Cô Dâu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cảnh Sát Điều Tra
Cảnh Sát Điều Tra

❊ ❊ ❊

“Ra câu chuyện là như vậy, cô đã thanh toán món nợ”, Wanger tủm tỉm nói, “và chúng tôi có làm gì đi nữa với cô thì cũng không thể nào tước được sự thỏa mãn về điều đó, có đúng không? Không có sự trừng phạt nào của chúng tôi đối với cô có thể chạm được vào cô - bên trong cô, đó mới là nơi quan trọng. Đúng không?”

Cô không trả lời.

“Phải rồi. Tôi đã suy nghĩ như vậy về cô khá lâu, và giờ tôi thấy nhận định đó là đúng. Bỏ tù chẳng phải là hình phạt đối với cô, không, không, kể cả ghế điện cũng không làm cô sợ, trong trường hợp rốt cuộc cô phải đối diện với nó. Trong mắt cô tôi không thấy có một chút hối hận nào, trong tim cô không có một chút sợ hãi nào.”

“Không có đâu. Ông hiểu đúng đấy.”

“Luật pháp không trừng phạt được cô, đúng không? Nhưng tôi thì có đây, Julie Killeen.”

“Cô vẫn chưa trả thù được cho Nick Killeen. Cô nghĩ là cô đã trả thù được, nhưng chưa đâu. Vào cái buổi tối mà Bliss, Mitchell, Ferguson, Holmes cùng với Moran lao vào chỗ bậc thềm nhà thờ, say ngất ngưởng trên xe ấy, thì có một kẻ khác đang dán mình vào cửa sổ tầng một ở dãy nhà trọ đối diện nhà thờ, quan sát hai vợ chồng cô, tay cầm súng, chỉ chờ hai người ra ngoài. Có vài lí do nào đó khiến hắn không chộp được Killeen khi anh ta đi vào, có thể là xe chở Killeen đến đã dừng vào góc khuất khiến hắn không bắn được, cũng có thể là xung quanh có quá nhiều người, hoặc đơn giản là hắn chưa sẵn sàng. Thế nên hắn chờ ở đó, và hắn quyết tâm không bắn trượt khi chồng cô đi ra.

“Hắn đã không trượt. Hắn cầm súng hướng theo cô và chồng cô khi hai người đi xuống bậc thềm. Hắn ngắm vào Nick, rồi hắn bóp cò. Chiếc xe kia lao đến đúng vào khoảnh khắc đó, tình cờ ống xả của xe cũng nổ ầm lên. Nhưng viên đạn thì trúng đích, sượt qua nóc xe. Khoảnh khắc đó chắc hàng trăm năm cũng không có dịp lặp lại, thậm chí nếu cố tình bố trí như thế thì cũng không thể nào thành công được. Phản chiếu từ ánh lửa đầu ống xả trên các ô cửa sổ lại tình cờ giúp che giấu được ánh lửa từ nòng súng của hắn.

“Sự trừng phạt của cô đó, Julie Killeen. Cô đã đẩy bốn người đàn ông vô tội tới chỗ chết. Họ chẳng liên quan gì tới việc chồng cô bị sát hại cả.”

Cô chưa bị thuyết phục, ông có thể thấy rõ điều đó. Ánh mắt lạnh lẽo, không khoan nhượng vẫn có nơi cô. Ánh mắt đó còn có cả sự phủ định nữa. “Tôi có nhớ”, giọng cô đầy khinh miệt, “báo chí cũng có bài viết với hàm ý tương tự về khả năng như vậy hồi đó. Dĩ nhiên là các ông đã chủ động tìm cách che đậy sự kém cỏi của mình rồi. Trước đó đã có bao vụ án không giải quyết được - Elwell, Dorothy King, Rothstein - và lí do thì lúc nào cũng như nhau: sự khốn nạn ở chỗ này hay là hối lộ ở chỗ kia. Nhưng chưa có vụ nào trên thế giới mà lực lượng cảnh sát các ông lại được phép phớt lờ, không ngó ngàng gì như vụ này. Thậm chí còn không có một người nào bị coi là nghi phạm hay bị gọi tới thẩm vấn. Giống như một con chó bị bắn chết trên phố thôi!”

