Ba Bộ Mặt Của I-a-nút

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Con Số Màu Đen Của Phi-se

❊ ❊ ❊

- Jim, trong lúc mình tắm, cậu gọi cho mình một ly cà phê nhé. - En Hô-li-đây vừa nói vừa bước ra khỏi phòng ngủ loại sang của khách sạn «U-ôn-đốp» ở Niu-oóc.

- Có lẽ uýt-ky hay hơn chứ? - Jim hỏi.

- Chúng ta sẽ uống uýt-ky sau khi xuống dưới nhà. Còn bây giờ là cà phê, mình nhớ món cà phê quá. Dẫu sao cũng không thể hình dung nổi là trong những tuần gần đây mình đã phải uống những của bẩn thỉu như thế nào.

En nói xong, rồi khuất sau cánh cửa phòng tắm. Jim gọi điện thoại đặt cà phê. Hắn đặt xuống bàn nào thuốc lá, nào bật lửa rồi ngồi vào ghế bành chờ đợi. Hắn châm thuốc hút rồi với tay lấy tờ báo «Chàng trai chưa vợ» có hình một cô gái đẹp với cặp dò cao in ở ngoài bìa. Hắn thấy phía dưới tờ tuần báo có một quyển sách nhỏ bìa đỏ. Đây là quyển kinh thánh truyền thống của nhà xuất bản Hen-đéc-xơn mà các chủ khách sạn ở nước Mỹ mua dành cho khách trọ.

Jim gạt niềm an ủi cho những chàng trai chưa vợ sang một bên, cười khẩy vì sự tiếp xúc lố bịch giữa hai thứ khác nhau này và mở cuốn kinh thánh ra.

En đang vỗ nước oàm oạp ở phía sau cánh cửa vừa hát nghêu ngao, vừa rên hừ hừ vì khoái trá. Hắn tẳm rửa khoảng nửa giờ và khi hắn xuất hiện trong chiếc áo khoác bằng vải bông, thì Jim không bỏ lỡ dịp để châm chọc về thời gian đã trôi qua kể từ hắn tắm trước của En.

- Cậu cười cũng vô ích, anh bạn già ạ. - En nói. - Châu Âu năm 1944 là chuyện nghiêm chỉnh đấy, và hoàn toàn không phải là tiện nghi quyết định được mọi việc đang xảy ra ở đó.

Hắn muốn nói thêm điều gì nữa, nhưng có tiếng gõ cửa. Người hầu mang cà phê đến. En nóng vội với ngay lấy tách cà phê trên khay và nheo mắt thích thú nhấp từng ngụm.

Khi En chuẩn bị xong thì cả hai rời phòng. Người gác thang máy đưa hai người đàn ông phong nhã từ tầng mười lăm xuống dưới. Hắn thản nhiên nhận tiền thưởng, hờ hững nhìn khách bước ra khỏi thang máy, rồi trở lại với nhiệm vụ của mình. Cũng chỉ là những ông khách bình thường thôi, không phải là các nhà triệu phú, không phải là các võ sĩ quyền anh và cũng không phải là những cư dân của Hô-li-út. Có thể họ là những người môi giới của thị trường chứng khoán, hoặc là những nhà kinh doanh nhỏ từ phương Tây đến. Nếu như người gác thang máy được biết dù chỉ một phần rất nhỏ hoạt động của hai người đàn ông phong nhã này, thì mối quan tâm của hắn đối với họ chắc chắn sẽ tăng lên.

Hai người đàn ông phong nhã đi qua những cánh cửa quay của khách sạn và được người quản lý dẫn qua phòng lớn tới một chiếc bàn kê cạnh tường.

Câu chuyện về công việc được bắt đầu ngay, họ chỉ khéo léo chuyển đề tài khi có một người hầu bàn đến gần chiếc bàn được kê hơi tách biệt của họ.

- Sự kiện hiển nhiên ở Nga gây cho tôi nhiều ấn tượng, nhất là việc bọn cộng sản biết huy động mọi nguồn dự trữ về vật chất lẫn tinh thần của đất nước, - En nói. Hắn pha thêm chút nước khoáng vào cốc Úyt-ky - Chúng làm được việc này với một trình độ nghệ thuật cao. Tôi đã ở Nga hồi tháng 7 năm 1912. Quân đội trước kia của chúng không thể nào so sánh được với quân đội bây giờ. Trang bị thật tuyệt vời với một số lượng lớn. Những công ở Xi-bi-a và U-ran làm việc suốt ngày đêm, tung ra những xe tăng và máy bay ngày càng hiện đại hơn.

