Mitchell bước vào khu sảnh khách sạn tồi tàn nơi mình sống, đúng giờ như hàng ngày, nách kẹp tờ báo. Gã dừng ở bàn lễ tân xem có thư từ gì không thì nhận được cái nhìn từ người phụ nữ ở sau bàn - cái nhìn dành riêng cho người khách trọ luôn nợ một tháng rưỡi tiền nhà như bệnh kinh niên. Gã có ba lá thư.
Thư đầu tiên là lời nhắn từ Maybelle, cô bạn gái tóc vàng làm ở nhà hàng. Thư thứ hai bị chuyển nhầm, nhẽ ra phải để ở ô thư bên trên. Thư thứ ba là giấy thông báo hay hóa đơn gì đó, gã nhìn thoáng qua là biết ngay. Địa chỉ người nhận được đánh máy trong khi phong bì không ghi địa chỉ hồi đáp. Gã không mở phong bì ngay cũng vì lẽ đó. Hóa đơn, thư quảng cáo thì gã đánh hơi được cách đó cả dặm ấy chứ.
Gã đi lên gác, đóng cửa lại rồi nhìn quanh phòng. Gã đã sống ở đây mười hai năm rồi. Căn phòng này đã thấm đượm các mặt tính cách của gã trong thời gian đó. Trên tường treo đầy ảnh các cô gái được đóng khung. Một khu trưng bày thông thường. Không phải gã là kẻ tà dâm, thực ra gã ưa sự lãng mạn. Từ lâu gã vẫn tìm kiếm ý trung nhân. Gã mong muốn nàng vừa xinh đẹp vừa bí ẩn. Mặt nạ, quạt, những địa điểm hẹn hò bí mật, đại loại như vậy. Thế mà gã chỉ toàn gặp gỡ mấy cô bồi bàn ở quán Childs hay mấy cô bán hàng ở công ty Hearn. Chẳng mấy chốc mà gã chẳng còn đủ thời gian tìm một nửa định mệnh của đời mình nữa. Chẳng mấy nữa thì việc tìm kiếm trở nên vô vọng.
Gã treo áo khoác, bức thư thứ ba lằn thành một vệt sẹo trắng ở túi bên. Gã mở tủ, moi chai rượu gin ra từ đống quần áo bẩn chất đống dưới đáy tủ, nơi bà dọn phòng chẳng bao giờ sờ tới. Mỗi tối, gã chỉ đong rượu đến ngón thứ hai*, phân đều sao cho chai đó đủ uống trong hai tuần. Gã đổ thẳng rượu vào họng, không cần chạm môi vào cạnh cốc.
Một cách ước lượng rượu, người ta cầm cốc thủy tinh rồi rót rượu chạm đến mép ngón tay trên thành cốc.
Lại một đêm nữa, chẳng có gì tuyệt vời, chẳng có gì xán lạn sẽ đến với gã. Tất cả toàn là những thứ rẻ rúm. Phòng thuê khách sạn rẻ rúm, một gã đàn ông rẻ rúm mặc áo rẻ rúm, rượu rẻ rúm và những tiếc nuối cũng rẻ rúm. Gã định bụng sẽ gọi Maybelle đến bây giờ hoặc lát nữa để cho khuây khỏa. Gã biết kiểu gì mình cũng sẽ làm thế. Hoặc là Maybelle hoặc chẳng có gì khác. Nhưng gã biết thừa là cô sẽ nói gì, sẽ mặc gì và thậm chí sẽ nghĩ gì nữa. Bia và pate gan nhồi.
Gã nhấc điện thoại lên, quay số nhà nơi cô thuê phòng. Rồi gã sẽ phải chờ bà chủ nhà hét tướng lên gọi từ chân cầu thang tới tận tầng bốn, rồi chờ cô đi xuống. Gã trải qua chuyện này nhiều lần đến nỗi tính được cả thời gian mình cần chờ. Gã cứ để điện thoại đó rồi đi ra chỗ áo khoác lấy một điếu thuốc. Gã thấy bức thư thứ ba vẫn nguyên xi trong túi. Gã lấy thư, xé phong bì.
