Ba Bộ Mặt Của I-a-nút

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mùa Thu Vàng Năm 1944

❊ ❊ ❊

- Ngài dùng cà-phê, thưa ngài? Tôi sẽ làm ngài phải phiền lòng. Ngài cũng biết đó, khó mà tìm được cà-phê nguyên chất. Châu Âu đang có chiến tranh mà, thưa ngài: Ở đó họ đang bắn giết nhau, còn ở Thụy-sĩ thì vẫn thanh bình. Duy chỉ có cà-phê là không được nguyên chất thôi...

- Vâng, tất nhiên, tất nhiên, ngài là khách quen, trả giá thật sòng phẳng. Tôi hiểu ngài, thưa ngài. Dẫu sao tôi cũng thuận tình từ bỏ cà-phê, và mong sao bọn chúng... Ngài đã biết đấy, tôi chưa bao giờ yêu thích bọn Đức cả. Bây giờ ở Thụy-sĩ chúng nhiều vô kể. Cần phải có ngoại tệ, vàng thưa ngài, cà-phê chỉ có thể tìm được ở chợ đen. Ngài cầm tạm gói nhỏ này vậy. Thưa ngài, chỉ dành phần ngài thôi đấy ạ. Ngài là khách quen…

Khi bước ra phố, người mua cà-phê thận trọng ghìm chiếc cửa lại, lắng nghe chiếc chuông nhỏ vang lên lảnh lót và mỉm cười.

Mười lăm phút sau, người đó đi đến một quảng trường nhỏ ở một khu cổ của Giơ-ne-vơ. Anh ta mua một tờ báo ở quán, mở ra và liếc nhanh các tít báo.

Chiếc đồng hồ trên tháp điểm 1 tiếng. Người mặc chiếc áo khoác sáng màu gập báo lại, nhét vào túi và rảo bước trên con đường có cây râm mát dẫn đến nghĩa trang thành phố. Khi đến cách cổng chính nghĩa trang chừng 300 mét anh ta bước chậm lại. Vẻ đau thương hiện ra trên mặt.

Nghĩa trang vắng tanh. Anh ta gặp hai bà già mặc bộ đồ đen trên đường đi. Lá cây chưa bắt đầu rụng, hơi thở của mùa thu đã làm chúng tàn đi. Những chiếc lá đã mất một phần cái sắc màu ngọc bích và ửng lên một màu đỏ. Còn mặt trời, vẫn nóng hầm hập, chiếu chan hòa những tia sáng vui tươi và cây cối reo vui dường như quên cả cái ngày mai sẽ đến không tránh khỏi. Cây cối reo vui, chúng không hiểu rằng chuyện đó là không đúng chỗ ở nơi đây, trong nghĩa trang này, nơi mà do ý muốn của con người, chúng phải đứng đó để tạo nên một ảo tưởng về sự bình yên và tĩnh mịch, giúp họ đắm mình trong suy tư về thế giới phù sinh và về sự bận rộn uổng công vô ích ở trên đời.

Anh ta rẽ vào một con đường phía bên, chậm rãi đi ngang theo các bia mộ bằng đá cẩm thạch, khi nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc sang trọng đầu đội mũ ngồi trên một chiếc ghế dài đầu ngoẹo xuống ngực, không thay đổi nhịp bước, anh ta đi ngang qua.

Đi được khoảng năm chục bước anh ta dừng lại rồi quay người lại chăm chú nhìn chung quanh, và đi trở lại. Khi anh ta ngồi xuống ghế, người đàn ông đội mũ vẫn không nhúc nhích.

- Mùa thu năm nay đẹp quá! - Người đàn ông mặc áo khoác nói to và ngó nhìn sang phía bên.

Người đội mũ không trả lời - Đúng là mùa thu vàng phải không? - Người mặc áo khoác hỏi tiếp, quay sang phía người đội mũ và kéo ống tay áo ông ta. Người đội mũ đổ nghiêng sang một bên. Người mặc áo khoác đứng phắt dậy. Người đội mũ từ từ một cách khác thường ngã xuống bên cạnh chiếc ghế dài, hai tay dang ra hai bên. Chiếc mũ lăn trên đường, rồi lật ngửa, nằm im bên vệ đường. Cái xác người đàn ông mở mắt trừng trừng như kinh ngạc nhìn lên bầu trời xanh Thụy-sĩ. Chiếc lá vàng đầu tiên rời cây rụng xuống, lóe lên màu hổ phách dưới ánh mặt trời, quay lộn rồi rơi xuống nền đá cẩm thạch đen.