- Cậu không tô vẽ đấy chứ En? Hãy nhớ là điều đó có thể làm cho một số người chẳng thích thú gì đâu...

- Cần phải tận mắt thấy nước Nga, Jim ạ. Tôi đã thấy những người Nga, thấy cả những người chuẩn bị vào trận chiến đấu, thấy cả những người đứng bên máy, cả những người điều khiển đầu óc của số người thứ nhất lẫn số người thứ hai. Có hơn mười triệu người cầm súng. Đội quân đông đảo, khổng lồ này đang tràn về phía Tây mà không gì có thể ngăn cản nổi. Người Nga đã thanh toán được những khó khăn tạm thời ở ngoại Ban-tích sau khi dồn được các sư đoàn của Đức về phía biển và cắt rời chúng với Đông Phổ. Họ đã giải phóng lãnh thổ của họ và đưa chiến tranh ra ngoài đất nước, mà tất cả chỉ xảy ra trong một thời gian ngắn. Trong khi đó Ai-xen-hao và Mông-gô-mê-ri của chúng ta đang dậm chân tại chỗ.

- Tôi biết điều đó qua các bản thông báo rồi, En ạ. - Jim nhẹ nhàng ngắt lời En.

- Xin lỗi, tôi thấy nhẹ nhõm hơn khi bắt đầu kể những sự thật hiển nhiên đó. Đối với chúng ta, điều quan trọng là trong những tầng lớp rất khác nhau của nhân dân Nga, ta có thể nghe được những câu nói về việc cần thiết phải thanh toán chủ nghĩa Quốc xã Đức, mà còn phải thanh toán bất cứ chủ nghĩa quốc xã nào nói chung. Đây không phải đơn thuần là khẩu hiệu, mà là niềm tin tỉnh táo vào sự cần thiết mở rộng sứ mạng giải phóng của Hồng quân đến tận bờ Đại Tây Dương, và tôi cũng có những tài liệu, thật ra cũng chưa phải tuyệt đối chính xác, rằng Sta-lin đã tin chắc như thế.

- Chuyện này cần quan tâm đặc biệt - Jim nói - Tất nhiên tôi đã trao đổi với ngài đại sứ Mỹ tại Liên Xô, ngài A-vê-rên. Ông ta không muốn tin chuyện đó và từ chối chính thức báo tin về Bộ ngoại giao cho đến khi chúng ta cung cấp cho ông ta thông tin đáng tin cậy.

- Người Nga đón tiếp cậu thế nào hả En?

- Tốt thôi, chính cậu cũng biết đấy, tôi đi với lớp vỏ bọc khác, nhưng các nhân viên công an Nga rất nhớ tôi, vả lại, tôi cũng công khai đối với họ, chúng ta và họ là đồng minh kia mà, - Hô-li-đây cười khẩy - Thật ra họ «bảo vệ» tôi khá chặt chẽ, lịch thiệp, chu đáo nhưng rất chắc chắn. Bản thân tôi thì chẳng có thể làm được việc gì, chỉ qua bàn tay khác mới tập hợp được tin tức, ở những điệp viên cài sẵn bây giờ mới đưa vào hoạt động.

- Việc tuyển mộ bọn Nga ra sao?

- Hầu như chẳng có kết quả gì. Tinh thần yêu nước của họ tăng gấp bội, và những mối quan hệ liên minh của chúng ta cũng vậy, đó là những nguyên nhân cơ bản. Đến với chúng ta chỉ toàn bọn cặn bã.

- Chuyện nước Nga như thế cũng tạm đủ, - Jim ngắt lời - cậu hãy chuyển qua Đông Phổ đi. Đúng hơn là cậu đã qua Đông Phổ, cậu cũng đã từng đến đó bằng đường không rồi mà.

- Cũng như sự giúp đỡ của người Nga đấy. - Hô-li-đây trả lời.