Một tấm vé màu đỏ rơi ra ngoài. Bên trong phong bì không còn gì khác. “Nhà hát Elgin. Lô A-1. Dành cho tối thứ Ba.” Đó là tối hôm nay. Giá vé được in ở góc: 3 đô la và 30 xu. Sao có thể thế được chứ? Chắc là đồ giả rồi. Gã lật đi rồi lật lại chiếc vé, xem xét rất kĩ mà không thấy chỗ nào rởm cả, mà cũng không cần phải trả thêm khoản chi phí nào khác. Vé thật rồi. Ai lại gửi cho gã thứ này nhỉ?
Trong điện thoại có tiếng léo nhéo, kéo gã trở về. “Cô ấy xuống ngay đấy”, bà chủ nhà của Maybelle nói, xen lẫn là tiếng lẹp bẹp. Cô lúc nào cũng đi xuống cầu thang với tiếng dép kêu như thế.
“Xin lỗi”, gã nói cứng, “tôi gọi nhầm số”, rồi cúp máy.
Gã bắt đầu sửa soạn để đi chơi. Điện thoại réo đúng lúc gã đang vuốt gọn tóc trước gương. Là Maybelle. “Mitch, anh vừa gọi em đấy à?”
“Đâu”, gã nói dối không ngượng mồm.
“Thế tối nay mình có gặp nhau không anh?”
“Ấy, thôi”, gã vờ rên rỉ. “Anh bị cúm rồi, phải nằm bẹp đây này.”
“Thế em qua đó thăm anh nhé?”
“Đừng, không cần đâu”, gã vội nói. “Em bị lây cúm từ anh là mất một tuần lương đấy.” Gã cúp máy trước khi cô định làm phiền gã bằng những ý định tử tế nào khác.
Gã đã chắc mẩm là khi đến nhà hát Elgin, chìa vé ra ở cửa thì thế nào mình cũng bị đuổi. Thế nhưng người soát vé lại chấp nhận, thậm chí còn dẫn gã vào trong với thái độ trân trọng hơn bình thường vì đó là vé lô riêng.
Thế có nghĩa là vé thật rồi. Chẳng còn điểm nào để nghi ngờ nữa. Nhưng ai gửi tặng gã mới được chứ? Liệu người đó có chờ sẵn gã trong lô không nhỉ? Nếu có mấy người ngồi đó thì làm sao gã biết ai vào ai?
Trong lô chẳng có ai cả, gã thầm thất vọng khi nhân viên đưa gã lên. Lô nào cũng có bốn ghế, ngăn với lô kế bên và ban công phía sau bằng một bức vách. Ở đây kín đáo hơn bất kỳ chỗ nào khác trong nhà hát.
Gã thấy có chút không yên khi ngồi một mình với ba cái ghế trống xung quanh, nhớn nhác nhìn xem có ai vào nữa không. Thậm chí gã ngờ rằng nhân viên sẽ tới gõ nhẹ vào vai mình để báo là có nhầm lẫn và gã phải đi ra vì có người dưới gác đang đòi vé. Nhưng không có chuyện gì xảy ra. Trong khi các lô khác đã dần kín chỗ, vẫn chưa ai đến lô chính giữa, vốn là vị trí được ưa chuộng nhất nhà hát này cả. Đến phần mở màn, người ta giảm ánh sáng, khiến khu khán giả chìm trong một ánh chạng vạng xanh mờ, ba chiếc ghế kia vẫn vô chủ, như thể ai đó đã mua vé trước với mục đích bỏ trống chúng.
Vở kịch bắt đầu, phô diễn vẻ tráng lệ và trí tưởng tượng phong phú trước mắt khán giả, gã dần quên đi tình cảnh kỳ lạ đã dẫn lối mình đến đây, bắt đầu thả hồn theo phép màu sân khấu. Thế rồi đột nhiên, chẳng biết chính xác nàng đã vào từ lúc nào nữa, gã chợt nhận ra có người ngồi bên cạnh mình. Trước đó không hề có ánh đèn pin của nhân viên hướng dẫn chỉ ghế cho khách, đến tấm rèm cũng chẳng sột soạt báo động cho gã. Hoặc là gã đã bỏ lỡ những dấu hiệu đó.
