Mạng Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Lisa lại ve vãn ông lần nữa. Đó là một trong những chuyện phát cáu hằng ngày. Bác sĩ Daniel Dvorak buộc lòng phải tha thứ: những cái nháy mắt qua cặp kính bảo vệ của người phụ tá nữ của ông, sự tò mò tham lam muốn biết về đời tư của ông, và sự thất vọng rõ ràng của cô khi ông làm ngơ trước những hành động tán tỉnh của cô ta. Ông ta không hiểu tại sao cô lại tìm thấy nơi ông một người đáng quan tâm; ông nghi việc cô ta lôi kéo ông không gì khác hơn là sự thách thức với một người đàn ông trầm lặng.

Một ông già, ông nhẫn nhục chấp nhận với chính mình khi ông nhìn vào cô phụ tá trẻ trung của mình. Lisa không có một nếp nhăn, một sợi tóc bạc, làn da lõm xuống nào. Ở vào cái tuổi hai mươi sáu của cô, theo những lời nói bất tử của chính người con trai thiếu niên của ông, cô là một đứa bé. Và con tôi đã gọi tôi như thế nào đằng sau lưng tôi? Ông tự hỏi. Ông già lố bịch? Ông già hủ lậu? Đối với một đứa mới mười bốn tuổi đầu như Patrick. Bốn mươi năm phải xa cách như thời đại băng giá tiếp theo.

Nhưng chúng ta gần hơn với cái chết so với sự nhận thức của mình, Dvorak nghĩ trong lúc nhìn lên cái xác chết trần truồng trên bàn mổ nhà xác. Đèn phía trên đầu rọi xuống, chói mắt và không chấp nhận được, làm lộ rõ ra từng nếp nhăn và nốt ruồi tiên làn da cái xác. Những sợi lông ngực xám. Lớp sừng lác đen trên cổ. Một sự thay đổi không tránh được của tuổi già. Ngay cả Lisa tóc vàng da láng, một ngày nào đó cũng có vết nám gan.

- Trông ông ta giống như người sống ngoài trời. – Ông ta bình luận, đưa một ngón tay được bọc cao su lại, lên một vùng da nhám xù xì trên trán của cái xác. – vết nám do quang hóa. Ông có vùng da bị ánh nắng mặt trời làm tổn hại ở đây.

- Ông ta có một bộ ngực khá dễ thương so với tuổi của ông ta. – Lisa, lẽ dĩ nhiên, nhận ra những chi tiết như thế. Cô là người say mê câu lạc bộ sức khỏe, đã bắt đầu say mê tập thể dục hai năm nay, và việc đi tìm một sự hoàn hảo thể chất đã đạt đến đỉnh điểm, cô nói không ngừng nói về cơ bụng, hông và sự lặp lại các động tác tập luyện. Đó là người bị các bắp thịt ám ảnh, người hình như thích dùng những chữ có một từ một. Dvorak thường bắt gặp Lisa liếc nhìn hình ảnh của mình phản chiếu qua chiếc gương trên bồn rửa. Mái tóc có hoàn hảo không? Chùm tóc vàng trên trán uốn cong như thế có được không? Làn da có còn rám nắng không, hay cô cần phải bỏ ra thêm hai mươi phút khác trên mái căn hộ cô ở hay không? Dvorak tìm thấy những bận rộn của tuổi trẻ cô ta với một cái nhìn hài hước và gây bối rối.

Dvorak không còn nhìn vào gương nữa, và nếu có cũng chỉ để cạo rân mà thôi. Khi ông nhìn vào gương, ông luôn luôn ngạc nhiên thấy tóc mình bây giờ bạc nhiều hơn đen. Ông có thể nhìn thấy vết tích của những năm tháng đã đi qua trên gương mặt ông, những đường cày sâu quanh hai mắt, nét cau mày thường xuyên khắc giữa hai chùm lông mày của ông. Ông cũng nhìn thấy mình đã trở nên mệt mỏi và buồn rầu hơn. Ông đã sụt cân từ khi ly dị vợ ba năm trước đây, đã càng sụt cân nhiều hơn khi con ông, Patrick, rời nhà đến học nội trú tại trường hai tháng trước. Như những lớp dày của cuộc đời cá nhân bị bóc đi, trọng lượng ông cũng dần sút giảm.

Buổi sáng hôm nay, Lisa đã bình luận về sự gầy gò mới của ông. – Trông có vẻ khá mấy ngày hôm nay. – Bác sĩ! Cô ta thỏ thẻ; điều đó chỉ càng xác nhận thêm việc tuổi trẻ mù quáng như thế nào. Dvorak không nghĩ ông ta trông có vẻ khá. Khi ông nhìn vào gương, những gì ông thấy là một ứng viên cho chứng suy nhược thần kinh.

Cuộc giảo nghiệm tử thi này không thay đổi mấy tâm trạng của ông.

Ông nói với Lisa. – Hãy lật ông ta lên. Tôi muốn khám lưng ông ta trước.

Cả hai cùng nhau lật cái xác sang một bên. Dvorak điều chỉnh lại ánh đèn và quan sát những vết đốm phụ thuộc, kiên định với những chỗ tụ máu sau khi bệnh nhân chết, cũng như những vùng tái nhợt trên mông khi toàn trọng lượng cơ thể ép chặt lên các mô mềm. Ông ấn ngón tay có bọc bao cao su lên chỗ giống như một vết bầm. Nó tái nhợt đi.

- Livor mortis không xác định. – Ông ta ghi nhận. Chúng ta thấy có một vết trầy da chỗ này, phía trên xương bả vai. Nhưng chẳng có gì gây ấn tượng sâu sắc.

Họ lăn ngược cái xác nằm lại trên lưng.

- Ông ta ở trong trạng thái một cái xác cứng đờ. – Lisa nói.

Dvorak nhìn vào hồ sơ bệnh lý. – Thời gian chết được ghi lại vào lúc năm giờ năm mươi tám phút. Điều ấy là nhất quán.

- Còn những vết bầm trên cổ tay thì sao?