“Nếu nói về chuyện mớm lời cho báo chí hồi đó thì ý nghĩa phải ngược lại mới đúng. Chúng tôi đã làm mọi cách, làm hết sức để kiềm chế báo chí không nhắc tới khả năng còn một kẻ ở bên kia đường, cố tình cho họ những câu chuyện lặt vặt, hi vọng như vậy họ sẽ không nói tới vấn đề kia. Nếu tay súng vô danh kia cho rằng hắn không bị nghi ngờ, thì chúng tôi sẽ dễ dàng lần ra hắn hơn.”

“Lúc đó tôi không tin, bây giờ tôi cũng không tin. Chính mắt tôi đã trông thấy…”

“Cái cô trông thấy thật sự chỉ là ảo giác. Nếu cô đến gặp chúng tôi lúc đó, chất vấn chúng tôi về tiến độ điều tra, thì hẳn chúng tôi đã chứng minh cho cô được mọi việc rồi. Nhưng không, cô chọn cách ôm mối hận thù cho riêng mình, nuôi dưỡng nó và không hỏi gì cảnh sát cả. Cô đã cố tình giữ lại những thông tin cô biết cho riêng mình - mặc dù không chính xác - và sử dụng những thông tin đó để giết người.”

Cô nhìn ông bằng ánh mắt tự mãn.

“Trên rèm cửa sổ ở phòng đối diện nhà thờ có dấu vết của thuốc súng. Ở ngay phòng bên trên lúc xảy ra sự việc cũng có người, họ khai rằng đã nghe thấy tiếng súng ở bên dưới, to hơn hẳn, rõ hơn hẳn tiếng ống xả nổ ở bên ngoài. Họ mới là người có vị trí tốt hơn để đánh giá, chứ không phải cô. Chúng tôi còn tìm thấy được vỏ đạn, phù hợp với đầu đạn lấy ra từ chồng cô. Nó nằm kẹt giữa vết nứt trên sàn nhà. Ngay từ đầu chúng tôi đã biết là phát súng đó bắn từ chỗ nào tới, thế nên chúng tôi cũng không cho tìm chiếc xe gây náo loạn thành phố đó. Chúng tôi biết mọi thứ, trừ việc hung thủ là ai. Chỉ mới gần đây chúng tôi mới phát hiện ra. Cô không muốn biết hắn là ai ư? Chẳng lẽ kể cả tên hắn cô cũng không muốn nghe?”

“Tôi không có lí gì để quan tâm tới con thỏ ông vừa kéo từ mũ ra để làm tôi lạc hướng cả.”

“Bằng chứng cần có rốt cuộc cũng đã có trong hồ sơ. Nó đến quá muộn, không kịp cứu mạng Bliss, Mitchell, Moran và Ferguson. Nhưng hôm nay thì có rồi. Bằng chứng khoa học, bằng chứng không thể chối cãi. Chúng tôi còn có cả lời nhận tội có chữ kí nữa. Tôi có một bản sao trong túi, ngay lúc này đây. Hắn đã bị giam trong thành phố được ba tuần rồi.”

Lần đầu tiên, cô không có câu gì để thách thức đáp lại.

“Cô sẽ có dịp gặp trực tiếp hắn ta khi cô cùng tôi quay trở lại đó. Nhưng tôi nghĩ là cô đã từng gặp hắn rồi.”

Một vết nứt hình thành trên lớp vỏ bọc lạnh lùng đang bảo vệ người phụ nữ. Một tia nghi ngờ, sợ hãi, ánh lên trong mắt. Câu hỏi từ đó buộc phải thốt ra. “Là ai?”

“Corey. Cái tên đó có quen với cô không?”

