Chiếc taxi phanh gấp trước cổng khu chung cư Bliss ở, khiến gã chúi người về phía trước. Rượu trong dạ dày gã như cuộn lên sau cú này, không phải vì quá nhiều rượu trong đó mà vì gã mới uống xong.
Gã ra khỏi xe, chạm đầu vào khung cửa khiến mũ bị lệch. Gã chỉnh lại cho ngay ngắn, tìm kiếm tiền lẻ, đánh rơi một đồng xu xuống vỉa hè. Gã không say bí tỉ, gã chưa bao giờ để bản thân bê tha đến nỗi ấy. Ai nói gì với gã, gã đều biết, mà gã nói gì với ai, gã cũng nhớ cả. Gã cảm thấy thoải mái. Không quá nhiều, cũng không quá ít. Trong đầu lúc nào cũng có ý nghĩ về Marge*, có vẻ như gã thực sự sắp đạt được điều gì đó với nàng. Chẳng ai dại gì nhấn chìm suy nghĩ đó vào trong rượu cả.
Cách gọi thân mật của Marjorie.
Charlie, đang ca trực đêm, xuất hiện sau lưng gã khi gã đang trả tiền cho tài xế. Hôm nay Charlie đón khách hơi trễ hơn so với thường ngày, tại anh ta nán lại ở sảnh để đọc nốt đoạn cuối cùng của phần bình luận thể thao rồi mới ra. Nhưng lúc này đã là hai giờ rưỡi đêm rồi. Có ai hoàn hảo đâu chứ.
Bliss quay người lại. “Chào Charlie.”
“Chào ông Bliss.” Charlie giữ cửa mở cho gã, Bliss liền đi vào. Charlie theo sau, hoàn thành nhiệm vụ ở mức độ đáng hài lòng. Anh ta ngáp, Bliss cũng ngáp theo cho dù không nhìn thấy - vấn đề này hẳn sẽ khiến các chuyên gia siêu hình học phải quan tâm.
Trên sảnh có treo một tấm gương. Bliss bước lại, soi mình như mọi ngày. Thông thường có hai hình ảnh phản chiếu lại: một là “mình ổn đấy, tối nay thế nào nhỉ” - đó là hình ảnh gã chuẩn bị ra ngoài, hai là “mệt chết đi được, leo lên giường được là may” - đó là hình ảnh khi gã trở về.
Lúc này, Bliss thấy một gã trai hai mươi bảy tuổi, tóc cắt ngắn đang nhìn lại mình. Mái tóc vàng sẫm được cạo sát đến nỗi hai bên đầu chỉ thấy chân tóc ánh bạc. Mắt nâu, người vuông vức, cao nhưng không đến nỗi như cái sào. Tay này biết hết mọi điều về gã - Bliss. Không đẹp trai, nhưng làm gì có ai muốn đẹp trai chứ nhỉ? Đến cả Marge Elliott còn không quan tâm xem gã có đẹp trai hay không mà. “Miễn sao anh vẫn là Ken*”, nàng đã nói như thế.
Cách gọi thân mật của Kenneth.
Gã thở dài, lấy tay gỡ bông hoa trắng đã héo úa đang lủng lẳng trên khuyết áo, cánh rụng lả tả xuống sàn.
Bliss moi ra một bao thuốc nhăn nhúm, lấy một điếu cho mình rồi nhòm qua cái lỗ nhỏ ở góc bao bên phải, thấy còn một điếu nên mời Charlie. “Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn”*, gã nhận xét.
Trích Kinh thánh, John 15:13 (ND).
Charlie nhận điếu thuốc, đoán chừng giờ này chắc chẳng còn ai khác vào nữa.
Bụng Charlie tròn như cái trống. Anh ta khó mà lau chùi sạch sẽ phần dưới của cây cột bằng đồng chống mái hiên, nhưng từ giữa thân cột trở lên thì luôn sáng bóng như gương. Anh ta cũng dư sức đỡ những gã say xỉn có trọng lượng gấp đôi mình. Charlie đã đảm nhận công việc gác đêm ở tòa nhà từ trước khi Bliss dọn đến ở. Bliss thích anh ta, anh ta cũng ưa Bliss. Gã từng cho Charlie hai đô la vào dịp Giáng sinh, thêm hai đô la nữa chia làm bốn lần trong cả năm. Nhưng đó không phải là lí do, Charlie thích gã, thế thôi.
Bliss châm lửa cho cả hai, trước khi quay người bước tới thang máy. Charlie nói, “À, tôi suýt quên mất chuyện này, ông Bliss. Tối nay có một quý cô trẻ tuổi đến tìm ông đấy.”
“Vậy à? Tên gì thế?” Bliss thờ ơ đáp lại. Chắc không phải Marge rồi, thế nên có gì đáng bàn nữa đâu. Gã dừng bước, mặt hơi ngoảnh lại để đón câu trả lời.
“Tôi chịu!”, Charlie trả lời. “Tôi không moi được tên, dù đã hỏi hai, ba lần rồi.” Anh ta nhún vai. “Cô ta không muốn nói thì phải.”
“Chẳng sao”, Bliss nói. Đúng là chẳng sao thật.
“Cô ta muốn lên nhà để đợi ông”, Charlie nói thêm.
“Ấy ấy, đừng có làm như thế”, Bliss vội nói. “Thời đấy qua rồi.”