***

Sếp của phòng II Áp-ve[1] không thích ánh sáng mặt trời. Các cửa sổ phòng làm việc của Sếp trông ra sân trong tòa nhà gần như cả ngày lẫn đêm có màn che kín, và giờ đây trong phòng, chỉ có ánh sáng lờ mờ ngự trị. Ánh sáng của một ngọn đèn nhỏ có chiếc chụp màu xanh lục chiếu lên chiếc bàn gỗ sồi mặt bóng loáng rồi phản chiếu lại mặt Sếp, làm cho mặt Sếp trắng bệch.

Trên bàn, chẳng có gì ngoài vài tờ giấy có chữ đánh máy và một bộ bút mực bình thường.

Sếp thu dọn giấy tờ, đưa gần lên mặt và nheo cặp mắt cận thị nhìn.

Trên bảng lóe sáng ánh đèn xanh. Sếp ném các tờ giấy xuống bàn và với tay bấm nút. Gần như là đồng thời, chiếc cửa lớn mở rộng. Một người mặc bộ đồ đen giống như bộ đồ của Sếp, bước vào.

- Có tin mới không, Smít?

- Có, thưa Sếp. Côm-ba đã xác nhận tin tức về việc thủ tiêu Zê-rô.

- Lại đây, có mang hồ sơ đến không?

Smít bước lại gần bàn trao cho một tờ giấy rồi mở cặp hồ sơ dày cộp có bìa cứng màu sẫm.

Bên trong có một cái cặp khác. Trên bìa có dòng chữ: «Điệp viên số E-117 - Zê-rô». Hắn mở cặp này ra và đưa cho Sếp. Sếp lật trang giấy.

- «I-ô-a-khim Ma-ri-a Hen-rích Phôn Sta-ken-béc» - Sếp đọc thành tiếng - Anh đích thân biết hắn, Smít?

- Đúng vậy, thưa Sếp. Hắn ta đang làm việc, xin lỗi Sếp, hắn đã làm việc từ năm 1915, của quý này do đại tá Nhi-cô-lai tìm được đấy ạ. Sếp có nhớ câu chuyện nổi tiếng ở mặt trận Nga vào năm 1916 không ạ?

Sếp lật lật các trang giấy:

- Nước Nga, Bra-xin, Mỹ, Tây-ban-nha, I-ta-li-a, Pháp, Thụy-sĩ... và ở đâu đâu hắn cũng nhận quốc tịch.

- Hắn biết năm ngoại ngữ như tiếng mẹ đẻ. Đấy là một điệp viên cỡ thượng hạng, thưa Sếp.

- Dẫu sao đi nữa… - Sếp ưỡn người trên ghế bành.

- Những con đường của Chúa thì không thể lường biết được, thưa Sếp.

- Đừng đổ lỗi cho chúa, Smít. Chúng ta sẽ bị mất đầu nếu chúng ta không đào bới được chuyện này. Nói đúng hơn, người ta sẽ chặt đầu tôi, còn cái đầu của anh thì chính tôi sẽ quan tâm đến. Quan tâm đến trước đấy, Smít ạ! Thế còn ý kiến anh?

- Người Nga hoặc người Anh.

- Tiếng «hoặc» từ cửa miệng của một điệp viên? Anh già đi rồi Smít ạ. Tại sao không phải là người Mỹ ?

- Công việc được làm rất chu đáo. Có lẽ, tôi nói thêm là rất thanh lịch. Những người Mỹ lại làm việc này lỗ mãng hơn ta nghĩ.

- Anh chưa đánh giá đúng mức đối thủ.

- Tôi đã làm việc với họ 10 năm trời, thưa Sếp - Smit nói một cách bất thường.

- Thôi được, thôi được. Anh hãy bảo Côm-ba thẩm tra lại.

- Thưa Sếp, việc đó đã làm rồi ạ.

- Điều quan trọng là phải vì sao lại có chuyện bại lộ này. Anh có nhớ Zê-rô được chuẩn bị cho mục đích gì không?

- Tất nhiên ạ.

- Như vậy có nghĩa là anh hiểu vì sao chúng ta lại cần biết nguyên nhân việc bại lộ của Zê-rô. Kẻ nào đã khám phá được ý đồ này, và chắc hắn đã biết chúng ta chuyển Zê-rô về Kuê-nic-béc.

