Cô Dâu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quan Tài Nơi Góc Phố
Quan Tài Nơi Góc Phố

❊ ❊ ❊

“Cho dù giàu có hay nghèo đói, cho dù ốm đau hay khỏe mạnh, cho đến khi cái chết chia lìa hai con?”

“Con đồng ý.”

“Giờ ta tuyên bố hai con là vợ chồng. Chúa đã mang hai con lại với nhau, không ai có thể chia tách được. Con có thể hôn cô dâu.”

Hai người ngượng ngập quay mặt về phía nhau. Cô vén tấm voan mỏng che trước mặt. Mắt cô khẽ nhắm lại khi anh trao cho cô nụ hôn thiêng liêng. Không còn Julie Bennett nữa, giờ cô đã là bà Nick Killeen.

Khách dự tiệc ùa đến vây quanh đôi vợ chồng mới cưới, gật gù tán thưởng, vỗ vai chúc mừng và hò reo phấn khích. Từng phù dâu lần lượt thơm nhẹ lên má cô dâu để chúc phúc, những chiếc mũ lụa rộng vành của họ lướt qua mặt cô như những bức màn đầy màu sắc, chỉ nhuộm màu mà không che khuất tầm nhìn. Giữa đám đông hứng khởi, ánh mắt cô và anh không ngừng tìm kiếm nhau, như muốn nói rằng, “Kìa, đó là người quan trọng với ta hơn tất thảy mọi thứ trên đời.”

Ông bà Nick Killeen lại sánh vai bên nhau. Cô dịu dàng khoác tay anh như một người vợ hiền thảo, đôi chân chung một nhịp bước, trái tim chung một giai điệu. Hai người bước dọc theo lối đi giữa lễ đường nhà thờ. Một tương lai tươi sáng đang chờ họ phía sau cánh cửa rộng mở. Theo sau họ, những nàng phù dâu xếp thành hai hàng, rực rỡ sắc vàng, hồng, xanh, tím tựa như một thảm hoa.

Khung cửa nhà thờ lùi lại phía sau, nhường chỗ cho bầu trời đêm mềm mại như nhung, chỉ có một vì sao Hôm điểm xuyết. Cuộc sống dài lâu, hạnh phúc và tiếng cười, biết bao những điều hứa hẹn ấy đang nhấp nháy trước mắt họ.

Mọi người khựng lại đằng sau, như thể cùng nhau đồng lòng trong một âm mưu ám muội, trong khi hai nhân vật chính không nghi ngờ gì cả bước xuống những bậc thang trên thềm nhà thờ. Một hàng xe đã chờ sẵn ở cách đó mấy nhà bắt đầu vào số và chầm chậm tới đón họ. Đám đông phía sau vừa lén lút nhìn nhau vừa cười thầm. Vài bàn tay lục lọi trong túi giấy và một cơn mưa gạo cầu may trút xuống bậc thềm. Cô dâu đưa tay che chắn, nép sát hơn vào người chú rể. Không gian tràn ngập những tiếng reo hoan hỉ và những hạt mưa màu trắng liên tục rơi xuống.

Đột nhiên có một tiếng rít chói tai do bánh xe bị phanh kéo lết trên đường gây nên, rồi một cái bóng đen to lù lù, lúc đầu còn không rõ hình dạng do xuất hiện quá đột ngột, lao chéo đến từ góc nhà thờ. Nó bám sát vào vỉa hè, suýt nữa thì chồm lên cả mấy bậc thềm. Nhưng rồi nhờ một sức mạnh thần kỳ nào đó mà nó lại tránh được, chỉnh hướng đi cho thẳng, lộ ra trong tích tắc là một chiếc xe bốn chỗ màu đen, trước khi nó lại lao đi với tốc độ rất nhanh. Một tràng tiếng nổ đinh tai nhức óc xuyên thẳng vào khung cảnh bất ngờ này, kèm theo là những chớp sáng phản chiếu rõ trên khung cửa sổ của dãy nhà đối diện. Tiếp theo là một màn khói đen đặc bao trùm toàn bộ bậc thềm, trùm cả cô dâu và chú rể, giống như khi một linh hồn xấu xa vừa vụt qua lối này, và phải mãi sau khi đèn đỏ đuôi xe đã mất dạng ở khúc quanh trên phố thì nó mới chịu tan dần đi.