“Tôi biết chứ. Tôi đâu làm thế, ông Bliss, đừng lo…” Charlie nhấn mạnh để thể hiện sự chân thành, sau đó nói thêm kèm theo một cái lắc đầu kín đáo, “Nhưng có vẻ cô ta rất muốn thế.”
Có điều gì đó trong cách nói của Charlie gợi lên trí tò mò của Bliss. “Anh nói cụ thể xem nào.” Gã bước trở lại một bước, quay hẳn đầu và vai về phía Charlie.
“À, cô ta đứng ngay chỗ này với tôi, chếch ra một chút, cạnh cái gương. Sau khi tôi gọi ông mà không thấy trả lời, cô ta hỏi, ‘Hay tôi lên đó đợi nhé?’ Tôi bảo, ‘Tôi không biết đâu, thưa cô. Tôi không được phép…’ Ông biết đấy, tôi cố cản cô ta. Cô ta liền mở cái xắc tay mà mình giữ khư khư cả buổi, làm ra vẻ tìm cái gì đó như son môi chẳng hạn. Tôi thấy ở trên cùng là tờ một trăm đô la, đang nhìn tôi chằm chằm ấy. Chắc ông không tin đâu, nhưng tôi tận mắt thấy…”
Bliss cười khùng khục với vẻ giễu cợt không ác ý. “Anh nghĩ là cô nàng định dâng anh tờ đó để anh đưa cô ta lên à, Charlie thân mến?” Gã nhướn mày nhạo báng.
Chẳng gì có thể làm lụi vẻ nhiệt thành trong đôi mắt Charlie. “Tôi biết rõ mà, ông Bliss, sao mà nhầm được. Nhìn cách thức của cô ta là chắc luôn. Cô ta để miệng túi mở toang, ngón tay lần mò bên trong nhưng không gây xáo trộn gì hết. Tờ tiền nằm phẳng lì ở trên cùng. Cô ta nhìn tiền rồi lại nhìn tôi, thẳng vào mắt tôi này, còn hơi dứ cái túi ra nữa. Không gí thẳng vào tôi, ông hiểu rồi đấy, nhưng có dứ ra ngoài để tôi hiểu ý. Tôi làm nghề này bao năm, tôi còn lạ gì nữa.”
Bliss dùng cạnh móng tay gãi gãi khóe miệng như thể xem nó còn ở đó không. “Anh không nhìn nhầm tờ mười đô chứ, Charlie?”
Charlie hơi cao giọng, nhấn mạnh, “Ông Bliss này, tôi nhìn thấy hai số 0 ở trên cả hai góc đấy.”
Bliss khẽ cắn môi, nhay nhay giữa hai hàm răng. “Thôi được rồi.” Gã xoay hẳn về phía Charlie, quyết hỏi cho ra nhẽ mới thôi.
Dường như Charlie cũng thấy được nhu cầu tiếp tục câu chuyện này của gã. Anh ta nói, “Chờ tôi một chút, ông Bliss”, khi có tiếng một chiếc taxi đỗ lại ở bên ngoài. Anh ta chạy ra làm nhiệm vụ mở cửa, rồi quay trở lại cùng một đôi nam nữ. Họ hẳn đã chải chuốt đỏm dáng lúc tám rưỡi, nhưng đến giờ sức lực đã chẳng còn ở với họ nữa.
Khi đi ngang qua Bliss, họ khẽ gật đầu chào và gã cũng gật đầu đáp lễ một cách cứng nhắc, phong cách chung của những người hàng xóm ở đô thị lớn. Họ bước vào thang máy và đi lên.
Ngay khi cái lỗ thủy tinh tròn ở cửa thang máy bị che khuất, Charlie và gã liền tiếp tục câu chuyện dang dở. “Cô ta trông thế nào? Anh đã thấy cô ta bao giờ chưa? Anh biết mặt phần lớn các cô nàng mà tôi hay qua lại mà.”
“Tôi biết rõ quá đi chứ”, Charlie xác nhận. “Tôi không nhận ra cô ta. Chắc chắn là chưa gặp bao giờ, ông Bliss ạ. Có điều cô ta trông được đấy. Quá được là đằng khác!”
“Rồi. Ngoại hình trông được”, Bliss phụ họa, “nhưng được thế nào?”
“À, tóc cô ta vàng óng.” Máu nghệ sĩ nổi lên, Charlie khua tay trong không khí, cố vẽ nên một mái tóc suôn dày, chắc là vậy. “Tóc vàng thứ thiệt ấy nhé, ông đã bao giờ thấy tóc vàng xịn chưa? Không phải thứ màu vàng bạc phếch giả tạo đâu. Tóc vàng thật.”
“Ừ, tóc vàng thật”, Bliss nhẫn nại lặp lại.
“Mắt xanh biếc. Kiểu mắt biết cười ngay cả khi miệng chả cười ấy. Cao chừng này… cằm cô ta chạm tới vạch thêu thứ hai trên vai áo tôi đây, thấy chưa? Không quá mập, nhưng cũng chẳng phải gầy đâu. Vừa một vòng tay ôm.”