Cô đáp lại bằng giọng đau đớn. “Có, tôi có nhớ tay Corey này. Đã hai lần hắn xuất hiện trước mặt tôi, dù chỉ một chốc. Một lần là trên lan can tại bữa tiệc, hắn mang cho tôi một ly rượu, lúc đó thì thật là dễ dàng nếu… Nhưng tôi đã đuổi hắn ta đi, để có chỗ để…”

“Sát hại Bliss, đúng không?”

“Người mà theo ông là chưa bao giờ gây tổn hại đến tôi, cũng chưa bao giờ nhìn thấy tôi trước tối hôm đó.” Cô hơi cau mày một chút rồi nói tiếp. “Lần thứ hai cũng là lần cuối, là khi tôi ở một mình ngay trong phòng cùng với hắn, chỉ một vài phút. Tôi đi với hắn lên nơi hắn ở, đó là cách dễ dàng nhất để loại hắn ra. Tôi còn nhớ còn chĩa súng vào người hắn để đảm bảo hắn không quấy rầy. Súng của hắn.”

“Đó là khẩu súng đã giết chồng cô. Là khẩu súng đã bắn ra viên đạn găm vào người Nick Killeen. Chỗ tôi có một nhân viên mới làm việc, không thạo việc nên đưa nhầm khẩu súng đó sang bên kiểm tra đạn đạo trong khi tôi bảo cậu ta đi kiểm tra dấu vân tay của cô. Kết quả của sự việc đó lại hoàn toàn bất ngờ đối với chúng tôi.

Tôi còn nhớ có lần gọi sang bên phòng vân tay trách họ là không gửi báo cáo lại cho tôi trong khi tôi đã gửi vũ khí sang chỗ họ từ lâu, thì đúng lúc đó có người bên phòng đạn đạo gọi điện sang bảo là ‘Khẩu súng anh chuyển sang chỗ chúng tôi khớp với dấu vết trên đầu đạn lấy ra từ Nick Killeen, chắc là anh đang muốn xác minh vì không chắc chắn lắm, đúng không?’ Tôi phải tận mắt xem thì mới tin họ đấy. Sau đấy thì đến đoạn ngang trái nhất là Corey đến hỏi xem là chúng tôi đã xong việc với khẩu súng của hắn chưa và hắn muốn lấy lại. Hắn đến nhưng không ra được khỏi đồn.

Hắn đúng là tự nguyện đến giúp chúng tôi điều tra. Hắn có giấy phép sử dụng súng đó. Có điều hắn hơi quá khi sẵn lòng cho chúng tôi mượn để tìm dấu vân tay của cô trên đó. Tôi đoán là sau khi giết chồng cô, Killeen, cũng đã lâu rồi nên sự cẩn trọng, suy tính thấu đáo đã không còn nữa. Hắn cho rằng chẳng có điều gì…

Chúng tôi cũng mất khá nhiều thời gian mới buộc hắn nhận tội được. Cũng trong thời gian đó, tôi hoạt động độc lập, tìm hiểu một vấn đề mà mọi người cho rằng hoàn toàn không liên quan, và phát hiện ra một bài viết nho nhỏ được đăng trên mấy số báo cũ lưu trong thư viện, xuất bản vào các ngày thứ Sáu mà những anh chàng trong Hội Thứ Sáu thường hay đi chơi. Đó là một bi kịch đối với những người trực tiếp liên quan nhưng không đặc biệt quan trọng. Một chú rể thiệt mạng do một viên đạn lạc, được cho là bắn từ một mái nhà gần đó, khi cùng cô dâu ra khỏi nhà thờ ngay sau lễ thành hôn.

Đối với tôi mà nói thì câu chuyện này là nguyên nhân hợp lí duy nhất dẫn tới những vụ sát hại thành viên của Hội Thứ Sáu, cụ thể là ba người trong hội và một anh chàng phục vụ quầy bar mà họ dẫn đi cùng mỗi khi quậy phá. Tôi liên kết các dữ liệu với nhau thôi. Không thấy có đề cập tới cô dâu thiệt thòi kia, nhưng chắc chắn là phải có một người chứ, vì làm gì có ai tự cưới mình.