***

- Như các đồng chí đã biết, quân đội chúng ta đang chuẩn bị vượt biên giới Đông Phổ - Trung tá Cli-mốp bước lại gần bản đồ, kéo tấm màn che ra - Đã đến lúc cần nghiêm túc tính đến bọn điệp viên của các cơ quan tình báo Đông Phổ mà bọn SS và bọn SĐ đã gài lại ở hậu phương tương lai của quân đội ta. Vả lại, ban phản gián của chúng ta được thành lập cũng để làm việc này... Chúng ta bắt đầu từ bọn «Véc-vôn-phơ».

Họ đã biết gì về bọn «Véc-vôn-phơ»? Đó là «Bầy sói thành tinh» - Tên dịch theo từng từ của nó. Tên gọi đó biểu lộ sự sủng mộ của người Đức đối với lời lẽ hào nhoáng bề ngoài, với một biểu tượng và sự thần bí. Cơ quan của tiến sĩ Gơ-ben một mực đem so sánh bọn ma quái ấy với những người du kích Nga nhằm hai mục đích: Một mặt tuyên bố đội ngũ của những tên giết người được thành lập một cách đặc biệt, chỉ gồm những đảng viên Đảng Quốc xã và đoàn viên thanh niên Hít-le, là «những người báo thù cho nhân dân Đức». Mặt khác, loan truyền rộng rãi huyền thoại về tính chất bất khả chiến thắng của tổ chức này, nó tương tự như tổ chức của những người du kích. Những đội quân ma quái này bắt đầu được thành lập sau vòng vây Min-xcơ chứng tỏ chiến tranh chẳng mấy chốc sẽ chuyển sang lãnh thổ Đệ tam đế chế.

Ngày 6 tháng 8 năm 1944 «Véc-vôn-phơ» được chính thức hóa bằng một văn bản đặc biệt do thống chế Him-le chỉ huy. Ông ta đã triển khai hoạt động một cách mạnh mẽ và thường xuyên báo cáo với người đứng đầu đế chế ngàn năm về những đội ngũ ngày càng mới của những kẻ «hùng mạnh và dũng cảm» có sứ mệnh ngăn chặn Hồng quân Liên xô. Chúng dự định làm cho mạng lưới đội quân ma quái ở Đông Phổ thật rộng lớn và trang bị thật tốt.

- Theo tài liệu chúng ta hiện có, việc phiên chế «Véc-vôn-phơ» ở Đông Phổ đã được hoàn tất - Trung tá Cli-mốp nói - Cầm đầu nó là thiếu tá Smít-xđen. Cách đây không lâu tên Ghét-xên đã thay thế hắn. Bộ tham mưu của «Véc-vôn-phơ» đặt ở Kuê-níc-béc tại phố Lên-sơ-rát 3/5. Chúng ta đã biết khoảng 1/3 những kho bí mật của bọn ma quái này, biết được họ tên của một số tên cầm đầu, tuy nhiên những điều biết được đó còn rất ít.

***

- Người Nga đã giúp tôi nhảy dù xuống Đông Phổ sau nhiều lần mưu toan, thăm dò mục đích cuộc viếng thăm của tôi đến đó. - En nói.

- Chúng tôi đã làm tất cả để họ cho phép anh.

- Cảm ơn Jim. Tất nhiên chẳng có cuộc gặp gỡ bí mật nào, chẳng có một liên hệ nào với các điệp viên của họ. Ở đó các ông nhất định phải có người của mình, ngài Hô-li-đây ạ. - Một nhân viên Công an Nga nói với tôi bằng tiếng Anh pha cách phát âm miền Tếch-dát. Sẽ chẳng ngạc nhiên nếu tôi gặp hắn ở San An-tô-ni-ô. Tất nhiên, họ đúng. Nguyên tắc hoạt động bí mật và cách giữ bí mật tuyệt đối của họ đang mang lại kết quả tốt. Vả lại người Nga có một đội quân tình báo tổ chức rất hoàn chỉnh ở châu Âu, và không phải chỉ ở đó. Đáng ngạc nhiên là sao họ lại có được nhiều kết quả, trong một thời gian rất ngắn như vậy. Anh hãy nhớ lại hoạt động của «Dàn đồng ca đỏ» ở Tây Âu; hoạt động của tiến sĩ Đoóc-gơ, người trong bao nhiêu năm đã dắt mũi cơ quan phản gián nổi tiếng của Nhật Bản; hoặc những tin tức hoàn toàn chính xác mà cơ quan tình báo Xô-viết nhận được từ những nhân viên có trách nhiệm của Bộ kinh tế và Bộ thông tin; nhớ đến sự giúp đỡ của một thương gia châu Mỹ la-tinh, sau này mới vỡ lẽ anh ta là một sĩ quan tình báo Xô-viết, báo rằng sau khi chiếm được Rốt-xtốp, Hít-le nhất định sẽ tiến đánh Sta-lin-grát.