Bliss đưa mắt nhìn phía góc trần đối diện, tưởng tượng theo lời mô tả. “Không phải”, gã lẩm bẩm, “cũng không đúng”, như đang lật lại trong đầu hồ sơ người quen. “Người có vẻ giống nhất là Helen Raymond, nhưng mà…”
“Không phải đâu. Tôi nhớ cô Raymond mà”, Charlie đáp chắc nịch. “Không phải cô ấy. Tôi gọi taxi cho cô ấy mấy lần rồi.” Anh ta nói tiếp, “Với lại, tôi đoan chắc là ông không quen cô ta. Ông muốn biết vì sao không? Bởi vì cô ta cũng chẳng biết ông.”
“Sao cơ?” Bliss ngạc nhiên. “Thế cô ta đến đây tìm tôi làm quái gì chứ, lại còn định vào cả nhà nữa?”
Charlie dường như vẫn chưa bắt kịp cuộc hội thoại. “Cô ta chẳng biết tí gì về ông cả”, anh ta khẳng định hùng hồn. “Tôi có thử rồi, lúc đi lên…”
“Vậy là anh đã để cô ta lên. Thế đúng là tờ một trăm thật rồi.”
Nhận ra mình nói hớ, Charlie hắng giọng phản đối. “Không phải đâu, ông Bliss”, anh ta cố gắng thanh minh. “Ông còn lạ gì tôi nữa, tôi đâu có thế. Tôi ra bộ đồng ý để cô ta lên và vào thang máy cùng. Tôi nghĩ đó là cách đuổi cô ta đi nhanh nhất: giả vờ ưng thuận, rồi đến phút cuối thì…”
“Cái đó tôi biết”, Bliss đáp khô khan.
“Lúc cùng nhau đi thang máy lên tầng bốn, tôi nhớ tới vụ cướp năm ngoái ở đây. Thế là tôi nghĩ mình nên cẩn thận thì hơn. Tôi bắt đầu bóc mẽ cô ta bằng cách mô tả ông - theo hướng sai lệch hoàn toàn ấy - để thử. Tôi vờ hỏi, ‘Ông ta tóc đỏ nhỉ? Cao lắm, tầm mét tám nhỉ? Tôi mới làm ở đây nên hỏi lại cho chắc. Ở đây có nhiều người thuê nhà lắm.�’ Cô ta cắn câu ngay. ‘Đúng rồi đấy’, cô ta bảo, ‘ông ấy đấy.’ Trả lời vội lắm, để tôi không để ý đó là lần đầu tiên cô ta được mô tả về ông.”
“Thế…” Bliss nói. Gã cũng đồng ý rằng đó là điều mình sẽ làm.
“Tất nhiên, với tôi thế là đủ rồi”, Charlie trấn an gã. “Khi nghe thấy thế là tôi thầm nhủ, ‘Không chơi trò mèo được đâu. Ca tôi trực thì đừng hòng nhé.’ Nhưng tôi không nói gì với cô ta vì… À, cô ta ăn mặc thanh nhã từ trên xuống dưới, kiểu trang phục khiến ta khó lòng cư xử thô lỗ với họ được. Thế nên tôi tìm cách đối phó nhẹ nhàng. Tôi cố tình dùng nhầm chìa, giả bộ không mở được cửa, mà cũng không có chìa khác nên không có cách nào cho cô ta vào nhà. Chúng tôi xuống tầng, cô ta cũng coi như bỏ qua, kiểu như là không lúc này thì lúc khác, sớm muộn gì cô ta cũng vào được thôi, đại loại thế. Cô ta mỉm cười và nói với tôi, ‘Để lúc khác vậy’, rồi đi ra phố y như lúc bước vào. Thật lạ lùng, một người ăn vận như thế mà lại đi bộ. Tôi dõi theo tới tận cuối phố mà không thấy cô ta gọi xe taxi, cứ thế cuốc bộ như thể lúc đó là mười giờ sáng. Cô ta rẽ vào góc phố rồi biến mất. O’Connor, tay cảnh sát ấy, đi ngang qua cô ta trên đường đến đây. Tôi còn thấy hắn ngoái lại nhìn. Cô ta đúng là trông rất được.”
“Chỉ là hoa ven đường để ngắm thôi mà”, Bliss nhận xét. “Chỉ còn một điều khúc mắc này. Nếu tôi không quen cô ta, và theo cách anh mô tả thì cô ta cũng chẳng biết tôi, thì chuyện quái gì đây nhỉ? Cô ta mò đến đây làm gì? Có khi cô ta nhầm tôi với người khác?”
“Không đâu. Cô ta gọi đích danh ông luôn, cả họ lẫn tên. ‘Ông Ken Bliss’, cô ta hỏi khi mới vào đây.”
“Lúc đến cô ta cũng không đi xe à?”
“Không, không biết cô ta từ đâu cuốc bộ đến, rồi lúc đi cũng thế. Điều lạ lùng nhất tôi từng gặp.”
Họ tiếp tục nói về chuyện đó một lúc nữa, thẳng thắn và thoải mái, nhờ không bị quấy rầy vào lúc hai rưỡi sáng. “Chà, sống ở thành phố lớn thế này thì lúc nào ta chẳng có dịp gặp mấy chuyện lạ lùng. Chắc chắn đấy ông Bliss. Làm nghề này lâu tôi thấy nhiều lắm rồi. Có người thì cho rằng họ quen ta, có người thì tưởng họ yêu ta, lại có người nghĩ rằng tôi từng làm gì có lỗi với họ. Ông chắc sẽ ngạc nhiên khi biết có bao nhiêu kẻ tâm thần và sâu bọ lởn vởn xung quanh…”
“Giờ thì có một kẻ như thế đang đeo bám lấy tôi. Tôi sẽ leo lên giường ngủ một giấc bình yên với cái ý nghĩ đó”, Bliss cau có.