Sếp lại mở cặp hồ sơ ra, nhìn vào tấm ảnh to dán ở trang đầu chừng một phút, sau đó viết vài chữ lên một tờ giấy đặt lên phía trên tấm ảnh, đóng ập chiếc cặp lại rồi chìa cho Smít. Sếp đứng dậy, nhẹ nhàng vươn vai, chậm chạp bước gần lại cửa sổ, vén tấm màn che lên. Bên ngoài, một ngày đang tàn. Những tia nắng cuối cùng của mặt trời đang lặn lọt vào sân chiếu sáng tàu lá dẻ đã ngả màu vàng úa. Nheo mắt lại vì ánh sáng khác lạ mà Sếp không thường nhìn. Sếp nhìn lên các ngọn cây và không ngoảnh đầu lại nói:

- Hình như là mùa thu?

- Vâng, đúng vậy, thưa Sếp, đã là mùa thu - Smít trả lời.

***

Sau ngày thứ hai, các đám mây thấp vẫn đang đè nặng trên bầu trời thành phố. Chiếc máy bay là thấp hồi lâu để hạ cánh cho đến khi giữa những cánh rừng thưa cằn cỗi hiện ra một khu đất trống. Những mảng mây cuối cùng vút lên cao rồi biến mất. Thiếu tá Cli-mốp thở phào khoan khoái. Cli-mốp nghĩ rằng sẽ có người đón anh. Nhưng chẳng thấy bóng dáng một chiếc ô tô nào. Một chiếc xe cứu thương đến bên máy bay chở đi tám thương binh. Bốn phi công hành khách xách hành lý vui vẻ trò chuyện, đi tới ngôi nhà thấp của ban tham mưu sân bay. Thiếu tá đã rút ra một điếu thuốc lá, nhưng chợt nhớ là ở đây không được hút, anh lại cất điếu thuốc vào hộp. Anh khoác chiếc ba lô lên vai định đi theo các chàng trai để gọi dây nói về cục, ngay lúc đó anh nghe thấy tiếng động cơ và quay người lại. Một chiếc «Em-ka» màu đen hãm phanh ngay bên cạnh. Cửa trước bật mở, một người đội mũ lưỡi trai quân đội bằng da, mặc chiếc áo bờ-lu-dông đen không đeo cầu vai ngồi cạnh người lính lái xe, hỏi nhanh:

- Thiếu tá Cli-mốp phải không?

Một người tầm thước, gầy, tóc màu hạt dẻ sẫm, điểm ít sợi tóc bạc nhấp nhánh, rời khỏi chiếc bàn rộng lớn bước lại đón Cli-mốp.

- Chào trung tá! Đồng chí ngạc nhiên sao? Lệnh phong quân hàm mới cho đồng chí vừa được ký hôm nay. Xin chúc mừng đồng chí và cảm ơn đồng chí đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Mời đồng chí ngồi. Cli-mốp cảm ơn lời chúc mừng, nhưng vẫn tiếp tục đứng, lúng túng nhìn chủ nhân căn phòng.

- Xin lỗi đồng chí - Anh ngập ngừng lên tiếng.

- Thấy đồng chí... Không lẽ lại như vậy! Không, tôi không nhầm. Có phải đồng chí chính là I-an? I-an Mi-lích?

Giờ thì Cli-mốp đã nhận ra người ngồi trước mặt anh. Đó là người cố vấn của quân đội nước cộng hòa Tây-ban-nha bị thương nặng được chở trên chiếc thuyền đánh cá đến bên mạn tàu của Cli-mốp. Tàu của anh bắt được điện báo, đó là lệnh tiếp nhận một người có tên là I-an Mi-lích và đưa về Liên Xô. Chỉ khi đến gần Ô-đét-xa. I-an Mi-lích mới hơi tỉnh. Ông được các nhân viên Tsê-ca[2] đón ở bến tàu địa phương. Họ chu đáo chuyển ông lên xe cứu thương và chuyển đi. Cli-mốp được ban chỉ huy biểu dương và từ đó anh không còn gặp lại I-an nữa. Hồi đó là năm 1939...

- Do đâu mà đồng chí biết Mi-lích? - vị tướng hỏi.