Thế nên chúng tôi giữ kín việc bắt Corey, giữ kín anh ta theo đúng nghĩa đen, để cô không nghe phong thanh được để mà trì hoãn hay bỏ lần ra tay cuối. Việc đoán cô sẽ ra tay ở đâu cũng không khó khăn gì, nên việc của tôi là kiếm một vai ở đó.

Điều tôi vẫn chưa làm rõ được là cô làm gì trong khoảng thời gian giữa những lần cô viếng thăm họ. Làm thế nào mà cô biến mất hoàn toàn được như vậy, thực hiện thay đổi nhanh chóng cả về diện mạo và tính cách. Tôi biết cô sẽ tới, nhưng cho đến phút cuối tôi cũng không biết chính xác là ở đâu và như thế nào. Cứ như đi rình bắt ma ấy.”

Người phụ nữ lơ đễnh trả lời, “Chẳng có gì siêu phàm cả đâu. Tôi tính là các ông sẽ tìm tôi ở những nơi ẩn náu xa xôi, những khách sạn rẻ tiền, phòng trọ, đại loại thế. Thực ra hàng ngày tôi tiếp xúc với cả chục người - toàn những người chẳng bao giờ buồn nhìn tôi tới lần thứ hai. Tôi sống trong một bệnh viện. Ông muốn thì tôi nói tên cho, bệnh viện lớn ở thành phố đấy. Tôi làm việc ở đó, cũng sống ở đó luôn, không phải ra ngoài. Tóc của tôi lúc nào cũng bọc kín nên không ai biết, cũng chẳng quan tâm mấy, là màu gì. Khi hết ca trực thì tôi ở trong phòng, không kết giao với những nhân viên khác. Khi đến lúc cần… ra tay lần nữa thì tôi xin nghỉ phép ngắn hạn, đi rồi mấy hôm sau lại về. Thế rồi rốt cuộc được gì? Chẳng được gì cả.”

Cô lại thở khá khó khăn, giống như lúc trước bị kìm hãm trong chiếc ghế. Có vẻ như bên trong cô có gì đó đang đổ vỡ, làm tắc khí quản của cô.

“Vậy ra tôi đã cầm trong tay chính khẩu súng đã giết Nick! Tôi đã chĩa khẩu súng đó vào tên hung thủ, rồi lại buông súng và bước đi, đi giết một người vô tội.” Cô bắt đầu run rẩy không kiểm soát như người bị lạnh. “Giờ đây tôi nghe được tiếng kêu của Bliss khi anh ta ngã khỏi ban công. Lúc đó tôi không nghe thấy. Giờ đây tôi nghe thấy tiếng rên rỉ của Mitchell. Tôi nghe thấy hết.”

Đầu cô gục xuống như có gì đó đã làm cô gãy cổ. Tiếng cô thổn thức nhỏ, nhưng rõ ràng, thậm chí càng ngày càng dồn dập hơn.

Một lúc lâu sau, khi đã ngừng khóc, cô ngẩng đầu lên. “Tại sao hắn lại làm thế - Corey ấy?” Cô hỏi. “Tôi cần biết lí do.”

Tiếng giấy sột soạt trong áo khoác của Wanger. Ông lấy ra bản sao biên bản nhận tội, mở ra và đưa cho cô.

Cô chỉ liếc phần đầu, lật trang cuối xem chữ kí, sau đó trả lại cho Wanger. “Ông nói cho tôi biết đi”, cô nói. “Giờ tôi tin ông. Ông là người trung thực.”

“Hai người bọn họ có làm ăn cùng nhau, chồng cô và Corey. Những phi vụ làm ăn béo bở. Chi tiết có cả trong biên bản nhận tội này đây.” Ông ngừng một chút. “Killeen, chồng cô có kể cho cô chuyện đó không?” Ông hỏi.