Gã quay người đi, bấm nút gọi thang máy. Rồi gã làm bộ sợ hãi, nhe răng cười với Charlie ngay trước khi cửa thang máy đóng lại. “Thế này thì thanh niên trai tráng sống một mình chẳng còn an toàn nữa rồi. Tôi phải lấy vợ để có người bảo vệ thôi.”
Suy nghĩ đó của gã hướng về Marjorie - không về một ai khác cả.
Corey xuất hiện ở ngưỡng cửa vào lúc tám rưỡi, khi gã còn khướt mới bắt đầu chuẩn bị. Tối nay là tiệc đính hôn của Marjorie. “Quái gì thế này”, Bliss nói, giọng cáu kỉnh vờ vịt vốn chỉ dành cho bạn thân. “Tớ mới đi ăn về xong, còn chưa cạo râu nữa là.”
“Tớ gọi điện đến văn phòng cậu lúc bốn rưỡi. Biến đi đâu thế hả tên kia?” Corey vặc lại với sự hùng hổ thân mật không kém.
Anh ta đi vào, chiếm cái ghế đẹp nhất, gác một chân lên thành ghế. Anh ta cởi mũ ra, nhằm bậu cửa sổ mà ném. Trượt, nhưng cái mũ cũng hạ xuống kệ sách bên dưới.
Ngoại hình của Corey cũng khá bắt mắt, kể cả những lúc anh ta không chăm chút vẻ bề ngoài. Anh ta cao hơn Bliss, gọn gàng hơn một chút - cũng có thể chiều cao của anh ta tạo ra cảm giác như vậy - tóc nâu sẫm, lông mày rậm. Anh ta luôn cố trưng ra vẻ quý ông thành thị lịch lãm, nhưng dưới lớp vỏ bề ngoài đó, ta có thể nhận thấy bản chất nguyên thủy. Thỉnh thoảng, lớp vỏ lại nứt ra và ta thoáng thấy cả một cánh rừng nguyên sinh bên dưới. Anh ta là kiểu người làm hết sức, chơi hết mình. Bữa tiệc nào cũng có anh ta góp mặt, đứng quẩn quanh nơi khung cửa, tay dính lấy ly rượu. Cô gái nào cũng quen biết anh ta, hoặc có một cô bạn đã gặp mặt anh ta rồi. Phong cách tán tỉnh đối đầu trực diện, tấn công như vũ bão của anh ta đã thành công ở những trường hợp không ngờ nhất. Nhiều người không biết rằng ngay cả những cô nàng kiêu kỳ và sắt đá nhất cũng từng bị anh ta chinh phục.
Anh ta xoa xoa tay với vẻ hân hoan độc ác. “Tối nay thôi là chim vào lồng! Tối nay thôi là cá cắn câu! Đã muốn chạy làng chưa? Hẳn rồi! Mặt cậu cắt không còn giọt máu kìa…”
“Tưởng tớ cũng giống cậu chắc?”
Corey xỉa mạnh ngón tay cái vào ngực mình. “Học hỏi tớ này anh bạn. Chưa ai từng bắt được thằng này thề nguyền nhé.”
“Cậu phải tắm thường xuyên hơn thì người ta mới dám nghĩ đến chuyện đấy”, Bliss làu bàu miệt thị.
“Thế thì làm sao các cô mò được tớ khi đèn tắt? Không tiện chút nào. Chiều nay cậu biến đi đâu thế? Tớ định rủ cậu đi ăn.”
“Tớ ra ngoài kiếm cái đèn đường. Thế cậu nghĩ tớ đi đâu?” Gã mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp vuông xinh xắn và mở nắp ra. “Cậu thấy thế nào?”
Corey gỡ nó ra khỏi đế nhung, trầm trồ ngưỡng mộ. “Đúng là đá xịn!”
“Phải thế chứ. Tốn của tớ một mớ đấy.” Bliss nhét chiếc hộp trở lại ngăn kéo với vẻ thờ ơ giả bộ, rồi gõ đai quần. “Tớ đi tắm một cái. Cậu biết rượu Scotch ở đâu rồi đấy.”
Khoảng hai mươi phút sau, gã trở ra, quần áo chỉnh tề. “Cô nàng nào thế?” Corey hỏi vu vơ, mắt vẫn không rời khỏi tờ báo đang đọc.
“Cô nào cơ?”
“Điện thoại reo lúc cậu đang tắm, một cô nào đó hỏi gặp cậu. Theo cách cô nàng nói thì không phải người quen cũ đâu. ‘Có phải nhà ông Kenneth Bliss đó không?’ Tớ bảo là ‘anh ấy đang bận, có cần tôi giúp gì không?’, thì cô nàng cúp máy luôn.”
“Quái thật.”
Corey xoay xoay chiếc cốc trên tay. “Hay là cô nhà báo nào đang tìm thông tin để viết bài về buổi đính hôn của cậu tối nay.”