- Đồng chí còn nhớ chiếc tàu «Crưm đỏ» chứ ạ. Tôi đã tiếp nhận đồng chí ở những bến... đó mà...

- Thế ra là đồng chí đấy ư? - giọng nói của vị tướng run run vì cảm động. Vị tướng tiến đến bên Cli-mốp và ôm chặt lấy anh.

- Bây giờ tôi là người mắc nợ đồng chí đấy, Cli-mốp ạ - Vị tướng nói. Sau đó ông kéo Cli-mốp ngồi xuống ghế bành, tự mình kéo một chiếc ghế ngồi đối diện với anh - Công việc cứ để sau sẽ hay, ngày mai đồng chí hãy viết báo cáo tỉ mỉ. Chỗ ở của đồng chí đã bố trí. Đồng chí đã ăn chưa?

- Thưa đồng chí, tôi ăn rồi.

- Tôi là Ác-vít I-a-nô-vích. Đồng chí hút thuốc đi - ông chìa cho Cli-mốp bao thuốc - đúng lý ra đồng chí phải được nghỉ ngơi sau khi đi đường, song chưa thể được. Thực ra vấn đề không phải ở đồng chí, mà ở đồng chí khác. Ngày mai đồng chí đó phải lên đường. Đồng chí sẽ tiếp thu công việc của đồng chí đó. Vì thế chúng tôi mới phải gọi đồng chí về khẩn cấp như vậy. - Ác-vít đặt bao diêm sang một bên, đứng dậy, lại gần chiếc bản đồ:

- Thế nhé, A-lếch-xây Nhi-cô-lai-ê-vích, chúng tôi đã quyết định để đồng chí ở lại Trung tâm.

Sau khi chuyển từ «anh» sang «đồng chí»[3] Ác-vít I-a-nô-vích tiếp tục nói - Đồng chí sẽ phụ trách Ban Đông Phổ và các vùng phụ cận. Tôi xin báo trước, một khu vực khó khăn nhưng lý thú đấy... Mời đồng chí đến gần đây. Đây là Kuê-nic-béc, một thành trì và pháo đài của chủ nghĩa dân tộc Phổ. Một bàn đạp để tiến công sang đất Sla-vơ, một bàn tay sắt bóp vào cuống họng nước Nga.

- Và là một khẩu súng lục dí vào Thái dương nước Nga nữa chứ ạ! - Cli-mốp phụ họa thêm.

- Phải, phải. Đồng chí là nhà sử học kia mà, A-lếc-xây Nhi-cô-lai-ê-vích. Tôi đã đọc bản luận văn của đồng chí về tiền đề lịch sử cái bản chất hai mặt của triết học Căng. Đồng chí có biết là tôi thích thú sự táo bạo về những nhận định của đồng chí như thế nào không... Rất thích thú.

- Đồng chí đã đọc bản thuyết trình của tôi? - Thưa đồng chí, còn tôi đã quên không nghĩ đến nó rồi.

- Về Căng hãy để dịp khác nhé. - Ác-vít I-a-nô-vích nhẹ nhàng ngăn Cli-mốp lại - Chúng ta chuyển sang công việc. Ông nhìn đồng hồ: lát nữa người tiền nhiệm của đồng chí sẽ tới, còn tôi sẽ phải giúp cho đồng chí nắm được mọi tình hình với những nét khái quát nhất. Vùng đồng chí phụ trách sẽ có khó khăn đấy. Không thể mong đợi vào những người dân địa phương. Thực ra thì ở các miền đất Ba Lan, Lít-va và Bạch Nga phụ cận với nó cũng không loại trừ khả năng này. Tuy vậy, ngay ở Ba Lan tình hình cũng khá phức tạp. Tôi muốn ngụ ý nói đến hoạt động của quân đội Crai-ô-va và những hy vọng mà chính phủ lưu vong ở Luân-đôn, và đứng sau chính phủ này là người Anh, đặt vào nó. Các đồng chí khác đang nghiên cứu vấn đề này. Đồng chí sẽ phải làm việc kết hợp với họ. Vấn đề Ba Lan thật tế nhị.

- Thưa đồng chí Ác-vít I-a-nô-vích, tôi hiểu rồi.