- Hình như do bị cột dây. – Dvorak lật hồ sơ ra coi lần nữa và nhìn thấy lời ghi chú của cô y tá: Bệnh nhân vẫn còn rung động và trong tình trạng bị trói ở bốn nơi. Nếu tất cả cuộc giảo nghiệm tử thi của ông diễn ra phù hợp với những tình huống tử vong được ghi chép một cách đầy đủ như thế. Khi một cái xác được đẩy tới phòng giảo nghiệm tử thi của ông, ông cảm thấy mình may mắn khi có được một việc nhận định rõ ràng, càng may mắn hơn nếu cái xác toàn vẹn và không có mùi. Để đối phó với các mùi tệ hại, ông và cô phụ tá mặc quần áo bảo hộ và đeo mặt nạ dưỡng khí. Hôm nay, tuy vậy, họ làm việc với các găng tay và kiếng bảo hộ căn bản, trên một cái xác chết đã được bệnh viện thực hiện xét nghiệm tìm HIV và bệnh viêm gan. Trong khi các cuộc giảo nghiệm tử thi thường không mấy dễ chịu, cuộc giải phẫu lần này tương đối nhẹ. Và có lẽ không bổ ích.

Ông lại điều chỉnh đèn chiếu thẳng xuống bàn. Tử thi có những vết kim chích trên tay – tiêu biểu cho một cái chết tại bệnh viện. Dvorak đếm được bốn mũi kim khác nhau ở phần trên cánh tay trái, năm phía bên phải. Còn có một vết kim chích khác ở háng bên phải – có lẽ do việc lấy máu bằng ống tiêm khí. Bệnh nhân này không ra đi một cách êm thấm đêm khuya ngày hôm ấy.

Ông cầm con dao mổ lên và thực hiện một vết cắt hình chữ Y. Nâng gọn xương ức lên, ông làm lộ ra cho thấy cả lồng ngực và khoang bụng.

Những cơ quan nội tạng trông chẳng có gì đáng chú ý.

Ông bắt đầu cắt gỡ chúng đi, đọc lên để được ghi chép lại những gì ông tìm thấy trong khi làm việc.

- Đây là xác của một người đàn ông da trắng được nuôi dưỡng đầy đủ, tuổi tám mươi hai… – Ông ta ngưng lại. Số tuổi này không chắc hẳn đúng. Ông lật ngược lên trang đầu tập hồ sơ và kiểm tra lại ngày sinh. Tuổi đúng như thế.

- Tôi nghĩ đâu ông ta chỉ mới sáu mươi lăm tuổi. – Lisa nói.

- Ở đây tôi nói, tám mươi hai.

- Có sai không vậy?

Dvorak quan sát gương mặt. Sự thay đổi của tuổi tác là một vấn đề của cả sự di truyền và cách sống. Ông đã từng thấy một phụ nữ tám mươi tuổi trông có vẻ chỉ vừa mới được sáu mươi. Ông cũng đã từng thấy một người đàn ông nghiện rượu ba mươi lăm tuổi trông có vẻ quá già. Có lẽ Angus Parmenter chỉ là người được thừa hưởng những gien trẻ trung.

- Tôi sẽ xác định lại tuổi tác sau. – Ông ta nói và tiếp tục đọc cho cô phụ tá ghi chép. – Người chết tắt hơi ngày hôm nay vào lúc năm giờ năm mươi tám phút tại bệnh viện Springer, Newton, Massachusetts, nơi ông ta đã nhập viện bảy ngày trước đó. – Một lần nữa, ông nhặt con dao mổ lên.

Dvorak đã kinh qua những cử động này quá nhiều trước khi chúng trở thành tự động đối với ông. Ông gỡ thực quản và khí quản ra, cũng như các động mạch chủ khác, và gỡ tiếp tim và phổi. Lisa để nhẹ chúng lên cân và đọc lớn số cân, rồi đặt trái tim lên bàn mổ. Dvorak cắt dọc theo các động mạch vành.

- Tôi không nghĩ chúng ta có một MI. – Ông ta nói. – Động mạch vành trông khá sạch.

Ông cắt bỏ lá lách, rồi ruột non. Ông cảm thấy cuộn ruột hình như dài vô tận lạnh lẽo và trơn trượt. Bao tử, tụy tạng và gan được cắt nguyên một khối. Ông không nhìn thấy dấu hiệu nào của chứng viêm màng bụng, cũng như ông không nhận thấy có mùi hôi nào do vi khuẩn kỵ khí gây ra. Nỗi vui được làm việc trên một xác chết còn tươi. Không có mùi hôi thối, chỉ có cảnh máu me của một hàng thịt.

Trên bàn mổ, ông cắt mở bao tử ra và thấy nó trống không.

- Thức ăn của bệnh viện chắc đã được tiêm bơm vào. – Lisa nói.

- Ông ta không thể ăn được, theo hồ sơ bệnh lý.

Cho đến bây giờ, bác sĩ Dvorak không nhìn thấy gì qua việc kiểm tra tổng quát có thể là nguyên nhân của cái chết.

Ông đi vòng ra trước đầu xác chết, thực hiện một vết cắt và gỡ lớp da đầu úp lên mặt trông giống như một chiếc mặt nạ nhựa. Lisa đã chuẩn bị chiếc cưa Stryker sẵn sàng. Không ai trong họ nói một lời khi chiếc cưa rên rỉ, mở bung hộp sọ ra.

Dvorak nhấc cái đầu hộp xương ra. Bộ óc trông giống như một đám sâu màu xám phía dưới lớp màng não tinh vi bao bọc nó lại. Dù sao chăng nữa màng não cũng chẳng có dấu hiệu gì bất bình thường, điều minh chứng chống lại sự nhiễm trùng. Dvorak cũng không thấy dấu hiệu nào xuất huyết ngoài màng não.

Bộ óc phải được lấy ra để khám nghiệm kỹ hơn. Ông nhặt con dao mổ lên và mau chóng ra tay, cắt dây thần kinh thị giác và các mạch máu. Khi ông cắt vào sâu hơn, để cắt bộ não ra khỏi dây xương sống, ông cảm thấy bị đau nhói.