“Không đâu. Thường thì họ hay hỏi bên nhà gái. Gia đình Marjorie cũng đã tung đủ thông tin rồi còn gì. Không hiểu có phải là cô ta không nữa?”, gã nói sau một hồi suy nghĩ.
“‘Cô ta nào?”
Bliss cười. “Tớ chưa kể với cậu là tớ có người hâm mộ bí ẩn nhỉ. Chuyện này cũng chưa lâu lắm. Tối nọ tớ đi ra ngoài thì có một cô gái đẹp tìm đủ mọi cách để vào nhà này. Tay gác cửa kể lại cho tớ mà. Cô ta không chịu tiết lộ tên tuổi gì cả. Tay gác cửa thì biết rõ đám con gái tớ từng qua lại - cậu còn lạ gì mấy tay gác cửa nữa - nên dám chắc là chưa từng gặp cô ta. Cô ta ăn mặc đỏm dáng lắm, trông lịch lãm - theo anh ta nhận xét. Có điều cô ta không đi ô tô tới - đó là điều lạ lùng nhất - mà tự dưng xuất hiện từ đâu đó, cứ đi bộ dọc con phố trong trang phục buổi tối.
Anh ta bảo là cô nàng mở túi ra, vờ tìm son môi hay gì đó, nhưng thực tình là để trưng ra tờ một trăm đô la nằm trên cùng. Qua cách cô ta thể hiện, tay gác cửa ngầm hiểu là tờ tiền đó sẽ thuộc về mình nếu như anh ta mở cửa nhà tớ cho cô ta vào.”
Corey có vẻ không tin lắm. “Cậu nghĩ là tay gác cổng lại chịu bỏ qua cơ hội ngon ơ để kiếm một trăm đô la à? Bịp cậu đó thôi.”
“Cái đó thì tớ không rõ. Bản thân giá trị của số tiền đã đảm bảo tính xác thực cho câu chuyện. Nếu anh ta muốn nói dối thì chỉ cần bịa ra tờ mười hay hai mươi đô là cùng.”
“Ờ, thế anh ta làm gì? Cho cô ta vào?”
“Cứ nhìn cách anh ta kể là thấy tờ một trăm đô đó gần như đã hạ gục được anh ta. Anh ta đã đưa cô ta lên, gần như mở cửa cho cô ta vào nhà rồi. Nhưng anh ta cho rằng tốt hơn nên thử xem cô ta có biết tớ thật không thì hơn. Thế là anh ta tả lung tung cả lên, hoàn toàn không giống tớ ngoài đời chút nào. Cô nàng sập bẫy và xác nhận lời anh ta, nghĩa là cô ta chưa bao giờ gặp mặt tớ.
Dĩ nhiên, thế là xong rồi. Anh ta sợ, không dám tiến tiếp, lấy cớ không có chìa hay sao đó để từ chối khéo. Bộ trang phục sang trọng của cô ta khiến anh ta không dám nặng lời. Thấy không ăn thua gì, cô ta mỉm cười, nhún vai, rồi sải bước ra phố.”
Corey hứng thú chồm cả về phía trước. “Có thật là cậu không nhận ra cô ta từ lời mô tả?”
“Thật mà. Tớ chẳng nói với cậu rồi còn gì, chính cô ta cũng không nhận ra tớ.”
“Không hiểu cô ta định làm gì nhỉ?”
“Chắc chắn không phải để khua khoắng của cải trong này rồi, vì cô ta dám bỏ tận một trăm đô la để mua vé vào nhà mà. Phải là ảo thuật gia mới moi nổi một trăm đô từ đâu đó trong căn hộ của tớ.”
Corey gật gù đồng tình.
Bliss đứng lên. “Đi thôi.” Gã mỉm cười đầy lo lắng. “Tớ ưa tất cả các khía cạnh của việc kết hôn, ngoại trừ mấy cái thủ tục trước đám cưới… như tối nay chẳng hạn.”
“Điều tớ ưa nhất”, Corey nói, “là không để cái đám cưới nào xảy ra.”
Họ đang đợi thang máy ngoài hành lang thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại ngân nga đâu đó đằng sau mấy cánh cửa đóng kín.
Bliss vểnh tai nghe. “Nốt Sol giáng. Điện thoại nhà tớ đấy. Để tớ quay vào một lúc, có khi là Marge gọi.”
Gã quay lại cửa căn hộ, lục túi tìm chìa khóa nhưng đánh rơi nên phải cúi xuống nhặt. Corey thò chân vào thang máy để giữ cửa mở. “Nhanh lên, kẻo người khác gọi thang mất bây giờ”, anh ta giục.
Bliss mở cửa. Căn phòng đầy tràn tiếng chuông điện thoại rồi bất ngờ tắt ngúm, không thấy kêu trở lại. Gã trở ra rồi đóng cửa lại. “Không kịp, bên kia cúp máy rồi.”
Trên đường đi xuống, Corey gợi ý, “Chắc vẫn là cô nàng kỳ bí đó rồi.”
“Nếu đúng thế”, Bliss làu bàu, “hẳn là có thứ gì đó cô ta khao khát lắm, dù tớ không rõ nó là gì.”