Cô gật đầu. “Có, anh ấy có nói với tôi. Tôi biết. Anh ấy kể những việc anh ấy làm, nhưng không nhắc đến tên ai cả. Anh ấy cũng nói là anh ấy sẽ bị thế nào nếu như rút ra. Tôi không tin. Tôi không biết về những chuyện bạo lực như thế. Tôi bắt anh ấy chọn tôi hoặc là công việc đó. Thực tình tôi cũng không nghĩ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến vậy, tôi không tin sẽ có chuyện gì cả. Tôi yêu anh ấy mà. Anh ấy suy nghĩ trong một, hai tuần, rồi anh ấy đã lựa chọn. Tôi.”

Lần đầu tiên Julie Killeen nhìn thẳng vào Wanger. Cô nói nhỏ, dường như là kể câu chuyện của một người khác chứ không phải của mình. “Anh ấy chuyển chỗ ở. Chúng tôi gặp nhau cũng phải bí mật. Tôi bảo anh ấy đi nhờ cảnh sát bảo vệ, nhưng anh ấy bảo đã dính sâu vào đó quá rồi. Anh ấy muốn chúng tôi đi nơi khác. Chúng tôi sẽ đi ngay sau khi ra khỏi cửa nhà thờ, tới một con tàu. Đó cũng là chuyện tôi cứ nằng nặc đòi anh ấy - cưới ở nhà thờ.” Cô cười buồn. “Ông thấy đấy, theo một góc độ nào đó thì chính tôi giết anh ấy. Điều đó về sau lại càng khiến nghĩa vụ của tôi nặng nề hơn.”

Cô ngập ngừng một chút, mỏi mệt, rồi lại tiếp tục.

“Anh ấy nói rằng chúng tôi sẽ không trở lại ngay, có thể sẽ phải rất lâu sau mới quay lại được. Anh ấy nói đúng. Chúng tôi đã đi - nhưng không cùng nhau thôi. Và cả hai chúng tôi đều sẽ không quay lại đó.

“Tôi biết là tôi sẽ phải chấp nhận những điều kiện đó của anh ấy. Cũng không có lựa chọn nào khác cho tôi cả. Tôi muốn có anh ấy. Chúa ơi, tôi muốn có anh ấy. Tôi đã từng nằm thức cả đêm, chia nhỏ thời gian ra từng giây, từng phút, đếm ngược lại cho đến khi có được anh ấy. Như thế thời gian sẽ trôi nhanh hơn. Công việc làm ăn của anh ấy…�” Cô nhún vai. “Anh ấy hứa sẽ bỏ hết. Đó là để đáp ứng yêu cầu của tôi.”

“Sai lầm của hai vợ chồng cô”, Wanger cười với chính mình, “là nghĩ rằng có cơ hội rút ra khỏi những công việc như anh ta đã làm. Việc làm ăn của họ cũng đã để lại phía sau vài án mạng. Và tất nhiên là cuối cùng thì còn phải nói đến việc chia tiền, đó thường là điểm chính yếu. Corey không thể nào để chồng cô rút ra. Hai người bọn họ đang ngồi trên một con thuyền.”

Người phụ nữ lập tức xen vào, nói nhỏ nhưng giận dữ. “Hắn đã rút ra đó thôi. Không những chỉ thoát ra mà còn hoàn lương nữa. Ông Corey, con người lịch lãm. Đó, hắn trở thành người như thế. Vậy mà hắn không buông tha cho Nick sao? Tại sao hắn phải giết Nick?”

Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp Wanger trả lời câu hỏi chứ không phải là người hỏi. Sự tuyệt vọng của Julie Killeen đã đẩy cả hai người ra khỏi khuôn khổ quy định giữa người bắt và kẻ bị bắt.