Ngay tức khắc, ông kéo tay ra và nhìn vào cái găng tay bị cắt đứt. – Ông lầm bầm và đi vội tới bồn rửa.

- Chuyện gì đã xảy ra vậy? – Lisa nói.

- Tôi đã tự làm đứt tay.

- Có chảy máu không?

Dvorak kéo găng tay ra và quan sát ngón tay giữa bên trái. Một dòng máu nhỏ tuôn ra dọc theo vết rách da mảnh như dao cạo. – Dao mổ đi xuyên qua cả hai chiếc găng tay. – Ông vớ lấy một chai Betadine trên quầy thuốc và bóp phun ra một vòi thuốc sát trùng lên ngón tay bị thương. – Chết này, lũ rắc rối.

- Ông ta HIV âm tính, có phải không?

- Vâng, may cho tôi. – Ông ta nói, lau khô ngón, tay lại. – Việc ấy đáng lẽ không xảy ra, tôi cũng hơi cẩu thả một chút. – Bây giờ nổi giận với chính mình, ông đeo găng tay lại và quay trở lại với cái xác chết. Bộ não đã được cắt gỡ hết các dây nối. Thận trọng ông gỡ nâng nó lên bằng hai tay, đặt nó vào trong dung dịch muối nước để rửa sạch máu đi, và đặt cái cơ quan đang chảy nước nhỏ giọt lên bàn mổ. Ông khám nghiệm tổng quát bộ não bằng mắt thường, quay nó để có thể quan sát hết các bề mặt. Các thùy não có vẻ bình thường, không có chất đống lại. Ông đặt bộ não vào trong một cái thùng chứa có chất Formalin, nơi nó sẽ được cố định lại trong vòng một tuần trước khi nó sẵn sàng để được cắt lát ra và đặt vào các bản kính mang vật để quan sát dưới kính hiển vi. Câu trả lời gần như sẽ được tìm ra dưới kính hiển vi.

- Bác sĩ Dvorak? – Đó là cô thư ký của ông, Stella, nói qua máy nội đàm.

- Vâng?

- Có bác sĩ Wallenberg gọi?

- Tôi sẽ gọi lại cho ông ta sau. Tôi đang ở giữa một cuộc phẫu thuật giảo nghiệm tử thi.

- Hiện bây giờ, đó là lý do tại sao ông ta nhấn mạnh đến việc cần phải nói chuyện với ông ngay bây giờ. Ông ta muốn ông dừng cuộc phẫu thuật lại bây giờ.

Dvorak đứng thẳng người lên. – Tại sao?

- Có lẽ ông nên đích thân nói chuyện với ông ta về việc ấy.

- Này, tôi phải nhận cuộc điện này. – Ông nói thì thầm với Lisa, trong lúc tháo găng tay và tấm tạp dề ra. – Tiếp tục công việc với các sinh thiết và gan.

- Có lẽ tôi nên đợi đến khi bác sĩ trở về.

- Chúng ta đã tiến hành cuộc phẫu thuật khá xa rồi. Hãy làm cho xong các phần mô.

Ông về văn phòng và nhận cuộc gọi. Ngay cả cửa đã được đóng lại, căn phòng cũng tràn ngập mùi Formalin, dính trong quần áo, hai tay ông ta. Tự ông cũng có cái mùi như chính ông cũng là một mẫu vật được bảo quản, được giữ kín trong căn phòng không có cửa sổ này.

Một người được nhét kỹ vào trong một cái hũ.

Ông nhấc điện thoại lên. – Bác sĩ Wallenberg? Đây là bác sĩ Dvorak.

- Tôi tin ở đây có một sự hiểu lầm. Ông Parmenter là bệnh nhân của tôi, và tôi hoàn toàn lúng túng với việc tại sao ông lại thực hiện cuộc phẫu thuật tử thi.

- Tôi được sự yêu cầu của một trong các bác sĩ tại bệnh viện Springer.

- Ông muốn nói đến bác sĩ Harper? Âm thanh chạy ngang qua đường dây điện thoại rõ ràng nghe có giọng khì khì kinh tởm. – Bà ta không có liên quan gì đến việc chăm sóc bệnh nhân của chúng tôi. Bà ta không có quyền gọi điện thoại cho ông.

- Theo hồ sơ ghi chép, bà có xem bệnh nhân tại phòng cấp cứu.

- Đó là một tuần lễ trước. Từ lúc đó, bệnh nhân đã nằm dưới sự chăm sóc của tôi, cũng như là của các bác sĩ chuyên khoa khác. Và chúng tôi chắc chắn không nghĩ đó là một trường hợp đối với phòng thanh tra y khoa.

- Bà ta đã làm cho tôi tin đây là một vấn đề có liên quan đến sức khỏe cộng đồng.

Một lần nữa lại có tiếng khì khì kinh tởm. – Bác sĩ Harper chính xác không phải là một nguồn tin đáng tin cậy. Có thể ông chưa được nghe nói đến. Bệnh viện Springer đã đặt bà ta vào trong một cuộc điều tra về những sai lầm bà đã mắc phải tại phòng cấp cứu, những sai lầm nghiêm trọng. Chẳng bao lâu nữa bà ta sẽ bị mất việc, và tôi không tin bất cứ quan điểm của bà ta về bất cứ vấn đề gì. Bác sĩ Dvorak, đây là một chuỗi các vấn đề về năng lực điều hành. Tôi là một bác sĩ phục vụ bệnh nhân, và tôi đang nói cho ông biết một cuộc phẫu thuật tử thi chỉ là việc làm cho ông mất thời gian. Và một sự mất mát cho các cố gắng của tôi.

Dvorak rên rỉ.

- Tôi không muốn can dự vào trong việc ấy. Tôi là một nhà nghiên cứu bệnh học, tôi thà làm việc với các tử thi hơn là với những cái tôi sống.

- Còn nữa, – Wallenberg nói, – còn có gia đình. Cô con gái chắc chắn sẽ cảm thấy khó chịu về việc cha cô bị cắt xẻo ra. Cô còn tính đến những hành động pháp lý.