Còn lại một mình với Marge, đứng tách khỏi những người khách dự tiệc, gã gãi gãi sau gáy, ra chiều lúng túng giả bộ. “Giờ thì thế nào nhỉ? Anh đã xem kha khá phim nên cũng biết qua mấy chiêu. À, thử kiểu nhắm mắt truyền thống nhé, thế là an toàn nhất. Em nhắm mắt lại đi, rồi đưa ngón tay ra.”
Nàng ngay lập tức chìa ngón tay cái về phía gã.
Gã gạt đi. “Không phải ngón đó. Giúp anh chút đi nào. Anh mà cuống quá thì…”
“Ối, nhầm ngón sao? Anh phải nói rõ ra chứ. Làm sao em biết anh định cắn ngón tay em hay làm gì khác?”
Rồi đến phần trao nhẫn. Hai mái đầu chụm lại, đôi tình nhân cùng nhau ngắm nhìn vật chứng tình yêu, tay đan tay đầy âu yếm. Họ rủ rỉ rù rì như đôi chim cu, nói với nhau bằng thứ ngôn ngữ mà chỉ những kẻ đang say trong biển tình mới hiểu. Đột nhiên, họ chợt nhận ra có người đang nhìn mình chằm chằm, liền đồng thời quay đầu lại. Một cô gái đứng nơi ngưỡng cửa, bất động như thể đã bắt rễ vào sàn nhà.
Không bị sợi dây đeo nào bó buộc, đôi bờ vai trắng ngần nhô cao phía trên bộ váy đen nhiều lớp, chân váy xòe rộng. Một tấm khăn voan đính hạt huyền lấp lánh choàng qua mái tóc vàng ruộm như được phủ bột ngô.
Sự đồng cảm - hay đó là sự nhạo báng? - thoáng qua nơi khóe miệng rồi biến mất trước khi người ta có thể xác định rõ ràng. “Xin thứ lỗi”, cô ta khẽ nói trước khi bước đi.
“Cô gái này thu hút đến lạ!” Marjorie buột miệng thốt lên, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào khuôn cửa trống như bị thôi miên.
“Cô ta là ai?”
“Em không biết. Hình như có lần em thấy cô ta đi cùng Fred Sterling và hội bạn thì phải. Nhưng nếu có được giới thiệu thì em cũng không nhớ ra.”
Họ lại cùng nhìn xuống chiếc nhẫn. Nhưng hỡi ôi, phép màu nhiệm đã tan biến, bầu không khí lãng mạn đã hóa thinh không, họ chẳng thể nào dấy lên ngọn lửa say mê khi nãy. Cả căn phòng cũng mất đi vẻ ấm cúng. Phải chăng ánh nhìn từ khuôn cửa đó đã gieo rắc giá lạnh lên người và vật?
Nàng rùng mình. “Ta vào với mọi người đi.”
Bữa tiệc đã gần tàn, gã và nàng vẫn mải mê khiêu vũ. Những động tác xoay vòng, nhún chân hờ hững chẳng qua chỉ là cái cớ để che đậy một cuộc trò chuyện riêng tư.
Gã thì thầm, “Mình lấy căn hộ ở đường Tám Tư nhé. Nếu tay đó bớt cho mình được năm đô mỗi tháng như đã hứa… Với số đồ đạc họ bố trí thì chúng ta có thể sửa sang lại căn hộ…”
Nàng thủ thỉ, “Cái cô mặc đồ đen không hề rời mắt khỏi anh chút nào. Em để ý thấy là cô ta cứ dõi theo anh suốt cả buổi. Nếu vào một tối nào khác thì em đã cảm thấy bất an rồi đấy.”
Gã ngoái đầu lại. “Cô ta có nhìn anh đâu.”
“Lúc nãy thì có, em vừa nhắc anh xong là cô ta lảng đi.”
“Mà cô này là ai nhỉ?”
Nàng nhún vai. “Em cứ tưởng cô ta đến cùng Fred Sterling và bạn bè của anh ấy. Anh ấy đi đâu chẳng kéo cả hội. Nhưng anh ấy về một lúc rồi mà cô ta vẫn đứng đây, có lẽ vì muốn ở lại một mình. Dù có là ai thì em cũng thấy thích cách cô ta cư xử, không phải dạng con gái rẻ tiền đâu. Em để ý hết mà, cả tối nay cô ta toàn bị làm phiền thôi, tội nghiệp. Cứ mỗi khi cô ta định lỉnh ra ban công một mình, thì có đến ba, bốn quý ông nghĩ đấy là lời mời gọi rồi lẽo đẽo bám theo. Chưa đầy một phút sau là cô ta lại quay vào, thường là từ cửa bên, vẫn đi một mình. Cô ta làm thế nào để cắt đuôi được nhanh thế thì em không biết, nhưng hẳn cô ta phải cực kỳ điêu luyện. Mấy quý ông kia cũng lần lượt quay lại, từng người một, mặt thộn ra như vừa bị từ chối phũ phàng. Màn đấy diễn mấy lần rồi.”
Nàng chạm nhẹ vào ve áo gã để ra hiệu, họ dừng lại giữa chừng.
“Có thêm mấy người nữa sắp ra về. Em ra tiễn khách rồi sẽ quay lại ngay, anh yêu. Nếu thấy nhớ nhung khi em đi vắng thì anh ráng mà chịu.”