“Đúng vậy, Corey đã rút ra được. Nhưng tại thời điểm hắn rút ra thì chẳng còn ai ở đó để cản trở hắn nữa, cô đừng quên điều đó. Khi Killeen cố gắng làm vậy, thì vẫn còn có Corey. Với lại cách chồng cô thoát ly cũng không gây được cảm giác an tâm - đùng một cái là cắt đứt liên lạc, cứ thế biến mất, có thể là do nghe theo lời khuyên của cô - nhưng như thế là đủ để tạo nguy hiểm tiềm tàng khiến Corey có thể phải lên ghế điện ngồi ba bốn lượt. Đấy là còn chưa nói đến mấy nghìn đô la Corey nghĩ hắn sẽ được hưởng. Corey có lí do của hắn, tất nhiên rồi. Chồng cô bỏ đi khiến hắn ăn không ngon, ngủ không yên, trên đầu lúc nào cũng lơ lửng bản án tử hình sắp giáng xuống. Hắn quyết định đi tìm Nick khi còn cơ hội tìm được, trước khi chồng cô có thể chơi hắn trước. Nhà thờ là nơi duy nhất Corey có thể đảm bảo sẽ tìm thấy Nick, trước đó thì Nick lặn mất tăm.”

“Anh ấy đã phải trốn rất kỹ”, cô nói nhỏ, giờ gần như đã thờ ơ.

“Nick chuyển nhà, còn Corey lại không biết bạn gái của Nick là ai, sống ở đâu.”

“Chúng tôi hẹn nhau trong góc tối ở rạp chiếu phim, lúc nào cũng là hai ghế ở hàng cuối cùng.”

“Nhưng cuối cùng thì hắn cũng tìm ra cách. Nhà thờ nào hắn cũng đến dò hỏi. Có người nói, hắn xác định được ngày, giờ và nơi đám cưới sẽ diễn ra. Sau đó hắn thuê một căn phòng đối diện với cửa bên của nhà thờ. Hắn biết chắc Killeen chồng cô sẽ chọn lối cửa bên. Hắn mang súng vào đó chờ sẵn, mang theo đồ ăn vì hắn không rời cửa sổ đấy trong bốn mươi tám giờ liền. Hắn sợ rằng chồng cô sẽ đẩy sớm lễ cưới để đề phòng bất trắc.”

Cả hai người đều không nói gì. Căn phòng hoàn toàn yên tĩnh. Wanger nghĩ rằng viên đạn lấy mạng Nick Killeen - viên đạn bay qua đầu của năm người đàn ông đó cuối cùng lại dẫn tới cái chết của bốn người trong số họ. Ông thở dài, nhìn Julie Killeen.

“Cô… Hắn ta từ đầu tới cuối không hề biết cô là ai. Cô chỉ là một con búp bê nho nhỏ, không quan trọng, đứng cạnh mục tiêu của hắn. Còn hắn… chắc chính cô cũng không biết hắn ta là ai, đúng không… người đã dẫn cô về phòng tối hôm đó, người đã giết hại chồng cô?”

Người phụ nữ không trả lời, có vẻ như chẳng nghe thấy gì.

“Sau đó hắn còn gửi vòng hoa tới lễ tang, với danh nghĩa là đại diện của nhà thờ.”

Người phụ nữ run lên, giơ tay đỡ như thể Wanger vừa tấn công cô ta vậy. Ông thấy rằng cuối cùng mình đã thuyết phục được người phụ nữ này.

Ông đứng lên, đặt còng vào tay cô, khóa lại nhẹ nhàng, không muốn cản trở giây phút xúc động, đắng cay. Cô cũng không để ý tới việc đó.

“Đi thôi”, ông nói.

Cô đứng lên, chợt nhận ra hai cổ tay mình đang bị còng. Cô nhìn Wanger, gật đầu. “Đi thôi”, Julie Killeen nói, “đến lúc tôi phải đi rồi.”

Hết

ó, gã nhìn thoáng qua là biết ngay. Địa chỉ người nhận được đánh máy trong khi phong bì không ghi địa chỉ hồi đáp. Gã không mở phong bì ngay cũng vì lẽ đó. Hóa đơn, thư quảng cáo thì gã đánh hơi được cách đó cả dặm ấy chứ. Gã đi lên gác, đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.