Chẳng còn ai khác đến ngồi vào hai chiếc ghế còn lại sau lưng họ. Ngoài nửa màn kịch đầu đã xem, gã không còn chú tâm đến sân khấu được nữa, vì từ lúc đó gã không hề rời mắt khỏi nàng. Nàng đẹp tuyệt trần. Trời ơi, nàng đẹp quá! Nàng có mái tóc đỏ và khuôn mặt của một diễn viên. Nàng khoác một chiếc áo choàng nhung sẩm màu, lớp vải phía trong sáng màu hơn, khiến nàng trông càng nổi bật trên những nếp gấp xếp li - như một nữ thần biển hiện lên giữa tấm vỏ sò.
Dĩ nhiên gã đời nào dám bắt chuyện với nàng, nhưng đột nhiên chính nàng lại chủ động quay sang gã, cầm một điếu thuốc đưa lên miệng, chờ châm lửa. “Anh không phiền chứ?” Giọng nàng pha chút âm ngoại quốc. “Trong này được phép hút thuốc thì phải.”
Đó là mốc khởi đầu mối quan hệ giữa họ.
Gã đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ từ lâu trước giờ hẹn gặp nàng. Đến tận lúc này, gã vẫn không tin được là nàng thực lòng muốn vậy, rằng nàng muốn đến chỗ gã. Chính nàng chủ động đề nghị như thế, chứ gã nào dám mơ… Gã đã hướng dẫn nàng cách lên nhà mà không cần băng qua khu vực sảnh với bao con mắt tọc mạch, thay vào đó đi bằng cầu thang phụ đằng sau khách sạn, vốn chỉ có những người sống lâu ở đây như gã mới biết tới. Tuy nhiên, bất chấp bao nhiêu điều như thế, nàng vẫn khéo léo và lịch thiệp làm cho gã hiểu đây không phải chuyện yêu đương gì cả. Dĩ nhiên là không phải, chẳng ai lại yêu đương nữ thần của mình mà phải tôn thờ mới đúng.
Gã lùi lại, đứng ngó nghiêng căn phòng đến lần thứ mười mấy. Ảnh mấy cô gái trên tường đã được gỡ xuống, để lại những hình chữ nhật ố vàng do đã ngự trị trên đó quá lâu. Gã cần mấy thứ đồ giả đó làm gì cơ chứ, khi mà giờ gã đã có người thật ở đây rồi? Gã kéo tấm ri-đô che quanh chiếc giường. Cố nữa cũng không làm căn phòng khá hơn được, trông vẫn như cái hộp được thuê với giá tám đô la mỗi tuần.
Gã xoa xoa tay lo lắng, rồi lại nhìn vào gương xem cái nơ cổ mới trông có hợp với mình không.
Điện thoại đổ chuông. Gã vội vàng lao tới nhấc máy, chân ríu cả vào nhau. Nàng sẽ không đến nữa? Nàng đổi ý rồi chăng? Nhưng rồi gã thất vọng, xị cả mặt. Hóa ra đó là Maybelle.
“Anh hết cúm chưa? Em lo cho anh suốt cả ngày đó, Mitch. Này, em thó được ít nước xuýt gà còn dư, vốn dùng đế nấu chung với mấy món đặc sản ở chỗ này đấy. Em sẽ cho vào cặp lồng rồi mang qua chỗ anh. Cái này ăn vào để lại sức…”
Gã nghiến răng đau đớn. Sao lại là tối nay cơ chứ? “Anh tưởng thứ Tư thì em phải làm ca tối cơ mà”, gã càu nhàu đáp lại.
“Em đổi ca với đồng nghiệp để đến chăm sóc anh đấy.”
“Để lần khác đi. Tối nay anh không gặp em được…”
Cô nàng đã bắt đầu sụt sùi ở đầu dây bên kia. “Anh muốn thế cũng được! Rồi anh sẽ hối tiếc!”
Gã chẳng bận tâm, cúp máy đúng lúc tiếng gõ cửa gã mong chờ vang lên.
Gã mở cửa, nữ thần lãng mạn bước vào, vẫn khoác chiếc áo choàng nhung như khi ở nhà hát. Gã đã bao lần mơ tưởng về sự xuất hiện của nàng, ở một nơi nào đó, vào một lúc nào đó.
Gã lúng túng, không biết nên làm gì, cũng không biết nói gì cho phải. Đã bao giờ gã được ở gần ý trung nhân đâu. “Em tìm cầu thang có dễ không? Nhẽ ra… tôi nên xuống đón em ở góc phố.”
Gã bật đài lên, nhưng gặp phải chương trình bình luận thể thao nên tắt luôn.