- Ồ, thế thì tuyệt quá, nhiệm vụ chủ yếu của đồng chí là Kuê-nic-béc, các vùng công nghiệp của Phổ, các bến cảng, các công binh xưởng bí mật, các công trình phòng thủ. Các cộng sự của đồng chí ở đó, một phần là nhân viên của Trung tâm đã nhập quốc tịch Đức. Tôi kể vào đây cả những người Đức chân chính mới được tuyển trong thời gian gần đây. Một phần khác là người của chúng ta ở trong số những tù binh và những người bị dồn sang Đức làm việc. Giữa hai bộ phận này có sự liên lạc phức tạp, nhiều nấc, nhiều tầng. Mối liên lạc đáng tin cậy đấy, song quá trình chuyển các tin tức phải xúc tiến nhanh hơn. Nhiệm vụ chung là: thu lượm thông tin quân sự và kinh tế, vô hiệu hóa bọn tình báo Đức, mở rộng liên lạc tình báo của chúng ta, tổ chức công tác phá hoại ở Đông Phổ và thường xuyên tiếp xúc với các cán bộ ban tham mưu phong trào du kích, thông qua những nhóm hoạt động ở các vùng đất đai của Ba Lan, Lít-va và Bạch Nga.

Khi quân đội chúng ta tiến vào lãnh thổ Đông Phổ, một vùng đất đai tua tủa súng ống và đầy rẫy công sự sẽ tiếp đón họ. Bộ phận của đồng chí, và tất nhiên cả đồng chí nữa, cần phải làm tất cả để đảm bảo bước tiến của quân đội chúng ta dễ dàng, đồng chí đã hiểu chưa?

- Thưa, tôi hiểu. - Cli-mốp nói.

- Còn việc này nữa. Tôi muốn báo cho đồng chí biết các đề nghị của tổng tư lệnh tối cao ở hội nghị Tê-hê-ran giữa nguyên thủ các cường quốc về vấn đề Đông Phổ. Hội nghị đã quyết định thủ tiêu vĩnh viễn cái hang ổ này của chủ nghĩa quân phiệt Đức. Bởi vậy Kuê-nic-béc và Mô-mên[4] với các vùng công nghiệp kế cận như Tin-lit, In-téc-bua, Gum-bin-nên vv... được chuyển giao cho ta. Chuyện này thì hiển nhiên là Bộ tư lệnh Đồng minh đã biết rõ. Đáng tiếc là tin tức đã đến tay bọn Đức.

Cánh cửa mở rộng. Một người đàn ông cao, vai rộng, trạc 40 tuổi, bước vào. Bộ tóc màu sáng, chiếc mũi to hơi khoằm và cặp mắt nâu dễ mến. Bộ quần áo may rất khéo, chiếc sơ mi bên trong màu trắng cùng chiếc cra-vát thắt rất chỉnh, làm cho anh khác lạ với thủ đô Mát-xcơ-va thời chiến.

- À, đồng chí đại tá! Ác-vit I-a-nô-vích thốt lên vui vẻ, đây, người thay thế đồng chí đây. Hãy làm quen với nhau đi, các đồng chí - ông nói tiếp - và bắt tay vào việc nhé. Đến sáng mọi việc phải làm xong.

- Chúng ta đi thôi, anh bạn đồng nghiệp ạ, nói rồi đồng chí đại tá cao lớn ôm lấy vai Cli-mốp rồi xoay nhẹ về phía cửa ra vào.

Khi họ bước vào phòng làm việc, đại tá nói:

- Hãy sắp xếp thế nào thuận tiện hơn thì làm, đồng chí A-lếc-xây Nhi-cô-lai-ê-vich nhé, từ giờ, đây là khu giáo đường của đồng chí. Ông dùng một điệu bộ chỉ chiếc bàn và chiếc ghế bành đặt phía sau. San đó lại gần một chiếc tủ sắt lớn thay đổi chìa khóa 3 lần, mở chiếc cánh cửa nặng nề ra, đem đặt lên bàn một chồng những cặp các-tông đựng tài liệu.

- Ta bắt đầu chứ? - Đồng chí đại tá nói. Cli-mốp gật đầu đồng ý.

- Hiện nay - ông vừa nói vừa cởi giải băng buộc chiếc cặp tài liệu ra. - chỗ dựa chủ yếu của chúng ta ở Đông Phổ là I-a-nút.

