Một tràng nổ.
Âm thanh mơ hồ của đám đông.
Tiếng trống lục lạc, tiếng kèn, tiếng cồng, tiếng pháo nổ.
Mùi cá mắm tanh lòm. Những luồng hơi đậm chất ngoại lai của các loại gia vị, đồ rán, thịt hun khói.
Tôi tỉnh giấc đầy khó nhọc. Cơ thể tôi rời rã. Một thanh kim loại đang đè nghiến gò má, một thanh khác chèn ngang ngực tôi. Tôi có cảm giác như đang bị treo lơ lửng trong không trung, trong một trạng thái cân bằng tạm bợ. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy mình đang rơi!
Mẹ kiếp!
Bất đồ(*) tỉnh giấc. Tôi mở choàng mắt và quả nhiên thân mình tôi đang lao xuống dọc theo một tay vịn bằng sắt. Tôi dang hai tay với chút hy vọng nhỏ nhoi sẽ bám víu được vào đâu đó.
(*)Bất đồ :bất giác,thình lình.
Rồi cú ngã của tôi được hãm lại, tôi mở mắt để rồi phát hiện ra… cái đầu khổng lồ và đầy vẻ đe dọa của một con rồng đỏ.