông đấy!” Nhưng lúc này Corey đang bị hối thúc bởi một điều rất lạ mà chính anh ta cũng không thể giải thích được. Có thể đó là trực giác, là linh tính về mối nguy hiểm tiềm tàng. Nếu Ferguson không có nhà, Corey sẽ để lại giấy nhắn ở khe cửa, “Cô ta chính là người ở cạnh Bliss tối hôm cậu ấy chết, tôi nhớ ra rồi. Hãy để mắt tới cô ta.” Ít nhất thì cũng cho ông ta một cơ hội để tự vệ.

Đến tới nơi, Corey gõ cửa rồi đợi. Nhưng việc đó cũng không có kết quả gì hơn cú điện thoại lúc trước. Corey để ý thấy một chi tiết khẳng định trực giác của mình: Ferguson không chỉ làm việc ở đây, ông ta cũng sống ở đây nữa. Một chi tiết nhỏ, lặt vặt - một chai sữa cạn đứng cạnh cửa.

Đúng rồi. Người ta không đặt chai sữa ra ngoài lúc đi mà là khi về. Ông ta có ở trong đó lúc này. Chắc chắn là ông ta ở trong đó. Corey có linh tính chuyện chẳng lành đã xảy ra rồi.

Corey xuống gác, gọi bảo vệ, chẳng buồn để ý đến sự tiếp đón thiếu nhiệt tình của người này.

“Đúng rồi, ông ta ngủ luôn trong xưởng vẽ. Nhưng cũng có thể là ra ngoài rồi. Có hôm thì mấy ông nghệ sĩ cũng ở đó suốt đêm. Có gì mà gấp gáp thế?”

“Anh mở cửa ra ngay cho tôi”, Corey gấp gáp nói, không phải là tranh cãi. “Tôi sẽ nhận toàn toàn trách nhiệm nếu tôi sai. Nhưng tôi sẽ không rời đây đi nếu anh không lên đó mở cửa cho tôi vào, anh hiểu chưa?”

Tay bảo vệ đi cùng Corey lên gác, lúc lắc chùm chìa khóa, gõ cửa mấy cái một cách vô ích trước khi tra một chiếc chìa vào ổ. Corey biết công tắc đèn ở chỗ nào nên chỉ cần khua tay một cái là bật lên được. Hai người đàn ông đứng đó nhìn suốt căn phòng tới tận chân bức tường kính đổ chéo làm ranh giới trước màn đêm bên ngoài.

Tất cả những gì Corey nói lúc này bằng giọng không mấy xúc động, gần như không nghe thấy được là, “Biết ngay mà.”

Ferguson đang nằm sấp mặt ngay phía trước giá vẽ. Đầu sắt nhọn ác độc của mũi tên nhô ra từ lưng người họa sĩ, ở vị trí trái tim, hẳn là do cú ngã đã cho thêm lực khiến nó có thể đâm sâu tới vậy. Phía trước ngực, khi hai người lật ông ta lại, là đuôi lông vũ của mũi tên đã bị bẻ gãy gập khi ông ta ngã xuống nền. Chắc tại thời điểm mũi tên bay tới thì ông ta đang quay mặt về phía bục làm mẫu, như vậy thì mới đâm trúng vào tim được như thế.

Phía bên trên là Thần săn bắn Diana - hay kẻ sát nhân - không còn khuôn mặt. Những chi tiết, đường nét từng tra tấn tâm trí Corey giờ đã không còn nữa. Một lỗ tròn tròn trên tấm vải, được cắt bằng dao cạo sơn, giờ chiếm chỗ của khuôn mặt. Chiếc cung lúc này nằm ở một góc bục người mẫu.

Corey cay đắng nghĩ, “Mình đến không kịp rồi, cô ta đã thắng. Chắc anh ấy đã bảo cô ta làm mẫu muộn để vẽ cho xong.”

“Anh nghĩ thế này là thế nào?” Người bảo vệ vẫn chưa hết sợ hãi, hỏi sau khi đã gọi điện báo và đứng chờ cảnh sát ở ngoài cửa. “Cô ta nhỡ tay làm tuột dây cung khiến mũi tên bắn đi à?”

“Không”, Corey lẩm bẩm. “Không. Nữ thần săn bắn Diana đã sống dậy.”

ó, gã nhìn thoáng qua là biết ngay. Địa chỉ người nhận được đánh máy trong khi phong bì không ghi địa chỉ hồi đáp. Gã không mở phong bì ngay cũng vì lẽ đó. Hóa đơn, thư quảng cáo thì gã đánh hơi được cách đó cả dặm ấy chứ. Gã đi lên gác, đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.