Từ từ Dvorak đứng thẳng người lên, đầu ông ngẩng lên trong tình trạng bối rối. – Nhưng bác sĩ Wallenberg, tôi đã nói chuyện với cô con gái.

- Cái gì?

- Sáng ngày hôm nay. Bà Lacy đã gọi điện thoại đến thảo luận về một cuộc phẫu thuật tử thi. Tôi đã đưa ra những lý lẽ cho việc đó, và bà ta hình như tỏ ra hiểu biết. Bà ta không tranh cãi chống lại việc này.

Có sự yên lặng trên đường dây. – Bà ta chắc hẳn đã thay đổi ý kiến kể từ khi tôi nói chuyện với bà ta. – Wallenberg nói.

- Tôi nghĩ thế. Ở một mức độ nào đó cuộc phẫu thuật đã được thực hiện xong.

- Xong rồi à?

- Buổi sáng ngày hôm nay ở đây tương đối yên tĩnh.

Lại có thêm một sự im lặng nữa. Khi Wallenger lên tiếng lại, giọng nói của ông ta dịu lại một cách kỳ quặc. – Cái xác – nó sẽ được chuyển về cho gia đình nguyên vẹn?

- Vâng, với tất cả các cơ quan.

Wallenberg tằng hắng lấy giọng. – Tôi nghĩ việc ấy sẽ làm cho họ được thỏa mãn.

Đáng chú ý, Dvorak nghĩ khi ông gác máy điện thoại lên. Ông ta không bao giờ hỏi tôi đã tìm được gì trong một cuộc phẫu thuật tử thi.

Ông cho cuộc nói chuyện chạy lại trong đầu. Phải chăng ông đã để mình bị cuốn hút vào những câu chuyện không đâu của một bệnh viện ngoại ô tầm thường? Ông đánh giá bác sĩ Harper như là một bác sĩ chầu rìa, một phụ nữ đang bị giám sát, có thể đó là một người đàn bà đang có những mối xung dột với các đồng nghiệp. Phải chăng yêu cầu của bà về một cuộc giảo nghiệm tử thi chỉ là một cố gắng nhằm gây bối rối cho một bác sĩ khác trong cơ quan?

Sáng hôm nay, ông cũng mang ra thực hành một ít chiêu thức lý luận của chính trị gia ma đầu Machiavel, nhằm tìm ra âm mưu thực sự của bà ta. Đầu óc lý luận của Dvorak có khuynh hướng cụ thể. Ông thu thập các tin tức từ đó ông có thể nhìn thấy, sờ mó và ngửi. Những bí mật của một xác chết sẽ được lột trần ra dưới con dao mổ; động lực của con người vẫn còn là một điều bí mật với ông.

Máy nội đàm reo lên. – Bác sĩ Dvorak? – Stella nói. – Bác sĩ Toby Harper đang trên đường dây. Có muốn tôi chuyển cuộc gọi sang cho bác sĩ không?

Dvorak nghĩ việc đó đã chấm dứt và quyết định ông đang ở trong trạng thái không muốn nói chuyện với một phụ nữ đã phá hỏng buổi sáng ngày hôm nay của ông.

- Không. – Ông ta nói.

- Vậy tôi sẽ nói với bà như thế nào?

- Tôi đã về nhà hôm nay.

- Được, nếu đó là những gì ông muốn…

- Stella?

- Vâng.

- Nếu bà ta gọi lại, hãy cho bà ta cùng một câu trả lời. Tôi không có mặt.

Ông gác điện thoại lên và quay trở lại nhà xác.

Lisa đang cúi người lên bàn mổ, con dao mổ của cô ta đang cắt đứt một phần của lá gan. Cô nhìn lên khi ông bước vào. – Tốt? – Cô ta hỏi. – Chúng ta có làm cho xong các bộ phận sinh thiết không?

- Làm cho xong đi. Rồi chuyển các cơ quan nội tạng lại về vị trí cũ. Gia đình người quá cố muốn được trả lại hết các bộ phận.

Cô thực hiện một lát cắt khác, rồi ngưng tay nghỉ. – Còn bộ não thì sao? Nó có cần phải được cố định lại thêm một tuần nữa không?

Ông nhìn vào cái hũ nơi đặt bộ não của Angus Parmenter ngâm trong chất Formalin. Ông nhìn xuống ngón tay đang được băng lại của ông và nghĩ bằng cách nào con dao mổ có thể đi xuyên qua hai cái găng tay và cắt đứt tay ông được.

Ông nói:

- Chúng ta sẽ giữ nó lại. Tôi chỉ đặt cái hộp sọ vào vị trí cũ và khâu lại da đầu là xong. – Ông đeo vào một đôi găng tay mới và lấy trong ngăn kéo ra kim và chỉ khâu. – Họ sẽ không bao giờ biết nó bị mất.

Toby chán nản gác máy điện thoại lên. Cuộc phẫu thuật tử thi đã được thực hiện xong hay chưa? Đã hai ngày nay bà tìm cách bắt liên lạc với Daniel Dvorak, nhưng lần nào cô thư ký của ông ta cũng nói ông không có mặt, và qua giọng nói của cô ta, bà thấy rõ rằng bà không được chào đón nồng nhiệt.

Chuông lò nướng kêu lên. Toby tắt ga và nhấc nồi xuống. Bà đã thoát khỏi một trách nhiệm không muốn làm tối nay – mì ống từ ngăn thực phẩm đông lạnh, một mớ rau sống rũ buồn. Bà không có cơ hội đến tiệm để mua sắm và sữa cũng không còn, vì vậy bà chế vào đó hai ly nước lạnh và đặt nó lên bàn bếp. Cả cuộc đời bà, hình như thế, được rút gọn lại bằng một mớ hỗn độn các lối tắt điên khùng. Dĩa bát thức ăn chất đống trong chậu nước và áo quần nhăn nhó được lấy thẳng ra từ máy sấy. Bà ta tự hỏi phải chăng tình trạng mỏi mệt của bà là do vài con virút bệnh cúm đang được ủ bệnh nơi nào đó trong người gây ra, hay phải chăng sự suy nhược tinh thần đã làm cho bà bị suy sụp. Bà mở cửa nhà bếp ra và gọi to:

- Mẹ ơi, bữa ăn tối đã xong rồi! Mẹ vào ăn đi.