Gã dõi theo bước chân nàng, đứng đó như cột cờ nhìn lá cờ mới bị hạ xuống và mang đi mất. Đến khi không còn nhìn thấy tà váy xanh nhạt của nàng nơi đầu phòng phía xa, gã mới quay người đi ra ban công, tìm chút không khí trong lành. Gã thấy dinh dính dưới cổ áo, khiêu vũ lúc nào cũng khiến gã nóng cả người.
Ánh đèn chói lọi từ thành phố bên dưới hắt ngược lên như những thanh nan hoa ánh sáng của một bánh xe khổng lồ méo mó. Dường như ai đó đã ném một cục bột năng phát sáng lên nền trời đêm, để lại một mặt trăng mờ tỏ ánh ngọc trai. Gã châm một điếu thuốc như thường lệ, sau mỗi lần khiêu vũ, trong những lúc đợi nàng trở về bên gã. Tâm trạng thư thái, gã nhìn xuống thành phố bên dưới, nơi có thời gã từng suýt chết. “Giờ ta ổn rồi,” gã nghĩ. “Ta còn trẻ, lại có tình yêu, tiền đồ rõ ràng. Phần còn lại thì đơn giản thôi.”
Ban công chạy suốt mặt tiền căn hộ tầng thượng. Một đầu ban công rẽ ngoặt sang cạnh bên căn hộ, nơi mặt trăng không bén gót theo được, để lại một khoảng tối sẫm. Chỗ đó không có những cửa sổ chạm sàn, mà chỉ có một cửa sổ ngách ít người sử dụng, chắn không để ánh sáng lọt qua.
Gã di chuyển tới chỗ rẽ vì có một cặp khác trên lối đi, mà gã thì không muốn làm phiền họ. Gã đứng vào đúng chỗ góc vuông nơi hai nhánh ban công gặp nhau. Giờ thì gã có hai góc nhìn thay vì một như trước.
Rồi đột nhiên, cô gái kỳ bí mặc váy đen xuất hiện, đứng cách gã chỉ một, hai bước chân, phóng tầm mắt ra khoảng không trước mặt giống như gã vậy. Chắc hẳn cô ta đã đi qua lối cửa ngách mà không ai biết rồi tiến tới gần gã. Với bộ váy đen tuyền bị vùng tối họ đang đứng nuốt trọn, cô ta như một bức tượng bán thân bằng cẩm thạch trắng muốt, lướt trong không trung mà không cần chân đế bên dưới.
“Khung cảnh lộng lẫy nhỉ?” Gã bắt chuyện. Dù gì họ cũng đang dự cùng một bữa tiệc.
Cô ta không có vẻ gì là muốn nói về chuyện đó, hoặc có lẽ cô ta thấy quang cảnh này chẳng có gì hấp dẫn cả.
Đúng lúc đó thì Corey xuất hiện với dáng vẻ hăm hở của kẻ chinh phạt. Hẳn là anh chàng đã để mắt đến cô nàng từ trước rồi, nhưng phải đến giờ này thì vận may mới mỉm cười với anh ta. Sự hiện diện của Bliss cũng chẳng làm anh ta bận tâm. “Cậu vào trong đi”, anh ta trịch thượng. “Đừng ở đây làm kì đà cản mũi, cậu đính hôn rồi đấy nhé!”
Cô gái lập tức chen ngang, “Anh sẵn lòng giúp tôi một việc chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
“Vậy thì lấy hộ tôi một ly lớn highball* sủi bọt.”
Highball: Một loại cocktail được pha trộn từ một phần là rượu mạnh và một tỉ lệ lớn hơn các loại thức uống không cồn khác.
Anh ta ngoắc ngón cái về phía Bliss. “Anh chàng này giỏi việc đó hơn tôi đấy.”
“Rượu từ tay anh đưa sẽ ngon hơn.” Chiêu thức đơn giản mà hiệu quả.
Corey mang rượu quay lại. Cô ta nhận lấy rồi đưa ly ra phía trên bờ tường, chầm chậm nghiêng miệng ly cho đến khi rượu trong đó đổ hết ra ngoài. Sau đó cô ta đẩy cái ly trở lại. “Giờ hãy đi lấy thêm ly nữa.”
Corey hiểu ra ngay. Khó mà hiểu sai được ý cô ta.
Lớp vỏ sứ mỏng manh của một quý ông thành phố ngọt ngào lập tức vỡ vụn và một trong những cánh rừng bên trong bung ra ngoài. Đó không phải là một cánh rừng hiền hòa. Khuôn mặt anh ta đột nhiên trắng bệch, khóe miệng cong lên như một con thú săn mồi máu lạnh. Anh ta bước tới, hai tay hướng thẳng cổ họng cô gái.
“Ấy… bình tĩnh nào!”, Bliss nhanh chóng sấn vào, chặn hai cánh tay trước khi chúng chạm tới cô gái, đẩy chúng lên trên cao. Đến lúc hai cánh tay hạ xuống thì Corey cũng đã kiểm soát được bản thân. Anh ta nhét tay vào túi áo để đảm bảo chúng nằm yên trong đó. Sự phẫn nộ lúc này mới trào dâng thành ngôn từ, sau khi hành động đã bị kiềm chế.
“Con nào tưởng là bỡn cợt được với tao cũng…!” Anh ta quay người bỏ đi theo lối cũ.
Bliss cũng định theo bước anh ta. Rốt cuộc thì cô ta có ý nghĩa gì với gã đâu chứ?
