Hiệp Hai

Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3
3

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau, Khazer mới tìm cách gặp được Zev, người đàn ông trong quán bia.

Hôm ấy, nhìn thấy Zev đang lững thững đi trên hè phố, hắn phóng lên trước một quãng, cho xe dừng lại, mở nắp đầu máy và cúi xuống giả vờ hí hoáy sửa chữa. Đợi Zev đến gần, hắn gọi to:

- Này ông bạn. Ông làm ơn quay máy giúp tôi. Hình như hỏng bộ phát lửa thì phải.

- Anh nói hỏng bộ phát lửa? - Zev đến gần và hỏi với vẻ con nhà nghề - Ồ, xe thể thao, máy tốt lắm. Chỉ cần biết cách sử dụng và chăm sóc nó. Nào, anh cầm vô lăng quay đi. Tôi già hơn anh mà.

Khazer nghe lời.

- Có trời mà biết được, sao tay lái lại hỏng thế này? Nhưng không sao, đâu sẽ vào đấy.

Khi xe đã được “chữa” xong, Khazer vỗ vai ông già bảo:

- Tôi xin được mời ông một cốc rượu. Gần đây có nơi nào có rượu ngon không?

- Không cần phải đi đâu xa. Rượu ngon? Ngay chỗ kia kìa - Zev vừa nói vừa đưa tay chỉ về quán rượu gần đấy.

Chủ tiệm cười to khi nghe Zev kể chuyện vì sao ông được thết rượu. Khazer đã mua hai cốc rượu và hai cốc bia lớn.

- Rõ ràng là con nhà phong lưu - Zev nói.

- Có gì đâu, tôi là chủ hãng buôn mà.

- Ô hô! Anh từ Tây Đức sang đấy à?

- Vâng. Từ Tây Đức.

- Tình hình bên ấy thế nào?

- Cũng thường thôi. Như người ta vẫn thường nói, ở đâu không có chúng ta thì ở đấy tốt đẹp. Nhưng suy cho cùng thì ở đâu cũng có thể sống được nếu có tiền và đôi bàn tay vàng như ông. Tôi thấy ông là công nhân lành nghề, thế mà hình như ông không có một chỗ làm tử tế, phải không?

- Sao lại không? Tôi có chỗ làm thường xuyên, khá tốt và lương hàng tháng cũng không đến nỗi nào. Hai vợ chồng tôi tiêu xài thoải mái, thế mà vẫn để dành được ít nhiều.

- Ở đâu mà làm ăn có vẻ khá giả thế? - Khazer nói rồi gọi thêm hai cốc rượu nữa.

- Ở Podestrasse.

- Ở đâu? Ở đâu?

- À, tôi quên, anh không phải là dân địa phương nên không biết, ở GPV, Cục phản gián Nga đấy mà…

- Ôi! Nếu biết thế thì tôi chẳng dám nhờ ông. Thế ông làm gì ở đó? Cán bộ chứ?

Ông già bật cười, chủ tiệm thấy thế cũng cười theo. Lát sau, Zev nói:

- Không. Cán bộ cán biếc gì đâu. Tôi chỉ là thợ sửa chữa ô tô ở đấy.

- Ở địa vị ông, tôi chẳng bao giờ làm việc ở đấy. Có dùng vũ lực bắt tôi làm, tôi cũng không làm. Chui vào đấy có khác gì chui vào Gestapo, sợ chết đi được.

- Ồ, anh bạn thân mến, anh nhầm rồi! Người Nga họ rất lịch sự, vui tính, nhưng có một cái khổ là không bao giờ uống rượu - Zev nói rồi cười xòa, lấy làm hài lòng về câu nói đùa của mình - Mà anh biết không, họ không bao giờ tự cao, tự đại, bao giờ đến xưởng cũng bắt tay, chào hỏi thân mật chứ không phải như cái bọn Gestapo mà anh vừa nói - Zev chìa ngón tay phải ra, ra hiệu - Cái bọn ấy có một thời không coi ai ra gì. Tôi là người Đức thật đấy nhưng tôi thì tôi bóp chết bọn nó. Nhiều đứa hiện nay vẫn còn sống và thỉnh thoảng chờ người ta hở ra là cắn trộm.

- Thỉnh thoảng người ta còn bắt được đấy - Chủ tiệm đứng bên, nói xen vào.

- Không lẽ cho đến bây giờ mà người ta vẫn còn bắt được? - Khazer hỏi với vẻ ngạc nhiên.

- Chứ sao? - Zev đáp lại với vẻ tức giận - Chẳng có gì phải giấu. Hôm kia, ở chỗ tôi, người ta vừa tóm được một thằng. Có bắn nhau cơ đấy.

- Thế có ai việc gì không? - Thấy Zev đã ngà say, Khazer mạnh dạn hỏi.

- Nghe đâu cái thằng chó chết ấy bắn chết một người, hôm nay vừa chôn xong.

Khazer đứng dậy.

- Thôi, cảm ơn ông. Tôi đi đây, chứ ngồi với ông, ông nói chuyện phát khiếp lên được. Có thể chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều. Hầu như hôm nào tôi cũng qua đây mà.

Khazer cho xe phóng nhanh, tựa hồ như vậy, hắn có thể xua đuổi được những ý nghĩ không vui đang ám ảnh hắn. Thế là Liutse đã bị bắt và hắn không thể giải thoát. Một mình hắn sẽ làm được gì? Tốt hơn hết là phải cao chạy xa bay khỏi nơi này ngay, kẻo không lại phải chịu cái số phận hẩm hiu như Liutse.

Dừng xe trước một khách sạn nhỏ, Khazer đi vào ăn tối ở đấy và hắn cảm thấy dễ chịu hơn. Ăn xong, hắn đánh xe về nhà và quyết định sẽ cố đợi thêm một vài ngày nữa. Liutse là một người biết chơi bài cao tay và khá mạo hiểm…

Trong Cục phản gián Nga làm gì chẳng có những người Đức và không phải thằng nào cũng “đỏ” như cái lão Zev kia - Khazer nghĩ - Cần điều tra thêm. Mà cái đó có thể thông qua lão Zev. Phải tìm cớ thích hợp gặp lại lão, và lần này, phải cho lão ta uống thật say mới được”.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.