Ellen đi ra khỏi một lùm cây chỉ gai thơm và ngoan ngoãn lê bước vào nhà bếp. Toby rửa tay cho mẹ mình bên chậu nước rửa và đặt bà ta ngồi xuống bàn. Bà cột một cái khăn ăn chung quanh cổ Ellen và đẩy cái dĩa đựng mì ống ra trước mặt bà. Bà cắt mì ống thành từng đoạn nhỏ. Bà cũng làm như thế đối với rau xà lách. Bà đặt một cái nĩa vào tay Ellen.

Ellen không ăn và chỉ ngồi và nhìn cô con gái. Toby ngồi xuống trước đĩa thức ăn của mình và ăn một vài cọng mì ống. Bà nhận thấy Ellen không ăn. – Đó là bữa ăn tối của mẹ, thưa mẹ. Hãy ăn đi mẹ.

Ellen đưa chiếc nĩa không vào miệng và nếm thử một cách tập trung.

- Này… Để con giúp mẹ cho. – Toby đưa chiếc nĩa của Ellen xuống dĩa, xúc lên một mớ mì ống và đưa lên miệng Ellen.

- Khá ngon. – Ellen nói.

- Bây giờ mẹ ăn thêm một miếng nữa đi. Nào. Mẹ.

Ellen nhìn lên khi chuông cửa reo lên.

- Chắc đó là Bryan. – Toby nói, đứng lên khỏi bàn. – Mẹ tiếp tục ăn nhé. Đừng chờ con.

- Tôi nghĩ tôi phải giúp một tí gì đó cho bữa ăn tối. – Bryan nói khi anh ta bước vào nhà. Anh ta giơ ra một gói giấy. – Kem đấy. Mẹ cô rất thích ăn kem dâu.

Trong lúc bà giơ tay ra cầm cái túi, bà nhận thấy Bryan không nhìn vào bà; thực vậy hình như anh ta tránh ánh mắt của bà, quay lưng về phía bà khi anh ta cởi áo khoác ra và móc nó lên giá. Ngay cả khi anh ta quay lại để đối mặt với bà, hai mắt anh ta vẫn nhìn đâu đâu. – Vậy chúng ta đang làm gì với bữa ăn tối? – Anh ta hỏi.

- Tôi chỉ vừa mới cho mẹ tôi ngồi vào bàn ăn. Chúng tôi gặp một ít rắc rối trong bữa ăn ngày hôm nay.

- Lại vậy à?

- Mẹ tôi không chạm đến miếng sandwich tôi đã để dành cho bà. Và bà ta nhìn vào dĩa mì ống như thể nó đến từ ngoài không gian.

- Ồ, tôi có thể lo được chuyện đó.

Từ nhà bếp vang lên tiếng dĩa rớt và bể ra tan tành thành nhiều mảnh vung vãi trên sàn.

- Ồ, lạy Chúa! – Toby nói khi bà chạy vào nhà bếp.

Một bà Ellen lúng túng ngơ ngác đang nhìn xuống những mảnh dĩa vỡ vụn. Mì ống bắn tung tóe khắp cả phòng và bắn dính cả vào tường làm vấy bẩn cả một phần với sốt cà chua và phó mát.

- Mẹ, mẹ đang làm gì đó? – Toby la lên.

Ellen lắc đầu và nói trệu trạo:

- Nóng. Không biết rằng nó nóng quá.

- Chúa ơi, hãy nhìn vào mớ hỗn độn này! Tất cả các thứ phó mát này… – Toby vớ lấy cái thùng rác. Trong sự giận dữ và chán nản, bà kéo lê nó trên sàn đến chỗ chiếc dĩa bể. Trong lúc bà cúi xuống để nhặt lên các mảnh vung vãi và nhận ra rằng bà đang sắp sửa bật khóc. Tôi đã đánh mất nó. Mọi thứ trong cuộc đời tôi đã được siết ốc chặt lại. Đối với việc này, tôi cũng làm không xong. Tôi không thể làm được gì hết.

- Cố lên, Ellen dễ thương, – bà nghe Bryan nói. – Để tôi xem hai bàn tay nào. Ồ Chúa ơi, bà cần phải rửa tay với nước lạnh. Không, không. Đừng có chà kéo ra như thế, cưng. Hãy để cho tôi làm cho dễ chịu hơn. Bẩn quá, phải không nhỉ?

Toby nhìn lên:

- Chuyện gì thế?

- Mẹ bà bị phỏng tay.

- Ui, ui, ui! – Ellen kêu ré lên.

Bryan dẫn Ellen đến bồn nước và để nước lạnh chảy lên tay bà.

- Có thấy khá hơn không? Bây giờ, sau việc này chúng ta sẽ đi ăn kem, điều ấy sẽ làm cho bà thấy dễ chịu hơn. Tôi có mang kem dâu đến. Um um.

- Um! – Ellen thì thầm.

Hai má đỏ bừng vì xấu hổ, Toby nhìn Bryan nhẹ nhàng lau khăn lên tay Ellen. Toby ngay cả nhận ra việc mẹ bà bị bỏng tay cũng không. Im lặng, bà tiếp tục nhặt các mảnh vỡ lên và các miếng phó mát đang khô lại. Bà chùi các vết nước sốt trên tường. Rồi bà ngồi xuống bàn và nhìn Bryan dỗ ngọt Ellen ăn kem; Bryan, người nhìn thấy được những nhu cầu của bà; Toby chỉ nhìn thấy chiếc đĩa vỡ và mớ hỗn độn trên sàn nhà.

Bây giờ đã là sáu giờ mười lăm, đã đến giờ Toby phải đi làm.

Bà ta không có đủ sức để đứng dậy khỏi bàn. Bà ngồi đưa hai tay ra ôm lấy trán, cố ngồi nán lại thêm một chút nữa.