Nàng rút một chai gì đó ra từ bên trong áo choàng. Động tác đó - trông vô cùng nghịch mắt nếu xuất phát từ một người như Maybelle chẳng hạn - được nàng thực hiện thật duyên dáng và ấn tượng. “Chúng ta sẽ uống thứ này”, nàng nói. “Rượu arak*. Tôi mua để góp vui cho tối nay.” Chai rượu hãy còn chưa mở, lớp giấy nhôm mỏng quấn kín cổ chai. Gã phải dùng dụng cụ mới khui được nút bần ra.
Arak: Một loại rượu không màu, trong suốt, vị hồi hương, có nồng độ cồn tương đối cao và được sản xuất theo phương pháp chưng cất. Đây là loại rượu truyền thống của nhiều quốc gia Trung Đông.
Rượu khá bốc, nhưng nó tô hồng cuộc sống trước mắt người uống. Nó cũng làm mềm lưỡi gã, giúp câu từ tuôn chảy dễ dàng và chẳng khó gì để gã cất thành lời những suy nghĩ trong đầu mình. “Em giống hệt người con gái trong mộng của tôi, cứ như em vừa bước ra từ trong tâm trí của tôi ấy.”
“Phụ nữ thông minh biết cách hóa thân thành bất cứ mẫu người nào mà đàn ông mơ ước. Giống như tắc kè hoa, cô ấy có thể khoác lên mình những màu sắc mà anh chàng kia hằng mong muốn. Cô ấy chỉ cần tìm hiểu cụ thể xem mong muốn đó là gì thôi. Mấy bức ảnh trên tường cho thấy rất rõ anh tìm kiếm điều gì ở phụ nữ…”
Gã suýt thì đánh rơi cả chiếc cốc trên tay, tròn mắt nhìn nàng. “Làm sao em biết là trên tường có ảnh? Em đã từng vào phòng này rồi à?”
Nàng nhấp một ngụm rượu, khẽ ho một tiếng. “Chưa hề”, nàng đáp. “Nhưng trên tường có nhiều vết ố, cho thấy đó là nơi từng treo ảnh. Ai làm như vậy thường là người lãng mạn và lãng mạn hóa phụ nữ.”
“Ồ, ra vậy”, gã nói, lại nâng cốc rượu lên. Nhận thức của gã đã bắt đầu hơi chếnh choáng. Trong lòng tràn ngập niềm sung sướng, gã cảm thấy mình không cần câu nệ nữa. “Thú vị thật…”
“Gì cơ?”
“Em ở đây là đủ để căn phòng rách rưới này trở nên ấm cúng và xinh xắn. Em khiến tôi trẻ lại hai chục tuổi, khiến tôi cảm thấy… như trở về ngày xưa, cái thời tôi còn là thằng bé con đội mũ thiếc kiếm tìm ở mọi ngóc ngách…”
“Anh định tìm thứ gì?”
“Tôi chẳng biết nữa. Một thứ gì đó thật tuyệt vời? Tôi chưa bao giờ kiếm ra nó, nhưng cũng chẳng quan trọng, vì lúc nào cũng còn những ngóc ngách khác để khám phá. Chính cảm giác háo hức khiến bước chân ta lâng lâng mới quan trọng. Từ lâu rồi tôi đã không còn cảm giác đó nữa. Em đúng là có ma thuật.”
“Chánh hay tà vậy?”
Gã cười bâng quơ. Rõ ràng là gã không nắm được ẩn ý đằng sau câu hỏi đó.
“Tôi phải đi rồi.” Nàng đứng dậy, bước tới bàn trước gương. “Thêm một cốc nữa rồi tôi phải về. Vẫn đủ rượu cho một cốc nữa.” Nàng cầm cái chai, đưa lên soi dưới ánh sáng đèn. Tới giờ họ vẫn dùng cái bàn làm nơi rót rượu. Nàng rót đầy hai cốc rồi dừng lại, đặt chúng xuống một lúc, hai cốc nằm cách nhau khá xa. “Tôi cần trang điểm lại một chút… cho anh ngắm lần cuối”, nàng ngoái đầu qua vai, khẽ mỉm cười.