***

Chiếc xe Lin-côn màu xám xanh đi qua vùng ngoại vi của thủ đô nước Mỹ, tăng tốc độ đến 70 dặm một giờ, vượt qua con đường vòng, rẽ vào một con đường làng hẹp trải nhựa, rồi một lát sau dừng lại. Hai bên đường là hai hàng cây có tán lá thu đỏ ép sát vào ô-tô. Hai người đàn ông trạc tuổi trung niên, mặc quần áo vải tơ-vít, đầu trần, đứng bên cạnh chiếc xe Lin-côn đã tắt máy. Họ im lặng say mê ngắm nhìn màu sắc của rừng cây đang chuẩn bị đi vào giấc ngủ đông.

- Tôi thích mùa này, Jim ạ - Cuối cùng thì một người cũng đã lên tiếng - Thành thật mà nói, tôi rất vui sướng được thấy lại tất cả những cái này.

- Tôi biết là anh sẽ thấy dễ chịu, En ạ. Bởi thế, tôi mới đưa anh tới đây để nói chuyện, tôi đã chán ngấy cái cảnh phải ngồi mãi trên ghế trong phòng làm việc rồi. Vậy, thế công việc ra sao?

- Đã thực hiện vô cùng chu đáo. Chính tôi đã vạch ra chiến dịch này. Người của chúng ta ở Kuê-nic-béc không còn phải lo về Zê-rô nữa. Zê-rô là người duy nhất biết việc tuyển mộ I-rô-két. Giờ đây, I-rô-két có thể yên tâm làm việc ở Kuê-níc-béc. Thôi được, chúng ta cũng đã sửa chữa kịp thời dự tính sai lầm đã mắc phải. Giá mà anh được thấy nét mặt của tên bí mật «Zê-rô» như thế nào? Tôi theo dõi vở hài kịch này từ hầm mộ dòng họ của một người thợ chữa đồng hồ nào đó. Các âm bản đã tráng. Có trao lại cho Ban không?

- Anh đưa đây. Còn gì nữa không?

- Ở Thụy-sĩ, bọn Đức đang phái người của chúng đến gặp các chàng trai của chúng ta. Để phòng xa, tôi đã cho phép có những cuộc tiếp xúc không ép buộc phải cam kết gì cả.

- Anh cừ lắm En-vít ạ! Đó chính là điều hiện nay đang cần. Anh có thể trông đợi lời khen của bác Bil[5].

- Còn tiền thưởng thì sao?

- Dĩ nhiên là có rồi. Thôi nhé, những vấn đề còn lại dành cho bản báo cáo viết và anh hãy chuẩn bị lên đường đi.

- Jim này, tôi sẽ khiếu nại với công đoàn. Hừ, tổ chức đó, các anh không có, vậy mà, có lẽ cần phải... Công ty sẽ chắc chắn hơn, Jim, anh hiểu không, tôi muốn hít thở không khí ở Mỹ quá. Anh nghe thấy không. Trời không khí ở Mỹ!...

- Tuy nhiên, anh đang trở thành người đa cảm rồi đấy, En-vít ạ. Được chứ, tinh thần yêu nước tốt và đô-la đó là sự kết hợp tuyệt vời. Anh sẽ được hít thở không khí ở nước Mỹ già nua tốt bụng đúng 48 tiếng sau khi nộp báo cáo và mọi tài liệu. Và sau đó… chúng tôi sẽ điều anh khỏi Thụy-sĩ, En ạ. Anh sẽ bàn giao lại công việc. Nhưng thôi, việc đó ta sẽ bàn ở nhà. Anh sẽ bay đi Mát-xcơ-va. En-vít Hô-li-đây ạ.

❀ ❀ ❀

[1] II-Áp-ve: Cơ quan phản gián Đức quốc xã.

[2] Tsê-ca: Cơ quan phản gián của Liên Xô.

[3] Trong cách xưng hô của người Nga: khi gọi thân mật thì dùng tên. Khi trịnh trọng hoặc quý trọng gọi họ và tên đệm của bố. Chúng tôi tạm dịch ở đây là «đồng chí» theo nghĩa quý trọng.

[4] Mê-mên: Tên gọi Đức trước đây của thành phố Clai-pê-da ở Lat-via, do Phổ chiếm giữ (chú thích của tác giả).

[5] Tên gọi bí mật của Uy-li-am Đô-na-van, Cục trưởng Cục tình báo chiến lược, sau này đổi tên thành Cục tình báo Trung ương (CIA).

Người dịch: Nguyễn Thụy Láng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Xta-nhi-xlap Ga-ga-rin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.