- Tôi có ít việc cần phải nói với bà. – Bryan nói. Anh ta đặt cái muỗng xuống và nhẹ nhàng dùng cái khăn ăn chùi miệng Ellen. Rồi anh ta nhìn thấy ánh mắt Toby. – Tôi thực sự buồn về chuyện này. Đây không phải là một quyết định dễ dàng, nhưng… – Anh ta cẩn thận đặt cái khăn ăn lên bàn. – Tôi vừa mới được một nơi khác mời làm việc. Đó là một cái gì tôi không thể từ chối được. Việc từ lâu tôi đã muốn làm. Tôi không đi tìm một công việc khác – đó chỉ là một loại việc đã xảy đến.

- Chuyện gì đã xảy đến?

- Tôi nhận được một cú điện thoại từ nhà dưỡng lão Hai Cây Thông, phía ngoài của Wellesley. Họ đang tìm ai đó để khởi đầu một chương trình chữa trị bằng nghệ thuật giải trí. Toby, họ đã đưa ra một đề nghị cho tôi, tôi không thể nào từ chối được.

- Anh không nói cho tôi biết một tí gì về điều đó.

- Tôi chỉ vừa mới nhận được điện thoại ngày hôm qua. Tôi đã được phỏng vấn vào sáng ngày hôm nay.

- Và anh đã nhận công việc, giống như thế này? Chẳng nói gì cho tôi biết cả.

- Tôi phải có một quyết định ngay tức khắc. Toby. Đây là một công việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều. Điều đó có nghĩa là tôi có thể quay trở lại cuộc sống bình thường.

- Họ hứa trả cho anh bao nhiêu? Tôi sẽ trả cho anh nhiều hơn.

- Tôi đã nhận lời rồi.

- Bao nhiêu?

Anh ta tằng hắng.

- Đó không phải là chuyện tiền bạc. Tôi không muốn bà nghĩ đó là lý do. Nó là… mọi thứ kết hợp lại.

Từ từ bà ngồi xuống. – Vì vậy tôi không thể đưa một sự trả giá cao hơn.

- Không. – Anh ta nhìn xuống bàn. – Họ muốn tôi bắt đầu công việc càng sớm càng tốt.

- Thế còn mẹ tôi thì sao? Chuyện gì nếu tôi không tìm được ai để coi chừng bà cụ?

- Tôi tin chắc bà sẽ tìm được.

- Chính xác là tôi cần phải có bao nhiêu thời gian để tìm được một người khác?

- Hai tuần.

- Hai tuần? Chắc anh nghĩ tôi có thể lôi ai đó ra được từ trong không khí? Phải mất hàng tháng trời tôi mới tìm được anh.

- Vâng tôi biết, nhưng…

- Vậy, tôi được nghĩ sẽ làm được chuyện quái gì? Sự chán nản trong giọng nói bà treo lên như một tấm vải liệm quái quỷ giữa hai người.

Từ từ anh ta nhìn thẳng vào bà, cái nhìn của anh ta hơi có vẻ tách rời. – Tôi thích Ellen. Bà biết điều đó. Và tôi luôn luôn gửi đến bà những sự săn sóc kỹ lưỡng nhất mà tôi có thể làm được. Nhưng Toby, bà không phải là mẹ tôi. Bà là mẹ của bà.

Sự thật đơn giản của câu nói ấy làm bà ta không thể nào trả lời được. Vâng, bà ta là mẹ ruột tôi. Là trách nhiệm của tôi.

Bà nhìn về Ellen và thấy mẹ mình không mấy chú ý về câu chuyện giữa họ. Ellen nhặt chiếc khăn ăn lên và gấp nó lại, trán bà nhăn lại vì phải tập trung.

Toby nói:

- Anh có biết ai đó thích công việc này hay không?

- Tôi có thể gợi cho bà một vài cái tên, – anh ta nói. – Tôi biết một vài người quan tâm đến công việc này.

- Tôi đánh giá cao việc ấy.

Họ nhìn nhau ngang qua bàn, lần này không phải như là chủ nhà và người làm công, nhưng như những người bạn. – Cám ơn, Bryan. – Bà ta nói. – về tất cả những gì anh đã làm giúp chúng tôi.

Trong phòng khách, đồng hồ điểm nửa giờ. Toby thở dài và nhấc người bà ra khỏi ghế.

Đã đến giờ đi làm rồi.

- Toby, chúng ta cần phải nói chuyện.

Bà nhìn lên từ một đứa bé ba tuổi đang thở khò khè và nhìn thấy Paul Hawkins đứng ở cửa phòng khám. – Anh có thể đợi tôi một phút được không? – Bà ta hỏi.

- Chuyện khá khẩn cấp.

- Được thôi, hãy để tôi tiêm xong mũi epinephrine này và tôi sẽ đi ngay ra ngoài.

- Tôi sẽ đợi bà trong nhà bếp nhân viên.

Khi Maudeen đưa cho bà cái lọ thuốc epinephrine, bà nhìn thấy dấu hỏi trong đôi mắt người nữ y tá. Cả hai đều tự hỏi về cùng một việc: Tại sao bác sĩ trưởng phòng cấp cứu lại xuất hiện vào lúc 10 giờ tối thứ năm này? Ông ta vận áo com lê và thắt cà vạt – không phải bộ quần áo thầy thuốc hằng ngày. Cảm thấy bực dọc, Tobe rút 10 cc chất thuốc epinephrine vào trong ống tiêm, và cố tạo ra một giọng vui vẻ khi bà nói với thằng bé.

- Bác sẽ làm cho cháu thở được dễ hơn, dễ hơn nhiều. Cháu hãy ngồi cho thật yên. Chỉ như ong đốt thôi, nhưng sẽ nhanh chóng hết thôi cháu à, được không?

- Cháu không muốn bị ong đốt. Cháu không muốn bị ong đốt.

Mẹ đứa bé dùng tay ôm chặt nó lại.

- Nó ghét chích thuốc lắm. Bà làm tới đi và chích đi.