Một chiếc hộp sắt nhỏ xuất hiện trên tay. Nàng vươn người qua bàn, ngả về phía chiếc gương. Động tác dặm phấn của nàng chỉ để làm duyên cho có chứ chưa lần nào bông phấn chạm được đến mũi nàng. Đúng hơn là nàng đang trang điểm cho không gian giữa mình và chiếc gương.
Gã ngồi đó mơ màng, mỉm cười quan sát nàng như đứa trẻ ngoan.
Mũi nàng chẳng hề trắng hơn là mấy - cũng có thể nghệ thuật trang điểm nằm ở sự kín đáo, đẹp mà không lộ liễu. Một hai hạt phấn trắng vương lên bề mặt gỗ sẫm màu. Nàng cúi người xuống, vô cùng khéo léo, đủ thấp để hơi thở đẩy chúng rơi vào quên lãng.
Nàng nâng hai chiếc cốc lên, quay lại chỗ gã đang ngồi.
Gã nhìn nàng sùng kính như chú chó trung thành nhìn chủ. “Tôi thật không dám tin chuyện này đang xảy ra. Em thực sự đang ở đây. Em thực sự cúi xuống đưa rượu cho tôi. Hơi thở của em chạm vào tóc tôi. Chút dư vị ngọt ngào, như một bông cẩm chướng bừng nở giữa căn phòng, phả hương vào không khí xung quanh tôi…”
Gã đặt cốc xuống, nàng cũng làm theo, như thể có một sự đồng điệu không thể chối bỏ.
“Khi em ra khỏi cánh cửa kia, tôi sẽ nhận ra rằng mọi chuyện xảy ra đều không có thực. Tôi sẽ mơ về em khi ngủ, rồi đến sáng tôi sẽ không biết đâu là mơ, đâu là thực nữa. Ngay lúc này tôi cũng không phân biệt được rồi.”
“Uống đi nào.” Thấy gã đưa tay với nhầm cốc, nàng cản, “Không phải, cốc của anh kia cơ mà. Anh quên rồi à?” Giọng nàng bất ngờ đanh lại.
“Uống vì điều gì đây?”
“Vì giấc mơ sắp tới. Chúc anh có một giấc ngủ dài và êm dịu.”
Gã nâng cốc. “Vì giấc mơ sắp tới.”
Nàng quan sát gã đặt cốc rượu đã vơi một nửa xuống. “Đây chẳng phải lần đầu tiên ta gặp nhau”, nàng nói.
“Đúng rồi. Tối hôm qua, tại nhà hát…”
“Đó cũng không phải lần đầu. Anh đã từng thấy tôi một lần trước đó. Trên bậc thềm nhà thờ. Anh có nhớ không?”
“Bậc thềm nhà thờ ư?” Gã lắc lư đầu một cách ngớ ngẩn, rồi cố gắng giữ cho nó thẳng. “Lúc đó em đang làm gì?”
“Đang làm lễ cưới. Giờ thì anh nhớ ra chưa?”
Chìm đắm trong những lời nàng nói, gã lơ đãng uống nốt chỗ rượu trong cốc. “Tôi đã có mặt ở lễ cưới sao?”
“Phải, anh đã có mặt ở lễ cưới - không sai chút nào.” Nàng đứng phắt dậy, gạt nút trên chiếc đài nhỏ. “Đến giờ thưởng thức âm nhạc rồi.”
Tiếng kèn trombone ồn ào lấp đầy không gian quanh họ. Nàng bắt đầu xoay xung quanh gã, mỗi lúc một nhanh, tà váy xòe rộng trên đầu gối.
Chẳng còn là người yêu dấu của ai nữa cả.
Có gì đó không ổn…
Gã áp mu bàn tay lên trán. “Tôi không thấy rõ em nữa… Có chuyện gì thế… Ánh đèn đang chao đảo à?”
Nàng vẫn tiếp tục khiêu vũ một mình, mỗi lúc một nhanh, vũ điệu chiến thắng và vũ điệu đưa ma. “Đèn vẫn bình thường. Chính anh mới là người chao đảo.”
Gã đánh rơi chiếc cốc, nó vỡ tan khi chạm sàn. Gã bắt đầu bứt rứt, tay bấu chặt lấy ngực. “Có gì đó xé toạc… lồng ngực tôi. Gọi người tới giúp, bác sĩ…”
“Bác sĩ không đến kịp đâu.” Nàng xoay hết tốc lực như một con quay, ngày một lùi xa khỏi tầm nhìn về phía bức tường. Thị giác đang giảm dần của gã chỉ còn thấy một đốm sáng mờ ảo từng là nàng, rồi như phôi thép luyện dần nguội đi, bóng nàng từng chút từng chút một lẫn vào bóng tối vĩnh cửu.