Giọng cười cùng tiếng reo vui biến thành những tiếng ho tắc nghẹn. Rồi như có điềm báo, mọi người đột nhiên im bặt. Chỉ có một tiếng gọi thất thanh, nghẹn ngào vang lên. Cô dâu gọi tên chồng mình. “Nick!” Một tích tắc trước, họ đang đứng bất động, vai sánh vai, dưới bậc thềm nhà thờ, như lúc họ bước ra từ lễ đường. Một khắc sau đó, chỉ còn cô đứng một mình, anh đã nằm gục bên chân cô.

Mọi người đổ xuống bậc thềm, tập trung quanh cô. Ở chính giữa vòng người là khuôn mặt chú rể đang hướng về phía cô, như một viên sỏi trắng nằm dưới đáy vực nước sâu thẳm. Có một vệt nhỏ màu đỏ, tựa như dấu phẩy, phết nhẹ dưới mép tấm voan trắng muốt của cô. Cô nhìn nó như bị thôi miên. Khuôn mặt anh không cử động. Đó không phải là dấu phẩy, không, đó là dấu chấm hết.

Nhiều phút trôi qua, nhưng thời gian chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cô trở thành một bức tượng trắng cứng đờ, không nhúc nhích, ở chính giữa một đám đông nhộn nhạo. Có những tiếng nói vang đến từ thế giới khác, cũng vô nghĩa, nhắc nhở cô. “Cởi áo anh ấy ra. Đưa mấy đứa con gái này lên xe, cho về nhà ngay.”

Có những bàn tay chìa về phía cô, cố gắng đưa cô đi chỗ khác. “Chỗ của tôi là ở đây”, cô lẩm bẩm không có ngữ điệu.

“Cô ấy bị sốc”, có ai đó nói. “Đừng để cô ấy đứng đây như thế, cố đưa cô ấy ra chỗ khác.”

Cô cưỡng lại, cử động như một cái máy. Họ để cô yên.

Xen giữa những tiếng kêu than buồn bã là một tiếng còi giục giã vang tới từ phía xa, lao đến rất nhanh từ trên phố. Rồi nó im bặt. Một cái túi đen xuất hiện cạnh chân cô. “Đi rồi”, ai đó nói nhỏ. Một cô gái hét lên đâu đó rất gần. Không phải là cô hét.

Chiếc túi đen di chuyển bên cạnh cô. “Hãy để tôi…”

Cô dùng một tay ra hiệu họ dạt sang một bên, chính là tay còn đang đeo chiếc nhẫn vàng của cô dâu. “Hãy để tôi ôm chồng tôi một lát. Để tôi chào vĩnh biệt anh ấy.” Cô quỳ xuống bên anh, tạo thành một khối trắng xung quanh, như một đống tuyết bị gió làm lay động. Hai đầu chạm nhau, như họ từng mong ước, cho dù chỉ một bên là được vuốt ve. Những người ở gần nhất có thể nghe thấy một tiếng thì thầm. “Em sẽ không quên.”

Rồi cô đứng lên, đứng thẳng nhất trong tất cả mọi người, như một cột băng, như một ngọn lửa màu trắng. Một cô phù dâu thút thít khe khẽ kéo tay áo cô, “Julie, đi ra đằng này đi.”

Có vẻ như cô không nghe thấy. “Có bao nhiêu người trên chiếc xe đó vậy, Andrea?”

“Mình thấy năm người thì phải.”

“Mình cũng nhìn thấy thế. Mắt mình vốn rất tinh mà. Thế số xe là gì vậy, Andrea?”

“Cái đó thì… mình không kịp nhìn…”

“Mình có nhìn được. D3827. Mà mình cũng nhớ dai lắm.”

“Julie, đừng như thế này, cậu làm mình sợ lắm. Sao cậu lại không khóc?”

“Mình khóc mà, cậu không nhìn thấy thôi, Andrea. Mình quay lại nhà thờ đây.”

“Để cầu nguyện à?”

“Không, để lập lời thề. Một lời thề nữa với Nick.”

ó, gã nhìn thoáng qua là biết ngay. Địa chỉ người nhận được đánh máy trong khi phong bì không ghi địa chỉ hồi đáp. Gã không mở phong bì ngay cũng vì lẽ đó. Hóa đơn, thư quảng cáo thì gã đánh hơi được cách đó cả dặm ấy chứ. Gã đi lên gác, đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.