Cô gái vội đưa tay ra níu gã lại. “Đừng đi. Tôi có chuyện muốn nói với anh.” Cánh tay lập tức rụt lại ngay khi cô ta thấy lời nói đã đạt được mục đích.
Gã đứng lại, chờ cô ta nói.
“Anh không biết tôi, đúng không?”
“Cả tối nay tôi vẫn băn khoăn cô là ai.” Thực ra gã không hề băn khoăn. Gã chẳng quan tâm tới cô ta như mấy tay đàn ông khác ở đây. Chỉ là câu nói đãi bôi mà thôi.
“Anh đã thấy tôi một lần mà không nhớ đấy thôi. Còn tôi thì vẫn nhớ. Lúc đó anh ngồi trong ô tô với bốn người khác…”
“Tôi từng ngồi trong ô tô với bốn người khác vô số lần, nhiều đến mức không đếm xuể…”
“Biển số xe là D3827.”
“Tôi nhớ số má kém lắm.”
“Chiếc xe đang để ở ga ra trên đường Exterior, khu Bronx. Từ đó đến nay chưa có ai ghé qua dùng. Lạ nhỉ? Chắc nó vẫn nằm gỉ sét ở đó…”
“Thực tình tôi không nhớ chuyện ấy”, gã ngạc nhiên. “Tóm lại cô là ai nhỉ? Cô xuất hiện cứ như điện xoẹt ấy…”
“Nhiều điện quá là chập mạch đấy.” Cô gái lùi lại một, hai bước như muốn thể hiện rằng sự hứng thú mình dành cho gã đã không còn nữa, nó biến mất cũng đột ngột như khi xuất hiện. Cô ta gỡ chiếc khăn hạt huyền ra khỏi đầu, hai tay dang thẳng nó ra trước mặt để cho tà khăn bay phấp phới trong gió.
Bất chợt cô ta khẽ kêu lên. Tấm khăn không còn ở đó. Hai tay cô ta vẫn giữ nguyên vị trí. Một sợi dây điện lẫn vào màn đêm, nối chéo từ nơi cô ta đứng tới nơi nó bấu vào bờ tường bên dưới bởi một mẩu sứ cách điện. Cô ta ngoảnh mặt nhìn gã, giả đò ngạc nhiên, rồi vươn mình, cúi đầu nhìn xuống.
“Kia, ngay kia kìa. Nó mắc lại ngay chỗ cái thứ tròn tròn, trắng trắng kia…” Cô ta cố với một tay dò dẫm trong khoảng không phía dưới. Một lúc sau, cô ta thẳng người lại, cười thoái chí, “Chỉ thiếu một chút nữa là ngón tay tôi chạm được rồi. Tầm với của anh dài hơn, anh giúp tôi được không?”
Gã leo ra, khuỵu gối đứng trên bờ tường, một tay bám vào gờ trong để đảm bảo mình không rướn người đi quá xa. Gã quay đầu khỏi cô ta, tìm kiếm chiếc khăn.
Cô gái bước tới sát sau lưng gã, đẩy lòng bàn tay ra như một cử chỉ chối bỏ đức tin, rồi nhanh chóng rút lại ngay. Động tác nhẹ nhàng đó khiến cô ta thở hắt ra, một lời giải thích, lời nguyền rủa và sự kết án trong cùng một âm thanh.
“Bà Nick Killeen!”
Gã hẳn đã nghe thấy. Âm thanh đó hẳn đã bật một tia sáng trong đầu gã, trước khi tâm trí cùng sinh mạng gã lụi tàn vào bóng tối.
Trên bờ tường chẳng còn gì. Chỉ có cô và màn đêm ở bên nhau. Vọng qua cửa sổ tầng thượng, ở bên kia khúc quanh, vang lên điệu nhạc rumba rộn ràng từ chiếc đài và những tiếng cười giòn giã. Giọng một người to hơn cả, “Cố lên, sắp được rồi!”
Một lúc sau, cô đi vào nhà thì thấy Marjorie bước đến. “Tôi đang tìm hôn phu của mình.” Marjorie tự hào thể hiện mối ràng buộc giữa hai người, tay miết lên chiếc nhẫn với sự phô trương mà chính cô gái cũng không để ý. “Anh ấy có ở ngoài kia không?”
Người phụ nữ mặc đồ đen mỉm cười lịch sự. “Lúc trước tôi có thấy anh ấy ở đó.” Cô tiếp tục đi, bước đi dài nhưng không quá vội vã, thu hút thêm vài cặp mắt nam giới dõi theo.
Mấy cô giúp việc và người quản gia không còn trực ở phòng giữ mũ áo cạnh cửa, chỉ quay trở lại khi họ được gọi. Trong lúc cánh cửa trước từ từ khép lại phía sau mà không gặp sự cản trở nào, chiếc điện thoại nối trực tiếp với lễ tân tầng dưới đổ chuông. Một hồi sau mới có người nghe máy.
Marjorie trở vào từ ban công, nói với người đứng gần nhất, “Lạ thật, không thấy anh ấy ở ngoài đó.”
Mẹ cô gái, người buộc phải ra trả lời điện thoại lúc trước, hét lên một tiếng thảm thiết từ đâu đó gần cửa tòa nhà. Bữa tiệc chính thức kết thúc.