Gã gục xuống bên chân nàng, thều thào những lời cuối cùng trên tấm thảm, “… chỉ muốn em hạnh phúc…”
Từ đâu đó xa lắm, một giọng nói châm biếm đáp lại, “Anh đã làm được rồi… làm được rồi…” Sau đó mọi thứ chìm trong im lặng.
Cô kéo cánh cửa đóng lại, chuẩn bị niêm phong chặt những gì xảy ra bên trong, thì đột nhiên khựng lại, cánh cửa mới khép hờ, đủ để cô có thể quay vào trong một cách dễ dàng nếu muốn.
Họ nhìn nhau, đứng cách có một bước chân. Maybelle với mái tóc vàng, thân hình nảy nở và đậm người, tay cầm một chiếc cặp lồng được gói ghém tạm bợ trong giấy nâu. Người phụ nữ khoác áo nhung có vẻ gì đó ngang tàng và thách thức của một đấu sĩ bò tót, mắt nhìn cô gái chăm chú, tính toán.
Maybelle mở lời trước, đôi môi dày tô son quá đậm trề ra. “Tôi mang cái này tới cho Mitch. Nếu anh ấy không muốn gặp tôi thì cũng không sao. Giờ tôi hiểu rồi. Cứ nói với anh ấy.
“Sao cơ?”
“Bảo anh ấy nên uống cái này khi còn nóng.”
Người phụ nữ mặc áo khoác nhung ngoái nhìn khe cửa hé chỉ bằng sợi tóc, quá hẹp để quan sát phía bên trong nhà. “Người ta có nhìn thấy cô vào đây không, mấy người dưới nhà ấy?”
“Có chứ.”
“Họ có thấy cô mang cặp lồng không?”
“Có chứ.”
Lừa cô gái này vào phòng mới dễ làm sao. Cô đã lấy ri đô che xác gã lại rồi, ngay khi có tiếng gõ cửa báo hiệu đầu tiên. Chẳng khó khăn gì, trước khi Maybelle phát hiện ra cái xác, cô có thể khiến cô gái im lặng mãi mãi bằng chính cốc rượu gã đã cầm. Hoặc chỉ cần bỏ mặc cô gái này - người chắc chẳng đủ thông minh để thanh minh cho mình - ở lại đây chịu trận.
Cô xoay người lại, kéo cửa sập hẳn. “Cô đến đây từ đâu thì hãy quay lại đó thật nhanh.” Lời thầm thì không mang âm hưởng đe dọa mà là cảnh báo.
Đôi mắt xanh như sứ Trung Hoa của Maybelle cứ nhìn cô một cách ngu ngốc.
“Mau! Cô đứng đây thêm phút nào thì có hại cho cô thêm phút đó mà thôi. Nhớ mang nguyên cả cái cặp lồng kia về, đừng mở ra. Bảo với mọi người là cô không vào được - tạo đám đông quanh cô, khi đó cô sẽ an toàn.” Cô khẽ đẩy Maybelle, buộc cô gái chậm hiểu này phải xuống cầu thang ra khỏi khách sạn. Đến chỗ rẽ cuối hành lang, Maybelle sửng sốt nhìn lại, “Nhưng… có chuyện gì? Chuyện gì đã xảy ra?”
“Anh bạn của cô đang nằm chết trong đó. Tôi đã giết anh ta. Tôi đang giúp cô khỏi bị liên lụy đấy, đồ ngốc ạ. Tôi chẳng có thù hằn gì với… những phụ nữ khác.”
Nhưng Maybelle chẳng nán lại ở đó để mà nghe cho hết. Tuôn ra một tràng âm thanh rin rít như thủy tinh bị chà xát, cô gái vụng về chạy đi mất.
Người phụ nữ choàng áo nhung cũng rời đi ngay lập tức, những bước đi uyển chuyển không nhuốm màu hoảng loạn, về phía cánh cửa thoát hiểm ở đầu kia hành lang, ra cầu thang phụ vắng người trông coi.