Toby gật đầu. Thương thuyết với một thằng bé ba tuổi là một chuyện không đem lại kết quả gì, dầu sao chăng nữa. Bà tiêm thuốc, làm cho nó ré lên khóc đến nỗi vôi tường muốn tróc ra. Giống như nó đến, tiếng khóc vụt im bặt, và thằng bé, mặc dầu cũng còn thút thít, nhìn vào cái ống tiêm một cách thèm thuồng.

- Cháu thích nó.

- Cháu sẽ có một cái mới. – Toby nói và bà đưa cho nó một cái ống tiêm mới, không có kim. – Bắn nước vui vẻ nhé.

- Cháu sẽ chích cho chị cháu một phát.

Bà mẹ lăn tròn con mắt. – Chị con cũng sẽ không thích nó đâu.

Tiếng thở khò khè của thằng bé rõ ràng đã bớt đi, vì vậy bà để công việc lại cho Maudeen và đi tìm Paul ở trong nhà bếp nhân viên.

Ông ta đứng lên khi bà bước vào nhưng không nói gì hết cho đến khi bà đã đóng xong cánh cửa.

- Đêm nay chúng tôi có một cuộc họp ban giám đốc bệnh viện. – Ông ta nói. – Chuyện vừa mới được đúc kết lại. Tôi nghĩ tôi phải đến đây ngay và giải thích những gì đã xảy ra.

- Tôi giả định rằng chuyện đó lại có liên quan đến Harry Slotkin một lần nữa.

- Đó là một trong những vấn đề đã được chúng tôi thảo luận.

- Còn có những vấn đề khác nữa à?

- Vấn đề của việc giảo nghiệm tử thi cũng được mang ra thảo luận.

- Tôi đã thấy rõ. Tôi có cảm giác là tôi phải ngồi xuống đối với việc này.

- Có thể cả hai chúng ta đều phải ngồi xuống.

Bà kéo ghế ngồi vào bàn ngang trước mặt ông. – Nếu đó là một phiên họp, với nguồn cảm hứng là bác sĩ Harper, tại sao tôi lại không được mời đến buổi họp.

Paul thở dài. – Toby, cô và tôi có thể không nhượng bộ đối với việc về Harry Slotkin. Thật vậy, cô không đến nỗi nào kém may mắn về trường hợp này. Gia đình Slotkin chưa nói đến việc kiện cáo. Và dư luận không tốt hình như không còn nữa. Từ những gì tôi được nghe, bất cứ một câu chuyện mới nóng hổi nào đều bị Brant Hill làm xẹp xuống. Và bác sĩ Wallenberg.

- Tại sao bác sĩ Wallenberg lại dành cho tôi những đặc ân như thế?

- Tôi nghĩ vì việc đó gây ảnh hưởng không tốt cho Brant Hill, khi người ta biết đến một bệnh nhân giàu có của họ đã đi lang thang ngoài đường như kẻ bụi đời. Bà biết đó, họ không phải là một nơi nghỉ hưu bình thường như Sun City. Sự thành công của họ tùy thuộc vào tình trạng bạch kim của họ, nghĩa là nơi lý tưởng nhất và lấy đô la về cho nó. Bà không thể nào lôi kéo được thêm khách hàng mới nếu có bất cứ vấn đề gì về sức khỏe của khách hàng.

- Vậy Wallenberg đã bảo vệ cái vú sữa tiền của ông ta và không phải cho tôi.

- Dù lý do gì đi nữa, hắn đã giúp cô ra khỏi được việc này. Nhưng bây giờ cô phải đi và ngưng làm việc thiếu suy nghĩ với hắn. Cô đã suy nghĩ như thế nào? Gọi điện thoại cho phòng thanh tra y khoa? Chuyển nó sang một tình trạng một cái chết bất thường?

- Đó là cách duy nhất để có được một cuộc chẩn đoán.

- Nhưng ông ta không còn là bệnh nhân của cô nữa. Một việc giảo nghiệm tử thi phải tùy thuộc vào quyết định của bác sĩ Wallenberg.

- Nhưng ông ta đã lẩn tránh chuyện đó. Ông ta không biết nguyên nhân của cái chết hay ông ta sợ người ta sẽ tìm ra được nó. Tôi không thể nào biết làm gì khác.

- Cô làm cho ông ta trông thảm hại. Cô làm cho nó trông giống như một vụ án hình sự.

- Tôi quan tâm đến vấn đề sức khỏe cộng đồng.

- Đây không phải là vấn đề sức khỏe cộng đồng. Đây là một tình trạng hỗn độn chính trị. Wallenberg có mặt tại buổi họp tối hôm nay. Cũng như là các đồng minh của Doug Carey. Đúng vậy, nó là một bữa tiệc; và cô là đề tài chính. Bây giờ Wallenberg đe dọa sẽ chuyển tất cả các cư dân tại Brant Hill đến bệnh viện Lakeside thay vì đến bệnh viện Springer. Điều đó sẽ gây thiệt hại cho chúng ta. Có thể cô không nhận ra Brant Hill chỉ là một mắt xích trong toàn bộ khối liên kết. Họ là một trong số mười hai khu an dưỡng khác, và tất cả họ đều quy bệnh nhân của họ về cho chúng ta. Cô có chút khái niệm gì về số tiền chúng ta kiếm được chỉ trong việc giải phẫu hông thôi là bao nhiêu không? Thêm vào đó là bệnh TURP, bệnh đục nhãn cầu, và bệnh trĩ, và cô nói đến một số lớn bệnh nhân, phần đông họ đều trả tiền bằng bảo hiểm y tế. Chúng ta không thể chấp nhận việc mất cái mối lợi do các cuộc chuyển bệnh ấy mang lại. Nhưng đó là những gì Wallenberg đang đe dọa.

- Tất cả bởi vì việc giảo nghiệm tử thi?

- Hắn ta có một lý do khá đủ để trở nên bối rối. Khi cô gọi cho phòng thanh tra y khoa, cô làm cho Wallenberg trông có vẻ kém khả năng. Hay tệ hơn nữa. Bây giờ chúng ta đang nhận những cuộc gọi của các ký giả lần nữa. Nó có thể là một vòng làm rùm beng tệ hại nữa.