- En này, chiếc ghế giảng viên môn lịch sử tình báo đang làm anh mê muội phải không?

- Xin lỗi, đã lâu tôi không nói tiếng Anh, tôi không thể chịu được ngôn ngữ kẻ cả mà tôi đã phải tán gẫu và thậm chí tư duy bằng ngôn ngữ đó suốt cả tháng.

- Nhưng cậu nói ngôn ngữ đó chúa lắm... ông chúa - con người Đức ạ! - Jim nói.

- Vậy đó, việc đổ bộ đã hoàn thành tốt đẹp. - Hô-li-đây nhún vai nói tiếp. - Tôi đã tìm ra I-rô-kít của chúng ta. Hắn vẫn mạnh khỏe, có uy tín lớn, vững vàng trong SĐ. Địa vị đó là chức tước hiển nhiên của những người như vậy. Khi tôi ngồi uống rượu với hắn ở Kuê-níc-béc, thì một lần nữa tôi cứ thầm cám ơn Thượng đế về thành công ở Giơ-ne-vơ. Nếu như tôi không thanh toán «Zê-rô» vào lúc đó, trong cái nghĩa địa ấy, thì có lẽ hắn đã yên ổn đến Kuê-níc- béc, và như thế có thể là I-rô-rét đã tận số rồi.

- Thế chiến dịch «cây xương rồng» ra sao? - Jim ngắt lời Hô-li-đây.

- Đang bắt đầu triển khai, I-rô-két đang chuẩn bị chiến dịch này cho các ông chủ Đức của hắn. Người Anh đã bán ý định ấy cho chúng ta, còn bản thân họ như thường lệ, lại muốn đứng ngoài cuộc. Tôi đã búng mũi chúng chút xíu, đã tuyển mộ lại được ở Ba Lan một vài tên hoạt động thứ yếu trong đội quân Crai-ô-va. Chúng sẽ làm việc cho chúng ta.

- En này, có gì đó về «Bản đồ án Men» không? - Jim hỏi - Chính cậu cũng biết là những «Bộ óc vĩ đại» của chúng ta đang hết sức cố gắng để vượt bọn Đức. Mà những thành công của bọn Đức rất lớn. Hiềm một nỗi là người Nga cũng đang hoạt động tích cực, theo hướng này. Chúng ta đã nhận được thông tin rất quan trọng từ In-te-li-giân Xơ-vít. Ở Na-uy có những nguyên liệu tuyệt vời cho loại vũ khí mới. Bọn Đức đang cố gắng dùng mọi cách chuyển tất cả về Đức. Tôi e rằng cậu sẽ lại phải sang châu Âu một lần nữa. Mặt Hô-li-dây thuỗn ra.

- Thôi được, thôi được! Có thể là một người nào đó sẽ đi. Chỉ có điều cậu đừng cho ai biết tin đó. Tốt hơn hết cậu hãy kể cho tôi nghe về cuộc gặp gỡ của cậu ở Giơ-ne-vơ với đại diện của Him-le.

***

Vê-nhê Phôn Sli-đên bỏ mặc các bạn rượu của mình ngồi lại trong biệt thự, vung vẩy chiếc sắc du lịch, vội vã đến cửa hiệu của Phi-se ở đại lộ Ôt-tô-ca-rơ.

Phi-se luôn mở cửa hàng muộn. Biết rõ điều đó nên đại úy không vào cửa chính, mà rẽ vào ngõ tới bên chiếc cửa con của hàng dậu mắt cáo bằng sắt. Từ đây có một con đường nhỏ màu đỏ nhạt chạy thẳng tới cửa chính ngôi biệt thự nhỏ xinh xắn.

Sli-đên bấm nút chuông và từ cuối sân, dường như ngay lập tức, xuất hiện thân hình to béo của chủ hiệu.

- Chào ngài đại úy - Phi se giơ tay phải lên chào từ xa, rồi vội vàng đến bên cửa giậu.

- Ông Phi-se, các bạn đang chờ tôi, ông hiểu chứ - Vê-nhê nói.

- Tất nhiên, tất nhiên - Phi-se đưa tay khẽ chạm vào khuỷu tay của viên sĩ quan, rồi dẫn anh đi theo con đường nhỏ.

Sau đó họ rẽ phải và bước vào sân sau của cửa hiệu. Phi-se kéo viên sĩ quan lên bậc thềm gian nhà kho nhỏ. Trong kho có những ngăn để đầy những chai rượu. Phi-se đón lấy chiếc sắc du lịch của viên đại úy và xếp rượu vào đầy sắc. Sau đó rút thêm một chai rượu từ phía dưới và chìa cho Vê-nhê:

- Còn chai này thì dành riêng cho ngài, thưa ngài đại úy. Rượu hiếm đấy.

Sli-đên cám ơn người chủ hiệu và chìa ra một sấp phiếu tín dụng xếp trong một chiếc phiếu tín dụng khác lớn hơn được gập đôi lại.

- Phi-se, anh hãy chuyển đi ngay hôm nay những tin tức mới về «Véc-vôn-phơ». Thật ra chưa phải là tất cả. Đáng tiếc là tôi đang phải dành toàn bộ sức lực cho chiến dịch nắm được đồ thị vận chuyển quặng. Anh hãy báo tin: Có cái gì đó đã chuyển dịch.

- Tôi sẽ làm tất cả - Phi-se nói - Anh cầm lại tiền đi.

Người chủ hiệu cầm lấy tờ tín phiếu đã gập đôi cất vào túi, chỗ tiền còn lại thì đưa cho Vê-nhê Phôn Sli-đên.

- Anh có cần thêm tiền không? - Người chủ hiệu hỏi viên đại úy.

- Cám ơn! Hiện giờ thì chưa cần. Hãy kiếm cho tôi tin tức về tên chỉ huy cảng - Việc này phải làm thật nhanh chóng. Tôi sợ là đồ thị vận chuyển các tuyến hàng thường xuyên sẽ thay đổi. Các tin tức cuối cùng về «Véc-vôn-phơ» anh chuyển đi rồi chứ?

- Đã.

- Thế thì tốt!

- Vê-nhê, ta làm một cốc rượu Vốt-ka chính cống chứ? Thế nào?... Mừng chiến thắng - Phi-se nói.

- Anh là một con rắn độc quyến rũ người ta, Phi-se ạ - Viên đại úy mỉm cười nói - Này, lẽ nào chỉ rượu suông? Chắc anh phải có dưa chuột muối nữa chứ?

- Dưa chuột thì không có, chỉ có cải bắp ngâm dấm theo cách đặc biệt của Sác-lốt. Tôi xin cam đoan với anh, đây là món thượng hảo hạng...

Phi-se đi ra sau ít phút trở vào với một chai rượu bọc trong giấy cuốn thuốc lá. Tay kia cầm một bát sành đựng bắp cải. Người chủ hiệu đặt đĩa bắp cải xuống bàn, mở giấy bọc chai rượu ra.

- Ô hô Vốt-ka chính cống! - Vê-nhê nói.

- Thế anh nghĩ tôi đãi anh loại Vốt-ka rởm hay sao? Tôi là một ông chủ thực phẩm loại nhất ở Kuê-níc-béc kia mà?! Tôi đặt mua từ mặt trận phía đông ba hòm từ năm 41 đấy. Bây giờ chỉ còn có hai chai. Chai này và một chai nữa thôi. Tôi sẽ cùng anh uống cạn chai kia vào ngày anh trút bỏ được bộ quân phục này, thưa ngài đại úy.

Vê-nhê nâng cốc.

- Nếu dành cho ngày đó thì một chai là quá ít đối với chúng ta đấy, thưa ngài chủ hiệu.

Họ cười phá lên.