- Doug Carey sẽ lật nghiêng cán cân lại. Đó là cái trò vụng trộm ông ta thường làm.

- Vâng, đúng, bây giờ Wallenberg đang lo cái tên tuổi ông ta sẽ được lôi ra trước mắt công chúng. Ban giám đốc lo họ có thể mất các khách hàng của họ tại Brant Hill.

- Và lẽ dĩ nhiên mọi người sẽ phỉ nhổ lên tôi.

- Cô ngạc nhiên về chuyện đó à?

Từ từ bà thở ra. – Thôi được, anh đã có một bữa tiệc vui và bây giờ tôi là một con người nhanh nhẩu đoảng.

Paul gật đầu. – Wallenberg muốn chúng tôi chấm dứt hợp đồng với cô. Lẽ dĩ nhiên việc ấy sẽ được chuyển đến tôi đầu tiên, vì tôi là trưởng phòng cấp cứu. Tôi không được giữ lại trong một phòng có quá nhiều âm mưu rắc rối.

- Ông đã nói với họ những gì?

- Là có một chuyện đang được họ chĩa vào cô. – Ông ta cười bực bội. – Tôi đã phải sử dụng đến kế hoãn binh rằng cô có thể sẽ không tán thành. Tôi bảo với họ cô có thể phản công bằng cách đưa ra tòa thưa cô bị kỳ thị phái tính. Điều ấy làm cho họ rất bực mình. Nếu có chuyện gì họ không muốn dính dáng tới, đó là chuyện phụ nữ rên rỉ.

- Ga lăng thế nào?

- Đó là điều duy nhất tôi có thể nghĩ đến.

- Vui nhỉ. Đó là một cái gì đó tôi không bao giờ chú tâm tới. Và tôi là một phụ nữ.

- Hãy nhớ lại đã có lần có y tá đưa ra thưa vấn đề quấy rối tình dục. Nó kéo dài ra trong hai năm trời, và cuối cùng Springer kết thúc vụ kiện cáo bằng cách trả hết mọi án phí. Đó là cách duy nhất tôi có thể dùng để chặn họ lại và làm cho họ phải xem xét lại vấn đề. Và kiếm cho cô thêm chút ít thời gian để chờ đến khi mọi việc được dịu bớt. – Ông đưa tay lên vuốt tóc. – Toby, hiện giờ tôi đang ngồi trên lửa đỏ. Họ gây áp lực để buộc tôi giải quyết vấn đề. Và tôi không muốn làm động chạm tới cô. Thật sự tôi không muốn thế.

- Vậy ông sẽ yêu cầu tôi nghỉ việc?

- Không. Không. Đó không phải là lý do tại sao tôi lại có mặt ở đây.

- Vậy ông muốn yêu cầu tôi làm gì?

- Tôi nghĩ có lẽ cô cần phải vắng mặt trong một vài tuần. Trong lúc ấy, phòng thanh tra y khoa sẽ gửi báo cáo về. Tôi tin chắc là nó sẽ đưa ra được những nguyên nhân tự nhiên. Nó sẽ làm Wallenberg bị trúng đòn.

- Và mọi sự sẽ được tha thứ.

- Tôi mong vậy. Dầu sao đi nữa chúng tôi cũng đã lên kế hoạch cho cô được nghỉ phép vào tháng sau.

Trong một lát, bà ngồi suy nghĩ lại mọi chuyện, chơi thầm một trò chơi domino trong đầu. Một hành động sẽ sinh ra một hậu quả dẫn đến một hậu quả kế tiếp. – Ai sẽ vào thay chỗ của tôi? – Bà ta hỏi.

- Chúng tôi có thể đưa Joe Severin vào thay cô trong các phiên trực đêm. Hiện giờ anh ta chỉ làm việc bán thời gian. Tôi chắc rằng anh ta rất muốn công việc ấy.

Bà nhìn thẳng vào Paul. – Và tôi sẽ không bao giờ được quay lại với công việc hiện thời của tôi, phải vậy không?

- Toby!

- Có phải Doug Carey đã đưa Severin vào trong tổ chức? Họ là bạn bè hay một cái gì như thế có phải vậy không? Anh đã không lưu tâm đến hết các nhân vật. Nếu tôi rời khỏi nơi đây, Joe Severin sẽ bước ngay vào thay. Tôi sẽ không còn có công việc để quay trở lại làm, và anh biết điều đó.

Ông ta không nói gì. Ông chỉ nhìn bà, nét mặt không đoán biết được. Đã nhiều năm nay, bà đã để cho việc bà bị lôi cuốn bởi Paul Hawkins đến nỗi không thấy được rõ mối quan hệ của bà. Bà phải đọc cho xuyên suốt hơn các nụ cười, cử chỉ thân thiện của ông ta hơn là chấp nhận sự hiện hữu của nó. Điều ấy chỉ đến bây giờ bà mới nhận ra, vào cái lúc bà bị đe dọa nhiều nhất, càng làm cho cú đòn trở nên thêm đau đớn.

Bà đứng dậy. – Tôi sẽ nghỉ phép theo kế hoạch. Không sớm hơn.

- Toby, tôi đã làm tất cả những gì có thể bảo vệ được cô. Cô phải hiểu, vị trí của tôi cũng không được tốt đẹp gì. Nếu chúng ta mất những người được Brant Hill gửi đến, Springer sẽ phải bị thiệt hại. Và ban giám đốc sẽ phải đi tìm những kẻ bung xung chịu trách nhiệm cho những sai lầm của mình.

- Tôi không chê trách anh, Paul. Tôi hiểu tại sao anh lại làm như thế.

- Vậy sao cô không làm theo những đề nghị của tôi? Hãy ra đi để tránh mặt. Công việc của cô vẫn còn đây.

- Tôi có thể có được bút ghi điều đó không?

Ông ta im lặng.

Bà quay ra cửa. – Đó là những gì tôi nghĩ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.