- Nào ta bắt đầu! - Phi-se nói - Xin mời!

- Công việc buôn bán của anh ra sao? - Vê-nhê vừa hỏi vừa nhắm rượu với dưa cải bắp giòn tan.

- Công việc buôn bán của tôi tồi lắm. Những người giao hàng cho tôi đã biến đi đâu hết, tôi đang ngồi trên số hàng dự trữ còn lại.

- Đừng buồn, Phi-se ạ «Qua cơn bĩ cực đến tuần cam lai»!

- Cảm ơn Vê-nhê!

Vôn-phơ-găng Phi-se siết chặt tay viên đại úy. Phôn Sli-đên vỗ vai người chủ hiệu thực phẩm rồi anh nhấc chiểc sắc du lịch nặng chịch đầy rượu lên, đi ra phía cửa.

Phi-se tiễn anh đến tận hàng rào rồi quay vào nhà. Ông đi theo chiếc hành lang hẹp lên một căn phòng nhỏ dành cho việc thực hiện hoạt động buôn bán.

Người chủ hiệu thực phẩm Vôn-phơ-găng Phi-se sinh cơ lập nghiệp từ lâu ở Kuê-níc-béc. Ông là chiến sĩ chống phát xít và là người công nhân khuân vác từ Hăm-buốc đến; thực ra ông là một nhà buôn giả danh và là người tình báo có tài; người tổ chức mạng lưới tình báo ở Đông Phổ và lãnh đạo tổ chức này. Ông đã thực hiện tốt nhiệm vụ chủ yếu của mình cũng như việc buôn bán thực phẩm tạp hóa và bảo vệ chắc chắn cho người của mình khỏi bị lộ.

Bản thân Phi-se không trực tiếp thu thập các tin tức tình báo, những người khác hợp tác với ông. Những người đó đem tin tức cần thiết cho Phi-se thông qua người trung gian thứ ba, thứ tư. Ông tiếp đón các giao thông viên từ trung tâm đến, chỉ đạo việc liên lạc bằng điện đài bí mật; liên hệ với các tổ chức chống phát xít hoạt động bí mật; theo dõi công việc của các nhóm đề kháng trong các trại tù binh.

Khi I-a-nút đến Kuê-níc-béc thì Vôn-phơ-găng Phi-se nhận được chỉ thị của Trung tâm là đảm bảo sự giúp đỡ cần thiết về người, tiền, của, liên lạc, cho hoạt động của Ác-mét-đốp-vin. Chỉ Vôn-phơ-găng Phi-se được biết đại úy Vê-nhê Phôn Sli-đên. Việc viên đại úy cục quân khí thuộc ban tham mưu tướng Li- át-sơ thường xuyên đến thăm người chủ hiệu thực phẩm và thích nhậu nhẹt với bè bạn không thể gây một chút nghi ngờ nào. Và lúc này đây, sau cuộc gặp gỡ với I-a-nút, Vôn-phơ-găng Phi-se lên phòng làm việc của mình, cẩn thận khóa cửa lại, ngồi vào bàn và lấy ra tờ tín phiếu mà người mua hàng đến sớm trao cho ông. Sau đó ông đến bên chiếc tủ kính dùng làm tủ thuốc gia đình, lấy ra hai lọ nước nhỏ. Trên một lọ có đề chữ «thuốc đau dạ dày», còn lọ thứ hai không có nhãn thì đựng một thứ thuốc không màu.

Trở lại bàn với hai lọ nước trong tay, Phi-se kéo một ngăn bàn ra và lấy hai chiểc bút lông. Cẩn thận vuốt phẳng tờ tín phiếu trên bàn, ông nhúng chiếc bút lông vào lọ nước không màu, rồi bắt đầu quệt lên mặt tờ tín phiếu. Sau đó Phi-se cẩn thận cầm một góc tờ tín phiếu đưa lên, khua khua vài lần cho chóng khô.

Ông nhúng chiếc bút lông kia vào chiếc lọ đựng thuốc «đau dạ dày» rồi lại cẩn thận quệt lên tờ tín phiếu.

Trên mặt giấy bỗng nhiên xuất hiện bốn dòng số màu đen.

Người dịch: Nguyễn Thụy Láng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Xta-nhi-xlap Ga-ga-rin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.